[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #20: GIẤC MƠ KỲ LẠ]

Tác giả: Vũ Thị Hồng Nhi
Lớp – Trường: Đại học Văn Hiến

Hôm nay , là một ngày tăng ca mệt mỏi. Tôi bị sếp quở trách vì hoàn thành bản báo cáo chưa tốt. Sau khi về nhà, tôi tắm xong và đi ngủ, chuẩn bị cho ngày mới.
Như mọi khi, nghe thấy tiếng báo thức, tôi từ từ mở mắt và tỉnh dậy. Tôi vệ sinh cá nhân , ăn sáng và đến công ty. Trên đường đi, tôi đi ngang qua một ông có vẻ già đi xe đạp. Ngay lúc đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ông ấy bị vấp té và có nhiều người lại đỡ ông dậy. Tôi chưa kịp hết ngạc nhiên về hình ảnh đột nhiên hiện ra thì chưa đến một phút sau, tôi nghe thấy tiếng rên đau ở phía sau. Tôi dừng xe lại, quay đầu lại nhìn thì ôi thôi, ông ấy đúng là bị té thật vì vấp phải cục đá. Mọi người chạy lại đỡ ông lên và xem xét ông có bị trầy ở đâu không. Tôi dằn sự hiếu kì trong lòng xuống và tiếp tục đến chỗ làm.
Như mọi ngày, bé An và bé Diệp ở phòng tài chính chào hỏi tôi buổi sáng. Nhưng hôm nay, bé An cắt tóc ngắn “ Hôm qua vẫn còn tóc dài mà nhỉ ?…”. Lấy làm lạ, tôi hỏi :
– Ủa An, em mới cắt tóc ngắn hôm qua phải không ?
– Dạ không chị ạ, em cắt gần một tháng rồi mà.
– Rõ ràng là mới hôm qua vẫn còn dài mà nhỉ … ( giọng tôi dần nhỏ lại khi nhớ về sự việc sáng nay ) . À, chị nhớ rồi, em cắt cả tháng nay rồi.
Tôi về bàn làm việc của tôi, phòng Maketing, tôi chợt nhận ra bàn của tôi có sự thay đổi nhỏ. Từ khi nào mà trên bàn tôi có thêm chậu cây xương rồng nhỉ, đúng là ly uống nước của tôi thường dùng nhưng nó màu xanh, sao nay lại thành màu đỏ rồi ?. Tôi chưa hết ngạc nhiên về sự thay đổi này thì tôi thấy ông quản lý tới : “ Ôi thôi, chắc ông ta định mắng mình về bản báo cáo hôm qua nữa cho xem”. Khi tôi chuẩn bị tinh thần bị giáo huấn một trận nhưng không, ông ta đến vỗ vai tôi khi tôi chưa kịp hiểu (chuyện gì đang diễn ra)
– Bản báo cáo làm tốt lắm, cố gắng phát huy nhé.
– Cho em hỏi là bản báo cáo nào vậy ạ ? ( Đừng là cái bản tôi đang nghĩ nhé )
– Bản hôm qua cô đưa tôi đấy, không nhớ à, không tệ chút nào, cố gắng phát huy nhé.
Sau khi ông ta đi, tôi mở máy và thấy đúng là bản báo cáo tôi đã làm, nhưng có và chỗ đã chỉnh sửa tỉ mỉ hơn. Tuy hơi giống với với bản báo cáo tôi làm nhưng hoàn chỉnh đến từng chi tiết thế này thì đúng thật là không phải tôi làm.
Tôi thật sự ngac nhiên mọi chuyện xảy ra hôm nay, không biết chuyện gì đang diễn ra thế này, có chuyện gì mà tôi không biết sao, sao mọi thứ khác lạ với sự việc hôm qua tối thấy vậy….. Vô vàn câu hỏi trong đầu tôi khiến tôi không biết nên chia sẻ với ai. Tôi chợt nhớ ra bạn tôi có nghiên cứu về vật lý học, tôi tự nhủ rằng những chuyện điên rồ này bạn tôi có thể lý giải cho tôi biết.
Trước mặt tôi bây giờ là anh bạn theo ngành vật lý học, chuyên nghiên cứu các hiện tượng kì lạ, huyền bí. Tôi là một con người hiện đại, tôi không tin vào các hiện tượng siêu nhiên. Nhưng giờ đây, tôi đã có một cái nhìn khác về thế giới này.
Sau khi kể hết mọi sự việc tôi gặp lúc sáng nay, cậu ấy đã giải thích tường tận cho tôi hiểu. Hiện tượng thấy trước tương lai gọi là Déjà vu ( tiếng Pháp nghĩa là “ đã thấy” ), hiện tượng này xảy ra do tiềm thức – hoạt động tâm lý mà bản thân con người không có ý thức, hoạt động song song với suy nghĩ và xảy ra bất chợt, không báo trước.
Thế giới chúng ta đang sống tồn tại nhiều điều bí ẩn mà khoa học chưa giải thích hết được. Đa vũ trụ là giả thiết về sự tồn tại song song các vũ trụ ( cả vũ trụ chúng ta đang sống ), trong đó bao gồm tất cả mọi thứ tồn tại và có thể tồn tại: không gian, thời gian, vật chất, năng lượng và các định luật vật lý. Bản thân “cô” hiện đang gặp “tôi” có thể trong một thời không khác , “cô” và “tôi” có thể đang làm một việc gì đó có liên quan đến sự việc bây giờ hoặc không. Theo luận giải của đa vũ trụ, mọi sự kiện đều là điểm rẽ nhánh. Cùng một sự việc có thể có nhiều trạng thái khác nhau, đều có thật nhưng không tương tác với nhau. Chúng ta chỉ có thể thấy được một trạng thái duy nhất. Chúng ta có thể chấp nhận rằng tất cả những khả năng đều xảy ra ở một thời không khác, kết quả của sự việc khác hẳn mà cô gặp phải. Hoặc có thể giải thích thế này, bản thân “cô” hiện giờ có thể bị hoán đổi vị trí với “ cô” ở một thời không khác nhưng vẫn nằm trong hệ thống đa vũ trụ.
Vào năm 1957, nhà khoa học trẻ tuổi Everet Hugh đã cho ra đời một lý thuyết tưởng như điên rồ tại thời điểm đó: thuyết đa vũ trụ. Lý thuyết này đã gần như không được ai trong giới khoa học tại thời điểm đó chấp nhận. Nhưng chỉ vài thập kỷ sau, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn. Tất cả mọi biến cố, những lựa chọn xảy ra trong cuộc đời bạn, rất có thể sẽ rẽ theo những hướng đi hoàn toàn khác trong các vũ trụ song song với vũ trụ chúng ta đang tồn tại. Nếu không gian là vô tận, điều này đồng nghĩa với việc phải tồn tại một hệ thống đa vũ trụ với vô số các thực tại song song với nhau.
Số lượng vật chất tồn tại trong vũ trụ là hữu hạn. Cũng giống như 52 quân bài trong một bộ bài, nếu bạn xáo bài với số lần đủ nhiều, rồi cũng sẽ đến lúc trình tự các quân bài sẽ lặp lại như ban đầu. Điều tương tự cũng xảy ra với vũ trụ vô tận – khi số lượng các thực tế song song là vô hạn, rồi sẽ có lúc vật chất phải lặp lại trình tự của mình. Điều đó giải thích cho các hiện tượng mà cô gặp phải. Sau hôm nay, cô về nhà thay đồ, xem một bộ phim thư giãn đầu óc và đi ngủ, biết đâu ngày mai, là một ngày mới bắt đầu chào đón cô.
Khi tôi ra khỏi cửa thì trời âm u. Trên đường về nhà, tôi cứ suy tư không thôi. Thế giới này kì diệu như vậy sao ? Bỗng có tiếng sấm làm tôi giật mình. Tôi choàng tỉnh giấc bật dậy. Tiếng chuông báo thức vang lên dồn dập. Ngồi thẫn thờ, tôi nghĩ “Tất cả chỉ là mơ thôi, mà sao mình có cảm giác chân thật thế nhỉ, giống như đã từng trải qua hoặc đã nhìn thấy ở đâu đó”. Tôi cứ ngồi im như thế mười phút, tôi chợt mỉm cười, mọi thứ trong cuộc sống luôn chất chứa nhiều điều kì lạ mà ta không thể biết được, ta chỉ có thể mỉm cười và đón nhận nó thôi…


Link tham khảo :
https://m.kenh14.vn/day-la-nhung-ly-do-tai-sao-chung-ta-nen-tin-rang-minh-dang-song-trong-he-thong-da-vu-tru-20180512151153564.chn
https://trithucvn.net/khoa-hoc/gioi-song-song-co-ton-tai-va-tuong-tac-voi-gioi-chung-ta-theo-cac.html
https://vi.m.wikipedia.org/wiki/%C4%90a_v%C5%A9_tr%E1%BB%A5?fbclid=IwAR1b-ujpD1opHrLDKCuJKXGrQh6pkW_6BAuhiWweRv4_jOQHQPgClE7q8y0

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #2: GIẤC MƠ NGỌT NGÀO]

Tác giả: HaHa (bút danh)
Lớp – Trường: 11A1 – THPT Chuyên Nguyễn Thiện Thành

“Mệt quá”- Nam đang thấy cơ thể như không còn là của mình nữa. Đã một ngày rồi Nam chưa ngủ.

Luôn là một học sinh xuất sắc, cậu ấy chưa bao giờ để bố mẹ thất vọng về mình. Đạo hàm, tích phân cậu chẳng sợ cái gì cả. Năm nay, là năm cuối cấp ba, Nam lại càng phải cố gắng nhiều hơn nữa. Mỗi ngày Nam chỉ ngủ ba tiếng, có lúc còn quên cả ăn, quên cả ngủ. Nam tự hứa với bản thân khi nào giải hết đề thi thử đó sẽ cho phép bản thân ngủ bù.

Càng ngày, cậu ấy nhận ra sức khỏe mình không còn tốt như trước nữa, não bộ không còn tập trung tuyệt đối, Nam thường xuyên cáu gắt với mọi thứ trên đời và bực bội với chính bản thân. Đôi khi Nam cũng không biết mình ngày đêm giải toán, lý, hóa để làm gì?

Nam nằm xuống giường, đôi mắt không mở nổi, cả người như kiệt sức. Nam cố gắng cử động tay chân nhưng như có một tảng đá lớn đè lên người. Mọi gắng gượng đều vô nghĩa. Cơ thể Nam như đang chết dần, chết dần,… Nam nghĩ mình đã chết thật rồi.

Nhưng hóa ra không phải thế. Cậu ấy chỉ ngủ một hồi lâu rồi tỉnh dậy. Bất ngờ quá, Nam thấy mình không nằm trong căn phòng chật hẹp, gò bó đó nữa. Mọi thứ thật lạ lẫm, Nam đang nằm trên một cánh đồng. Nam còn phát hiện ra, cơ thể mình khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng, không còn cảm giác mệt mỏi gì cả. Cậu đã lên thiên đường chăng?

Cậu ấy nhìn xung quanh, mọi thứ càng trở nên khác lạ trong mắt Nam, ở đây chỉ có những cánh đồng, chuồng nuôi gia súc, nhìn xa xa mới thấy được những căn nhà lá. Cho dù không phải là học sinh giỏi lịch sử đi nữa, thì Nam cũng biết rõ, nơi này không giống thời kì lịch sử nào cả. Cách ăn mặc thì giống người hiện đại chỉ có điều chất liệu và kiểu dáng thì đơn giản hơn. Không có đường dây điện, không có nhà cao tầng, không có xe cộ gì cả. Điều đặc biệt là không khí trong lành hơn và chẳng có bóng dáng của cái túi ni-long nào.

Đang suy nghĩ về việc mình đang ở đâu, mình đã chết hay chưa thì đột nhiên, có một đám trẻ cầm roi cỏ đánh vào người Nam:

-Nè. Tên kia. Ngươi nằm trên đồng của bọn ta rồi kìa. Định ăn trộm, quậy phá hay là ngươi bị điên?

-Anh…anh không biết… Anh không tự đến đây.

-Chẳng lẽ có người bắt cóc anh đến đây sao?

-Anh đến từ một thế giới khác. Cuộc sống hiện đại.

Bọn trẻ cười phá lên:

-Ha ha ha, người hiện đại ? Vậy thì chắc người ở đó thông minh lắm nhỉ ? Để tôi đố thử anh vài câu nhé !

Một đứa trẻ khác lên tiếng:

-Nó là người thông minh nhất làng này đấy !

Nam khá thích nói chuyện cùng những đứa trẻ thông minh, thế là Nam chấp nhận chơi đố cùng chúng. Chẳng lẽ một học sinh giỏi 12 năm liền lại thua một đứa nhóc.

Đứa trẻ tự tin đọc câu đố:

-Nhà tôi đang nuôi 4 con gà. Con gà thứ nhất mỗi ngày đẻ được 1 quả trứng. Con gà thứ hai thì 3 ngày đẻ được 1 quả trứng. Con gà thứ ba thì cứ 4 ngày đẻ 1 quả trứng. Con gà thứ tư cứ 5 ngày thì sẽ đẻ được 1 quả trứng. Kể từ khi nó bắt đầu đẻ cho đến hôm nay thì tôi có được 4 quả trứng. Vậy sau ít nhất bao nhiêu ngày nữa tôi mới lấy được thêm được 4 quả trứng nữa?

Nam lấy làm thú vị với bài toán này. Tuy nhiên, rất nhiều học sinh tiểu học ngày nay có thể giải được. Nhưng một học sinh tiểu học có thể sáng tạo ra một đề tạo như thế không có nhiều. Đó là điều khiến Nam ấn tượng về cậu bé.

Nam trả lời ngay kết quả:

-Sau 2 ngày.

-Ơ…sao anh giải nhanh thế ?

-Đơn giản thôi. Bây giờ chúng ta tìm số ngày kể từ lúc gà bắt đầu đẻ đến ngày hôm nay là bao nhiêu.

Đứa trẻ chăm chú nghe:

-Nghe kĩ nhé! Đầu tiên, chúng ta chắc chắn rằng con số đó phải nhỏ hơn 4 nên chỉ có thể là 1,2,3. Nhẩm nhanh thôi. Ta tính được ngay ngày hôm đó là ngày thứ 3 kể từ khi gà bắt đầu đẻ. Vậy tính từ ngày hôm nay, sau 1 ngày nữa, con gà thứ 3 sẽ đẻ ra 1 trứng, sau 2 ngày nữa con gà thứ 4 sẽ đẻ ra một quả trứng. Do đó, chỉ cần ít nhất 2 ngày, em sẽ thu được 4 quả trứng trong đó 2 quả từ con gà thứ nhất, một quả từ con gà thứ 2, một quả từ con gà thứ 3.

Cậu bé thấy hứng thú với những gì Nam nói, còn những đứa trẻ khác thì chỉ nhìn và nghe với một ánh mắt ngây thơ. Nam lại nói tiếp:

-Nếu giải bằng phương pháp đại số. Chúng ta có thể gọi x là số ngày gà đã đẻ kể từ lúc bắt đầu cho đến ngày hôm nay. Vậy số trứng của con gà thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ 4 lần lượt là x, phần nguyên của x khi chia cho 3, cho 4, cho 5. Vậy sẽ có được phương trình nghiệm nguyên dương x+[x/3]+[x/4]+[x/5]=4. Nó có nghiệm duy nhất là 3. Sau đó lập phương trình tương tự như thế mà đi đến kết quả. Nói thì dài dòng thế thôi nhưng lúc suy nghĩ thì chỉ mất vài giây.

Bọn trẻ tròn xoe đôi mắt:

-x là gì thế anh ? Phần nguyên là gì nữa ?

Nhìn vẻ mặt như không hiểu của bọn trẻ, Nam tiếp lời:

-À…Các em không cần hiểu vế sau đâu. Sau này lớn lên các em sẽ biết.

Nhưng đứa trẻ kia cứ một mực đòi Nam phải dạy cho chúng. Làm sao mà được chứ? Vì kiến thức là một chuỗi mắc xích liên kết với nhau. Nếu học phần này, sẽ dính tới nhiều cái khác. Nam không biết mình phải dạy chúng đến bao giờ. Nam từ chối.

Chúng kéo chân Nam, giữ Nam ở lại. Bọn chúng làm Nam ngất xỉu sau đó, trói Nam lại. Cột vào gốc cây, đợi Nam tỉnh dậy sẽ dùng biện pháp ép buộc. Trong lúc mơ màng Nam nghe được một giọng nói ngọt ngào:

-Bọn trẻ này hư thật. Sao lại bắt người ta như thế .

-Anh ấy giỏi lắm đó chị. Em muốn học cách giải đố từ anh ấy.

-Thả người ta ra ngay. Dù sao người ta cũng không phải người làng mình.

Khi tỉnh dậy, Nam đã không còn thấy bọn trẻ làm phiền mình nữa.

Nam cứ đi mãi để tìm ra lối thoát. Đến một nơi tập trung rất đông người. Có một người có vẻ mặt ác độc, được mọi người tôn kính, chắc ông ấy giữ chức vị lớn ở nơi này. Ông đọc lớn câu thần chú :

-Thần linh xin người hãy thứ tội. Xin Ngài hãy chấp nhận lời thú tội của chúng con. Chúng con dâng cho Ngài cô gái này để mong Ngài cứu giúp dân làng.

Nam lại gần đám đông đó, cậu phát hiện ra, một cô gái đang bị tế sống. Nam càng thấy sợ nơi này nhưng phải làm như thế nào thì Nam vẫn chưa nghĩ ra cách. Nhìn vẻ mặt cô ấy thật sự đáng thương. Nam quyết định hỏi người xung quanh để tìm hiểu rõ hơn về sự việc:

-Chào anh, anh có biết chuyện gì đang xảy ra không ?

-Làng này đang bị thần linh trách phạt nên phải làm lễ này.

-Trách phạt ?

Nam rất ngạc nhiên với nơi mình đang tồn tại. Có chuyện thần linh trách phạt thật sao ? Nhưng đổi bằng mạng sống của một cô gái nhỏ thì có lẽ đã quá nhẫn tâm rồi. Nam lại hỏi những bé trai đứng gần đó:

-Làng này bị tai họa gì vậy?

-Thần linh không bảo vệ dân làng nữa. Chết người…chết rất nhiều người.

Bé trai đó nói chuyện chưa rành. Nó vừa nói dứt lời, người đang ở trên kia thực hiện nghi lễ nói lớn:

-Giờ lành đã đến…

Nam thấy mọi chuyện không ổn rồi. Nam tự nghĩ thầm:

-Cô gái ấy thật sự rất đáng thương. Phải cứu cô ấy trước đã.

Nam luồn vào trong đám đông. Tiến lại gần hơn với nghi lễ. Nhưng trong tình huống cấp bách, Nam chẳng biết phải xử sự như thế nào:

-Các người dừng lại mau.

-Hỗn xược. Ai dám cản là bất kính, sẽ chết theo cô ta.

-Ta…ta là pháp sư ở nơi khác đến. Việc này ta có thể giải quyết được. Không cần phải tế ai cả.

Cả đám người xung quanh bàn tán :

-Nhìn ăn mặc như thế thì chắc không phải người thường rồi.

-Phải đó. Chắc là cao nhân nơi khác.

-Lỡ hắn là tên thần kinh thì sao ?

-Cứ tin hắn thử một lần xem sao.

-Còn đỡ hơn là có một người phải chết.

Cái người đang hành lễ trên kia- là trưởng làng- cũng là cha của cô gái bị tế sống đưa Nam vào một phòng trong căn nhà của ông ta. Nói đúng hơn là Nam đang bị giam cầm. Căn phòng đã cũ, đầy bụi, mạng nhện, còn có vài người bạn lạ mặt nữa. Làm gì có ai tiếp đãi với một pháp sư chuẩn bị giúp cho làng mình như thế chứ. Mà càng nghĩ Nam lại càng lo sợ, Nam không biết mình sẽ giải quyết chuyện này như thế nào. Đúng lúc cậu ấy đang thẩn thờ nghĩ ngợi, trưởng làng gõ cửa phòng:

-Cậu định bao giờ thì làm phép giúp làng của chúng tôi.

-Hả ? – Nam đang không biết trả lời với ông ấy như thế nào, Nam càng sợ hơn cái bộ mặt như muốn ăn thịt người của ông ấy.

-Hay là cậu chỉ lừa gạt chúng tôi.

-À…À không. Muốn diệt cỏ thì phải diệt tận gốc. Tôi phải biết được nguyên nhân nguồn gốc của tất cả sự việc rõ ràng trước cái đã.

Trưởng làng trình bày tất cả mọi việc với Nam. Thì ra, có rất nhiều người bị ma ám. Họ luôn nghe thấy những âm thanh đóng sầm cửa, đồ đạc di chuyển lung tung và tiếng bước chân trong phòng trống, những cây họ trồng trong nhà chết dần. Có nhiều còn chết đi mà không rõ nguyên do. Điều này đã khiến cho cả làng ăn ngủ không yên. Họ nghĩ làng không được thần linh bảo vệ nữa nên bị ma quỷ làm hại dân làng.

Nam lẩm bẩm :

-Mình làm gì mà biết trừ ma.

Nam nói với trưởng làng bằng sự quả quyết:

-Cho tôi bảy ngày. Chuyện này sẽ được giải quyết.

-Nếu không giải quyết được thì sao ?

-Chém giết gì cũng được.

Nam còn không tin vào những gì mình nói. Nam nghĩ mình chắc bị ma quỷ nhập mất rồi.

Vừa ăn xong bữa cơm trong căn phòng lạnh lẽo. Trong làng lại có thêm một người chết. Biểu hiện của người này vẫn giống như những trường hợp trước. Người chết tím ở môi và các đầu ngón tay, ngón chân. Tay chân co cứng. Những đứa trẻ trong nhà thì thấy đau đầu, buồn nôn, chóng mặt, mệt mỏi. Nam thấy thật lạ, trông có vẻ như không giống là ma quỷ làm.

Nam đi dạo quanh trong căn nhà của trưởng làng, vừa nghĩ đến việc mình sẽ làm như thế nào, sẵn nghĩ luôn việc mình sẽ chết như thế nào. Nam không biết khi chết ở đây thì sẽ được về nhà hay sẽ chết đi mãi mãi nữa. Trong sự tình cờ nào đó, Nam gặp cô con gái của trưởng làng. Cô ấy có đôi mắt rất đẹp. Tạo cho người ta cảm giác yêu mến từ lần đầu gặp gỡ.

Cô bé chào Nam:

-Cảm ơn anh vì lần này đã cứu mạng em.

-Không có gì… – Nam bối rối.

Nam phát hiện ra giọng nói ấy rất quen, là của cô gái đã cứu mình khỏi bọn trẻ nghịch ngợm.

-Anh tên là gì thế ạ ?

-Gọi anh là Nam được rồi. Còn em ?

-Em tên là Sen. À mà anh là pháp sư trẻ tuổi nhất em từng biết đấy.

Nam chỉ biết mỉm cười với bốn từ ” Pháp sư trẻ tuổi”:

-Cha em đem em đi tế sống như vậy. Ông ấy thật tàn nhẫn.

Ánh mắt Sen bỗng dưng đượm buồn:

-Không phải đâu anh. Cha em thương em lắm. Nhưng cha em cũng thương làng nữa. Cha em không nỡ bắt ai tế sống cả. Nhưng không làm thế thì cả làng sẽ bị nguy hại. Cho nên em mới hi sinh cho cả làng. Thật ra, khi anh xuất hiện, em biết, cha em cũng hi vọng anh làm được gì đó, để em sẽ không chết đi.

Mỗi ngày Nam vẫn đi tìm ra nguyên nhân nhưng vẫn không có tiến triển gì cả. Nam chỉ không tin được đây là do ma quỷ làm ra.

Nam vẫn luôn muốn mau chóng tìm ra nguyên nhân, để Sen không phải bị đem đi tế sống. Hàng ngày, Nam thường thấy Sen ngồi một mình ở đồng cỏ:

-Sao em ngồi ở đây một mình thế ?

-Anh không thấy đồng cỏ này rất đẹp sao. Em sẽ ngắm nó. Để khi chết đi em sẽ không hối hận.

-Em không tin anh sao ?

-Em tin anh mà. Nhưng ma quỷ là thế lực rất đáng sợ. Làm sao …

-Em không cần buồn nữa đâu. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi mà.

Nam cố gắng làm cho Sen vui cười. Cả hai ngồi cùng nhau kể các câu chuyện ở trên trời dưới đất. Y như rằng, khi Sen vui, Nam cũng vui lây vậy. Niềm vui của Sen cũng chính là niềm vui của Nam. Không biết đó gọi là gì nhỉ ?

Cũng đã là ngày thứ năm kể từ khi Nam chấp nhận lời đề nghị một tuần, Nam vẫn chưa tìm ra nguyên nhân thì trong làng lại có thêm người chết. Sen đến tìm Nam:

-Anh. Hôm nay đã là ngày thứ năm rồi đó.

-Anh xin lỗi.

-Không. Ý em không phải như thế.

Sen mỉm cười rồi nói:

-Hôm nay đã là ngày thứ năm trong khoảng thời gian hạnh phúc nhất từ trước đến giờ của em. Vì được ở bên anh. Nói chuyện với anh em cảm thấy rất vui vẻ.

-Anh cũng giống em…

-Nếu em được sống tiếp. Em sẽ làm vợ của anh.

-Hả ? Em chỉ mới 16 tuổi thôi mà. Còn chưa đủ tuổi kết hôn đâu.

-Đủ tuổi kết hôn là gì thế anh? Nhưng mà… chắc điều em nói không xảy ra đâu.

Đây cũng được coi như lời tỏ tình dễ thương của cô gái với chàng trai. Chỉ tiếc là trong một hoàn cảnh đáng buồn. Thấy Sen buồn, trong lòng Nam cũng rất đau:

-Em đừng buồn nữa. Để anh làm cho em món quà này nhé!

Vừa nói dứt lời, Nam đi tìm một quả trứng và nến. Nam đun nến sau đó cho một ít vào đáy vỏ quả trứng. Đợi chúng nguội. Rồi dùng màu trang trí thật đẹp, cậu ấy đưa cho Sen:

-Đây gọi là con lật đật. Dù em có xô ngã nó như thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn đứng vứng. Em biết tại sao không ?

-Em không biết.- Sen rất thích thú với món quà này.

Nam nói tiếp:

-Bởi vì toàn cơ thể con lật đật đều rất nhẹ, trọng tâm của nó rất thấp. Phần dưới lại tròn trịa dễ lắc lư. Khi độ nghiêng của con lật đật càng lớn, khoảng cách mà điểm tựa và trọng tâm càng lớn, thế năng dao động do trọng lượng sinh ra sẽ theo đó mà tăng lên khiến xu thế khôi phục lại vị trí cũ của nó cũng càng rõ rệt, vì vậy không bao giờ đẩy ngã được con lật đật. Anh hi vọng em cũng như vậy, đừng để tâm trí bị nặng nề bởi những suy nghĩ tiêu cực, những khó khăn bất hạnh sẽ giúp em đứng vững trước những sóng gió của cuộc đời.

-Thật ra, em không hiểu trọng lực, trọng tâm là gì hết. Nhưng em hiểu ý anh, em sẽ cố gắng lạc quan. Anh chính là điểm tựa của em.

Nghe Sen nói như thế, Nam cảm thấy an lòng.

-Em có thấy lạnh không ?

-Cũng hơi lạnh. Nhưng em quen rồi. Mùa đông năm nay lạnh hơi những năm khác rất nhiều. Nếu anh thấy lạnh thì để em đốt than cho anh nhé !

-Đốt than ?

Nam đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Những biểu hiện của dân làng rất giống như bị ngộ độc khí than. Ảo giác. Buồn nôn, chóng mặt. Cây chết. Tím tay chân. Phải rồi, khí CO.

A. Anh đã biết rồi.- Nam ôm lấy Sen trong niềm hạnh phúc.

Qua tìm hiểu, Nam thấy những nhà trong làng, đúng thực là họ đốt rất nhiều than. Xác nhận kĩ hơn, cậu ấy tìm được nguồn gốc của mọi chuyện.

Than có cấu tạo từ C, H, O, S, N,… Khi đốt lên sẽ tạo ra cacbon đioxit, cacbon oxit, lưu huỳnh đioxit và các hợp chất khác. Trong đó CO là nguyên nhân chủ yếu gây ra ngộ độc khí than. Cacbon oxit là một dạng khí không màu, không mùi nhưng rất độc. Nó rất dễ kết hợp vói hồng cầu trong máu, khả năng kết hợp của oxit cacbon với hồng cầu trong máu cao gấp hơn hai trăm lần so với khả năng kết hợp của oxi với hồng cầu trong máu.

Nam nhớ mình từng học qua về khí này. CO không màu không mùi, rất khó phát hiện, nhất là khi đang ngủ, mọi người sẽ dần lịm đi mà không biết gì, có thể làm tê liệt thần kinh và gây ra những hiện tượng ảo giác như những gì dân làng đã gặp. Năm nay thời tiết lại se lạnh hơn, càng làm cho ngộ độc khí than dễ xảy ra.

Nhưng Nam không biết sẽ giải thích như thế nào cho họ hiểu ? Cacbon oxit ? Chắc họ sẽ nghĩ Nam bị điên mất.

Sáng hôm sau, Nam gặp trưởng làng. Gọi mọi người dân ra làm lễ. Cậu ấy không biết làm phép gì cả. Chỉ múa tay múa chân, rồi đọc vài câu ngay cả cậu cũng không biết ý nghĩa của nó là gì. Xong nghi lễ, Nam nói với dân làng:

-Than có màu đen. Là nơi trú ngụ của ma quỷ. Cho nên mỗi lần đốt than thì không được đóng kính cửa, phải để lỗ thông hơi để thần khí có thể vào bên trong. Tốt nhất là giữ ấm bằng chăn. Khỏi đốt than luôn càng tốt.

Dân làng theo lời Nam, kể từ hôm đó, trong làng không có người chết nữa.

Nam được người trong làng xem như ân nhân. Còn Sen cũng không còn nỗi sợ phải chết đi nữa. Nhưng Nam không thể ở lại đây mãi được.

Nam vẫn muốn trở về nhà, tuy nhiên ước muốn đó giờ bé lại, vì nơi này có một con người níu giữ trái tim Nam. Đó là một ánh mắt hồn nhiên, một tâm hồn trong trẻo với những suy nghĩ đơn thuần. Nam dường như đã thích cô gái ấy. Và Sen cũng vậy, cũng thích Nam. Khi đã xong nhiệm vụ của mình, cậu ấy tạm biệt ngôi làng ấy để tìm lối về nhà của mình. Thật ra, có chút nuối tiếc, và có cả mơ hồ nữa, vì Nam chẳng biết phải đi tiếp như thế nào. Bước đi được vài trăm bước, Nam nghe thấy tiếng gọi từ xa:

-Anh Nam ơi. Em sẽ rất nhớ anh đó.

-Nam quay mặt nhìn lại, dáng người nhỏ nhắn của Sen từ xa xa mờ dần nhưng giọng nói vẫn luôn ngọt ngào như thế.

Cả hai cố gắng hét lớn để nói cho nhau nghe thật rõ ràng:

-Anh cũng sẽ rất nhớ em… Em phải giữ gìn sức khỏe đó.

-Em biết rồi.

-Tạm biệt em.

-Anh từng nói mỗi người trên bầu trời là một ngôi sao sáng. Khi nhớ em, anh chỉ cần tìm em trên bầu trời. Em là ngôi sao sáng nhất đó. Tạm biệt anh…

Đột nhiên có một thứ ánh sáng chiếu thẳng vào mặt Nam, Nam không còn nhìn thấy Sen nữa. Tất cả về nơi đó mờ dần, mờ dần và biến mất.

-Bác sĩ ơi. Con tôi tỉnh dậy rồi.- Đó là giọng nói vui mừng của mẹ Nam.

-Vậy là sức khỏe cháu đã dần ổn định. Cháu bị kiệt sức do học tập quá sức, không ăn uống nghỉ ngơi, hợp lí. Đợi vài ngày nữa, nếu cháu hồi phục hẳn, sẽ được xuất viện.

Nam ngạc nhiên hỏi mẹ:

-Sao thế mẹ?

Mẹ ôm Nam vào lòng, nước mắt rưng rưng:

-Con hôn mê ba ngày ba đêm rồi. Con làm mẹ sợ lắm đó. Sau này có cố gắng như thế nào thì cũng phải giữ gìn sức khỏe. Đừng như thế nữa con nhé!

Thì ra, mọi thứ chỉ là một giấc mơ. Nhưng giấc mơ này với Nam thật dài, thú vị và đẹp đẽ. Nam luôn nhớ câu: “Anh từng nói mỗi người trên bầu trời là một ngôi sao sáng. Khi nhớ em, anh chỉ cần tìm em trên bầu trời”. Nam bước ra khỏi phòng bệnh, dạo xung quanh để cơ thể được thoải mái. Ngồi trên ghế đá của bệnh viện, Nam ngước lên trời cao tìm ngôi sao sáng nhất, Nam mỉm cười. Ngay trong khoảnh khắc đó, có một cô gái nhỏ làm rớt xuống mặt đất nhiều tờ giấy, Nam vội đứng dậy giúp đỡ:

-Để anh giúp em nhé!

Nam vừa nhặt những tờ giấy, hình như là các bức tranh em ấy tự vẽ, rồi ngước mặt lên nhìn cô bé, ánh mắt, nụ cười quen thuộc đến lạ:

-Ơ…Sen.

-Sao anh biết tên em ?

Giống như một sự sắp đặt, cả hai cùng ngồi trên ghế đá trò truyện vui vẻ với nhau:

-Em bị bệnh gì thế ?

-Em không có bệnh. Em đến đây vào cuối tuần để các trẻ em mắc bệnh ung thư. Những bức tranh này là em cùng vẽ với các bé đấy !

-Em bé như thế mà lại có một trái tim rất nhân hậu.

-Hình như em từng gặp anh rồi nhỉ ?

-Vậy sao?

-Năm lớp 8 đó. Em và anh cùng tham gia một hoạt động ngoại khóa.

Nói chuyện với nhau một hồi lâu, Sen hỏi Nam:

-Mà em vẫn chưa biết tại sao anh lại biết tên em luôn đấy ?

-Chúng ta có thể gọi đó là duyên số…

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.