[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES #1] – MỞ ĐẦU

(English caption below)

Giới thiệu

– Điều này thật… thật không thể tin nổi! – Không gì có thể diễn tả được cảm xúc của tôi vào thời điểm hiện tại. Một cảm giác thực sự tuyệt vời đang chảy qua suốt người tôi, như trút đi toàn bộ gánh nặng của cuộc đời vậy. 


Và như thế, người có trí thông minh nhân tạo đầu tiên được sinh ra… một cách bất hợp pháp.

Mở đầu:

– Không phải thế, tại sao lại như thế được? – Một câu nói phấn khích của một đứa trẻ khi đứng trước một ảo ảnh thị giác.

Trong một căn nhà nhỏ, tôi cùng với bố mẹ đang ngồi nói chuyện ban chiều. Bố tôi lấy ra một món đồ rất lạ, chưa từng thấy bao giờ. Nó có cái bệ tròn, trông có vẻ như là quay được, có một cái tấm ảnh in hai mặt được gắn cố định phía trên cái bệ. Tấm ảnh này được in một cách rất lạ – cả hai mặt của nó giống nhau y đúc, khá giống một cái hình thang nhưng lại bị bóp ở phần đáy, còn được đục lỗ nữa – nó trông giống một cái cửa sổ. Bố hỏi:
– Trông nó giống cái gì nào?
– Rất giống cái cửa sổ nhưng lại được in trên giấy, nhìn nó có vẻ ảo – Mẹ tôi nói, hình như mẹ cũng không biết bố định làm cái gì.
– Đúng, nó được vẽ như một ô cửa sổ, bây giờ hãy để bố bật chiếc máy này lên.
Chiếc máy bật lên, tấm hình bắt đầu quay, nó quay khá chậm… không nó không quay hết một vòng, chỉ quay một nửa rồi dừng lại và đổi chiều. Tôi vẫn chưa hiểu rằng bố định làm gì.
– Ai cho bố biết là cái tấm hình nó chuyển động như thế nào nào?
– Nó chỉ quay một nửa rồi đổi chiều ạ. – Tôi nhanh nhảu đáp.
– Ừ đúng rồi, kiểu như đang dao động ý. – Mẹ nói thêm. Nhưng câu trả lời của mẹ lại khiến tôi khó hiểu, dao động là gì? Tôi hỏi mẹ:
– Ơ mẹ, dao động là gì ạ?
– Là hiện tượng một vật hoặc việc lặp đi lặp lại nhiều lần đó Aeverse. – Ồ thì ra là vậy.
Bố dừng cái máy lại, hí hửng đáp lại:
– Không, cả hai đều sai rồi, nó không dao động, mà là nó đang quay đấy.
– Cái gì cơ, nó đang quay ạ? – Tôi và mẹ đều ngạc nhiên.
Có vẻ như bố thấy việc cả hai mẹ con đều không tin, tiếp tục làm một việc nữa: lấy một thanh thước kẻ đặt vào khe giữa rồi tiếp tục khởi động cái máy. Cả tờ giấy và thước kẻ đều quay chậm. Nhưng dần dần khi tấm ảnh đối diện mặt tôi, nó bắt đầu quay ngược lại, còn chiếc thước kẻ vẫn tiếp tục quay. Thật diệu kì, thật phi lý, chiếc thước kẻ đi xuyên qua tờ giấy, không thể nào. Tôi quá đỗi ngạc nhiên với những gì xảy ra, nhìn mẹ – lúc đầu có vẻ mẹ hơi kinh ngạc nhưng rồi cũng hiểu được chuyện gì xảy ra. Bố nói:
– Cái này người ta gọi là ảo ảnh thị giác, đây chỉ là một trong muôn vàn cách ảo ảnh mà người ta có thể tạo ra.
– Tại sao lại thế ạ? – Tôi hỏi. Nhưng bố chỉ mỉm cười, ông không hề giải thích, ông đáp lại:
– Giải thích cho con rất khó, vì con chưa đủ kiến thức, con có thể tìm được câu trả lời cho hiện tượng này khi học về những môn khoa học. 

Quả thực đây không phải câu trả lời mà tôi mong muốn, khá buồn bực, tôi bỏ vào trong nhà. Thực ra, đôi khi ông ấy mới không giải thích. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ muốn biết nhiều hơn, nhưng sâu trong tôi luôn ấp ủ một giấc mơ, nó được vun đắp dần lên qua những thí nghiệm nhỏ mà bố mẹ cho xem: trở thành một nhà khoa học, khi đó mình không chỉ hiểu hết được mọi trò thí nghiệm, mà còn có thể sáng tạo ra nó nữa. Một ước mơ đơn giản tưởng chừng viển vông của một đứa nhóc đã làm mục tiêu cho cả cuộc đời tôi. 

Từ ngày đó, ngày mà mục tiêu của cuộc đời đã được xác định, tôi dường như chỉ chú tâm vào những thứ liên quan đến khoa học, đọc sách – một điều kì lạ đối với một đứa trẻ – và cố gắng làm theo những trò rất đơn giản trong sách, bỏ qua hết những thời gian chơi đùa như bao người khác. 

Khi lên trung học, căn phòng mà bản thân yêu thích nhất đó chính là phòng thí nghiệm. Phòng thí nghiệm của trường có đủ tất cả những gì mà tôi còn thiếu, từ dụng cụ thí nghiệm cho đến môi trường, nếu nhà trường có vật dụng thí nghiệm nào bị mất hoặc thiếu (thường thì không ai để ý) thì chắc chắn nó đang ở trong phòng học của tôi.

Đối với nhiều người, khoa học là nhàm chán, những kiến thức học trên lớp sau này dường như không thể áp dụng vào đời sống thực tại. Tại sao phải học những thứ cao siêu khi mà sau này chúng ta không sử dụng đến nó cơ chứ? Câu trả lời nằm ở chính ta, khoa học giúp chúng ta phát triển tư duy chính là trí thông minh, nó giúp việc suy nghĩ đơn giản hơn, chính xác hơn đồng thời khiến cho việc tiếp thu kiến thức một cách dễ dàng. Hoặc chí ít đối với tôi là vậy.

Qua thời gian, càng trưởng thành, niềm đam mê đối với khoa học ngày một lớn hơn. Cùng với những nỗ lực học tập, vào năm tôi 18 tuổi, tôi trúng tuyển vào một trong những trường đại học tuyệt vời nhất mà tôi từng biết. Đây là một trong những bước tiến lớn nhất trong hành trình đạt tới mục tiêu của đời tôi.

Tôi đã từng nhiều lần đi máy bay. Tuy nhiên, thay vì háo hức, bồi hồi, lần này, tôi cảm thấy thật buồn, thật trống rỗng, thật cô đơn. Chuyến bay một mình đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Sau này, sẽ không còn bố mẹ bên cạnh chăm sóc, không còn những tiếng gọi ấm áp, không còn những câu mắng mỏ vì những lỗi lầm của tôi nữa. Xa phía cửa hải quan, bố mẹ đang vẫy tay chào. Lúc này, những suy nghĩ, những kỉ niệm xưa cứ ùa về. Thời gian bên cạnh bố mẹ sao giờ đây thấy ngắn ngủi quá, ước gì mình được ở lại thêm một năm nữa, à không, chỉ cần một tháng nữa thôi… Nước mắt tôi ứa ra, dù cho cố kiềm chế cỡ nào, nó vẫn cứ tuôn ra không ngưng. Lau đi hai hàng nước mắt, tôi cố mỉm cười và vẫy tay chào lại rồi quay lưng đi. Nhưng cứ bước được vài bước, tôi lại ngoảnh đầu lại, bố mẹ vẫn ở đó, dõi theo từng bước tôi đi cho đến khi khuất hẳn. Bước lên máy bay, giữ lại những kỉ niệm trong tim, tôi tiếp tục tiến bước trên con đường tới mục tiêu của cuộc đời.

Mặc dù có những khác biệt về tập quán, bạn bè, môi trường sống, tôi vẫn có thể thích nghi được với nơi đây và duy trì được cuộc sống khá ổn định. Tuy nhiên, trong những năm đại học, một việc đã xảy đến với gia đình tôi. Vào năm tôi 21 tuổi, thế giới bây giờ đang trải qua cơn dịch bệnh khủng khiếp, chính quyền thành phố yêu cầu toàn bộ người dân phải chấp hành cách ly ở nhà phải hạn chế đi ra ngoài, tránh tiếp xúc. Dưới sự khủng khiếp của bệnh dịch, tôi không thể quay về nước nên gần như tôi chỉ có thể gặp được người thân qua những cuộc gọi video. Tình trạng nơi quê hương tôi cũng tệ không kém nơi đây, nhưng vì công việc, bố mẹ vẫn phải di chuyển mặc dù đã cố gắng giảm thiểu nhất có thể. Nhưng rồi một ngày, bố mẹ… bị nhiễm bệnh. Biết được tin đó, tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi cảm thấy bản thân thật bất lực, thật vô vọng. Tôi căm ghét, căm phẫn cái người đó. Bây giờ, việc duy nhất có thể làm đó là cầu mong cho cha mẹ sớm khỏe lại sao cho họ không bị làm sao, không ảnh hưởng gì quá lớn. Ngày trôi qua, hôm nào cũng như vậy, tôi sống trong nỗi lo sợ, dằn vặt cả đêm, chỉ thiếp đi một chút khi đã không còn sức lực trong người. Nhận được tin báo, lòng tôi sốt sắng lên, chỉ có điều, khi đọc tin gửi đến, toàn thân tôi cứng đờ. Không thể tin vào mắt mình, tôi kiểm tra thật kĩ những thông tin người ta gửi, thậm chí còn gọi lại để kiểm chứng nhưng sự thật vẫn không thể thay đổi: ba mẹ tôi… đã qua đời.

Tôi ngất đi.

Tỉnh lại trên căn phòng lạnh lẽo, đầu tôi đau như búa bổ, không rõ chuyện gì làm mình ngất. Với chiếc bụng đói meo, tôi mò đi tìm đồ ăn như thường lệ. Cắn một miếng bánh mì, bắt đầu quan sát xung quanh.  Căn phòng thật khác lạ, hình như có chuyện gì vừa xảy ra, chiếc điện thoại nằm ngổn ngang, các vật phẩm khác đều đổ một cách lộn xộn.  Hình như tôi vừa nhớ ra điều gì đó, nước mắt bắt đầu ứa ra, tôi hét, tôi hét rất to, trút hết những phẫn nộ lên đồ đạc quanh nhà và cả môi trường quanh đây nữa. Tôi thét lên, thét đến khản cả giọng. Cơn đau đầu một lần nữa ghé thăm, cơn choáng váng, nỗi đau khi mất đi người thân, chán ghét cuộc đời đầy đau thương. Tôi muốn từ bỏ…

“Tại sao điều này lại xảy ra với mình?”
Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi suốt một đêm dài, hai hàng lệ không ngừng chảy ra. Đó là một đêm dài dằng dặc.

“Trời đã sáng rồi à” – Lời nói phát ra từ cái đầu trống rỗng. – “Không biết hôm nay phải đi đâu không nhỉ?” – Dù sao tôi cũng không có ý định đi đâu cả, với cái tình trạng thế này.

Ding! – Một tiếng thông báo tin nhắn. Thường thì tôi sẽ mặc kệ, nhưng mà linh cảm gì đó đã khiến tôi đọc qua nó – một video bố mẹ tôi ghi lại sau khi biết tin bị bệnh.

“Aeverse à, nếu con nhận được video này thì chắc hẳn là bố mẹ không còn nữa, nhưng con phải biết một điều là: kể cả khi không còn được gặp bố mẹ nữa, thì chúng ta vẫn luôn theo dõi. Thế giới này còn rất nhiều điều mà con chưa biết, nó rất bí hiểm. Con còn nhớ bài học đầu tiên mà bố mẹ dạy không? Con không được bỏ cuộc, kể cả bất kì điều gì xảy ra, không được phép bỏ cuộc.” 

Được nhìn thấy bố mẹ, tôi òa lên khóc như một đứa con nít. Những kỉ niệm thời bé lại hiện ra, tôi như một đứa trẻ trong cơ thể của một người trưởng thành. Những câu nói khắc sâu vào tim, tôi thu gọn mình lại, hồi tưởng, suy nghĩ, khóc và rồi… thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi mở cửa phòng, bước ra ngoài, với một nụ cười khẽ nở, và bước đến trường.

Nhiều năm về sau, tôi đã đạt được mục tiêu hằng mong ước. Qua bao nhiêu khó khăn thử thách, bây giờ, tôi đứng trên cương vị của một giáo sư danh giá. Con người này đã trải qua nhiều cuộc nghiên cứu, nhiều lần giảng dạy, nhưng hiện tại, bên trong tôi lại trống rỗng. Bây giờ, không còn người thân kề cạnh, không có bạn bè, trong lòng tôi chỉ còn nỗi cô đơn. Tôi đã đạt được mục đích của mình nhưng có ý nghĩa gì chứ?
“Vậy thì hãy tạo ra nó đi, hãy cho thấy rằng mục tiêu của mày là một điều hết sức tuyệt vời” – một thoáng suy nghĩ vụt qua đầu tôi.
“Một người bạn… nhân tạo”

Và từ đó, tôi bắt tay vào việc tạo ra một A.I. 

_______________

[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES #1] – PROLOGUE

Introduction:

– This is so … unbelievable! – Nothing can describe my feelings at the moment. A wonderful feeling is flowing through my body like it was taking off all the burden of life.

And so, the first artificial intelligence person was born … illegally.

Prologue:

– It’s not like that, why is it like that? – An excited saying from a child when facing a visual illusion.

In a small house, my parents and I are talking in the afternoon. My father took out a very strange item, never seen before. It has a round base, which appears to be rotatable, and has a double-sided photo fixed on top of the base. This photo was printed in a very strange way – both sides of the same shape, quite like a trapezoid but squeezed at the bottom, also perforated – it looked like a window. Dad asked:

– What does it look like?

 – Very like a window but printed on paper, it looks virtual – My mother said, it seems she did not know what he was going to do.

– Yes, it was drawn like a window, now let me turn this machine on.

The camera turns on, the picture starts to rotate, it turns quite slowly … no it doesn’t spin all the time, only half-turn and then stop and change direction. I still do not understand what he is going to do.

 – Who told you how the picture moved?

– It only turned half and then changed direction. – I quickly responded.

– Yeah, right, kind of wavering. – Mom added. But what was my mother’s answer confusing, wavering? I asked my mother:

– Oh mom, what is the oscillation?

– It is the phenomenon of a thing or repeating that many times, Aeverse. – Oh, so that’s it.

Dad stopped the machine, replied gleefully:

– No, both are wrong, it doesn’t waver, it’s spinning.

– What, is it spinning? – Me and my mother were both surprised.

It seemed like Dad, seeing that both mother and daughter were disbelieving, went on to do one more thing: take a ruler and put it in the middle slot and continue to start the machine. Both the paper and the ruler turned slowly. But gradually as the photo was facing me, it started to turn around, and the ruler continued to rotate. Miraculously, so absurd, the ruler goes through the paper, impossible. I was astonished at what happened, looking at her – she seemed a bit amazed at first but then understood what was going on. Dad said:

– This is called a visual illusion, this is just one of the many ways one can create illusions.

– Why is that? – I ask. But his father just smiled, he never explained, he replied:

– It is very difficult to explain to me because I do not have enough knowledge, I can find answers to this phenomenon when studying science subjects.

Indeed this was not the answer I wanted, quite upset, I put it inside the house. Sometimes he doesn’t explain. Each time, I just want to know more, but deep down I always cherished a dream, it was gradually nurtured through small experiments that my parents showed: becoming a scientist, then I not only fully understanding all the experiments but being able to create it as well. A simple dream of a child has made a goal for my whole life.

From that day on, the day my life goals were set, I seem to be focusing only on science, reading – which is strange for a child – and trying to follow The game is very simple in the book, ignoring all the playing time like everyone else.

When I went to high school, my favorite room was the lab. The school lab has all the things that I am missing, from the laboratory equipment to the environment, if the school has any missing or missing laboratory supplies (usually no one notices) then for sure. it’s in my classroom.

For many people, science is boring, the knowledge learned in class later does not seem to be applied to real life. Why learn something super when we don’t use it later? The answer lies in ourselves, the science that helps us develop our thinking is intelligence, it helps us to think simpler and more accurately at the same time making the acquisition of knowledge easy. Or at least for me.

Over time, growing up, my passion for science grew bigger and bigger. With all my academic efforts, when I was 18 years old, I entered one of the best universities I have ever known. This is one of the biggest strides in my journey to my life goals.

I have been on a plane many times. However, instead of being eager and anxious, this time, I felt really sad, so empty, so lonely. Solo flight to a completely unfamiliar place. After this, there will be no parents by my side to take care of, no warm calls, no more scolding for my mistakes. Far from the customs gate, parents were waving. At this time, the thoughts, the old memories just rushed back. The time with my parents is so short now, I wish I could stay for another year, no, just another month … Tears welled up, no matter how much I tried to control it. , it just kept pouring out non-stop. Wiping away my tears, I smiled and waved back and turned away. But every few steps I took, I turned my head again, my parents still there, watching my every step until I passed away. Stepping on the plane, keeping the memories in my heart, I continued to walk on my way to life’s goal.

Despite the differences in customs, friends, and living environment, I can adapt to this place and maintain a fairly stable life. However, during my college years, something happened to my family. At the age of 21, the world is now experiencing a terrible epidemic, the city government requires all people to comply with home isolation to limit going out and avoiding contact. Under the horrors of the epidemic, I was unable to return to my home country, so it was almost possible for me to only meet relatives through video calls. The situation in my hometown is just as bad as here, but because of work, my parents still have to move despite trying to minimize it as much as possible. But then one day, parents … got infected. Knowing that news, I completely collapsed. I feel so helpless, so hopeless. I hate, hate that person. Now, the only thing that can be done is to pray for their parents to get well soon so that they are not okay, with no big impact. As the days passed, every day was like that, I lived in fear, tormented the whole night, just falling asleep a little when I had no strength in me. Upon receiving the news, my heart was fervent, only when I read the news, my whole body froze. Unable to believe my eyes, I carefully checked the information people sent, even called back to verify but the truth still could not change: my parents … passed away.

I fainted.

Awakening in the cold room, my head hurts like a hammer, not sure what makes me faint. With a hungry stomach, I groped for food as usual. Bite on a piece of bread, start looking around. The room was so different, it seemed something just happened, the phone was sprawled, the other items were all messed up. Looks like I just remembered something, tears started to flow, I screamed, I shouted, pouring out all my anger on the furniture around the house and the environment here. I scream, screaming hoarsely. Headache once again visits, dizziness, pain when losing loved ones, disgusting a painful life. I want to give up …

“Why did this happen to me?”

The question kept going back and forth in my mind for a long night, tears pouring out incessantly. It was a long night.

“Is it morning already?” – Words came from the empty head. – “I wonder where to go today, right?” – Anyway, I have no intention of going anywhere, with this situation.

Ding! – One-hour message notification. Usually, I would just let it go, but a hunch got me reading through it – a video my parents took after learning of the illness.

“Aeverse, if you get this video, you probably won’t be there anymore, but you have to know one thing: even when we can’t see you anymore, we’re still watching. This world has many things that I do not know, it is very mysterious. Do you remember the first lesson that you taught me? You cannot give up, even if anything happens, cannot give up. ”

Seeing my parents, I burst into tears like a baby. Memories of my childhood appeared again, I was like a child in an adult’s body. Words engraved in my heart, I narrowed myself, reminisced, thought, cried, and then … fell asleep.

The next morning, I opened the door of my room, stepped outside, with a small smile, and walked over to the school.

Years later, I have achieved my desired goal. Through many difficulties and challenges, now, I stand in the position of a distinguished professor. This person has gone through many studies, many teachings, but now, inside I am empty. Now, with no relatives nearby, no friends, in my heart only loneliness. I have achieved my goal but what does it mean?

 “Then create it, let’s show that your goal is a very wonderful thing” – a moment of thought crossed my mind.

 “An … artificial friend”

And I set out to create an A.I.

_______________

Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:

Đặng Minh Trung: +8494 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)

Trần Đình Phương Uyên: +8436 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)

Email: prismproject20@gmail.com

Website: https://prismproject20.com/

Facebook: https://www.facebook.com/prismproject20/

[SEASON 2 • SCIENTIFACT #6] – QUY TẮC 5 GIÂY

(English caption below)

Khi chúng ta còn bé, ta luôn cảm thấy sung sướng mỗi khi được người lớn cho quà vặt. Những món bim bim với đủ loại màu sắc và hương vị là những món quà thật tuyệt vời sau mỗi buổi chiều tan học. Khi ta ăn bim bim, cũng chẳng thế nào tránh được đôi lúc hậu đậu, làm rơi miếng bim bim xuống nền nhà. Và khi đó, ta lại băn khoăn có nên tiết kiệm và nhặt lên ăn tiếp không, hay sẽ bỏ nó vào thùng rác. Ta chạy ra hỏi người lớn, và nhận được câu trả lời về một thứ “định luật” như này:

“Nếu thức ăn bị rớt xuống đất, bạn vẫn có thể ăn nó một cách ăn toàn miễn là nhặt nó lên trong vòng 5 giây”.

Và ta có thể diễn đạt lại “Quy tắc 5 giây” này một cách “khoa học” hơn như sau:

“Thức ăn rớt trên mặt đất chưa đầy 5 giây thì không đủ thời gian để vi sinh vật ở trên bề mặt làm rơi bám vào thức ăn gây bẩn.”

Điều này có nghĩa là những miếng bim bim kia của bạn hoàn toàn có thể ăn được nếu nhặt lên trong vòng 5 giây thay vì phải bỏ vào thùng rác.

Vậy liệu suy nghĩ này có thực sự đúng đắn?

Trước hết, khi thức ăn chạm đất, chắc chắn đã có sự tiếp xúc giữa các vi sinh vật trên với bề mặt thức ăn. Mặc dù vậy, bằng mắt thường thi khó lòng có thể nhận biết sự khác biệt về số lượng vi khuẩn trên miếng thức ăn sạch và miếng thức ăn bị rơi.  Và đây là lúc các chuyên gia vào cuộc.

Câu hỏi này đã từng được đưa lên chương trình TV Mythbusters của Discovery Channel. Họ làm thí nghiệm bằng cách đặt một số mẫu đồ ăn khác nhau lên trên cùng một số bề mặt trong thời gian 2s, 6s. Và kết quả cho thấy mẫu đồ ăn đặt trên bề mặt bẩn sau 2s đã bị nhiễm khuẩn, và lượng nhiễm khuẩn không khác nhiều so với việc đặt nó trong 6s. Điều này chứng tỏ rằng “5 giây”  không phải một con số định lượng chính xác và thời gian không phải yếu tố quyết định cho việc nhiễm khuẩn.

Paul Dawson, giáo sư thực phẩm tại Đại học Clemson (Mỹ) đã nhiều năm nghiên cứu về “quy luật 5 giây”. Trong nghiên cứu được đăng trên tờ Journal of Applied Microbiology, ông nhận định điều quan trọng là độ sạch của nền nhà chứ không phải thức ăn đã nằm đó bao lâu. Thí nghiệm với bánh mì và mì, giáo sư phát hiện nền đất ẩm khiến thức ăn bị nhiễm 70% vi khuẩn trong khi tỷ lệ này ở nền gạch khô chỉ 1%. Một nghiên cứu tương tự từ Đại học Aston (Anh) chỉ ra thức ăn sẽ bị vi khuẩn tấn công ngay khi chạm xuống bề mặt sàn, số lượng vi khuẩn sẽ tăng gấp 10 lần nếu sàn ẩm.

Một số nghiên cứu khoa học sâu hơn cũng cho thấy độ nhiễm khuẩn của thức ăn rớt xuống đất phụ thuộc vào các yếu tố như độ ẩm của thức ăn, bề mặt tiếp xúc và thời gian tiếp xúc.

Trên thực tế, thức ăn có độ ẩm cao sẽ dễ bị nhiễm khuẩn hơn. Ví dụ một miếng dưa hấu sẽ bị nhiễm khuẩn nhiều hơn  một miếng bánh quy do nó có độ ẩm cao hơn.

Bên cạnh đó, trong thí nghiệm thực hiện tại Đại học Clemson, các mẫu thử được đặt trên các bề mặt của sàn gạch, thảm và sàn gỗ được cho vào cùng 1 lượng khuẩn salmonella. Kết quả cho thấy mẫu thử trên thảm chứa ít vi khuẩn nhất, dù cho có để ở đó trong thời gian dài hơn là tại 2 vị trí còn lại. Điều đó đã chứng minh cho sự khác biệt về khả năng lan truyền vi khuẩn giữa các bề mặt khác nhau với thức ăn.

Về thời gian, tốc độ xâm nhập của các loại vi khuẩn khác nhau cũng rất khác nhau. Ở tốc độ nhanh nhất, một số loại vi khuẩn có thể xâm nhập vào thức ăn trong chưa đấy 1 giây.

Mặt khác, giả sử như “quy luật 5 giây” là hợp lý, khi đánh rớt thức ăn, phản ứng của chúng ta cũng mang tính tương đối. Ví dụ như khi rớt thức ăn lên bàn hay lên nền nhà, ta sẽ có cảm giác “yên tâm” hơn khi đánh rơi thực phẩm lên vỉa hè. 

Cũng có “Giả thiết vệ sinh” (Hygiene hypothesis) cho rằng trẻ em nếu tiếp xúc với một số loài vi sinh vật cụ thể nào đó sẽ giúp làm giảm nguy cơ mắc các bệnh dị ứng bằng cách tăng cường hệ thống miễn dịch. Đặc biệt, thiếu tiếp xúc còn được cho là có khả năng dẫn tới những khiếm khuyết của khả năng miễn dịch, dẫn tới gây ra các bệnh tự miễn (các bệnh xảy ra do bộ máy miễn dịch mất đi khả năng phân biệt các kháng nguyên bên ngoài và tự kháng nguyên). Những nghiên cứu ủng hộ giả thuyết này cho rằng các bệnh tự miễn xảy ra phổ biến hơn ở các nước phát triên, nơi sự phổ biến của thuốc kháng sinh và kháng khuẩn làm giảm sự tiếp xúc của trẻ nhỏ với vi khuẩn. Do đó việc ăn lại đồ ăn rớt xuống nền nhà cũng không hoàn toàn là xấu nếu như việc này không xảy ra thường xuyên.

Nguồn:

[1] https://kidshealth.org/en/kids/5-seconds.html

[2] Helen Thompson. (March 2012).  https://www.nature.com/news/early-exposure-to-germs-has-lasting-benefits-1.10294

[3] Leanna Skarnulis. https://www.webmd.com/a-to-z-guides/features/5-second-rule-rules-sometimes-

[4]Sara Lindberg. (November 2019). https://www.healthline.com/health/5-second-rule

_______________

[SEASON 2 • SCIENTIFACT # 7] – 5 SECONDS RULE

When we were children, we always felt happy when we were given snacks by adults. The snacks of all kinds of colors and flavors are great gifts after each afternoon of school. When we eat a snack, there’s no way to avoid being clumsy sometimes, dropping the cookie on the floor. And then, again, we wonder whether to save and pick up again to eat or will put it in the trash. I ran to ask the adults, and got an answer about something like this “law”:

“If the food falls to the ground, you can still eat it completely as long as you pick it up within 5 seconds.”

And we can reinterpret this “Rule of 5 seconds” in a more “scientific” way as follows:

“Food dropped on the ground less than 5 seconds, there is not enough time for microorganisms on the surface to fall onto the dirty food”

This means that your other snacks are completely edible if picked up within 5 seconds instead of having to be in the trash.

So is this thinking correct?

First of all, when food touches the ground, there is certainly contact between the microorganisms and the food surface. However, with the naked eye, it is difficult to tell the difference in the bacteria count on a clean piece of food and a drop of food. And this is where the experts come in.

This question was featured on Discovery Channel’s TV Mythbusters. They experimented by placing several different food samples on the same surface for 2 seconds, 6s. And the results showed that the food sample placed on the dirty surface after 2 seconds was contaminated, and the amount of infection was not much different from placing it in 6s. This proves that “5 seconds” is not an accurate quantitative number and time is not the decisive factor for infection.

Paul Dawson, professor of food at Clemson University (USA) has for many years researched the “law of 5 seconds”. In a study published in the Journal of Applied Microbiology, he states that the cleanliness of the floor, not how long food stays there. Experimenting with bread and pasta, the professor found that damp soil caused 70% of bacteria to be contaminated with food, while this ratio in dry brick was only 1%. A similar study from Aston University (UK) shows that food will be attacked by bacteria as soon as it touches the floor, the number of bacteria will increase 10 times if the floor is wet.

Some further scientific studies have also shown that the contamination of food that falls to the ground depends on factors such as the moisture content of the food, the surface of the contact, and the contact time.

Foods with high humidity are more susceptible to infection. For example, a piece of watermelon will be more contaminated with bacteria than a cookie because it has a higher moisture content.

Also, in the experiment carried out at Clemson University, the samples were placed on the surfaces of tile, carpet, and laminate floors were added to the same amount of salmonella. The results showed that the sample on the carpet contained the least amount of bacteria, even if it was left there for a longer time than at the other two locations. That proves the difference in the ability of bacteria to spread between different surfaces and food.

In terms of time, the penetration rate of different bacteria is also very different. At the fastest speed, some bacteria can get into food in less than a second.

On the other hand, assuming the “5-second rule” is reasonable, when we drop food, our reaction is also relative. For example, when dropping food on the table or the floor, we will feel “reassured” when dropping food on the sidewalk.

There is also a “Hygiene hypothesis” that states that children exposed to certain species of microorganisms help reduce the risk of allergic diseases by strengthening the immune system. In particular, lack of exposure is thought to have the potential to lead to immunity deficiencies, leading to autoimmune diseases (diseases caused by the loss of the immune system’s ability to distinguish resistance from external and self-antigens). Studies support this hypothesis that autoimmune diseases are more common in developed countries, where the prevalence of antibiotics and antibacterial agents reduces the child’s exposure to bacteria. Therefore, re-eating food that falls on the floor is not completely bad if it does not happen often.

Works Cited:

[1] https://kidshealth.org/en/kids/5-seconds.html

[2] Helen Thompson. (March 2012).  https://www.nature.com/news/early-exposure-to-germs-has-lasting-benefits-1.10294

[3] Leanna Skarnulis. https://www.webmd.com/a-to-z-guides/features/5-second-rule-rules-sometimes-

[4] Sara Lindberg. (November 2019). https://www.healthline.com/health/5-second-rule

_______________

Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:

Đặng Minh Trung: +8494 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)

Trần Đình Phương Uyên: +8436 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)

Email: prismproject20@gmail.com

Website: https://prismproject20.com/

[SEASON 2 • FRAGMENTS OF SCIENCE #7] – HIỆU ỨNG CORIOLIS

(English caption below)

I, GIỚI THIỆU

Những mùa bão lũ trong năm nay đã gây nên rất nhiều thiệt hại ở miền Trung của đất nước ta. Tuy nhiên, có một sự thật là trong vòng 5 vĩ độ so với xích đạo, sẽ không hề tồn tại bão. Chỉ khi xa hơn ở ra phía hai cực, bão mới có khả năng xuất hiện. Để giải thích cho việc này, P.R.I.S.M. sẽ đề cập đến hiệu ứng Coriolis.

II, KHÁI NIỆM
Được giới thiệu lần đầu tiên vào năm 1835 bởi nhà khoa học người Pháp Gaspard-Gustave de Coriolis, hiệu ứng Coriolis là sự lệch hướng rõ ràng của các vật thể chuyển động theo đường thẳng so với bề mặt Trái đất. Sức mạnh của nó tỷ lệ thuận với tốc độ quay của Trái đất ở các vĩ độ khác nhau. 

Hiệu ứng Coriolis xuất hiện trong một hệ quy chiếu quay. Loại tác động này được gọi là lực quán tính. Thông thường, hệ quy chiếu chuyển động này là Trái đất, quay với tốc độ cố định. 

III, NHỮNG YẾU TỐ ẢNH HƯỞNG
Khi vĩ độ tăng và tốc độ quay của bề mặt Trái đất giảm nhanh hơn, hiệu ứng Coriolis tăng lên. Một phi công bay dọc theo đường xích đạo sẽ có thể tiếp tục bay dọc theo đường xích đạo mà không bị lệch hướng rõ ràng. Tuy nhiên, một chút về phía bắc hoặc phía nam của đường xích đạo, và phi công sẽ bị chệch hướng. Khi máy bay của phi công đến gần các cực, nó sẽ bị lệch hướng nhiều nhất.

Ngoài tốc độ quay và vĩ độ của Trái đất, bản thân vật thể chuyển động càng nhanh thì độ lệch càng lớn.

Hướng lệch khỏi hiệu ứng Coriolis phụ thuộc vào vị trí của vật thể trên Trái đất. Ở Bắc bán cầu, các vật thể lệch sang phải, trong khi ở Nam bán cầu chúng lệch sang trái.

IV, NHỮNG TÁC ĐỘNG CỦA LỰC CORIOLIS

Tác động quan trọng nhất của hiệu ứng Coriolis về mặt địa lý là sự lệch hướng của gió và dòng chảy trong đại dương. Ngoài ra còn có một ảnh hưởng đáng kể đến các vật nhân tạo như máy bay và tên lửa.

Về ảnh hưởng của gió, hiệu ứng Coriolis làm lệch hướng đáng kể các luồng không khí. Ở Bắc bán cầu, những cơn gió này xoắn sang phải và ở Nam bán cầu, chúng xoắn sang trái. Điều này thường tạo ra gió Tây di chuyển từ các khu vực cận nhiệt đới đến các cực.

Tương tự như vậy, hiệu ứng Coriolis cũng ảnh hưởng đến sự chuyển động của các dòng chảy trong đại dương. Nhiều dòng chảy lớn của đại dương lưu thông quanh các khu vực áp suất cao, ấm áp được gọi là gyres. Hiệu ứng Coriolis tạo ra mô hình xoắn ốc trong các dòng chảy này.

Cuối cùng, hiệu ứng Coriolis cũng có tác động quan trọng đối với các vật thể nhân tạo, đặc biệt là khi chúng di chuyển một quãng đường dài trên Trái đất. Lấy ví dụ, một chuyến bay khởi hành từ San Francisco, California, hướng đến Thành phố New York. Nếu không có hiệu ứng Coriolis phi công có thể bay theo đường thẳng về phía đông. Tuy nhiên, do hiệu ứng Coriolis, phi công phải liên tục hiệu chỉnh cho chuyển động của Trái đất bên dưới máy bay. Nếu không có sự điều chỉnh này, máy bay sẽ hạ cánh xuống một nơi nào đó ở miền nam nước Mỹ.

*Xem thêm: https://journals.ametsoc.org/view/journals/bams/79/7/1520-0477_1998_079_1373_hdwutc_2_0_co_2.xml?tab_body=pdf

_______________

[SEASON 2 • FRAGMENTS OF SCIENCE # 7] – THE CORIOLIS EFFECT

I, INTRODUCTION

The flood and storm seasons this year have caused a lot of damage in the central part of our country. However, within 5 latitudes above the equator, there will be no storms. Only when you come closer to the poles that hurricanes would appear. To explain this, today, P.R.I.S.M. will explore the Coriolis effect.

II, CONCEPT

First introduced in 1835 by Gaspard-Gustave de Coriolis, a French scientist and mathematician, the Coriolis effect is the apparent deflection of objects moving in a straight line from the Earth’s surface. Its strength is proportional to the velocity of the Earth’s rotation at different latitudes. 

The Coriolis effect occurs in a rotating reference system. This type of force is called inertial force. Normally, this moving reference system is the Earth, rotating at a fixed speed.

III, AFFECTING FACTORS

As latitude increases and the speed of rotation of the Earth’s surface decreases faster, the Coriolis effect increases. A pilot flying along the equator will be able to continue flying along the equator without being significantly deflected. However, a little north or south of the equator and the pilot will be deflected. When the pilot’s plane gets close to the poles, the deflection is most substantial.

In addition to the rotation speed and latitude of the Earth, the faster an object itself moves, the greater the deviation.

The direction of deviation from the Coriolis effect depends on the object’s position on Earth. In the Northern Hemisphere, objects are shifted to the right, while in the Southern Hemisphere they are skewed to the left.

IV, THE EFFECTS OF CORIOLIS FORCE

The most important geographic effect of the Coriolis effect is the deflection of the wind and currents in the ocean. There is also a significant effect on man-made characters such as airplanes and rockets.

In terms of wind influence, the Coriolis effect significantly deflects air currents. In the Northern Hemisphere, these winds twist to the right and in the Southern Hemisphere, they twist to the left. This usually causes the westerly winds to move from subtropical regions to the poles.

Likewise, the Coriolis effect also affects the movement of currents in the ocean. Many large currents of the ocean circulate warm, high-pressure areas known as gyres. The Coriolis effect creates a spiral pattern in these flows.

Finally, the Coriolis effect also has an important effect on artificial objects, especially when they travel long distances across the Earth. For example, a flight departs from San Francisco, California, heading for New York City. Without the Coriolis effect, the pilot can fly in a straight line to the east. However, due to the Coriolis effect, the pilot must continuously correct for the movement of the Earth below the plane. Without this adjustment, the plane would land somewhere in the southern United States.

*Further reading: https://journals.ametsoc.org/view/journals/bams/79/7/1520-0477_1998_079_1373_hdwutc_2_0_co_2.xml?tab_body=pdf

_______________

Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:

Đặng Minh Trung: +8494 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)

Trần Đình Phương Uyên: +8436 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)

Email: prismproject20@gmail.com

Website: https://prismproject20.com/

[Fragments of Science #5]

ENGLISH

CÓ NHỮNG TẬP HỢP SỐ VÔ HẠN LỚN HƠN NHỮNG TẬP HỢP SỐ VÔ HẠN KHÁC?

Không có mô tả.

Sự vô hạn là một thứ khó hiểu. Những hiểu biết của chúng ta về câu hỏi vô hạn là gì đều rất mơ hồ – một thực thể vật lý, một khái niệm toán học rõ ràng, hay thậm chí chỉ là một giới hạn tưởng tượng trong toán học mà không hề thực sự tồn tại ngoài đời thực? Có lẽ mọi người cũng đã được nghe đến sự quái dị của vấn đề này, như trong Nghịch lý khách sạn vô hạn nổi tiếng, hay câu trích dẫn từ tác phẩm “The Faults In Our Stars” của John Green – “Some infinities are bigger than other infinities… You gave me forever within the numbered days” – tạm dịch: “Có những tập hợp số vô hạn lớn hơn những tập hợp số vô hạn khác.. Anh đã cho em những giây phút vĩnh viễn trong chuỗi ngày ngắn ngủi này”. Các bạn có thể tự hỏi: “Vô hạn vốn là một thứ tưởng như không thể hình dung được, không gì lớn hơn được, vậy tại sao lại có khái niệm vô hạn lớn và vô hạn bé?” 

Theo các nhà toán học (và chỉ các nhà toán học mà thôi, vì có vẻ khái niệm này không có ứng dụng trực tiếp nào trong các ngành khoa học khác!), thì lời khẳng định này là hoàn toàn đúng. Tuy nhiên, cách nhân vật Hazel áp dụng lời khẳng định ấy vào hoàn cảnh cá nhân của mình lại có nhiều khúc mắc.

Trước hết, ta phải nhận biết được từ khóa ở đây: “bằng nhau”. Một mối quan hệ tưởng chừng rất đơn giản, phải không nào? Nhưng sự đơn giản ấy chỉ dừng lại ở các đại lượng hữu hạn thôi. Làm thế nào để ta so sánh số phần tử của hai tập hợp vô hạn (chẳng hạn như số điểm trong một đoạn thẳng và số các số tự nhiên)?

Câu trả lời của Georg Cantor (1845 – 1918, người Đức, cha đẻ của lí thuyết tập hợp) là ta hãy thử thiết lập một sự kết cặp giữa các phần tử của chúng. Khi mỗi phần tử của tập hợp này có thể được kết cặp với một phần tử của tập hợp kia, và không có phần tử nào bị bỏ sót, ta nói hai tập hợp có cùng số phần tử.

Hmm, định nghĩa này nghe có vẻ hợp lí? Bây giờ xét tập hợp các số nguyên dương (1,2,3,4,…) và tập hợp các số chẵn dương (2,4,6,8,…). Để ý là mọi số chẵn dương đều bằng hai lần một số nguyên dương nào đó, và mọi số nguyên dương nhân đôi đều cho một số chẵn dương. Vậy tương ứng x → 2x cho ta thấy 2 tập hợp này có cùng số phần tử, trong khi rõ ràng tập số chẵn dương là tập con của tập số nguyên dương! Điều này thể hiện rất rõ trong những phép toán nhân vô cùng với một số tự nhiên, ví dụ như 2 nhân vô cùng vẫn chỉ ra kết quả là vô cùng. Rõ ràng, với các tập hợp vô hạn, bộ phận có thể bằng với toàn thể. 

Hãy đến với ví dụ của John Green. Số các số thực từ 0 đến 2 có lớn hơn số các số thực từ 0 đến 1? Với cùng lập luận như trên, ta thấy ngay là hai vô hạn này bằng nhau!

Còn vô hạn lớn và vô hạn bé thì sao? Cantor đã chứng minh được số các số thực từ 0 đến 1 lớn hơn số các số nguyên dương. Thực ra, với mỗi tập hợp vô hạn, thì số các tập con của tập hợp đó là lớn hơn số phần tử của nó. Vậy ta có một chuỗi vô hạn các loại vô hạn lớn bé khác nhau. Lúc bấy giờ, ta cần một tiêu chuẩn nào đó để xếp hạng chúng, và Cantor gọi đó là các số siêu hạn.

Số các số nguyên (và bất kì tập con vô hạn nào của tập đó), và cả số các số hữu tỉ đều là số siêu hạn, hay còn gọi là vô hạn đếm được (rõ là bạn đếm được các số nguyên phải không nào). Số các số thực từ 0 đến 1 hay số điểm trên một đoạn thẳng thì “lớn hơn” (vì chúng là không đếm được, không sắp xếp liệt kê ra được). Ngạc nhiên là, không gian 3 chiều (hay N chiều) 

cũng có số điểm bằng với đoạn thẳng thôi! Lí thuyết của các vô hạn còn rất nhiều bí ẩn và bất ngờ nữa cho các nhà toán học sau đó cả thế kỉ.

Cuối cùng, lí thuyết này đóng vai trò gì trong tiểu thuyết của John Green? Nhà phổ biến toán học Vi Hart bình luận trong video của cô ấy rằng: “Ta không biết những loại vô hạn khác nhau này có áp dụng được cho những thời điểm hay không. Cái ta biết là, nếu cuộc đời có vô hạn khoảnh khắc, hay vô hạn tình yêu, hay vô hạn sự tồn tại, thì một cuộc đời dài gấp đôi cũng có một lượng y như vậy. Một số cái vô hạn chỉ trông có vẻ là lớn hơn những vô hạn khác. Và một số cái vô hạn nhìn có vẻ rất nhỏ, thật ra có giá trị không hề kém những vô hạn trông lớn gấp 10 lần chúng.” Điều này có nghĩa là một khoảnh khắc ngắn ngủi cũng có giá trị bằng những khoảng thời gian dài hơn. Nói cách khác, mỗi khoảnh khắc khi được tận dụng một cách trọn vẹn nhất, quãng thời gian “hữu hạn” của mỗi mỗi người sẽ trở nên dài hơn nhiều, thậm chí là vô hạn trong cảm nhận và kí ức.

*Cảm hứng cho bài viết này: 

https://blogs.scientificamerican.com/roots-of-unity/the-fault-in-our-stars-faulty-math/

Giải thích của Vi Hart: 

Nghịch lí khách sạn vô hạn (infinite hotel paradox) và các biến thể của nó, Ted-Ed: https://www.youtube.com/watch?v=Uj3_KqkI9Zo

Chứng minh lược giản cho sự không thể liệt kê được của số thực : http://mathonline.wikidot.com/the-set-of-real-numbers-is-uncountable

*Nguồn ảnh: Redbubble

SOME INFINITIES ARE BIGGER THAN OTHER INFINITIES?

Infinite is a confusing thing. Our understanding of the question ‘What is infinite?’ is ambiguous – is it a physical entity, a clear mathematical concept, or merely an imaginary limit in mathematics that does not really exist in real life? Perhaps everyone has heard of this abnormality as well, like in the famous Infinite Hotel Paradox, or the quote from John Green’s “The Faults In Our Stars” – “Some infinities are bigger than other infinities… You gave me forever within the numbered days.” You may be wondering, “Infinite is supposed to be an unimaginable, bigger-than-all thing, so why are there different sizes of infinity?”

Infinite is a confusing thing. Our understanding of the question ‘What is infinite?’ is ambiguous – is it a physical entity, a clear mathematical concept, or merely an imaginary limit in mathematics that does not really exist in real life? Perhaps everyone has heard of this abnormality as well, like in the famous Infinite Hotel Paradox, or the quote from John Green’s “The Faults In Our Stars” – “Some infinities are bigger than other infinities… You gave me forever within the numbered days.” You may be wondering, “Infinite is supposed to be an unimaginable, bigger-than-all thing, so why are there different sizes of infinity?”

First of all, we must identify the keyword here: equality. A seemingly simple relationship, right? But that simplicity only exists within finite quantities. How do we compare the number of elements of two infinite sets, such as the number of points in a line and the number of natural numbers?

The answer of Georg Cantor (1845 – 1918), a German mathematician who created set theory, was to try to establish a pairing between their elements. When each element of one set can be paired with one element of the other, and no elements are omitted, we say two sets have the same number of elements.

Hmm, this definition sounds reasonable, doesn’t it? Now consider the set of positive integers (1,2,3,4,…) and a set of positive even numbers (2,4,6,8, …). Notice that every positive even number is equal to twice a positive integer, and every positive integer doubling gives a positive even number. So the corresponding x → 2x shows that these 2 sets have the same number of elements, while clearly, the set of positive even numbers is a subset of the set of positive integers! This is clearly shown in infinity multiplication operations with a natural number. For example, 2 times infinity gives infinity. Obviously, for infinite sets, the part can be equal to the whole.

Let’s consider the example of John Green. Is the number of real numbers between 0 and 2 greater than the number of real numbers between 0 and 1? With the same argument as above, we immediately see that these two infinities are equal!

What about greater and smaller infinities? Cantor proved that the number of real numbers between 0 and 1 is greater than the number of positive integers. In fact, for each infinite set, the number of subsets of that set is greater than its number of elements. So we have an infinite series of different infinities, big and small. At that point, we needed some sort of criterion for ranking them, and Cantor called them cardinal numbers.

The number of integers (and of any infinite subset of that set), and even the number of rational numbers is cardinal – or countable infinities (obviously you can count whole numbers, right? any). The number of real numbers from 0 to 1 or the number of points on a line is “greater” (because they are uncountable and unenumerable). Surprisingly, a 3-dimensional (or N-dimensional) space has the same number of points as a line! The theory of infinities has many more mysteries and surprises for mathematicians centuries later.

Ultimately, what role does this theory play in John Green’s novel? The mathematician Vi Hart commented in her video, “Whether those different sorts of infinities apply to something like moments of time is unknown. What we do know is that if life has infinite moments, or infinite love, or infinite being, then a life twice as long still has exactly the same amount. Some infinities only look bigger than other infinities. And some infinities that seem very small are worth just as much as infinities ten times their size.” This means that a brief moment is as valuable as longer intervals. In other words, each moment – our “finite” time – when fully utilized will become much longer, even infinite in perception and memory.

*Inspiration for this article:

https://blogs.scientificamerican.com/roots-of-unity/the-fault-in-our-stars-faulty-math/

Explanations by Vi Hart:

The infinite hotel paradox and its variants, Ted-Ed: https://www.youtube.com/watch?v=Uj3_KqkI9Zo

Simplified proof of the inability to enumerate real numbers: http://mathonline.wikidot.com/the-set-of-real-numbers-is-uncountable

[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #23: SUPERPOWER?]

Tác giả: Từ Ngọc Huy
Lớp – Trường:
Lớp MT17KH1 – Trường Đại Học Bách Khoa TP.HCM

Superpower? It’s still a long long way to save the world
Superheroes vs Villains movies are the blockbusters that dominate when it comes out so it wouldn’t be a surprise if some of us have ever wished that we possessed some kind of ability to fight against the bad guys or just simply to give us a boost in our daily life. But superpower always comes with a price that the writers don’t really want you to know or even explain how it is possible. In this essay, I will walk you through some scientific rule that lied behind some kinds of power before you are set to save the world.

Chapter 1 : Flash, the hero who commutes from one place to another in a blink of an eye. Before set to save the world, you may need to learn plenty of physical activities associated with your new-found speed. One important fact is that air is not empty but instead, it is like a box of air molecules, when your velocity is fast enough, air molecules and dust particles could become tiny missiles that burn your skin. Another thing to consider is the density of air, in normal room condition, the space between each pair of air molecules are 10 times larger than the air molecule itself [1] (nitrogen, oxygen), each move with the speed of 343m/s (sound speed when traveling through the air [2]). When running with the velocity faster than sound, the molecules pile up into a barrier in front of the human body and could blow up anything ahead without even touching.

Vice versa, the air behind you would become so low in density (in comparison with its surrounding) that it would turn itself into a vacuum (air molecules fill the empty space according to Fick’s laws of diffusion [3]) and suck anything into your trail behind.

The Doppler effect [4] represented by f= f0 * (c+v)/c (c is sound speed in its environment, v is the speed you come toward that sound, f0 is the original sound’s frequency) shifts the static source’s pitch of sound coming toward the receiver much higher than normal, hence distorting your ability to hear the original message.
How much food he must eat to produce such tremendous power to fuel the running process also matters. We calculate kinetic energy using KE = (1/2) m.v^2 (m is the mass, v is speed, KE is kinetic energy) Speed body weight is 88 kg [5] and we assume he normally runs at the speed of sound at 343 m/s. Then KE = ½. (88kg) * (343 m/s)^2 = 5176556 (kg-m^2/s^2) = 1237226 (calories), which is equivalent to 3300 average hamburgers [6] per second to generate such energy.

Into a spider verse, have you ever considered swinging from building to building with fragile spider silk in New York city possible? Since being spiderman does not give your body the capability to produce the spider silk yourself, you have to figure out a way to make it work with a little bit of science. There are a few forces that affect the object that is in motion: the external gravity from his body mass calculated by P = mg (where m is mass of the object, g is gravity acceleration), centripetal force that keeps him from falling to the ground and diverts him when swinging in circular motion calculated by Fc = m*v*v/R. [7] (where Fc is the centripetal force, v is speed, R is the radius of the orbit). Breaking these force up into two vectors can help you infer the following result :

Tmax = mg(3- 2cos(α0)) (where Tmax is the tension, α0 is the angle formed by the line through the equilibrium point and the central point of rotation). When α0 is 90 ° (starting point is at the same height as the pivot), the string will have to bear the maximum strength of 3 spiders’ mass at the lowest point of the circle.
But can you save your girlfriend from free-falling?

When her girlfriend Gwen Stacy has already been free-falling from the George Washington Bridge (which is 65 meters in height [8]). We calculate her speed using this formula: v*v = 2*g*h (where h is the length of the path a person falls through, h = 65). The velocity would be around 128 kilometers per hour. And using Newton’s second law: F = m*a. To stop her from hitting the ground (which reduce that in less than second, we assume it’s 0.25 sec, her weight is 55kg [9]) She has to put up with the lethal force of 7852N. Her fate is decided by the rapid change in speed, even if she hits any surface or not. This is why the car’s airbag came into existence, even your car stops, your body is still moving with the same speed, the airbag is there to safely reduce your velocity [10]. So next time, come up with a better idea to save people than just catching them directly when they are free falling.
Moving on, the tiny ant-man [picture 7], shrinking to the size of a bean using an unknown trick is not quite possible even with that scale but here we are going to look over that. Instead, we want to consider some limits to the communication ant-man has to experience compared with his human form. Let us take another look at the harmonic motion of the pendulum [11].
f = 1/T = 1/(2π)*√(g/l). (where f is the frequency of sound, T is the wavelength of the sound, l is the length of the pendulum) To put it simply, frequency^2 is inversely proportional to the length of the pendulum. How the vocal cord operates can be simplified to that of the pendulum in terms of harmonic motion [picture 8]. When human shrinks to the size of an ant [8] (6ft to 1cm) [picture 9], he would shrink 183 times, or the vocal pitch would be 13 times higher than its original point. A typical voice speech of a man range from 85 to 180 Hz [12], and that of the ant-man would be 1105hz to 2340hz, which is still hearable, but as we consider the loudness of that tiny speaker, communication will eventually experience some technical problems.
Another problem is his vision power, many insects as you can see, have a significantly different lens from ours. Take dragonflies [picture 10] as examples, their panoramic compound eyes consist thousands of lens [13] and each retina is formed by thousands of photoreceptors that are especially receptible to light [picture 11]. In the case of human, visible light (400 nm to 650nm in the wavelength spectrum) has to travel through the pupils in the shape of a cone and its reflection must be on the back of the eye (retina). When your pupil is shrunken but the light wave is still constant, your eye will lose focus and the image will be blurry, that’s why we may also have the eye of an insect to actually be ant-man (and do not forget the fact that ant does not have ear and their eyes are not for navigating, they feel the vibration through their feet and locate objects with smell).
Phew, that was quite a journey, you may find that having your own supernatural power does not necessarily make your life easier. To understand why landing in the sea in aviation accident doesn’t necessarily save your life, and why our body is not designed to grow bigger or smaller are to accept our human nature. In today’s worlds, heroes are all the scientists out there that go beyond those limitations to invent supersonic aircraft, super braid wire, or surgical microscope happen and make every one of us a superhero in our everyday life.

References :
[1] https://en.wikipedia.org/wiki/Mean_inter-particle_distance
[2] https://en.wikipedia.org/wiki/Speed_of_sound
[3] https://en.wikipedia.org/wiki/Fick%27s_laws_of_diffusion
[4] https://en.wikipedia.org/wiki/Doppler_effect
[5] https://dc.fandom.com/wiki/Flash_(Barry_Allen)
[6] https://www.livestrong.com/article/306441-how-many-calories-does-a-hamburger-have/
[7] https://www.wikihow.com/Calculate-Tension-in-Physics
[8] https://en.wikipedia.org/wiki/George_Washington_Bridge
[9] https://spiderman.fandom.com/wiki/Gwendolyne_Stacy_(Earth-616)
[10] https://en.wikipedia.org/wiki/Airbag
[11] https://en.wikipedia.org/wiki/Simple_harmonic_motion
[12] https://en.wikipedia.org/wiki/Voice_frequency
[13] https://www.newscientist.com/article/dn27015-dragonfly-eyes-see-the-world-in-ultra-multicolour/
[14] https://en.wikipedia.org/wiki/Visible_spectrum

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #22: SẮC MÀU]

Tác giả: Phạm Lý Thị Kim Sang
Lớp – Trường: Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh

Tôi là Naos Rigel, một nhà văn với niềm đam mê về thiên văn học, đặc biệt là những ngôi sao. Niềm đam mê này, tôi được “thừa hưởng” từ cha mẹ mình – những nhà thiên văn học đại tài. Tôi không theo họ cha mẹ bởi lẽ, họ dùng “nghề nghiệp” của mình để đặt tên cho tôi (Naos, Rigel đều là tên của ngôi sao) Dù vậy, tôi không theo nghiệp gia đình mà lại trở thành một cây viết trẻ không mấy tiếng tăm. Tôi không giỏi như cha mẹ của mình. “Học lệch chính là khi bạn là “công thần” của tiết trước nhưng lại là “tội đồ” của tiết sau”. Những tưởng câu nói này được đặt ra để vận vào cuộc đời của tôi. Suốt những năm bậc trung học phổ thông, tôi luôn là người có điểm văn cao nhất trường, đạt được những giải thưởng cao trong các cuộc thi văn học… Trái ngược với những thành tựu đó là những lần bị mời phụ huynh vì điểm kém môn Lý, bị phê bình trước lớp vì chưa bao giờ đạt được tới điểm năm môn Toán, … Đối với tôi mà nói, tôi luôn sống trong thế giới của mình với những con chữ biết nhảy múa, với những khung cảnh rất đổi mộc mạc, bình dị, với những con người luôn sống với lẻ phải, luôn yêu thương, sẻ chia. Và để đến được thế giới đẹp nên thơ đó, “tấm vé thông hành” chính là những lời qua tiếng lại của những người xung quanh. “Cha mẹ nó là nhà thiên văn học mà nó học môn tự nhiên điểm như vậy”, “Nó chỉ suốt ngày biết mơ mộng mai mốt lại làm được gì”… Do đó, tôi luôn che giấu niềm đam mê với thiên văn học của mình vì lo sợ nó sẽ ảnh hưởng đến cha mẹ. Cũng vì vậy mà càng ngày tôi càng chán ghét cái đam mê này và dần đẩy nó ra khỏi cuộc sống của mình cho đến khi tôi gặp anh – chồng hiện tại của tôi. Anh là học trò của cha mẹ tôi, làm trong lĩnh vực vật lý thiên văn – liên quan đến vật lý và thuộc tính của các vật thể trên bầu trời như sao, các hành tinh và hệ ngân hà, thuộc tính của chúng và cách thức chúng vận động. Nghe có vẻ mâu thuẫn bởi tôi muốn “quên” đi cái niềm đam mê đó mà lại đi quen một người học chuyên ngành của cha mẹ tôi. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” mà! Dù vậy anh lại là người không cười nhạo và chấp nhận, giúp tôi nuôi dưỡng ngọn lửa đam mê đang vùi dập dưới đám muội tàn. Anh mang đến cho tôi những điều mới mẻ về những ngôi sao, cũng kiến thức mà tôi chưa từng biết đến. Ban đầu, tôi tìm đến những ngôi sao vì nó là tên của tôi, vì nó luôn sáng và đẹp dù bầu trời có u tối. Nó là niềm mong ước cuối cùng của tôi khi bản thân mình được công nhận, được tỏa sáng mặc những khó khăn. Bây giờ, tôi tìm đến những ngôi sao với một sự chân thành từ tận đáy lòng. Tôi biết đến màu sắc biểu kiến của những loại ngôi sao, biết được bán kính, khối lượng, độ sáng,… của chúng. Lần đầu tiên tôi biết đến khái niệm “quang phổ” và lần đầu tiên tôi trân trọng những thành quả vật lý ( trước đây, tôi có thể nhớ được đầy đủ họ tên của một nhà văn những chưa từng nhớ được chính xác tên một nhà vật lý học, có thể nhớ cả một quyển sách dày năm trăm trang nhưng không nhớ nổi một định luật vật lý). Anh chỉ tôi người ta cách phân biệt những ngôi sao dựa trên phân loại quang phổ Morgan-Keenan với các lớp sao thông thường được phân loại theo trật tự từ nóng nhất đến lạnh nhất với các loại quang phổ: O, B, A, F, G, K, M với một câu ghi nhớ nhỏ vô cùng dễ thương “Oh Be A Fine Girl, Kiss Me” Khi người ta lần đầu tiên lấy quang phổ của các sao, họ nhận thấy các sao có các vạch quang phổ hiđrô có độ đậm rất khác nhau, vì thế họ phân loại sao trên cơ sở độ đậm của các vạch thuộc chuỗi balmơ của hiđrô từ A (mạnh nhất) đến Q (yếu nhất). Các vạch khác của các chất trung hòa hay ion hóa sau đó cũng được xét đến (các vạch H và K của canxi, vạch D của natri v.v) . Phân loại quang phổ Yerkes, còn gọi là hệ thống MKK dựa vào tên của các tác giả, là hệ thống của phân loại quang phổ sao được giới thiệu năm 1943 bởi William W. Morgan, Phillip C. Keenan và Edith Kellman từ Đài thiên văn Yerkes. Phân loại này dựa trên các vạch quang phổ nhạy cảm với lực hấp dẫn bề mặt sao, có liên quan đến độ chiếu sáng, ngược lại với phân loại Harvard (dựa trên nhiệt độ bề mặt). Vì bán kính của các sao khổng lồ lớn hơn nhiều so với các sao lùn trong khi khối lượng của chúng lại xấp xỉ nhau nên trọng trường, và vì thế mật độ các khí cũng như áp suất, trên bề mặt của sao khổng lồ thấp hơn nhiều so với sao lùn. Các khác biệt này hiển nhiên tạo thành các hiệu ứng chiếu sáng, có ảnh hưởng đến cả bề rộng lẫn cường độ của các vạch quang phổ, làm chúng có thể đo được (*). Anh dẫn tôi đến khái niệm “quang phổ” với quang phổ là các thiết bị được các nhà thiên văn học sử dụng để chia ánh sáng thu được bằng kính viễn vọng thành các màu khác nhau của nó, hoặc bước sóng. Thông thường một lăng kính hoặc lưới nhiễu xạ được sử dụng cho mục đích này. Kết quả là màu sắc cầu vồng được ghi lại trên phim hoặc bằng điện tử. Các đường thẳng (sáng hoặc tối) chắc chắn xuất hiện trong quang phổ như vậy cho biết thành phần của khí ở các vùng bên ngoài của các ngôi sao hoặc các hành tinh đang được kiểm tra. Nhắc đến dãy màu của cầu vồng, anh lại hỏi về màu sắc tôi yêu thích. Tôi nói mình thích màu tím vì nó là màu tối nhất, ít nổi bật nhất, cũng giống như cuộc đời tôi vậy. Anh ngạc nhiên nhìn tôi, rồi bật cười nói: “Với thành tích văn học của em, anh nghĩ em sẽ tự hào lắm! Anh không nghĩ em tự ti về mình như vậy!” Rồi anh nói tiếp: “Đối với anh mà nói, ngày xưa anh cũng giống em, cũng tự ti về mình vì anh không giỏi những môn xã hội. Mọi người thường hay chọc anh cho đến khi anh gặp được thầy dạy Vật Lý. Thầy dạy anh về những dãy màu của qunag phổ, cũng hỏi anh về màu sắc mà anh yêu thích. Anh cũng chọn màu tím với lý do giống em. Lúc đó, thầy nhìn anh rồi nói một câu khiến anh nhớ đến bây giờ: “Không cần biết em thích màu gì, là màu sắc gì trong dãy màu sắc của cuộc đời. Chỉ cần em là một màu trong số đó là em có ích cho đời, là một phần của cuộc sống. Vì vậy, em không phải tự ti về mình mà hãy phát huy những điểm mạnh của mình. Màu tím chỉ u tối vì em nghĩ nó tối. Tím là màu của xứ Huế mộng mơ, là màu lavender mang đến giấc ngủ cho mọi nhà, mà màu lan tô điểm gian nhà nhỏ,… Màu nào cũng mang những nét riêng, một vẻ đẹp của chính nó. Vì vậy chỉ cần em là chính em, như vậy đã đủ rồi”. Nên anh cũng muốn em như vậy, trở nên tự tin thoát khỏi vỏ bọ của mình mà sống vui vẻ với cuộc đời.” Bởi, ai nói : “Văn học chỉ có mơ mộng, viển vông, còn khoa học chỉ có khô khan, khó hiểu.” Họ đã đánh đồng những định nghĩa đó với suy nghĩ riêng của họ mà đánh mất những giá trị vốn có của nó. Văn học chỉ mơ mộng, viễn vông khi con người chỉ nhìn vào cuộc đời của mình mà bỏ qua cuộc đời của những người khác, chỉ sống cho đồng tiền mà không sống vì một thế giới xinh đẹp vốn có thể được xây dựng; khoa học chỉ khô khan, khó hiểu khi con người không biết cách vận dụng nó, không nhìn nhận nó một cách thật lòng, không chịu tìm tòi, khám khá những điều thú vị ẩn sâu trong nó. Điển hình là vợ chồng tôi vẫn có thể sống được hòa hợp với nhau và bù trừ cho nhau những thiếu sót. Hãy nhớ rằng: bạn là duy nhất, đẹp nhất, tỏa sáng nhất khi bạn là chính mình. Bạn có thể là bất cứ màu sắc nào mà bạn muốn, chỉ cần bạn giúp ích cho đời, góp sức cho nền khoa học bằng những cách trực tiếp hay gián tiếp; cùng với mọi người thắp sáng những màu sắc của riêng mình để thu được dải quang phổ đẹp đẽ, giàu sức trẻ, độc nhất vô nhị.
(*) Nguồn: wikipedia

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #21: CHUYẾN DU LỊCH VÒNG QUANH THÁI DƯƠNG HỆ]

Tác giả: Phùng Ngọc Quang
Lớp – Trường: 7a12, THCS Chu Văn An

Chào mọi người, tôi là Táo Ép, cư dân của hành tinh số Dách. Tôi nguyên là một phi công của hãng hàng không Universal Dach. Tuy nhiên, sau đó tôi đã nghỉ hưu và mở một công ty du lịch mang tên TE. Công ty của tôi tổ chức các tour du lịch trong các hệ mặt trời khác nhau trong dải Ngân Hà. Tuần trước thì tôi vừa quảng cáo một tour du lịch mới đến một hệ mặt trời khác ở trong dải Ngân Hà, đó là Thái Dương hệ. Có một gia đình đăng ký tour du lịch này ngay khi tôi mới quảng cáo. Đó là một gia đình của hành tinh DQ, thuộc nhóm người Dẻo Quẹo. Phải, cái tên nhóm người đã nói hết tất cả về họ rồi. Họ là những sinh vật có 3 mắt, và toàn thân chỉ là một đống bầy nhầy màu xanh lét. Họ có một sức chịu đựng cực cao, hơn cả những cư dân số Dách. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn thông minh hơn họ nhiều (cư dân số Dách trưởng thành có tới 2 bộ não!). Ngay buổi đầu gặp mặt, tôi đã biết họ là dân “có tiền nhưng đầu đất”. Họ luôn hỏi tôi rất nhiều thứ, và nội việc phải trả lời họ đã đủ làm tôi muốn tống cổ họ ra phi thuyền lắm rồi. Nhưng tinh thần trách nhiệm của một người số Dách đã ngăn tôi làm thế. Chà chà, dù sao thì hãy cùng đến với tour du lịch Thái Dương hệ của tôi nào
Đầu tiên thì mọi chuyện khá là suôn sẻ. Với công nghệ Warp, chúng tôi dễ dàng đi nhanh hơn tốc độ ánh sáng nhiều lần và chỉ một tiếng sau, chúng tôi đã có mặt ở hệ Mặt Trời. Chúng tôi cũng đồng ý rằng sẽ đi từ trong ra nên mất thêm ba mươi phút nữa để chúng tôi đến được Mặt Trời. Để các du khách được trải nghiệm tốt nhất, tôi đã hướng dẫn hai hành khách mặc quần áo du hành vào và ra khỏi phi thuyền để nhìn tận mắt Mặt Trời. Cô bé Xương Xăm thì không cần quần áo bảo hộ do cô đang nằm trong kén và chỉ cần thêm một chiếc kính tách tia tử ngoại là được. Tuy nhiên mẹ của cô, bà Xương Xa thì bắt buộc phải mặc áo bảo hộ, vì môi trường vũ trụ rất rất rất khắc nghiệt. Khi tôi hỏi mọi người đã mặc đủ áo bảo hộ và bắt đầu ra ngoài môi trường vũ trụ thì tôi thấy bà Xương Xa ra ngoài mà không cần áo bảo hộ và nói:
-Dám cá không, tôi có thể ra ngoài này mà không cần áo bảo hộ đấy Táo Ép!
-Thưa bà, bà chưa mặc áo bảo hộ-tôi nói
Lúc này thì tôi có cơ hội để cảnh báo mọi người về những nguy hiểm nếu không mặc áo bảo hộ. Cơ thể bà Xương Xa ngay lập tức bị đóng băng lại dưới cái lạnh tê tái của vũ trụ. Tuy nhiên, do đang gần Mặt Trời nên nửa còn lại của bà Xương Xa bị nung chảy dưới cái nóng hơn một nghìn độ C của Mặt Trời.
Không phải ai cũng được nhìn thấy hiện tượng thú vị này, và tôi muốn xem thêm chút nữa. Cơ mà tôi lại không muốn cô bé Xương Xăm khóc lóc bên tai tôi suốt hành trình còn lại nên tôi quyết định đưa bà Xương Xa vào trong phi thuyền để giúp bà ấy khỏe lại. May mắn là trên phi thuyền có những dụng cụ y tế tối tân nhất nên bà Xương Xa đã khỏe lại nhanh chóng. Sau sự cố đấy thì gia đình dẻo quẹo cũng không muốn ra ngoài nữa, và chúng tôi đã có một bữa thịt nướng khá vui ở trong phi thuyền (tất nhiên nướng bằng sức nóng của mặt trời rồi :v). Sau bữa ăn thì bà Xương Xa đã hồi phục khá ổn và tôi cho phi thuyền tiếp tục chuyến hành trình để đến Thủy Tinh. Và, ở đó có mốt số thứ như…Này, bỏ tay ra khỏi xiên của tôi nhanh!
***
Sau một lúc thì chúng tôi đến được Thủy Tinh. Ờm, nói thật thì ở đây không có gì đáng chú ý cho lắm. Máy tính của tôi đã nói thế khi chúng tôi đáp xuống đây. Đầu tiên là những vách đá cao tới 3km, một cái lòng chảo khá lớn với đường kính 1,300km được người Trái Đất đặt tên là Caloris và các miệng hố có băng. Mấy người Dẻo Quẹo nhất định đòi tôi phải đi trượt tuyết ở các hố băng đấy. Nhưng tôi đã từ chối. Vì theo như máy tính, Thủy Tinh không phải một nơi tốt để cắm trại do nhiệt độ khắc nghiệt kinh khủng. À và ở một số hố băng kiểu đó có những axit có khả năng ăn mòn cả những bộ đồ vũ trụ tốt nhất nên chúng tôi quyết định đi đến Kim Tinh, hi vọng nó sẽ đỡ hơn. Và đúng là nó đỡ hơn thật, nhưng là đỡ an toàn hơn! Máy tính của tôi cho biết ở đây có những đám mây khí Cacbon Dioxide, một loại khí cực độc, tạo thành các đám mây đẹp đẽ “lừa tình” mọi người về Kim Tinh. Áp suất khí quyển ở đây cứ gọi là kinh hồn, và bọn núi lửa chỉ nhăm nhe phun trào. Chưa hết, những đám mây Cacbon Dioxide còn đóng vai trò như một tấm kính, ngăn không cho nhiệt độ thoát ra nên ở đây là nơi nóng nhất Hệ Mặt Trời (~500 độ C). Dù vậy, tôi vẫn cho phi thuyền đáp xuống và để mọi người ở trong phi thuyền. Nhưng những người Dẻo Quẹo nào có chịu nghe. Họ nằng nặc đòi ra nghe và bỏ ngoài tai những cảnh báo của tôi. Ví dụ như khi tôi cho họ xem những tảng đá phát sáng vì quá nóng thì bà Xương Xa lại cho rằng chúng phát sáng tức là trời đẹp, và cô bé Xương Xăm thì nằng nặc đòi ra ngoài để sưu tầm chúng. Đúng lúc đó thì con chó máy của tôi lao ra ngoài, và tôi lúc đó mới có cái để cho những người Dẻo Quẹo xem được sự kinh khủng của Kim Tinh. Dưới áp suất kinh khủng của Thủy Tinh, con chó của tôi như bẹp dúm lại. Sức nóng cũng khiến cho nó phải thè cả cái lưỡi dài 5 phân của nó ra. Khí độc và Axit cũng là những điều đáng lưu tâm ở hành tinh quái gở này. Sau khi thấy điều đó, mấy người Dẻo Quẹo cũng không ham lên Kim Tinh nữa. Và vất vả lắm tôi mới cứu được con chó của tôi, nhưng có vẻ nó không còn là nó nữa. Nó liên tục cắn tôi những phát đau điếng, Ái đau!
***
Sau một lúc thì chúng tôi cũng đến được Trái Đất. Đây là hành tinh duy nhất trong Thái Dương hệ là có sự sống. Hành tinh này khá là xinh đẹp, cho đến khi có những thực thể sống khác (họ tự gọi mình là con người) hủy hoại hành tinh này. Và những người Dẻo Quẹo cũng ngu ngốc y như họ vậy-Hả, cái gì? Tôi có nói gì đâu?
Sau khi đáp xuống hành tinh này, tôi nhận thấy có một số điểm thú vị như sau:
-71% hành tinh là nước! Hừm, vậy thì thay vì gọi là Trái Đất thì họ nên gọi nó là Trái Nước mới đúng. Hề hề.
-Không khí ở đây khá là trong lành với 78% là Nitơ, 21% là Oxy, còn lại là các khí khác. Ơ nhưng mà tôi đang nói đến mấy triệu năm trước nhé, còn bây giờ giống người tự nhận mình là thông minh tột đỉnh kia đang đảo lộn mọi thứ rồi.
-Ở đây, có các hạt nước rơi từ trên trời xuống được gọi là mưa. Có những trận mưa lân phân nhưng cũng có những trận mưa lớn kinh khủng, có thể thổi bay cả những chiếc máy bay. Để đề phòng không bị ướt, các nhà khoa học ở đây đã chế ra một thứ gọi là ô để che mưa.
-Trái Đất tràn ngập sự sống. Một nửa trong số đây vô hại, nhưng cũng có những con vật có thể xé xác nếu nó gặp bạn. Trong khi đó, một bộ phận không nhỏ những thực thể sống khác được gọi “cây” tuy to xác và cao lớn nhưng chẳng bao giờ làm hại ai cả. Mấy người Dẻo Quẹo ngu ngốc không chịu nghe tôi nên họ đang run như cầy sấy và đề nghị hòa bình với những cái cây :v
Sau đó thì những người Dẻo Quẹo chạm trán với người Trái Đất đầu tiên. Trong khi người Trái Đất bàng hoàng vì người Dẻo Quẹo có ba mắt và trông như một đống bầy nhầy màu xanh lét thì người Dẻo Quẹo bàng hoàng vì người Trái Đất chỉ có hai mắt. Chà, tôi khá thích cuộc đụng độ này vì cả hai giống người đều ngu ngốc như nhau. Tại sao tôi nói người Trái Đất ngu ngốc á? À thì tại vì họ đến bây giờ vẫn chỉ bay đến được mặt trăng của họ trong khi chúng tôi đã chu du quanh Ngân Hà từ 100 năm trước rồi. Người số Dách chúng tôi vẫn luôn tự tin về trí tuệ nhất nhì Ngân Hà của mình (ừ thì cứ cho là thiên vị đi, nhưng rồi bạn sẽ biết tại sao thôi).
Mấy người kia thì vẫn thi nhau hét lên. Cho đến một lúc thì con mèo của người Trái Đất nhảy lên và tấn công bà Xương Xa. Với mấy cái móng vuốt sắc như dao cạo, bà Xương Xa bắt buộc phải lùi bước và trở về phi thuyền. Tuy nhiên, có vẻ trên con mèo còn có một đống vi sinh vật có thể gây bệnh ngoài móng vuốt ra. Có vẻ bà Xương Xa đã dính chưởng khi bà ấy liên tục hắt hơi khi lên phi thuyền. HÌnh như mấy người Dẻo Quẹo không thích Trái Đất cho lắm nên tôi đã đề nghị lên Mặt Trăng và họ đồng ý gần như ngay lập tức.
***
Khi chúng tôi đến gần Mặt Trăng, tôi hỏi máy tính về những điểm đáng chú ý ở đây. Nhưng trước đó tôi phải lau chùi máy tính sau cú hắt hơi kinh khủng khiếp của mấy người Dẻo Quẹo đã!
Ở Mặt Trăng, có hàng trăm miệng hố-di tích do mấy ngôi sao chổi và sao băng để lại. Mấy người Dẻo Quẹo đã cố gắng đếm chúng, mặc cho tôi nói rằng điều đó rất vô bổ và ngu ngốc, nhưng kệ đi, họ vốn ngu ngốc sẵn rồi mà. Tiện thể thì từ Mặt Trăng, Trái Đất trông sáng hơn và to hơn rất nhiều Mặt Trăng nhìn từ Trái Đất. Đó là do Trái Đất to hơn nhiều so với Mặt Trăng,
Ở đây còn có “biển” nữa! Đó là cách mấy người ngu ngốc ở Trái Đất gọi những miệng hố đen xì khổng lồ. Và tôi đã suýt sặc nước khi nghe cô bé Xương Xa đòi xây lâu đài cát và lướt sóng!
Còn một điều nữa, đó là lực hút ở đây yếu hơn nhiều so với Trái Đất, khoảng ⅙. Vì thế mấy người Dẻo Quẹo cực kỳ ngạc nhiên khi thấy tôi bật cao hơn 4m và họ cũng có thể làm thế. Chúng tôi còn làm một bữa dã ngoại nho nhỏ. Nhờ những chiếc xe đạp, chúng tôi đạp quanh Mặt Trăng và tôi nói với họ rằng nếu chúng tôi đạp đủ nhanh, chúng tôi sẽ luôn bắt kịp Mặt Trời. Chà, với những người Dẻo Quẻo thì điều đó khá gây sốc đấy.
***
Sau khi vượt qua một quãng đường dài lê thê thì chúng tôi đến được Hỏa Tinh. Phải nói là tôi cực thích Hỏa Tinh. Vì ba lí do:
-Ở đây khá an toàn để ra ngoài, không như Kim Tinh hay Thủy Tinh.
-Cảnh quan ở đây siêu đẹp với màu đỏ ở khắp nơi, những cao nguyên và ngọn núi hùng vĩ.
-Không có một loài người ngu ngốc nào đó phá hỏng chúng.
Sau khi lấy dữ liệu từ máy tính, tôi chỉ cho những người Dẻo Quẹo thấy những cảnh đẹp mà hiếm ở đâu có được:
-Thung lũng Mariner rộng lớn nhất hệ Mặt Trời. Nó sâu 6,4km và rộng 241km, sâu hơn bốn lần rộng gấp sáu lần cái vết nứt nổi tiếng của Trái Đất Grand Canyon. Chiều dài của thung lũng rộng lớn này đủ để vắt ngang qua một mảnh đất-ý tôi là một đất nước bé xíu tên là Mỹ.
-Ở đây có những đồng bằng và sông ngòi từ hàng tỉ năm về trước. Một số sông có chiều rộng hơn 24km và sâu hơn 100m. So với những đồng bằng và sông ngòi rộng lớn này thì đồng bằng Amadôn hay con sông Nile chả khác gì những mảnh đất và con lạch cả.
-Hỏa Tinh có hai mặt trăng, nhưng chúng đều bé hơn Mặt Trăng. Phobos bé hơn và trông giống một ngôi sao sáng, trong khi đó thì Deimos lớn hơn và chẳng khác gì củ khoai tây (tiếc rằng ta lại không thể làm món khoai tây chiên được).
-Olympus Mons là ngọn núi cao nhất hệ Mặt Trời. Đó vốn là một ngọn núi lửa rộng 483km và cao 25km- rộng gấp hai lần và cao gấp ba lần đụn đất- ý tôi là ngọn núi cao nhất Trái Đất.
Chúng tôi quyết định chinh phục đỉnh Olympus từ trên xuống. Phải, từ trên xuống ấy (làm thế hẳn sẽ nhàn hơn rất nhiều). Điều đó sẽ mất rất nhiều năng lượng nên chúng tôi quyết định sẽ làm vài ly kem mát lạnh đã.
Sau khi chinh phục ngọn núi (mất gần 30’ nếu bạn hỏi), Xương Xăm muốn chinh phục Deimos. Deimos khá nhỏ, và vì thế chúng tôi hầu như không trọng lượng!
Đột nhiên, bà Xương Xa bị sôi bụng! Ở ngoài vũ trụ, đặc biệt là một nơi không trọng lượng thế này, vấn đề đó đủ để bắn bà ta vào vũ trụ! Rất may là con chó của tôi đã lái một cái phi thuyền cứu hộ và tóm lấy bà ta trước khi bà ấy bay xa hơn. Sau khi trở lại phi thuyền, bà Xương Xa phải đi WC gấp. Mong rằng bà ấy sẽ không làm bẩn cái bồn cầu mới cọ của tôi!
***
Sau khi vượt qua vành đai tiểu hành tinh thì chúng tôi đến được Mộc Tinh. Chà, vượt qua vành đai tiểu hành tinh quả không dễ dàng chút nào. Do cần năng lượng để khởi động động cơ Warp nên tôi quyết định dở trò “lạng lách” ra để qua được vành đai này. Suýt thì chúng tôi bị nổ tan tành do các tiểu hành tinh to bằng một thành phố va vào, vài lần bị xước sơn do các tiểu hành tinh cỡ trái banh và ngôi nhà lao vào. Cũng may là phi thuyền của tôi thuộc loại tốt nên không vấn đề gì. Và mấy người Dẻo Quẹo thì đi xem Tivi mà không hề biết những nguy hiểm mà tôi vừa trải qua. Hừ, tôi chỉ muốn tống họ đi cho rồi. Nhưng thôi, chúng tôi cũng đã đến được Mộc Tinh rồi, tiến lên!
***
Đáng tiếc là Mộc Tinh không được thân thiện như Hỏa Tinh. Nội việc nghĩ đến nó thôi cũng đủ làm các dây thần kinh của tôi dựng đứng rồi. Thế nhưng mấy du khách cứ đòi tôi phải đến gần một cách đáng lo ngại. Và khi họ đòi xuống, tôi đã phải ngăn họ lại. Ở Mộc Tinh chả có một chỗ nào để hạ cách cả, đây là một hành tinh khí. Và có quá nhiều bão. Vết Đỏ lớn, một cơn bão đã tàn phá Mộc Tinh 300 năm nay và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Từ một khoảng cách an toàn, tôi chỉ cho mấy người Dẻo Quẹo những điểm đáng chú ý:
-Xích đạo bị phình ra. Mộc Tinh quay nhanh đến độ phần giữa của nó bị phình ra.
-Những dải mây tối là nơi không khí lạnh chìm xuống dưới
-Đôi lúc, Vết Đỏ lớn hơi bị ngả sang màu xám. Có thể là do Mộc Tinh dùng kem chống nám chăng?
Lúc này, tôi mới nhận ra những người Dẻo Quẹo đã không còn chú ý đến Mộc Tinh nữa mà giương cả ba con mắt về phía Europa, một mặt trăng bị đóng băng của Mộc Tinh. Giờ họ muốn được trượt băng trên đấy. Vì chả có gì đáng lo ngại nên tôi đáp xuống và chúng tôi có một buổi trượt băng khá vui. Cho đến khi một ngôi sao băng đâm sầm vào Europa, và nó lại rất gần bà Xương Xa nên bà ấy bị kéo ngay xuống cái hố mới được tạo ra. Dưới cái lạnh của Vũ Trụ, cái hố ngay lập tức bị đóng băng lại cùng với bà Xương Xa. Cô bé Xương Xăm khóc lóc thấy ghê nên tôi phải khởi động động cơ phi thuyền để làm tan băng và kéo bà Xương Xa lên. Trong khi chờ bà Xương Xa rã băng thì tôi cho phi thuyền thẳng tiến tới Thổ Tinh.
***
Bà Xương Xa vừa kịp tan băng khi chúng tôi tới được Thổ Tinh. Và mấy người này bị bối rối bởi cái vòng bao quanh Thổ Tinh. Họ tưởng đấy là một người Trái Đất đội mũ. Đúng là đầu đất mà!
Tôi giảng giải cho họ rằng vành đai của Thổ Tinh là do hàng nghìn các tiểu hành tinh cấu thành và lực hấp dẫn giữ chúng lại. Nhưng rồi tôi nhận ra họ không hề nghe tôi nói. Tôi phải hét lên với họ là cùng đi thả diều bởi ở Thổ Tinh, có những cơn gió đủ để nâng diều lên và dân số Dách chúng tôi rất thích thả diều. Không may, gió của Thổ Tinh quá mạnh nên thay vì chúng tôi kéo diều thì diều lại kéo chúng tôi!
***
Chúng tôi đã sắp đi đến điểm cuối của hành trình rồi. Và điểm dừng tiếp theo là Thiên Vương Tinh. Và một lần nữa, dữ kiện máy tính cho rằng việc hạ cánh sẽ không thể thực hiện vì Thiên Vương Tinh là một hành tinh khí. Gió ở đây cũng khá mạnh, khoảng 300km/h. Nhưng nếu so với Thổ Tinh thì chẳng khác gì một cơn gió thoảng cả.
Nói thật, tôi không ưa Thiên Vương Tinh cho lắm. Màu của nó khiến tôi nhớ tới khuôn mặt của dân Dẻo Quẹo khi họ bị say. Những mặt trăng thì chán òm y như họ. Tôi chỉ cho du khách thấy một số điểm nổi bật, cũng chẳng có nhiều:
-Thiên Vương Tinh cũng có vành đai. Tuy nhiên nó quá mỏng và kết bằng các đá đen nên rất khó phát hiện.
-Mặt trăng Miranda có một cái rãnh trông như đường đua vậy. Đua nào mọi người!
Tuy vậy, mấy người Dẻo Quẹo vẫn không nghe. Trong khi cô con gái nằng nặc đòi về Europa thì bà mẹ lại cho rằng Kim Tinh rất mát mẻ khiến tôi lại phải giải thích lại cho họ.
***
Với sự trợ giúp của các máy tính hơn cả quảng cáo của dân số Dách, tôi nhanh chóng tìm được đường đến Hải Vương Tinh. Nhưng với dân Dẻo Quẹo, họ không thích nơi này lắm. Và họ thậm chí còn cho rằng đây chính là Thiên Vương Tinh. Lại là một hành tinh khí khác, và sức gió ở đây hẳn là cụ 3 đời của Thổ Tinh, với tốc độ 2000km/h! Một lần nữa, chúng tôi lại ở xa quan sát:
-Hải Vương Tinh cũng có các vành đai. Nhưng cũng giống Thiên Vương Tinh, chúng quá mỏng và tối để nhận ra.
-Trên hành tinh có một cơn bão mang tên Great Dark Spot, to bằng Trái Đất, và chuyển động ngược chiều với hành tinh.
-Đám mây Scotter bay quanh hành tinh còn nhanh hơn cả bão
-Mặt trăng Triton na ná Europa, toàn thân nó cũng bị băng phủ kín.
Vừa nghe đến băng, mấy người Dẻo Quẹo lại đòi xuống cho bằng được, và tôi lại đành nhượng bộ.
Sau một hồi chơi chán thì chúng tôi lên phi thuyền. Và rồi tôi nhận ra rằng động cơ bị đóng băng! Triton có nhiệt độ là -235 độ C, lạnh nhất hệ Mặt Trời nên không có gì đáng ngạc nhiên cả. Và sau một lúc vì các dây thần kinh của tôi bị tê liệt do gió lạnh ùa vào.
Đúng lúc đó, chúng tôi có cảm giác như bị đẩy lên không trung và cái lạnh biến mất! Hóa ra chúng tôi đáp ngay trên một mạch phun nên nó đã giúp đẩy phi thuyền của tôi lên. Hú vía, cứ tưởng tôi bị mất mạng ở đó rồi!
***
Chúng tôi dành nửa ngày để đi đến Diêm Vương Tinh, nhưng tôi có thể thấy được nơi này có gì thú vị cả, và có vẻ mấy du khách người Dẻo Quẹo cũng thế, nên chúng tôi lại trở về nhà sau một tuần rong ruổi khắp hệ Mặt Trời.
Trở về đến hành tinh số Dách và tiễn hành khách ra về, nhưng tôi chẳng thấy buồn hay tiếc nuối gì cả. Nội việc lau chùi phi thuyền cũng đủ làm tôi phát ớn rồi!

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #20: GIẤC MƠ KỲ LẠ]

Tác giả: Vũ Thị Hồng Nhi
Lớp – Trường: Đại học Văn Hiến

Hôm nay , là một ngày tăng ca mệt mỏi. Tôi bị sếp quở trách vì hoàn thành bản báo cáo chưa tốt. Sau khi về nhà, tôi tắm xong và đi ngủ, chuẩn bị cho ngày mới.
Như mọi khi, nghe thấy tiếng báo thức, tôi từ từ mở mắt và tỉnh dậy. Tôi vệ sinh cá nhân , ăn sáng và đến công ty. Trên đường đi, tôi đi ngang qua một ông có vẻ già đi xe đạp. Ngay lúc đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ông ấy bị vấp té và có nhiều người lại đỡ ông dậy. Tôi chưa kịp hết ngạc nhiên về hình ảnh đột nhiên hiện ra thì chưa đến một phút sau, tôi nghe thấy tiếng rên đau ở phía sau. Tôi dừng xe lại, quay đầu lại nhìn thì ôi thôi, ông ấy đúng là bị té thật vì vấp phải cục đá. Mọi người chạy lại đỡ ông lên và xem xét ông có bị trầy ở đâu không. Tôi dằn sự hiếu kì trong lòng xuống và tiếp tục đến chỗ làm.
Như mọi ngày, bé An và bé Diệp ở phòng tài chính chào hỏi tôi buổi sáng. Nhưng hôm nay, bé An cắt tóc ngắn “ Hôm qua vẫn còn tóc dài mà nhỉ ?…”. Lấy làm lạ, tôi hỏi :
– Ủa An, em mới cắt tóc ngắn hôm qua phải không ?
– Dạ không chị ạ, em cắt gần một tháng rồi mà.
– Rõ ràng là mới hôm qua vẫn còn dài mà nhỉ … ( giọng tôi dần nhỏ lại khi nhớ về sự việc sáng nay ) . À, chị nhớ rồi, em cắt cả tháng nay rồi.
Tôi về bàn làm việc của tôi, phòng Maketing, tôi chợt nhận ra bàn của tôi có sự thay đổi nhỏ. Từ khi nào mà trên bàn tôi có thêm chậu cây xương rồng nhỉ, đúng là ly uống nước của tôi thường dùng nhưng nó màu xanh, sao nay lại thành màu đỏ rồi ?. Tôi chưa hết ngạc nhiên về sự thay đổi này thì tôi thấy ông quản lý tới : “ Ôi thôi, chắc ông ta định mắng mình về bản báo cáo hôm qua nữa cho xem”. Khi tôi chuẩn bị tinh thần bị giáo huấn một trận nhưng không, ông ta đến vỗ vai tôi khi tôi chưa kịp hiểu (chuyện gì đang diễn ra)
– Bản báo cáo làm tốt lắm, cố gắng phát huy nhé.
– Cho em hỏi là bản báo cáo nào vậy ạ ? ( Đừng là cái bản tôi đang nghĩ nhé )
– Bản hôm qua cô đưa tôi đấy, không nhớ à, không tệ chút nào, cố gắng phát huy nhé.
Sau khi ông ta đi, tôi mở máy và thấy đúng là bản báo cáo tôi đã làm, nhưng có và chỗ đã chỉnh sửa tỉ mỉ hơn. Tuy hơi giống với với bản báo cáo tôi làm nhưng hoàn chỉnh đến từng chi tiết thế này thì đúng thật là không phải tôi làm.
Tôi thật sự ngac nhiên mọi chuyện xảy ra hôm nay, không biết chuyện gì đang diễn ra thế này, có chuyện gì mà tôi không biết sao, sao mọi thứ khác lạ với sự việc hôm qua tối thấy vậy….. Vô vàn câu hỏi trong đầu tôi khiến tôi không biết nên chia sẻ với ai. Tôi chợt nhớ ra bạn tôi có nghiên cứu về vật lý học, tôi tự nhủ rằng những chuyện điên rồ này bạn tôi có thể lý giải cho tôi biết.
Trước mặt tôi bây giờ là anh bạn theo ngành vật lý học, chuyên nghiên cứu các hiện tượng kì lạ, huyền bí. Tôi là một con người hiện đại, tôi không tin vào các hiện tượng siêu nhiên. Nhưng giờ đây, tôi đã có một cái nhìn khác về thế giới này.
Sau khi kể hết mọi sự việc tôi gặp lúc sáng nay, cậu ấy đã giải thích tường tận cho tôi hiểu. Hiện tượng thấy trước tương lai gọi là Déjà vu ( tiếng Pháp nghĩa là “ đã thấy” ), hiện tượng này xảy ra do tiềm thức – hoạt động tâm lý mà bản thân con người không có ý thức, hoạt động song song với suy nghĩ và xảy ra bất chợt, không báo trước.
Thế giới chúng ta đang sống tồn tại nhiều điều bí ẩn mà khoa học chưa giải thích hết được. Đa vũ trụ là giả thiết về sự tồn tại song song các vũ trụ ( cả vũ trụ chúng ta đang sống ), trong đó bao gồm tất cả mọi thứ tồn tại và có thể tồn tại: không gian, thời gian, vật chất, năng lượng và các định luật vật lý. Bản thân “cô” hiện đang gặp “tôi” có thể trong một thời không khác , “cô” và “tôi” có thể đang làm một việc gì đó có liên quan đến sự việc bây giờ hoặc không. Theo luận giải của đa vũ trụ, mọi sự kiện đều là điểm rẽ nhánh. Cùng một sự việc có thể có nhiều trạng thái khác nhau, đều có thật nhưng không tương tác với nhau. Chúng ta chỉ có thể thấy được một trạng thái duy nhất. Chúng ta có thể chấp nhận rằng tất cả những khả năng đều xảy ra ở một thời không khác, kết quả của sự việc khác hẳn mà cô gặp phải. Hoặc có thể giải thích thế này, bản thân “cô” hiện giờ có thể bị hoán đổi vị trí với “ cô” ở một thời không khác nhưng vẫn nằm trong hệ thống đa vũ trụ.
Vào năm 1957, nhà khoa học trẻ tuổi Everet Hugh đã cho ra đời một lý thuyết tưởng như điên rồ tại thời điểm đó: thuyết đa vũ trụ. Lý thuyết này đã gần như không được ai trong giới khoa học tại thời điểm đó chấp nhận. Nhưng chỉ vài thập kỷ sau, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn. Tất cả mọi biến cố, những lựa chọn xảy ra trong cuộc đời bạn, rất có thể sẽ rẽ theo những hướng đi hoàn toàn khác trong các vũ trụ song song với vũ trụ chúng ta đang tồn tại. Nếu không gian là vô tận, điều này đồng nghĩa với việc phải tồn tại một hệ thống đa vũ trụ với vô số các thực tại song song với nhau.
Số lượng vật chất tồn tại trong vũ trụ là hữu hạn. Cũng giống như 52 quân bài trong một bộ bài, nếu bạn xáo bài với số lần đủ nhiều, rồi cũng sẽ đến lúc trình tự các quân bài sẽ lặp lại như ban đầu. Điều tương tự cũng xảy ra với vũ trụ vô tận – khi số lượng các thực tế song song là vô hạn, rồi sẽ có lúc vật chất phải lặp lại trình tự của mình. Điều đó giải thích cho các hiện tượng mà cô gặp phải. Sau hôm nay, cô về nhà thay đồ, xem một bộ phim thư giãn đầu óc và đi ngủ, biết đâu ngày mai, là một ngày mới bắt đầu chào đón cô.
Khi tôi ra khỏi cửa thì trời âm u. Trên đường về nhà, tôi cứ suy tư không thôi. Thế giới này kì diệu như vậy sao ? Bỗng có tiếng sấm làm tôi giật mình. Tôi choàng tỉnh giấc bật dậy. Tiếng chuông báo thức vang lên dồn dập. Ngồi thẫn thờ, tôi nghĩ “Tất cả chỉ là mơ thôi, mà sao mình có cảm giác chân thật thế nhỉ, giống như đã từng trải qua hoặc đã nhìn thấy ở đâu đó”. Tôi cứ ngồi im như thế mười phút, tôi chợt mỉm cười, mọi thứ trong cuộc sống luôn chất chứa nhiều điều kì lạ mà ta không thể biết được, ta chỉ có thể mỉm cười và đón nhận nó thôi…


Link tham khảo :
https://m.kenh14.vn/day-la-nhung-ly-do-tai-sao-chung-ta-nen-tin-rang-minh-dang-song-trong-he-thong-da-vu-tru-20180512151153564.chn
https://trithucvn.net/khoa-hoc/gioi-song-song-co-ton-tai-va-tuong-tac-voi-gioi-chung-ta-theo-cac.html
https://vi.m.wikipedia.org/wiki/%C4%90a_v%C5%A9_tr%E1%BB%A5?fbclid=IwAR1b-ujpD1opHrLDKCuJKXGrQh6pkW_6BAuhiWweRv4_jOQHQPgClE7q8y0

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #19: CUỘC PHỎNG VẤN TÌM VIỆC CỦA C VÀ H]

Tác giả: Nguyễn Phương Thảo
Lớp – Trường: 12A3- THPT An Dương Vương

Hai sinh viên C (Cacbon) và H (hidro) (nguyên tử) mới ra trường quyết định đến thành phố Hidrocacbon làm việc và nơi đầu tiên họ đến xin thử việc là công ty Hidrocacbon no. Metan (CH4) gặp hai người trước cổng công ty và dẫn hai nhân viên tập sự tới khu mình làm việc-Ankan có tên khác trên là Parafin (CnH2n+2). Metan giới thiệu cho họ cộng sự của mình là Etan (C2H6), propan (C3H8), butan (C4H10) với công việc chủ yếu là cung cấp nhiệt cho các mục đích sưởi và nấu ăn, chạy máy phát điện.
Tiếp đến hai nguyên tử được dẫn tới bộ phận tuyển dụng. Nhân viên tuyển dụng hoan nghênh hai thành viên mới, ông tra hỏi họ để tránh sự việc vừa mới xảy ra ở công ty. Đó là sự việc Pentan (C5H12), hexan (C6H14), Heptan (C7H16) gây nguy hiểm, hại cho môi trường; một sự kiện khác nữa xảy ra là n-hexan mạch thẳng gây chất độc cho hệ thần kinh người đã bị điều chuyển đi làm việc nhưng với mức độ nguy hiểm của mình anh ta ít được sử dụng trong thương mại. C và H khá bất ngờ về việc này và thầm mừng vì người mình gặp đầu tiên an toàn cho đến khi người tuyển dụng nói cho họ biết rằng không ai hoàn hảo cả, Metan là một nhiên liệu quan trọng và được dùng trong hóa công nghiệp là nguyên liệu sản xuất hydro, methanol, axit axetic và anhydrit nhưng trong khí quyển là một khí gây hiệu ứng nhà kính do khi đốt cháy sinh ra CO2.
Một chi nhánh khác của công ty là Xicloankan (CnH2n) để vào khu này các Ankan phải tham gia phản ứng tách H2, đánh vòng. Và từ Xicloankan sang khu Công ty Hidrocacbon thơm như Benzen (C6H6) và đồng đẳng khác (CnH2n-6) cũng phải tham gia phản ứng tách H2.
C và H nhớ tới công ty Ankin (CnH2n-2) mình đã thấy khi trên đường tới đây. Họ được biết các nhân viên của công ty ấy khác với công ty Hidrocacbon no đều đã bão hòa và trong phân tử chỉ có liên kết đơn-liên kết đôi thì trong Hidrocacbon không no chưa bão hòa, trong phân tử ngoài liên kết đơn, còn có liên kết đôi và liên kết ba. Để từ công ty Ankin sang Ankan cần tham gia cần nộp hồ sơ cho Ni (Niken) với vai trò xúc tác để tham gia đợt phản ứng cộng H2 trong nhiệt độ cao
Một công ty khác trong thành phố Hidrocacbon còn có Anken (CnH2n), để từ công ty Ankin sang công ty Anken cần nộp hồ sơ cho Pd (Paladi) hay PdCo3 với vai trò xúc tác để tham gia đợt phản ứng cộng H2 trong nhiệt độ cao.
Vậy còn từ Ankan sang công ty Anken làm việc thì sao, đó là điều C và H thắc mắc. Người tuyển dụng nói rằng các công ty trong thành phố có sự hợp tác lẫn nhau. Nếu bạn không muốn làm việc bên chúng tôi hãy sang bên đó, từ Ankan sang công ty Anken cần nộp đơn cho người xúc tác để tham gia tách H2 trong nhiệt độ cao và từ Anken sang Ankan cần Ni làm xúc tác để cộng H2 trong nhiệt độ cao.
Người tuyển dụng nói thêm ngoài ra thành phố có những công ty được gọi là dẫn xuất của Hidrocacbon ngoài nguyên tố C, H như hai bạn còn có các nguyên tố khác như O, N, Cl, S… Các công ty ấy được chia thành công ty dẫn xuất Halogen (CH3Cl, C6H5Br, …); Ancol là những hợp chất hữu cơ mà phân tử có nhóm –OH liên kết trực tiếp với nguyên C no (CH3OH, C2H5OH, …); Andehit là những hợp chất hữu cơ mà phân tử có nhóm –CH=O liên kết trực tiếp với nguyên tử C và H (HCHO, CH3CHO…), Phenol là công ty mà các hợp chất phân tử có nhóm –CO liên kết trực tiếp với vòng benzen (C6H5OH); Công ty Axit cacboxylic là công ty gồm những nhân viên là hợp chất hữu cơ mà phân tử có nhóm –COOH liên kết với gốc hidrocacbon, với H hoặc với nhau; Xeton (R-CO-R’) là một công ty hợp chất hữu cơ trong đó nhóm Cacbonyl C=O liên kết trực tiếp với 2 gốc Hydrocac; và rất nhiều công ty khác luôn sẵn sàng chào đón hai người như Amin, Nitro, Axit, Este, hợp chất tạp chức, Polime. Dù hai sinh viên mới ra trường như các bạn đây có lựa chọn nơi nào để làm việc ở đâu tùy vào khả năng hai người cũng có cũng có thể góp sức cho đời sống con người.

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.