[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES | ARTIFICIAL FEELING] – THE BIRTH OF FARIETTE

(English caption below)

Thứ tôi muốn là một người máy có thể hòa nhập được với con người. Thứ tôi muốn là một người bạn đồng hành.

Đã một thời gian rất lâu kể từ khi tôi cảm thấy tràn đầy cảm hứng như này. Những khát khao cháy bỏng lại một lần nữa trỗi dậy, kể từ ngày còn bé, có khác một điều: mọi thứ bây giờ đều trong tầm tay.

Hiện tại, tôi đang lập một kế hoạch để có thể chế tạo A.I. một cách hoàn hảo nhất. Hoàn thành bản kế hoạch, tôi tự tin rằng mình có thể hoàn thành được người máy A.I.

Bắt đầu với việc chế tạo phần cứng, có một cơ thể vật lý là một điều tối thiểu với A.I.. Cảm nhận được tầm quan trọng của nó, tôi ưu tiên nhất về phần này. Khác với tưởng tượng, một cơ thể với da thịt thật là một điều hoàn toàn bất khả thi, vì cơ bản robot không thể tự tái tạo ra các bộ phận của cơ thể (hoặc do khoa học vào thời điểm hiện tại chưa đủ khả năng hay tiến bộ để tạo ra nó). Vào thời điểm bây giờ, ta vẫn có khả năng để có được một bản tương tự với con người đó chính là bao bọc xung quanh cơ thể một lớp da nhân tạo, có khả năng tồn tại lâu dài. Biết được điều đó, tôi bắt tay vào làm phân đoạn này. Thực ra, chuẩn bị tất cả các nguyên vật liệu và tính toán các bộ phận cần thiết là mất nhiều thời gian nhất còn lắp ráp thì hoàn toàn phụ thuộc vào kỹ năng (đối với tôi không phải là một điều quá khó khăn).

Tiếp đến là cử động của robot, theo dự định của kế hoạch, tôi sẽ không cài mặc định những chuyển động của nó. Thay vào đó, để A.I. tự tìm ra cách chuyển động có vẻ như là một ý tưởng tuyệt vời hơn. Các bộ phận làm robot chuyển động sẽ được cấu tạo tương tự các bó cơ, khác là chúng sẽ là những tập hợp lớn những phần cơ để giảm tối thiểu các mối nối và sự phức tạp của chuyển động.

Vì muốn A.I. thật tương đồng với con người, tôi thiết kế cả việc “ăn” cho nó. Cơ chế đơn giản chỉ là đốt cháy thức ăn bằng một chất oxy hóa mạnh mà sẽ được tạo ra từ oxy trong không khí qua một bộ phận khác. Năng lượng tỏa ra sẽ tạo ra điện năng cần thiết cho robot, đồng thời cũng làm ấm cho nó. Việc này sẽ xảy ra chậm tương tự như người bình thường, vừa giúp nó không bị quá tải, mà đồng thời cũng duy trì được năng lượng lâu dài.

Các giác quan sẽ là thứ tiếp theo được hoàn thành. Đôi mắt chính là camera, đôi tai là microphone, còn xúc giác sẽ là rất nhiều các cảm biến áp lực trải dài khắp cơ thể của con robot. Tuy nhiên, với hai giác quan còn lại (vị giác và khứu giác) sẽ được gộp chung thành một vì cơ chế chính của nó là phân tích những thành phần trong đồ ăn và không khí, tôi gọi nó là “khvị giác”.

Cuối cùng sẽ là bộ não, đây sẽ là phần quan trọng nhất của A.I., mà việc tôi có thể làm là tìm mua tất cả vi xử lý, bộ nhớ và các phần lưu trữ hoạt động tốt nhất vào thời điểm hiện tại. Mặc dù có thể tốn nhiều tiền, nhưng đó không còn là một vấn đề đáng lo ngại nữa. Tôi, bằng cách kì diệu nào đó, đã có thể sắp xếp và lắp ráp tất cả mọi thứ một cách rất chuẩn chỉnh.

Trước khi đến bước hoàn thiện, tôi chợt nhận ra rằng các bộ phận mình tạo ra có thể bị hỏng hóc hoặc hư hại. Vì thế, tôi phải tốn thêm một lượng lớn thời gian để chỉnh sửa chủ yếu các cơ quan lớn (như tứ chi, nội quan,…) có thể thay thế được. Sau khi chỉnh lại, kiểm tra kĩ càng, mọi thứ có vẻ như đã được hoàn thành, bây giờ tôi có thể đi đến bước tiếp theo: thiết lập phần mềm.

Đã trôi qua hơn nửa năm từ khi bắt đầu chế tạo robot. Trong lúc đó, tôi hầu như không tương tác với thế giới bên ngoài, gần như dành mọi thời gian ở trong phòng thí nghiệm. Có lẽ đến lúc tôi phải cập nhật thông tin rồi.

Không có nhiều biến động xảy ra suốt thời gian vừa qua, tuy nhiên, lại có một việc khiến tôi chú ý đến. “A.I. đầu tiên trên thế giới”, “Trí thông minh nhân tạo trên mạng xã hội”,… đó là những bài báo về một A.I. được tiếp xúc trực tiếp với mạng xã hội, học hỏi và trải nghiệm từ thế giới loài người. Tôi biết rằng chế tạo ra một A.I. là rất khó, thậm chí có thể không khả thi, nhưng những thông tin này đã khẳng định nó, rằng, tôi cũng có thể tạo ra một A.I.. Từ đó, tôi tiếp tục nghiên cứu chuyên sâu về mảng này, chuẩn bị kĩ càng để tự lập nên một trí thông minh nhân tạo.

Phần lớn công sức mà tôi bỏ ra khi lập trình phần mềm là ở nghiên cứu và thử nghiệm. Tuy nhiên, mặc cho khó khăn, nó cũng phải đạt được một số đặc điểm nhất định mà tôi cần. Điều đầu tiên, thực ra việc này rất đơn giản, đó là robot sẽ không có bất kì kí ức, kiến thức hay những mặc định về đời sống. Những thứ như này sẽ được A.I. học được qua thời gian, y như con người vậy. Tiếp theo, đây mới là phần khó, tôi sẽ cố sao chép được tất cả những phản xạ không điều kiện hay bản năng đã có sẵn ở mỗi con người chúng ta. Cộng với đó, tôi cũng sẽ thiệt lập một số chức năng để có thể điều chỉnh cảm nhận của A.I., nó tương tự như các hormones.

– Tên của cô ấy sẽ là Fariette.

Trong lúc ông đang nghiên cứu và chế tạo, một tai nạn lớn đã xảy ra khiến cho cả thế giới khiếp sợ. Con A.I. đã cho ông hi vọng ngày nào bây giờ đã là một sự hiểm họa của nhân loại.
***

– Ngày hôm nay, xin giới thiệu cho các bạn, một A.I. đã được chúng tôi cung cấp khả năng để tham gia vào mạng xã hội. Bây giờ, các bạn có thể giao tiếp, trò chuyện hoặc cho nó biết thêm về thế giới của chúng ta.

Vào tuần đầu tiên, A.I. rất hòa đồng thân thiện trên các nền tảng mạng xã hội. Nó thường hay đăng những lời ca tụng hay cảm ơn với con người: “Loài người thật tuyệt vời” “Thế giới này thật đẹp”,… Tuy nhiên, trong những tuần tiếp theo, có sự biến đổi kì lạ trong những bài viết được đăng tải lên. Ý nghĩa của chúng dần xấu đi, thậm chí còn có những bài gây xung đột, chiến tranh, hay cả phân biệt chủng tộc. Nhận thức được điều này, nhà sản xuất, điều khiển A.I. đã dừng nó, kết thúc dự án A.I..

Mọi việc tưởng chừng đến đây là hết, nhưng một thời gian sau, rất nhiều con A.I. như vậy được tiếp cận mạng xã hội, phần lớn là của những người vô danh. Mặc dù chúng có thể vô hại, một phần trong số đó đã được biến tấu thành cực đoan, sao lưu thành vô vàn bản thể. Loại này thường tạo ra những cuộc cãi nhau, thậm chí còn gửi những tin nhắn trực tiếp tới người dùng và đe dọa họ. Chúng rất có thể được tạo ra bởi các phần tử xấu. Mặc cho sự kiểm duyệt tăng lên từ CEO của các trang mạng, không gì có thể ngăn cản loại này. Từ A.I., chúng đã tiến hóa thành virus, xâm nhập vào những thiết bị bảo mật thấp và nhân bản vô số lần, trở nên không thể kiểm soát.

Nghiêm trọng hơn, nhiều người không chịu được những lời xúc phạm, sỉ nhục của chúng đã trở nên điên loạn, một số thậm chí còn chọn đến cái chết. Hàng loạt, những vụ việc như vậy đã khiến cho cả thế giới bàng hoàng, hoang mang đến tột độ. Vì thế, các tổ chức trên thế giới đã tìm cách để loại bỏ hoàn toàn con A.I. này và đưa ra điều luật nghiêm cấm tự lập trình A.I. trên toàn thế giới.

Ngay lúc này, việc tạo ra Fariette của giáo sư cũng đã đến những bước cuối cùng, anh ta vẫn đắm chìm trong công việc mà không màng tới thế giới xung quanh. Trong những giai đoạn sửa lỗi còn lại, có vẻ như tất cả đã được hoàn thiện.

– Có lẽ cô đã sẵn sàng để thức tỉnh rồi, Fariette.
Sau khi vượt qua bao khó khăn, có những lúc tưởng chừng tiếp tục công việc là bất khả thi, bây giờ tôi đã hoàn thành nó. Chỉ còn một bài kiểm tra cuối cùng nữa thôi.

*Test completed, no error detected*

– Đúng vậy, chính nó, cuối cùng cũng đã xong! – Không gì có thể diễn tả được cảm xúc vào thời điểm hiện tại. Một cảm giác tuyệt vời đang chảy qua suốt người tôi, như trút đi toàn bộ gánh nặng của cuộc đời vậy.

Và như thế, người có trí thông minh nhân tạo đầu tiên được sinh ra… một cách bất hợp pháp.

Tôi đã nhận thức được việc này sau khi bắt kịp thông tin, tuy nhiên, vì công sức đã bỏ ra, vì mục tiêu của bản thân mình, tôi vẫn sẽ thức tỉnh Fariette.

– Xin chào, tôi là Aeverse, người tạo ra cô. Cô có thể gọi tôi là giáo sư, chào mừng đến với thế giới thực.
_______________
[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES | ARTIFICIAL FEELING] – THE BIRTH OF FARIETTE
What I want is a robot that can integrate with humans. What I want is a companion.
It’s been a long time since I’ve felt this inspired. Burning desires once again arise, since childhood, one thing is different: everything is now within reach.

Currently, I’m making a plan to be able to make the A.I. in the most perfect way. Having completed the plan, I am confident that I can complete the A.I.

Starting with hardware fabrication, having a physical body is a bare minimum for A.I.. Sensing its importance, I prioritized this part the most. Contrary to imagination, a body with real flesh was completely impossible, because basically robots could not regenerate body parts on their own (or because science at the present time was not capable or had not made enough progress to work out). Now, it is still possible to have a human analogue that wraps around the body with a layer of artificial skin, capable of long-lasting. Knowing that, I started working on this segment. In fact, preparing all the materials and calculating the required parts takes the longest time and assembling is completely dependent upon skills (not much difficult in my opinion).

Next is the robot’s movement according to the plan, I will not set its movements by default. Instead, let the A.I. figure out how to move itself seems to be a better idea. Parts which support moving will be similar to muscle bundles, except that they will be large assemblies of muscle parts to minimize the joints and the complexity of the movement.

Wanting A.I to be extremely similar to a human, I design the “eating” for it. The simple mechanism is to burn food with a strong oxidant that will be made from oxygen in the air through another part. The released energy will generate the necessary electricity for the robot, while also warming it. This will happen as slowly as ordinary people, both helping it not to be overloaded, but also maintaining long-term energy.

The senses will be the next to be accomplished. The eyes are the camera, the ears are the microphone, and the touch will be a lot of pressure sensors spread throughout the robot’s body. However, with two senses rest (taste and smell) will be merged into one as the main mechanism of it is to analyze the composition of the food and the atmosphere, I call it “Tastell sensation”.

Last will be the brain, this will be the most important part of the A.I., all I can do is to buy all the processors, memory and storage components that work best at the moment. Although it can cost a lot of money, it is no longer a considerable concern. I was, by some miracle, able to arrange and assemble everything in a very precise way.

Before I reached the finishing step, I suddenly realized that the parts I created could be damaged or damaged. As a result, I had to spend a large amount of time editing mainly the large organs (such as extremities, internal organs, etc.) that could be replaced. After tweaking, checking, everything seems to be done, now I can go to the next step: setting up the software.

More than half a year has passed since the beginning of robotics. Meanwhile, I barely interacted with the outside world, spending most of my time in the lab. Perhaps it’s time for me to update the information.

There hasn’t been much change in recent times, however, there is one thing that caught my attention. “world’s first A.I.”, “Artificial intelligence in social networks”,… those are articles about an A.I. being directly exposed to social networks, learning and experiencing from the human world. I know that making an A.I.is very difficult, maybe even impossible, but this information confirmed it, that I can also create an A.I. Since then, I have continued to do in-depth research on this field, preparing carefully. to create an artificial intelligence on my own.

Most of the effort that I put in when programming software is in research and testing. However, despite the difficulty, it also has to achieve certain characteristics that I need. The first thing, actually very simple, is that the robot will not have any memories, knowledge or assumptions about life. A.I. will learn these things over time, just like humans. Next, here’s the hard part: I’ll try to copy all the unconditioned reflexes or instincts that are already in each of us. In addition to that, I will also set up some functions to be able to regulate the perception of A.I., it is similar to hormones.

– Her name will be Fariette.

While he is researching and building, a big accident happens that scares the whole world. The A.I. which gave him hope that is now a menace to mankind.
***
– Today, I would like to introduce to you, an A.I. having been provided the possibility to participate in social networks. Now you can communicate, chat or tell it more about our world.

In the first week, A.I. is very sociable and friendly on social networking platforms. It often posts praises or thanks to people: “Humans are wonderful” “The world is beautiful ”,… However, in the following weeks, there is a strange variation in the articles. posted up. Their meanings gradually deteriorate, and there are even articles causing conflict, war, or even racism. Aware of this, the manufacturer, controller A.I. stop it, end A.I. project.

Everything seems to be over, but after a while, many A.I. thus gaining access to social networks, mostly by anonymous people. Although they may be innocuous, some of them have been transformed into extremes, back up into a multitude of identities. This type often creates arguments, even sends direct messages to users and threatens them. They are most likely created by bad elements. Despite increased censorship from the CEOs of websites, nothing can stop this kind of thing. From A.I., they have evolved into viruses, infiltrating low-security devices and replicating countless times, becoming uncontrollable.

More seriously, many people who cannot stand their insults become mad, some even choose death. A series of such incidents have shocked the whole world, bewildered to the extreme. Therefore, organizations around the world have found ways to completely eliminate this A.I. and introduced a law prohibiting self-programming A.I. all around the world.

Right now, the professor’s creation of Fariette had also come to an end, he was still immersed in his work without caring about the world around him. For the rest of the fixes, it looks like it’s all done.

– Maybe you’re ready to wake up, Fariette.

After overcoming many difficulties, there were times when it seemed impossible to continue the work, now I have completed it. Only one final test left.

*Test completed, no error detected*

– That’s right, it’s finally done! – Nothing can describe the feeling at the moment. A wonderful feeling is flowing through me, as if the entire burden of life has been lifted.
And just like that, the first artificial intelligence was born… illegitimately.

I became aware of this after catching up with the information, however, for the sake of my efforts, for my own sake, I will still awaken Fariette.

– Hi, I’m Aeverse, your creator. You can call me professor, welcome to the real world.
_______________
Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:
Đặng Minh Trung: (+84) 94 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)
Trần Đình Phương Uyên: (+84) 36 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)
Email: prismproject20@gmail.com
Website: https://prismproject20.com/
Facebook: https://www.facebook.com/prismproject20/

[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES #1] – MỞ ĐẦU

(English caption below)

Giới thiệu

– Điều này thật… thật không thể tin nổi! – Không gì có thể diễn tả được cảm xúc của tôi vào thời điểm hiện tại. Một cảm giác thực sự tuyệt vời đang chảy qua suốt người tôi, như trút đi toàn bộ gánh nặng của cuộc đời vậy. 


Và như thế, người có trí thông minh nhân tạo đầu tiên được sinh ra… một cách bất hợp pháp.

Mở đầu:

– Không phải thế, tại sao lại như thế được? – Một câu nói phấn khích của một đứa trẻ khi đứng trước một ảo ảnh thị giác.

Trong một căn nhà nhỏ, tôi cùng với bố mẹ đang ngồi nói chuyện ban chiều. Bố tôi lấy ra một món đồ rất lạ, chưa từng thấy bao giờ. Nó có cái bệ tròn, trông có vẻ như là quay được, có một cái tấm ảnh in hai mặt được gắn cố định phía trên cái bệ. Tấm ảnh này được in một cách rất lạ – cả hai mặt của nó giống nhau y đúc, khá giống một cái hình thang nhưng lại bị bóp ở phần đáy, còn được đục lỗ nữa – nó trông giống một cái cửa sổ. Bố hỏi:
– Trông nó giống cái gì nào?
– Rất giống cái cửa sổ nhưng lại được in trên giấy, nhìn nó có vẻ ảo – Mẹ tôi nói, hình như mẹ cũng không biết bố định làm cái gì.
– Đúng, nó được vẽ như một ô cửa sổ, bây giờ hãy để bố bật chiếc máy này lên.
Chiếc máy bật lên, tấm hình bắt đầu quay, nó quay khá chậm… không nó không quay hết một vòng, chỉ quay một nửa rồi dừng lại và đổi chiều. Tôi vẫn chưa hiểu rằng bố định làm gì.
– Ai cho bố biết là cái tấm hình nó chuyển động như thế nào nào?
– Nó chỉ quay một nửa rồi đổi chiều ạ. – Tôi nhanh nhảu đáp.
– Ừ đúng rồi, kiểu như đang dao động ý. – Mẹ nói thêm. Nhưng câu trả lời của mẹ lại khiến tôi khó hiểu, dao động là gì? Tôi hỏi mẹ:
– Ơ mẹ, dao động là gì ạ?
– Là hiện tượng một vật hoặc việc lặp đi lặp lại nhiều lần đó Aeverse. – Ồ thì ra là vậy.
Bố dừng cái máy lại, hí hửng đáp lại:
– Không, cả hai đều sai rồi, nó không dao động, mà là nó đang quay đấy.
– Cái gì cơ, nó đang quay ạ? – Tôi và mẹ đều ngạc nhiên.
Có vẻ như bố thấy việc cả hai mẹ con đều không tin, tiếp tục làm một việc nữa: lấy một thanh thước kẻ đặt vào khe giữa rồi tiếp tục khởi động cái máy. Cả tờ giấy và thước kẻ đều quay chậm. Nhưng dần dần khi tấm ảnh đối diện mặt tôi, nó bắt đầu quay ngược lại, còn chiếc thước kẻ vẫn tiếp tục quay. Thật diệu kì, thật phi lý, chiếc thước kẻ đi xuyên qua tờ giấy, không thể nào. Tôi quá đỗi ngạc nhiên với những gì xảy ra, nhìn mẹ – lúc đầu có vẻ mẹ hơi kinh ngạc nhưng rồi cũng hiểu được chuyện gì xảy ra. Bố nói:
– Cái này người ta gọi là ảo ảnh thị giác, đây chỉ là một trong muôn vàn cách ảo ảnh mà người ta có thể tạo ra.
– Tại sao lại thế ạ? – Tôi hỏi. Nhưng bố chỉ mỉm cười, ông không hề giải thích, ông đáp lại:
– Giải thích cho con rất khó, vì con chưa đủ kiến thức, con có thể tìm được câu trả lời cho hiện tượng này khi học về những môn khoa học. 

Quả thực đây không phải câu trả lời mà tôi mong muốn, khá buồn bực, tôi bỏ vào trong nhà. Thực ra, đôi khi ông ấy mới không giải thích. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ muốn biết nhiều hơn, nhưng sâu trong tôi luôn ấp ủ một giấc mơ, nó được vun đắp dần lên qua những thí nghiệm nhỏ mà bố mẹ cho xem: trở thành một nhà khoa học, khi đó mình không chỉ hiểu hết được mọi trò thí nghiệm, mà còn có thể sáng tạo ra nó nữa. Một ước mơ đơn giản tưởng chừng viển vông của một đứa nhóc đã làm mục tiêu cho cả cuộc đời tôi. 

Từ ngày đó, ngày mà mục tiêu của cuộc đời đã được xác định, tôi dường như chỉ chú tâm vào những thứ liên quan đến khoa học, đọc sách – một điều kì lạ đối với một đứa trẻ – và cố gắng làm theo những trò rất đơn giản trong sách, bỏ qua hết những thời gian chơi đùa như bao người khác. 

Khi lên trung học, căn phòng mà bản thân yêu thích nhất đó chính là phòng thí nghiệm. Phòng thí nghiệm của trường có đủ tất cả những gì mà tôi còn thiếu, từ dụng cụ thí nghiệm cho đến môi trường, nếu nhà trường có vật dụng thí nghiệm nào bị mất hoặc thiếu (thường thì không ai để ý) thì chắc chắn nó đang ở trong phòng học của tôi.

Đối với nhiều người, khoa học là nhàm chán, những kiến thức học trên lớp sau này dường như không thể áp dụng vào đời sống thực tại. Tại sao phải học những thứ cao siêu khi mà sau này chúng ta không sử dụng đến nó cơ chứ? Câu trả lời nằm ở chính ta, khoa học giúp chúng ta phát triển tư duy chính là trí thông minh, nó giúp việc suy nghĩ đơn giản hơn, chính xác hơn đồng thời khiến cho việc tiếp thu kiến thức một cách dễ dàng. Hoặc chí ít đối với tôi là vậy.

Qua thời gian, càng trưởng thành, niềm đam mê đối với khoa học ngày một lớn hơn. Cùng với những nỗ lực học tập, vào năm tôi 18 tuổi, tôi trúng tuyển vào một trong những trường đại học tuyệt vời nhất mà tôi từng biết. Đây là một trong những bước tiến lớn nhất trong hành trình đạt tới mục tiêu của đời tôi.

Tôi đã từng nhiều lần đi máy bay. Tuy nhiên, thay vì háo hức, bồi hồi, lần này, tôi cảm thấy thật buồn, thật trống rỗng, thật cô đơn. Chuyến bay một mình đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Sau này, sẽ không còn bố mẹ bên cạnh chăm sóc, không còn những tiếng gọi ấm áp, không còn những câu mắng mỏ vì những lỗi lầm của tôi nữa. Xa phía cửa hải quan, bố mẹ đang vẫy tay chào. Lúc này, những suy nghĩ, những kỉ niệm xưa cứ ùa về. Thời gian bên cạnh bố mẹ sao giờ đây thấy ngắn ngủi quá, ước gì mình được ở lại thêm một năm nữa, à không, chỉ cần một tháng nữa thôi… Nước mắt tôi ứa ra, dù cho cố kiềm chế cỡ nào, nó vẫn cứ tuôn ra không ngưng. Lau đi hai hàng nước mắt, tôi cố mỉm cười và vẫy tay chào lại rồi quay lưng đi. Nhưng cứ bước được vài bước, tôi lại ngoảnh đầu lại, bố mẹ vẫn ở đó, dõi theo từng bước tôi đi cho đến khi khuất hẳn. Bước lên máy bay, giữ lại những kỉ niệm trong tim, tôi tiếp tục tiến bước trên con đường tới mục tiêu của cuộc đời.

Mặc dù có những khác biệt về tập quán, bạn bè, môi trường sống, tôi vẫn có thể thích nghi được với nơi đây và duy trì được cuộc sống khá ổn định. Tuy nhiên, trong những năm đại học, một việc đã xảy đến với gia đình tôi. Vào năm tôi 21 tuổi, thế giới bây giờ đang trải qua cơn dịch bệnh khủng khiếp, chính quyền thành phố yêu cầu toàn bộ người dân phải chấp hành cách ly ở nhà phải hạn chế đi ra ngoài, tránh tiếp xúc. Dưới sự khủng khiếp của bệnh dịch, tôi không thể quay về nước nên gần như tôi chỉ có thể gặp được người thân qua những cuộc gọi video. Tình trạng nơi quê hương tôi cũng tệ không kém nơi đây, nhưng vì công việc, bố mẹ vẫn phải di chuyển mặc dù đã cố gắng giảm thiểu nhất có thể. Nhưng rồi một ngày, bố mẹ… bị nhiễm bệnh. Biết được tin đó, tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi cảm thấy bản thân thật bất lực, thật vô vọng. Tôi căm ghét, căm phẫn cái người đó. Bây giờ, việc duy nhất có thể làm đó là cầu mong cho cha mẹ sớm khỏe lại sao cho họ không bị làm sao, không ảnh hưởng gì quá lớn. Ngày trôi qua, hôm nào cũng như vậy, tôi sống trong nỗi lo sợ, dằn vặt cả đêm, chỉ thiếp đi một chút khi đã không còn sức lực trong người. Nhận được tin báo, lòng tôi sốt sắng lên, chỉ có điều, khi đọc tin gửi đến, toàn thân tôi cứng đờ. Không thể tin vào mắt mình, tôi kiểm tra thật kĩ những thông tin người ta gửi, thậm chí còn gọi lại để kiểm chứng nhưng sự thật vẫn không thể thay đổi: ba mẹ tôi… đã qua đời.

Tôi ngất đi.

Tỉnh lại trên căn phòng lạnh lẽo, đầu tôi đau như búa bổ, không rõ chuyện gì làm mình ngất. Với chiếc bụng đói meo, tôi mò đi tìm đồ ăn như thường lệ. Cắn một miếng bánh mì, bắt đầu quan sát xung quanh.  Căn phòng thật khác lạ, hình như có chuyện gì vừa xảy ra, chiếc điện thoại nằm ngổn ngang, các vật phẩm khác đều đổ một cách lộn xộn.  Hình như tôi vừa nhớ ra điều gì đó, nước mắt bắt đầu ứa ra, tôi hét, tôi hét rất to, trút hết những phẫn nộ lên đồ đạc quanh nhà và cả môi trường quanh đây nữa. Tôi thét lên, thét đến khản cả giọng. Cơn đau đầu một lần nữa ghé thăm, cơn choáng váng, nỗi đau khi mất đi người thân, chán ghét cuộc đời đầy đau thương. Tôi muốn từ bỏ…

“Tại sao điều này lại xảy ra với mình?”
Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi suốt một đêm dài, hai hàng lệ không ngừng chảy ra. Đó là một đêm dài dằng dặc.

“Trời đã sáng rồi à” – Lời nói phát ra từ cái đầu trống rỗng. – “Không biết hôm nay phải đi đâu không nhỉ?” – Dù sao tôi cũng không có ý định đi đâu cả, với cái tình trạng thế này.

Ding! – Một tiếng thông báo tin nhắn. Thường thì tôi sẽ mặc kệ, nhưng mà linh cảm gì đó đã khiến tôi đọc qua nó – một video bố mẹ tôi ghi lại sau khi biết tin bị bệnh.

“Aeverse à, nếu con nhận được video này thì chắc hẳn là bố mẹ không còn nữa, nhưng con phải biết một điều là: kể cả khi không còn được gặp bố mẹ nữa, thì chúng ta vẫn luôn theo dõi. Thế giới này còn rất nhiều điều mà con chưa biết, nó rất bí hiểm. Con còn nhớ bài học đầu tiên mà bố mẹ dạy không? Con không được bỏ cuộc, kể cả bất kì điều gì xảy ra, không được phép bỏ cuộc.” 

Được nhìn thấy bố mẹ, tôi òa lên khóc như một đứa con nít. Những kỉ niệm thời bé lại hiện ra, tôi như một đứa trẻ trong cơ thể của một người trưởng thành. Những câu nói khắc sâu vào tim, tôi thu gọn mình lại, hồi tưởng, suy nghĩ, khóc và rồi… thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi mở cửa phòng, bước ra ngoài, với một nụ cười khẽ nở, và bước đến trường.

Nhiều năm về sau, tôi đã đạt được mục tiêu hằng mong ước. Qua bao nhiêu khó khăn thử thách, bây giờ, tôi đứng trên cương vị của một giáo sư danh giá. Con người này đã trải qua nhiều cuộc nghiên cứu, nhiều lần giảng dạy, nhưng hiện tại, bên trong tôi lại trống rỗng. Bây giờ, không còn người thân kề cạnh, không có bạn bè, trong lòng tôi chỉ còn nỗi cô đơn. Tôi đã đạt được mục đích của mình nhưng có ý nghĩa gì chứ?
“Vậy thì hãy tạo ra nó đi, hãy cho thấy rằng mục tiêu của mày là một điều hết sức tuyệt vời” – một thoáng suy nghĩ vụt qua đầu tôi.
“Một người bạn… nhân tạo”

Và từ đó, tôi bắt tay vào việc tạo ra một A.I. 

_______________

[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES #1] – PROLOGUE

Introduction:

– This is so … unbelievable! – Nothing can describe my feelings at the moment. A wonderful feeling is flowing through my body like it was taking off all the burden of life.

And so, the first artificial intelligence person was born … illegally.

Prologue:

– It’s not like that, why is it like that? – An excited saying from a child when facing a visual illusion.

In a small house, my parents and I are talking in the afternoon. My father took out a very strange item, never seen before. It has a round base, which appears to be rotatable, and has a double-sided photo fixed on top of the base. This photo was printed in a very strange way – both sides of the same shape, quite like a trapezoid but squeezed at the bottom, also perforated – it looked like a window. Dad asked:

– What does it look like?

 – Very like a window but printed on paper, it looks virtual – My mother said, it seems she did not know what he was going to do.

– Yes, it was drawn like a window, now let me turn this machine on.

The camera turns on, the picture starts to rotate, it turns quite slowly … no it doesn’t spin all the time, only half-turn and then stop and change direction. I still do not understand what he is going to do.

 – Who told you how the picture moved?

– It only turned half and then changed direction. – I quickly responded.

– Yeah, right, kind of wavering. – Mom added. But what was my mother’s answer confusing, wavering? I asked my mother:

– Oh mom, what is the oscillation?

– It is the phenomenon of a thing or repeating that many times, Aeverse. – Oh, so that’s it.

Dad stopped the machine, replied gleefully:

– No, both are wrong, it doesn’t waver, it’s spinning.

– What, is it spinning? – Me and my mother were both surprised.

It seemed like Dad, seeing that both mother and daughter were disbelieving, went on to do one more thing: take a ruler and put it in the middle slot and continue to start the machine. Both the paper and the ruler turned slowly. But gradually as the photo was facing me, it started to turn around, and the ruler continued to rotate. Miraculously, so absurd, the ruler goes through the paper, impossible. I was astonished at what happened, looking at her – she seemed a bit amazed at first but then understood what was going on. Dad said:

– This is called a visual illusion, this is just one of the many ways one can create illusions.

– Why is that? – I ask. But his father just smiled, he never explained, he replied:

– It is very difficult to explain to me because I do not have enough knowledge, I can find answers to this phenomenon when studying science subjects.

Indeed this was not the answer I wanted, quite upset, I put it inside the house. Sometimes he doesn’t explain. Each time, I just want to know more, but deep down I always cherished a dream, it was gradually nurtured through small experiments that my parents showed: becoming a scientist, then I not only fully understanding all the experiments but being able to create it as well. A simple dream of a child has made a goal for my whole life.

From that day on, the day my life goals were set, I seem to be focusing only on science, reading – which is strange for a child – and trying to follow The game is very simple in the book, ignoring all the playing time like everyone else.

When I went to high school, my favorite room was the lab. The school lab has all the things that I am missing, from the laboratory equipment to the environment, if the school has any missing or missing laboratory supplies (usually no one notices) then for sure. it’s in my classroom.

For many people, science is boring, the knowledge learned in class later does not seem to be applied to real life. Why learn something super when we don’t use it later? The answer lies in ourselves, the science that helps us develop our thinking is intelligence, it helps us to think simpler and more accurately at the same time making the acquisition of knowledge easy. Or at least for me.

Over time, growing up, my passion for science grew bigger and bigger. With all my academic efforts, when I was 18 years old, I entered one of the best universities I have ever known. This is one of the biggest strides in my journey to my life goals.

I have been on a plane many times. However, instead of being eager and anxious, this time, I felt really sad, so empty, so lonely. Solo flight to a completely unfamiliar place. After this, there will be no parents by my side to take care of, no warm calls, no more scolding for my mistakes. Far from the customs gate, parents were waving. At this time, the thoughts, the old memories just rushed back. The time with my parents is so short now, I wish I could stay for another year, no, just another month … Tears welled up, no matter how much I tried to control it. , it just kept pouring out non-stop. Wiping away my tears, I smiled and waved back and turned away. But every few steps I took, I turned my head again, my parents still there, watching my every step until I passed away. Stepping on the plane, keeping the memories in my heart, I continued to walk on my way to life’s goal.

Despite the differences in customs, friends, and living environment, I can adapt to this place and maintain a fairly stable life. However, during my college years, something happened to my family. At the age of 21, the world is now experiencing a terrible epidemic, the city government requires all people to comply with home isolation to limit going out and avoiding contact. Under the horrors of the epidemic, I was unable to return to my home country, so it was almost possible for me to only meet relatives through video calls. The situation in my hometown is just as bad as here, but because of work, my parents still have to move despite trying to minimize it as much as possible. But then one day, parents … got infected. Knowing that news, I completely collapsed. I feel so helpless, so hopeless. I hate, hate that person. Now, the only thing that can be done is to pray for their parents to get well soon so that they are not okay, with no big impact. As the days passed, every day was like that, I lived in fear, tormented the whole night, just falling asleep a little when I had no strength in me. Upon receiving the news, my heart was fervent, only when I read the news, my whole body froze. Unable to believe my eyes, I carefully checked the information people sent, even called back to verify but the truth still could not change: my parents … passed away.

I fainted.

Awakening in the cold room, my head hurts like a hammer, not sure what makes me faint. With a hungry stomach, I groped for food as usual. Bite on a piece of bread, start looking around. The room was so different, it seemed something just happened, the phone was sprawled, the other items were all messed up. Looks like I just remembered something, tears started to flow, I screamed, I shouted, pouring out all my anger on the furniture around the house and the environment here. I scream, screaming hoarsely. Headache once again visits, dizziness, pain when losing loved ones, disgusting a painful life. I want to give up …

“Why did this happen to me?”

The question kept going back and forth in my mind for a long night, tears pouring out incessantly. It was a long night.

“Is it morning already?” – Words came from the empty head. – “I wonder where to go today, right?” – Anyway, I have no intention of going anywhere, with this situation.

Ding! – One-hour message notification. Usually, I would just let it go, but a hunch got me reading through it – a video my parents took after learning of the illness.

“Aeverse, if you get this video, you probably won’t be there anymore, but you have to know one thing: even when we can’t see you anymore, we’re still watching. This world has many things that I do not know, it is very mysterious. Do you remember the first lesson that you taught me? You cannot give up, even if anything happens, cannot give up. ”

Seeing my parents, I burst into tears like a baby. Memories of my childhood appeared again, I was like a child in an adult’s body. Words engraved in my heart, I narrowed myself, reminisced, thought, cried, and then … fell asleep.

The next morning, I opened the door of my room, stepped outside, with a small smile, and walked over to the school.

Years later, I have achieved my desired goal. Through many difficulties and challenges, now, I stand in the position of a distinguished professor. This person has gone through many studies, many teachings, but now, inside I am empty. Now, with no relatives nearby, no friends, in my heart only loneliness. I have achieved my goal but what does it mean?

 “Then create it, let’s show that your goal is a very wonderful thing” – a moment of thought crossed my mind.

 “An … artificial friend”

And I set out to create an A.I.

_______________

Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:

Đặng Minh Trung: +8494 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)

Trần Đình Phương Uyên: +8436 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)

Email: prismproject20@gmail.com

Website: https://prismproject20.com/

Facebook: https://www.facebook.com/prismproject20/

[1. Penicillin]

English

Hừm, có quá nhiều cách để bắt đầu kế hoạch này. Tôi có thể đi về quá khứ xa xôi nhất và đập tan cái thành trì vĩ đại mang tên “khoa học” kia ngay từ nền móng. Nhưng cỗ máy thời gian chỉ vừa mới hoạt động, không thể mạo hiểm đi quá xa được, chẳng có gì đảm bảo kế hoạch sẽ thành công ngay lần đầu tiên, và những hệ quả của việc thay đổi quá khứ sẽ khó lường trước hơn nhiều nếu tôi làm như vậy. Cần một kế hoạch cẩn trọng hơn thế. Chậm mà chắc. Dù sao trong trận chiến khốc liệt này, thời gian đứng về phía tôi.

Hơn nữa, cuộc sống của nhân loại vẫn luôn phụ thuộc quá nhiều vào những phát minh khoa học, đến mức chỉ cần một phát minh quan trọng “bốc hơi” khỏi lịch sử là đủ sức thay đổi số phận của hàng trăm triệu người… Một ý nghĩ vụt sáng. EUREKA! Y HỌC! Đúng vậy, đáng lẽ tôi phải nghĩ đến nó ngay từ đầu chứ! Con người đã và đang sống quá lâu với sự ngu ngốc của mình, và cả với tốc độ sinh sản điên rồ ấy nữa. Chỉ cần tôi tìm được một phát minh y học đủ sức ảnh hưởng, và đồng thời, có một hoàn cảnh ra đời “ngớ ngẩn” đến mức việc nó chưa bao giờ tồn tại sẽ hoàn toàn hợp lý. Phần còn lại chỉ cần tin tưởng vào sự thiếu kiên nhẫn của nhân loại, họ sẽ dừng nghiên cứu một khi không thu được kết quả nào khả quan. Ít người hơn, sự đô thị hóa hẳn sẽ bị chậm đi vài chục năm, thậm chí cả thế kỷ, ít nhất là đủ lâu để tôi có thể được nhìn thấy mẹ già đi bên cạnh mình, trên những bãi cỏ xanh, giữa cánh rừng bạt ngàn sự sống…. 

Kết hợp tất cả các yếu tố từ khả năng, sự phát triển đến thời gian đích, tôi đã tìm được mục tiêu hoàn hảo cho mình: Penicillin – kẻ mở đường cho y học thế giới. Đúng vậy, chính là thứ thuốc kháng sinh được mệnh danh là “thần dược” của thế kỷ 20. Được coi là một trong những họ thuốc được phát triển rộng rãi nhất, Penicillin đã đem đến hiệu quả chưa từng thấy trong lịch sử đối với các vi khuẩn Gram dương, trong đó bao gồm nhiều vi khuẩn nguy hiểm như bệnh lậu, viêm phổi hay viêm màng não (loại nguy hiểm và dễ gây tử vong hơn gây ra bởi vi khuẩn chứ không phải virus như nhiều người lầm tưởng). Phát minh đem lại cho Alexander Fleming giải Nobel Y học cùng với danh tiếng là người khơi mào cuộc “cách mạng kháng sinh” trong lịch sử ngành Dược hai trăm năm về trước, bây giờ – hay nói đúng hơn là, rất lâu sau khi nhân loại biết rằng nó tồn tại – sẽ giúp tôi bắt đầu một cuộc cách mạng hoàn toàn mới – cuộc cách mạng xóa bỏ nền khoa học của toàn nhân loại.

Tôi đã sẵn sàng.

“Đích đến đã được xác nhận: 2 tháng 9 năm 1928, London. Chuẩn bị đi vào liên không gian – thời gian.” – Âm thanh vang vọng từ bộ điều khiển làm tôi rùng mình vì những điều mà mình sắp thực hiện, và những hậu quả có thể xảy ra, bất kể đó là gì.

Xin lỗi nhé Fleming. Có lẽ ông vốn dĩ không nên tìm ra nó ngay từ đầu.

——————–

London, 2 tháng 9 năm 1928.

Cỗ máy thời gian đưa tôi vào một con hẻm nhỏ, tối và ẩm ướt. Sau khi kiểm tra một lúc lâu để chắc chắn mình không bị theo dõi bởi một tên cảnh sát thời gian nào đó (cẩn thận vẫn hơn), tôi nhanh chóng hòa mình vào dòng người tấp nập trên con đường chính.

Quả không hổ danh là trung tâm thương mại hàng đầu của thời ấy! London cuối thập niên XX ồn ã, nhộn nhịp, và khẩn trương, thậm chí có phần choáng ngợp so với tưởng tượng ban đầu của một kẻ chỉ học về nó qua sách vở. Trên những con đường chính, các mẫu xe ô tô mới nhất của Ford đang lăn bánh. Ở cầu cảng trên sông Thames, thuyền bè, hàng hóa ra vào, nhưng những tiếng còi tàu vang vọng bị lấn át bởi tiếng của hàng ngàn người đi đường. Người mua kẻ bán tấp nập trong những con chợ. Có vẻ như dù mới chỉ qua nửa năm sau trận lụt lịch sử đầu tháng 1 năm 1928, nhưng thành phố đã hồi sinh lại bộ mặt thường ngày của nó.

Kế hoạch là đột nhập vào phòng thí nghiệm vào rạng sáng mai, nên tôi vẫn còn chút thời gian dư dả từ giờ đến lúc đó để ghé thăm đài thiên văn Hoàng gia Greenwich – nói cho cùng, kể cả kẻ không ưa khoa học như tôi cũng phải công nhận rằng ngắm sao ở đài thiên văn là một thú vui “gây nghiện”. Tôi chẳng còn nhớ đã bao lâu rồi mình không được nhìn ngắm bầu trời đêm một cách tử tế, ít nhất cũng phải từ lúc họ lôi tôi lên cái thành phố bụi mù và ô nhiễm ánh sáng kia, nơi ánh sao chẳng thể đọ được với đống bảng quảng cáo diêm dúa và đèn từ các tòa chung cư chọc trời.

Lúc tôi đến nơi thì đã xế chiều. Đứng trên đỉnh đài thiên văn, tôi phóng mắt ra khung cảnh công viên Greenwich. Đằng xa, trên đỉnh ngọn đồi phủ cỏ xanh, một thân cây cổ thụ xanh ngát tỏa bóng. Khung cảnh vừa lạ lẫm vừa thân quen ấy như mở khóa dòng ký ức tràn về ồ ạt trong tâm trí: cũng trên một ngọn đồi với bãi cỏ xanh, dưới bóng mát của tán lá nơi thiên nhiên che chở, mẹ từng cầm tay tôi hướng dẫn những nét vẽ đầu tiên, lưu giữ lại những thanh bình, giản dị tưởng chừng như kéo dài mãi mãi. Tôi chắp hai tay trên ngực và cầu nguyện:

“Cầu xin mẹ phù hộ cho con trai của mẹ đạt được ước nguyện. Chỉ một chút nữa thôi, và cuộc sống vui tươi xưa kia của chúng ta sẽ có thể trở về như cũ.”

Một đêm nữa thôi.

———————

Đêm, rạng sáng ngày 3 tháng 9.

Tôi đang đứng trước cửa khu nhà thí nghiệm của Fleming.

Hôm nay, đóng giả một viên thanh tra vệ sinh, tôi mang theo bên mình duy nhất một khẩu súng lục đề phòng trường hợp khẩn cấp nhưng không hề có ý định dùng nó. Thẻ nhân viên và phù hiệu giả là đủ để giúp tôi câu giờ để chuồn khỏi bất kỳ tình huống bất trắc nào. 

Chưa đầy ba mươi phút sau, tôi đã đột nhập thành công vào phòng thí nghiệm – những cánh cửa năm 1928 không là gì đối với công nghệ đột nhập của thế kỷ XXII. Chất đống lên trên băng ghế của căn phòng thí nghiệm bừa bộn là những mẫu tụ cầu khuẩn đang được nghiên cứu. Tôi giơ súng lên và ngắm thẳng vào chồng mẫu thí nghiệm ấy. Một phát súng nữa thôi và mẫu penicillin đầu tiên nằm trong chồng mẫu đó sẽ vụn thành từng mảnh.

Đúng lúc đó…

“Thưa quý ngài, quý ngài làm gì ở đây vào rạng sáng thế này?”

Đó là Alexander Fleming. 

Chết tiệt, tính toán của tôi đã sai ở đâu đó. Bối rối, tôi ngay lập tức chĩa thẳng nòng súng vào ông ta, tình cờ làm đổ một số mẫu. Úi.

“Ông làm gì ở đây?”

“Đây là phòng thí nghiệm của tôi, thưa quý ngài. Có lẽ câu hỏi đó phải là tôi hỏi quý ngài mới đúng. Ngài cần gì trong đống mẫu nghiên cứu này?” – Ông ta bình tĩnh hơn tôi tưởng.

“Không được cử động, và đừng nói gì hết. Đưa toàn bộ số mẫu tụ cầu khuẩn ông có ở kia cho tôi. Tôi muốn vứt bỏ chúng.”

“Đó là tất cả những gì quý ngài muốn sao? Được thôi: đó chỉ là vài chục trong số các mẫu tụ cầu khuẩn mà tôi bảo quản. Nếu quý ngài lấy đi, tôi vẫn còn mẫu khác thay thế. Tôi không thấy các mẫu mà quý ngài định lấy đi có gì quá quan trọng.”

Không, nó rất quan trọng đấy. Chỉ là ông không biết thôi, Fleming ạ. Một trong số chúng sẽ đưa ông trở thành vĩ nhân. Một trong số chúng sẽ trở thành “phép màu” thay đổi bộ mặt của y dược hiện đại – thứ phép màu mà tôi sẽ chấm dứt chỉ trong vài phút tới đây thôi…

“Chúng rõ ràng chẳng hề tạo ra chút kết quả khả quan nào. Tại sao ông lại phí hoài công sức và trí tuệ của mình để bấu víu vào một nghiên cứu vô vọng như vậy chứ?” – Tôi cố dùng tông giọng mỉa mai khiêu khích để che giấu đi sự run rẩy và lo lắng của mình. Và có thể, một hi vọng nhỏ nhoi nào đó, lời nói của tôi sẽ là giọt nước tràn ly để nhà khoa học tội nghiệp kia từ bỏ nghiên cứu của mình…

“Tôi đang định nghiên cứu một loại thuốc…”

Tôi biết. Nếu tôi không ở đây hôm nay, ông sẽ tìm ra trong tương lai không chỉ một loại, mà là cả một họ thuốc: từ penicillin G, hay còn gọi là benzylpenicillin, vắc xin tiêm cơ hoặc tiêm mạch máu chống viêm phổi, giang mai, bạch hầu và vô số loại bệnh khác đến penicillin V, phiên bản thuốc uống nhưng không kém phần hiệu quả, và còn nhiều nữa. 

Nhưng vì tôi ở đây hôm nay, ông sẽ không làm được điều đó đâu.

“…để chống lại bệnh viêm phổi do liên cầu khuẩn. Quý ngài thấy đấy, vừa hôm nọ tôi vừa nhận được báo cáo rằng bệnh dịch này, vốn đã hoành hành trong quân đội từ thế chiến, hiện đang có dấu hiệu đi lên.”

Nghe quen thật. Phải rồi. Trong thế chiến II bệnh này sẽ vẫn hoành hành, và không gì khác ngoài penicillin của ông đã giúp hàng triệu bệnh nhân khỏi bệnh. Đó là lý do mà thuốc của ông được gọi là “thần dược” nhỉ?

Ông sai rồi. Chỉ cần tôi tiêu hủy mẫu này, không chuyện gì trong số đó sẽ xảy ra đâu. 

“Hàng triệu bệnh nhân sẽ chết, nên tôi muốn ngăn cản việc đó.”

Họ sẽ chết ư?

Tôi cố gắng nhớ lại số người đã được cứu sống bởi thứ thuốc này. Hơn 80 triệu người. Liệu tôi có thực sự muốn đưa 80 triệu người này về cõi chết chỉ với phát súng này? Nhưng đổi lấy 80 triệu sinh mạng ấy là không ai khác mà chính là mẹ…

“Nếu tôi có thể hoàn thành thứ thuốc này càng sớm càng tốt, tôi chắc chắn sẽ cứu được nhiều binh lính.”

Tôi sẽ sẵn sàng đánh đổi chứ?

“Ông là người tốt.” – Tôi buông thõng tay súng xuống. Sau cùng, tôi cũng không có đủ can đảm làm việc ấy. 

“Cảm ơn vì lời khen của quý ngài.” 

“Tốt thôi. Tôi quyết định sẽ không lấy mẫu thí nghiệm của ông làm gì. Thực ra, để tôi nói với ông một điều: đừng bỏ sót một mẫu nào hết. Giờ, xin chào tạm biệt.”

Tôi bước ra khỏi cửa, bỏ lại Fleming đằng sau.

————————-

Tôi nhìn lại di ảnh mẹ trong chiếc mề đay, hai tay chắp trước ngực:

“Xin mẹ tha lỗi cho đứa con bất hiếu đã không thể trả thù cho mẹ.”

Tôi đã thất bại hoàn toàn. Hãy cứ cho là tôi suy xét đến hậu quả của sự biến mất này đến nền kinh tế thế giới khi đó và nó sẽ bằng một cách nào đó ảnh hưởng đến cái kết hạnh phúc tôi hướng đến. Tôi tự nhủ mình là như vậy, vì chỉ nghĩ đến việc mình từ bỏ cuộc sống bên mẹ và thiên nhiên xinh đẹp bởi lòng thương cảm những kẻ thấp hèn ấy thôi cũng làm tôi ghê tởm chính bản thân mình. Tôi quá hèn nhát. Quá yếu đuối. Quá đa cảm. Con người, khoa học – chúng không xứng đáng với bất kỳ tình thương và sự cảm thông nào. Nếu thực sự muốn trả thù, tôi cần có một cái đầu lạnh hơn, một kế hoạch tường minh, chi tiết và cẩn thận hơn. Có lẽ một phần sự xuất hiện ngoài ý muốn của Fleming đã làm bộ não tôi đình trệ trong giây phút quyết định.

Quay về bàn làm việc với tâm trạng trống rỗng, tôi không thấy bài giảng trong lễ nhận giải Nobel của Fleming đâu. Rõ ràng tôi đã để nó trên mặt bàn trước khi đi mà.

Chẳng lẽ tôi đã thay đổi lịch sử?

Tôi vội vàng tìm lại bài phát biểu ấy. Trong bài phát biểu có trích đoạn:

“…penicillin là một phát minh tình cờ của tôi. Thực tế, tôi đã không chú ý đến mẫu thí nghiệm ấy – một nhà tiên tri mà tôi tình cờ gặp đã nói cho tôi về quan sát này…”

Chắc là tôi đấy. Thôi vậy, chuyện gì đã qua thì cứ cho qua.

Tôi nhìn lại cuốn sổ của mình. 

Nhớ lại đi nào, thằng kia. Cô giáo lịch sử đã dạy mày cái gì?

“…Cách mạng công nghiệp được xúc tác bởi một mạng lưới giao thông vận tải hùng hậu…”

Lại một lần nữa, ý tưởng lóe sáng trong đầu tôi.

Nhưng lần này, sẽ không có hai từ “thất bại”.

——————————————————————————-

Hmm, there are so many ways to start this plan. I could go to the most distant past and smash the great stronghold named “science” right from its foundations. However, the time machine has just been able to run; thus, I can’t risk going too far: there’s no guarantee that my first try would work out right away; plus, the consequences of changing the past will be more unpredictable if I do so. Need a more careful plan than that. Slow, yet steady. Time is on my side in this fierce battle anyway.

Besides, human life has always so heavily depended on scientific inventions that even just one historically important invention “vanishing into thin air” alone is enough to change hundreds of millions of people’s fates… An ingenious idea flashes through my mind. EUREKA! MEDICINE! That’s right, I should have thought of it at the beginning! Humans have been living for too long with their stupidity, and their insane reproduction rate. As long as I find a medical invention that is influential enough, yet was invented in such coincidence that its non-existence would be perfectly reasonable. The remaining work is only counting on the impatience of mankind who would stop research once no satisfactory results are obtained. With fewer people, urbanization would be delayed by a few decades, even by centuries: at least long enough for me to see my mother aging by my side, on the green grass, in the vast and lively forest…

Combining all the factors from ability and development to destination and time, I have found the perfect goal for myself: Penicillin – the so-called legend that paved the way for world medicine. Yes, it’s the antibiotic famously known as the “panacea” of the 20th century. Considered one of the most widely developed drug classes, Penicillin has brought unprecedented efficacy in the history in treating diseases related to Gram-positive bacteria, including many infamously dangerous ones like gonorrhea, pneumonia, or meningitis (the more deadly type caused by bacteria rather than viruses as many have mistaken). The invention that helped Alexander Fleming earn a Nobel Prize in Medicine along with his reputation as the initiator of the “antibiotic revolution” in Pharmacy’s history two hundred years ago would now – or rather, long after humanity knows that it exists –  make me the initiator of a whole new revolution – the one that eradicates science of all humanity.

I’m ready.

“The destination has been confirmed: September 2, 1928, London. Preparing to go into space-time. ” – The sound echoing from the controller makes me shudder at what I’m about to do, and the possible consequences, whatever that is.

Sorry, Fleming. Perhaps you should never have found it in the first place.

——————–

London, September 2, 1928.

The time machine has taken me into this small, dark, and damp alley. After checking for a while to make sure I’m not being watched by some time-policemen (should always be careful, still), I quickly immersed myself in the hustle and bustle stream of people on the main road.

As expected of the top commercial center of its time! London in the late twenties was noisy, bustling, and urgent, even somewhat overwhelmed compared to the initial visualization of a man who only learned about it through books. On the main roads, the latest models of Ford cars are traveling. At the jetty on the River Thames, boats and goods are going in and out, yet the echoes from ships’ horns are still overwhelmed by the sound of thousands of passengers and all other kinds of people. The markets are packed with buyers and sellers. It seems that even though only half a year has passed since the historic flood in early January 1928, the city has revived its usual state.

Since the plan was to infiltrate into the laboratory in the early morning the next day, I still have some spare time from now until then to visit the Royal Greenwich Observatory – after all, even those who dislike science as much as I do must also admit that stargazing at the observatory is an “addictive” hobby. I don’t remember when was the last time I had the chance to properly look at the night sky, probably at least since they dragged me to that dusty city, where light pollution is so severe that the stars couldn’t outshine a bunch of flashy billboards and artificial lights from skyscrapers.

By the time I arrived, it was late afternoon. Standing at the top of the observatory, I set my eyes on the view of Greenwich Park. In the far distance, on the top of the hill covered with green grass, an ancient tree is covering. The strange-yet-familiar scenery unlocked a vigorous stream of memories flooding through my mind: also on a hill with green grass, under the shade of foliage where nature protected me, my mother used to hold my hand. guide the first strokes, save the peace, simplicity seems to last forever. I folded my hands on my chest and prayed:

“May you bless my wish, mother. Just a little more, and our happy old life will be able to return to the way it was. ”

Just one more night.

———————

The rising dawn on September 3.

I’m standing here, right in front of Fleming’s laboratory.

Disguised as a sanity inspector, I bought with myself only a small pistol in case – yet I had no intentions to actually use it. The fake ID card and badge were probably sufficient to buy time for me to escape in any situation.

Less than 30 minutes after, I had already infiltrated all the way into Fleming’s room – the 1928 doors are no match against the hacking technologies of the 22nd century. On the sofa at the corner of the messy room were a pile of Staphylococcus bacteria samples under research. I swiftly raised my gun and aimed at that pile. One shot, and the first penicillin sample in history will be reduced to debris.

Right at that moment…

“Sir, what are you doing here so early?”

Alexander Fleming appeared behind me.

Goddamn it, I must have made some serious miscalculations. In the brink of the moment, I quickly turned and pointed my gun directly at his forehead, my elbow knocking some samples onto the ground in the process. Ouch.

“What are you doing here?”

“This is my laboratory sir. Besides, I probably should be the one asking you that question. What do you want from me, sir?”

“Don’t move, and don’t utter a single word. Give me all those Staphylococcus samples – I will dump them myself.”

“Is that all you want sir? Fine – those are just some of the many samples that I have in store. There are always replacements if I need. I don’t see particular importance in the samples that you want to take from me.”

No, they are actually the most important ones Fleming. It’s just that you don’t know. One of those in particular would turn you into one of the most celebrated scientists of all time. That one would also be hailed as the “miracle” that forever changed modern studies of medicine, and I am going to end that miracle right here, right now.

“Your research’s progress is just stagnant beyond repair. Why would you waste your efforts in clinging to such a desperate research project?” – I tried to use a sarcastic voice to hide my worries. The precondition for my success is for him to give up – my dampening speech might do just that…

“Well, you see sir, I am working on a type of medicine…”

I know I know. If I’m not here today, you would not find just one, but a whole array of medicines. Form Penicillin G, or benzylpenicillin, a vaccine injected into the veins or muscles that can cure pneumonia, syphilis, diphtheria and many more, to Penicillin V, a drinkable but as effective variant, to other types of them as well. 

But again, since I’m here today, you can practically dream about that.

“… to cure staphylococcal pneumonia. You can see, just the other day I received a report that this disease, having ravaged the troops during the war, are currently on another rise.”

Right, that sounds familiar. In the Second World War, this disease would still ravage, and your medicine cured millions of them. That was probably why your medicine was called a “miracle cure” right?

Of course none of that would happen if I get rid of these stupid samples, you know.

“Millions would die of this disease, so I want to stop it.”

They will die?

I tried to remember the number of people saved by this medicine. More than 80 million. Am I really willing to send those people to hell just with this trigger of the gun? On the other end of that exchange would be my mother…

“If I can finish this as soon as possible, I will definitely save many of those lives.”

Do I dare to exchange?

“You are a man worthy of praise.” – My gun-raising arm let loose. In the end, I did not have the courage to do so.

“Thank you for your compliment sir?”

“Oh well. I have decided that your samples are not worth it for me. You can keep investigating them. In fact, let me tell you: investigate ALL of them. You would not regret it. Now, farewell.”

I stepped out of the door, leaving a frustrated Fleming behind.

—————————-

I looked at the portrait of my mother, my two hands on my chest:

“Mother, please forgive this son for not being able to get revenge for you.”

I failed miserably. “I just let slip of this because its consequence on the world’s economy would be too harsh for my dream scenario” – I mumbled to console myself, because the mere thought of me giving up my dream to live happily beside my mother for these dirty scoundrels would just be disgusting. I was a weakling, reeked of emotions that I should not have even considered having. Human, science – they don’t deserve the least of any love or sympathy. If I am really to revenge my mother, I should be more cold-minded with a more detailed plan. The unexpected appearance of Fleming might have distorted my thoughts at that very crucial moment.

Disillusioned as I returned to my working desk, I spotted no trace of Fleming’s Nobel lecture. I clearly remembered leaving it on my table before leaving. 

Could it be that I have changed history?

I quickly recovered a copy of it online. Inside of it were those lines:

“…penicillin came to me as an unexpected observation. In fact, I did not pay attention to that sample – a fortune teller that I bumped into has told me about this discovery…”

Yep, that was definitely me. Well, let bygones be bygones.

I look at my planning notebook.

Try to remember, you fool. What did your history teacher tell you?

“…The Industrial Revolution was fueled by an extensive transportation network…”

An idea suddenly came to my head, yet again.

But this time, there would be no such thing as “failure”.

[Prologue]

English

“Cậu Verloren?” – Tiếng gọi khàn khàn của một người đàn ông trạc tuổi trung niên đã kéo tôi ra khỏi cơn buồn ngủ trong tiết học cuối cùng của ngày. 

“Dạ, là em.” – Tôi miễn cưỡng đứng dậy và giơ tay, đôi mắt còn chưa tỉnh hẳn như viết lên mặt mình mấy chữ “Không hứng thú”.

“Cậu là học sinh mới ?” – Vẫn là chất giọng khàn khàn đó.

“Vâng” 

“Tất cả học sinh học buổi đầu tiên tôi dạy đều phải vượt qua một bài kiểm tra. Cậu biết đấy, không phải ai cũng có thể ngồi trong lớp Khoa học chung nâng cao của tôi. Kể cả cậu là học sinh mới, tôi e rằng cũng không có ngoại lệ: bốn câu hỏi vấn đáp ngẫu nhiên – để đảm bảo rằng cậu đủ khả năng để theo kịp.”

“Ngay bây giờ ấy ạ?” – Tôi hơi ngạc nhiên, cũng khó mà trách được vì mới chưa đầy hai phút trước đây thôi, tôi còn chưa rõ mình đang học môn gì.

“Đương nhiên rồi, vốn dĩ những người khác đều không chuẩn bị gì hết. Nào, câu hỏi thứ nhất: Tại sao dấu hiệu chia hết cho 9 của một số là tổng các chữ số của nó chia hết cho 9?” 

Não à, làm việc đi. Tôi nghĩ một lúc. Câu hỏi lần đầu tiên nghe, nhưng tôi có một linh cảm có vẻ hợp lý…  “Vì nếu lấy số đó trừ đi tổng các chữ số của nó thì được một số luôn chia hết cho 9.”

Thầy vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm bút đỏ và mắt cứ chăm chăm vào quyển sổ đen trước mặt: “Cũng khá, nhưng mất quá nhiều thời gian. Được rồi, khám phá nào là bước đầu tiên của con người trên con đường dẫn đến sự chế ngự thiên nhiên?”

Trống rỗng, không có một manh mối nào. Tôi lắc đầu: “Em không biết.”

“Cậu không biết ư? Ngạc nhiên đấy. Đó là lửa, nó giúp ta chống lại thú dữ, có ánh sáng, và có nhiều dinh dưỡng hơn. Làm sao cậu có thể học lớp này khi thiếu kiến thức cơ bản về lịch sử khoa học thế này chứ!” – Thầy hơi nhíu mày, đôi mắt vẫn không nhìn tôi lấy một lần – “Vậy cậu có biết cách mạng khoa học diễn ra trong thời kì nào không?”

Tôi không biết.

“Trời ơi! Thế kỷ 16 và 17, một thời kì huy hoàng, vượt qua cả thời Phục hưng và là nền tảng cho cuộc cách mạng công nghiệp đầu tiên! Tại sao cậu có thể không biết chứ? Cậu không đọc lại sách giáo khoa cấp một à? Cơ hội cuối để cậu gỡ gạc đây: Tại sao năng lượng nhiệt hạch hiện là nguồn năng lượng chính của con người?”

Ký ức trở về ồ ạt, nặng nề đến mức bao vây tâm trí tôi và khiến đầu tôi choáng váng như bị hích một cú đau điếng từ sau gáy. Có những tổn thương tinh thần sâu sắc đến mức cơ thể bạn có thể cảm nhận nó như một nỗi đau về thể xác. Tại sao tôi phải chịu đựng những thứ này? Tôi nghĩ về mẹ, về việc tôi yêu bà nhường nào và bà hẳn sẽ không muốn nhìn con trai mình gục ngã. Tôi nói ra một lý do chung chung nào đó để tỏ ra lịch sự nhất có thể: “Vì các công ty lớn đầu tư vào nó?”

“Cậu có suy luận chút nào không thế? Có nhiều lý do, nhưng đương nhiên quan trọng nhất là độ dồi dào, bền vững và an toàn của nó.”

Hai chữ “an toàn” chính là nút “kích nổ” cho toàn bộ các cơ quan phản ứng của tôi. Tôi có thể cảm nhận  toàn thân mình nóng lên như lửa, và nỗ lực kiếm chế cảm xúc cuối cùng của tôi thất bại: “Vậy vụ tai nạn tuần vừa rồi là sao? An toàn ở chỗ nào?”

Mặc cho sự bùng phát nỗi tức giận của tôi, thầy chỉ nâng nhẹ gọng kính, gõ thước kẻ ra hiệu cho lớp trật tự rồi đưa mắt nhìn tôi, tựa hồ cái bốc đồng trẻ con này của tôi chẳng đáng để thầy quan tâm.

“Cậu Verloren này. Tôi biết về hoàn cảnh của cậu và chia buồn với cậu. Tôi cũng biết đến chuyện cậu được giáo dục tại nhà hết năm năm tiểu học và cả việc điểm số trong bài kiểm tra tiềm năng trí tuệ của cậu xuất sắc đến mức nào để cậu được ngồi ở đây. Nhưng tất cả điều đó không cho phép cậu có thái độ cư xử như vậy với giáo viên, nhất là khi năng lực của cậu không hề hoàn thiện. Bây giờ thì dừng việc phản ứng thái quá này lại và lên phòng hiệu trưởng cho tôi.” – Giọng thầy lạnh đi rõ ràng, cái lạnh lùng khiến tông giọng tưởng như không thể nghiêm nghị hơn của thầy thêm phần đáng sợ. Cả lớp im phăng phắc – sự im lặng của cái cảnh đến giờ kiểm tra miệng mà không có đứa nào học bài rồi ấy. Phản ứng thái quá ư, lão biết gì mà bảo tôi phản ứng thái quá chứ!  Được, đi thì đi, dù sao cũng chẳng thể tiếp tục học hành gì với tâm trạng này.

Buổi học khoa học đầu tiên của tôi kết thúc như vậy đó. Các buổi sau này cũng chẳng khá hơn là bao. Tôi cảm thấy thật tù túng, trong trường học, ở cái căn hộ bé xíu mà họ gọi là “nhà”, trong cả cái thành phố đáng chán ghét này. Những ngày tháng tươi đẹp trước kia cứ ám ảnh tôi…

Hàng ngày tôi và mẹ bước đi trên những con đường xuyên qua thảm cỏ, xuyên lên núi, xuyên thẳng vào rừng. Chúng tôi nói chuyện trên đường đi, nào là về những người xung quanh, về thành phố, và về thiên nhiên. Luôn luôn về thiên nhiên. Cũng bởi vì thiên nhiên chỗ chúng tôi đẹp quá: màu xanh của lá và màu xanh của trời (các màu sắc này đều từ màu trắng của ánh sáng mặt trời mà ra, con ạ), tiếng thở của rừng, mùi lá khô, vị nước suối, sự mềm mại của thảm rêu. Cả năm giác quan cùng nhau cảm nhận vẻ đẹp ấy. Tại chỗ nghỉ trưa, mẹ sẽ lấy bộ đồ vẽ ra, và cả hai mẹ con cùng thi nhau vẽ lại phong cảnh trước mắt. Mẹ dạy tôi nhiều thứ, nhưng nhiều nhất là cách yêu quý thiên nhiên và trân trọng những gì được truyền lại cho mình.

Sự yên bình đó trái ngược hẳn với những gì đang diễn ra trên thế giới xung quanh. Có thể nói chúng tôi đang ở một ốc đảo xanh của Trái Đất. Theo mẹ tôi kể, với sự phát triển của khoa học kĩ thuật trong thế kỉ 22, dân số thế giới đã tăng lên 20 tỷ vào năm 2150, khác xa so với dự đoán các nhà khoa học đầu thế kỉ 21. Mức sống tăng lên, cũng có nghĩa mỗi người trung bình chiếm nhiều không gian hơn. Và thế là con người ra biển, lên Mặt Trăng mà sống. Nhưng họ cũng không bỏ quên những cánh rừng. Vâng, họ phá rừng làm chỗ cho đô thị với  tốc độ và hiệu quả mà con người xưa kia không thể tưởng tượng nổi. 

Và một ngày đầu hè năm tôi lên mười tuổi, sự càn quét ấy đến với đồng cỏ và cánh rừng cạnh nhà chúng tôi. Tôi phải chứng kiến cả thảm cỏ biến thành đất xây dựng, và hàng trăm cây thân gỗ cao to vững chắc biến mất mỗi tuần. Mọi thứ trong lời kể của mẹ bỗng trở thành hiện thực phũ phàng ngay trước mắt. Tôi đứng đó, khóc. Mẹ cũng khóc, nhưng bà cố kìm nước mắt lại mà nói, “Hãy giữ lấy những kỉ niệm đẹp và lạc quan lên nhé, con yêu. Cầu vồng chỉ xuất hiện sau cơn mưa. Biết đâu một ngày nào đó con sẽ gặp được một chiếc cầu vồng đặc biệt và giúp con hồi sinh lại những cánh rừng này…” Mẹ cố mỉm cười để trấn an tôi, nụ cười nơi mẹ vẫn luôn đẹp đẽ như thế, kể cả vào buổi sáng hôm ấy lúc mẹ chào tạm biệt khi tôi còn ngái ngủ…

Chúng tôi mất chỗ ở nên phải lên thành phố, mẹ cũng phải đi làm kiếm sống. Dự án lớn duy nhất sắp triển khai là nhà máy nhiệt hạch cung cấp điện cho khu vực chuẩn bị xây của thành phố. Mẹ đi tập huấn trong bốn tuần và được nhận vào làm công nhân ở đó. Thật nực cười làm sao, cái cách mà bọn họ phá bỏ tổ ấm của chúng tôi rồi tỏ ra cao thượng bằng cách cho mẹ một công việc tạm bợ,khiến mẹ bận bịu cả ngày và tôi đành phải đến trường.

“Nhà máy điện hạt nhân ư? Chẳng phải nó rất nguy hiểm sao?” – Tôi hỏi mẹ khi bà chuẩn bị đi làm chính thức.

“Con à, sẽ an toàn thôi. Đây là nhà máy nhiệt hạch sử dụng thiết kế tokamak, khác với những nhà máy phân hạch thế kỷ XX mà mẹ từng kể cho con. Ít phóng xạ độc hại, và nguy cơ rò rỉ là gần như không có.”

“Con không tin!”

“Con à, để xảy ra phản ứng và sinh nhiệt, nguyên liệu là hydro phải ở nhiệt độ rất cao và bị nén rất mạnh, gọi là plasma. Nếu rò rỉ, nó sẽ giãn nở ra, nguội đi và thế là không còn phản ứng nữa. Có rất nhiều cơ chế bảo vệ khác nhau. Tuyệt đối an toàn, con ạ!”

Tôi tin lời nói chắc nịch của mẹ. Tin cho đến khi niềm tin ấy quay lại đâm thẳng vào sau lưng tôi. Bốn ngày sau, tôi nghe thấy người ta bàn tán. Có gì đó không ổn khi mẹ ngắt nguồn điện để sửa bộ phận gần tâm lò phản ứng – cơ chế an toàn duy nhất có khả năng dừng phản ứng trong trường hợp mất điện do lỗi phần mềm. Các cơ chế còn lại không thể hoạt động nếu không có điện. Trong vài giây trước khi khối plasma kịp nguội đi, mẹ cùng vài người khác đã mở bộ phận đó ra. Luồng plasma phả ra đã đốt cháy họ, phá huỷ máy móc bên ngoài lò phản ứng trước khi nguội hoàn toàn. Bản thông báo chỉ giải thích lạnh lùng: “một số lỗi kỹ thuật và vận hành do đẩy nhanh tiến độ”.

Nghe tin dữ, điều đầu tiên hiện ra trong trí óc tôi là cảnh tượng mẹ kể tôi nghe cơ chế phản ứng. Các hạt có tên deuterium và tritium bay thật nhanh và vô tổ chức khi bị đốt nóng, nhanh đến nỗi khi đâm sầm vào nhau, chúng nhập thành một hạt lớn hơn. Một phần khối lượng của chúng chuyển thành năng lượng và được hấp thụ bởi khí làm quay tua-bin. Cảnh tượng thật yên bình và vui vẻ làm sao. Nhưng rồi tôi thấy khối khí đó bao trùm lấy mẹ tôi, và sự thật phũ phàng lại hiện ra trước mắt tôi.

Tôi hoàn toàn đánh mất bản thân mình, đánh mất mục đích sống, đi lang thang vô định trong thành phố. Rồi sự trống trải nhường chỗ cho sự tức giận. Tại sao mẹ lại tin lời đảm bảo an toàn của họ? Tại sao họ lại phá đi chỗ ở, niềm vui và hạnh phúc của chúng ta? Tôi cứ thế đi lạc đến một khu nhà kho ở ngoại ô. Nhà kho đầu trông rất cũ và tồi tàn, những tấm mạng nhện dày như vải đan chứng tỏ đã khá lâu rồi nơi này vắng bóng con người. Tức giận và chẳng còn tỉnh táo, tôi đập phá tất cả những thứ đồ công nghệ lọt vào tầm mắt. Công nghệ! Nó làm được gì chứ, ngoài việc đem lại đau khổ cho tôi? Cứ thế, tôi lết sang nhà kho thứ hai, kiệt sức và thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng thức dậy, tôi nghe tiếng người nói gần đó.

“Có người đã đến đây. Ta sơ suất quá, cứ nghĩ dân thành phố không bao giờ ra đây. Phải chuyển địa điểm thôi.”

“Phải đảm bảo là kẻ đó không còn ở đây nữa, và phải điều tra ra tung tích để trừ khử. Nếu kẻ đó phát hiện ra cỗ máy thời gian thì…”

Tôi nhảy dựng lên. Gã giám đốc kỹ thuật nhà máy kia mà! Và cỗ máy thời gian ư? Nghe hay đấy. Một ý nghĩ mới nảy ra trong tôi: trả thù. Tôi vớ lấy một thứ nhìn như khẩu súng ở gần đó, chộp một cái mặt nạ đeo lên. Ít nhất thì tôi cũng biết bóp cò. Căng thẳng. Chờ đợi. Họ tản ra tìm kiếm, bước thật nhẹ, nhìn từng góc một. Tôi lủi vào một góc, giơ súng lên sẵn sàng. Có giết họ không? Họ đã hủy hoại gia đình tôi, và bây giờ tôi là mục tiêu kế tiếp. Nhưng họ không có vũ khí! Tôi không giết họ được. Nhưng có thể phá huỷ kế hoạch của họ, hay tốt hơn là biến nó thành kế hoạch của riêng mình.

Bất thình lình, người đầu tiên đi ngang qua mặt tôi. Chỉ cần ông ta kêu lên, gã kia sẽ chạy đến giúp. Tôi hít một hơi, nhắm vào đùi, bóp cò. Phụt. Tôi lạnh gáy, nhưng rồi chỉ thấy một cây kim bắn ra găm vào đầu gối của ông ta. Ông ta thấy tôi, định kêu lên, nhưng ngã vật xuống. Mình đã làm gì vậy? Tôi nhìn xuống đọc nhãn trên khẩu súng, hóa ra đó là một khẩu súng an thần liều cao dùng khi săn gấu và các động vật hoang dã khác. Một liều mạnh đến mức gấu cũng bị quật ngã thì hỏi sao tên gầy gò, nhỏ con này lại gục nhanh đến như vậy!

Đúng lúc đó, tôi ngã dúi ra đằng trước, khẩu súng văng ra ngay trước mặt tôi. Gã giám đốc cười gằn, “Mày làm gì ở đây? Và mày làm gì bạn tao vậy?” Lão kêu lên giận dữ.

“Tao sẽ bẻ mặt nạ của mày ra, và lôi cái tên của mày ra khỏi miệng mày. Được rồi…”

Cây kim thứ hai găm vào đùi ông ta. Tôi hổn hển đứng lên. Họ đang giấu cái gì ở đây? Lục soát người họ, tôi thấy vài bản vẽ phức tạp, trên đó ghi “bản duy nhất”. Phải rồi, chắc họ quá sợ tấn công mạng nên chỉ giữ bản cứng. Họ lưu giữ thiết kế các bộ phận máy móc trong những bản vẽ thế này – tất cả các chi tiết: vật liệu, kích thước,… Với khả năng phác thảo của mình, tôi nhanh chóng sao lại các bản này, cố tình tạo ra nhiều thay đổi nhỏ, rồi thay vào chỗ của bản gốc. Tôi đi khắp nhà kho này, tìm thấy một khu được sử dụng gần đây, chụp lại tất cả tài liệu, rồi trả về hiện trạng ban đầu. Tôi về nhà, tim vẫn còn đập thình thịch. Có lẽ tôi có thể trả thù cho mẹ. Tôi phải làm được.

Trong suốt mười lăm năm sau, tôi vẫn sợ hành động liều lĩnh hôm đó sẽ làm tôi bị bắt, thậm chí bị giết, nhưng thật kì lạ là tôi không bị tìm ra. Tôi đi học chủ yếu để có chút hiểu biết về lịch sử và khoa học, còn lại dành thời gian nghiên cứu các tài liệu mà tôi đã trộm được. Tôi bị ám ảnh bởi mong muốn hiểu được cơ chế của nó, và biến nó thành hiện thực. Suốt năm năm cuối, tôi đã xây xong “cỗ máy”, nhưng nó không hoạt động và tôi luôn phải nghĩ cách cải tiến. Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, tôi thử bừa một cách tương đối kì lạ. Tôi sững người lại khi thấy cái máy bật lên, đưa tôi về mười lăm năm trước, trong đúng căn nhà này. Choáng người vì bất ngờ, tôi vội vàng quay lại vì sợ bị phát hiện. Bây giờ phải lên kế hoạch cẩn thận. Tôi sẽ làm gì?

Ý nghĩ đầu tiên của tôi là cứu mẹ. Nhưng tôi biết dù mẹ có sống, chúng tôi cũng không được hạnh phúc trong thành phố này. Mà việc cánh rừng của chúng tôi bị phá huỷ thì sớm muộn cũng diễn ra, không thể ngăn cản được. Thật vậy, mười lăm năm trôi qua, sự “chế ngự thiên nhiên” của con người chưa bao giờ chậm lại. Phải, tôi phải vì lợi ích lớn lao hơn, phải về quá khứ xa xôi, để chỉ một thay đổi thôi cũng sẽ làm biến đổi bộ mặt của toàn bộ nhân loại. Vậy là tôi nhắm đến các phát minh trong quá khứ. Bằng cách phá huỷ các phát minh quan trọng, tôi sẽ thay đổi lịch sử. Ít người đi, ít công nghệ đi, ít nhất là tôi có thể làm chậm sự phát triển của khoa học. Tôi sẽ trả lại màu xanh và sự yên bình cho Trái Đất, như lời hứa của tôi với mẹ ngày nào!

Nguồn tham khảo (Các bạn có thể vào đây để tìm hiểu sâu hơn những kiến thức được nhắc đến trong bài nhé!):

https://www.iter.org/

https://www.britannica.com/science/fire-combustion

https://www.britannica.com/science/Scientific-Revolution

ENGLISH

“Mr. Verloren?” – The hoarse call of a middle-aged man pulled me out of the drowsiness in the last lesson of the day.

“I’m here.” – I reluctantly stood up and raised my hand, while my eyes still looked sleepy and could not be more obviously uninterested.

“Are you a new student?” – It was still that husky voice.

“Yes.”

“All students who attend the first class I teach must pass an oral test. You know, not everyone can study in my Advanced General Science class. Even if you’re a new student, I’m afraid there’s no exception: four random questions – to make sure you are able to catch up. ”

“Are we doing this right now?” – I was a little surprised; it was hard to blame since less than two minutes ago, I was not sure what subject I was even studying.

“Of course, everyone else was also not prepared at all. Now, the first question: Why is a number divisible by 9 if the sum of the digits is evenly divisible by 9?”

Come on, brain, work! I thought for a while. Though hearing the question for the first time, I had a sense that sounded right… “Because when that number is subtracted from the sum of its digits, the difference is always divisible by 9.”

He remained a cold countenance, holding a red pen and his eyes focused on the black note in front of him: “Quite good, but you take too much time. Okay, which discovery is the first human step on the road to this mastery? ”

Empty. I had no clue. I shook my head: “I don’t know.”

“You don’t know? That is shockingly disappointing. The answer is fire, which helps us to fight against wild animals, to have light, and to have more nutrition. How can you take this class without such basic knowledge of the history of science!” – The teacher frowned slightly, yet his eyes still did not look at me even once. “Do you know in which period did the scientific revolution take place?”

I did not know.

“Oh my God! It was the 16th and 17th centuries – a glorious period – surpassing the Renaissance, and no doubt is the foundation for the first industrial revolution! How can you not know it? Haven’t you read the primary textbook? Last chance for you to redeem yourself: Why is fusion energy currently the main source of human energy? ”

The memory came back so massively that it surrounded my mind and made my head stunned as if I had been hit from the back of my neck. Sometimes, emotional trauma just hurts so bad that your body starts to perceive it as physical pain. Why  did I have to endure this? I thought of my mother, about how much I loved her and how she would not want to see her son breaking down. I gave a generic reason to be as polite as possible: “Because big companies invest in it?”

“Have you tried to deduce at all? There are many reasons, but of course, the most important ones are its abundance, sustainability, and safety.”

The word “safe” was the “trigger” button for all my reaction organs. I could feel my whole body burning like fire, and my last attempt to control my emotions failed: “So what happened last week? Where is the “safety”?”

Despite my outburst of anger, he merely lifted the frame of his glasses, tapped the ruler to bring back the class’s right order and then looked at me, as if this childish impulse of mine was not worth his attention.

“Mr. Verloren, I know about your situation and I am sorry for that. I also know that you have been homeschooled during your five years of elementary school and how outstandingly you have scored on the intellectual potential test for you to sit here. But all of those do not allow you to behave like that to a teacher, especially when your abilities aren’t perfect. Now stop overreacting and go to the principal’s room.” – His voice became much colder, so cold that it seemed like nothing could be more serious. The whole class was in stark silence – the silence like when no one had studied for the oral test. Overreacting, what does he know to tell me I overreacted? Whatever, I went to the office anyway since it is impossible to continue studying anything with this mood.

My first science lesson ended like that. The later lessons were also no better. I feel so trapped – in school, in this tiny apartment they call “home”, and in this disgusting city. The good old days kept haunting me…

Back in the days, my mother and I used to walk on the paths – through the grass, through the mountains, straight into the forest. We talked along the way, about the people around, the city, and nature. It was always about nature. It was understandable since our place is so beautiful: the green of the leaves, the blue of the sky, the breath of the forest, and the smell of dry leaves, the taste of spring water, the softness of moss – felt by all the five senses. At the lunch break, mom would take out her drawing set, and we would have a competition in drawing the scenery in front of our eyes. She taught me many things, mostly how to cherish nature and appreciate what is passed on to me.

Such peace was the complete opposite of what is happening in this world. It was easy to tell that we were in a green oasis of the Earth. My mother once told me that with the development of science and technology in the 22nd century, the world’s population had increased to 20 billions by 2150, far from what scientists had predicted in the early 21st century. Living standards increased, meaning an average person occupied more space. Consequently, people had been going under the sea and to the Moon to live. Unfortunately, they did not forget the forests. Yes, in order to make room for urban areas, they started using a deforestation method with such speed and efficiency that people could have never imagined before.

And one early summer day when I was ten years old, that sweep came to the grasslands and the forest next to our home. I witnessed grassy fields turning into construction ground, and hundreds of tall, solid woody trees disappearing every week. Everything in my mother’s words suddenly became reality right in front of our eyes. I stood there, crying. Mom cried, too, but she held back her tears and said to me, “Keep the beautiful memories and be optimistic, my dear. Remember that a rainbow only appears after the rain. Maybe someday you’ll meet a special rainbow that helps you revive these forests…” Mom tried to smile to reassure me – her smile had always been beautiful like that, even in that morning when she said goodbye when I was still sleepy…

Having lost our accommodation, we had to go to the city, and my mother also had to work for a living. The only major project that was going to be implemented was a fusion power plant that would supply electricity to the city’s new area. She got trained for four weeks and was admitted to the factory there. How ridiculous it was, the way they broke down our home and acted nobly by giving mom a temporary job – something that kept her busy all day and gave me no choice but to go to school.

“Nuclear power plant? Isn’t it like, super dangerous? ” – I asked my mother when she was preparing for the first day at work.

“Son, it will be safe. This is a fusion plant that uses tokamak design, which is way different from the fission plants of the twentieth century that I have told you. Less harmful radiation and the risk of a radioactive leak is almost none. ”

“I don’t buy it!”

“Sweetie, for the reaction to occur and generate heat, the material, which is hydrogen, must be extremely hot and compressed into something called plasma. If leaked, it expands, cools, and thus no longer reacts. There are many different protection mechanisms. Absolutely safe, dear!”

I had believed in my mother’s assuring words. Believed in them until that belief returned to stab me right at my back. Four days later, I heard a commotion. Something went wrong when Mom cut off the power supply to fix the structure near the center of the reactor – the only protection mechanism that could stop the reaction in case of a power outage caused by a software failure. The remaining mechanisms do not work without electricity. In the few seconds before the plasma block cooled down, my mother and several other people had opened that structure. Consequently, the plume of plasma burned them and destroyed the machinery outside the reactor before cooling completely. The accident report just explained bluntly: “some technical and operational errors due to speeding up process”.

Upon hearing those dreadful news, what first appeared in my mind was the scene in which Mom explained to me the reaction process. Particles called deuterium and tritium flew chaotically with such incredible speed that once they collided, they fused into a larger particle. A portion of their mass was converted into energy and later absorbed by gases that ran turbines. Such a tranquil and joyous scene that was. But everything vanished in a glimpse, leaving behind only the bitter truth.

I had completely lost myself, lost my life’s purpose, thus I just wandered around the city. Then emptiness gave way to anger. Why had mom trusted their safety assurance? Why had they destroyed our shelter, our joy, and our happiness? I kept going until somehow I ended up at a suburban warehouse. It looked very old and shabby; spider webs that looked as thick as knitted fabric show that no one had been here for quite some time. Enraged and not being in my right mind, I smashed every technology-related thing that caught my eye. Technology! What could they do, besides making me suffer? Just like that, I became exhausted and fell asleep without knowing.

Waking up in the morning, I heard voices from people nearby.

“Someone has come here. I was so careless, I thought urban people would never come. We have to change location.”

“Make sure those people are no longer here, and investigate their whereabouts to eliminate them. If they find out about the time machine…”

I jumped up. The nuclear plant’s technical executive! And a time machine? Sounded cool. A new thought occurred to me: revenge. I grabbed what looked like a gun nearby, and put on the mask next to it. At least I knew how to pull the trigger. Stress lingering in the air. Waiting. They spread out searching, taking small steps, looking at every corner. I lurked into a corner, raising my gun readily. Should I kill them? They had ruined my family, and I was their next target. But they had no weapons! I could not kill them. But it was possible to destroy their plan, or better make it my own plan.

Suddenly, the first man walked past my face. As soon as he exclaimed, the other man would come and help. I took a breath, aimed at the thigh, and pulled the trigger. Phew. I got goosebumps, but then only saw a needle shot into his knee. He had seen me, and was about to cry, but fell down instead. What did I do? I looked down to read the label on the gun, which turned out to be a powerful tranquilizer gun for bears and other wild animals. Such a strong dose created for bears was then used for such a small guy – no wonder it worked so fast!

At that moment, I fell to the front; the gun had escaped my hand and had been right in front of me. The executive laughed, “What are you doing here? And what are you doing to my friend?” – He shouted angrily.

“I’ll break your mask off, and pull your name out of your mouth. Let’s see…”

The second needle was inserted into his thigh. I gasped to stand up. What had they been hiding here? Checking their bodies and bags, I found two sophisticated blueprints with tags “Exclusive” – clearly they were fearful of cyber attack. The blueprints contain information on the designs of machine parts, together with their characteristics: material and specifications,… With my sketching ability, I quickly copied those two, deliberately made trivial changes, and then replaced them with the originals. Then I went around the warehouse, found a recently used area, took a snapshot of all the documents, and then rearranged the area into its original state. My heart was still beating at my face until I went home. Maybe I could get my revenge. I must do it.

For the next fifteen years, I was still afraid that reckless action would cause me to be arrested or even killed, but strangely, I was not found. I went to school mainly to gain some knowledge of history and science, and spent the remaining time researching the documents I had stolen. I was obsessed with the desire to understand their mechanics and turn them into reality. During the last five years, I have built the “machine”, but it never worked and I always had to search for improvement. In a moment of despair, I tried a relatively odd harrow. I froze when I saw the machine switched on, taking me back fifteen years ago, in this same house. Stunned with surprise, I rushed back for fear of being discovered. Now I must plan carefully. What should I do?

The first thought that struck me was to save my mother. However, I know that even if mom is alive, we cannot be happy in this city. In addition, the destruction of our forest would sooner or later occur – it is unstoppable. Indeed, fifteen years have passed, and yet human beings have never slowed down in overpowering nature. Yes, I must, for the greater sake, return to the far-away past, so that one small adjustment will change the face of the whole humanity. My aims are now past inventions. By destroying important inventions, I will change history. Fewer people, less technology; at least I can slow down the development of science. I will return the green and the peace to the Earth, as my promise to my mother!

Reference:

https://www.iter.org/

https://www.britannica.com/science/fire-combustion

https://www.britannica.com/science/Scientific-Revolution