SAO DIÊM VƯƠNG – HÀ DU

Lớp – Trường: Lớp 12 Lý – THPT Chuyên Thăng Long

Tôi sinh ra từ những vụ va chạm. Sự kết thúc của những thiên thể đó là điểm bắt đầu của tôi. Tất cả chúng tôi đều thế: sinh ra từ sự chết đi của cái gì đó. Kể từ khi được sinh ra, chúng tôi đã không ngừng quay. Đó là cách chúng tôi tồn tại. Dù tôi không hiểu việc đó giúp chúng tôi tồn tại như thế nào, nhưng tôi hiểu rõ, không quay thì không tồn tại được. Và vì thế, tôi vẫn luôn quay, cho dù có hiểu tại sao mình phải quay hay không. Cuộc sống của chúng tôi từ khi sinh ra đến nay chỉ có quay và quay: chúng tôi tự quay quanh chính mình, đồng thời, chúng tôi cũng quay quanh ngôi sao trung tâm nữa. Đôi khi chúng tôi sẽ kể nhau nghe về những vụ va chạm, và những cái chết và sự ra đời của những thiên thể khác. Tôi cho rằng mọi thứ cứ như thế mãi, cho đến khi…

Chỗ chúng tôi có một anh chàng khá thú vị. Anh ta sinh ra khá gần ngôi sao trung tâm. Tôi nghe nói ngôi sao trung tâm là thứ nóng và sáng nhất trong chúng tôi. Tôi không biết điều đó có nghĩa là gì, dù sao từ góc độ của tôi, nó chẳng là gì hơn một cái chấm sáng. Nhưng anh chàng kia sinh ra gần ngôi sao trung tâm, và nhờ vậy, duy trì một điều kiện thích hợp nào đó để anh ta có một thứ mà chẳng ai trong chúng tôi có: sự sống. Sự sống là một thứ xa lạ đối với tất cả chúng tôi, và vì thế, những câu chuyện về sự sống là những câu chuyện thú vị nhất mà chúng tôi từng được nghe. Nghiễm nhiên, anh chàng “sự sống” trở thành chuyên gia kể chuyện được chào đón và quan tâm nhất.

Những câu chuyện về “con người” là chủ đề mà tôi thích nghe nhất. Họ là những loài sinh vật có trí tuệ, phát triển rất nhanh, và có niềm quan tâm đặc biệt tới chúng tôi. Họ quan sát chúng tôi từ bề mặt Trái Đất, đặt ra khái niệm “thời gian” và tạo ra “lịch” từ sự chuyển động của chúng tôi. Họ đặt tên cho môn học nghiên cứu về chúng tôi là “thiên văn học”. Họ khám phá ra sự tồn tại của các thiên thể, và đặt tên cho chúng tôi. Họ đặt tên cho ngôi sao trung tâm là Mặt Trời, cô bé tốc độ ở gần Mặt Trời là Sao Thủy, rồi Sao Kim, Sao Hỏa,… Anh chàng mà họ sống trên đó được gọi là Trái Đất. Trong nhóm thiên thể mà họ gọi là Hệ Mặt Trời ấy, tôi được phát hiện muộn nhất. Đúng ra họ chẳng biết đến tôi đâu. Nhưng cái anh chàng Sao Hải Vương kia quay lung tung quá, họ không tính được quỹ đạo – con đường mà anh ta thường đi qua – một cách chính xác, và họ đổ là tại một thiên thể nào đó khác ngoài vòng hiểu biết của họ. Họ gọi đó là hành tinh X và bắt đầu nghiên cứu về hành tinh X chưa biết này. Rồi họ cũng phát hiện ra tôi. Dù tôi không thực sự phù hợp với những tiên đoán về hành tinh X, họ cho hành tinh X “chết”, thế vào đó là tôi – sao Diêm Vương, hành tinh thứ chín của hệ Mặt Trời. Diêm Vương là vị thần cai quản âm phủ, trong thần thoại La Mã là Pluto, còn trong thần thoại Hy Lạp thì vị thần này tên là Hades. Họ cho rằng đó là cái tên phù hợp cho một hành tinh tối và lạnh như tôi.

Đúng vậy, tôi rất tối và lạnh lẽo. Khoảng cách từ tôi đến Mặt Trời hơn gấp bốn mươi lần khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trời kia mà. Ánh sáng và nhiệt lượng từ Mặt Trời chẳng truyền đến tôi được mấy. Con người tạo ra khái niệm “nhiệt độ” để đo sự nóng hay lạnh của mọi thứ. Họ có ba thang nhiệt độ phổ biến là thang độ C, thang độ F và thang độ K, mà trong thiên văn học, họ dùng thang độ K là phổ biến hơn cả. Thang độ K còn được gọi là thang nhiệt độ tuyệt đối, vì điểm 0 độ của nó là “0 độ tuyệt đối”, tức là tại điểm đó, không rút được năng lượng nhiệt từ vật chất nữa. Đó chỉ là một con số trên giấy, vì thực tế là chẳng vật chất nào có thể đưa về 0 độ tuyệt đối cả. 0 độ C thì thực tế hơn, đó là điểm đóng băng của nước, trong thang nhiệt độ tuyệt đối thì đó là điểm xấp xỉ 273,15K. Những thang đo này cho tôi một chút khả năng tưởng tượng về độ nóng của các thiên thể khác. Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao người ta nói Mặt Trời rất nóng: chỉ riêng nhiệt độ trung bình bề mặt đã là 5780K, so với tôi – nhiệt độ trung bình bề mặt chỉ khoảng 44K, thì đó quả là con số ấn tượng. Nhưng nghe nói họ ước tính nhiệt độ bên trong lõi Mặt Trời còn lớn hơn con số kia gấp nhiều lần nữa, đến hàng chục triệu độ. Nhiệt độ Mặt Trời quá lớn, vật chất ở đó không tồn tại ở dạng rắn, lỏng, khí phổ biến ở Trái Đất nữa, mà tồn tại ở dạng plasma – một hỗn hợp các ion và các electron tự do. Với một cơ thể toàn đá và băng như tôi, tôi chẳng hiểu nổi plasma rốt cuộc là cái gì. Hồi ấy tôi nghĩ Sao Thủy ở gần Mặt Trời nhất nên hẳn phải là hành tinh nóng nhất, nhưng chẳng phải. Đúng là sao Thủy rất nóng, nhiệt độ trung bình bề mặt đến 340K, rõ là nóng hơn tôi nhiều. Nhưng Sao Kim còn nóng hơn, nhiệt độ trung bình bề mặt đến hơn 700K. Con người giải thích đó là vì bầu khí quyển của Sao Kim dày đặc khí carbon dioxide và những đám mây acid sunfuric, chúng gây ra hiệu ứng nhà kính, ngăn cản nhiệt bức xạ trở lại không gian. Ồ, gần đây Trái Đất cũng đang khốn đốn với lượng khí thải nhà kính mà con người thải ra, không biết anh ta có thể nóng đến mức như Sao Kim không nhỉ? Chuyện tương lai, ai mà biết được. Dù sao cho đến nay, Trái Đất vẫn có một bầu khí quyển phù hợp và nhiệt độ trung bình bề mặt vào cỡ 287K – phù hợp cho sự tồn tại của sự sống.

Con người không chỉ đặt tên cho những gì sẵn có, mà còn tạo ra những khái niệm mới nữa, ví dụ như “thiên cầu”. Đấy là một quả cầu đặc biệt, vì nó… không có thật. Thiên cầu được quy ước là một quả cầu tự quay, đồng tâm với Trái Đất và có bán kính rất lớn. Lấy thiên cầu này làm gốc thì quỹ đạo biểu kiến của Mặt Trời quanh nó sẽ nằm trên một mặt phẳng gọi là “mặt phẳng hoàng đạo”. Đó là một mặt phẳng quan trọng, làm cơ sở cho hệ tọa độ hoàng đạo. Và nhờ nó, tôi mới biết mình khác biệt. Quỹ đạo của tôi nghiêng so với mặt phẳng hoàng đạo những hơn 17 độ, còn độ lệch tâm quỹ đạo của tôi là 0,25! Quỹ đạo của tôi khác biệt hẳn với các hành tinh khác – rất nghiêng, và rất “elip”. Nếu nhìn mặt phẳng hoàng đạo từ trên xuống, quỹ đạo của tôi còn cắt ngang qua quỹ đạo sao Hải Vương nữa. Sự khác biệt này làm tôi mặc cảm và khép kín hẳn. Nhưng câu chuyện không kết thúc ở đó…

Con người tìm thấy một “hành tinh” mới và đặt tên cậu ấy là Eris. Mới là với loài người thôi, còn tôi và Eris thì chẳng xa lạ gì nhau nữa. Mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn luôn là tình hữu nghị xã giao tốt đẹp – Eris có nửa quỹ đạo đến gần tôi, và nửa kia thì đi xa. Bán kính của Eris gần như tôi, nhưng cô ấy nặng hơn tôi 27%, và quỹ đạo Eris cũng vòng quanh Mặt Trời. Do đó, con người cho rằng nếu tôi là một hành tinh của hệ Mặt Trời, thì Eris cũng nên là một hành tinh, thậm chí có người gọi cô ấy là “hành tinh thứ mười”. Nhưng câu chuyện này là một câu chuyện đầy tranh cãi, và cuối cùng, họ đi đến kết quả: đặt lại định nghĩa cho một hành tinh. Kết quả là tôi không đủ điều kiện để được xếp hạng là một hành tinh. Tôi bị giáng hạng thành một hành tinh lùn với mã định danh 134340, trở thành thành viên lớn nhất trong Vành Đai Kuiper – một họ hàng rất nhiều những thiên thể nằm ngoài Hệ Mặt Trời, từ Sao Hải Vương trở ra, với anh bạn Sao Chổi Halley là thành viên nổi tiếng nhất trong số các sao chổi theo chu kì có thể quan sát được từ Trái Đất.

Những mặc cảm về sự khác biệt của mình bị đẩy lên đỉnh điểm sau sự kiện này. Tôi bắt đầu nghi ngờ về bản thân. Những khác biệt mà tôi có báo hiệu cho tôi một tương lai không được sáng sủa lắm. Tôi cảm thấy mình không thuộc về Hệ Mặt Trời, và người ta chứng minh cho tôi thấy đúng là tôi chẳng thuộc về thế giới ấm áp ấy. Tôi thuộc về thế giới của băng đá lạnh lẽo nơi Vành Đai Kuiper. Tôi bị đẩy ra khỏi Hệ Mặt Trời là do sự xuất hiện của Eris, và có lẽ Eris cũng biết điều đó. Eris luôn cố tiếp cận tôi và muốn nói một điều gì đó, nhưng tôi thì luôn từ chối thiện chí của cậu ấy. Tôi bắt đầu thay thái độ hòa ái và thân thiện thành một thái độ thù địch và khó chịu. Tôi có cảm giác cả thế giới này đang quay lưng lại với tôi.

Tôi có một hội bạn thân. Con người gọi các cậu ấy là các vệ tinh tự nhiên của tôi – tức là những thiên thể quay quanh tôi, giống như Mặt Trăng của Trái Đất vậy. Trái Đất chỉ có duy nhất một Mặt Trăng, còn tôi có những năm: Charon, Styx, Nix, Kerberos và Hydra. Charon là người bạn thân nhất của tôi, thậm chí chúng tôi còn được gọi là “hệ đôi”, vì khối tâm của chúng tôi chẳng nằm trong tôi hay cậu ấy, mà nằm giữa chúng tôi. Nhận thấy sự khác thường quá rõ ràng của tôi, không như những người khác lựa chọn tránh xa, Charon vẫn ở bên cạnh tôi. Cậu ấy biết tôi cần một người bạn để sẻ chia.

“Thật ra tớ đã dự đoán trước được điều này. Tớ quá khác biệt, Charon ạ. Quỹ đạo của tớ quá nghiêng. Chẳng hành tinh nào có độ nghiêng như thế cả.” Charon nhìn tôi, im lặng một lúc. Tôi định kể nữa, nhưng ánh mắt của cậu ấy làm tôi khựng lại. “Có lẽ cậu đã quên một chi tiết: quỹ đạo của cậu chỉ lệch 17 độ khi so với mặt phẳng hoàng đạo mà thôi. Mà mặt phẳng hoàng đạo chỉ được con người đặt ra để việc so sánh và nghiên cứu dễ dàng hơn. Nếu thích, cậu có thể tự quy ước một thiên cầu đồng tâm với chính mình và một mặt phẳng hoàng đạo khác, như thế thì quỹ đạo của cậu chẳng nghiêng nữa.” Dừng một lát, Charon tiếp tục. “Mà chính Trái Đất kia, thực ra quỹ đạo của anh ta cũng nghiêng đấy, tuy chỉ một chút thôi. Bởi vì mặt phẳng hoàng đạo được chọn là mặt phẳng chứa quỹ đạo quay của Mặt Trời so với thiên cầu, mà quỹ đạo ấy chẳng phải luôn luôn cố định. Đó là lí do người ta phải chọn quỹ đạo biểu kiến của Mặt Trời, và quỹ đạo Trái Đất cũng nghiêng đi một chút. Sai số hoàn toàn có thể chấp nhận được mà.”

“Nhưng chỉ trong một chừng mực nào đó thôi chứ!” Tôi phản bác ngay. “Tôi lệch những 17 độ! Mà chẳng những thế, tâm sai của tôi còn rất lớn nữa. Quỹ đạo của tôi là hình elip “elip” nhất trong hệ các hành tinh trước đây. Cậu có thấy họ vẽ quỹ đạo của tôi không? Cắt qua quỹ đạo của Sao Hải Vương.” Tôi nóng nảy cả lên, nhưng Charon chỉ bật cười khe khẽ. Này, có gì đáng cười cơ chứ? Tôi đang rất bực mình đấy. Không để tôi đợi lâu, Charon giải thích. “Cậu xem sao Thủy kia kìa. Quỹ đạo cô nàng nghiêng 7 độ, còn độ lệch tâm những 0.2, nhưng chẳng sao cả. Đâu có quỹ đạo của ai mà tròn vành vạnh đâu chứ. 0,25 thì 0,25, cậu vẫn quay tốt đó thôi. Hình ảnh mà cậu xem chỉ là hình chiếu quỹ đạo của cậu lên mặt phẳng hoàng đạo thôi. Nhưng quỹ đạo của cậu nghiêng những 17 độ, và do đó, quỹ đạo của cậu và sao Hải Vương trong không gian ba chiều chẳng can hệ gì nhau cả. Tất nhiên quỹ đạo của một thiên thể không hoàn toàn ổn định mà chịu nhiều ảnh hưởng khác nhau gây nên một vài nhiễu loạn, nhưng thực tế chứng minh cậu và sao Hải Vương chẳng bao giờ chạm mặt nhau.” Tôi ngớ người. Ừ nhỉ? Đúng là chúng tôi chưa chạm mặt nhau bao giờ kể từ khi ổn định đến nay.

Thấy tôi có vẻ xuôi, Charon khuyên tiếp. “Thật ra 17 độ cũng chẳng sao cả. Cậu xem, Eris có độ nghiêng quỹ đạo đến những hơn 44 độ. Cậu ấy chẳng phải vẫn quay tốt đó sao?”Charon chưa dứt lời hẳn, tôi đã nổi cáu lên. Eris! Lại là Eris! “Đừng nhắc cái tên đó trước mặt tôi! Cậu nói xem tại sao tôi lại bị giáng hạng? Là tại cậu ta! Nếu loài người không phát hiện ra sự tồn tại của cậu ta, tôi vẫn là hành tinh thứ chín của Hệ Mặt Trời.”

“Thôi nào. Việc làm hành tinh thứ chín của Hệ Mặt Trời quan trọng đến thế sao?” Charon khó hiểu. Tất nhiên rồi. “Cậu chưa từng làm một hành tinh, cậu không hiểu đâu! Từ khi họ đặt cái tên sao Diêm Vương cho tôi năm 1930, tôi đã được xếp hạng là một hành tinh thuộc hệ Mặt Trời suốt 76 năm qua. Rồi đột ngột họ giáng hạng tôi, mà nguyên do là vì sự xuất hiện của Eris trong tầm hiểu biết của họ!”

Bầu không khí đột ngột trở nên im lặng. Charon có vẻ không vui lắm. Tôi bỗng thấy hối hận. Lẽ ra tôi không nên nói như thế. Tôi vừa làm tổn thương người bạn thân nhất của tôi. Cậu ấy có ý muốn giúp tôi, thế mà trong cơn nóng giận nhất thời, tôi vừa vô ý làm buồn lòng cậu ấy. “Charon, tớ xin lỗi…”

Charon hiểu tôi, và có lẽ cậu ấy cũng biết tôi không cố ý. Hoặc do cái vẻ mặt hối lỗi của tôi có vẻ rất buồn cười, Charon phì cười. “Nghe này, cậu đã tồn tại suốt bao nhiêu năm mà chẳng cần một cái tên hay một định nghĩa. Thế mà chỉ vì 76 năm làm hành tinh trong hàng tỷ năm cuộc đời của cậu, cậu đã cho rằng đó là ý nghĩa sự tồn tại của mình? Tớ biết, câu chuyện về con người rất thú vị. Nhưng kệ họ chứ. Cậu không tồn tại vì cậu được định danh. Cậu tồn tại vì… vì chính cậu, chỉ vậy thôi.”

Charon nói đúng. Có lẽ tôi đã quá xem trọng những gì loài người nói về mình và quên mất thực sự tôi là ai.

“Eris không phải vấn đề. Eris vẫn luôn tồn tại cùng chúng ta. Cậu ấy vẫn là cậu ấy, vẫn quay và vẫn tồn tại như thế, chẳng hề gì việc con người định danh cậu ấy là 136199 Eris hay 2003 UB313. Cậu cũng đã từng như thế, cho đến khi cậu biết đến con người và những câu chuyện về việc định nghĩa và đặt tên mọi thứ. Việc định nghĩa giúp họ tổ chức và nghiên cứu mọi thứ. Họ tìm hiểu, và gắn vào đó những “nhãn dán” định nghĩa để dễ bề gọi tên. Nhưng điều đó không có nghĩa là bản chất của mọi thứ được tạo ra bởi những định nghĩa đó. Cậu vẫn là cậu dù cậu không được gọi là Sao Diêm Vương hay không được xếp vào hạng hành tinh.” Charon có cách nói chậm rãi và nhẹ nhàng. Những lời cậu ấy nói có vẻ dịu dàng và ấm áp, và cậu ấy luôn biết cách làm tôi bình tĩnh trở lại. “Mà thực ra Eris chỉ là một nhắc nhở rằng họ cần một định nghĩa hoàn chỉnh hơn cho khái niệm hành tinh, và khi họ định nghĩa lại thì vô tình cậu không còn phù hợp nữa mà thôi. Điều đó không có nghĩa cậu mất đi ý nghĩa tồn tại của mình hay mọi người xem thường cậu. Điều đó chẳng có nghĩa lý gì mấy với những người chẳng hề quan tâm việc này. Mà chẳng phải ai cũng quan tâm đến chủ đề đó nhiều đến thế. Dù sao, cậu chỉ quan tâm nhiều nhất đến chuyện về bản thân cậu, mọi người cũng thế thôi. Mình rất tiếc nhưng đây là sự thật: chẳng ai quan tâm cậu nhiều như cậu vẫn nghĩ đâu. Chúng ta tự quay quanh trục của mình nhiều hơn quay quanh một thiên thể nào đó khác. Ngay Trái Đất kia cũng quay những 365 vòng quanh chính anh ta mới quay quanh Mặt Trời được một vòng.”

Tôi bình tĩnh trở lại, và bắt đầu nghĩ về những gì Charon nói.

“Thật ra, cậu bỏ quên một số câu chuyện Trái Đất kể đấy. Cậu chỉ tập trung vào những câu chuyện xoay quanh chính mình và bỏ qua những câu chuyện về thế giới ngoài kia. Cậu biết không, bên ngoài Hệ Mặt Trời, bên ngoài Vành Đai Kuiper quen thuộc, có thứ gọi là thiên hà. Đó là một tập hợp rất nhiều những thiên thể và vật chất khác. Nơi chúng ta ở gọi là Dải Ngân Hà, Hệ Mặt Trời và Vành Đai Kuiper chỉ nằm ở rìa của Dải Ngân Hà, thuộc một bộ phận gọi là Nhánh Orion. Dải Ngân Hà cực kì lớn, lớn hơn Hệ Mặt Trời nhiều lắm. Nhưng Dải Ngân Hà không phải thiên hà duy nhất. Còn có nhiều nhiều thiên hà khác nữa. Có thiên hà đã được phát hiện, như Thiên Hà Tiên Nữ thường song hành với Dải Ngân Hà, nhưng cũng có những thiên hà chưa được phát hiện, với vô vàn những thiên thể khác chưa được định danh. Nhưng cậu đoán xem, những thiên thể đó có quan tâm không?” Dừng lại một lát cho tôi có thời gian suy nghĩ, Charon tiếp lời. “Không. Bọn họ chỉ tồn tại tốt phần bọn họ thôi. Họ chẳng quan tâm con người liệu có biết đến họ, có định danh cho họ hay không. Thậm chí, họ còn chẳng biết đến sự tồn tại của con người.”

Tôi cần chút thời gian. Charon biết ý, cậu ấy không tiếp nữa.

Có lẽ cậu ấy đúng. Thế giới này quá đỗi rộng lớn, còn tôi thì quá nhỏ bé. Tôi đã quá mải mê quay quanh chính mình. “Cảm ơn Charon. Tớ biết tớ sai rồi. Tớ vốn nên làm những gì mà tớ cần làm, chứ chẳng phải suy nghĩ linh tinh rồi tự tổn thương chính mình thế này. Và tổn thương cả cậu nữa.”

“Không sao đâu. Cậu hiểu ra là tốt rồi. Nhưng tớ không nghĩ cậu chỉ tổn thương mình tớ…” Charon lấp lửng. Tất nhiên, tôi hiểu cậu ấy muốn nói gì. “Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ nói chuyện với Eris.”

Tôi tìm đến Eris. “Sao rồi? Không giận dỗi tớ nữa?” Cô ấy có vẻ không vui. Tôi có thể hiểu được. Hôm nay tôi chỉ muốn xin lỗi và hi vọng cô ấy có thể tha thứ cho tôi.

“Xin lỗi Eris. Tớ đã quá xem trọng những câu chuyện của con người, những định nghĩa, nhận định của họ về tớ và lấy đó làm ý nghĩa của chính mình. Tớ để những cảm xúc không tốt làm chủ mình và thể hiện thái độ không hay với mọi người, và đặc biệt là với cậu. Charon đã giải thích cho tớ, và tớ đã hiểu rằng thật ra đó chỉ là những định nghĩa mà họ gắn cho tớ dựa trên tầm hiểu biết của họ và nhận định của họ về tớ chứ không thể làm thay đổi bản chất của tớ được. Tớ biết thời gian qua tớ đã làm sai rồi. Hôm nay tớ chỉ muốn nói với cậu một lời xin lỗi. Eris, cậu không sai, tớ mới sai.” Tôi chờ đợi cơn thịnh nộ của Eris trút xuống. Nhưng khác với tưởng tượng của tôi, Eris chỉ cười.

“Cậu hiểu được như thế thì tốt quá. Không sao cả. Cậu không sai. Chẳng ai sai cả. Chúng ta sinh ra là để quay. Chúng ta tự quay quanh trục của chính mình, quan tâm chính mình là chuyện hiển nhiên.

 Nhưng chúng ta không chỉ quay quanh chính mình mà còn quay quanh Mặt Trời nữa. Chúng ta chỉ tồn tại khi nào mọi thứ còn giữ được cân bằng. Tất nhiên sẽ luôn có yếu tố nhiễu loạn, nhưng mọi thứ rồi sẽ xảy ra theo đúng như những gì nó phải thế. Cậu không cần lo lắng về những khác biệt của cậu. Biết đâu, đó chính là thứ giúp cậu cân bằng và tồn tại đến nay thì sao?” Cô bạn này luôn có thái độ dễ chịu và lạc quan, dù cô ấy mang tên của một nữ thần chuyên gây rối và gián tiếp gây ra cuộc chiến thành Troia. 

“Cái tên họ đặt cho cậu chẳng hợp với cậu gì cả.” Tôi thốt ra một câu chẳng liên quan gì lắm, nhưng tôi nghĩ Eris hiểu tôi muốn nói gì. Cô ấy bật cười, “Tớ cũng thấy thế.” Chúng tôi cùng cười với nhau. Rồi cô ấy tiếp. “Nhưng chẳng sao cả. Con người cần những cái tên để diễn tả chính xác những gì họ muốn truyền đạt, và ngoài ra, cũng để nhắc nhở họ một điều gì đó. Có lẽ họ cảm thấy tớ thích hợp với hình tượng Nữ thần Eris.”

Tôi suy nghĩ về điều mà Eris nói. Tôi nghĩ về Charon. Trong thần thoại của người Hy Lạp, Charon là người lái đò đưa các linh hồn qua sông Styx để đến Âm Phủ. Lần này, thay vì lái đò đưa các linh hồn đến Âm Phủ, Charon đưa vị thần Âm Phủ quanh năm chỉ ở trong thế giới của chính mình ra chiêm ngưỡng thế giới bên ngoài. Có lẽ đó mới là ý nghĩa của những cái tên và những định nghĩa: nhắc nhở người ta về một điều gì đó.

Giờ tôi đã thoải mái hơn với những câu chuyện về loài người. Không đặt nặng như trước đây, nhưng cũng thường nghe để biết thêm một điều gì đó mới. Đôi khi, những khám phá của họ rất lí thú. Họ tìm ra các định luật, nguyên lí, rồi dùng nó để tính toán, dự đoán những điều họ chưa biết, mặc dù không phải lúc nào tính toán của họ đều đúng. Thực tế là họ sai nhiều hơn đúng, nhưng nhờ những cái sai đó họ mới tìm thấy cái đúng. Đó là một quá trình đầy khó khăn nhưng rất thú vị. Mỗi khi như thế, những cái tên được đặt ra để nhắc họ về những điều đã qua ấy, và diễn đạt ý nghĩa của những điều ấy đối với họ.

GAIA OR MARS – NGUYỄN QUANG HUY

Lớp – Trường: Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội

Ngày 15 tháng 06 năm 952 (Lịch Mars)

Tiếng chuông đồng hồ trên phi thuyền làm tôi chợt tỉnh giấc, đã là ngày thứ 31 tôi trốn khỏi Mars để đến khám phá các hành tinh khác. Tôi với lấy chiếc bút mực đánh thêm một dấu tích vào cuốn sổ của mình để không bị quên đi khái niệm về thời gian. Tỉnh dậy giữa không gian mênh mông của vũ trụ, nếu như không có chiếc đồng hồ thì tôi sẽ không bao giờ có thể phân biệt được bây giờ là ban ngày hay đêm.

Cuộc sống độc lập ngoài không gian khác hẳn so với ở cung điện khi mà bạn có người phục vụ từng bữa ăn trong ngày, một hồ nước ấm cùng cánh hoa hồng rải đầy mặt nước chỉ chờ bản thân bước vào, còn ở đây tôi luôn phải cân nhắc số thực phẩm cho chuyến hành trình của mình, tiết kiệm số lần tắm để có đảm bảo mình không bị chết khát, theo dõi lượng oxi liên tục, nhưng ít nhất ở đây tôi được làm những gì tôi muốn, không phải ép mình vào những khuôn khổ gò bó mà giới quý tộc thành Salvoria đặt ra cho một vị công chúa.

Có thể mọi người sẽ nghĩ tôi bị điên khi công chúa Darcy lại từ bỏ ngôi vị ở thành phố Salvoria đầy quyền quý để rong ruổi khắp hệ Solar. Nhưng hãy tin tưởng ở tôi, là một công chúa, tôi biết rõ bản thân phải luôn hành động vì thần dân của mình. Có một sự thật rằng Mars đang ngày càng trở nên ô nhiễm do chất thải từ hoạt động của các thành phố cùng những cuộc chiến nội bộ giữa những phe phái với nhau nhằm thâu tóm quyền thống trị kéo dài liên miên khiến cho tình hình của Mars đang trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Một ngày nào đó không xa, khi không gian xung quanh hoàn toàn bị bao phủ bởi khí độc, những quả tên lửa thay phiên nhau phóng ra từ thành phố này sang thành phố khác, chiếc mái vòm bảo vệ cho các thành phố rồi cũng sẽ bị sụp đổ, những cơn bão đỏ sẽ thoải mái càn quét. Khi ấy không còn gì có thể bảo vệ người dân bên trong nữa, sẽ không còn bất kỳ sự sống nào có thể tồn tại trên Quả Cầu Đỏ này được nữa.

Nhưng có lẽ thực sự vẫn còn hy vọng, tôi đã từng giành hàng trăm giờ đồng hồ chỉ để quan sát một hành tinh tên Gaia từ tháp thiên văn của giới học giả Salvorians. Hành tinh ấy có gì đó rất đặt biệt, nó khác so với Mars, khác cả so với Jupiter, Saturn, Uranus hay Neptune. Nhìn từ Mars, tôi có thể thấy nó có những mảng màu xanh dương, trắng, nâu, lục, hòa quyện vào với nhau, không hề một màu như những hành tinh mà tôi từng thấy. Và một điều gì đó bỗng nảy ra trong suy nghĩ của tôi, nó giống như một tiếng gọi từ nơi nguyên thủy, nó thổi vào trong hốc tai của tôi hơi thở của sự sống.

Tôi tự hỏi liệu rằng có thể sinh sống được trên hành tinh đó không nhỉ? Tôi cảm thấy đây có thể là một vùng đất mới, nơi mà những thần dân của Salvoria có thể đặt chân tới và sinh sống, thậm chí là tất cả những người dân từ thành phố khác của Mars.

Mặc dù bị ngăn cấm bởi chính cha mình, thậm chí bị nhồi nhét vào đầu những lời răn dạy rằng nó chỉ là một hành tinh chết và nó sẽ giết chết bất cứ ai đặt chân lên nó từ những học giả uyên bác, tôi vẫn giữ lấy niềm tin của mình rằng Gaia sẽ là một ngôi nhà mới cho người dân trên Mars. Đó chính là lý do mà tôi đang ở trên chiếc phi truyền lén trộm được từ cảng hàng không của thành phố, tôi ở đây để tìm kiếm đáp án cho thắc mắc của mình, một thứ gì đó mách bảo cho tôi rằng tôi đang đi đúng hướng. Chiếc phi thuyền có hơi trầy xước và rung lắc khi bay ra khỏi vùng khí quyển của Mars nhưng tôi khá tự tin rằng nó có đủ khả năng để đưa tôi đi lẫn về, tôi mong vậy…!

***

Ngày 23 tháng 06 năm 952 (Lịch Mars)

Tuyệt vời! Theo như hệ thống thông báo thì hiện tại phi thuyền đã đến gần sát bề mặt khí quyển của Gaia. Nén cơn vui lại, tôi sẽ phải gấp rút chuẩn bị cho việc hạ cánh an toàn tại hành tinh này.

Tôi cố định bản thân vào chiếc ghế chỉ huy bằng một chiếc đai an toàn, sau đó kiểm tra hệ thống phản lực cũng như nguồn nguyên liệu cần thiết để sử dụng, tất cả đều đang ở mức cho phép. Sau khi xác định tọa độ điểm hạ cánh, tôi khởi động tấm khiên chống ma sát và cho phi thuyền lao thẳng xuống vùng khí quyền màu trắng kia. Nó trông như ánh hào quang tỏa ra từ Gaia vậy nhưng nó không hề dễ chịu như đôi mắt chúng ta thấy, ngay khi rơi vào vùng khí quyển, những tia lửa bắt đầu bùng cháy bao trùm lấy phi thuyền, nhiệt độ tấm khiên chống ma sát sắp sửa chạm tới mức giới hạn. Phi thuyền bị rung lắc dữ dội, nếu như không có đai an toàn có lẽ tôi đã bị xay nát bên trong này.

Khi mà tôi cảm thấy sự hỗn loạn dâng lên đến cực đỉnh, đột nhiên mọi thứ trở nên ổn định dần, hệ thống thông báo đã thành công tiến vào trong khí quyển của Gaia và kích hoạt dù ngay lập tức. Lực kéo từ chiếc dù làm phi thuyền bị hẫng lại giữa không trung sau đó hạ cánh an toàn trên một vùng đất.

Tôi đảm bảo bản thân phải được bịt kín vào trang bị bình khí oxi đầy đủ trước khi bước ra khỏi phi thuyền. Cảnh vật ở đây rất lạ, mặt đất tôi bước xuống không hề cứng và thô như ở trên Mars, nó êm và có vẻ mịn hơn nhiều nhưng vẫn đủ chắc chắn để bản thân tôi bước đi trên nó. Ngước nhìn lên trên, tôi chỉ thấy một sắc xanh dương cùng với những khối vật chất lơ lửng trên cao, góc nhìn từ đây thực sự khác hoàn toàn so với Mars, tôi đoán những khối vật chất lơ lửng kia chịu trách nhiệm cho việc tạo nên các mảng màu trắng mà tôi thấy ở tháp thiên văn.

Tôi thực sự choáng ngợp khi xung quanh bãi đất mà phi thuyền của tôi đáp xuống có rất nhiều loại cây cối, từ cao đến tập, từ nhỏ đến lớn, chúng mọc tuy không đồng đều nhưng chúng rất đa dạng. Ở trên Mars, tôi chỉ biết đến một vài loài cây nhất định, chúng có 2 chức năng, một là cung cấp thực phẩm cho người dân, hai là tái tạo một lượng oxi nhất định dưới sự trợ giúp của nguồn sáng nhân tạo lắp trên mái vòm bảo vệ của thành phố. Như vậy nghĩa là có thể hít thở hoàn toàn bình thường trên hành tinh này mà không cần tới sự trợ giúp của bình dưỡng khí, điều này hoàn toàn đúng tôi đã thử bỏ mặt nạ oxi ra và kiểm chứng. Vậy có nghĩa là hành tinh này hoàn toàn có thể ở được, nó có không khí để hít thở tốt, cây cối có thể phát triển tốt trên bề mặt của nó.

“Tuyệt vời…!”, tôi hét lên thật to. Câu trả lời của tôi đã được giải đáp.

“Đây là một hành tinh có sự sống…và nó hoàn toàn ở được…!”, tôi lại hét lên. Trong đầu tôi đang mơ ước về một viễn cảnh những người dân trên Mars có thể được chuyển sang sinh sống tại hành tinh xinh đẹp này. Tạm biệt mảnh đất một màu, tạm biệt những cơn bão đỏ, tạm biệt những cuộc nội chiến dai dẳng, sẽ không còn những quả tên lửa và cũng chẳng cần đến mái vòm bảo vệ nữa.

Tôi đặt một chiếc máy quét xuống mặt đất, chỉ mất một vài phút, tôi đã có một bản đồ địa hình mặt đất thu nhỏ trong khu vực bán kính 10km. Địa hình ở đây khá đặc biệt, những điểm lồi lõm kia có thể là những ngọn núi, nhưng nó chưa thực sự to lớn bằng những ngọn núi đá trên Mars. Thu thập thêm một vài số liệu, cùng một ít mẫu đất, mẫu cây, mẫu không khí xong, tôi quyết định lên phi thuyền trở về Mars trước khi sắc xanh trên bầu trời kia chuyển sang màu tối dần. Tôi phải quay lại để thông báo cho tất cả mọi người, để chứng minh cho các học giả thấy họ đã sai lầm như thế nào.

Sau khi mất một lúc để ổn định lại phi thuyền thì tôi nhận được thông báo rằng năng lượng còn lại không đủ cho chuyến hành trình quay trở về Mars. Hệ thống cần tiêu tốn nhiên liệu nhiều hơn dự kiến để vượt qua lớp khí quyển của Gaia vậy nên khả năng cao là tôi sẽ bị trôi dạt ngoài vũ trụ cả nghìn năm nếu vẫn cố chấp phóng phi thuyền ra khỏi đây.

Tôi phải linh hoạt trong những hoàn cảnh cần sự linh hoạt (Mobilis in mobili), đó là điều mà cha luôn dạy cho tôi để chuẩn bị cho một ngày nào đó tôi sẽ kế thừa sự nghiệp của ông tiếp quản thành phố Salvoria, giờ đây tôi đã có cơ hội để được thực hành nó.

Rõ ràng là hành tinh này có thể ở được và việc ở lại đây một thời gian cho đến khi tôi tìm được nguồn năng lượng bổ sung là hoàn toàn có thể nếu như ta có sự chuẩn bị và đề phòng kĩ càng. Tôi di chuyển phi thuyền của mình xuống dưới một gốc cây lớn sau đó chuyển sang chế độ tàng hình, lấy thêm một ít cành cây và lá khô rải xung quanh để trông thật tự nhiên. Tôi còn sử dụng một thiết bị báo động nhỏ đặt xung quanh gốc cây, bất kì thứ gì kì lạ bước qua, hệ thống sẽ thông báo cho tôi biết.

Thế là chỗ trú ẩn tạm thời của tôi đã hoàn thành vừa kịp lúc màn đêm buông xuống. Không gian xung quanh lúc này khác hẳn so với ban ngày, tất cả chìm vào một màu đen huyền bí, tĩnh mịch đến rợn người, linh cảm của tôi mách bảo nên đi vào trong phi thuyền và ngủ đến sáng mai, tôi đồng ý bởi vì dù sao thì hôm nay tôi cũng đã rất mệt rồi.

***

Ngày 24 tháng 06 năm 952 (Lịch Mars)

Tiếng báo động của phi thuyền bất ngờ kêu lên, có một thứ gì đó đã bước vào vùng an toàn của phi thuyền, điều này có nghĩ là trên hành tinh này có những sinh vật có thể di chuyển được chứ không phải môi cây cối. Tôi bật người dậy và mặc bộ đồ bảo hộ vào ngay lập tức trước khi ra ngoài xem xét tình hình. Đến lúc này tôi mới nhớ ra rằng mình không mang theo bất kì đồ phòng vệ nào, chiếc phi thuyền chuyên chở hàng hóa nên cũng không được trang bị đạn dược. Tôi không thể chắc chắn sinh vật ngoài kia trông như thế nào, nó có dữ tợn, hung bạo không hay là một sinh vật hiền lành nào đấy?

“Thật ngu ngốc!”, tôi nói nhảm.

Cánh cửa phi thuyền dần mở ra, bầu trời tuy đã có chút ánh sáng nhưng không gian xung quanh vẫn tĩnh mịch một cách bí ẩn. Tôi cẩn thận bước ra ngoài và dò theo tín hiệu báo động của hệ thống, nó phát ra từ bên phải gốc cây. Ngay sau khi điều chỉnh lại thiết bị báo động có một bóng đen vụt qua phía sau lưng tôi, đến khi tôi quay lại thì nó đã biến mất vào trong đám cây cối phía trước. Nếu nó là một sinh vật tà ác nào đấy thì nó đã có thể ra tay với tôi ngay lúc đó, vậy nó thực sự là cái gì?

Sự tò mò kéo tôi lần theo hướng di chuyển của nó, băng qua một mảnh đất mọc chi chít những loài cây cối, tôi đến một khu vực rất lạ, ở đây có những tòa nhà cao ốc, những con đường, khu phố tuy không đẹp bằng Salvoria nhưng tôi vẫn có thể thấy nó hiện đại, phải là đã từng hiện đại mới đúng, tất cả đều đã bị bao phủ kín bởi cây cối, không có dấu hiệu của sự đông đúc, của những hoạt động náo nhiệt như trên Mars.

Trong khi tôi còn đang bị bất ngờ vì những gì mình thấy thì bóng đen đó đã xuất hiện ở ngay một cái cây gần đấy. Tôi đã có thể nhìn thấy rõ nó, nó là một sinh vật đứng bằng 4 chân, cổ nó cao được bao phủ bởi một lớp lông giống như mấy bộ áo khoác của giới quý tộc, trên đầu nó có những chiếc sừng nâu nhưng chúng không hề nhọn hoắt như mũi khoan mà nó mảnh khảnh, tỏa ra nhiều nhánh khác nhau, những tia sáng trên không trung chiếu lên cơ thể lấp lánh của nó tạo thành một hình tượng hoàn mỹ. Nó ngẩng cao đầu nhìn về phía tôi, một cái nhìn tò mò và ẩn chứa sự do thám.

“Phập!”, đó là những gì tôi nghe thấy khi một mũi tên ở đâu bắn tới trúng cổ của nó. Sinh vật này kêu lên thảm thiết trước khi ngã xuống, máu của nó bắn lên những chiếc lá xung quanh thành màu đỏ lòm, vết thương thì liên tục chảy máu, cơ thể còn lại chút sức lực chỉ đủ để thoi thóp một thời gian trước khi thực sự chết.

Nhận thức được sự nguy hiểm, tôi nhanh chóng trốn dưới một cái cây đổ gần đó. Từ xa tôi nhìn thấy một đám những người khác, chính xác là người giống như tôi vậy, họ hoàn toàn có những bộ phận trên cơ thể giống người trên Mars. Nhưng có lẽ văn hóa của họ khác với chúng tôi, họ mặc những bộ quần áo cầu kì, trang trí bằng nhiều hoa văn giống như một kiểu kí tự nào đấy, làn da của họ được vẽ lên những đường nét lạ lùng bằng nhiều màu sắc khác nhau, có một điểm chung là họ đều trông rất dữ tợn và có vũ khí. Bọn họ cùng nhau cất tiếng hò reo, thông qua âm điệu thì tôi đoán là họ đang ăn mừng việc giết chết sinh vật kia, có lẽ đó là con mồi của họ và họ chuẩn bị ăn nó chăng?

“Tuyệt!”, tôi nói một cách mỉa mai. “Lần đầu đặt chân lên một hành tinh lạ và được chào đón bằng một màn săn bắn, giết chóc đầy hung tợn… Không biết còn gì có thể làm mình bất ngờ được nữa nhỉ…?”, tôi không biết nữa, tốt nhất là nên rời khỏi đây. Ngay khi định quay đầu bỏ trốn, tôi đã bị một tên man rợ nào đó nấp sau lưng đánh ngất…

***

Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang trong trạng thái mất hết trang thiết bị và bị trói trong một cái lồng làm bằng gỗ, nó được thiết kế để kẹp thẳng cẳng người tôi, tôi đang bị họ khiêng đi cùng với xác của sinh vật đáng thương kia.

Bọn họ thực sự là ai? Họ đang đi đến đâu? Tôi bắt đầu có chút hoảng sợ, bản năng sinh tồn thôi thúc tôi cố gắng gỡ tay ra khỏi dây trói nhưng thực sự nó rất chặt, càng cố gắng thì da thịt ở cổ tay tôi càng bị cứa rát. Tôi gào lên, ráng nói với một vài người gần đấy nhưng thực sự họ không quan tâm đến tôi cho lắm. Điều tôi biết lúc này là tôi không nên tự hủy hoại cổ họng của mình, vậy nên tôi chỉ biết giữ im lặng và cố gắng ghi nhớ đoạn đường mà họ vác tôi đi.

Họ mang tôi đến một thành lũy đặt tại nơi âm u, dày đặc cây cối. Nơi này được bao bọc bởi một lớp rào chắn bằng gỗ cao gấp 3 lần người bình thường, có những người đứng trông trên tháp canh gỗ đặt xung quanh. Bên trong có rất nhiều người khác cũng ăn mặc và trang điểm kì quái, bọn họ nhìn tôi bằng một ánh mắt lạ lùng.

Tôi bị bắt trói trong một căn nhà làm bằng đất, trên tường chỉ có duy nhất một cây đuốc nhỏ. Khi những tia sáng cuối cùng của một ngày chuẩn bị tắt đi, ánh sáng lập lòe của cây đuốc là nguồn sáng duy nhất giữ cho tôi nhìn thấy xung quanh.

Một lúc sau, có một người phụ nữ bước vào trong căn phòng nơi tôi bị giam giữ, bà ta vẫn ăn mặc kiểu kì cục như vậy nhưng trông có vẻ thông thái và hiểu biết hơn những kẻ dữ tợn ngoài kia nhiều. Ánh mắt bà ấy kiên định và sâu sắc, nó dường như đi thẳng vào trông tâm trí của tôi vậy, tôi đoán bà ấy có thể là một trưởng lão, một người được kính trọng trong cộng đồng những người ở đây.

“Làm ơn hãy cho tôi một chút nước…!”, tôi nài nỉ người phụ nữ già đó.

Bà ta sững sỡ khi nghe thấy tôi nói. “Et hoc est quod antiqui hominem” (Đây là một Người Thiên Cổ), đó là những từ mà bà ta dùng để nói với đám người đang tò mò đứng ngoài. Câu nói của bà ấy làm cho bọn họ bất ngờ và bắt đầu xì xào bàn tán với nhau những lời to nhỏ.

“Ngươi là kẻ đến từ thế giới cổ đại?”, bà ta hỏi tôi bằng tiếng Martian.

Khoan đã! Tại sao một người ở hành tinh Gaia lại có thể biết ngôn ngữ ở trên Mars.

“Bà có thể nói tiếng Martian? Tại sao?”, tôi kinh ngạc hỏi.

Bà ta đáp lại tôi bằng một giọng không mấy dễ chịu: “Tất nhiên rồi cô gái, làm gì có cái gì gọi là Martian. Chúng ta đều là một giống loài, chúng ta đều có chung một nguồn gốc nhưng ta thực sự không bao giờ muốn động tới thứ ngôn ngữ đó nữa!”

Những câu nói dồn dập của bà ta làm tôi e sợ nhiều hơn là tò mò. “Có chuyện gì đang xảy ra vậy? Rốt cuộc là bà đang nói cái gì vậy?”, tôi đáp.

“Ôi hỡi cô gái Thiên Cổ nhỏ bé! Có thể cô không biết nhưng thế hệ Người Thiên Cổ các cô chắc chắn biết… Biết về một hành tinh xanh từng rất xinh đẹp cho đến khi nó bị phá hủy bởi máy móc, chiến tranh, vũ khí, pháo lửa, dịch bệnh… Chúng càn quét và hủy diệt hệ sinh thái trên quả cầu này, các thành phố bị ô nhiễm nặng đến mức không thể tái tạo lại được.

Những người Thiên Cổ đã hứa rằng họ sẽ đưa tất cả mọi người đến một hành tinh mới để sinh sống nhưng đó chỉ là một lời nói dối. Họ chỉ đưa những kẻ giàu có và quyền lực đi theo, chúng ta đã bị bỏ mặc cho đến chết… cho đến chết… ngươi hiểu không? Không một ai trong số chúng thèm để ý hay ngó ngàng gì đến sự sống của chúng ta. Chúng ta phải tự cứu lấy bản thân…”, đó là những gì bà ta kể cho tôi nghe.

Vậy rõ ràng xuất thân của những người trên Martian thực chất là từ hành tinh Gaia này? Do chiến tranh và dịch bệnh nên khi hành tinh bị hủy hoại nặng nề, những kẻ giàu có và quyền lực đã rời bỏ nơi đây để đến Mars sinh sống, bỏ mặc lại những sinh linh lầm than nơi chốn này.

Khi tôi còn chưa hết bất ngờ, bà ta đã ra lệnh cho đám người ngoài kia, giọng nói bà ấy lúc này thật đáng sợ: “Suspendisse in ea: adolebitque ea ad immolandum victimas suas coram numen lunonis.” (Treo cô ta lên, thiêu đốt cô ta để hiến tế cho nữ thần Juno).

Hai người đàn ông to khỏe bước vào dốc ngược người tôi lên. Tôi bị khiêng đến đàn tế trước một bức tượng thần khổng lồ, họ trói tôi vào một cây cột, dưới chân tôi là những bó củi được thấm đẫm chất dễ chãy. Tôi không thể tin được họ định thiêu sống tôi ư? Tôi không xứng đáng bị như vậy chỉ vì lời bội tín của tổ tiên. Tôi phải thoát ra khỏi đây.

Hàng ngàn ngọn đuốc được thắp sáng trước điện thờ của bọn họ, tất cả những người dù già hay trẻ đều quỳ lạy bức tượng và lặp lại những lời cầu nguyện bằng tiếng Gaian:

“Numen Iunonis honorem summi!

Ut lenita dea est ab antiquis in mundo, sed semper est in universum omnium misereatur. Nostra semper nos custodiunt in fide, quae est prophetiae die numen in terris veniunt ad nos in eam et paradisus.

Sit Carmentis Nymphae noster accipere sacrificium, et libera nos de passione.

O numen lunonis numen lunonis o … … … o numen lunonis!”.

(Kính lạy nữ thần Juno tối cao!

Nữ thần đến từ thế giới Thiên Cổ nhưng nữ thần luôn thương xót cho mọi chúng sinh trong vũ trụ này. Chúng con luôn giữ vững niềm tin vào lời tiên tri về một ngày nữ thần sẽ giáng thế và mang chúng con đến với thiên đường của Người.

Cúi xin nữ thận đón nhận lấy đồ hiến tế của chúng con và giải thoát chúng con khỏi đau khổ.

Lạy nữ thần Juno… Lạy nữ thần Juno… Lạy nữ thần Juno…!)

Tôi ngước nhìn lên bức tượng khổng lồ ấy, đó là một hình ảnh người phụ nữ mặc chiếc áo vải trắng, quấn quanh người chiếc khăn voan và đội chiếc vương miệng quyền lực. Ánh mắt bà ấy tràn đầy hy vọng khi ngước nhìn lên trời cao. Trong phút chốc tôi thấy dung mạo của bà ấy thực sự rất giống một người mẹ, có thể là mẹ của tôi, hoặc mẹ của tất cả mọi người. Dù bà ấy là ai đi chăng nữa, có lẽ chỉ có bà ấy mới có thể giải quyết được những gì đang diễn ra tại hành tinh này.

***

Trước khi bà trưởng lão kịp châm lửa thiêu cháy tôi, một tiếng nổ vang trời mở ra một cánh cổng không gian trên không trung. Mặt đất lúc này bị rung lắc do ảnh hưởng từ vụ nổ, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng ngước lên trên chiếc cổng sao lơ lửng giữa bầu trời đêm.

Từ trong đó, chiếc phi thuyền mẹ cùng với hạm đội của Salvoria xuất hiện và phóng một tia sáng xanh về phía tôi. Chỉ trong một tích tắc, tôi đã được di chuyển vào bên trong phi thuyền. Sau lần dịch chuyển bất ngờ ấy, tôi bị ngã gục xuống trước ghế điều khiển của cha tôi, không cần nhìn cũng biết ông ấy đang giận dữ đến mức nào.

“Cha đã cấm con được bén mảng tới hành tinh này nhưng con chưa bao giờ là một đứa trẻ chịu nghe lời!”, ông nghiêm nghị hỏi: “Con đã biết những gì?”.

“Tất cả…!”, tôi đáp lại một cách thẫn thờ. Lúc này mẹ tôi bước vào, tôi ôm chầm lấy bà ấy, tôi không thể tin được vào những gì mình vừa mới biết, nước mắt cứ thế rơi ra. Mẹ tôi dịu dàng ôm lấy an ủi tôi, bà không nói gì, có lẽ bà biết tôi đã chịu đựng quá nhiều trong chuyến đi này.

“Mobilis in mobili. Cha đã luôn nhắc nhở con về điều này con hiểu chứ? Chúng ta không thể đòi hỏi sự hoàn thiện, chúng ta chỉ có thể linh hoạt trong những tình huống yêu cầu sự linh hoạt. Đó chính là lý do vì sao mà tổ tiên chúng ta phải đưa ra quyết định như vậy. Cha tưởng rằng mình có thể giúp con quên đi những kí ức không đáng nhớ đó của tổ tiên nhưng con luôn muốn đâm đầu vào, để rồi kết quả nhận lại được gì? Không có gì cả! Đáng lẽ cha nên ra quyết định này sớm hơn, hãy để những câu chuyện xưa cũ chìm vào quên lãng!”, vừa ngắt lời, cha tôi đã ra lệnh cho hạm đội khởi động toàn bộ hỏa lực phóng xuống Gaia.

“Cha đang định làm gì vậy? Cha không thể phá hủy hành tinh này được. Nó là một phần của chúng ta. Hành tinh này đã phục hồi và chúng ta có thể tái tạo nó!”, tôi cố gắng cầu xin cha đừng làm như vậy.

“Cha phải làm như vậy, chúng ta đã sống trong quá khứ đủ lâu rồi, hành tinh này đã đi đến hồi kết và giờ là lúc xóa sổ nó!”, ông khởi động khóa lệnh của toàn hạm đội, mọi đầu đạn đã được nạp đầy.

“Joshua! Anh không thể làm như vậy được! Làm như vậy thực sự cực đoan!”, mẹ tôi chạy đến ngăn cản cha tôi.

“Nếu lời con bé nói là thật vậy thì chúng ta vẫn còn hy vọng, chúng ta có thể cùng nhau xây dựng lại thế giới này, thậm chí là giữa hai thế giới!”, bà ấy đang cố gắng khuyên ngăn chồng mình.

Đáp lại những gì bà ấy nói, ông chỉ trừng mắt một cái và đẩy ngã bà về phía tôi. Ông nói: “Từ khi nào bà đã nhiễm những tư tưởng hão huyền từ đứa con gái của bà vậy? Đã có hàng tá hy vọng và mơ tưởng được vẽ vời ra chẳng nhằm mục đích gì ngoài việc che dấu sự thật. Và sự thật là không còn bất cứ hy vọng nào về thế giới này nữa, tổ tiên và chúng ta đã chịu đựng quá đủ, những kí ức đó không đáng được tồn tại!”, ông dường như không kìm được cảm xúc của mình.

Mất một lúc để chấn tĩnh bản thân, ông lạnh lùng hạ lênh phóng hỏa. Đứng từ trên nhìn xuống, quả tên lửa đầu tiên được phóng xuống ngay bức tượng thần của các Gaians làm nó nổ tung. Các mảnh vỡ bắn ra tứ phía, tàn phá thành lũy của những người bên dưới. Trong phút chốc, biểu tượng của sự hy vọng của các Gaians đã bị sụp đổ, họ đang sợ hãi, hoảng loạn trong cơn biển lửa. Ngay sau phát tên lửa đầu tiên là hàng loạt quả tên lửa khác cùng phóng theo, chúng giống như một cơn mưa thiên thạch trút xuống phá hủy hành tinh này vậy.

Chiếc đầu của bức tượng nữ thần Juno nằm lăn trên mặt đất, mọi người còn nhớ tôi từng nói rằng nó trông giống hình ảnh mẹ tôi chứ. Thực sự là đúng như vậy.

“Dừng lại! Đủ rồi!”, mẹ tôi thốt lên bằng một giọng quyền lực và đưa ra biểu tượng hình con công ngũ sắc được làm bằng kim cương, nó phát ra một thứ ánh sáng 7 màu sau đó kết hợp lại với dòng máu đang chảy trong người mẹ tôi tạo thành hình ảnh nữ thần Juno mà tôi đã từng thấy.

“Nhân danh là hậu duệ của Juno, người đã khởi động dự án Martian này, ta lấy lại danh hiệu Nữ Hoàng Tối Cao cùng với tước đi toàn bộ quyền lực của ông, Đại Tướng ạ!”, có lẽ Juno thực sự là người có tầm ảnh hưởng đến Mars, ngay khi bà công bố thân phận cùng với bảo vật nhận biết hậu duệ của Juno, tất cả binh lính và cận vệ đều phải quy phục dưới bà.

Một mật lệnh được phát ra dưới dạng sóng âm kích hoạt hệ thống tự hủy của những quả tên lửa, chúng nổ tung trên không trung, các mảnh vụn bốc cháy rơi xuống bề mặt của Gaia trông như một cơn mưa sao băng vậy.

Về phần của cha tôi, ông tạm thời bị tước đi quyền lực và sẽ được đưa ra trước hội đồng các thành phố trên Mars để xét xử. Có lẽ đây là cách sáng suốt nhất để ông có thể giành thời gian suy nghĩ về những quan điểm tưởng như “linh hoạt” nhưng lại cực kì cực đoan của mình.

***

Ngày XX tháng XX năm XXXX (Lịch Gaia)

Vậy là một ngày mới đã bắt đầu, tôi không biết nên đặt tên ngày này là gì và cũng không biết có nên lấy nó làm ngày đầu tiên trên Gaia không? Nhưng tôi biết rằng từ hôm nay chúng tôi sẽ cùng nhau chung sống. Phải! Cùng nhau, chúng tôi sẽ xây dựng lại thế giới đã mất này.

Các thành phố khác trên Mars cũng đã đồng ý viện trợ cho công cuộc cải tạo Gaia. Một cánh cổng không gian cố định đã được xây nên nhằm kết nối giữa hai hành tinh. Các hoạt động buôn bán, trao đổi, giao dịch, xây dựng,… diễn ra như bình thường. Trường học, bệnh viện, nhà ở đã dần dần được xây nên. Mẹ tôi dạo này thì có vẻ bận rộn hơn hẳn nhưng bà rất được tin nhiệm bởi những Gaians, mà có lẽ tôi không nên dùng từ Gaians hay Martians nữa nhỉ! Tôi sẽ chỉ là tôi và chúng tôi sẽ chỉ là chúng tôi, không hề có sự xa cách hay phân biệt nào khác.

Lặng lẽ bước đi giữa những con đường mộc mạc trên Gaia, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, những tia nắng ấm áp chiếu lấp lánh trên hàng cây. Trông thì tưởng như xa lạ nhưng trong tâm trí tôi, đây là nhà.

SẴN VẬT MẪU – VŨ TRẦN KHÁNH LINH

Lớp – Trường: 12A2 – THPT Chuyên Lê Hồng Phong

– Dường như giả thuyết về người ngoài hành tinh là hết sức vô lí, chúng ta không nên tin vào những câu chuyện như thế!

Phóng viên truyền hình lập tức bác bỏ luồng thông tin nóng hổi đang gây nên nhiều cuộc tranh cãi gần đây: Có dấu vết của người ngoài hành tinh đặt chân tới phía Nam của nước Mĩ.

– Linda, em nghĩ thế nào về lần này?

– Có lẽ chúng ta lại phải chuyển nơi ở rồi anh à.

Tiếng nói của một cặp đôi cất lên, là Linda và Johnson Brown- hai nhà nghiên cứu khoa học nổi tiếng người Canada. Chắc hẳn cái thông tin về sự xuất hiện của người ngoài hành tinh đã kích thích họ. Trong đầu hai người đang tự vẽ lên một bản nghiên cứu hoàn chỉnh của những vị khách lạ mặt của Trái Đất này.

Tại phía Nam nước Mĩ…

Linda mua một căn nhà gỗ ở ngoại ô và hai vợ chồng nhận nuôi một đứa bé gái tên Marcelline. Johnson và Linda cưới nhau cũng đã lâu nhưng khó có thể có con, nguyên nhân là vì hai người tiếp xúc khá nhiều với hóa chất phòng thí nghiệm và cũng ít có thời gian bên cạnh nhau, nhưng giờ, khi chuyển đi và rời khỏi trung tâm khoa học ở Canada, họ chắc chắn sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn, đương nhiên với cả Marcellline nữa.

Ở một nơi khác…

– Hộc, hộc hộc… Tao nói rồi, thằng nhóc kia, mày đứng lại, mau đưa tiền đây!

– Tôi không đưa, không đưa, đó là tiền của tôi mà!

Robert chạy thục mạng về phía bìa rừng, đuổi theo cậu là hai tên thanh niên bặm trợn, nhìn có vẻ hung dữ. Hai tên kia chẳng chạy được bao xa nữa nên đã dừng lại, bỏ lại cậu nhóc vẫn đang chạy trốn, trong tay vẫn cầm nắm tiền nhăn nhúm.

Bên phía cô nhi viện, các sơ hoảng loạn, đi khắp nơi tìm Robert, nhưng không thấy, cuối cùng họ gọi điện cho cảnh sát tìm sự giúp đỡ.

Cho tới sáng hôm sau, Robert được tìm thấy khi nằm bất tỉnh bên cạnh giếng nước bỏ hoang ở bìa rừng, đầu rơm rớm máu và tay vẫn cầm xấp tiền. Nhưng sau khi tỉnh lại, các sơ đột nhiên phát hiện cậu bé có gì đó rất kì lạ, nhất là khi không còn thái độ cáu kỉnh, có dáng vẻ nhút nhát như lúc trước nữa.

Những ngày sau đó, các sơ phát hiện Robert thường xuyên đi ra ngoài vào lúc hai giờ sáng, có khi là vào nhà kho, có khi là đi chẻ củi, nhưng khi gặng hỏi thì lại cười rất ngây ngô và trả lời:

– Cháu chỉ muốn tìm hiểu cuộc sống loài người thôi!

Các sơ cảm thấy khá sợ hãi, đây không phải là Robert lúc trước nữa. Mà cậu bé này, thường xuyên có mặt những lúc bọn trẻ trong cô nhi viện bị thương. Họ mau chóng tìm một bác sĩ tâm lí cho cậu bé, nhưng không biết bằng cách nào, Linda và Johnson lại xuất hiện, giả dạng bác sĩ và ngỏ ý đưa cậu bé về gia đình chữa bệnh cho đến khi khỏi hoàn toàn.

Có lẽ họ đã biết gì đó bất thường ở Robert.

Sống trong gia đình của nhà Brown, cậu bé tỏ ra rất ngoan ngoãn, hơn nữa là thông minh một cách bất thường. Cậu thường xuyên đọc sách khoa học, nói với Marcelline về vũ trụ kì bí và thường bày trò về người ngoài hành tinh. Có lẽ vì bằng tuổi mà cả hai làm bạn dễ dàng hơn nhiều.

Còn Linda và Johnson, họ đang thực hiện một bản kế hoạch chi tiết về dự án ấp ủ đã lâu, và đó cũng chính là lí do họ đưa Robert về để quan sát một khoảng thời gian.

Mười năm sau…

– Robert, Marcelline, dạo này trường học có gì không các con?

– Vui lắm mẹ, dự án công nghệ của bọn con được thông qua rồi đó! Robert, sao cậu trông căng thẳng vậy?

– Ờ…ờ, tôi hơi đau bụng.

– Vậy con đi nghỉ chút đi, thuốc mẹ để trong tủ ở phòng khách, ra ngoài lấy uống đi con.

– Dạ.

Robert chỉ đang giả vờ, anh ta cố tình đi ra ngoài phòng khách rồi nhân cơ hội lẻn vào phòng làm việc của ông Johnson. Lục lọi được một lúc, Robert cũng tìm cách mở được két đựng tài liệu.

“Ông bà già ngu ngốc, tưởng tôi ngu à?” – Vừa nghĩ anh ta vừa dùng máy tính mã hóa và quét tài liệu người ngoài hành tinh của hai nhà khoa học. Đó là dự án mười hai năm công sức, vốn liếng họ đổ ra để tìm hiểu về người ngoài hành tinh.

– Robert, cậu làm gì trong phòng làm việc của bố mẹ vậy?

– Câm ngay miệng lại-Vừa nói xong, trong tay Robert xuất hiện một con dao bạc

– Robert, cậu sao vậy? Bố mẹ ơ-

Rầm.

Marcelline bị đánh gục, Linda hoảng hốt chạy vào, trên tay cầm theo chiếc súng Glock 17.

– Mày! Mày làm gì con bé?

– Chỉ ngất thôi. Không ngờ là mụ già lại biết tao không bình thường từ lâu rồi!

– Robert, dừng ngay lại – Johnson lao nhanh về phía anh ta.

Đoàng.

Đạn bắn ra như ngừng lại, thời gian như ngừng trôi. Robert đánh ngất hai người, dùng siêu năng lực nâng họ lên và nhốt vào một khoang tàu trong tàu chiến vũ trụ đậu sẵn trong rừng, thẳng tiến tới sao Thiên Vương.

Ba người bị giam vào từng căn buồng khác nhau, không thể giao tiếp được. Dù thử mọi cách, họ vẫn không thể thoát ra được, đành bất lực ngồi trong vô vọng.

Marcelline không mấy bất ngờ, nhưng cô không thể ngờ được là Robert có siêu năng lực!

Cô hoàn toàn không biết điều này!

– Marcelline, có người muốn gặp cô.

Cửa buồng bật mở, Marcelline bị kéo đi thô bạo, cô ngoái lại nhìn bố mẹ rồi gật đầu.

Cô bị đưa tới phòng họp của người ngoài hành tinh. Tất cả những người trong phòng họp đều mang dáng vẻ của người bình thường, y hệt người địa cầu, nhưng chắc chắn họ đều có siêu năng lực.

– Marcelline, mời ngồi.

– Robert, cậu thực sự là ai?

– Gọi tôi là Dr.Rob, vị bác sĩ vĩ đại với cống hiến to lớn cho hành tinh này!

– Dr.Rob? Bác sĩ? Vậy thì tại sao anh lại đến Trái Đất?

– Cô sẽ hiểu thôi hahaha.

Rob đưa đến hai người, à không, nói đúng hơn là hai vật mẫu thí nghiệm thành công mang gen người ngoài hành tinh, không có siêu năng lực, mang hình dáng, cơ quan ngũ tạng, tất cả mọi thứ,.. đều giống nhân loại.

– Thế nào? Vì một thế giới hòa bình, không chiến tranh, tội phạm, tôi đã nghiên cứu thành công và cho ra hai “con người” này đấy!

– ..Biến thái, đồ thần kinh. Họ đâu còn là chính họ nữa!

– Bác sĩ, có người muốn gặp ngài.

– Cho vào!

Marcelline quay đầu ra, hoảng hốt.

Anh chàng này giống hệt idol của cô ở Trái Đất.

– Arnold, mọi việc đến đâu rồi?

-Thưa ngài, tất cả đã đầy đủ. Ngài có thể xem qua.

– Arnold, đây là vật mẫu tiếp theo của chúng ta, sắp xếp đi, hai ông bà kia thì cho về Trái Đất, dù gì cũng mất hết tài liệu nghiên cứu rồi, không làm gì được đâu.

– Ok. Marcelline, đi theo tôi.

Nhân cơ hội này, cô cố ý trẹo chân, ngã vào người Arnold. Lợi dụng sơ hở, cô định đánh cắp thẻ ra vào khoang tàu.

Nhưng tiếc là Arnold có thể đọc suy nghĩ của cô.

Xoay cô một vòng, Arnold kéo cô đến trước buồng sinh hoạt đề tên Marcelline, anh cẩn thận nhắc nhở:

– Rob sẽ giữ an toàn cho bố mẹ cô, đừng lo. Về phần kia, cô đừng hòng trốn. Đừng quên mình là vật thí nghiệm.

– Arnold đúng không? Anh đừng đánh giá thấp tôi. Cho dù anh có đẹp như idol của tôi đi chăng nữa thì thí nghiệm trên người là phạm pháp!

– Cô khen hay đe dọa tôi vậy? Dễ thương đấy!

Anh ta xoay người rời đi. Không biết vô tình hay cố ý, anh ta để lại một câu:

– Có cách để cô trốn khỏi đây.

Vài ngày trôi qua, Marcelline như bị giam lỏng trong phòng. Cô nôn nóng muốn ra ngoài và đi hỏi Arnold tìm giúp đỡ, dù biết điều đó là không thể.

Nhưng hôm nay cũng là ngày cô lên bàn thí nghiệm.

Rob từng nhắn cho cô rằng cô là vật mẫu hoàn hảo thứ ba mà hắn ta tìm thấy được trong vô số những hành tinh hắn đi qua.

Cô tự hỏi hắn đã bao nhiêu tuổi và thần kinh hắn có thường xuyên ổn định như một con người không:

– Suy nghĩ của cô đặc sắc quá vậy, đúng là thú vị!

– Cảm ơn, không biết tôi có nên coi nó là lời khen hay không đây?

Arnold đến gần, thì thầm vào tai cô:

– Tôi đếm ngược 10 phút, mau cầm lấy cái thẻ này rồi chạy tới khoang tàu mà lúc đầu cô tới, mọi việc còn lại tôi lo.

– Anh nói vậy là sao?

– Đi mau!

Arnold đẩy cô đi thật mạnh, Rob đã chuẩn bị sẵn thiết bị mổ nhưng không thấy người đâu cả:

– Arnold, mày thả nó đi đúng không? Tao cứ tưởng là sau bấy nhiêu trận đòn, mày đã chịu quy phục tao?

– Tao cũng là người, vì mày mà tao mới trở nên như này! Mày chết đi!

Hóa ra, trong thời gian Rob đi “săn” vật mẫu thứ ba, hắn ra lệnh cho thủ hạ tìm một vật mẫu phù hợp nữa, để tránh trường hợp một trong hai người chết.

Và Arnold được thí nghiệm thành công, thay vào đó, anh không chỉ là con người bình thường nữa, mà là quái vật, con quái vật nửa người nửa sinh vật ngoài hành tinh.

Anh cũng mất gia đình, người thân, họ bị xóa toàn bộ kí ức.

Anh không muốn Marcelline thành người như mình, nên đã quyết định giúp đỡ.

Trên tay cầm khẩu súng lazer mà đích thân chế tạo, anh bắn thẳng vào Rob. Điểm yếu của Rob là không thể điều khiển được tia lazer. Hắn ngã nhào, sai người đuổi theo Arnold. May thay, đúng lúc anh suýt bị bắn, Marcelline tìm được phi thuyền nhỏ nằm ở khoang tàu phụ nhờ có thẻ ra vào kia nên kịp điều khiển tàu bay tới cứu anh:

– Arnold, anh không sao chứ? Có bị thương không?

– Không, tôi không sao, cô ngồi sang bên này đi, để tôi lái.

Họ trốn thoát khỏi hành tinh, thành công bay về Trái Đất

Nhưng không chắc họ sẽ trốn thoát khỏi bàn tay Rob mãi mãi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Trò chơi trốn tìm chính thức bắt đầu, kể từ giây phút này!

SỰ THẬT THÚ VỊ VỀ ĐỘNG VẬT CHUYỂN GIỚI – NGUYỄN VIẾT LÂN

Lớp – Trường: 11 Hóa 1 – THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam

Cuộc sống trong tự nhiên ẩn chứa vô vàn điều kỳ thú, một trong số đó bao gồm giới tính của các loài động vật. Một số loài sinh ra đã lưỡng tính, nghĩa là có cả cơ quan sinh dục đực và cái, trong khi một số khác sinh ra ở giới tính này nhưng mà do điều kiện tự nhiên, sinh học hay do chính tác động của con người, cơ quan sinh dục của chúng bị thay đổi và chúng trở thành giới tính kia. Chúng ta hãy điểm qua câu chuyện chuyển giới của một số loài động vật nhé:

1) Cá hề:

Con cá hề nổi tiếng nhất mà chúng ta từng biết là Nemo trong phim “Đi tìm Nemo” được phát hành năm 2003. Cá hề có màu da cam, thuộc họ Amphiprioninae và trông chúng rất đẹp. Nhưng có một sự thật thú vị về loài này mà không phải ai cũng biết là chúng là loài lưỡng tính tuần tự, nghĩa là chúng sẽ thay đổi giới tính khi cần thiết. Sự thật là mọi con cá hề đều sinh ra là con đực và trong đàn sẽ chỉ có 1 con cá cái duy nhất. 1 con đực sẽ đóng vai trò giao phối với con cái đó và tất cả các con đực còn lại đều chưa trưởng thành. Tuy nhiên nếu con cá cái chết thì con đực đóng vai trò giao phối sẽ tự động chuyển giới thành con cái và con cá cái mới này sẽ chọn con đực to nhất trong đàn thành người giao phối với mình.

2) Lươn:

Chúng ta thường nghe nói lươn nhỏ thường có trứng, còn lươn to thì không mà không biết lí do. Nói qua, lươn là một loài cá có thân hình dài, dẹt, có tên khoa học là Monopterus albus và là một trong số những đặc sản ở VIệt Nam. Lí do cho việc lươn nhỏ thường có trứng là tất cả các con lươn sinh ra đều là cái vừa có buồng trứng. Tuy nhiên sau khi đẻ trứng thì buồng trứng dần biến thành tinh hoàn và lươn cái cũng biến thành lươn đực, điều này cho phép bổ sung cá thể đực nếu quần thể thừa cái, thiếu đực.

3) Rồng râu:

Có tên khoa học là Pogona và thường sinh sống chủ yếu ở nước Úc, loài bò sát này có khả năng đảo ngược giới tính ngay từ trong trứng. Cụ thể hơn, con đực sẽ chuyển giới thành con cái nếu môi trường ẩm ướt.

Ngoài ra động vật cũng bị biến đổi giới tính do tác động của con người. Việc xả thải thuốc diệt cỏ (chứa estrogen tổng hợp) ra sông, hồ có thể khiến cho con non đực của ếch hay cá phát triển thành con cái. Hay một số loài động vật, chẳng hạn như ếch có một số cá thể có nhiễm sắc thể cái nhưng vẫn phát triển tinh hoàn, hay ngược lại, có nhiễm sắc thể đực nhưng vẫn phát triển buồng trứng.

Như vậy, thế giới thiên nhiên xung quanh ta thật phong phú và có vô cùng nhiều điều về các loài động vật mà chúng ta vẫn chưa biết và cần khám phá thêm. Hơn nữa, con người cũng cần bảo vệ môi trường sống của mình để các loài sinh vật không gặp các hiện tượng thất thường, đột biến,…

PHÍA CUỐI CON ĐƯỜNG – NGUYỄN TRỌNG HÀ PHƯƠNG

Lớp – Trường: 12A3 – Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam

Lại là một ngày tẻ nhạt ở thành phố New York, nước Mỹ. Leia Esperanza, một nhà nghiên cứu vật lý học đầy triển vọng, băng qua con phố đông đúc của Manhattan để đến chỗ làm. Công việc của cô hôm nay là tiếp tục tìm hiểu về tính chất của bọt Wheeler trong dịch chuyển không-thời gian.

Leia đã theo đuổi công việc này được 3 năm rồi. Bắt nguồn từ tình yêu với vật lý và khoa học viễn tưởng, cô quyết tâm dành cả cuộc đời đi tìm thứ gọi là Vũ trụ song song, nơi gia đình cô chưa tùng đổ vỡ. Ở đó, người bố điên quay trở về sau sự sụp đổ của công trình nghiên cứu dài hai mươi năm, và chưa từng gián tiếp giết chết vợ mình.

Đó là thế giới cô hằng ao ước.

Mở cửa phồng làm việc, Leia gặp Edward – một đồng nghiệp, cũng là bạn thân nhất của cô – đang chúi mũi vào chồng tài liệu dày 3000 trang. Thấy cô vào, cậu ta đứng bật dậy, bắt đầu than vãn về chuyện sáng nay bị tạt nước như thế nào. Biết cậu ta chỉ đùa thôi, cô mỉm cười, giả vờ hưởng ứng.

Edward là kỹ sư vật lý, làm việc cùng phòng với Leia. Cậu học cùng cô từ thời trung học, ra trường thể hiện rõ tài năng trong lĩnh vực cơ học lượng tử, nhưng lại có vấn đề giao tiếp, diễn đạt. Chính vì vậy, dù thông minh xuất chúng bao nhiêu, Edward vẫn chẳng được nhận làm, hết lần này tới lần khác. Sau cùng, nhờ có cô giúp đỡ, cậu vào làm ở viện nghiên cứu này, ban đầu là trợ lý học việc, sau vài năm thăng chức lên kỹ sư vật lý. Các lãnh đạo quyết định để cậu ta lại hoạt động tại đây, đơn giản là vì ngoài cô ra chẳng còn ai có thể hiểu được những gì Edward nói.

Đấy là chưa kể, 1 năm qua cậu ta đã nỗ lực cải thiện khả năng ăn nói lên rất nhiều.

Quay trở về công việc chính, Leia kết nối dòng điện vào máy, tiếp tục quan sát và ghi nhận những thay đổi của một hạt lượng tử trong vài giờ. Quá trình này chỉ dừng lại khi Edward lỡ tay đánh rơi một cái tuốc nơ vít. Tiếng leng keng khá lớn phá vỡ sự tập trung vốn đã đạt giới hạn của cô. Leia chớp chớp mắt, định quay qua mắng vốn bạn một câu, nhưng rồi lại thôi. Hơn nữa, ngay sau khi biết mình phạm lỗi, cậu ta vội vàng lảng mất luôn, chẳng kịp nói lời nào. Ngẩn ngơ mất một lúc lâu, cô mới vươn vai đứng thẳng dậy, sải chân bước dọc căn phòng. Leia tiến đến góc phòng bên kia, lật tung tấm khăn phủ ngoài một vật. Đó là cỗ máy kỳ quái do Edward hoàn thành chế tạo vào cuối tuần trước.

Khi ấy, Leia còn nghe cậu nói rằng: “Thứ này có thể đưa cậu đi mong manh hơn cả ánh sáng.”

Và rồi cô hỏi lại: “Mong manh hơn cả ánh sáng?”

“Ừ.” Edward gật đầu chắc nịch, chả giải thích gì thêm. Dù nhìn bề ngoài có vẻ hơi khờ, cậu ta đích thực là một con cáo già, khi không chẳng bao giờ mắc vào bẫy tâm lý cả.

Leia thở dài thườn thượt. Cỗ máy trông bề ngoài chả khác giường chụp X-quang não là bao nhiêu. Nếu phải kể ra một điểm khiến hai cái không giống nhau, chắc chắn nó sẽ là: Cái này trang trí màu mè hơn!

Vừa lúc ấy thì Edward lom dom nhòm vào, đem vẻ ăn năn hối lỗi đem đạp xuống chân. Tên con trai láu cá chỉ nghĩ xem làm cách nào bản thân khỏi bị mắng, chứ nào bỏ công suy luận xem mình đã làm sai điều gì! Thấy cảnh tượng đó, Leia dù không muốn lại phải thở dài lần nữa, đè nén bất lực xuống tận đáy địa ngục để lên tiếng gọi cậu vào. Bằng giọng hòa nhã vui vẻ giả vờ, cô bắt đầu thử chất vấn:

– Edward, biết cái máy này làm gì không?

– Tất nhiên! Của tôi mà!

– … Vậy nó để làm gì?

– Cái này… – Cậu bước tới một bước, đặt tay lên thành máy làm bằng kim loại. – Đây là máy Dịch chuyển lượng tử. Như cậu biết, hạt Wheeler có khả năng dịch chuyển không-thời gian, tuy nhiên đó là một lượng cực kỳ nhỏ, nhanh và khó đoán. Giả thiết là nếu tôi sử dụng nhiều, thật nhiều hạt như vậy, rồi cho đi theo một quỹ đạo còn khó đoán hơn. Lúc ấy, tôi sẽ được một máy dịch chuyển tạm thời…

-Chờ đã! Ý cậu là cho đổi chiều hạt thành phản hạt?

– Có được không?

– Tôi không biết. Về lý thuyết, có thể. Nhưng thực tế là chưa ai làm được cả.

– Thế thì tôi sẽ làm. Và tôi đã làm rồi đấy thôi! Thực ra, tôi đã tìm ra một thông số nhỏ, rất nhỏ, có thể giúp chúng ta lật ngược tình thế. Đây này!

Rồi Edward thao tác khởi động máy. Đèn bên trong sáng. Âm thanh ù ù của động cơ phá vỡ sự im lặng. Cậu nhập vài dữ liệu lên màn hình hiển thị, chợt có vẻ lo lắng. Bỗng cậu hấp tấp dừng lại, kêu lên:

– Tôi quên mất! Cái này cần phải có người nằm thì nó mới chạy!

Leia cảnh giác lùi về sau, giơ một ngón tay lên cảnh cáo:

– Tôi không làm vật thí nghiệm cho cậu đâu nhá!

– Nhưng mà… Cái này an toàn lắm! Nó chỉ xoay thôi…

– Không là không!

– Nó còn có thể hỗ trợ cho việc mở ra cánh cổng tới vũ trụ song song nữa! Chẳng phải cậu đã biết về Wheeler sao? Nếu sự dụng một lượng lớn bọt lượng tử cùng lúc… Với lại, cái này không ảnh hưởng tới người nằm đâu! Tôi thề!

– …Nguyên tắc của khoa học là chỉ thử nghiệm trên con người khi đã được kiểm nghiệm an toàn.

Mặc dù nói thế, Leia đã hơi bị lung lay đôi chút. Cô nàng thực sự muốn thử, dù có phải trả giá, một lần dịch chuyển xem sao. Trí tò mò bị kích thích cao độ bởi lời lẽ thuyết phục của Edward, kéo theo máu liều dâng lên đến não. Có lẽ đây cũng là điểm chung giữa các nhà nghiên cứu, vậy nên người ta mới phải tạo ra bộ luật An toàn dành riêng cho nghiên cứu khoa học.

Leia tần ngần khi Edward tiếp tục tìm cách thuyết phục cô. Nhìn xung quanh, cô thấy phòng nghiên cứu hôm nay vắng người, chỉ có hai kẻ dở dở hâm hâm đến làm việc. Thôi thì…

Cô để bản thân gục ngã hoàn toàn trước cám dỗ của phát minh mới. Quyết định liều nghe theo Edward một phen, cô lom khom trèo lên cái máy. Cảm nhận rõ sự e dè của bạn mình, cậu ta cũng cẩn trọng lắp chiếc mũ chụp lên đầu cô, kiểm tra mấy lượt mới cho khởi động máy.

Đèn bên trong lại sáng lên. Nhưng Leia không nhìn thấy nữa. Cơn chóng mặt đột ngột ập đến ngăn cô thốt lên bất kỳ âm thanh nào. Cứ thế, cô ngất lịm đi.

*******

Khi mở mắt ra, Leia nhận ra xung quanh đã sập tối. Cô không biết mình hôn mê bao lâu rồi. Chắc khoảng 9 – 10 tiếng, vì khi thử nghiệm bắt đầu mới là giữa trưa. Cô chống tay ngồi dậy, cất tiếng gọi Edward, nhưng chẳng có ai trả lời cả. Nghĩ là trò đùa mới của cậu ta, cô cũng vui vẻ hưởng ứng. Cô giả vờ tỏ ra sợ hãi, rồi ôm đầu thét lên.

Xung quanh vẫn im lặng.

Dần mất kiên nhẫn, Leia gọi tên Edward, sau đó nói rõ hoàn cảnh của hai đứa không thích hợp đùa cợt và yêu cầu cậu lộ mặt để kiểm tra tình trạng sức khỏe cho cô. Nhưng có gì đó không đúng. Leia nhớ lại bình thường Edward chẳng thích đùa dai, chỉ cần cô nhăn mặt là sẽ thôi ngay. Vậy tại sao hôm nay lại hành xử như vậy? Chợt thấy bất an, cô trèo xuống, mở cửa ra ngoài. Trong thâm tâm, Leia bắt đầu lo sợ đã có chuyện chẳng lành xảy ra.

Viện nghiên cứu hoàn toàn vắng lặng. Cô chạy dọc hành lang, đi qua các phòng khác nhau, phòng nào phòng nấy không bóng người. Các thiết bị, dụng cụ, đồ nghề nghiên cứu vẫn giữ nguyên vị trí, máy móc không hoạt động. Tuy nơi này chỉ mới trải qua một ngày nghỉ, Leia có cảm giác như đã rất lâu rồi mới có người lại qua chốn này. Bụi bặm giăng dày trên đồ đạc, thành cửa sổ, hành lang bước chân lên nghe lạo xạo những cát là cát. Quá hoảng loạn, cô chạy vụt ra ngoài. Cửa chính không khóa, cổng cũng mở toang. Cả con đường nằm ở trung tâm thành phố New York sầm uất nay thiếu hẳn đi bóng dáng của sự sống. Leia chạy dọc khu phố cổ Lyon, đâu đâu cũng thấy cảnh vắng lặng thiếu sức sống.

Cứ thế này thì cô phát điên mất!

Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô trở về nhà mình ở số 17 phố K, cố tìm một manh mối giải thích cho chuyện này. Song vô dụng. Điều duy nhất nhớ được là trước khi xảy ra chuyện, cô đã đồng ý thử nghiệm cho cỗ máy của Edward, và rồi ngất đi.

“Có khi nào mình đang mơ?” – Suy nghĩ đột nhiên bật ra trong đầu cô. – “Một giấc mơ kỳ quái. Đúng rồi! Chỉ có thể là thế thôi!” Ý tưởng này giúp trấn an cô phần nào. Leia lấy lại bình tĩnh, tự nhủ: “Đằng nào cũng mơ, chi bằng ta đi loanh quanh một lát. Chả mấy khi có dịp thế này!”

Nghĩ gì làm nấy, Leia hít một hơi thật sâu, rồi trưng ra bộ dạng khoan khoái nhất để bước ra ngoài. Sau một hồi khám phá cô mới phát hiện ra, vì là trong giấc mơ nên bản thân có thể dịch chuyển đi đâu tùy ý. Cô có thể một bước lên đỉnh Everest, một bước nữa tới Việt Nam, vài giây sau lại đang ở Nam Cực. Quan trọng hơn, dù ngoại cảnh xung quanh có khác nghiệt thế nào, trời nóng tuyết rơi, cũng chẳng ảnh hưởng được tới cô. Nghĩ theo chiều hướng đó, nhiều khi có lên đến mặt trăng đi dạo cô vẫn thở được ấy chứ!

Tất nhiên, ban đầu Leia rất vui. Cô rong chơi hết nơi này tới nơi khác, thỏa sức bay chạy. Mọi chuyện đều hoàn toàn ổn. Chỉ là…

Leia ngây người phát hiện ra, nơi này cũng tồn tại thời gian vật lý bình thường.

Mặt trăng đang mọc. Mặt trời vừa khuất. Một ngày ở thế giới trong mơ này đã trôi qua, tại sao cô không tỉnh lại? Leia tặc lưỡi, đổ tại thời gian trong này nhanh hơn, hoặc ảo tưởng của bản thân khiến sự tình trở thành như thế. Nếu đúng là vậy, thì thực ra ở thế giới thực mới chỉ trải qua có 2-3 giây thôi. Đứng trên góc độ quan sát của Edward mà nói, rất có thể cậu ta sẽ cho kéo dài thí nghiệm khoảng một giờ đồng hồ, tương đương 79 năm ở đây!

Đã đành là cơ thể cô sẽ ngừng già đi, nhưng 79 năm…thực sự quá dài. Leia không chắc bản thân có thể chờ đợi được, trong lòng thầm mong Edward kết thúc thí nghiệm càng sớm càng tốt.

Nhưng đời có đâu như mơ! Leia sau đó vẫn tiếp tục ở lại thế giới vắng lặng này, ngày trông đợi bản thân tỉnh dậy. Một tuần, hai tuần, rồi một tháng trôi qua, cô dần dần cảm thấy bức bối. “Một ngày tẻ nhạt của New York” mà cô từng chán ghét trở nên đáng ước ao hơn bao giờ hết, và con người ngày đêm tìm cách trốn tránh khỏi phải giao tiếp xã hội – không phải sợ, mà do ghét bị phiền phức – bắt đầu lấy cớ ra ngoài nhiều hơn, hy vọng tìm được người nào đó để gặp gỡ. Nhưng đáp lại Leia chỉ có im lặng ngập tràn. Cuối cùng, cô đành chấp nhận mang trong mình đinh ninh thí nghiệm chết tiệt vẫn chưa kết thúc, và ngày nào đó bản thân sẽ hồi tỉnh, mà sống.

Ngày thứ 52 tồn tại ở đây, Leia quyết định gang thép rằng mình sẽ lên đường phiêu lưu, rời bỏ New York tẻ nhạt này. Cô lái chiếc Mercedes màu xanh tới bờ biển đông, và để tiết kiệm thời gian cũng như công sức, dịch chuyển luôn đến châu Âu phía bên kia mũi sóng. Cô cũng bắt đầu viết nhật ký và chụp ảnh, coi như đang thực sự sống cuộc đời cô độc ở nơi đây.

Ngày thứ 690, quyển nhật ký thứ 7 hết nhẵn giấy, cũng là lúc Leia đi hết một vòng và trở về New York. Trong vòng gần hai năm, cô đã đi tất cả những thắng cảnh nổi tiếng nhất rồi, nên bây giờ cô chẳng còn nơi nào để tới nữa. Lê tấm thân mệt mỏi và chán chường bước vào viện nghiên cứu trống không, cô quay trở về căn phòng đã khởi nguồn mọi chuyện. Ở đó, chiếc giường cũ kĩ vẫn bám bụi dày, và cỗ máy của Edward chẳng hề xuất hiện – điều này cũng dễ hiểu. Leia kiệt sức ngả lưng. Từ khóe mắt cô lặng thinh lăn xuống hai hàng lệ.

“Cho tới bao giờ, chuyện này mới kết thúc?”

– “Nó còn có thể hỗ trợ cho việc mở ra cánh cổng tới vũ trụ song song nữa!”

Cô ngồi bật dậy. Một thứ gì đó vừa lóe sáng trong tâm trí cô. Hình như là giọng của Edward.

– “Giả thiết là nếu tôi sử dụng nhiều, thật nhiều hạt như vậy, rồi cho đi theo một quỹ đạo còn khó đoán hơn.”

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là những lời cuối cùng của cậu trước khi thử nghiệm bắt đầu.

– “Đây là máy Dịch chuyển lượng tử.”

Nét mặt Leia sa sầm xuống. Cô dường như đã hiểu ra, nhưng là điều cô không bao giờ muốn chấp nhận. Hơi thở của cô đứt đoạn vì sợ hãi, trong khi lý trí vẫn tiếp tục phân tách vấn đề.

– “Thứ này có thể đưa cậu đi mong manh hơn cả ánh sáng.”

Leia ôm chặt lấy đầu, hét lên. Trong phút chốc, cô đã hiểu ra tất cả. Không! Đây không phải là mơ! Thử nghiệm thực sự đã thành công, và cô đã tới đó!

Tới một thế giới khác!

Điều đó giải thích tại sao cô có thể ăn, có thể ngủ, vẫn cảm thấy đói và có nhận thức về thời gian. Nó cũng giải thích tại sao cô có thể viết nhật ký suốt bằng ấy ngày. Người ở trong giấc mơ sẽ không thể đọc, viết. Nhưng cô vẫn làm điều đó mỗi ngày, đơn giản vì cô đang tỉnh táo, chứ chẳng hề mộng mị gì cả!

Có lẽ đây mới là cơn ác mộng đích thực!

Leia hoảng loạn thở gấp. Tại sao cô chưa bao giờ nghĩ tới điều này? Cỗ máy đó được chế tạo để phục vụ cho việc nghiên cứu về vũ trụ song song, ắt hẳn sẽ phải liên quan tới đa vũ trụ. Tại sao cô chưa bao giờ nghĩ tới việc thử nghiệm đã thành công? Tại sao? Giữa cơn sợ hãi tột cùng, một vấn đề lớn nhất cô đặt ra cho chính mình là: Chẳng nhẽ điều đó cũng có nghĩa, mình sẽ không bao giờ lại được hay sao?

Trong nháy mắt, cả thế giới quan của Leia sụp đổ. Niềm hy vọng mong manh cô dùng để vực dậy chính mình giữa nỗi cô đơn tột cùng vừa vụt mất. Ngay giờ phút này, cô thấy tuyệt vọng, và muốn từ bỏ tất cả. Cô tự trách bản thân ngu ngốc nghe theo Edward tiến hành thử nghiệm nguy hiểm đó, trực tiếp đẩy bản thân vào lối cùng.

Hai ngày sau đó, Leia bị sốc tâm lý nặng nề. Cô chỉ nhốt mình trong phòng, cố gắng chối bỏ mọi sự tồn tại vật lý, để rồi bị chính nỗi tuyệt vọng nhấn chìm. Cô tỉnh dậy khỏi màn đêm đen, trầm mặc, và khóc cho tới lúc kiệt sức thiếp đi. Quá trình ấy lặp lại chẳng biết bao nhiêu lần, cho tới khi Leia không khóc nổi nữa. Cố gắng lết đôi chân nặng nề tới bên cửa sổ, mở tung ra.

Leia ngẩn ngơ đón nhận làn gió mát ùa vào, mơn trớn, nhẹ nhàng. Ngắm nhìn thế giới lặng câm ấy, một niềm hy vọng mới rực lên trong tâm trí cô.

Cô muốn được sống, lại lần nữa.

*******

– LEIA!!! LEIA!!! LEIAAA!!!

Edward hoảng sợ theo dõi mạch tâm đồ. Kể từ khi thử nghiệm máy thất bại, Leia chỉ hét lên trong vô thức có đúng một lần, rồi tịt hẳn. Kể từ đó đến nay, cô vẫn hôn mê sau. Các bác sĩ tìm đủ mọi cách vẫn không nhận ra nguyên nhân dẫn tới tình trạng này. Trong vài tháng gần đây, sức khỏe của Leia yếu dần, cho tới hôm nay thì biểu đồ điện tâm đứt hẳn một quãng dài, khiến cậu thất kinh.

Một năm trước, Edward đã bị chỉ trích nặng nề vì dám tự tiện đưa con người vào thử nghiệm mà không tuân theo các quy tắc an toàn. Cậu thậm chí suýt nữa bị đuổi việc, nếu chẳng phải vì ngay sau đó bệnh viện báo xác nhận tình trạng cơ thể Leia hoàn toàn bình thường. Bán tín bán nghi, các nhà nghiên cứu quyết định đem chiếc máy ra giám định kĩ lưỡng. Kết quả cho thấy, cỗ máy không những không tạo ra được kết quả như lời Edward nói, mà cũng chẳng cho ra bất cứ kết quả nào. Nói đơn giản, thì đây chính xác là một đống sắt vụn!

Chính vì thế, Edward chỉ bị phạt cảnh cáo trước hội đồng.

Nhưng Leia không tỉnh lại nữa. Cô nàng gần như biến thành người thực vật, sống dựa vào máy móc. Các chức năng não bộ của vẫn hoạt động tốt, có những lúc tưởng như sắp tỉnh lại. Trong suốt thời gian ấy, cậu cứ ở bên cạnh cô. Dù vấn đề đã được chứng minh không phải do cậu, Edward vẫn sẵn sàng chịu trách nhiệm. Cậu tin rằng, nếu bản thân chưa từng thuyết phục Leia tham gia thử nghiệm hôm ấy, có lẽ chuyện này cũng chẳng xảy ra. Một năm trước, cậu nói lời chia tay với người con gái cậu yêu thương, chỉ để có thể toàn tâm cho khoa học và chăm sóc người bạn thân bất tỉnh.

Nghe thấy tiếng la thất thanh của Edward, các y tá hớt hải chạy vào. Tất nhiên họ cũng tá hỏa không kém, liền nhấn nút gọi bác sĩ chuyên khoa. Năm phút sau, ông liền có mặt. Vì tình thế rất cấp bách, bọn họ quyết định sử dụng máy hồi sức tim phổi. Trong suốt quá trình này, cậu bị đuổi ra ngoài không thương tiếc.

Edward lo lắng chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu. Chốc chốc, cậu lại nhìn đồng hồ. Bây giờ đã là nửa đêm, ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào hành lang chập chờn sáng. Cậu bước tới, đặt tay lên bục cửa, ngẩng đầu lên.

– Liệu rồi mọi chuyện sẽ ổn chứ? – Edward tự vấn. Cậu gục đầu xuống, khẽ buông tiếng thở dài.

Đêm hôm nay, mặt trăng thật đẹp.

*******

“Thời gian lại một lần nữa trở nên bất định.” Leia đứng giữa đồng cỏ chân ngỗng rộng lớn, nghĩ thầm. Mới ban nãy, có điều gì đó không ổn, và cô đã ngay lập tức dịch chuyển tới đây.

Từ khi đặt chân đến thế giới này, Leia buộc phải tập làm quen với những xáo trộn. “Nơi này khác xa với Trái Đất.” Ngoại trừ định luật vật lý không có chỗ đứng và khắp nơi chỉ có cô đơn đến lạnh người, không-thời gian ở đây đôi lúc còn uốn cong một cách ảo diệu nữa. Chẳng hạn, có những khi Leia đang đi dạo trong ngôi làng nhỏ ở Pháp, rồi “bùm”, cô đến London! Thời gian thì khó đoán hơn, căn bản tại không có xã hội nên chẳng cần thiết phải nhìn ngày giờ làm gì. Mặc dù vậy, thi thoảng cô vẫn thử xem để rồi bàng hoàng thấy bản thân ở ngày hôm trước. Đó cũng là một lý do để cô bắt đầu viết nhật ký.

Cơn gió thổi qua, lay nhẹ những bông hoa tím. Leia bần thần, quyết định phó mặc bản thân cho vô thức. Đôi chân cô lướt nhẹ đi trong đám cỏ, tận hưởng cảm giác thanh bình. Theo bản năng, cô nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn thứ khí trời trong sạch chẳng vương khói bụi.

“Bịch”

Leia trượt chân ngã sấp. Không phải vì cô vấp hay đường trơn, mà là một thứ quỷ dị hơn bỗng lọt vào tầm mắt cô, ngay trước khi hàng mi kéo xuống.

Leia ngồi bệt trên đất, đưa hai tay ôm đầu gối. Cú ngã khiến một bên chân cô bị trầy da nhẹ. Chợt nhớ ra điều gì, cô đưa mắt tìm kiếm khắp bốn phương, nhằm xác nhận lại thứ vừa xuất hiện. Nhưng nó đã biến mất.

“Đó…” – Leia thầm nghĩ, không nhận ra hơi thở mình trở nên gấp gáp. – “…chẳng phải là con người sao??!”

Cô đã thực sự trông thấy một hình bóng ở phía bên trái, cách xa khoảng 300m. Vì đồng cỏ chân ngỗng khá bằng phẳng, Leia chỉ cần liếc mắt là thấy được toàn bộ khung cảnh ngay. Trong khoảnh khác, Leia nghĩ đó là tảng đá lớn, nên chẳng bận tâm, cho tới khi “tảng đá” có vẻ động đậy. Các đường nét của “nó” tạc dần lên trong tâm trí, và cô bàng hoàng nhận ra.

Đó là một con người.

Như để chứng minh cho suy luận của Leia, “tảng đá” vừa rồi biến mất không dấu vết. Cô đưa tay dụi mắt, tự nhủ có lẽ do bản thân cô độc quá lâu nên bắt đầu nảy sinh ảo giác. Mặc dù vậy, gương mặt xa mờ của người đó vẫn vẩn vương lại. Quá chân thực! Leia chống cằm suy nghĩ, chợt nhận ra vài điều quan trọng mà cô vô tình bỏ qua khi chấp nhận ý tưởng “Đây chỉ là giấc mơ”:

Thứ nhất, nếu nơi này đã chẳng phải là ảo mộng của riêng cô, vậy thì chắc chắn không thể có một mình cô “sống sót”. Việc có người quẩn quanh ở thế giới này nhiều khả năng cao là thật, chỉ là trước nay quá tập trung vào bản thân nên Leia không nhận ra mà thôi.

Thứ hai, thế giới này tuy chẳng có ai, nhưng điện nước bằng cách nào đó vẫn hoạt động bình thường. Thế này chẳng phải lạ quá sao, trừ khi những người vận hành nó đang ở một nơi mà cô chưa từng nghĩ tới. Nếu đã vậy, rất có thể nền văn minh vẫn chưa bị xóa bỏ hoàn toàn.

Cuối cùng, dù thế giới này quả là kỳ quái, mục đích ban đầu của cả cô và Edward đều đã hoàn thành rồi. Ước mơ tìm tới chân trời mới, ở vũ trụ song song cũng theo đó mà thành công rực rỡ. Chẳng biết khoa học ở bên kia có nhận ra không, nhưng nếu có, ắt hẳn nền văn minh Trái Đất đã một bước lên mây mất rồi.

Vậy… còn cô thì sao?

Sau khi khởi động cỗ máy đó, thân xác cũ của Leia có tan biến chứ? Hay là trở thành cái vỏ trống rỗng vô hồn? Dù là tình huống nào, gần như chắc chắn là Edward cũng bị phạt vì tội đưa người vào thử nghiệm chưa được chứng minh an toàn.

Chắc họ không phạt nặng cậu ấy đâu nhỉ?

Có khi nào, Edward bị đuổi ra khỏi ngành rồi không?

“Không đâu!” Leia vò đầu bứt tóc. Tất nhiên là cô chẳng thể biết được điều gì. Từ tận thâm tâm, cô chỉ mong bạn mình bây giờ vẫn ổn.

Sẽ ổn chứ?

Cô nàng tự đập vào trán mình cho cơn đau đầu dịu bớt. Dù có ổn hay không, cô cũng không cách nào biết được, vậy thì cũng chẳng nên nghĩ nhiều làm gì. Việc quan trọng nhất bây giờ là, nếu đã xác định tới vũ trụ song sóng thám hiểm, đi tìm nền văn minh ở đây. Những thứ còn lại, có hay không, không liên quan.

Leia đứng thẳng dậy, phủi phủi đất dính trên quần áo. Cô bộ hành đến chỗ nhìn thấy bóng người, tìm thử xem có thấy gì không. Đúng như cô nghĩ, giữa đồng chân ngỗng tồn tại một vết giày thể thao mờ, cùng vài cây cỏ xung quanh ngã rạp. Leia đứng tần ngần, đưa mắt nhìn xung quanh. Cả đồng hoa vẫn vắng người, như thường lệ. Chỉ có điều, bây giờ trái tim cô đã được lấp đầy bởi niềm vui và tia hy vọng mới. Cô biết cô không đơn độc.

*******

Sau một phen hoảng hồn, Edward quyết không để tình trạng này tiếp diễn nữa. Mấy năm qua, thú thực là cậu hèn nhát, không dám chấp nhận sự thật nếu Leia có xảy ra chuyện gì. Nhưng bây giờ cậu đã hiểu. Edward lo lắng cho bạn mình và muốn đem lại điều tốt nhất cho cô ấy, bất kể bản thân có phải lãnh hậu quả. Đến lúc phải tranh đấu rồi!

Thu lại tất cả can đảm, cậu rời đi, quay trở về phòng thí nghiệm. Cũng giống như hai năm trước, ở đó chẳng có ai. Edward bước đến góc phòng, kiên định kéo tung tấm khăn phủ ngoài. Cỗ máy hiện ra. Hai năm nay, nhiều lần người ta muốn dọn nó đi, nhưng cậu nhất quyết không đồng ý. Sâu trong lòng, cậu vẫn tin rằng thứ này thực sự có thể mang Leia tỉnh lại.

Thực chất, ngay sau khi thử nghiệm với Leia, cỗ máy đã gặp vài vấn đề dẫn đến ngừng hoạt động. Điều này Edward không nói với ai, vì cậu không muốn công việc quý giá đánh đổi bằng kỳ vọng và sự hết lòng của cô bị tước mất. Nếu bây giờ muốn khôi phục, chỉ có nước làm lại từ đầu. Quá trình này dự là sẽ đỡ tốn thời gian hơn lúc chế tạo mới, vì cậu đã nắm trong tay những số liệu cần thiết. Giả sử bây giờ mà phải thu thập thông tin từ đầu, chắc chắn sẽ rất mất công.

Edward ngồi vào bàn máy. Màn hình lập trình hiện ra, và mười ngón tay cậu thoăn thoắt trên bàn phím ảo. Những dòng code mới toanh được viết. Tiếng gõ lạch cạch âm vang khắp không gian vắng lặng, đánh dấu cho một thay đổi mới.

Lúc xưa, chính Leia đã giúp đỡ cậu rất nhiều. Cô dạy cách giao tiếp cho cậu, xin việc cho cậu, và cũng là người duy nhất hiểu được điều Edward nói. Nhờ có cô, cậu mới có ngày hôm nay. Vậy thì, càng chẳng thể phụ lòng cô được. Cậu muốn trở thành người bảo hộ, muốn được ở bên cô, không phải với tư cách người yêu, mà là một người bạn mãi mãi.

Một tri kỷ.

Trời tối rồi lại sáng. Đông qua rồi lại hạ. Thấm thoắt đã một năm nữa trôi. Công việc nghiên cứu của Edward dần thu được những kết quả lạc quan. Cỗ máy đã gần hoàn thành rồi. Chỉ còn vài thao tác nữa, cậu có thể cứu được Leia. Vừa đi vừa nhảy chân sáo tới phòng thí nghiệm, cậu kỳ vọng ngày hôm nay sẽ thật tuyệt vời.

“Ít nhất là không tệ.” – Cậu tự đính chính với bản thân như thế khi chiếc xe tải băng qua và hất nước mưa bắn tung tóe lên người.

*******

Một năm qua, Leia đã đi tới tất cả những nhà máy mà cô tìm được. Nhà máy điện, nhà máy nước,… Song cô chẳng tìm thấy bất kỳ người nào. Hy vọng gặp được cuộc sống văn minh ngày càng mong manh, và bộ não đáng ghét bắt đầu cố thuyết phục cô tin rằng bóng đen kia chỉ là ảo giác. Leia bỏ thời gian ra để đi dạo nhiều hơn, loanh quanh trong thế giới không người, ảo tưởng về những khuôn mặt đang dõi theo mình 24/7, vội vã dừng lại khi thấy một thứ giống với hình người, chạy đuổi theo bóng hình kỳ lạ chưa từng tồn tại. Tất cả những thứ cô làm cũng chỉ vì quá hy vọng gặp được một con người, để có thể trò chuyện. Đôi lúc, Leia dừng lại và tự hỏi mình đã phát điên chưa. Chẳng ai biết. Có khi thế thật. Điều đó biết đâu lại nhẹ lòng hơn.

Cô dừng chân trước cánh đồng hoa. Lần này, Leia không muốn quay trở lại những chỗ cũ nữa. Cô muốn đi tìm ở nơi cô chưa từng đặt chân lên. Trước mắt cô bây giờ là đồi hoa bất tuyệt đỏ rực trong nắng. Gió vẫn đều đặn thổi khi cô bước vào giữa những khóm hoa tươi. Ba năm qua, ngoại trừ việc vệ sinh tối thiểu hàng ngày, còn lại cô không thay đổi bản thân nữa. Cũng chẳng ai ngắm cho cam, mà vốn dĩ Leia cũng có bao giờ chịu chải chuốt đâu. Thế nên, mái tóc cắt ngắn lúc xưa giờ đã dài ra, buộc cao đuôi gà. Bộ đồ thể thao “thó được” từ một cửa hàng rẻ tiền nào đó bắt đầu sờn chỉ. “Kệ!” Leia nghĩ bụng. Cô chẳng quan tâm lắm.

Đi được mươi bước, cô dừng lại. Linh tính mách bảo khiến cô theo thói quen quay đầu sang trái. Và thứ nhìn thấy suýt nữa khiến Leia hét lên. Cô đưa tay bịt miệng, trái tim đập loạn nhịp.

Cách đó chỉ khoảng 50m, một người thiếu nữ tóc xõa ngang lưng đang ngồi trên tảng đá, quay lưng lại phía cô. Con người?!! Cuối cùng cô cũng tìm được con người rồi! Leia thấy muốn khóc. Nỗ lực hết sức bình sinh để ngăn bản thân vỡ òa, cô rón rén đi từng bước, tới gần hơn, gần hơn nữa. Hình dáng thanh mảnh, gầy guộc, bất động của người kia hiện ra rõ hơn. Đến khi chỉ còn cách vài bước, Leia khẽ nuốt khan, vô thức đặt tay lên lồng ngực. Cô nghe thấy rõ tim mình đang đập mạnh.

Leia run run cất tiếng:

– Xin lỗi,… tôi…

Người kia không đứng dậy, chỉ xoay đầu lại trả lời cô:

– Cậu là ai? Tại sao lại tới được đây?

– Tôi… tôi tên là Leia. Tôi tới đây vì một khám phá khoa học…

– Nơi này chẳng có gì đâu. Tôi khuyên cậu nên quay về đi. – Chẳng để cho Leia kịp nói xong, người thiếu nữ đã cắt lời.

– Tôi không về được… Cậu… tên gì?

– Antaram.

Leia ngây người. Chẳng lẽ người này cũng giống cô, bị mắc kẹt lại thế giới này? Giữa lúc cô đang bối rối chẳng biết nên nói gì tiếp, Antaram chầm chậm mở lời:

– Cậu đã đi tìm tôi rất lâu, đúng không? Sau lần tôi sơ suất để cho cậu trông thấy ấy.

– Tại sao cậu lại muốn trốn tránh tôi? – Cô thấy phẫn nộ.

– Tôi đã ở trong thế giới này một mình từ trước khi cậu đến rất lâu. Định mệnh của tôi là ở lại đây mãi mãi. Hình như cậu nghĩ rằng đây là một vũ trụ song song độc lập thì phải? Nhưng đây thực ra không phải vũ trụ song song.

– Ý cậu là sao?

Antaram ngẩng đầu, nhìn lên không trung. Trời xanh biếc không một gợn mây.

– Nơi này là một vũ trụ giả lập.

– Vũ trụ giả lập? – Leia thấy tai mình ù đi. Từ câu nói của người thiếu nữ, cô đã suy đoán ra phần nào vấn đề, nhưng không đủ can đảm để xác nhận.

– Ừm. – Antaram khẽ gật đầu. – Vũ trụ giả lập là nơi được tạo ra bởi siêu máy tính, có khả năng mô phỏng gần như chính xác thế giới thực. Ở đây, cậu có thể bay, biến hóa, dịch chuyển, thay đổi không-thời gian, làm bất cứ điều gì cậu thích. Nhưng vũ trụ giả lập có một hạn chế, đó là chưa thể tái cấu trúc được con người. Cho nên, như cậu thấy đấy, ở đây chẳng có người nào cả! Tôi không biết cậu đã xảy ra chuyện gì, nhưng ký ức của cậu đã được mã hóa và gửi tới đây. Đó là lý do cậu thấy bản thân như đang thực sự sống ở trong này.

– Chờ chút! Tôi không hiểu! Khoa học hiện đại có thể mã hóa cả ký ức sao?

– Tất nhiên rồi. Ký ức của cậu thực chất chỉ là dạng sóng, được lưu trữ trong nơ ron thần kinh. Máy tính nắm bắt chúng, rồi chuyển thành các đoạn mã nhị phân. Tất nhiên, với hàng tỉ đơn vị ký ức cậu đã có, máy tính sẽ mất kha khá thời gian, nhưng không phải là không được. Với lại, để đến được đây, tôi đoán cậu phải sử dụng loại máy móc thuộc hàng tối tân nhất?

– …Có thể nói là vậy.

Nghe xong câu này, Antaram bỗng phì cười:

– Lâu rồi tôi mới được nói chuyện như thế này. Đúng là thú vị thật đấy!

– Cậu đã ở đây bao lâu rồi?

Người thiếu nữ cúi đầu, buồn bã:

– Mãi mãi.

– Mãi mãi? Ý cậu là sao? – Leia giật mình, vội vàng hỏi lại để chắc chắn là mình nghe không nhầm.

Antaram lặng lẽ hướng mắt nhìn xa xăm, dường như phân vân chẳng biết có nên nói hay không. Một lúc lâu sau, mới trả lời:

– Tôi chính là người đã tạo ra thế giới này.

– …

– Khi ấy, tôi cũng như cậu, chỉ mong có thể đem đến cho nhân loại điều gì đó, có thể hoàn thành tâm nguyện của chính mình, tìm ra một thế giới khác nơi bản thân có thể sống hạnh phúc từng ngày… Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Có gì đó không đúng với kế hoạch, hoặc là do ngay từ đầu tôi đã sai lầm rồi. Kết quả là tôi bị mắc kẹt ở đây, không có cách nào quay trở về để bắt đầu lại.

Leia thoáng rùng mình. Cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng khi cô nghĩ đến viễn cảnh mình cũng bị kẹt lại mãi mãi, chẳng cách nào thoát ra. Liệu Edward có biết những chuyện này không? Liệu cậu ta có sớm nhận thấy những sai lầm để sửa chữa? Sửa chữa lỗi lầm cho bản thân cậu, và cho cả cô nữa. Liệu cậu ta có làm được không? Cô hấp tấp hỏi:

– Nhưng… chẳng lẽ không có cách nào để trở lại hay sao? Tình thế của chúng ta thực sự bi quan thế sao?

– “Chúng ta”? – Antaram thoáng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó à lên. – Cậu vẫn nghĩ là có thể đưa tôi trở về sao?

– Chỉ cần không bỏ cuộc, trước sau gì cũng có cách!

Người thiếu nữ cúi thấp đầu, giọng nói ẩn chứa nỗi cay đắng tột cùng bị khỏa lấp đi:

– Tất nhiên là tôi biết cách chứ! Có điều vấn đề nằm ở sau đó kia. Ở thế giới này 3 năm, cậu vẫn thấy đói, đúng chứ? Đó là do cậu vẫn còn liên kết với cơ thể sinh học thật sự của mình. Ở đâu đó ngoài kia, cậu vẫn chưa chết. Đó là lý do cậu vẫn có thể trở về lần nữa mà không gặp rắc rối gì. Nhưng tôi thì khác. Tôi mất liên kết với cơ thể đó rồi. Bây giờ tôi chẳng khác nào một chương trình máy tính bình thường. Nếu quyết định ra khỏi đây, phần ký ức tôi đã thu thập được ở trong này sẽ được gửi đi, trong khi bản thân không thực sự bị xóa bỏ. Tôi sẽ mãi mãi tồn tại dưới dạng một chương trình máy tính. Chỉ khi nào toàn bộ thế giới này biến mất, tôi mới có thể tan biến vĩnh hằng.

Leia choáng váng. Cô chẳng thể ngờ ẩn đằng sau khoa học lại tồn tại nhiều bị kịch đến thế. Trước nay cô chỉ luôn nghĩ, oan khuất của một nhà nghiên cứu chỉ đến từ thế giới nội tâm bị chối bỏ để theo đuổi lý trí thuần khiết, tạo nên nỗi cô độc tận cùng và những cơn đau không lời giải đáp. Nhưng trong giây phút này, cô đã thay đổi. Leia nhận ra, một người khi chấp nhận đánh đổi cả cuộc đời chạm tới đỉnh cao tri thức, chính bản thân đã trở thành một phần của tri thức. Và cái giá phải trả cho loại vinh quang này, chính là sự bất tử vĩnh viễn, mãi mãi lưu lạc khắp thế gian, ngắm nhìn từng người một lần lượt bỏ đi mà chẳng thể làm gì. Cái giá đánh đổi cho thứ hạnh phúc này, chính là tự mình bước vào con đường một chiều chỉ có đi không có về. Cái giá đem lại bình yên này, là cả đời chẳng còn cơ hội để hối hận, vì lỡ một lần lạc bước tới ngàn thu.

Leia đứng lặng nhìn Antaram. Cô rất muốn nói điều gì đó, nhưng sao tất cả ngôn từ đều có vẻ xáo rỗng quá. Nhiều phút trôi qua, người thiếu nữ thở dài rồi đứng dậy. Đôi mắt đen láy khẽ xao động trong ánh nắng dịu dàng của tiết trời mùa xuân. Đồng hoa bất tuyệt đỏ rực ngả nghiêng trong cơn gió mạnh bất chợt. Antaram mỉm cười, bâng quơ nói:

– Tệ thật đấy! Tôi đã cố gắng quên đi rồi… Tại cậu hết đấy, khi không lại khiến tôi cảm thấy bất hạnh thế này…

Đó cũng là lời cuối cùng Leia nghe được từ Antaram, bởi vì sau đó thế giới trong mắt cô mờ dần. Khắp nơi chỉ còn màu đỏ rực của cánh đồng hoa trộn lẫn với màu trời thăm thẳm. Trước khi bóng tối sụp xuống, cô còn mơ hồ thấy người thiếu nữ ấy. Ở ngay kia, Antaram bình yên dõi theo cô, khóe môi cong lên nụ cười hiền…

Leia nhắm mắt lại.

*******

Máy móc đang hoạt động hết công suất. Đèn trong phòng bật sáng tối đa. Khó khăn lắm, Edward mới đưa được Leia về tới phòng thí nghiệm. Tất nhiên là phải giữ bí mật rồi! Chẳng còn cách nào khác, cậu đành chơi trò chơi đóng kịch, dàn dựng để các y tá tin rằng Leia đã tỉnh lại và bỏ trốn đi. Không ai nghi ngờ gì cả. Bệnh viện được náo loạn một phen. Các bác sĩ và lãnh đạo hẳn đã có một ngày làm việc rất vất vả!

“Xin lỗi nhé!” – Cậu thì thầm trước khi quay lưng rời đi, để lại đằng sau đám người nhốn nháo hỗn độn. “Đợt này mà thất bại, mình vào tù chắc luôn!”

Vậy nên, Edward thực sự rất căng thẳng. Từng nơ ron thần kinh đều được huy động tối đa. Cậu tập trung tới mức không nhận thức được mối đe dọa đang đến từ đằng sau lưng. Quá trình đảo chiều hạt bắt đầu diễn ra cùng lúc với tiếng la thất thanh của người kỹ sư vật lý. Có ai đó đã áp chế cậu.

– Cảnh sát đây!

Edward mở to mắt. Điều cậu lo sợ nhất trở thành hiện thực. Có lẽ bọn họ đã sớm nghi ngờ cậu, nhưng chưa đủ bằng chứng để kết luận. Thế là họ chờ tới hôm nay, với mục đích bắt gian tại trận. Edward ngẩng đầu. Động cơ cỗ máy đã bắt đầu chạy rồi, phát ra âm thanh ù ù nhức óc. Mấy viên cảnh sát không biết cách nào để tắt nó đi, lúng túng đi tới đi lui. Thấy cảnh tượng đó, trái tim đang đập điên loạn vì lo sợ của cậu con trai trở nên yên ắng hơn, vả lại còn có chút buồn cười.

Môt người bỗng kêu lên từ phía sau lưng họ. Edward nín thở, nhận ra ngay đó là ngài kỹ sư trưởng. Không! Không thể để ông ta động vào cái máy! Cậu hét thầm trong đầu, hoảng hốt khi thấy ông đã đi đến ngay bên cạnh. Chỉ còn vài bước nữa là tới chỗ cỗ máy. Edward giằng mạnh ra khỏi viên cảnh sát, dùng hết sức bình sinh xô mạnh ông ta vào bức tường bên phải. Người kỹ sư trưởng mất đà đập mạnh vào đó, ôm đầu rên rỉ. Mấy viên cảnh sát vội vàng lao tới đè chặt cậu lại. Cảnh tượng đánh đấm hỗn loạn diễn ra ngay trong góc phòng thí nghiệm.

Sau một hồi lâu giằng co, cuối cùng mấy viên cảnh sát đã kéo được cậu ra. Không phải bản thân Edward muốn gây thương tích gì cho ngài kỹ sư, mà cậu chỉ giữ chặt ông ta lại, nhằm câu thêm vài phút để cỗ máy hoàn tất quá trình tráo đổi.

Vào lúc mấy viên cảnh sát trói nghiến lại và lôi xềnh xệch cậu đi, Edward liếc nhìn qua tấm kính đặt gần cửa. Cậu thấy ngài kỹ sư trưởng đã đứng được dậy, phủi bụi dính trên quần áo, và tiến lại gần cái máy. Trong thâm tâm, cậu thấy tuyệt vọng.

“Tít…tít…tít…”

“Bíp!!!”

Âm thanh chuông báo điện tử trong trẻo ngân vang khắp không gian. Tất cả mọi người đều đờ ra nhìn nhau, chẳng biết làm gì. Ngay khi ấy, sức mạnh lại một lần nữa trở lại trong cậu. Edward điên cuồng xoay mạnh người, khiến một trong hai viên cảnh sát đang áp giải cậu mất đà ngã chúi về đằng trước. Từ phía cửa ra, cậu thấy đèn của cỗ máy tắt phụp đi, nhấn chìm cả căn phòng vào bóng tối.

Một phút, rồi hai phút trôi qua. Chẳng có gì xảy ra cả.

Edward ngã quỵ xuống sàn.

– Leia…

Viên cảnh sát tiến đến, và bằng động tác thô bạo lôi cứng cậu dậy. Nhưng làm vậy chỉ tốn công. Cả cơ thể cậu đã trở nên mềm oặt, mất sạch sức sống, hoàn toàn phó mặc cho tác động bên ngoài điều khiển.

Bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên giữa bóng tối mịt mù của phòng thí nghiệm:

– Edward?

Gần như cùng lúc, tất cả đều đồng loạt quay đầu lại. Một viên cảnh sát bật đèn pin, chiếu tới góc phòng. Và cảnh tượng nhìn khiến những người có mặt cùng sửng sốt. Ở phía bên kia, đang đứng ngẩn ngơ cạnh cỗ máy đồ sộ, Leia đã tỉnh dậy!

*******

Đem đút tờ 1 đô la vào máy bán hàng tự động, chàng trai thò tay vào thùng lấy ra một lon nước mát. Cậu hớn hở chạy ngay đến ghế đá gần đó, đưa cho người con gái đang ngồi chờ đợi. Cô nàng hôm nay mặc bộ quần áo chỉn chu, mái tóc dài buộc cao đuôi ngựa. Khẽ huých vào cánh tay cô, cậu reo lên:

– Thế là hết nợ nhá!

– Edward ạ. – Leia nhăn mặt, nửa đùa nửa thật bắt bẻ. – Một bài báo cáo dài 20 trang chỉ đáng lon nước 1 đô thôi sao? Như thế là không công bằng!

Càu nhàu vậy thôi, chứ cô vẫn uống, còn uống hết sạch. Edward chứng kiến cô bạn thân nói một đằng làm một nẻo, không kìm được nhếch mép cười “khinh bỉ”.

– Thế rốt cuộc là cậu gọi tôi ra đây có việc gì? – Cô ngượng ngừng hỏi lấy lệ.

– À! Còn nhớ vụ cậu kể cho tôi hồi trước không? Hôm nay tôi lên phòng lưu trữ của bệnh viện, tìm một hồi thấy cái này. – Edward hạ cặp da xuống, rút từ trong đó ra một tập giấy mỏng, rồi đưa nó cho cô.

Leia nheo mắt vì ánh nắng phản chiếu trên bìa nilon, hiếu kỳ lật giở tài liệu. Càng xem, biểu tình trên gương mặt cô càng trở nên phức tạp. Nhẹ nhàng ngồi xuống ở kế bên, Edward trầm ngâm nhớ lại vài chuyện cũ. Vài mảng ký ức đen tối lướt qua trước mắt, và cậu thấy mình vô thức mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhõm, an yên.

Nhớ lại ngày hôm ấy, mấy tay cảnh sát cho rằng cậu bị điên nên mới hành xử như vậy. Về phần này thì Edward cũng chẳng trách được. Vài ngày sau, hội đồng gọi cậu lên phạt cảnh cáo nghiêm trọng lần 2, vẫn là vì tội sử dụng người thật để thí nghiệm, và lần này kèm thêm cả “gây thương tích cho đồng nghiệp”. Thực ra sâu trong thâm tâm, Edward nghĩ thế này vẫn còn nhẹ quá! Đúng ra cậu nên bị đuổi việc, hoặc chí ít là tạm giam, như vậy ít áy náy hơn! Đùa tí thôi, chứ thực ra nếu Leia không tỉnh dậy ngay lúc đó, chắc chắn tội trạng của cậu không phải chỉ mỗi thế đâu. Rất có thể Edward đã bị liệt vào hạng bệnh nhân tâm thần nguy hiểm lưu truyền hậu thế rồi ấy chứ! Và bởi vì thử nghiệm thành công, giới khoa học suy tính kĩ và quyết định rằng họ vẫn cần bảo vệ cậu -“kỹ sư vật lý thiên tài”- cho sự phát triển của ngành khoa học lượng tử của nhân loại. Thế là Edward thoát một án nạn!

Còn Leia, khi tỉnh lại sau thời gian hôn mê kéo dài 3 năm, nhất thời trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cả ngày không nói không cười. Tuy nhiên, chẳng phụ lòng người trông đợi, tình trạng ấy không kéo dài lâu. Trong vòng 3 tháng, cô đã lấy lại nét linh hoạt vốn có của mình. Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc, cho tới một ngày cô đột nhiên gọi cậu ra công viên. Ở đó, Leia kể lại toàn bộ câu chuyện. Edward đã bị sốc nặng. Cậu nửa tin nửa ngờ ngó cô trân trân, miệng khô đắng chẳng thốt được lời nào. Cuộc trò chuyện ngắn kết thúc như vậy.

Vài ngày sau, khi bình tâm lại, cậu ngẫm nghĩ và chợt nhận ra những gì cô nói là hoàn toàn hợp lý. Thế là một lần nữa, cậu giấu cô, âm thầm tìm hiểu sâu hơn, để rồi mới có ngày hôm nay của hai người.

“Antaram Guinevere” – Đó là tên của người thiếu nữ. Cũng là một nhà khoa học thiên tài, người chế tạo ra vũ trụ giả lập. Nghe nói, dự án này sau đó thất bại, phải trả giá bằng vụ bê bối khổng lồ của giới nghiên cứu và chính tính mạng người phát minh. Theo những gì được viết trong hồ sơ bệnh nhân, Antaram đã rơi vào tình trạng giống hệt như Leia ngày trước. Cả hai cô gái đều không gặp vấn đề sức khỏe nào, nhưng cơ thể vẫn cứ yếu dần đi. Chỉ khác chăng, là Antaram đã không qua khỏi.

Leia xem xong tập hồ sơ, trầm ngâm một hồi mới nói:

– Dự án đó thực ra chưa từng thất bại. Đến bây giờ, phần ký ức được mã hóa của cậu ấy vẫn nằm đâu đó trong thế giới nhân tạo kia. Cậu ấy từng nói với tôi, chỉ khi nào toàn bộ chương trình bị xóa bỏ, mới có thể thanh thản mà tan biến…

– …

– Sau khi tỉnh lại, tôi đã bỏ công tìm kiếm chương trình đó. Edward này, cậu có đoán được chuyện gì xảy ra tiếp theo không?

– Cô không tìm thấy, đúng chứ?

– Quả là cái gì cậu cũng biết! – Leia cười bí ẩn. – Chương trình ấy đã bị xóa hoàn toàn trước cả khi chúng ta thực hiện thử nghiệm cỗ máy dịch chuyển.

Edward mở to mắt kinh ngạc:

– Cậu nói sao? Vậy còn… thế giới mà cậu đã gặp?

– Phải. Lúc đầu tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Nhưng rồi tôi đọc được một tài liệu. Nó đây!

Leia mở một tấm ảnh chụp văn bản trong điện thoại di động, và đưa cho cậu. Edward cầm lên, cẩn thận đọc từng dòng chữ xuất hiện trên màn hình:

“Bản chất của thế giới là gì? Cho đến nay vẫn không ai biết. Chúng ta có thể sống, có thể thở, có thể ăn, nhưng nguyên nhân sâu xa là gì? Chẳng ai có thể lý giải được. Chúng ta, liệu có hay không, cũng chỉ là một vũ trụ đầy rẫy ảo tưởng được tạo ra bởi một người kĩ sư nào đó? Nếu quả thực là như vậy, người kĩ sư ấy xuất phát từ đâu? Không ai hay. Bởi vì thế mà chúng ta tồn tại…”

– Thể loại văn mẫu gì đây? – Cậu chìa điện thoại ra trả lại cho cô, không quên mỉa mai một câu.

– Trong một nghiên cứu triết học nào đó, tôi quên rồi. Mà đó là tất cả những thứ cậu quan tâm sao?!!

Edward ngồi bật dậy, phì cười:

– Tất nhiên không! Tôi hiểu ý cậu rồi! Cậu muốn nói rằng thực ra Antaram đã vô tình tạo ra một vũ trụ thực sự, nên việc có xóa chương trình gốc hay không cũng không ảnh hưởng tới nó, đúng chứ? Thành thực mà nói, tôi thấy thế giới này còn nhiều điều để khám phá lắm! Với lại biết đâu, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau thì sao? Từ giờ cho tới lúc ấy, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục quá trình mà cô ấy đã bắt đầu, cậu có nghĩ vậy không?

Yên lặng, Leia khẽ gật đầu.

Gió nhẹ nổi lên làm lay động khóm thường xuân xanh rờn. Bầu trời trong xanh không gợn mây đem người con gái đến một vùng tưởng tượng xa xôi, nơi những đóa bất tuyệt đỏ tươi đang hé nở. Giữa khung cảnh thanh bình ấy, hiện lên dáng hình xinh đẹp của người thiếu nữ độ tuổi hai mươi, đôi môi đang thanh thản mỉm cười.

“…”

“Tôi gặp cậu ở một vùng đất hứa

Nơi thời gian đã ngừng đọng từ lâu

Cậu là hiện thân của thế giới cô độc mà tôi chẳng thuộc về

Nhưng dù có ra sao, tôi vẫn sẽ đến tìm cậu.

Ở phía cuối con đường…”

AIMÉE – YÊU DẤU – PHAN THỊ KHÁNH CHI

Lớp – Trường: 10A1 – THPT Chuyên Hà Tĩnh

Ting….ting…..ting

Tiếng chuông cất lên báo hiệu cho cô bé Anny rằng cô sắp phải rời bộ phim em yêu thích và ngồi vào bàn học. Ôi! Sau khi xem bộ phim “Bạn gái tôi là robot” – một bộ phim ngôn tình Hàn xẻng mà các bạn nữ thường xem, phải nói rằng trong đầu em bây giờ hoàn toàn là hình ảnh lặp đi lặp lại của những chú robot A.I – đó không chỉ là robot làm việc, mà hơn hết, chúng kết bạn, làm bạn với con người. “Giá như trên đời có những con robot có tình cảm y hệt con người thì hay nhỉ?”- Một câu nói được thốt lên từ khuôn miệng nhỏ nhắn của cô bé. Thế nhưng, ngẫm lại, Anny mới thấy rằng, dẫu sao thì trong bộ phim đó, nhân vật chính cũng chỉ đóng giả làm robot rồi cuối cùng cũng tiết lộ bản thân mình vốn chỉ là một con người, thế nên mới có thể có một “happy ending” cho câu chuyện. Giả sử như, đó là một con robot thật thì sẽ như thế nào? Liệu con người có thể chung sống với robot suốt cuộc đời, thay thế đi những con người thực ở hiện tại? Có lẽ không. Vấn đề này quá rối rắm đối với một cô bé 12 tuổi. Bỗng, em nảy ra một ý tưởng, nếu như không phải là robot, mà là những phát minh khác bồi đắp nên tình cảm của con người, khiến người ta xích lại gần nhau hơn thì sao?….. Hmmm. “Nó sẽ là gì nhỉ……để xem nào.” Suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí em. Vài ngày sau, khi mà tưởng như cái mong muốn được nung nấu để phát minh lên một thứ gì đó kỳ diệu có thể truyền đạt được tình cảm của con người đã bị lãng quên, thì, nó bỗng được khơi dậy khi Anny nghe được câu chuyện từ người dì thân thiết của mình. Dì đến thăm nhà em vào ngày cuối tuần và thường trò chuyện với bà ngoại, hôm đó, dì than vãn rằng đứa con trai đi du học của dì hiếm khi gọi về nhà để trò chuyện với người mẹ già này, bà nhớ nó đến phát điên mất, ước gì mà có những thứ giống kiểu vật dụng hằng ngày mà có thể gửi lời nhắn qua không khí nhỉ…… “Vật dụng, gửi tin nhắn không kể khoảng cách,…..hmmm.” “A!” – một suy nghĩ chợt lóe lên trong cái bộ não bé nhỏ của Anny. “ Mình sẽ làm một thứ tương tự như thế!” Nghĩ rồi em chạy một mạch lên phòng, hí hoáy bản thảo từ chiều đến tận tối mịt. “Hoàn thành! Đó sẽ là một cái đèn ngủ, hình trái tim với ánh sáng màu vàng dịu, và, thông qua một loại sóng đặc biệt tin nhắn sẽ được gửi đến chiếc đèn ở nơi xa mà nó được kết nối.”- Ý tưởng ấy nảy mầm trong em như thế đấy. Sau vài ngày, cuối cùng Anny cũng đã phác nên phát minh ấy, đặt tên là “Aimée” – nghĩa là “yêu dấu” trong tiếng Pháp và một phần cũng bởi vì nó khá gần với tên của em “Anny”. Cách thức hoạt động của cái đèn ấy cũng rất đặc biệt, nó hoạt động không kể theo cặp hay theo nhóm, và chỉ cần được kết nối thì lời nhắn nhủ sẽ được gửi đến không kể khoảng cách và thời gian, khi muốn nhắn điều gì, hai tay của người dùng sẽ phải chạm vào đèn, như một cách để sưởi ấm trái tim lạnh lẽo ấy, ánh sáng đèn bật lên và cũng là lúc để họ nói lên những lời nhắn nhủ, thương yêu, ở bên kia, đồng thời, ánh đèn cũng sáng lên và lời nhắn hiện lên bằng cả âm thanh lẫn dòng chữ nhỏ phòng khi đối tượng gửi đến vắng nhà. “Đó hẳn sẽ là một phát minh tuyệt vời” – thế nhưng, mọi việc không chỉ đơn giản như thế, có ý tưởng, có bản thảo, nhưng không có nguyên liệu và nguồn đầu tư, hơn hết, tất cả chỉ là lý thuyết và chưa có phần thực hay, thí nghiệm, kể cả thứ cốt yếu làm nên phát minh ấy là “một loại sóng từ đặc biệt” có thể truyền tin nhắn mà không kể khoảng cách cô bé Anny vẫn chưa thể tìm thấy và nghiên cứu được. Dù thế, trong em đã ấp ủ một giấc mơ trở thành một nhà nghiên cứu khoa học, phát triển về mảng công nghệ thông tin, trí tuệ nhân tạo để khiến con người ta xích lại gần nhau hơn. Và biết đâu rằng, đến năm 2031 hay 2051, sẽ có những chiếc đèn như thế được phát minh và sử dụng rộng rãi. Không chỉ là từ cô bé Anny mà còn từ những con người yêu thích và nghiên cứu khoa học.

NHẬT KÝ CỦA TÚI GIẤY – PHÓ ĐĂNG KHOA

Lớp – Trường: Trường Đại học Sư phạm TP.HCM

Chào các bạn! Tôi là túi giấy, một chiếc túi giấy đã không còn được con người sử dụng. Tôi và những anh em của tôi được con người tạo ra với mục đích bảo vệ môi trường. Bởi họ nghĩ chúng tôi dễ phân hủy và hiển nhiên sẽ thân thiện với môi trường. Giờ đây, khi đang nằm trong thùng rác với rất nhiều những anh em túi giấy khác. Tôi muốn kể cho các bạn nghe đôi chút về cuộc đời tôi. Nếu gọi đây là nhật ký của tôi có lẽ cũng khá hợp lý vì tôi sẽ kể cho các bạn nghe về hành trình từ lúc mới vào đời cho đến nay. 

Tôi và các anh em được ra đời ở một công ty sản xuất các vật liệu bằng giấy. Ngoài anh em túi giấy chúng tôi còn có các bạn ly giấy, ống hút giấy, có thể nói là cả một gia tộc giấy. Bên ngoài trông chúng tôi đơn sơ vậy thôi nhưng để tạo ra chúng tôi cũng không phải đơn giản đâu nhé. Để sản xuất ra chúng tôi, con người đã phải tốn một lượng không nhỏ gỗ, nước, nhiên liệu và các máy móc hạng nặng mới có thể cho ra đời những sản phẩm như chúng tôi. Vậy nên theo suy nghĩ của một cái túi giấy như tôi thì việc tăng sử dụng túi giấy sẽ dẫn đến tăng cường sản xuất, mà việc sản xuất như vậy với khí thải của các máy móc sẽ có nguy cơ làm tăng hiệu ứng nhà kính. Vậy nên tôi chưa thấy thân thiện môi trường bao nhiêu nhưng đã thấy có xí xi tác động tiêu cực tới môi trường trong khâu sản xuất rồi. 

Sau khi chào đời thì anh em túi giấy chúng tôi được một bà chủ tiệm tạp hóa mang về để đựng hàng mà bà ấy bán. Lúc mới được mang về cửa tiệm tôi đã nghe bà ấy bảo với những người mua hàng là bà đã vứt hết các vật dụng bằng nhựa để thay bằng giấy cho thân thiện môi trường. Nghe bà ấy nói vậy tôi hơi bàng hoàng các bạn ạ. Tôi không biết anh em nhà đồ nhựa đã bị vứt đi đâu nhưng tôi biết chắc là anh em nhà ấy khó phân hủy lắm! Mà thử nghĩ nếu ai cũng lập tức tẩy chay đồ nhựa theo kiểu ấy thì còn gây hại cho môi trường gấp nhiều lần so với việc sử dụng đồ nhựa cơ. Vậy nên thay vì làm như thế, con người có thể tái sử dụng đồ nhựa khi chúng vẫn còn dùng được hơn là lập tức vứt đồ nhựa để thay bằng đồ giấy. Nghĩ vậy thôi, chứ tôi cũng đành ngậm ngùi vì không biết phải làm sao để nói được với bà chủ về điều ấy. 

Ở tiệm tạp hóa của bà chủ không lâu, tôi lại choáng với cách bà ấy sử dụng túi giấy. Eo ôi! Vì nghĩ túi giấy là thân thiện nhất rồi nên bà ấy dùng vô tội vạ. Cứ dùng xong rồi lại vứt và lại dùng tiếp một túi khác. Chúng tôi dễ phân hủy hơn so với các anh đồ nhựa thật nhưng theo viện nghiên cứu ở Anh thì họ đã chứng minh chúng tôi chỉ thật sự thân thiện với môi trường nếu chúng tôi được tái sử dụng từ 3 lần trở lên. Bởi như ban đầu tôi đã kể với các bạn, việc sản xuất ra chúng tôi cực kỳ phức tạp và cũng có tác động không ít đến môi trường nên nếu con người sử dụng chúng tôi một cách phung phí thì cũng chẳng có ý nghĩa gì trong việc bảo vệ môi trường cả đâu! Tôi cứ nhìn bà chủ dùng anh em chúng tôi mà nóng hết cả ruột. 

Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, sau khi bà chủ dùng tôi để đựng một món hàng thì giờ đây tôi đã nằm trong thùng rác. Kết thúc “thâm niên” trong vai trò vật liệu thân thiện môi trường. Cuộc đời tôi là vậy đấy các bạn ạ. Tôi không oán trách con người nhưng tôi muốn nhắn nhủ con người rằng: Sự thật, không một vật liệu nào là thân thiện tuyệt đối với môi trường, vật liệu giấy cũng vậy. Con người cần có cái nhìn khách quan hơn, không thể bảo vệ môi trường chỉ với việc thay đổi vật liệu mà còn cần phải có những hành động khác như tiết kiệm điện, nước, tránh lãng phí tài nguyên, giảm thiểu rác thải,… Đó mới thật sự là những việc làm thiết thực để bảo vệ môi trường. Đừng quá thờ ơ với việc lạm dụng giải pháp bảo vệ môi trường.

Sau cùng, tôi đại diện cho anh em gia tộc túi giấy, chúc cho các bạn có được những phương hướng hợp lí để cùng chung tay xây dựng một môi trường xanh – sạch – đẹp.

[SEASON 2 • FRAGMENTS OF SCIENCE #10] – HÀNH TRÌNH CỦA NHỮNG QUẢ CHUỐI

(English caption below)

Đừng quên cuộc thi viết truyện mang yếu tố khoa học Polyédron vẫn đang diễn ra nhé!
Chi tiết cuộc thi tại: http://bit.ly/PolyédronWritingComp
Link nộp bài dự thi: http://bit.ly/baiduthiPolyédron
Deadline nộp bài dự thi: 13/07/2021

Hoa quả là một phần không thể thiếu trong thực đơn hằng ngày của mỗi chúng ta, không chỉ mang trong mình hương vị tươi mát mà còn chứa rất nhiều dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể con người. Trong đó, chuối là một trong những loại quả được ưa chuộng nhất. Chuối không chỉ có vị ngọt và thơm đặc trưng mà còn là nguồn chất xơ, kali, vitamin B6, vitamin C và chất chống oxy hóa tuyệt vời. Nhưng ít người biết rằng, tuỳ từng mức độ chín của chuối, chúng sẽ đem lại những lợi ích và tác hại khác nhau. 

Theo đặc điểm nhận biết, có thể chia quá trình chín của chuối thành 4 giai đoạn:

1. Chuối xanh

Chuối xanh là giai đoạn chuối chưa chín hẳn, có lượng tinh bột chiếm 70-80% thành phần. Tinh bột trong chuối vào lúc này là tinh bột kháng không được tiêu hoá tại ruột non nên đóng vai trò như một loại chất xơ trong cơ thể. Cùng với pectin – một loại chất xơ giúp trái cây giữ được cấu trúc cứng của mình, tinh bột kháng giúp cải thiện hệ tiêu hoá, khiến dạ dày nhanh no, từ đó hỗ trợ giảm cân bằng cách khiến cơ thể bớt thèm ăn. Ngoài ra, chuối xanh cũng chứa rất ít đường nên có thể được dùng để điều hoà đường huyết, giảm nguy cơ tiểu đường. Tuy vậy, cũng chính vì nhiều tinh bột và lượng đường thấp, chuối xanh hơi khó ăn, có vị chát và có thể gây đầy hơi, khiến nhiều người lầm tưởng giai đoạn này chuối vẫn chưa ăn được.

2. Chuối chín vàng

Điều gì đang diễn ra trong quá trình chuối chín? Về cơ bản, etilen, một loại hoóc-môn quan trọng trong sự phát triển của các loại hoa quả, đang chuyển sắc tố diệp lục trong vỏ chuối, thay thế màu xanh bằng màu vàng. Đồng thời, tinh bột trong chuối dần hóa thành các loại đường đơn (sucrose, glucose và fructose). Sự chuyển đổi này khiến chuối trở nên mềm và ngọt hơn lúc trước, dễ dàng được hệ thống tiêu hoá hấp thụ. Chất chống oxy hóa cũng được gia tăng dần như một hệ quả của sự phá vỡ diệp lục, đem lại nhiều lợi ích cho hệ thống miễn dịch, giảm tốc độ thoái hoá cũng như các nguy cơ mắc bệnh tim mạch. 

3. Chuối vàng có đốm nâu

Dần dần, sau khi có quá nhiều etilen được sản sinh, màu vàng vỏ chuối hoá thành các chấm nâu đặc trưng nhờ phản ứng hóa nâu do enzyme. Chuối ở độ chín này có vẻ được mọi người khá ưa chuộng, khi có hương thơm đặc trưng, ngon và ngọt hơn. Tuy lượng đường trở nên tương đối cao, lúc này, chuối vẫn đem lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Các nhà nghiên cứu Nhật Bản đến từ đại học Teikyo đã tìm ra rằng chuối đốm sản sinh ra yếu tố hoại tử khối u TNF (Tumor Necrosis Factor) có tác dụng chống lại tế bào ung thư. Thêm vào đó, tryptophan trong chuối cũng được cơ thể tổng hợp thành serotonin, một hoóc-môn giúp ổn định tinh thần, ngăn ngừa lo lắng và trầm cảm.

4. Chuối nâu 

Sau khi trải qua một thời gian đủ dài, chuối sẽ chuyển hẳn sang màu nâu. Ở giai đoạn này, hầu hết tinh bột đã chuyển hóa thành đường, khiến chuối mất dần cấu trúc, có thể bị nhũn và thậm chí còn chảy nước. Trái ngược với suy nghĩ thông thường rằng chuối đang dần hỏng, đây là một thời điểm hoàn toàn thích hợp để tiêu thụ loại quả này. Diệp lục biến mất hoàn toàn, kéo theo đó là lượng chất chống oxy hóa cao nhất ở chuối trong cả 4 giai đoạn. Vẫn cần lưu ý, lượng đường trong chuối lúc này đạt mức cao nhất, không phù hợp với người bị tiểu đường hoặc các chứng bệnh khác như: béo phì, bệnh thận, tiêu chảy,…

Mỗi giai đoạn chín của chuối có những cái lợi và cái hại riêng của nó. Và chính vì thế nên mỗi người sẽ có những cách ăn chuối riêng tùy vào sở thích và nhu cầu của mình. Những ai thích vị ngọt, béo của chuối thường sẽ chọn ăn chuối vào giai đoạn mà chuối đã xuất hiện nhiều đốm nâu. Còn đối với một số khác lại lựa chọn ăn chuối xanh vì chúng giàu tinh bột hơn, tạo cảm giác no và giúp cân bằng lượng đường trong máu.

_________________

[SEASON 2 • FRAGMENTS OF SCIENCE #10] – THE JOURNEY OF BANANAS

Fruit is an indispensable part of our daily menu, not only carrying a fresh taste but also containing a lot of essential nutrients for the human body. Among them, banana is one of the most popular fruits. Bananas not only have a characteristic sweet and aromatic taste, but are also an excellent source of fiber, potassium, vitamin B6, vitamin C and antioxidants. However, few people know that, depending on the ripeness of bananas, they will bring different benefits and harms.

According to the identification characteristics, the ripening process of bananas can be divided into 4 stages:

1. Green Bananas:

Green bananas are bananas which are not fully riped, with starch accounting for 70-80% of the compositions. The starch in bananas at this time is resistant starch that is not digested in the small intestine, so it acts as a type of fiber in the body. Along with pectin – a type of fiber that helps fruit retain its hard structure, resistant starch helps improve the digestive system, fills the stomach quickly, thereby supporting weight loss by making the body less hungry. In addition, green bananas also contain very little sugar, so they can be used to regulate blood sugar and reduce the risk of diabetes. However, because of the high starch and low sugar content, green bananas are a bit difficult to eat, have a bitter taste and can cause bloating, making many people mistakenly think that bananas are still inedible at this stage.

2. Yellow Bananas:

What is going on during banana ripening? Essentially, ethylene, an important hormone in the development of fruits, is turning the chlorophyll pigment in banana peels, replacing the green with yellow. At the same time, the starch in bananas gradually turns into simple sugars (sucrose, glucose and fructose). This transformation makes bananas softer and sweeter than before, easily absorbed by the digestive system. Antioxidants are also gradually increased as a result of chlorophyll breakdown, providing many benefits to the immune system, reducing the rate of degeneration as well as the risk of cardiovascular disease.

3. Spotted Bananas:

Gradually, after too much ethylene is produced, the yellow color of the banana peel turns into the characteristic brown dots due to an enzymatic browning reaction. Bananas at this ripeness seem to be quite popular with everyone, when they have a characteristic aroma, they are more delicious and sweeter. Although the amount of sugar becomes relatively high, at this time, bananas still bring many health benefits. Japanese researchers from Teikyo University have found that spotted bananas produce Tumor Necrosis Factor (TNF) which has anti-cancer effects. In addition, the tryptophan in bananas is also synthesized by the body into serotonin, a hormone that helps stabilize the mind, preventing anxiety and depression.

4. Brown Bananas:

After a long enough time, the banana will turn brown completely. At this stage, most of the starch has been converted to sugar, causing the banana to lose its structure, possibly become mushy and even watery. Contrary to popular belief that bananas are slowly spoiling, this is a perfectly opportune time to consume this fruit. Chlorophyll disappeared completely, followed by the highest amount of antioxidants in bananas in all 4 stages. It should still be noted that the sugar content in bananas is at its highest at this time, not suitable for people with diabetes or other diseases such as obesity, kidney disease, diarrhea, etc.

Each stage of banana ripening has its own characteristics. And that’s why each person will have their own ways of eating bananas depending on their preferences and needs. Those who like the sweet, fatty taste of bananas will often choose to eat bananas at a stage when bananas have many brown spots. For others, they choose to eat green bananas because they are richer in starch, create a feeling of fullness and help balance blood sugar.

Nguồn – Sources:

[1] Brendan D’mello. (May 2020). https://www.scienceabc.com/nature/bananas-change-colour-upon-ripening.html

[2] Jessica O’Connell. (April 2017). https://spoonuniversity.com/lifestyle/bananas-according-to-ripeness-healthiest-time-to-eat

[3] The Epoch Times. (July 2020). https://www.theepochtimes.com/which-banana-is-healthiest-bananas-at-different-stages-of-ripeness-have-different-benefits_3367923.html

[4] The Nutrition Source. (October 2019). https://www.hsph.harvard.edu/nutritionsource/food-features/bananas

_______________

Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:
Đặng Minh Trung: +8494 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)
Trần Đình Phương Uyên: +8436 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)
Email: prismproject20@gmail.com
Website: https://prismproject20.com/
Facebook: https://www.facebook.com/prismproject20/

[SEASON 2 • KNOW YOUR BOOK EP. 10] – TRẢ LỜI NGẮN GỌN NHỮNG CÂU HỎI LỚN

(English caption below)

Đừng quên cuộc thi viết truyện mang yếu tố khoa học Polyédron vẫn đang diễn ra nhé!
Chi tiết cuộc thi tại: https://www.facebook.com/prismproject20/posts/316312026694325
Link nộp bài dự thi: http://bit.ly/baiduthiPolyédron
Deadline nộp bài dự thi: 13/07/2021

[TÁC GIẢ]
Stephen Hawking là nhà vật lý lý thuyết rất tài năng và được xem là một trong những nhà tư tưởng vĩ đại nhất thế giới. Ông chính là Giáo sư Lucas ở đại học Cambridge trong ba mươi năm và là tác giả của cuốn sách huyền thoại “Lược sử thời gian”. Ông để lại rất nhiều tác phẩm cho độc giả chúng ta, gồm: A Brief History of Time, Black Holes and Baby Universe, The Universe in a Nutshell, The Grand Design, và Black Holes: The BBC Reith Lectures. Ông còn là đồng tác giả của dòng sách trẻ em, viết cùng con gái Lucy Hawking, mà cuốn đầu tiên là George’s Secret Key to the Universe.

[TÁC PHẨM]
Cuốn sách này được lấy ra từ kho lưu trữ cá nhân của Stephen và hình thành vào thời gian ông ra đi. Tác phẩm đã được hoàn tất với sự cộng tác của các đồng nghiệp học thuật của ông, gia đình ông và Di sản Stephen Hawking.

Với nội dung phong phú, kích thích trí tuệ, bàn luận thấu đáo và tính truyền tải pha với hài hước đặc trưng của tác giả, “Brief answers to the big questions” cho chúng ta cái nhìn về những biến đổi mà loài người đang đối mặt cũng như đích đến mà ta đang hướng tới.

Chắc hẳn phải có những lúc ta đi sâu vào những câu hỏi mang tính vĩ mô. Chúng cứ lặp lại liên hồi nhưng bản thân ta không thể tìm được lời giải đáp ở bất cứ đâu. Chúng khó hiểu và có khi ta còn không rõ rằng mình có hiểu được chính câu hỏi mà bản thân đặt ra không hay thậm chí tại sao ta lại nghĩ ra những câu hỏi như vậy. Để giải đáp những thắc mắc đó, tác giả Stephen Hawking đã viết nên cuốn sách “Brief answers to the big questions”.

[NỘI DUNG]
Đúng như tựa đề của nó, tác phẩm sẽ đưa ra những câu trả lời ngắn gọn cho những suy nghĩ của con người từ muôn thuở.

Cuốn sách khởi đầu với lời tựa của Eddie Redmayne và lời giới thiệu của Giáo sư Kip Thorne.

Tiếp đó, chúng ta sẽ có giải đáp cho vấn đề cốt lõi nhất trong suy nghĩ của ta: “Tại sao ta lại nghĩ ra những câu hỏi lớn?” Tiếp nối với đó, tác giả Stephen Hawking sẽ đưa ra câu trả lời cho hàng chục điều mà ta luôn thắc mắc: “Mọi sự đã khởi đầu như thế nào”. Với tiêu đề hấp dẫn, dám chắc nó sẽ khiến cho chúng ta không thể ngừng khi bắt đầu đọc cuốn truyện này.

[ĐỐI TƯỢNG ĐỌC]
Là “Một thiên tài hiếm có” – theo The Guardian, tác giả Stephen Hawking không chỉ nhắm đến những câu hỏi về thiên văn học, về vũ trụ; mà còn về những vấn đề tới tâm linh và tâm lý học. Điều này không chỉ khiến cho cuốn sách gần như phù hợp với tất cả đại chúng, mà còn dẫn dắt mọi người đến những kiến thức tưởng xa mà gần, tưởng khó mà đơn giản, tưởng hiếm thấy mà lại ở xung quanh chúng ta.

Ảnh : jessicabookblog ( Brief Answers To The Big Questions || A Book Review)
_______________
[SEASON 2 • KNOW YOUR BOOK EP. 10] – BRIEF ANSWERS TO THE BIG QUESTIONS

[ABOUT THE AUTHOR]
Stephen Hawking is a very talented theoretical physicist and is considered one of the greatest thinkers in the world. He was Professor Lucas at Cambridge University for thirty years and the author of the legendary book “A Brief History of Time”. He left many works for us, including: A Brief History of Time, Black Holes and Baby Universe, The Universe in a Nutshell, The Grand Design, and Black Holes: The BBC Reith Lectures. He is also the co-author of children’s books written with his daughter Lucy Hawking, the first of which is George’s Secret Key to the Universe.

[ABOUT THE BOOK]
This book is taken from Stephen’s personal archive and was written at the time of his death. The work was completed in collaboration with his academic colleagues, his family and the Stephen Hawking Legacy.

With rich, intellectually stimulating content, thoughtful discussion, and the author’s signature humour, “Brief answers to the big questions” gives us an insight into the transformations humanity is facing as well as the aim we are pursuing.

There must be times when we delve into macro questions. They keep repeating over and over, but we ourselves cannot find the answer anywhere. They are difficult to understand and sometimes we are not sure if we understand the very question we are asking or even why we come up with such questions. To answer those questions, author Stephen Hawking wrote the book “Brief answers to the big questions”.

[CONTENT]
As the title says, the work will give brief answers to the thoughts of people of all time.
The book begins with a foreword by Eddie Redmayne and an introduction by Professor Kip Thorne.
Next, we will have the answer to the core problem of our thinking: “Why do we come up with big questions?” Following that, author Stephen Hawking will give answers to dozens of things we always wonder: “How did it all begin”. With a catchy title, it must make us unable to stop when we start reading this story.

[TARGET READERS]
As “a rare genius” – according to The Guardian, author Stephen Hawking not only addresses questions about astronomy, about the universe; but also on issues of spirituality and psychology. This not only makes the book almost suitable for all masses, but also leads people to knowledge that seems far but near, difficult but simple, rare but all around us.

Photo: jessicabookblog ( Brief Answers To The Big Questions || A Book Review)
_______________
Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:
Đặng Minh Trung: +8494 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)
Trần Đình Phương Uyên: +8436 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)
Email: prismproject20@gmail.com
Website: https://prismproject20.com/
Facebook: https://www.facebook.com/prismproject20/