THẾ GIỚI CỦA MÌNH LÀ CẢM XÚC – TÀO PHƯƠNG HỒNG NGỌC

Lớp – Trường: 10CS

Bạn đã từng nghe tới Hội chứng trái tim tan vỡ chưa nhỉ? Có khi bạn đã trải qua rồi nhưng thậm chí không biết đến sự tồn tại của nó! Liệu chúng ta có thể chết vì có “một trái tim tan vỡ” hay không? Và nếu có “một trái tim tan vỡ”, làm thế nào để xoa dịu nó? Nếu tim thật sự tan vỡ, thì nguyên nhân có thể là gì và mình có thể xài băng keo cá nhân để “dán” lại hay không?

HỘI CHỨNG TRÁI TIM TAN VỠ (BROKEN HEART SYNDROME)

1. Định nghĩa

Nguyên nhân của hội chứng này thường là do sự tác động nặng nề đến cảm xúc và tinh thần tạo cảm giác đau nhói ở tim. Bệnh nhân có thể gặp các triệu chứng như cảm nhận được các cơn đau vật lý (như khi có các vết thương hở, bị trầy xước do chấn thương) bên trong lồng ngực, khó thở và thở gấp. Bệnh nhân cảm giác được những chấn thương vật lý trong tim mặc dù không có tác động vật lý hoặc chấn thương bên ngoài tác động lên tim.

Vì vậy, sự “tan vỡ” trong bài viết này đề cập đến nỗi đau do tổn thương tinh thần và áp lực từ sự mất mát (công việc, mối quan hệ tình cảm, sự ra đi của người thân…). Và việc sử dụng băng keo cá nhân không thể hàn gắn những tổn thương đó.

2. Nguyên lý

Khi con người trải qua những cú sốc tinh thần, áp lực, não bộ sẽ tiết ra hormone adrenaline để đáp ứng lại với nỗi đau đó. Adrenaline được tiết ra từ tuyến thượng thận trong các tình huống căng thẳng, khi bạn sợ hãi, tức giận nhằm chuẩn bị cho các phản ứng chống lại, đáp trả trong tình huống nguy hiểm.Tim hoạt động bằng cách co-dãn để cung cấp máu đi nuôi cơ thể. Tim người có 4 ngăn, trong đó tâm thất trái chịu trách nhiệm trong việc bơm máu đến các mô của cơ thể. Khi mắc hội chứng này, phần đỉnh tim sẽ to ra và tâm thất trái sẽ co lại (giống việc bơm một quả bóng); cộng thêm lượng adrenaline tiết ra khiến tim đập nhanh hơn, dẫn đến các cơn đau vật lý như bị đè nén, xây xát, muốn nổ tung thành trăm mảnh ở ngực mà người bệnh cảm nhận được.

HÀNH ĐỘNG

1. Hội chứng này còn được gọi với thuật ngữ Takotsubo (bẫy bạch tuộc) – ý chỉ hình ảnh tâm thất trái khi chụp X-ray nhìn giống với chiếc bẫy bạch tuộc

2. Hội chứng này thường gặp ở nữ giới, đặc biệt là người lớn tuổi..

3. Có những ca tử vong được ghi nhận, nhưng rất ít trường hợp. Bệnh nhân có thể tự hồi phục, hoặc đến bệnh viện để nhận sự chăm sóc tốt nhất. Phần lớn trường hợp được chữa trị theo các biện pháp chữa bệnh suy tim.

Mình biết khi mình còn cảm nhận được từng hơi thở của cuộc sống, là khi mình còn thấy đau đớn tột cùng hay hạnh phúc đến vỡ òa.Thế giới cảm xúc của mình không chỉ xoay quanh bản thân, mà còn là sự có mặt của những con người khác.

Hãy bảo vệ trái tim của mình! Trái tim có thể tan vỡ – cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bạn có thể một mình chịu đựng những nỗi đau – nhưng cũng có thể tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác. Đừng sợ rằng nỗi buồn của bạn sẽ ảnh hưởng nặng nề đến người bạn thương yêu. Bạn biết điều gì không? Có lẽ họ sẽ cảm nhận được sự tin tưởng từ bạn, khi được bạn nhờ cậy để tâm sự chuyện đời đó! Và họ sẽ thấy được một chút niềm vui, khi họ đã giúp được một con người đánh bại mớ hỗn độn lẫn lộn, thay vì trốn chạy nó, thay vì gánh vác nó bằng tất cả sức lực, một mình.

Hi vọng bạn sẽ không phải trải qua Hội chứng Trái tim tan vỡ, bạn nghĩ sao về việc tìm đến bạn bè và gia đình-nơi trái tim bạn có thể trở về?

____________________________________________________

Nguồn tham khảo:

https://www.health.harvard.edu/heart-health/takotsubo-cardiomyopathy-broken-heart-syndrome

https://www.youtube.com/watch?v=d15kbYySnoY&t=167s

https://www.youtube.com/watch?v=xBNfOg0FxDM&t=305s

TỰ KỶ ÁM THỊ – V(x)

Lớp – Trường: Lớp 12 – cấp THPT

Bạn có thể thay đổi cả thế giới này chỉ trong vòng một nốt nhạc.

“Gì cơ? Điêu à”

“Điều này hoàn toàn là có thể..

Mày có từng nghe qua về 

Tự kỉ ám thị chứ?”

Đây là một giả thuyết có thật, chứ không phải sự bịa đặt trong câu chuyện của tôi.

Và tôi cam đoan rằng…

Sau câu chuyện này, bạn sẽ rất hứng thú với nó, với khả năng đó, bạn hoàn toàn có thể trèo lên bất kì vị trí nào trong xã hội, thậm chí làm được điều tưởng chừng như là vô lí trong câu chuyện của tôi.

Một lưu ý khác, có thể vài từ ngữ trong câu chuyện là chìa khóa để giải mã mọi khúc mắc sau này.

Hãy đọc cẩn thận nhé bạn tôi.

Bẫy trong bẫy.

Bắt đầu thôi nào.

Tự kỉ ám thị – V(x)

Từ bé đến khi lớn, tôi sống như một công dân mẫu mực, nhưng không quá nhiệt tình, hay có thể nói là hời hợt. Cuộc đời có thể coi là rất bình thường.

2021

Trong một lúc chợt tỉnh dậy, khi tôi nhận ra bản thân đã giết người thì mọi chuyện đã quá trễ rồi.

Một thằng con trai lạ mặt cầm súng, đột nhập vào nhà tôi.

Lúc ấy, tôi vẫn đang trên đường đi làm về. Cả nhà chỉ có cha và mẹ đang đợi tôi về ăn cơm tối.

Sức hai ông bà, sao có thể đọ lại được sức mạnh của hắn. Hai người chết tại chỗ, ngay giữa lối đi vào.

Tôi không hiểu tại sao lúc đó bản thân lại không gọi cảnh sát mà lại xông thẳng vào nhà, chạy thẳng tới chỗ nó.

Lúc đó nó đang ở phòng hai ông bà già, thực hiện hành vi trộm cắp

Một dao.

Thêm một dao nữa. Những nhát dao liên tiếp, khiến hắn mất mạng vì xuất huyết ngay những động mạnh máu.

Đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu ,vì sao bản thân lại hành động điên cuồng như vậy.

.

Học vấn tôi đó giờ cũng được xem là bình thường, học kế toán ra làm việc được ba năm rồi. Tôi không hay nghiên cứu những loại nhà tù mà phạm nhân phải chịu đựng. Nên tôi không chắc, liệu cái nhà tù tôi đang ở có được xem là bình thường hay không nữa?

Phải nói sao nhỉ? Chỉ có mình tôi một phòng tù thôi. Căn phòng đơn sơ khá bình thường, nhưng đủ tiện nghi. Giống phòng khách sạn có giá tầm trung. Vào giờ sinh hoạt thường ngày, tôi bị bắt làm các công việc sổ sách nhẹ cho nhà tù này, ngay trong phòng.

Và còn một điều khá đặc biệt, những người muốn gặp mặt tôi, đều có thể được gặp trực tiếp tôi, ngay tại căn phòng này.

Những điều kể trên chính là nguyên nhân và thực tại đang tiếp diễn cuộc đời của tôi.

Cuộc đời vốn đơn giản và rõ ràng, bỗng mơ hồ ở phía đuôi.

Hôm nay, một ngày chiều giữa tháng 7.

Một cô bé được giao nhiệm vụ điều tra vụ này, đến thăm tôi. Chính xác hơn, là một người con gái trông khá trẻ, nhưng nét mặt hơi sắc sảo. Dáng người đặc biệt trắng, gầy. Khuôn mặt xinh đẹp, hệt như búp bê Nga, với mái tóc đen huyền. Con lai chăng?

Thường thì với nét đẹp như vậy, bất cứ ai khi đi ngang qua đều bất giác quay đầu lại, nhìn thêm một cái. Nhưng không hiểu sao, tôi lại không thể nào nhớ được khuôn mặt của cô gái này, sau bao lần bị tra hỏi.

Không giống với những người tra hỏi bình thường.

Em ngay từ lúc đầu đã không nhìn tôi như một kẻ giết người man rợ. Chỉ là nhẹ nhàng hỏi chút sự tình.

Ngồi đợi trên chiếc bàn giữa phòng, em đã xuất hiện ngay cửa từ bao giờ.

Mặc chiếc váy trắng, cả người em đều mang một vẻ trắng nhách, nhưng riêng tay em lại mang một đôi găng tay màu đỏ tươi. Tháng 7 đến, lâu lâu mang theo một chút mưa nhẹ và lạnh. Nên đó là lí do cho chiếc găng tay của em chăng?

Em mỉm cười: “Anh”

Tôi vội đáp: “Em, ngồi xuống đi”. Em ấy tiến lại, ngồi ở chiếc ghế ngay đối diện tôi.

Tôi để ngón tay hướng đối diện tách cà phê vừa chuẩn bị trước mặt. “Anh có pha cà phê.”

Em bất giác khựng người lại một chút, rồi mỉm cười. Đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, tỏ vẻ được yêu chiều. Lòng tôi có chút thỏa mãn.

Em không uống ngay, mà chỉ lấy ngón tay đi vòng tròn xung quanh miệng ly cà phê. Em vẫn đeo đôi găng tay màu đỏ đó, thứ màu hơi chói mắt.

“Anh” – Em gọi. Nhưng khuôn mặt có vẻ nghiêm túc hơn. Theo cảm tính, tâm trạng tôi không thả lỏng như bình thường. “Anh có tin rằng…

Chuyện anh ở đây. Là một cái bẫy không?”

Tôi trầm ngâm:

“Bẫy sao? Sao em lại nghĩ như vậy?” Tôi đưa ra câu hỏi của mình, hỏi thêm: “Quả thực mọi mọi chuyện xảy đến thật mơ hồ.”

Em đưa tay, đặt lên hai tay tôi. Bàn tay em nóng nổi, mềm mại qua lớp găng tay, làm lòng tôi có chút thấp thỏm ngứa ngáy.

“Anh… hãy ráng nhớ lại chút nhé.” Em nói, có thể tôi đã quên mất điều gì đó. “Anh.. hãy cố nhớ lại xem nhé.”

.

Không biết chúng tôi chia tay nhau từ lúc nào, nhưng tôi đã nằm suy nghĩ, về những gì em nói rất lâu. Chẳng lẽ, mình bị mất trí nhớ? Theo kinh nghiệm sống của tôi thì đôi lúc cuộc đời còn có thể éo le hơn cả một bộ phim.

Tôi thiếp đi lúc nào không hay, với tâm trí đầy rối loạn và những hình ảnh tự biên tự diễn của tôi về ngày hôm đó.

Em xuất hiện, trong giấc mơ của tôi. Nhưng tôi thấy được qua đôi mắt em, một thằng con trai nào đó. Bóng hình đó lúc đầu chỉ nho nhỏ, nhưng rồi hiện ra rõ ràng một khóe miệng đỏ tươi. Nó nhấp nháy:

“Cho. Mày. Ba. Ngày”

Tôi đứng đó, như trời trồng. Muốn đứng dậy, tới lui cũng không được, cảm giác như bị ngạt nước. Rất khó thở!

Tỉnh dậy trong cảm giác khó chịu.

Đêm qua, tôi ngủ tận mười tiếng. Ngồi dậy, tôi phát hiện cảm giác khó thở là do cái gối nằm rớt xuống đất.

Nhưng cái duy nhất tôi quan tâm và chú ý, là cái sự việc trong mơ nhưng có vẻ cực kì thực kia, cùng với lời nói của em làm tôi thừ người ra một lúc lâu. Có lẽ nào mình bị oan không?

Thằng con trai lúc nãy, là ai? Nhưng rõ ràng khi đó là đôi tay này đã giết người mà, cảm giác rất đau ở lòng bàn tay.

“Reng”!

Giật mình một cái. Cảm giác hơi thấp thỏm và một chút mơ hồ. Tôi bắt máy:

“Anh, sao rồi? Có phải hôm nay mơ thấy sự việc kia đúng không?”

Tôi kinh ngạc. 

Thật rùng rợn. Con bé này có thể đoán giấc mơ ư?

“Anh có phải đang cảm giác rất khó tin đúng không?” Ngừng lại một chút, cô bắt đầu nói lưu loát hơn:

“Anh có tin rằng, chỉ bằng việc dùng những lời nói bình thường, cũng có thể khiến con người ta làm những việc mà bản thân không hề hay biết hay không?”

“Thứ này gọi là ám thị, và tụi em đang điều tra về một người. Có khả năng người đó đã sử dụng một loại ám thị khiến anh nghĩ mình đã thực hiện vụ án kia.”

Không đợi tôi hỏi, em trả lời: “Ám thị, gần như là một yêu cầu, một dạng thôi miên, là một sự dẫn dắt anh làm một vấn đề gì đó. Thậm chí, là điều khiển cả tâm trí anh.”

.

Ám thị chính là thứ mà bạn gây ra và hứng chịu nó, từ những người xung quanh hàng ngày để khiến người khác làm những hành động mà bạn muốn họ làm.

Phải, những gì bạn bắt bản thân và người khác làm, đó là “Ám thị”.

Một đứa trẻ ngay khi còn nhỏ đã chịu ám thị của cha mẹ, thầy cô bạn bè, môi trường sống. Nó nghe lời cha mẹ, làm theo cái ám thị (yêu cầu) được đưa ra.

Những đứa trẻ dậy thì sẽ biết đối chiếu thông tin, phân tích tình huống và cảm thấy nghi ngờ những ám thị, chúng chính thức bước vào giai đoạn, cãi bướng.

Một ví dụ khác:

Ví dụ như các bạn học sinh ôn thi đại học tự ám thị (ám ảnh/ thôi miên) bản thân về việc nếu đậu trường X, Y, Z sẽ khiến cuộc đời tốt đẹp hơn, từ đó dẫn đến hành động nỗ lực học tập kia.

Lợi dụng hiện tượng này, các nhà thôi miên điều khiển, tác động đến ta, khiến ta làm ra những hành động những hành động vốn và sẽ không bao giờ làm. Thậm chí, là ngay cả khi ta không hề hay biết .

.

“Thế nên anh hãy cố gắng nhớ lại những gì thực sự xảy ra nhé.” Em nhìn tôi với đôi mắt cún con.

Đầu tôi hơi ong ong, ám ảnh bởi giấc ngủ không được được tối qua. Nhưng thấy em, mọi mệt mỏi dường như biến đi mất.

Tối đó, tôi lại gặp hắn, thằng con trai tôi chẳng thể nhớ nổi gương mặt.

Vẫn nội dung đó, nó nói :

“Hai. Ngày”

“Cho mày hai ngày”

.

Tôi kể lại chuyện hai giấc mơ kia cho em nghe.

Em hơi buồn, rồi ôm chầm lấy tôi.

Chiều hôm đó, em ôm tôi rất lâu. Ngoài cửa sổ trời xanh rờn, gió lạnh từ từ nổi lên.

.

Câu chuyện đến đây là hết rồi.

Bởi nhân vật chính, đã không còn nữa. Chỉ còn người kể chuyện, là tôi đây.

Tôi rất vui lòng nếu bạn chia sẻ những suy đoán của bản thân khi chuyện dừng tại đây, ở phía dưới phần bình luận.

Dù suy đoán thế nào, thì hẳn bạn sẽ suy nghĩ, nhân vật chính kia giết người trong tình trạng mơ hồ và bị điều khiển bởi một người nào đó, phải không??

Rất hợp lí, nhưng sự việc xảy ra sẽ lại như cú úp vào dòng suy nghĩ của bạn vậy.

Tôi sẽ dùng đặc quyền của tác giả, cùng với chủ đề Polyédron, để mở ra góc nhìn của nhân vật cô gái kia nhé.

.

2021

Tôi biết trong tôi, có một lý tính cực phi thường. Một con người, của lí trí.

Tôi hiểu rằng, nỗ lực trong chuyện gì là cần thiết và đáng giá.

Tôi thích đọc sách truyện, đủ loại sách. Mỗi tối tôi thích nằm suy nghĩ về những tình huống như trong truyện sẽ xảy ra với tôi. Không chỉ các tiểu thuyết, mà các loại sách về vấn đề tâm lí học, khiến tôi rất có hứng thú.

Sau đó, tôi học vào đại học, học ở ngành tâm lí học. Rồi khi thực tập tư vấn, hỗ trợ cho viện cảnh sát hình sự đâu đó, được vài tháng, thì chỗ tôi nhận những vụ án giết người, mà hung thủ và manh mối đều xuất hiện một cách rất hợp lí, đến mức hơi vô lí.

Tôi lại không cảm thấy, mọi chuyện đơn giản như vậy.

Vụ án gần đây nhất, là “Cái xác phân hủy ở kí túc xá” vào tháng 5.

Trong lúc hỗ trợ lấy lời khai, tên hung thủ tự nhận mình giết người, giấu xác do có tranh cãi về vấn đề tài sản.

Mọi bằng chứng đều chỉ ra hắn giết người. Nhưng nguồn cơn bùng phát để hắn thực hiện lại chưa lớn đến mức sinh ra xô xát.

Vậy điều gì khiến hắn bùng phát như vậy? Những nguyên nhân hắn đưa ra đều không đủ để kích thích ham muốn giết người ấy.

Những vụ liên tiếp trước đó trong thành phố đều kì lạ như vậy.

Điều này làm tôi có chút sợ hãi.

Vì sao? Bởi dù là ai, cũng đều có ý nghĩ sẽ gây hành động bạo lực, hay thậm chí là giết người nhưng ham muốn đó vốn rất bé và nằm sâu thăm thẳm trong trái tiềm thức ta. Khó có thể lấy ra được.

Những kích thích tự nhiên, khó có thể thuận lợi mà gây ra sự bùng nổ đó được.

Thực tế này luôn có thể xảy ra những sự ngẫu nhiên. Đến lạ. Nhưng để đề phòng, tôi âm thầm điều tra và xem xét thêm về những vụ án này.

Ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu tôi đầu tiên, là xem có ai đã cố tình làm điều này hay không.

Nên tôi thường vào những lúc rảnh rỗi, mà ghé qua hiện trường những vụ án, hỏi thăm một chút.

Một kết quả bất ngờ.

Những hung thủ trước khi phạm tội, đều từng tiếp xúc với một người.

Tôi trầm ngâm một hồi trước hồ sơ lí lịch của cậu trai này. Nhờ vào số điện thoại mò được, tôi quyết định hẹn gặp mặt tại một quán cafe đối diện công ty cậu thực tập, nhằm hỏi thăm chút đỉnh, xem có thêm manh mối gì không.

.

Cafe PRISM, lúc năm giờ chiều tháng 6.

Đến đúng giờ hẹn, tôi thấy cậu ta ngồi chờ sẵn ở cái bàn ngay góc. Một chỗ ngồi mang lại cảm giác khá riêng tư.

Tiêu chuẩn về cái đẹp của tôi khá cao. Khó có ai tôi thật lòng khen đẹp được. Nhưng người này..

Đẹp trai thế.

Bản thông tin về cậu ta do tôi điều tra, thực chất chỉ là bản ghi chép lại thông tin được chắt lọc qua lời kể của những người hiện tại còn làm việc ở hiện trường mà thôi. Tôi có hỏi mọi người xung quanh, có hình cậu hoặc đặc điểm nhận dạng không. Nhưng không ngờ, bên ngoài lại đẹp gấp mấy lần trong ảnh.

Sóng mũi cao, thanh tú, mái tóc đen, mềm mại, làn da trắng, đôi môi son.

Hoàng tử Bạch Tuyết.

Vóc dáng cao, gầy, cùng nốt ruồi lệ bên khóe mắt. Người con trai này mang nét đẹp thật ma mị.

Hai chúng tôi chào nhau.

Hắn khen tôi xinh đẹp. Tôi hơi ngại, câu “sao đẹp bằng cậu” lưng chừng miệng, vừa kịp nuốt xuống.

Như bình thường, tôi lại hỏi về những vấn đề quay xung quanh hiện trường gây án. Hắn trả lời, cùng kiểu với những người tôi từng thăm dò.

Sau đó, tôi hỏi hắn có cảm thấy những vụ án này có điểm gì lạ không? Hắn bảo rằng ngoài việc những vụ án đó xảy ra xung quanh cậu ta, thì ngoài ra chẳng có gì lạ cả.

Vốn nghĩ, tôi sẽ kinh ngạc bảo: “Tôi cũng cảm thấy như vậy! Cậu nghĩ rằng, cậu có liên quan gì đến những vụ này không”. Rồi, vui vẻ hỏi rằng: “Cậu có cảm thấy, có ai đang có ý theo dõi những nạn nhân hay không? Với vai trò một nhân chứng?”

Nhưng, không.

Tôi im lặng. Nhíu mày một lát: “Anh…Đang giở trò gì vậy?”

“Tôi biết, anh đang… ám thị tôi đấy?” Những cử chỉ của hắn đều nhằm mục đích khiến tôi chỉ chú ý đến gương mặt hắn và sự đồng điệu về suy đoán của những vụ án.

Tôi cảm thấy rõ ràng, hắn đang cố ám thị cho tôi những gì hắn muốn tôi cảm thấy vậy.

Mặt hắn ngơ ra. Hơi bất ngờ.

Sau đó lại cố ám thị tôi quá đa nghi rồi.

“Cậu tưởng tôi là con nít à?” Dù nói vậy, nhưng quả thực những ám thị này, quá tinh vi rồi. Nếu không phải vì tôi hiểu quá rõ về nó nên mới nhận ra được thì tôi đã bị cuốn theo những thông điệp ngầm cậu ta ám chỉ.

Không giả vờ nữa.

Cậu ta đưa ngón tay, vuốt trán một cái, cười xòa: “Hay đấy bà chị”.

Cái lật mặt nhanh chóng, khiến tôi bất ngờ.

“Haha, bà chị khá đặc biệt đó.” Hắn nói. “Bà chị có tin rằng, dù những suy đoán của chị là thật, thì chị mãi mãi sẽ không thể bắt được tôi không?”

Đây… chẳng phải là trực tiếp thừa nhận ư?

Với dự cảm không lành. Hên mà tôi có mang theo máy ghi âm, để về note thông tin.

Để hai tay tôi, trong lòng bàn tay hắn.

Ngón tay hắn mân mê bàn tay tôi: “Nói cho chị biết, chỉ cần thôi miên, tôi có thể khiến thế giới này thay đổi.”

Cảm thấy lời nói trên khá thần kinh, mặt tôi đần thối ra.

Hắn nói, thuật thôi miên miên của hắn đã đạt đến trình độ tự thôi miên chính hắn về nhận thức, khiến quả bóng hình tròn biến thành xanh. Và khi thôi miên chính hắn, những gì hắn thể hiện ra bên ngoài như một điều hiển nhiên, cũng sẽ khiến mọi người xung quanh lầm tưởng mọi thứ cũng là hiển nhiên.

“Chị không thể bắt tôi đâu bà chị.” Hắn cười. “Lâu rồi cũng không có gì thú vị”

Rồi nhoài người lại chỗ tôi “Tôi cho chị năm ngày. Thế nào?”

Rồi haha bật cười bệnh hoạn.

.

Dựa vào lời khai về cách thức gây án thôi miên cùng lời đầu thú, hắn bị giam vài ngày để xác nhận rõ tình hình. Nhưng thế quái nào, hắn lại tự tẩy não bản thân, biến thành một người vô tội bị thao túng tâm trí.

Ngày nào tôi cũng tới để ám thị, gọi nhân cách kia ra ngoài.

Có hôm tôi dùng găng tay đỏ. Màu đỏ là màu có bước sóng dài nhất trong quang phổ, dễ khiến mắt ta chú ý nhất. Tôi dùng nó lặp lại những động tác tay khi trước hắn đã làm với tôi.

Nhưng không thể gọi hắn xuất hiện. Hoặc, hắn đã xuất hiện nhưng đã ám thị tôi không thể nhận ra được những thuật thôi miên của hắn.

Tôi sợ rằng một ngày nào đó sẽ quên hết những chuyện này và hắn vẫn ẩn mình đâu đó, xung quanh tôi.

Không biết chuyện gì xảy ra sẽ tốt. Nhưng, tôi bỗng nhớ đến chàng trai ấm áp mình ôm hôm trước.

.

Hết góc nhìn của cô gái.

.

Phải, kí ức này của cô gái, có thể đã biến mất rồi.

Có thể trong xã hội của chúng ta, đang tồn tại ngầm một số người biết được quy luật của trí óc, mà vận dụng nó, sống ẩn khá lâu xung quanh mà ta không hề hay biết.

Câu chuyện có thể có thật, hoặc không.

Qua câu chuyện này, tôi đã cho bạn thấy được: một giả thuyết có thể xảy ra, khi vận dụng được thuật thôi miên của con người.

Về việc ám thị có thể giúp bạn leo lên bất kì vị trí nào, đó là một câu nói rất có cơ sở. Đó là khi, bạn tự thuyết phục mình rằng bạn nên cố gắng làm gì đó. Hoặc tự ám ảnh bản thân về một chuyện gì đó. Mọi thứ bạn làm, đều hướng đến mục tiêu đó và coi chuyện bạn làm được nó, là điều hiển nhiên.

Áp dụng vào việc học tập, đó là việc bạn tự cho mình cái động lực, để tiếp tục mỗi ngày.

Bước đầu tiên của mọi sự thành công, là bản thân phải tin rằng, mình có thể làm được việc đó.

Và một lời gửi gắm rất quan trọng tới mọi người là, khi ai đó nói rằng bạn làm gì cũng luôn thất bại, bạn sẽ không bao giờ làm được, thì bạn phải hiểu, đây là một dạng ám thị có thể khiến bản thân mình nghĩ mình như vậy, và khiến điều đó thành sự thật.

Thực chất, đó chỉ là một lời nói khách quan của mọi người về những gì đã xảy ra thôi. Nên nhớ rằng, chỉ có bạn mới biết vấn đề thực sự nằm ở đâu.

Một điều khá quan trọng nữa thôi, tôi đã từng viết vô số truyện.

Nhưng tại đây, lại muốn mang đến cho độc giả của cuộc thi này một nét lạ, độc, dễ hiểu và gần gũi nhất. Thế nên mới có phần của tác giả trong truyện. Tâm lí học là một bộ môn khoa học rất hay và gợi hứng thú, nếu từng đọc qua những tác phẩm có sử dụng yếu tố này.

Câu chuyện của tôi, có thể hay lạ, sáng tạo hoặc không, nhưng ít nhất, tôi cũng khiến các bạn tò mò, mà đọc đến dòng này. Bật mí, tôi đã sử dụng vài chiêu trò tâm lí học ngay từ đầu, để thu hút một số độc giả.

Hy vọng rằng, qua đây, bạn cảm thấy có chút ấn tượng với câu chuyện này và có một chút hứng thú với tâm lí học nói chung và tự kỉ ám thị nói riêng.

Với cách chấm điểm, cuộc thi viết 70% nội dung và 30% cho truyền thông, thêm 20% điểm truyền thông cho tranh minh họa, tôi đã suy nghĩ khá nhiều về việc cho bản thân vào trong câu chuyện, cách vào truyện thu hút và đầu tư suy nghĩ về nội dung. Hơn nữa, tôi đã sử dụng một vài từ gây chú ý với người đọc, nhằm nâng cao tương tác. Tranh minh hoạ, cũng là tôi vẽ trăm phần trăm.

Tất cả, chỉ làm trong vòng hai ngày.

Dù sao thì tới đây, tôi xin chân thành cảm ơn ban tổ chức, đã đứng ra tổ chức và đọc qua bài tôi. Cảm ơn độc giả đã ủng hộ.

Enjoy my “Polyédron”

V(x)

THE FINAL HOPE FOR KEPLER – 186F -NGUYỄN ĐOÀN AN DI (DAISY)

Lớp – Trường: Lớp 10 – Vietnam Australia International School

Preface – An author’s note

Hi everyone,

<The final hope for Kepler-186f> is a short story revolved around the main character’s life, Ethan, on the generation ship and the difficulties he met during his adventure to the planet Kepler-186f, also known as Earth’s cousin.

Hope you guys will enjoy it

Daisy.

Chapter I

“From billions and billions of years ago, a miracle had befallen on an unknown, marginalized planet named Earth. Since then, life began to flourish, ushered an eon of species evolution. The world was fulfilled of idyllic and what we categorized: Nature.” Dad looked at me with his sentimental eyes, as mom’s warm palm gently patted the back of my head.

Then the story continued.

“Until Homo sapiens was evolved. They are pride but humility. Greed but generosity. Lust but morality. Gluttony but sharing. Wrath but love. And Sloth but diligence. There are many kinds of people and each of them has wisdom and ability of self-control, they are the ones who decide the humanity themselves.”

“And so are you. We are humans. My dear Ethan, no matter whatever you do or whoever you are, never forget where you came from.” Mom suddenly interrupted.

At the point, no one knew these lines had implanted a hassle seed deeply in my subconscious afterward.

Or maybe that’s what they wanted. A connection.

“Though through millennia, humans had come up with advanced technologies, where non-nature things were then considered. When we nearly reached Type I civilization on the Kardashev scale, a crisis of environmental rose, threatened all life on the Earth. It was because of us, humans and we all had the responsibility to fix it.  After all endeavors but ineffective, in the end with their last hope, our ancestors had designed a generation ship along with 500 volunteers heading towards Kepler-186f, despite the fact that they will never reach the distant exoplanet, and must rely on their descendants. Today, we have no choice but to complete what our predecessors had left.”

— 

Chapter II

Everyone at the same age as me utterly believed the ambiguous myth from far-off, unseen strangers. And so the faith grew with them through their adolescence. Mom and dad also wanted me to remember the root of my genesis. Every night they told the same story with the same words and the same exhilaration on their faces.

Yet, unfair was the first thing I thought of every time the story finished.

Even if the myth was true, and my ancestors were the brave heroes who carried the last hope of all humans, still, why do I have to take responsibility for the mistakes people had made in the past? Why me?

Why them? They deserved better than this ending.

The endless sound of mourning brought together, pulled my mind back to the inescapable reality. I looked at the two pictures in front of me. They were smiling, cheerfully and proudly: as if this was an achievement, a right moment they had waited to dedicate their whole life for.  

The aromatic fragrance of a few Iris flowers spread gradually through the narrow room. Tenderness like mother, but brought in a nostalgia feeling. Memories ran down heavily, drowned my heart suffocated to death.

*

I engrossed peering dad worked on with his small garden in the broad farming room.

“Ethan, come here my boy.” He quickly realized the stalker was there.

I slowly walked out from the giant metallic door like a thief just got caught right in the jewelry store, but his warm voice calmed me down. Dad paced towards and carried me on his wide shoulders again, it seemed his favorite hobby.

“Your mom always loves Iris flowers. You know why?”

I slightly shook my head.

“It’s because Iris symbolizes hope. We never give up on hoping and dreaming. And you too, no matter how many times you fall or how much you hurt, it will all be worth it when tomorrow comes.”

*

“It’s time,” Oliver said.

The two bodies were placed in the crematorium.

“Wait!” I shouted then put the flowers on them.

“At least these would behalf me to stay by your side.”

The fire burnt. Drastically.

With tears, Iris, and people.

 —

Chapter III

Spirits were guided by the eternal path of comets and stars.

Their destiny was the only heaven:

The Earth.

Chapter IV

“Et, ya’ want to stay there forever?” a voice shouted out with the continuous sound of door-knocking, shattered the absolute silence.

Replied nothing.

The door was knocked even harder.

“Just leave me alone!” I yelled back to Oliver.

“I can tell you the whole truth about your parent and everything.”

“It’s not a thing you can make jokes of.” I opened the door and glared at the brawny man in front, but the refulgent gleam of light shone straighten into my eyes, as a reflex, I instantly covered with my hand.

“Life doesn’t always follow as we wish. Sometimes you simply just need to accept it and move forwards.” Oliver lowered his voice, gazed back at me, read through the deepest misery hidden inside.

I stepped backward.

The little craven was trying to evade.

Intending to close the bay door.

He failed as no doors were left.

“C’mon.”

Chapter V

After passing through some biometric verifications, we entered a plain corridor leading to a dead end.

“Password verified.” A synthetic voice announced.

“Welcome”. The wall ahead descended gradually.

A new world appeared.

Not an everyday silence, neither the solitary. But was a bustling, dynamic atmosphere!

Along both sides of the incredible room, a variety of complex equipment and mechanics were sorted out orderly; totally contrasted the mess of paper on the steel table at the left corner. In the middle, a group was sitting around an O-shaped table, discussing something with another group of people through the big screen in the center (they seemed unlike us, erhm…freer…erhm…more fulfilling). Behind them was the main control deck and…

I hastily ran forwards, looking beyond the giant tempered glass, bewildered by the basketball with some paint on it (of course it was emerged to billions time bigger).

Though we were still quite far away, yet I could not be mistook, it definitely a planet! Not a huge poster glued on the glass, not a random asteroid glided past, not a blaze of some outlying stars, not a comet, not a meteoroid.

A real planet!

“We came?” I asked Oliver with full of expectation.

He nodded.

Kepler-186f.

Unlike the illustrations, if inside the textbook it was described as the Earth’s twin, then in factuality it more looked like Earth’s cousin. Within a thicker atmosphere encapsulated the massive celestial sphere, once in the few while, diverse shades of fawn would dispersed tiny speckles of sacramento along its odyssey across the azure ocean again, created distinctive topographies on the planet’s surface.

Where there is water, there is life.

Efforts, sacrifice, and hope of millions of years,

It will all be worth it when tomorrow comes.

Blues fused with euphoria streamed down the flushed cheeks, lighten up a glint of hope.

— 

Chapter VI

“We still have one more thing.” Oliver put his hand on my shoulder then turned around. People follow one another stood up, even those on the screen. I saw many acquaintances, also unseen strangers, all of their eyes were focusing on me, showing a sincere apology, but none held the wanted answer.

In my bewilderment, a prominent woman stepped up from the unknown foreigners. Her long silver-haired was an entrance without exit; her charisma was an enticement, fascinated any passers she came across – an absolute charisma from the solemn aura.

“You… are Ethan?” She asked in suspicion and gave out a few more private questions.

I affirmed.

“I’m sorry, you just looked so different since the last time. I mean…you’ve grown.” The strange woman smiled mildly, divulged wrinkles on her face. Tension was broken and somehow evoked vague memories with a familiar sense.

“You have been loved staying here all day, watching your parent worked. A passionate and innocent child. I had thought you would grow up with us within the beautiful days, however, after knowing Kepler-186f was not that simple, we all believed it’d be better to keep you stay away. Even though I had tried not to see your pictures, but I could not resist the happiness from Allan and Vanessa every time they told about you.”

“Mom and dad?” My voice quivered as a sharp stabbing pain tripped in my heart, she had poked in the right injury.

“Ye-“

Oliver sudden cut in,

“You have the right to know the truth, or else it’s no different as we’re allowing you to walk around a cliff in blindfolds.”

“Shall we get back to the main point, ma’am?

The woman’s face turned emotionless, earnest like a winter queen.

“Let me introduce: I’m Isabella, the leader of project <Kepler-186f> from the Earth. We are here to assist you with investments in technology.”

Wut? Did she just say Earth?

Haven’t we lost all communication lines with people on the Earth?

They lied?

I was even more astonished than before. Tons of questions with a mixture of jubilant, anger, and tangle danced inside me.

My mind was magically read, Isabella continued.

“Through years and generations, cooperation is always crucial. People on the Earth and the generation ship never stop searching for possible methods to create a teleportation gate, as this is our prior. If it’s successful, we won’t need to worry about human resources or technical issues and can together build our new home. Basically, everything has gone well so far except one but harsh: Kepler-186f’s nature is extremely wild, its weather is unpredictable and much more drastic than the Earth. Your parents’ death…they had protected the gate till the end.”

“So it’s not because of the extremophiles?” I raised my voice, as my eyes brimmed with tears. The glint was soon burnt fiercely, spread out to the placid jubilant’s land, dethroned the jubilant’s king, and praised an impassive ruler: wrath.

I let the emotion thoroughly took over inside me, non-stop yelling and interrogating. Regardless of the sassy attitude, everyone even Oliver and Isabella still bowed to me, unexpectedly.

The flame was soothed down.

Ashes remained, with melancholic sadness at the bottom of my heart.

Chapter VII

___

The violent giant column of air insanely attacked the intricate gate placed on the stone base. No matter how hard the two tiny people were trying to stop, the bloodthirsty homicidal still kept rotating forwards.

I stood on the spaceship, streamed, and shouted. No matter how hard I smashed, the glass still not broke. No matter how many times I asked for help, they still bowed to me.

A ferocious blanket of sand and dust covered the scene beyond.

In the end, only a vacant ground was left.

***

Ignoring the infinite sound of the whimpering surround, I sat beside the tiny botanical garden, quietly observed the Iris murmuring with each other. But a strong current of wind whooshed through, demolished the sacred sanctuary.

They were all groaning.

Louder and nosier.

Louder and nosier.

Louder and nosier.

Then stopped.

Soulless eyes were staring at me.

___

I gasped, abruptly sat up in a sweat and looked around. The terror from nightmares was still clinging, haunted me. Yet only the tranquil garden was there with some water droplets dewing on the navy thin petals. I relieved then lied down on the soft grass again.

– How could they conceal everything from me all these years and now want to apologize?

Here we came, the monotonous debate, one more time.

– They want to protect you.

– BY LYING!?

– They already apologized.

– Just it?

– What you want?

Silence.

– Because you got deceived once so you give up your hope that easily? Abandon all hopes on Earth? Never give up on hoping and dreaming. Never forget where you came from. Ya’ all forgot?

Silence.

The endless debate had reached its ending. It was right. Despite the string was fragile, but there was still a connection between us. Despite the string was fragile, we still not gave up holding it. Nobody’s hopes were cheap.

Chapter VIII

“Are you there?” I directly opened the door and walked inside.

The room stayed the same, always embraced by the impenetrable darkness. I went straight to the dim light hovering above the curved table; remembered how shuddered I had been whenever Oliver frightened me with his silly tricks, then had to do everything to stop me from crying. I chuckled.  

“What’s wrong?”

“Tell me more about the teleportation gate.” I hesitated a while but finally asked.

The light on both sides turned on, revealed the usual battle of black and white strands of hair fighting for their own territory, which should belonged to the man. Oliver put his round glasses down as he closed the leather-bound book, recalled all sweat and musky scent fluttered in the air.

“We aimed to innovate a teleportation gate in large scale that can teleport about thousands of people and colossal machines at once.”

“But a larger scale complicates everything and makes it more risky. How could we analyze the information precisely?”

“Good question.” Oliver nodded his head.

“This is where our ancestors had struggled the most: small one would take forever to teleport such a huge amount of people, also hamper us to reach the maximize speed of constructing on Kepler-186f, larger would be so fantastical at the moment. However, with our latest coordinate detector technology and a faster resolution algorithm devices, IMPOSSIBLE BECOMES POSSIBLE. As a result, we need a vast, convenient space to build the gate, Kepler-186f is the most suitable… If we knew-”

“Do you want to go to the control room?” I cut in after already caught a rough grasp of the current situation.

“Don’t you dare do something crazy.” He frowned his brows then went out with me.

Chapter IX

“I want to give a hand in the project.” I bowed and announced loudly, made sure everyone heard.

“What ya-“

Without wavering, I straightened to his widen navy eyes, then to the other. In a moment, Oliver took a short breath through his lips but quickly returned.

“Well, who could stop a boy full of determination?” Isabella sudden spoke up.

No disagreement. The short note began.

“As everyone all here today, I will proclaim partly about our new strategy: placing giant mirrors in the thermosphere to control Kepler-186f’s weather. For now, the teleportation gate is still protected by the electrical shield (thanks to Allan and Vanessa), however, we couldn’t know how long it could last under the extreme condition. I will send each of you a more specific document about this.”

“Yes ma’am.” Everyone uttered simultaneously.

“Goodbyeee.” She glanced at Oliver then smirked slightly.

Wait, what?

I might have misunderstood, perhaps it was a smile…perhaps. I appeased myself.

“Stay away from that woman. Do not trust.” Oliver whispered in my ear and lost in the stream of people.

Chapter X

“AAAAAAARHHH!” I screamed.

Another common nightmare.

I yawned, a big one, then went out the unlit corridor, heading towards the garden.

Those sentences, their meaning, Oliver and Isabella’s attitudes in the afternoon meeting were still wandering inside me, like a bunch of tangled threads.

What had happened between ‘em? I knew Oliver my whole life, there must be a reason for him to say so, but why Isabella? People could lie by using many different ways but they never could hide the emotion shown on their face. A bad person could not have such a blissful, sincere face.

“Haven’t you read the document master sent us this afternoon?” I stopped as a disembodied voice uttered.

“Hah?” Another voice asked.

“The details about the structure of the space mirrors.”

“Oh yah, find a way to control the program. I got some ideas actually. Can I go to sleep now?”

“Report to master first.”

Sighed.

“Alrite, ‘Mr. Stern’.”  

The conversation ended as the voices traveled further and hushed within the darkness.

I stood there, could not believe what I just heard.

— 

Chapter XI

From that night, everything had gone surprisingly well. Isabella still focused on the project but everyone understood her kindness, Oliver also reacted normally like nothing really happened; so I soon forgot the conflict between them and some sort of organization want to monopolize the space mirrors I drawn out. We all infatuated with building the space mirrors process.

“And here our product is completed.” I euphorically cheered out, wavered the wrench in my hand after making sure the final bolt was screwed tightly.

A group of technicians came and checked the last time, then we surrounded the small window on the main gate, huddled each other to watch our first child step by step leaving the airlock, the spaceship, and leaving its own family to walk into a whole new world of unknown and discoveries.

“Et! Et!” Oliver continuously shook my shoulder.

“What’s wrong?” I took my eyes off the magic mirrors floating outside amongst the black sea with countless brightening stars.

“You looked so pale. Did you have enough sleep?”

“You only forty Oliver, but you will soon become an eighty years old man with that frown face all the time.” I laughed.

“Cause who, eh?”

“I’m fine. Just wondered what’s on Kepler-186f specifically? How do people on Earth look like in real life? What about their personalities? What should I say when I first meet them?”

“Tomorrow will know.” He gently put his large palm on my head then straightened the glistening eyes through the infinite space. Seeking for the negligible Earth.

— 

Chapter XII

BLAMMMMM. The siren repeatedly clanged out, resonated across the whole generation ship.

A continuous blast of flame burst from one body part to another, created a tremendous, dazzling reddish sphere with an appalling whining of torment, suffering for salvation; then all collapsed within a split of a second.

Every effort, every attempt we spent regardless of days and nights to enhance and build the perfect mirrors. We were so close: the reunion day, the new life on Kepler-186f, together. The faster I was trying to run towards it, the further distance appeared between us, even if the finish line was in front of us.

I jumped out of the two-seat shuttle, groped through the similar corridors in haste, as the only image I could see right then was the debris of remnant scattering across the boundless universe.

“Password verified.” Still the same synthetic voice announced.

“Welcome”. The wall ahead descended gradually.

But beyond me was not the common bustle command room. Either the entire room or people in it were occupied by the heavy, gloomy atmosphere.

 “The mistake we ma-“Isabella finally broke the deathly silence that no one even dared to be the first person to speak up, though her line was abruptly irrupted as Oliver entered.

“We did not make any mistake. I just checked, some of the codes had changed, warily.” He heady proclaimed to everyone.

“Don’t you mean there’s a betrayer amongst us?”

“You’re not wrong.” Oliver sneered, retorted the cold glare Isabella gave towards.

“Still doesn’t prove anything. It could because accidents.”

“There could be a possibility of bad intention. Oliver reminded me, I had also heard a conservation between-“

“Enough.”

“But-“I tried to narrate about the dubious talk of the two enigmatic men.

“ENOUGH. Why would I need to trust some words without evidences?” Isabella shouted, shown out an obvious grimace and reddish glittering eyes on her face, leaving a tangled feeling on every onlooker bypassed.

“I’m sorry…Everything just happened so sudden…Please tell me if you have any new evidences.” Seemed like she had noticed her unconscious action, Isabella adjusted her voice then continued.

“Intentional or unintentional. What had happened today is still irreversible, yet it doesn’t mean this is our end. We knew the design and how to build the space mirror, what we have to do now is find where the problem at, revive it once more, and even better than the original.”

The short speech had marvelously dispel the dilemma and lighten the gleam of hope inside us again. At some points, Isabella was right, this was not time for negative thoughts.

I elated myself up then ran forwards the finishing line.

Dear Ethan,

Never give up on hoping and dreaming,

Mom and Dad.

— 

Chapter XIII

Everyone began to construct the space mirrors, ardently, as the first failure made us even more excited for the reunion day in next month, which could occur sooner due to our progress. However, if my and Oliver’s conspiracy theory was right, then we must find out the instigator behind or else the day we wish would never come. Hence I started to suspect the conservation between the two mysterious men I had heard that night, though still could not conclude anything when there was no certainty. So this was night one I was trying to catch them again.

Seemed not today, I sighed and got back to my room after a few hours of staring at the completely black screen.

*

Night two

They still not appeared.

*

Night three

Nope.

*

Night five

Oh mah dear friends, just released the inmates.

*

Night seven

Helloooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooo? Anybody there?

*

Today was night ten and the completely black screen and absolute silence were still what I was staring at.

Did they realize there was someone stalking them and changed the meeting place?

Or maybe it was just a normal talk of two normal people.

I tried to analyze like a real Sherlock but the detective game soon became tedious, as my only clue led to a dead end.

Seemed not today, again.

I rolled my eyes, intended to leave.

“That boy and his uncle are so annoying, especially the uncle. How did he even realized we modified the codes?” A familiar voice grumbled.

I instantly lurked behind the corner.

“A wise and acute enemy.”

“Urgh, you mean a massive rock blocked in the middle way?”

“Nah, we just need to focus on the new mission he gave.”

“I know, I know. You think I want to hear master admonish? One had enough to terrorize my whole life.”

“Ha, agree.” The other voice slightly lowered then continued.

“But whoever had hacked into the system and caused the mirrors to explode had messed with the wrong person. Master will handle Oliver and the little boy…something…oh-“

THUD.

Oh dear…

Sound of footsteps hurried walking towards me.

I hastily picked up the phone on the ground and rushed straight back to my room, hoping my fellows had hidden me away.

Close!

I relieved behind the locked door, as there was no signs of people outside the corridor. The palpitating heart continued dancing with its breathless pace, ignoring the shiver was transported to every single cell.

But all worth it:

The hard evidence.

— 

Chapter XIV

“Oliver! Oliver! Wake up! I have a super super important news.” I constantly knocked on the door.

“It’s only 6 A.M.!” The door slid past as Oliver stood behind: one hand kept rubbing his drowsy eyes, the other kept scratching the muddle bird nest above.

What a rare moment! This would stop him complain for a few days, I giggled and quickly took a picture.

“Ehem… I got the hard evidence.” I looked around then whispered after realizing he was staring at me.

“What did you say?” He frowned.

“I got the hard evidence.” Still looked around then whispered.

Oliver poked his head out, scrutinized from left to right, made sure no one eavesdropped.

“Get in.”

I gave him my phone to show what I had heard last night.

*

The video ended, brought away the only sound in the room.

“You recorded this?” Oliver asked after a while of remaining silent.

“Yep!” I buoyantly affirmed, leaving some complacent in the words with full of expectation to receive a commendation, but giving me was a tough punch in the middle of my head.

“OUCH, WHAT YA-“

“Don’t. Do. That. Again.” He accentuated each word, conveyed a readable expression on his face like an opened book: Anxious.

“Hehe.”

“At least we knew there’s a third party.”

“According to what they said. Anyway, they are not a hazard for us right now, they even could be our allies. We must expose whoever destroyed the space mirrors.”

“Leave it to me, I will investigate. And don’t show anyone about this video, we could not know who the imposter among us is.” Oliver touched his fingertips and fell into an abyssal contemplation.

I nodded then stepped out of the room.

“Oh, I almost forgot, my parents’ death was an arrangement from before right?” I turned back.

“Who told you that?” Oliver convulsed in a sudden jolt then sat straight up again.

“Just heard from the two men the other night.”

“After the funeral, I made a deeper probe and noticed the weathering forecast device was hacked, some of the codes had changed, the same way as how the space mirrors were. Their death might because-“

“I got where the problem at, perhaps.”

Chapter XV

I hunkered beside the Iris, enjoyably observing each pack of water droplets on after another from the spray bottle then befallen one the awaiting hands. How likely humans and Iris were. We all needed a little stimulation to dispel the fears away and let our hopes bloom vibrantly. Without it, we would wither aside the road, but excess would rather drown us till death.

TING.

My phone’s screen brightened, cut off the thread of introspection.

Sender: Incognito.

I opened and downloaded the file attached with the message.

Chapter XVI

I stood beside the round table in the center of the command room, straightened my eyes towards the marvel machine being examined by a group of technicians and programmers once over and over before the launching time came.

“Psst. Ethan, Ethan.” Isabella waved her hand up down as she called me from the screen.

I removed my eyes from the scene ahead then looked at her with both raised eyebrows.

“How’s the investigation going?”

“I have no ideas. Oliver still going with it.”

“Oh. Anyways, sorry about the last time.” Her voice lowered then returned back to normal – the modulated one.

“You still worried about that? It’s fine. Moreover, look at the incredible innovation, we’re going to see each other, like in real person!” I grinned, pointed at the space mirrors.

A bronze bell chimed melodiously across the vast command room in sudden.

Isabella emerged a gracious smile with a soft look on her face, mentioned me to go. She was somehow an actual mother, a second mother; maybe for this reason she always gave a familiar sense, even since the first time we met each other.

I ran to the main gate, leaked through the small gaps between the commotion crowd huddled each other to get a spot for the hollowed inauguration. Then just in a trice, everything fell up into silence as the charming girl stepped on the black carpet with her best status. From now on, the airlock would be the first place where our second child started off her own journey to a whole new world of unknown and discoveries – the same way as her brother had done, but this time I swear to God I will protect her no matter what price it would cost.

“A tiny life amongst the boundless universe but carried billions of hopes. So prodigious, isn’t it?” I left and finally found Oliver quietly standing far off from everyone.

No replied.

“Hey, Oliver…”

“Hm?” The navy pupil shifted to me.

“I know it’s weird…Pat my head.”

He guffawed out, a pure laugh with no contaminated burdens while still pat my head gently.

“What special day is this?” Continued guffawed.

“Stop laughing!” I ashamedly shouted out.

“If every day you honest with me like this then now I would not become an old grumpy man.”

I guffawed, as loud as I could, enjoying the last conservation with one of the most precious people in my life.

— 

Chapter XVII

The door screeched as a single footstep repeatedly walked towards within the somber darkness.

The most unwanted nightmare had come.

“So it’s you, from the beginning?” The man glimpsed through the spot of light from my hand then straightened an unswerving look into my eyes.

“The truth is in front of you.” Replied a frigid answer.

Facing the complete stranger pointing a sharpened ice spear at me, I gradually stepped backward until preceded a bottomless cliff.

“Et, look how shallow, how tiny they are; look how they trample their own kind and the others; look how they threw all the responsibilities for the ‘heroes’ they auto entitled after screwed up the Earth. Those humans only think for what benefits them. Even though deep inside their mind, they are lenient, innocent, and wiser than anything else. Humans are GOD! Ya’ think they deserve a new world? In the end, they will destroy it again: An infinite loop.”

I was like a straight metal bar being bent by the simply indignant in front. He, his words, his ideas were plausible.

“No matter whatever you do or whoever you are, never forget where you came from.” I turned around, seeking for the tender voice called from the abyss.

Ah…

“You’re not wrong. Humans are pride, greed, lust, gluttony, wrath, and sloth; but also generosity, morality, sharing, love, and diligence. There are many kinds of people and each of them has wisdom and ability of self-control, they are the ones who decide the humanity themselves. So are we: we are humans, we are the ones who decide the humanity ourselves. And I choose not to abandon all hopes.”

He remained silence, yet ultimately gave out a small sigh.

“Well, whatever I do right now you will just intervene in my plan. I already lost, Et, since my identity had exposed.”

“Yes. You had lost. So please let it go. We can live together on Kepler-186f, with everyone. Isn’t it always our dream?”

The unlit navy eyes brightened up but soon returned darkened. He shook his head.

“Oliver… Please.”

“I had done many immoral and unforgivable things to make my ideal came true, but I do not regret. You have to understand, right now there’s no turning back, Ethan.”

“An eye for an eye.” Oliver suddenly pushed me out of the room and pressed the self-protection button. The steel door shut down, then was covered by another layer of bulletproof armor.

“Oliver, Open the door!! Don’t you try doing anything.” I ran forwards, smacked the rigid wall ahead till my hand full of reddened blotches and my nerves no longer felt the numb feeling, but there was no sign of any movement.”

The loud noise started to awaken many people from nearby. A few people deputized the group of inquisitive gathered outside the narrow corridor, walked up to my side.

“What’s wron-” A hand touched on my left shoulder then swiftly slid off as we all toppled forwards. A deafening blast shrieked out from the command room along with a vigorous tremor, agitated the whole spaceship to clamor aloud and mobilized everyone to leave, even if the price was a lonely death.

Despite being pulled into the midst of turmoil running for their own life, I turned my head back, looked through the flickering red corridor. The wall and everything hid behind it just like that vanished out of my world.

I fell.

Chapter XVIII

Sat inside the two-seat shuttle, we were the last one leaving the generation ship. I couldn’t stop looking through the dome glass over my head, but behind was a grieving catastrophe: a titan without ahead. The vast, huge command room or either our second child was no longer can be seen; as devastating fragments and steel pipes of the decomposed cadaver were what only left.

Even so, I kept straining my eyes, searching for a miraculous sign of living. In the end, the answer I found was falling into a bottomless abyss with a flaccid body, the vehement heartbeat also started to diminish.

“Life doesn’t always follow as we wish. Sometimes you simply just need to accept it and move forwards.”

A familiar, solemn voice uttered beside my ears. Constellations of stars united into a glowing path across the absolute black ocean, send-off the souls to the final resting place.

Farewell.

I regarded our lovely home for the last time then turned around.

We started off our journeys to the worlds of unknowns and discoveries.

Our shuttle quickly assembled with the rest, forming an endless flow like a herd of ants crawling towards the giant tangerine in front. Thermosphere, mesosphere, stratosphere, and then troposphere: we passed through each layer of the atmosphere in order, as the sable sky steadily dressed on a light sapphire coat. The blurred auburn, sacramento, and azure hues of topography also became sharp, precise objects: various height of stone blocks ruggedly rose without following any sequences, scattered everywhere on the ground; under a wide ravine separated the two different territories from each other, a few wildflowers germinated on both side of the small creek gliding across the torrid soil.

I widen my eyes, made sure any single detail on the mesmerizing scene beyond not being missed out. We continued flying for a short while then an immense tundra fulfilled with hundreds of spaceships appeared.

Ignoring the whooshing sound still consistently blurted out from the revving engine, I unfasten the seatbelt, plunged straight off the shuttle. I pounded a few times by the right foot then used both of my hands to fondle the scabrous ground, feeling the dust, torrid soils, with gravels rubbing through palms and fingers. A light breath of wind blew past, hovering them in the mid-air then returned to the nearby. I raised my head up, observing the tiny Kepler-186 remarkably illuminated about half of the colossal planet. In momentarily, clusters of clouds glided moderately across the cerulean sky, urging a humid scent spread out the open-space, mollified the muggy draft of the midday.

Pure and nature,

The beginning of everything.

Chapter XIX

The two tenuous balloons inside my chest inflated up, bigger and bigger, I stopped inhaling in the non-human atmosphere as presaged they were going to explode. I went towards the pilot, offered my appreciation to him then silently followed the line of people. We continuously walked to the north, it took us in total thirty minutes to pass through the immense shuttle parking, and another fifteen minutes to climb up the steeply, tedious sand hill, without consisting any living organisms other than us or even any stones.

I reached to the top, unlocked a new majestic viewpoint.

“Where are we?” I randomly asked a stranger in front.

“It’s the teleportation gate!” The woman couldn’t hold back and cheered out loudly, roused up the little infant sleeping obediently inside her arm.

I was speechless by the answer given to me. The ‘teleportation gate’ was neither actually a gate nor some sort of modern technology tube, but was a massive circular stone base decorated with some small cracks plus a layer of sand, symbolized a trophy from the tempest. I rubbed my eyes and gawked at the ‘teleportation gate’ once more: yep, literally a base built up by stone with a diameter should be counted in kilometers and…erhm…approximately ten centimeters height.

I kept squinting my eyes, searching for more clues about the operating structure of the peculiar machine. The dashing heart back there still engrossed on its own rhythm in sudden missed out a beat. I rushed down the hill, went straight towards the circumference on the left side to scrutinize the electrical shield enclosed something inside. Bypassing the calls from some technicians standing close by, I risked on my ‘high-viability’ confidence, and placed one quivering hand on the deadly electric bolt. In a flash moment, everyone included me held our breath, waiting for the result.

One second passed…

Five seconds…

Then ten.

I slowly opened my eyes, we all took relief as the golden layer placidly dissipated. My hypothesis was right, besides mom, dad, only me and…Oliver could open it. I watched in silence till the end.

The final witness could now rest in peace.

Like a chrysalis liberated from its cocoon, a small square stone base emerged, upon it was also a square stone pillar reached to my chest, and totally contrast, a modern rectangular tablet was placed. The teleportation gate’s heart, I bet.

Clusters of clouds dispersing across the whole sky were now all evaporated, leaving a plain cerulean blanket encapsulated the welkin and a glowing ball glistening at the back of my head. Under it, one person stepped up from the bottom of the hill, then another, creating a line of people surrounded the base. We straightened our eyes into each other, NO REGRET for whatever would happen in the future.

I pressed the confirm button, sent a message to Isabella – “Kepler-186f is ready.”

She quickly affirmed back – “Earth s ready.” as a sheet of data was delivered to the tablet.

“Analyzing data. Please wait for a moment.” A synthetic voice uttered out.

In the circle of hands holding each other tightly, together we beheld a historical moment of either Kepler-186f or the Earth: The Dawn.

Like abstract artistry, a pattern of curved jade hue lightens up amongst the plain base then appeared from nowhere, microscopic blocks materialized into boxes contained full of food, medicines, tents, blankets. The first experiment had succeeded smoothly, we were one more step closer. I swallowed my saliva down, soothed the swoosh feeling dancing inside my belly as if I was skydiving from the generation ship down to Kepler-186f. 

Experiment two: A white mouse, after few seconds, a pack of mice ran out, hiding behind the small den near there.

Experiment three: A glass pond of fish swimming around with pebbles and patches of green moss floating in the transparent water.

Experiment four: A 200 feet steel crane painted in yellow.

More and more strange animals and machines we never seen emerged under our curious eyes. Success followed success, we swiftly came to the last decisive experiment.

Just one more step.

I opened the video call, focusing on the audacity volunteer at another side’s base. Not only my belly was dancing but all organs started to bump into each other, evoked a civil war, forcing sweat droplets to run away through pores for their life. Gradually, her legs, hip, arms, chest, then head in order dematerialized until there was nothing left. I frowned my eyebrow, started to shudder since the tumultuous gossip was getting louder over time.

An appealing woman wearing all in black, prominent up her silver long pony hair. The gossip soon turned to cheer, sob, and relief. Isabella was standing in front of me, for real. In a next while, hundreds of people with intact body parts appeared. This was how the descendants of the two spilled groups met each other again after millions of years. Beginning with an introduction, handshakes, conservations.

“I’m sorry.” Her voice quivered as she ceaselessly wiping away the tears streamed down her face. Why? The reason was no longer matter. Even if it was because of happiness, loss, or guilty.

I slightly shook my head, stepped towards and hugged the fragile woman.

The reunion day,

I had caught.

But history now just began.

Chapter XX

Unveiling one side of the white canvas, I softly sneaked out the dormitory tent, tried not to contaminate the unblended night consisted no snore, no talk, or even a whooshing from the wind. Perfect tranquility. Under the starless sky, everything supposedly should befall into the hand of mystic dark matter; yet in Kepler-186f the simple phenomena thing seemed became infeasible as the whole planet was guarded by the lucid duo, illuminated a mild light to the rugged trail I wandered through.

After made sure I had gone far apart from the campsite, I sought an appropriate place to rest.

‘There it is!” I talked to myself to shatter the discomforting silence, and climbed up a flat surface over hanged from the ground, enjoying the view either from the North or South’s reflection.

I hummed an old French lullaby mom used to sing to me every time the monotonous story ended, but now, no matter how many times I cried or begged, the past still never changed, and the storytellers would never come back. Thus I chose to change the future. The song resounded across the stagnated space, without consciousness, I allowed myself immersed into the flow of reminiscence, though it was not different at all as scratching salt into an open wound.

Dear mom and dad,

I had got all I wanted: Kepler-186f, teleportation gate, successful revenge; even so what I felt was only ashamed, ashamed for not glad as the originator had dead, ashamed for wishing I had never tried to find the truth, ashamed for rather living in faux happiness. Was it normal or was I too unfilially?

I kept waiting, as long as I could.

This time only I was here to answer.

The heavy thud of boots pattered on the stiff ground pulled me back to reality. I opened my eyes and leisurely stood up, flickered off the dust clinging on the back.

“Hack into the space mirror system.” I turned around, looking at the men kneeling beneath. The glint shone, sincerely, divulged out the truth. Six eyes staring at each other, four eyes widen then hastily returned.  

“Yes, master.”

None, the answer was.

Lots of things had happened and soon led to the ending, either good or bad. As time passed, everything will befall into a merry sweet dream.

BIANCO’S NOTE – LÊ THỊ HẢI HÀ

Lớp – Trường: 9/11 – Nguyễn Du

1. Thứ 7, 08/01/2050: Cái chết của một ngôi sao

Stephen Hawking – 1 nhà vật lý lí thuyết, nhà vũ trụ học và tác giả người Anh Sinh vào ngày 8 tháng 1 năm 1942 (30 năm sau ngày mất của Galileo) và mất vào ngày 14 tháng 3 năm 2018 (sinh nhật lần thứ 139 của Albert Einstein). Nhưng hôm nay tôi không kể về tiểu sử của ông đâu, tôi muốn kể câu chuyện về một lỗ đen (black hole) – 1 trong nhiều thứ ông từng nghiên cứu.

*300÷139=2.1582733813 (hi vọng ai đó tìm được ý nghĩa của số thực này)

Profile

Tên: chưa rõ.

Sở thích: đi khắp nơi trong vũ trụ (quá khứ), hút mọi thứ trong vũ trụ (hiện tại).

Tình trạng: có nhiều người thân bên trong.

Danh hiệu: không phải là 1 ngôi sao nhưng là người cuốn hút nhất hành tinh.

——————————————————————————————————————————————————————————————–

Tôi còn chẳng biết tên mình. Tôi chỉ nhớ ngày xưa, lâu lâu lắm rồi, khi ấy tôi là một ngôi sao, một ngôi sao thực sự đấy nhé, tôi to lớn, ấm áp, hình cầu, phân bố đều đặn, thu hút rất nhiều chàng trai xung quanh, họ lúc nào cũng quay quanh tôi thành một quỹ đạo cả. Tôi đi đâu họ cũng đi theo. Rồi đến một ngày, tôi rã rời với thực tại. Thân thể tôi kiệt quệ giữa thiên hà tối đen. Tôi đã ‘suy sập hấp dẫn’. Cần phải giải phóng năng lượng hấp dẫn, năng lượng hấp dẫn, năng lượng hấp dẫn…Tôi hoảng loạn điều chỉnh. Tôi muốn được chú ý, thu hút mọi ánh nhìn của mọi người, vì vậy, cho dù có trở thành 1 ngôi sao chết cũng chẳng sao! Sau đó, tôi co lại, tạo thành 1 điểm kì dị (singularity). Bây giờ chẳng ai thoát được tôi cả (kể cả ánh sáng). Chỉ cần họ tới chân trời sự kiện tuyệt đẹp của tôi, chẳng ai có thể quay về cả. Phải rồi, bạn sẽ biến thành spaghetti hoặc là mất tăm ở kì dị, nhưng tin tôi đi, một khi tới, bạn sẽ chẳng muốn quay về đâu.

2. Thứ 7, 14/05/2050: Trái tim tuyệt vời

Có rất nhiều điều để nói về trái tim, ví dụ như: tại sao trái tim không có hình trái tim? Tại sao trái tim lại làm việc không ngừng nghỉ?…Để lý giải những điều trên, hãy trò chuyện cùng Cuore nào!

Profile

Tên: Cuore

Công việc: nhân viên toàn thời gian tại Corpo

Sở thích: ăn rau, cá, gà, các loại hạt và các loại thực phẩm tốt cho tim…

Tình trạng: độc thân

Danh hiệu: top 1 nhân viên chuyên cần nhất đời, top 2 nhân viên quan trọng nhất Corpo (sau top 1: Cervello)

——————————————————————————————————————————————————————————————–

Xin chào, tôi là Cuore – một nhân viên chuyên cần và quan trọng ở Corpo, với kinh nghiệm hơn 30 năm làm việc nơi đây, hôm nay, tôi sẽ chia sẻ bí quyết làm việc hiệu quả cho các bạn.

1. Làm sao để làm việc chăm chỉ?

Tôi không thật sự có bí quyết gì, nó chỉ đơn thuần ngấm trong máu tôi thôi. Đúng rồi vì tôi vận chuyển máu mà. Mỗi lần co giãn là 1 chu kì làm việc. Tôi có 4 ngăn : 2 tâm thất trái và phải ở trên còn 2 tâm nhĩ trái và phải thì ở dưới. Chính nhờ việc điều khiển linh hoạt cơ thể mà tôi có thể vừa làm việc, vừa nghỉ ngơi, chăm sóc cho các bộ phận của mình. Ví dụ nhé: một chu kì của tôi gồm 3 pha, kéo dài 0.8 giây nhưng tôi chỉ làm việc 0.4 giây thôi, còn lại chính là thời gian để hồi phục. Cụ thể hơn phương pháp này khá giống Pomodoro đấy.

2. Làm gì khi bị hiểu lầm?

Hiểu lầm là lười biếng, hiểu lầm là cẩu thả,…có lẽ cũng có nhiều trường hợp bất đắc dĩ mà các bạn bị vu oan tại nơi làm việc phải không? Những lúc như thế, lời khuyên chân thành từ 1 nhân viên 30 năm tuổi đời tôi đây chính là: MẶC KỆ. Tại sao ư? Mấy cái đó chẳng là gì với câu chuyện của tôi cả! Khi nhắc tới trái tim, bạn nghĩ tới gì? Tình yêu, bài tây, rung động,…Tiết lộ nhé. Thứ nhất, khi bạn yêu, tôi phải co giãn nhanh hơn là vì chị tuyến thượng thận cử mấy bạn adrenaline và norepinephrine lên đấy nhé. Mà các bạn có biết ai bảo chị ấy làm thế không? Là anh Cervello đấy, cụ thể là vùng dưới đồi(Hypothalamus) ở chính giữa huyện Limbic luôn. Mà còn cái hình trái tim nữa chứ! Loài người thật kì cục, rõ ràng bây giờ đã biết được hình dạng thật của tôi mà họ vẫn dám dùng cái biểu tượng ấy khi nói về trái tim. Chắc chắn là vì cái cây Silphium giúp chống thai ở Hy Lạp hồi xưa, hay là vì cái ông triết học Aristotle nhỉ? Ông ta nghĩ tôi có 3 ngăn đấy!?

3. Làm sao để cân bằng công việc và cuộc sống?

No comment. Tôi dành cả đời để làm việc nên không có gì để chia sẻ cả.

RỰC SÁNG – MISHITO

Lớp – Trường: 12D8 – THPT Trần Phú – HK

Người ta thường hay kể về một cậu mèo tam thể, ngồi trên Mặt Trăng và cố gắng chạm tới thứ gì đó giữa ngân hà rực sáng.

“Nghe hoang đường quá đi. Một con mèo mà lại sống được ngoài vũ trụ, đã thế còn ngồi được trên Mặt Trăng à?”

“Cậu là một chú chó không có chút mơ mộng nào cả, Saturn. Cậu không thấy rằng đó là một câu chuyện rất huyền bí và đáng để suy nghĩ về à?”

“Đợi chừng nào tớ tận mắt nhìn thấy đi. Còn bây giờ, ra ngoài giùm cái, tớ muốn đi ngủ. Đêm rồi đó. Ngủ ngon, Gogo.”

Cô chó tên Gogo trừng mắt nhìn bạn mình, nhưng sau đó chỉ thở dài, bốn chân sải trên sân vườn mềm mại, và quay về chiếc nệm thân yêu.

“Dù mình thừa nhận là mấy cái chuyện đó quá sức phi lý và chắc chắn là thành phẩm của sự bịa đặt, nhưng mình vẫn hơi tò mò. Cậu mèo đó muốn chạm vào cái gì vậy nhỉ?” – Saturn lầm bầm chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, rất nhanh sau đó đã chìm vào giấc ngủ, nhưng thắc mắc ấy vẫn cuốn lấy tâm trí, len cả vào trong “một thế giới khác”.

__________________________

Saturn tỉnh giấc và thấy bản thân đang nằm trên cái gì lạo xạo ghê gớm, chẳng êm ái như cái nệm ở nhà gì cả. Cậu bực dọc mở mắt ra, không hiểu tại sao mình bị đánh thức, nhưng thay vì hét lên mấy tiếng kiểu “Không định cho người ta ngủ hả?”, cậu lại im thin thít. Vì trước mặt cậu bây giờ, là một chú mèo.

Chú mèo ngồi cách đó không xa, mắt hướng về ánh sáng phía trước, và miệng ngâm nga giai điệu nào đó mà Saturn không biết tên – dù cậu thấy quen thuộc lắm. Chú mèo bỗng ngưng không hát nữa khi bị giật mình bởi tiếng động phía sau.

“Xin lỗi nhé, tớ vừa trượt ngã do địa hình ở đây kì cục ghê.” – Saturn giơ một chân gãi đầu.

“Lâu lắm rồi tớ mới có khách đấy. Tớ là Calico. Tên cậu là gì thế?” – Chú mèo có vẻ hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười hớn hở.

“Tớ là Saturn.” – Saturn có nghĩ qua rồi, cậu ấy tên Calico vì cậu ấy là mèo tam thể. Trời, ước gì cậu có thể đặt một cái tên khác cho Calico – Sparkle chẳng hạn, vì nghe đặc biệt hơn nhiều, mà cũng rực rỡ y hệt cậu ấy luôn.

Lúc nghe tên vị khách, Calico nghệt cả mặt ra, sau đó bước từng bước lại gần Saturn. Khi cả hai chỉ còn cách nhau một khoảng nhỏ tới mức có thể nghe rõ tiếng thở dồn dập vì hồi hộp, Calico áp trán mình vào trán Saturn, và một giọt nước mắt lăn xuống má cậu.

“Này, cậu có biết tên cậu nghĩa là gì không?”

“Ừm, hình như là, Sao Thổ?” – “Ấy, sao tự nhiên thân mật vậy nhỉ, ngại quá”, Saturn nghĩ thầm. – “Nhưng mà, sao cậu lại khóc thế? Tớ làm gì sai à?”

Calico lắc đầu, “Không có đâu, tớ hạnh phúc lắm. Vì cuối cùng, tớ cũng gặp được cậu rồi.”

Saturn nghĩ rằng mình nên tin vào mấy điều chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng, ví như định mệnh, hay một cậu bạn mới lần đầu gặp đã hạnh phúc đến chảy cả nước mắt.

Calico ra hiệu cho Saturn đi lên phía trước, và bây giờ, Saturn mới có cơ hội biết được “thứ” mà Calico vẫn luôn hướng mắt tới, và luôn muốn chạm vào.

Đó là Sao Thổ.

“Tại sao?”

“Chúng mình là những kẻ canh gác, được các vị thần giao cho nhiệm vụ bảo vệ Sao Thổ. Tớ không nhớ rõ thời gian lắm, nhưng chúng mình quen nhau từ rất lâu rồi. Khoảng 29,5 năm trước, khi Sao Thổ hoàn thành một vòng quay quanh Mặt Trời, cậu đã biến mất. Lúc đó tớ rất hoảng loạn, và đã chạy khắp hành tinh để tìm cậu luôn đấy, nhưng cuối cùng chẳng thấy cậu đâu cả. Tớ còn cứ nghĩ cậu chơi trốn tìm cơ, nhưng làm gì có ai lại chơi một trò chơi suốt mấy chục năm chứ.

Cậu biết không, Sao Thổ được đặt theo tên của Saturn – vị thần cai quản nông nghiệp và thời gian của La Mã, với nguyên mẫu là thần Cronus ở Hy Lạp. Thần Cronus là người cai quản Sao Thổ, và khoảng vài năm một lần, thần sẽ tới thăm chúng mình. Tớ đã hỏi thần về lí do cậu biến mất, và thần nói rằng cậu đã được chọn làm phụ tá cho kẻ canh gác của một hành tinh khác – Trái Đất. Cậu biết Gogo đúng không? Cô ấy chính là bảo vệ chính đấy. Thần còn nói thêm rằng cậu sẽ phải ở đó cho tới khi Sao Thổ hoàn thành vòng quay quanh Mặt Trời tiếp theo.

Trời, cậu không biết rằng tớ hạnh phúc tới mức nào khi biết rằng cậu vẫn còn sống đâu. Với tớ, cho dù không được gặp cậu, nhưng chỉ cần cậu tồn tại, tớ sẽ sẵn sàng chờ đợi cho tới khi nào khi thấy cậu thì thôi. Lúc cậu nói ra tên của mình, tớ đã vui lắm đấy!”

Saturn ngơ ngẩn, và những tưởng cậu ấy sẽ hét lên rằng “Chuyện này thật hoang đường, tớ muốn về nhà!”, thì cậu ấy lại chỉ nhìn Calico bằng ánh mắt rất đỗi tha thiết:

“Calico, để hoàn thành một vòng quay quanh Mặt Trời, Sao Thổ mất tới 29,5 năm Trái Đất đấy. Cậu, vẫn luôn chờ tớ như vậy à? Cậu không thấy mệt mỏi sao? Với cả, sao tớ không nhớ bất kì điều gì thế?”

Calico chớp mắt, “Không có đâu, tớ hát suốt ngày nên không chán gì cả. Với lại, tớ đang chờ người bạn mà tớ yêu thương nhất mà, cho dù có cần một nghìn năm thì tớ cũng thấy xứng đáng. Ừm, tớ nghi là thần Cronos có “mượn” trí nhớ của cậu đấy, chắc để phòng trường hợp cậu đòi quay về Sao Thổ.

Nhưng mà, kệ mấy cái đó đi. Tớ nhớ cậu nhiều lắm đấy, bây giờ, tớ sẽ không để cậu đi đâu nữa!”.

Calico ôm lấy Saturn, và hai đứa đều ngã lăn ra đất. Nhưng lần này, Saturn không còn thấy da thịt mình đau điếng vì chạm phải sỏi đá nữa, vì tay của Calico đã vòng qua lưng cậu rồi.

“Tớ sẽ không đi đâu nữa, tớ hứa đấy. Tớ sẽ ở đây với cậu, mãi mãi.”

_____________________

“Nhưng tại sao cậu lại đợi tớ trên Mặt Trăng mà không phải sao Thổ thế?

“Vì Sao Thổ là “vua của các mặt trăng” đấy. Nó có tới 82 vệ tinh, hay mặt trăng, ở xung quanh luôn. Tớ cũng muốn là một trong số đó, luôn ở bên cạnh cậu, xoay vần vì một mình cậu thôi.”

‘Tớ gọi cậu là Sparkle được không? Vẻ ngoài của cậu phát sáng như tâm hồn cậu ấy.” – Saturn tha thiết.

“Cậu vẫn luôn gọi tớ như thế mà.” – Calico cười khúc khích.

CON ĐƯỜNG KHOA HỌC ĐÒI HỎI Ý CHÍ VÀ NIỀM TIN – NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Lớp – Trường: 20DSH1A – Trường Đại Học Nguyễn Tất Thành

Thế giới chúng ta đang trải qua một khoảng thời gian vô cùng tồi tệ vì những “thực thể sinh học” có kích thước siêu hiển vi. Sở dĩ gọi là “thực thể sinh học” bởi vì Virus nói chung và SARS-CoV-2 (thứ tôi đang nhắc đến) nói riêng không được xem như là một sinh vật thực sự. Chúng chỉ có cấu tạo đơn giản gồm lõi và vỏ mà quan trọng nhất là lõi chứa DNA hoặc RNA mang toàn bộ thông tin di truyền đặc trưng của chúng, còn vỏ nhằm để bảo vệ chúng cũng như bám vào các thụ thể khi chúng xâm nhập thành công vào vật chủ. Nói đơn giản, “thực thể sinh học” kỳ dị này không thể nhân lên hay thậm chí là tồn tại nếu không có vật chủ. Tất cả chúng ta ít nhiều đều giành sự thù ghét cho loại Virus này, và với riêng tôi, tôi có lí do để ghét nó hơn so với mọi người.

Trước tiên thì tôi xin giới thiệu một chút về bản thân, tôi là một sinh viên theo học Công Nghệ Sinh Học, ngành Khoa học sự sống đang nhận được sự đầu tư to lớn chưa từng thấy. Tuy nhiên tôi không đi trên con đường này ngay từ đầu, mà tôi đã đi xuất khẩu lao động được vài năm rồi mới trở về để theo đuổi con đường học hành này. Trong khoảng thời gian còn ở Hàn quốc, tôi từng sinh sống và làm việc ở Gyeongsangbuk-do, vùng dịch đầu tiên ngoài Trung quốc (cùng với Daegu). Cho nên tôi đã sớm được thấy cảnh đường phố vắng vẻ, cửa hàng, chợ, các tòa nhà và mọi dịch vụ đều ngừng hoạt động. Đáng ra tôi sẽ được về nước sau khi kết thúc hợp đồng và bắt đầu con đường học một cách suôn sẻ nhưng mà không. Tôi bị mắc kẹt lại Hàn quốc 4 tháng trời trong một căn phòng chỉ rộng 4,5m2 vì mọi chuyến bay về nước đều bị hủy bỏ, Việt Nam thực hiện chính sách chống dịch cực kì nghiêm ngặt (nhưng vô cùng hiệu quả thời điểm đó) . Tôi hiểu và ủng hộ đất nước chúng ta, tôi chỉ có thể tạm gác lại lợi ích cá nhân vì mọi người. Tuy nhiên may mắn thay, tôi vẫn kịp xét tuyển đại học khi thời điểm tôi về nước là vừa kịp lúc. Thế là tôi vẫn có thể bắt đầu sự say mê của mình đối với Công Nghệ Sinh Học.

Trong thời gian học, tôi dành nhiều sự quan tâm tới bộ môn Vi sinh và tìm hiểu kĩ về SARS-CoV-2. Phải nói đây là một chủ đề mang tính thời sự, và cũng là chủ đề tôi chọn cho bài báo cáo của bản thân. Có đến 7 loại Virus Corona có thể lây cho người, 4 trong số đó không nguy hiểm, 2 loại còn lại là MERS-CoV và SARS-CoV đã từng gây đại dịch thì chúng ta đều đã biết đến, còn lại là SARS-CoV-2. Nhưng điều gì khiến thứ Virus sinh sau đẻ muộn này có thể lây lan khủng khiếp như vậy? 2 loại từng gây đại dịch kia cũng có cùng cách thức lây lan (qua giọt bắn) nhưng chúng không thể khiến thế giới chật vật như hiện tại.

Những câu hỏi đó kích thích sự tò mò của tôi kinh khủng, thế là tôi bắt đầu tìm hiểu kĩ hơn về chúng, đọc kĩ những bài báo khoa học được các chuyên gia hàng đầu trên thế giới công bố. Đầu tiên, các loại Virus Corona (gồm cả SARS-CoV-2) xâm nhập vào cơ thể người bằng Protein ACE2, mà thụ thể này xuất hiện nhiều ở người có thể trạng ốm yếu, có bệnh lý nền hoặc người già. Đối với người khỏe mạnh thì lượng Protein ACE2 rất ít nên Virus Corona khó có thể xâm nhập. Tuy nhiên SARS-CoV-2 thì khác, chúng có thể liên kết với Enzyme Furin, mà thụ thể này xuất hiện nhiều ở gan, ruột non và phổi của tất cả mọi người. Vì vậy, về mặt lý thuyết, chúng có thể lây nhiễm cho tất cả mọi người mà không gặp trở ngại nào cả. Do đó, phần lớn ca nhiễm trên toàn thế giới là không có triệu chứng và sau đó người bệnh tự khỏi, nhưng đáng buồn là những ca nhiễm diễn tiến xấu vẫn xảy ra, nên có rất nhiều người không qua khỏi vì dịch bệnh này.

Thực ra thì tôi còn nhiều điều để viết về thứ “thực thể sinh học” này lắm, nhưng nó sẽ không còn là một câu chuyện nữa nếu viết hết ra. Và cũng thật đáng buồn vì với khả năng và trình độ ở thời điểm hiện tại, tôi chưa thể đóng góp được gì cho khoa học cả. Nhưng tôi tin tưởng vào chính bản thân mình, cùng với sự nỗ lực bền bỉ, tôi đã có thể học đại học. Chặng đường tiếp theo vẫn còn biết bao gian nan trắc trở và những dự định ấp ủ bấy lâu nay có cơ hội để trở thành hiện thực. Mọi thứ sẽ ổn thôi khi chúng ta giữ trong mình ước mơ và hy vọng.

[SEASON 2 • ScientiFact #10] – CHỈ SỐ IQ THỰC SỰ NÓI LÊN ĐIỀU GÌ?

(English caption below)

Đừng quên cuộc thi viết truyện mang yếu tố khoa học Polyédron vẫn đang diễn ra nhé!

Chi tiết cuộc thi tại: http://bit.ly/PolyédronWritingComp

Link nộp bài dự thi: http://bit.ly/baiduthiPolyédron

Deadline nộp bài dự thi: 13/07/2021

Năm 1905, các nhà tâm lý học Alfred Binet và Theodore Simon đã thiết kế một bài kiểm tra cho những trẻ em gặp khó khăn ở trường học ở Pháp. Được thiết kế để xác định những đứa trẻ cần sự chú ý của từng cá nhân, phương pháp của họ đã hình thành nền tảng của bài kiểm tra IQ.

Bắt đầu từ cuối thế kỷ 19, các nhà nghiên cứu đã đưa ra giả thuyết rằng các khả năng nhận thức như lý luận bằng lời nói, trí nhớ làm việc và kỹ năng hình ảnh – không gian phản ánh trí thông minh cơ bản, hay còn gọi là yếu tố g (g factor). Simon và Binet đã thiết kế một loạt các bài kiểm tra để đo lường từng khả năng này và kết hợp các kết quả thành một điểm duy nhất. Các câu hỏi đã được điều chỉnh cho từng nhóm tuổi và điểm số của trẻ phản ánh mức độ hoạt động của chúng so với những người khác cùng tuổi. Chia điểm của ai đó cho tuổi của họ và nhân kết quả với 100 sẽ mang lại thương số thông minh hay còn gọi là IQ (Intelligence Quotient). Ngày nay, điểm 100 thể hiện mức trung bình của một dân số mẫu, với 68% dân số đạt từ 85 đến 115 điểm.

Simon và Binet nghĩ rằng các kỹ năng mà bài kiểm tra của họ đánh giá sẽ phản ánh trí thông minh chung. Nhưng cả khi đó và bây giờ, không có định nghĩa nào được thống nhất về trí thông minh nói chung. Điều đó đã mở ra cánh cửa cho mọi người sử dụng bài kiểm tra để phục vụ cho những định kiến ​​của họ về trí thông minh, và cứ như vậy, chỉ số IQ đã chứng kiến những trang lịch sử đen tối nhất của nhân loại. Ngày hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá và trả lời câu hỏi vô cùng quan trọng: “Chỉ số IQ thực sự nói lên điều gì?”

Những gì bắt đầu như một cách để xác định những người cần trợ giúp học tập nhanh chóng được sử dụng để phân loại mọi người theo những cách khác, thường là để phục vụ cho những hệ tư tưởng còn nhiều sai sót. Một trong những triển khai quy mô lớn đầu tiên xảy ra ở Hoa Kỳ trong Thế chiến I, khi quân đội sử dụng bài kiểm tra IQ để phân loại tân binh và sàng lọc họ để đào tạo sĩ quan. Vào thời điểm đó, nhiều người tin vào thuyết ưu sinh, quan niệm rằng các đặc điểm di truyền mong muốn và không mong muốn có thể và nên được kiểm soát ở người thông qua việc lai tạo chọn lọc. Có nhiều vấn đề với dòng suy nghĩ này, trong số đó có ý kiến ​​cho rằng trí thông minh không chỉ cố định và kế thừa mà còn liên quan đến chủng tộc của một người. Dưới ảnh hưởng của thuyết ưu sinh, các nhà khoa học đã sử dụng kết quả của sáng kiến ​​quân sự để đưa ra những tuyên bố sai lầm rằng một số nhóm chủng tộc nhất định có trí tuệ vượt trội hơn những nhóm khác. Không tính đến việc nhiều tân binh được kiểm tra là những người mới nhập cư đến Hoa Kỳ, những người không được giáo dục chính quy hoặc tiếp xúc với ngôn ngữ tiếng Anh, họ đã tạo ra một hệ thống phân cấp tình báo sai lầm của các nhóm dân tộc. Sự giao thoa giữa thuyết ưu sinh và kiểm tra IQ không chỉ ảnh hưởng đến khoa học mà còn ảnh hưởng đến chính sách. Vào năm 1924, bang Virginia đã tạo ra chính sách cho phép triệt sản những người có điểm IQ thấp – một quyết định mà Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã giữ nguyên. Ở Đức Quốc xã, chính phủ cho phép sát hại trẻ em dựa trên chỉ số IQ thấp.

Sau Holocaust và Phong trào Dân quyền, việc sử dụng phân biệt đối xử của các bài kiểm tra IQ đã bị thách thức trên cả cơ sở đạo đức và khoa học. Các nhà khoa học bắt đầu thu thập bằng chứng về tác động của môi trường đối với chỉ số IQ. Ví dụ: khi các bài kiểm tra IQ được hiệu chuẩn lại định kỳ trong thế kỷ 20, các thế hệ mới đạt điểm số trong các bài kiểm tra cũ liên tục cao hơn so với mỗi thế hệ trước. Hiện tượng này, được gọi là Hiệu ứng Flynn, xảy ra quá nhanh để có thể được gây ra do các đặc điểm tiến hóa. Thay vào đó, nguyên nhân có thể là do môi trường – giáo dục được cải thiện, chăm sóc sức khỏe tốt hơn và dinh dưỡng tốt hơn.

Vào giữa thế kỷ 20, các nhà tâm lý học cũng đã cố gắng sử dụng các bài kiểm tra IQ để đánh giá những thứ khác ngoài trí thông minh nói chung, đặc biệt là tâm thần phân liệt, trầm cảm và các tình trạng tâm thần khác. Những chẩn đoán này một phần dựa vào đánh giá lâm sàng của những người đánh giá và sử dụng một tập hợp con của các bài kiểm tra được sử dụng để xác định chỉ số IQ – một nghiên cứu sau này được phát hiện không mang lại thông tin hữu ích về mặt lâm sàng. Ngày nay, các bài kiểm tra IQ sử dụng nhiều yếu tố thiết kế và loại câu hỏi tương tự như các bài kiểm tra ban đầu, mặc dù chúng tôi có các kỹ thuật tốt hơn để xác định sự thiên vị tiềm ẩn trong bài kiểm tra. Chúng không còn được sử dụng để chẩn đoán các tình trạng tâm thần. Nhưng một thực tế có vấn đề tương tự sử dụng điểm kiểm tra phụ đôi khi vẫn được sử dụng để chẩn đoán khả năng học tập kém, theo lời khuyên của nhiều chuyên gia. Các nhà tâm lý học trên khắp thế giới vẫn sử dụng các bài kiểm tra IQ để xác định khuyết tật trí tuệ, và kết quả có thể được sử dụng để xác định hỗ trợ giáo dục thích hợp, đào tạo việc làm và hỗ trợ cuộc sống.

Kết quả kiểm tra IQ đã được sử dụng để biện minh cho những chính sách khủng khiếp và những ý thức hệ vô căn cứ về mặt khoa học. Điều đó không có nghĩa là bản thân bài kiểm tra là vô giá trị — trên thực tế, nó thực hiện rất tốt việc đo lường các kỹ năng lập luận và giải quyết vấn đề mà nó đặt ra. Nhưng điều đó không giống với việc đo lường tiềm năng của một người. Mặc dù có nhiều vấn đề chính trị, lịch sử, khoa học và văn hóa phức tạp được bao hàm trong bài kiểm tra IQ, nhưng ngày càng có nhiều nhà nghiên cứu đồng ý về điểm này và bác bỏ quan điểm cho rằng các cá nhân có thể được phân loại bằng một số điểm duy nhất.

___________________

[SEASON 2 • ScientiFact #10] – WHAT DOES YOUR IQ SCORE REVEAL?

In 1905, psychologists Alfred Binet and Theodore Simon designed a test for children who had difficulty in school in France. Designed to identify children who needed individual attention, their method formed the basis of the IQ test.

Beginning in the late 19th century, researchers hypothesized that cognitive abilities such as verbal reasoning, working memory, and visual-spatial skills reflect basic intelligence, also known as the g factor (g factor). Simon and Binet designed a series of tests to measure each of these abilities and combine the results into a single score. The questions were adjusted for each age group, and the children’s scores reflected how active they were compared to others of the same age. Dividing one’s score by their age and multiplying the result by 100 yields the intelligence quotient, also known as IQ (Intelligence Quotient). Today, 100 scores represent the average of a sample population, with 68% of the population scoring between 85 and 115.

Simon and Binet think that the skills their test measures will reflect general intelligence. But both then and now, there is no agreed-upon definition of intelligence as a whole. That opened the door for people to use the test to cater to their preconceptions about intelligence, and just like that, IQ has seen the darkest pages of history. mankind. Today, we will explore and answer the very important question: “What does IQ really say?”

What begins as a way to identify people in need of academic help is quickly used to categorize people in other ways, often to cater to flawed ideologies. One of the first large-scale deployments occurred in the United States during World War I, when the military used an IQ test to categorize recruits and screen them for officer training. At the time, many people believed in eugenics, the notion that desirable and undesirable genetic traits could and should be controlled in humans through selective breeding. There are many problems with this line of thinking, among them, the idea that intelligence is not only fixed and inherited but also related to one’s race. Under the influence of eugenics, scientists have used the results of the military initiative to falsely claim that certain racial groups are intellectually superior to others. Not taking into account that many of the recruits tested were recent immigrants to the United States who had no formal education or exposure to the English language, they created a false intelligence hierarchy of ethnic groups. The intersection of eugenics and IQ testing affects not only science but also policy. In 1924, the state of Virginia created a policy allowing the sterilization of people with low IQ scores – a decision that the US Supreme Court upheld. In Nazi Germany, the government allowed the killing of children based on low IQ.

After the Holocaust and the Civil Rights Movement, the discriminatory use of IQ tests was challenged on both ethical and scientific grounds. Scientists began to gather evidence about the impact of the environment on IQ. For example: when IQ tests were periodically recalibrated during the 20th century, new generations scored consistently higher on older tests than each previous generation. This phenomenon, known as the Flynn Effect, happens too quickly to be caused by evolutionary traits. Instead, the cause may be an improved environment – education, better health care, and better nutrition.

In the mid-20th century, psychologists also attempted to use IQ tests to assess other things than general intelligence, particularly schizophrenia, depression, and other mental conditions. These diagnoses were based in part on the clinical judgment of the assessors and used a subset of the tests used to determine IQ scores – a later study was found to yield no clinically useful information. Today, IQ tests use many of the same design elements and question types as the original tests, although we have better techniques for identifying potential bias in the test. They are no longer used to diagnose psychiatric conditions. But a similarly problematic practice using sub-test scores is still sometimes used to diagnose academic impairment, on the advice of many experts. Psychologists around the world still use IQ tests to identify an intellectual disability, and the results can be used to determine appropriate educational support, job training, and support life.

IQ test results have been used to justify terrible policies and scientifically baseless ideologies. That’s not to say the test itself is worthless — in fact, it does a great job of measuring the reasoning and problem-solving skills it poses. But that is not the same as measuring one’s potential. Despite the complex political, historical, scientific, and cultural issues involved in IQ testing, a growing number of researchers agree on this point and reject the notion that individual Multipliers can be classified by a unique score.

___________________

Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:
Đặng Minh Trung: (+84) 94 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)
Trần Đình Phương Uyên: (+84) 36 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)
Email: prismproject20@gmail.com
Website: https://prismproject20.com/
Facebook: https://www.facebook.com/prismproject20/