LUCID DREAM – LÊ THỊ DIỄM MY

Lớp – Trường: Lớp 11 – Trường THPT Chuyên Lê Khiết

Đêm hôm ấy, khi màn đêm buông xuống tôi hoàn thành tất cả công việc của ngày hôm ấy và bắt đầu đi ngủ. Dường như hôm nào tôi cũng có vài giấc mơ nhưng khi tỉnh lại tôi lại quên đi tất cả và không nhớ rõ mình đã mơ những gì.


Nhưng thật kì lạ đêm hôm ấy tôi gặp một cơn ác mộng. Tôi đã mơ thấy mình đang ở trong một không gian rộng lớn đầy những điều bí ẩn, không có nhà cửa cây cối và thâm chí là không có ai trong giấc mơ chỉ có mình tôi, bỗng đột nhiên xuất hiện một con chó sói đang gào thét trước mặt tôi. Trong giấc mơ đấy tôi thấy thật sự sợ hãi. Vì vậy sau khi tỉnh dậy sau cơn ác mộng vào lúc nửa đêm tôi đã chạy đến chỗ mẹ tôi đánh thức bà ấy dạy và kể cho bà ấy nghe về cơn ác mộng này. Mẹ tôi luôn trấn an tôi rằng đó chỉ là một giấc mơ, con chó sói ấy chỉ là một phần trong giấc mơ và không có mối nguy hiểm nào về thể chất cả.


Cảm thấy an toàn hơn một chút tôi quay trở lại giấc ngủ. Nhưng vài giờ sau đó, một lần nữa tôi lại gặp cơn ác mộng giống hệt như vậy, tôi lại thấy mình trong khoảng không gian đó.Tôi nhìn về phía con chó sói và nhớ lại những điều mẹ tôi đã dặn chỉ vài giờ trước: “Đây chỉ là một giấc mơ”. Thật thú vị, tôi hoàn toàn nhận thức được điều đó nhưng tôi đã không bị đánh thức. Vì vậy tôi biết rằng tôi đang mơ trong khi đang ở trong giấc mơ. Và tôi đã nhớ lại một cách rõ ràng chi tiết và vô cùng sống động những sự việc trong giấc mơ. Tôi đã nhìn xung quanh trong giấc mơ, có cảm giác về cơ thể trong mơ của chính mình, cảm giác vô cùng thực tế mặc dù tôi biết rằng cơ thể thực của tôi đang nằm trên giường. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời và vô cùng thực tế và tôi không cảm thấy sợ chó sói bởi vì tôi biết rằng đó chỉ là một phần trong giấc mơ của tôi. Đó là câu chuyện lúc tôi bảy tuổi, tôi không thực sự biết những loại giấc mơ mà bạn thực sự biết rằng bạn đang mơ có tên khoa học là Lucid Dream. Và tôi bắt đầu tìm hiểu về nó.


Cuốn sách đầu tiên công bố khả năng khoa học của “Lucid Dream” là cuốn “Những nghiên cứu về Lucid dream” của Celia Green ra mắt năm 1968. Trong cuốn sách này, Green đã phân tích những đặc trưng của “mơ tỉnh” dựa trên các tác phẩm đã xuất bản trước đây về chủ đề này, kết hợp với dữ liệu nghiên cứu mới của riêng bà. Bà đi đến một kết luận: “Mơ tỉnh” là một hiện tượng khác với những giấc mơ thông thường và nó có liên quan tới giấc ngủ REM (Trạng thái não bộ của chúng ta ở mức hoạt động thấp nhất và cơ thể ở trạng thái nghỉ ngơi tốt nhất, mắt của chúng ta di chuyển nhanh, liên tục và chúng ta dần chìm vào những giấc mơ. Giấc ngủ REM là cái đích cần phải cán tới để có một giấc ngủ ngon thực sự. Hiểu một cách đơn giản, đó là trạng thái ngủ say). Lần đầu tiên Green cũng liên hệ hiện tượng “Lucid Dream” này với hiện tượng thức giả (hiện tượng thức giấc trong giấc mơ, hay còn gọi là mơ đôi – mơ trong mơ).


Lucid Dreamers cho rằng họ có thể kiểm soát nhiều phần của giấc mơ. Mặc dù trước đây chúng ta thiếu công nghệ để chứng minh giấc mơ sáng suốt là có thật hay không, những giấc mơ sáng suốt ngày nay đã được chứng minh bằng các thí nghiệm khoa học.


Trong khi có một loạt các biện pháp khắc phục chứng minh sự tồn tại của những giấc mơ sáng suốt, các nhà khoa học đã thử nghiệm đo lường một cách khách quan những giấc mơ sáng suốt bằng cách huấn luyện những người mơ sáng suốt thực hiện các cử động mắt cụ thể mà sau đó có thể quan sát được.

Hầu hết mọi người có thể học các phương pháp để có những giấc mơ sáng suốt. Đầu tiên được gọi là “thử nghiệm thực tế”. Điều này có thể liên quan đến việc xác minh xem bạn có đang mơ cả trong đời thực và trong giấc mơ hay không. Ví dụ, trong suốt cả ngày, một người có thể muốn tự hỏi mình, “Tôi có đang mơ ngay bây giờ không?” khi họ cố gắng đưa tay qua một bức tường vững chắc.

Nó cũng cho thấy rằng những người dễ dàng mơ thấy giấc mơ sáng suốt không gặp nhiều khó khăn khi nhớ lại giấc mơ của họ một cách thường xuyên. ”Khi nói đến giấc mơ sáng suốt, yếu tố dự báo mạnh nhất về việc bạn có những giấc mơ sáng suốt hay không là mức độ tốt của bạn. nhớ lại những giấc mơ bình thường của bạn. Do đó, một số người quan tâm đến việc khám phá những giấc mơ của họ với nhận thức đầy đủ có thể thấy hữu ích khi ghi lại những giấc mơ trong đó họ ghi lại những giấc mơ mà họ có mỗi đêm càng chi tiết càng tốt.

Khi bạn trở nên giỏi hơn trong việc kiểm soát giấc mơ của mình, bạn có thể sử dụng chúng để thực hành và chuẩn bị cho các sự kiện trong đời thực. Tuy nhiên, một số người bày tỏ rằng tham gia vào giấc mơ sáng suốt, nếu họ có thể đạt được nó, họ có thể bị “mắc kẹt” trong giấc mơ và khó thức dậy hơn. Một số người lo lắng khác là tham gia vào giấc mơ sáng suốt đòi hỏi sự tập trung và nỗ lực, điều này có thể có nghĩa là người ngủ không được nghỉ ngơi đầy đủ.


Giấc mơ linh hoạt có thể là một trải nghiệm thú vị, hữu ích hoặc thú vị, nhưng bạn nên cân nhắc lý do tại sao bạn quan tâm đến việc đạt được nó và bạn mong đợi nhận được gì từ nó trước khi thử thử nghiệm. Bước quan trọng nhất là bạn phải có một giấc ngủ ngon. Điều đó có nghĩa là đi ngủ đúng giờ và đảm bảo môi trường ngủ của bạn yên tĩnh và tối.

MÀU CỦA CUỘC SỐNG – BÙI THỊ HUYỀN

Lớp – Trường: Đại học kinh tế TP. Hồ Chí Minh

Tôi là bác sĩ khoa mắt đã điều trị, chữa khỏi và mang lại ánh sáng cho rất nhiều bệnh nhân. Đây không chỉ là công việc mà là cả tâm huyết của tôi, thật hạnh phúc khi có thể tạo ra được giá trị tốt đẹp cho mọi người.

‘Cạch’ tiếng cửa phòng khám mở ra:

– Chào bác sĩ.

Bước vào là người phụ nữ tầm tuổi 40 ăn mặc giản dị cùng một bé gái tầm 7 tuổi.

– Mời ngồi, tôi có thể giúp gì được cho chị.

Người phụ nữ đưa sổ khám bệnh cho tôi rồi nói:

– Đây là sổ khám bệnh của con gái tôi, bé bị mù màu bẩm sinh. Không chỉ mất khả năng nhận biết một vài màu sắc mà cháu chỉ có thể thấy được hai màu trắng đen.

Tôi mở sổ coi qua bệnh án của bé gái, năm nay bé mới 7 tuổi. Nhìn qua khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt trong sáng kia không ai nghĩ là thế giới của bé chỉ bao phủ bởi hai màu đen trắng.

– Đã có nhiều công nghệ hỗ trợ cho người bị mù màu sao giờ chị mới đưa bé đi tái khám.

Người phụ nữ có chút ngần ngại, khuôn mặt khắc khổ đưa ánh mắt buồn rượi nhìn tôi

– Cũng vì hoàn cảnh gia đình, mấy năm trước có đưa bé đi khám nhưng không đủ tiền chạy chữa nên dừng lại. Mấy năm qua có tích góp được ít tiền để dành tới giờ đi chữa cho cháu.

Tôi thông cảm và hiểu hoàn cảnh của người phụ nữ, mỗi người có một câu chuyện và một số phận riêng. Tôi buồn cho người phụ nữ và thương cho bé gái, cô bé đã chịu quá nhiều thiệt thòi. Thế giới qua lăng kính của cô bé là hai màu đen trắng nhạt nhòa, buồn tẻ và nhàm chán.

– Chị không phải lo, với công nghệ của Mỹ hiện nay đã sản xuất ra loại kính Enchroma giúp người mù màu phân biệt màu sắc một cách chính xác. Loại kính này khá phổ biến trên thị trường và giá tầm 10 triệu cho một sản phẩm.

Tôi thấy sâu trong mắt người phụ nữa là niềm vui là hy vọng bừng sáng.

– Kính giúp phân biệt được màu sắc như người bình thường phải không bác sĩ.

– Đúng vậy, Enchroma là công nghệ hoàn toàn mới được sử dụng bộ lọc quang học có khả năng loại bỏ bước sóng ánh sáng nhất định. Từ đó cho phép thiết lập những tỉ lệ chính xác hơn trước khi vào mắt, chất lượng an toàn đã được kiểm định. Kính Enchroma được thiết kế nhiều mẫu mã kiểu dáng cho cả trẻ em và người lớn. Tôi sẽ cho cháu đeo thử để cảm nhận.

Tôi lấy trong tủ ra một chiếc kính, quay sang hỏi bé gái:

– Cháu có muốn biết thế giới xung quanh qua lăng kính này như thế nào không? Đây là món quà bất ngờ mẹ dành cho cháu đó.

– Người đầu tiên cháu muốn nhìn thấy là mẹ.

Cô bé cười thật tươi nụ cười tựa thiên thần.

– Chú đếm tới 3 là mở mắt ra nha. 1,2,3 …

Cô bé đưa tay lên khuôn mặt của mẹ mình xúc động òa khóc:

– Mẹ đẹp quá, hôm nay mẹ đẹp hơn hôm qua, đẹp hơn hôm trước, hôm trước nữa.

Tôi dắt cô bé ra ngoài vườn chỉ vào một bông hoa nhỏ.

– Bông hoa này màu đỏ, chiếc lá này màu xanh tất cả những màu này thuộc về cháu.

Cô bé tay run run nâng niu chiếc lá.

– Đẹp quá, thế giới này đẹp quá. Cháu đã nghe về màu xanh, màu đỏ rất nhiều, rất nhiều nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được chúng lại tuyệt vời đến thế. Đây là màu của sự sống phải không chú?

Tôi xoa đầu bé gái, có những điều là bình thường với người này nhưng lại là thứ xa xỉ với người khác.

– Đây là phép màu, thế giới kì diệu này đang chờ cháu khám phá

– Cháu yêu màu xanh của cây, màu đen của đất… cháu yêu tất cả màu thuộc về thế giới này.

Cô bé cho tôi thấy trân trọng cuộc sống này hơn, thấy bản thân mình vẫn còn may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều số phận bất hạnh khác.

Mẹ cô bé không kiềm được xúc động, hai mắt cũng đỏ hoe đưa tay ôm lấy cô bé vào lòng.

– Mẹ xin lỗi vì để con đợi quá lâu mới cảm nhận trọn vẹn được thế giới này.

Hoàn cảnh gia đình cô bé cũng khó khăn nên tôi quyết định tài trợ 50% số tiền mua kính cho cô bé. Đây là món quà không lớn nhưng vô cùng ý nghĩa, tôi không chỉ cho đi mà nhận lại được rất nhiều giá trị khác. Công nghệ phát triển giúp nâng cao chất lượng cuộc sống của con người, chúng ta cần nhiều hơn những phát minh những nhà khoa học vĩ đại như thế để đem lại những điều tốt đẹp cho những số phận bất hạnh.

HUNG THỦ THẬT SỰ? – ĐOÀN THÁI BẢO

Lớp – Trường: THPT chuyên Lê Hồng Phong

Đã 1 tuần kể từ cái chết của con trai, ông Dan không còn mong chờ vào hành động của những tên cảnh sát hạt. Trước sự thất vọng của cha, con gái Isla đã theo lời ông mời về nữ cảnh sát Amelia Brown, cùng đồng nghiệp Thomas Williams, thám tử Kyle Morton và nhà báo Connor Steve. Chiều hôm thứ hai, tất cả 4 người cùng đặt chân tại ngôi biệt thự của gia tộc Gelbero. Những viên gạch đá granite lát kín lối vào sân tôn lên phần tường đá và ánh chiếc cổng vàng dưới hàng cây xoan. Giờ là mùa hè, mà cây xoan lại không có chút sức sống nào, chúng nhạt nhòa và trơ trọi. Bước vào khuôn viên đài phun nước, tiếp đón họ là quản gia Marcos, cùng cái nhìn lạnh nhạt của tên làm vườn Phillips.

Căn biệt thự rộng lớn và choáng ngợp, từ sau cái chết của phu nhân Margaret, hầu hết quản gia đã bị đuổi, chỉ còn lại ông Marcos lịch thiệp. Ông đề nghị mang hành lý cho các vị khách, và dẫn họ về phòng của mình. Ngoài trời rất nhiều mây, dự báo cho một đêm mưa rào kịch tính. Ông thám tử vừa vào phòng đã để ý ngay chiếc gạt tàn có mấy mẩu thuốc còn dở. Quản gia vội đổ đi và giải thích:

– Ồ, đó là của cậu chủ Jack, con trai ông Reece, đã tự sát, ý tôi là bị giết, 1 tuần trước.

Kyle cũng không hỏi gì thêm và ra ngoài hút thuốc cho quản gia sắp xếp. Ông nhìn ra vườn, bóng lưng của Phillips lạnh nhạt trước gió. Gió đã lên, và hình như có một cơn bão. Cậu Jack, một thanh niên bộp chộp tầm tuổi 18, vừa vụt qua phía cuối hành lang. Nhưng rồi Kyle bắt đầu suy nghĩ về cái chết của ông Reece, ông vứt điếu thuốc qua cửa sổ, đóng chặt nó lại và quay trở lại phòng, đề nghị quản gia cho mình đi xem xét nơi mà Reece được cho là đã tự tử theo kết luận của cảnh sát.

Mọi người đều tin rằng ông Reece đã tự sát, họ tìm thấy một lượng nhỏ kali cyanua trong chai rượu vang đã rơi vỡ trên mặt sàn. Ngài Dan đã nói rằng nhìn thấy bóng người ra vào phòng ông Reece. Tôi đã cố giải thích đó là mình đến đưa thuốc trợ tim, nhưng ngài Dan khăng khăng có kẻ muốn giết con trai mình.

Thế à. Dù gì thì ông ta cũng đã mời cả đống người đến đây. Phiền ông hãy đi mời những người còn lại đến phòng nạn nhân.

Rồi mọi người cũng tụ họp tại phòng làm việc của ông Reece trên tầng 2. Sau một hồi quan sát, Amelia thốt lên:

– Ngài Dan đã không cho dọn dẹp phòng kể từ cái chết của con trai nhỉ?

– Đúng thế – Marcos trả lời ngay, rồi chỉ tay về phía những mảnh vỡ – ngoại trừ một số mảnh đã được mang đi xét nghiệm thì đều còn lại như lúc ban đầu.

– Thế thì có vẻ, đêm ông ta chết, thực sự đã có người khác ở đây. Có vẻ lúc đó, chiếc cửa sổ cạnh bàn đọc sách đã mở, và một ít tàn thuốc đã rơi xuống dưới chân ghế rồi bị quyển sách rơi đè lên – Tay Amelia lật quyển sách lên.

Thomas thì mở chiếc tủ:

– Mọi thứ rất ngăn nắp, theo tâm lý thông thường, nếu người như thế đã quyết định tự tử, không thể để căn phòng của mình lộn xộn sau khi chết được, chai rượu vang vỡ hẳn sẽ làm ông ta khó chịu.

– Đúng là như vậy – Kyle tiếp lời – Có ai đó đã bỏ độc ông Reece theo 1 cách khác, rồi đập vỡ chai rượu trên sàn. Hãy để ý chỗ này – Tay Kyle hướng ra phía đầu nạn nhân – Nếu như làm vỡ, rượu sẽ bắn ra mọi hướng, nhưng ở gần đầu có những giọt cắt, rõ ràng là đã bắn lên quần áo của hung thủ, hoặc chí ít là kẻ ngụy tạo hiện trường.

Connor lật giở từng tài liệu trên bàn của ông Reece, ông ta là 1 nhà nghiên cứu ngôn ngữ, và những quyển sách nghiên cứu từ cổ rất hiếm, một số tài liệu từ viện bảo tàng. Đúng lúc này, đầu bếp đã gọi họ xuống ăn tối. Trời cũng đã đổ mưa, và mưa to một cách kinh khủng. Những cây xoan oằn mình như xác khô, chắc là sau trận mưa này, chúng vốn đã ít lá thì chẳng còn lại chiếc nào, sức sống trôi theo dòng lũ.

Mọi người đã ngồi vào bàn, quản gia đẩy ngài Dan đi ra:

– Vậy là các vị đã ở đây, quả là một đội đầy đủ – Rồi ông ta nhìn về phía Amelia một cách khó hiểu – Hãy thưởng thức bữa tối này nào. Ai biết mưa gió sẽ cuốn trôi những thứ gì.

Quản gia lui ra sau. Tên làm vườn xin ở lại nhà chủ một đêm, vì tình hình thời tiết không khả quan, quanh đây có mấy con sông cắt qua, khả năng cao lũ sẽ dâng lên. Kyle ngắt bầu không khí yên lặng:

– Ngài Dan, tôi đã để ý những sợi dây chuyền mà nhà Gelbero đeo, tại sao ngài lại có tới 2 chiếc?

Ông ta im lặng, rồi nói cho qua:

– Gia đình ta đã mất đi một số người. Điều ta cần là ai đó trong số các vị phải tìm ra được lý do mà họ biến mất – Rồi ông ta lại liếc về phía Amelia, và ra hiệu cho quản gia đẩy mình về phòng.

Không khí im lặng kỳ lạ cứ tiếp diễn cho đến khi kết thúc bữa ăn. Thomas đề nghị ngày mai đến xem những tài liệu và thông báo về khám nghiệm hiện trường và tử thi của ông Reece và tiện thể liên hệ với những quản gia và người làm cũ về cái chết của phu nhân Margeret. Quan sát sự im lặng của Isla, con gái ngài Dan, Amelia đành đề nghị:

– Tôi hơi sợ sấm sét, có thể ngủ cùng không thưa cô Amelia.

– Được thôi, tôi sẽ bảo hai đứa nhỏ sang phòng kế bên, chúng cũng đã đủ lớn rồi.

Rồi Isla cũng đứng lên và quay lưng lạnh lùng đi về phòng.

Họ bắt đầu tách nhau ra và lên phòng của mình.

Kyle bắt đầu suy nghĩ lại: “Những tên cảnh sát hạt thật sự rất vô dụng, nhưng tại sao hung thủ lại phải dàn xếp những thứ phức tạp như vậy, không phải cứ bỏ độc là xong à. Nhưng rõ ràng điều tra cho thấy ông Reece đã có mua KCN 2 ngày trước khi tự sát. Mục đích thật sự của chỗ KCN đó là gì? Isla có gì giấu giếm? Tại sao ông Dan lại liếc nhìn Amelia? Và tại sao ông ta lại mời tên nhà báo Connor im lặng này? Tại sao không ai nghe thấy tiếng vỡ của chai rượu vang?”. Ông chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Cho đến khi một cành cây xoan gãy đập vào cửa kính phòng bên khiến Kyle bật tỉnh giấc. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn lóe lên phía cửa nhà kho. Trời mưa tầm tã và khoảng sân mù mịt, ông cũng không nghi ngờ gì nhiều, mở cửa ra ngoài xem xét tình hình. Mọi người cũng đang đứng trong hành lang lo lắng. Họ không tìm thấy Amelia, và mảnh áo mưa ướt sũng vứt giữa sảnh tầng 1 dính đầy máu. Tên làm vườn thì khép nép trong một góc, run rẩy, phía cuối hành lang, Isla đẩy ông Dan đi tới:

– Ông Marcos cũng không thấy đâu.

– Mọi người hãy chia nhau đi tìm Amelia – Thomas hét lên – Đêm nay thật giống như một đêm đẫm máu. Dự cảm không lành tràn ngập.

Rồi cầu giao điện bị sập, mọi thứ tối sầm, Thomas đành đề nghị xuống hầm bật lại điện, còn mọi người cầm đèn pin đi tìm. Isla nói Amelia đã ra khỏi giường cô lúc nửa đêm mà không quay lại:

– Tôi nghĩ cô ấy khó ngủ vì sấm sét nên ra ngoài, nên tôi cũng không suy nghĩ gì lắm.

Họ tìm đến thư phòng, rồi phòng nghỉ. Chỉ còn phòng của ông Reece, nạn nhân cách đây 1 tuần. Những đứa trẻ của Isla bắt đầu khóc, còn cậu Jack thì hút thuốc, nhìn ra từ khe cửa hở. Họ đẩy cửa phòng làm việc của ông Reece, chiếc đèn pin của Kyle lia 1 vòng, và cảnh tượng kinh hoàng đã hiện ra. Kyle hét lên:

– Bảo vệ hiện trường, nhanh chóng gọi cảnh sát, họ đều chết cả rồi.

– Họ? – Isla bàng hoàng.

– Phải, Amelia Brown và tên nhà báo Connor Steve.

Bộ dạng thất thần của Isla đi thông báo cho ông Dan rồi cho ông 1 liều thuốc an thần để ông nghỉ ngơi. Tiếp đó cô nhanh chóng gọi điện cho cảnh sát:

– Có vẻ đường truyền mạng đã có vấn đề với cơn mưa rào. Mà tình hình mấy con sông ngập lụt, họ cũng không thể đến ngay được. Hãy đợi đến sáng mai, tôi nghĩ có khả quan hơn.

Kyle ngồi xuống, Isla thắp đèn dầu, vừa hay Thomas cũng quay về và ngạc nhiên trước hai cái xác trước mặt. Amelia nằm gục trên bàn làm việc, 2 nhát dao chí mạng sau lưng. Tên Connor thì nằm ở góc phòng. Thomas và Kyle tiến vào trong và bắt đầu xem xét kỹ hơn. Họ bọc tay bằng khăn tay và bắt đầu xem xét đồ vật. Có vẻ hung thủ đã đánh thuốc mê Amelia, rồi đâm cô ta, không may bị tên Connor phát hiện và bị trừ khử luôn bằng chính con dao đó. Tuy nhiên, hung khí chưa thấy đâu, chỉ có chiếc áo mưa ướt sũng giữa sảnh. Kyle để ý đến cuốn sách bị mở trên mặt bàn làm việc. Sau khi kiểm tra, có một số trang sách đã bị mất, xé một cách lởm chởm và vội vàng, hẳn là Amelia đã để lại manh mối gì đó trên quyển sách và đã bị xé mất.

Thomas lập tức triệu tập toàn bộ người trong biệt thự ở phòng khách để nói chuyện, chỉ để 2 đứa con của Isla và ông Daniel nằm nghỉ. Lần lượt từng người một đưa ra lời khai của mình. Trước tiên là Isla:

– Như đã đề nghị, Amelia đã đến ngủ với tôi sau khi cô ấy đã tắm rửa, cả hai người nói chuyện vài câu rồi đi ngủ. Một lúc sau tôi thấy Amelia đi ra ngoài nhưng cũng không để ý lắm. Tôi nghĩ cô ấy đi đâu đó cho đỡ căng thẳng. Sau đó tôi ngủ cho đến khi bị đánh thức bởi tiếng cửa kính vỡ.

– Tôi cũng thế – Kyle tiếp lời – Tôi đã ngủ mê mệt cho đến khi cửa sổ phòng bên cạnh vỡ.

– Cháu không ngủ được vào đêm nay – Jack tiếp lời – Cháu có để ý thấy cô Amelia bước ra ngoài hành lang và đi xuống cầu thang, rồi cháu không thấy ai đi lên nữa. Tiếp đó, hình như có ai đó đi xuống nữa, nhưng cháu không để ý lắm. Có lẽ là bác quản gia. Cháu ở trong phòng suốt từ khi ăn tối xong, bận hoàn thành bản nhạc cho lễ trưởng thành sắp tới.

Nói rồi, Thomas mới nhìn quanh và thắc mắc:

– Marcos đâu? Không phải ông ta là hung thủ đấy chứ?

Mọi người đều lắc đầu. Kyle gợi ý:

– Lúc vừa mơ màng tỉnh dậy, tôi có thấy ánh đèn phía nhà kho, có thể đó là ông Marcos.

Nói rồi, Thomas và Kyle mặc áo vào và đi xuống phía nhà kho, trước cửa nhà kho đã ngập một chút, cửa gài bên trong, và gọi không thấy ai trả lời. Isla hoảng sợ:

– Bình thường cửa đều khóa ngoài, chỉ quản gia và người làm vườn mới có chìa khóa.

Thomas đành phá cửa và xông vào, anh giẫm phải mảnh kính vỡ trên sàn, những vũng nước ướt át đôi giày của anh. Một mùi hôi thối tỏa ra. Bóng đèn duy nhất đã vỡ, chắc do nước mưa nhỏ vào đèn. Dựa vào bức tường trong cùng là xác ông quản gia với con dao găm giữa ngực. Isla thốt lên:

– Ông, ông ta đã tự sát à?

Chuyện này không đơn giản như thế. Một vụ giết người trong phòng kín thì đúng hơn.

Kyle ngồi xuống và quan sát, có những mảnh kính vỡ từ chiếc bóng đèn, then cài cửa đã được gài trong, quản gia thì chết tận trong sâu, có một số mảnh đen khó hiểu. Ông nhặt mảnh đèn vỡ và quan sát, có dấu hiệu của sự cháy bên ngoài vỏ, đồng thời cũng có vết cháy và siết trên tay khóa đã han gỉ của chiếc then cửa nhà kho. Nhưng mọi thứ đều ẩm ướt và tối tăm nên rất khó quan sát.

Trở lên trên nhà, những vật chứng đã bày ra trước mắt. Một đêm mưa 3 mạng người, những trang sách của quyển nghiên cứu ngôn ngữ các dòng tu đã biến mất, chiếc bóng đèn vỡ trong phòng kín. Con trai của Reece nói nhỏ với cảnh sát Thomas:

– Cháu nghĩ cô Isla đang lén lút buôn bán gì đó. Cháu đã từng thấy cô ấy đút tiền cho cảnh sát và gặp mặt những người kỳ lạ.

Cô Isla cũng ngay lập tức kể:

– Thực ra ngày trước cô làm dược sĩ nên có bán thuốc cho một số người với kali …

Cô ngừng lại và đổi chủ đề:

– Thực ra, bố tôi, ông Dan đã từng có những người con riêng. Và theo như tôi thấy, đó có thể là Amelia, hoặc Connor. Tôi nghĩ là Amelia nhiều hơn. Cô ta có vẻ không biết, còn bố tôi chắc muốn nhận cô ta vào gia phả.

Mọi người im lặng hồi lâu. Bỗng nhiên Thomas đã xâu chuỗi được toàn bộ sự việc. Ông ta đề nghị triệu tập tất cả mọi người và sẽ hóa giải những vụ giết người liên hoàn này. Khi đã đầy đủ, Thomas bắt đầu:

– Trước hết phải kể đến cái chết của bà Margaret, có lẽ là do viên ngọc xanh quí giá của dòng họ bà ấy. Những đứa con đã nổi lòng tham và cho quá liều thuốc cho bà già ốm yếu này. Đó là Reece, Isla, và Amelia, đứa con riêng đã hiểu rõ thân phận của mình bắt đầu nghi ngờ 2 anh chị của mình. Qua điều tra những người làm cũ đã xác nhận việc Amelia thường xuyên ghé qua và trò chuyện với ông Daniel đây khá lâu. Amelia bắt đầu đe dọa có bằng chứng và sẽ tố cáo 2 anh chị. Vì quá áp lực, từ hôn nhân đến gia đình và cả vụ việc này nên Reece đã lựa chọn tự sát. Ông ta thực sự đã tự sát, ông ta mua KCN và bỏ vào viên con nhộng rồi uống. Trước khi viên con nhộng tan ra và ông ta trúng độc. Ông ta đã ngụy tạo hiện trường, mở cửa sổ, gài cửa chính, dập tàn thuốc xuống dưới quyển sách, đập vỡ chai rượu của mình rồi nằm xuống đất. Mọi người đã nghe thấy tiếng chai rượu vỡ, chạy lên kịp thời, nhưng lúc này ông ta chưa chết, viên con nhộng chưa tan ra, ông ta chỉ giả vờ nằm trên sàn chờ chết, đó là lý do cho vết cào rất nhẹ vì trúng độc còn trên tấm thảm được kê chân bàn đè lên. Và người đã đè chân bàn lên chính là cô Isla. Cô ta muốn ngụy tạo hiện trường giết người cùng với Reece để đổ tội cho Amelia.

Ông Dan đã thực sự bật khóc và đẩy Isla ra ngoài, cô cũng không hề giải thích. Thomas tiếp tục:

– Tiếp đó, cô ta sợ rằng Amelia, vốn dĩ là một cảnh sát, sẽ dễ dàng điều tra chuyện này và tiếp tục uy hiếp hơn, nên đã giết luôn để tránh mối họa. Tình cờ bị anh Connor phát hiện và uy hiếp tương tự. Cô đã nói ngon ngọt về chiếc dây chuyền đá ngọc bích và lợi dụng thời cơ giết chết anh ta. Cuối cùng, vì quản gia cũng biết chuyện, mặc dù ông ta không nói gì, nhưng cô vẫn phải giết ông ta để trừ khử mối họa sau này.

Kyle lên tiếng:

– Thế thủ thuật phòng kín trong nhà kho là gì và bằng chứng ở đâu cho cô Isla?

– Dễ thôi, chiếc then như vậy rất dễ cài từ bên ngoài bằng hai sợi dây. Chỉ là do bị han gỉ, sợi dây sẽ hơi rít, vì thế để lại vết hằn. Sau khi giết 2 người trong biệt thự, cô ta gọi quản gia xuống nhà kho và ra tay, xong xuôi, cô ta đặt xác ông Marcos vào tường. Cô ta cho bột nhôm và lưu huỳnh trộn lẫn vào trong một chiếc túi làm từ vật liệu hấp thụ nhiệt dễ cháy. Chiếc túi nhỏ bằng đốt ngón tay, rồi chọc xuyên một sợi dây qua chiếc túi, một đầu cố định, đầu kia kéo ra ngoài cửa. Tiếp tục lấy một sợi dây khác buộc vào tay khóa của then cửa rồi luồn qua lỗ then ở trên tường, một sợi dây khác nữa buộc vào then và kéo lên trên. Như vậy, sau khi ra ngoài, cô ta kéo đồng thời 2 sợi dây này và chiếc then sẽ tự được cài lại. Rồi cô ta buộc 2 sợi dây này cùng với sợi dây luồn qua túi nhôm lưu huỳnh ở trong. Túi này được buộc cố định vào bóng đèn dây tóc. Sau khi cô ta rời đi, qua một thời gian, bóng đèn phát sáng mạnh và tỏa nhiều nhiệt, vật liệu của chiếc túi sẽ hấp thụ nhiệt khiến hỗn hợp nhôm lưu huỳnh nóng lên và bốc cháy tạo ra hỗn hợp nhôm sunfua (Al2S3), mồi lửa này sẽ đốt cháy các sợi dây đã được tẩm đầy dầu từ trước và các manh mối đã bị đốt cháy hết. Do bên ngoài bóng đèn bị đốt nóng bởi nhiệt từ phản ứng nhôm lưu huỳnh nên bóng đèn đã vỡ và rơi xuống nước, một vài mảnh vật liệu hấp thụ nhiệt vẫn còn. Chất nhôm sunfua bị thủy phân trong nước mưa tạo keo trắng và khí hidro sunfua có mùi trứng thối, như khi vừa mới bước vào đã ngửi thấy. Vật chứng cứ như vậy đã được tiêu hủy. Từ khi cô ta nói có buôn lậu thuốc và đột ngột dừng lại tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Có lẽ cô ta còn buôn lậu thuốc nổ, hoặc các thành phần của thuốc nổ, vì cô ta có nhắc đến kali, trong kali nitrat, thành phần của thuốc nổ đen. Nếu tìm thấy lưu huỳnh ở đâu đó trong nhà cô ta hoặc trong phòng cô ta cũng đã đủ để bắt giữ cô ta.

– Ngoài ra, quyển sách nghiên cứu ngôn ngữ của các dòng tu cũng là bằng chứng chống lại cô ta. Cô Amelia rất thông minh, trước khi chết vì mất máu, cô ta đã đánh dấu máu bừa vào các trang sách, cô ta biết rằng hung thủ sẽ trở lại hiện trường và kiểm tra, hắn sẽ thấy và xé đi những bằng chứng. Đây chính là điều Amelia muốn, cô ta muốn Isla xé đi những trang mà cô ta muốn. Đó là trang 100, 300 và 7085. Dựa theo cách viết số của dòng tu sĩ Xito ở thế kỉ XIII, theo thứ tự 300, 7085, 100 sẽ có cách viết gần giống với I,S,L trong Isla, tên của hung thủ. Manh mối quyển sách nghiên cứu ngôn ngữ cô Isla không thể hiểu được vì ngày trước cô Amelia đã được ông Reece dạy cách đếm này. Cô có còn gì để chối cãi không thưa cô Isla?

– Hmmm

Cô Isla không nói thêm gì và ngồi sụp xuống, ánh mắt vô hồn khó hiểu nhìn về phía Thomas. Kyle vẫn suy tư. Ông Dan cũng trầm mặc không nói lời nào, ra hiệu cho cháu Jack đưa ông ta về phòng. Mọi người còn lại ngồi chờ trời sáng trong phòng khách. Già nửa sáng, xe cảnh sát đã đến, còng tay tên tội phạm của dòng họ Gelbero, đưa đi lĩnh án.

Kyle lên xe taxi trở về nhà soạn lại tài liệu cho vụ án mới này, đang định rời đi, Kyle bỗng thấy người làm vườn hái táo bằng chiếc gậy không có móc. Đầu Kyle sáng lên một điều gì đó. Ông bắt đầu trầm tư và xâu chuỗi các sự kiện. Ông ta thốt lên:

– Ôi không – ông ta hét lên với cảnh sát – bảo mọi người đã quay lại mau.

Vẻ mặt bực tức hiện rõ trên những con người được lôi lại căn nhà chết chóc này. Mặt ông Dan hiện lên lo lắng rõ rệt, cậu Jack cũng trốn mãi ở trong phòng. Cô Isla cũng được mang lại, cô bật khóc khi vừa bước chân xuống đất, cô biết sự thật sắp được phơi bày. Tên cảnh sát Thomas lấy làm thắc mắc và khăng khăng đòi về. Đứng trước sân, Kyle vạch trần luôn tội ác đáng gờm và bí mật sâu rợn trong căn nhà này:

– Tôi xin mạn phép đưa ra các dự đoán của mình như sau. Thứ nhất, bà Margaret thực sự chết vì bệnh phổi của bà ta, những bình oxi cũ kĩ đã chứng minh điều này, tất cả những người trong gia đình này đều tôn trọng và kính phục bà. Không có lý do gì họ lại giết bà vì viên ngọc bích màu xanh. Tôi khá chắc, ngài Dan vẫn còn đang giữ nó, nhưng ngài giấu chúng tôi. Tiếp đó, những người con của ngài đánh nhau về việc họ đã vất vả thế nào và hưởng quyền thừa kế ra sao. Sự xuất hiện của Amelia là 1 mối nguy lớn với dòng họ chính thức của bà Margaret. Reece và anh Connor đã lên kế hoạch để giết Amelia. Nhưng đột nhiên Reece lại hối hận và đe dọa Connor dừng lại. Khi không thành, Reece thực sự không quan tâm đến tài sản, ông lựa chọn tự sát với hy vọng Connor dừng lại. Nhưng Thomas. Chính anh. Ồ, chuyện này thú vị đây. Connor là con chính thức của ông Dan và bà Margaret, như đã ghi trong những quyển sách ngụy nghiên cứu của ông Reece. Tiếp đó, Reece là anh cả, em gái là Isla và con riêng của ông Dan là Amelia và Thomas. Ông Dan đã biết tất cả, và buổi hôm qua chỉ là một thử nghiệm để ông ta viết di chúc. Như vậy, sau khi Reece chết, Thomas là người ngụy tạo tất cả cái chết của Reece, tạo mũi dùi hướng về phía Amelia khiến cô ta và Connor cãi nhau. Đêm qua, Connor đã đánh thuốc mê Amelia rồi giết cô ta, anh thì giết Connor rồi ngụy tạo bằng chứng đổ tội cho Isla qua quyển sách nghiên cứu ngôn ngữ dòng tu. Thực sự là cô ta là cảnh sát nên phải đánh thuốc mê mới có thể đâm một cách dễ dàng như thế, và vì thuốc nên cô ta không thể để lại dấu hiệu trước khi chết được.

– Thật nực cười, ông nói như thế khác nào vu khống!

– Ồ không, tôi có bằng chứng chứ. Nhưng hãy từ từ đã. Vụ án trong nhà kho xảy ra, anh lại nhận xuống dưới bật cầu giao điện, ngoại trừ tôi thì không ai nghi ngờ là tại sao anh lại biết rõ đường trong căn nhà khổng lồ này ư. Điều đó chứng tỏ có những mối quan hệ ở đây, và hẳn họ đã quen anh từ trước. Ở đây, chỉ có tôi là xa lạ để khiến cuộc gặp mặt hôm qua trở nên thú vị. Cái chết của quản gia cũng không phức tạp đến thế, thực tế do trời mưa nên việc dây có cháy hết hay không thực sự rất nguy hiểm cho hung thủ, vật liệu còn sót lại cũng có thể tra ra khá nhiều điều. Cách thức thực sự là ông Thomas đây đã dùng chiếc gậy hái táo để móc vào then cửa và kéo chúng khít vào với lỗ cài từ chiếc lỗ thông gió trên trần nhà kho. Có nhiều chiếc lỗ như vậy, và ông đã di chuyển ra sau, rút lấy cái móc rồi thả chiếc gậy xuống, rõ ràng có vết gậy trượt ở góc nhà. Tất cả những thứ phức tạp kia là để ông ngụy tạo chứng cứ hướng vào Isla. Nhưng hoàn hảo quá sẽ sinh nghi ngờ. Điều làm ông ngạc nhiên là Isla lại không hề biện minh gì và chấp nhận mình là hung thủ. Đó là vì anh là bố của 1 trong 2 đứa trẻ của cô Isla. Cuộc tình ngang trái cận huyết mà ông Dan không bao giờ muốn nhắc tới. Vậy là dù cho chính ông, Thomas, đổ tội cho cô Isla, và mặc dầu cô ta biết điều đó, cô ta cũng không phản kháng. Cô Isla sẽ phải ra toà vì bao che kẻ phạm tội.

– Nhưng nào tên khốn nạn Thomas có chịu còng tay, hắn nhảy bổ vào viên cảnh sát đang đứng đó rồi rút súng của mình ra uy hiếp mọi người, hắn ngồi lên xe và lái đi, gạt nước mắt trong tuyệt vọng. Hắn xin lỗi Isla vì đã lợi dụng cô và xin lỗi bố mình, hắn ôm lấy con mình rồi thả về với mẹ và lái xe đâm thẳng vào cây xoan cổ thụ. Chuỗi ngày kinh hoàng của gia tộc Gelbero đã dừng lại, tên ác ma đã chết đi vì sự ích kỷ của bản thân. Isla trở nên trầm cảm, Jack bỏ học trở thành một nhạc sĩ buồn rầu, ông Dan qua đời không lâu sau đó. Tên làm vườn cũng trở về quê nhà, ám ảnh và tuyệt vọng. Mọi tài sản trong thị trấn đều thuộc về Jack, cháu nội của ông, trừ căn biệt thự do Isla thụ hưởng.

Kyle nhìn lại đống hồ sơ và thốt lên:

– Lòng người thật đáng sợ!

Nhưng ông cũng lướt qua hình ảnh chiếc gạt tàn trong phòng mình, trên đó có một mảnh xước nhẹ. Kyle băn khoăn: “Bi kịch nhà Gelbero thực sự đã kết thúc như vậy ư?”

DREAM OF ANNIE – CHỬ THỊ KHÁNH NHI

Lớp – Trường: 12D4 – THPT Ngọc Hồi

Annie ở giữa vùng đất rộng ấy, giờ đã là nửa đêm. Cô chưa ngủ, cũng không có suy nghĩ gì phức tạp. Chỉ là ở giữa màn đêm, sự yêu thích của cô với thiên hà là khoảng trống vô định. Với một người bình thường mà nói, cô không có khả năng tiếp cận vào nó, trong vô vàn giấc mơ, Annie muốn mình chạm tới hàng triệu ánh sáng đó.

Cô trở về phòng, trước mắt cô vẫn là cánh cửa rộng. Cô muốn cảm giác được vũ trụ bao quanh luôn ở bên, tới khi trời sáng. Annie bắt đầu chìm trong thế giới vô ảo, cô nhắm mắt, bắt đầu tưởng tượng và cũng cầu mong giấc mơ được gửi tới có thể làm cô hài lòng.

Trạm nghiên cứu

Chiếc tàu nghiên cứu này thật đặc biệt. Nó nằm lơ lửng giữa mặt đất nơi con người đang sinh sống mà bề nổi đã ra khỏi vỏ trái đất, giao thoa với không gian vũ trụ.

Annie lúc này đã trở thành người phụ trách trên con tàu. Vài ngày trước, một sự va chạm kì lạ đã xảy ra, một vật thể không xác định đã sượt qua. Đội nghiên cứu của Annie đã thu thập được một chất lỏng trông hình hài như não bộ con người nhưng cũng chưa gây ra điều gì bất thường cả. Và họ đang khởi động việc nghiên cứu nó.

– Annie, cô nghĩ đây có thể là thứ gì được chứ?

– Tôi cũng chưa biết mình phải làm gì để giải trình nó nữa. Nhưng nhìn này, các tế bào trong hình khối không ngừng xoay chuyển, điều này chứng minh trong nó tồn tại một sự sống.

– Và nó đến từ ngoài không gian. Thay đổi lớn đây. (Andrew lắc đầu nói)

– Đưa nó tới đây, phải giải gen chứ. Hãy dùng Sanger trình tự cổ điển, thiết lập bốn phản ứng PCR, chỉ một loại duy nhất của ddNTP được trộn lẫn với dNTP thường gắn huỳnh quang nhé.

Andrew không nói, cậu bắt đầu tập trung vào việc giải gen. Thế nhưng lại một bất ngờ khác tới.

Thế giới song song

Dù làm việc ở nơi nửa chừng này, nhìn mọi vật giữa trái đất và vũ trụ nhưng Annie chưa bao giờ gặp chuyện này. Khi Andrew đang đọc lệnh giải gen trên màn hình, thì một chiếc hố đã xuất hiện. Không phải ở ngoài không gian , mà trong chính con tàu đang có sự liên kết với vũ trụ bên ngoài.

Tất cả mọi đồ đạc trong khoang xoay chuyển, và bay lơ lửng. Vậy tại sao giờ nó mới lơ lửng cơ chứ, tại sao nó lại cố định như đang ở trong phòng thí nghiệm trên mặt đất?

Trong thế giới con người ưu tiên khoa học để tạo ra một nền văn minh tiên tiến có thể liên kết với các hành tinh khác. Thì họ đã tính toán và có một bước ngoặt rất lớn khi thay đổi được lượng lực hấp dẫn tác động vào khoảng không. Cũng có thể nói sẽ có nhiều người không cần phải là nhà nghiên cứu hay nhà du hành cũng có thể đến ranh giới giữa vỏ trái đất và vũ trụ quan sát một cách gần gũi thế giới hành tinh kia. Và trạm nghiên cứu của Annie cũng là một loại vật thí nghiệm duy trì mối liên kết đó.

Lực hút của chiếc hố này quả nhiên khác lạ, nó chỉ xáo tung mọi và mà không hút gì theo, và tất nhiên ngoại trừ Annie, Andrew, bao gồm cả thứ đang được nghiên cứu kia nữa.

Tuy nhiên Annie cũng rất vô cùng bình tĩnh khi bị kéo vào.

Nó khác lạ so với những gì cô luôn nhìn thấy. Lại một thế giới mới, ở đây bao trùm là màu sắc rất tươi mới, nhưng lại có rất nhiều các đường đường dẫn. Các đường dẫn đó được gắn kết từ cách đường mạch nhỏ, mỗi mạch đó lại là một màu sắc. Annie cảm giác có nguồn điện phát ra từ đó. Cô đang lấp lửng trong thế giới xa lạ ấy, bàn tay vẫn cố bám vào khoang. Rõ ràng trong đầu cô đang suy nghĩ, buông tay để lạc vào đó, đi sâu để phá bỏ sự tò mò của mình hay là thoát khỏi.

Cuối cùng là thoát khỏi. Vật lạ kia cũng biến mất.

Cuộc rượt đuổi

Mọi thứ quay trở về bình thường, dụng cụ trong khoang bị vỡ rất nhiều. Annie và Andrew vẫn còn chút thất thần. Họ dọn dẹp và bước ra ngoài. Dưới này, sinh hoạt của sự sống vẫn diễn ra theo đúng quỹ đạo. Trạm của Annie với cô mà nói không khác gì một thế giới riêng xa lạ với cuộc sống ở đây.

Annie bỗng hoảng loạn, trước mắt cô là một nhóm người kì lạ. Và họ bắt đầu, rượt đuổi…

Cô chạy dốc sức, chạy cả quãng đường dài nhưng vẫn không hiểu họ là ai và tại sao. Mọi thứ vắng lặng bóng con người, có thì cũng chẳng quan tâm đến cô. Đuối sức, Annie ngã xuống từ vách cao xuống. Vậy là hết rồi, một người ham khám phá, ham sống như Annie lại chịu chấp nhận vậy sao?

Phải, cô sợ cái chết. Nhưng lần này vũ trụ cứu cô một mạng. Cô ngã xuống tưởng mình xong rồi, ngẩng mặt lên và cô chẳng bị sao cả. Annie hít một hơi đứng dậy. Trực giác nói với cô rằng có gì đó bất ổn. Mọi thứ nhẹ như bâng, kể cả mặt đất này, việc cô chạy nhanh hơn cũng vậy. Có gì đó đã dịch chuyển.

Có phải là do sự xuất hiện của chiếc hố kia không? Annie không tìm được câu trả lời chắc chắn. Còn đám người kia, nghĩ rằng cô đã chết. Họ bước đi.

Annie không điềm tĩnh như trước, cô không tìm thấy Andrew. Còn đám người kia, họ có vóc dáng rất giống loài người, nhưng khuôn mặt thì lại dị dạng tới khó tin. Annie bất giác nhớ tới vật lạ giống như bộ não kia. Hẳn tất thảy các sự kiện đều liên quan tới nhau.

Đám người đi tới một trạm không gian. Annie thấy Andrew đang nằm gục ở dưới. Có lẽ cậu ta đã bất tỉnh. Trực giác bảo cô nhất định phải leo lên trạm.

Bên trong ra sao, cô cũng không rõ, cô giờ đang chẳng có gì. Bằng cách nào chứ?

Vậy nên cô đánh liều, sẽ đánh thẳng trực diện.

– Xin chào, cuộc rượt đuổi lúc nãy khá thú vị. Nhưng mọi thứ quá khó hiểu, các anh đang làm gì vậy?

Đám người kia bấm một chiếc nút trên áo.

– Lấy lại đồ đánh rơi, cũng không ngờ lại rơi vào trạm nghiên cứu. Tiếc thay là hai người đã thấy hành tinh của chúng tôi rồi.

Thì ra ở đó có thể chuyển đổi được ngôn ngữ.

– Còn chuyện trái đất của chúng tôi đang đảo lộn là sao đây?

– Một sự cố nhỏ khi di chuyển trong hố đen.

Annie bỗng cảm thấy trống rỗng. Họ tốt hay xấu. Annie cuối cùng có câu trả lời.

– Chỉ khi chúng tôi khắc phục xong, mọi thứ sẽ về đúng quỹ đạo.

Tuy nhiên, tất cả chỉ có hai người biết.

Họ tiến tới Andrew, gắn vào cậu ta một thiết bị vô hình.

– Chỉ cần tiết lộ, thiết bị này sẽ khiến trái đất đảo lộn lần nữa.

Bừng tỉnh

Annie thức giấc, cô không rõ mình vừa trải qua gì nữa. Một chút mơ hồ nhưng cô muốn nhắm mắt lại để kiểm nghiệm. Nhưng không thể, tất cả trở về hiện tại. Chỉ là dường như cô vừa thấy được tất cả ước nguyện của mình. Một ước nguyện được bay bổng giữa dải thiên hà, một niềm tin rằng thế giới song song thực sự tồn tại mà cũng không mù quáng. Cô chỉ muốn được tận mắt nhìn thấy nó, chứ chẳng muốn tiến sâu để phá vỡ sự yên bình.

DICUL DREAM – NGUYỄN THÀNH NHÂN

Lớp – Trường: Lớp 10 – Trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong

Mùa đông năm 3141, 4h30 chiều…

Cơn gió se se lạnh thổi mạnh qua tai, cái nắng nhân tạo gần đến giờ tàn, dãy thực vật còn sót lại cũng chẳng buồn mà thu mình đi ngủ, đám động vật trong cái lồng hình cầu ấy cũng chẳng thèm đếm xỉa tới nhau. Mặt Trời từ lâu đã nguội dần rồi chết chỉ còn lại là cái tâm vũ trụ đen ngòm trong đêm đen. Mặt Trăng dù thế vẫn sáng và suy cho cùng cũng chỉ là ánh sáng loe lói của trạm không gian đặt đầy rẫy trên ấy. Cứ hai ba tiếng, ta lại nghe tiếng tên lửa phóng lên mặt trăng, tiếng ồn đến điếc tai, văng vẳng trong đầu mặc dù bệ phóng cách đây rất xa. Trên bầu trời cứ ngỡ là những ngôi sao từ hàng triệu, hàng tỷ năm ánh sáng đến lọt qua khe cửa nhưng thật ra cũng chỉ là những vệ tinh mà mỗi nước thi nhau phóng lên ấy để không thua kém ai mà thôi, cũng chỉ để lừa con nít. Nhưng,… tôi cũng muốn làm con nít để bị họ lừa như thế, để tin được rằng còn sao trên trời, để không nghĩ rằng những ánh đèn của những tòa nhà đã che khuất ngôi sao, để tin rằng mặt trời nhân tạo kia là Mặt Trời thật. Nhưng tiếc thật, tôi đã lớn.Cả thế giới dường như bị nhấn chìm trong bóng tối của sự vô tâm và thờ ơ của nhân loại. Dù than thở là thế nhưng ước mơ của tôi cũng chính là một ngày nào đó ngồi trên chiếc tên lửa kia để khám phá vũ trụ, để chạy trốn khỏi Trái Đất đang chết mòn và cũng để đến những nơi đang đợi tôi đặt chân đến.

Gió một càng thổi mạnh hơn, và cũng lạnh hơn nhưng khi nhắc đến con người cậu ta lại cảm thấy hơn thế nữa. Những con người lạnh nhạt lại sinh ra những thế hệ lạnh nhạt… Con người trong những thế kỷ 30 rất kì lạ khác xa với những gì bà truyền lại cho Epoh. Cuộc sống vội vã chen chúc đã mài mòn cảm xúc của con người. Có khi nào sắp đến tôi ?…Đúng vậy Tôi là một nhân cách khác của Epoh có thể là nhân cách của mọi người…

Thẫn thờ nhìn vào ánh mắt của chính mình qua tấm gương cũ không biết đã được treo ở đó từ khi nào, Epoh tuyệt vọng khi thấy chính mình chỉ là một thằng thất bại, sự tiêu cực bám víu cậu ta qua từng mảng da thịt, kéo tâm hồn cậu ta trũng xuống cùng với khuôn mặt chảy xệ như người mất hồn. Không chỉ mặt đối mặt qua tấm gương, Epoh còn phải đối mặt với chính mình như thế vào mỗi buổi tối, khi không gian tĩnh lặng bao trùm cậu ấy, thời gian chậm chạp trôi. Người ta định nghĩa không gian là mở rộng ba chiều không biên giới trong đó có các vật thể… và chính lúc này đây nó sinh ra là dành cho cậu ta, sức mạnh tiềm tàng nào đó đã kéo giọt lệ ra khỏi mí mắt cậu, cậu khóc nhưng chỉ khóc thút thít chẳng thể thốt ra cho cả thế giới biết. Epoh vừa rớt cuộc thi tuyển chọn đội phi hành gia, cuộc thi quyết định cuộc đời của cậu trong những năm 3141 sẽ như thế nào – sẽ thành tốp người của tương lai hay là những người “nô lệ cho công nghệ”. Không biết tồn tại trên cõi đời này có cái thứ gọi là đa vũ trụ để Epoh có thể trốn chạy khỏi thế giới này hoặc có thể bầu bạn với những bản sao khác của cậu có thể hoàn hảo hơn hoặc tệ hơn. Cậu ta chính là hi vọng là Hope nhưng cuộc đời bóp méo dần cậu đã biến thành Epoh, trong cái năm 3141 này nhưng hi vọng mà người ta thường nhắc đến chắc cũng toàn hi vọng nhân tạo thôi.

Trường học vốn là nơi Epoh thích nhất vì nơi đó cậu được hi vọng thật, hi vọng tràn trề với những kế hoạch định sẵn. Nhưng cuộc sống không thể ngờ trước, năm 3141, con người chọn lọc con người, “tốt” từ trong trứng sẽ được ưu ái hơn. Thế là những người như Epoh cũng chỉ biết im lặng phó mặc cho cuộc sống toàn cầu hóa ở thế kỉ 30. Một đứa trẻ mới trưởng thành như cậu làm sao có lẽ chưa thích ứng được với hiện thực tàn khốc như thế, chắc thời gian tiếp tục chạy và dần sẽ chữa lành vết thương cho cậu nhưng chẳng thế nào xóa đi vết sẹo dày ấy trong tâm trí Epoh. Liệu phép màu nào có xảy ra với Epoh hay không, Epoh à! tỉnh táo lên đi, sẽ có ngôi sao hy vọng thật sự nào đó thôi !!

Cuộc sống của Epoh tạm bợ qua ngày bằng công việc điều chỉnh tại một nhà máy năng lượng ở một thung lũng, nơi đó trước đây cây cối còn sinh sôi um tùm, gió thổi mát lồng lộng nhưng cuối cùng cũng trở thành nơi khai thác cho chính phủ. Trải qua một ngày làm việc vất vả, thứ luôn là niềm an ủi lớn nhất của Epoh đó chính là mẹ cậu, ba cậu trước đây bị bắt đi phục vụ ở nhà máy nào đó ở nước ngoài, thế nên từ nhỏ cậu phải xa ba. Cậu dần trở nên quen thuộc với cuộc sống nhàm chán này nhưng đâu đó ngôi sao trong cậu vẫn nở ánh sáng. Một ngày nọ, như mọi ngày, cậu dành ra 30 phút cho việc sử dụng mạng xã hội, lướt lên lướt xuống chỉ toàn là tin tức về con người ăn mừng trong việc tạo ra nhiều nhà máy mới, nhân tạo hóa những thứ tự nhiên, và đương nhiên họ nghĩ đó là một kỳ tích. Epoh lướt trong vô thức,, lướt chẳng có điểm dừng nhưng điều kỳ lạ thay có một đường link cứ xuất hiện trong màn hình điện thoại của cậu. Đó là của một tổ chức tên Bring you to Dream, Epoh đề phòng nhưng càng lướt thì mật độ của chiếc link ấy lại càng dày. Thế là cậu bấm vào nó……

Chuyện gì đã xảy ra? Cậu tắt máy và chìm vào giấc ngủ, nhưng cậu không hề biết khi bấm vào link ấy cậu đã đứng hình mất 5 giây khi lần lượt những màn hình màu đen trắng xuất hiện lần lượt như thôi miên bộ não Epoh.

… Và câu chuyện bắt đầu…

Trong một không gian rộng lớn của thung lũng lại có một ngôi nhà nhỏ, ở một ngôi nhà nhỏ đang có một vùng đất cực kì rộng lớn trong đầu cậu thanh niên. Epoh bất giác mở mắt ra, cậu đang đứng giữa vùng đất khô cằn trải rộng ra bốn phía. Epoh không biết chuyện gì đang xảy ra khi cậu nhớ rằng cậu đang nằm ngủ ở nhà. Cậu không sợ hãi, tò mò, không do dự, tràn đầy năng lượng rải bước về phía thành phố cao chót vót xa xăm kia từ chốn không người này.

Đi không thấy mệt, thành phố từ từ hiện ra trong tầm mắt của cậu, cậu nhận ra đó là khu vực 51 mới được xây dựng và nơi cậu đứng trước kia chính là cánh đồng xanh vàng, cùng với khu rừng vừa bị khai quật phục vụ cho chính phủ. Epoh bất lực, khuỵu xuống, trải dài lưng ra đất. Nhắm mắt, cậu ta tưởng tượng ra xung quanh sẽ là khu rừng bát ngát và nơi nằm sẽ là bãi cỏ xanh mát cùng tiếng chim hót líu lo. Bỗng nhiên, tiếng chim, tiếng gió, tiếng thì thầm của cây bao vây thân hình nhỏ của cậu, Epoh mở mắt “Đó là sự thật chăng”. Cậu ngạc nhiên rồi cũng nở nụ cười mãn nguyện. Epoh đã biết cậu đang mơ.

Epoh quyết định bay lên, cậu bay vút qua hết tầng mây này đến tầng mây khác, xuyên qua lớp bảo vệ cuối cùng của trái đất. Cậu đã trải nghiệm “hít thở” bầu không khí ngoài không gian. Nhìn từng mảnh đất khô cằn trên mặt đất, cậu vung tay, từng lớp từng mảng xanh mọc lên, cậu thẳng tay làm biến mất những công trình nhân tạo của thế giới.

Cậu thắp lại ngọn lửa vĩnh cửu cho mặt trời đen ngòm kia, trả lại tự nhiên trước kia vốn có. Epoh chơi đùa trong giấc mơ, ăn những món cậu thích, thống trị thế giới trong cái cách cậu muốn, đừng dưới chân cậu là hàng triệu người quỳ lạy coi Epoh là vị thần. Cậu mọc cánh tạo sức mạnh, rồi lại tự nghĩ ra những sức mạnh quái dị chinh phạt vùng đất cậu vừa phục sinh, rồi lại hồi sinh nó. Phải chăng, quyền lực đã làm mờ lý trí của Epoh.

Epoh chợt tỉnh giấc, điều này càng khẳng định cho việc những thứ cậu vừa làm chỉ là mơ, và cậu có thể điều khiển giấc mơ đó. Tối hôm ấy, Epoh lại tìm cái link ấy và tiếp tục hành trình thống trị.

Trong một lần dạo chơi, cậu bắt gặp cô gái, rất quen, thầm thương trộm nhớ, đó là cô gái đậu vào đội tuyển chọn phi hành gia, là cô gái thương sẻ chia nỗi buồn xa cha với cậu. Nhưng kì lạ thay, cô gái ấy không thế điều khiển bởi sức mạnh hiện tại của cậu. Cậu ngồi sát bên cô gái, thì thầm nhỏ to chuyện trên trời dưới đất sau nhiều ngày không gặp nhau.

“Cậu có biết thứ gắn kết tôi với cậu là gì không, là cái lò xo á dù đi xa bao nhiêu cậu vẫn về bên tôi.”

Epoh vui vẻ nói với cô gái. Mặt cô gái trở nên đỏ hoe. Thứ khoa học này khác xa những thứ khoa học khô khan mà cậu được học ở trường.

Epoh và cô gái hứa hẹn nhiều điều về việc du hành cùng nhau ra ngoài không gian, du ngoạn hết khoảng không này đến khoảng không khác. Chạy trốn khỏi thế giới thực tại đáng sợ. Nhưng Epoh chợt nhận ra cậu chỉ đang hứa hẹn trong mơ, một khi cậu tỉnh dậy khoảng cách của cô gái với cậu là quá xa vời. Epoh buồn bã quyết định dùng sức mạnh trong mơ làm điều đó nhưng bất kể điều gì liên quan tới cô, cậu không thể sử dụng sức mạnh.

Sức mạnh giấc mơ dần mất đi khi một số nơi bắt đầu không thể bị điều khiển. Không chỉ gặp cô gái mà cậu còn gặp một gã áo đen lúc nào cũng đứng ở những góc tối nhìn chằm chằm về cậu ta. Cậu dịch chuyển tức thời lại hắn nhưng hắn lại vung tay bóp cổ cậu. Sự nghẹt thở đến thật khiến cậu gần như phải bỏ mạng nhưng phút cuối Epoh vẫn có thể dùng sức mạnh để thoát khỏi thế giới trong mơ này. Cậu bấn loạn, mồ hôi nhễ nhại. Đột nhiên, loáng thoáng, tên áo đen lại bước vào phòng cậu, Epoh nhận ra cậu chưa thoát ra khỏi cơn ác mộng. Bùm, tiếng nổ của nhà máy năng lượng làm cậu thức giấc, lúc này cậu mới thoát khỏi giấc mơ. Đó quả là một đêm đầy biến động và ám ảnh trong cuộc đời cậu.

Đêm hôm ấy, cậu trằn trọc không ngủ được vì sợ một khi nhắm mắt, cậu lại thấy tên áo đen kia. Đúng là không thể trốn tránh, Epoh một lần nữa quay lại giấc mơ ấy, lần này tên áo đen lộ mặt. Hắn tự xưng là người thay đổi thế giới, vốn dĩ muốn giết Epoh sau khi cho cậu ta thỏa mãn khát khao của bản thân nhưng khi thấy Epoh có những việc làm cứu lấy tự nhiên, phút chốc hắn đã cảm thấy anh là một người xứng đáng để gia nhập BYTD.

Hắn ta giải thích tổ chức của mình đã nghiên cứu được một loại giấc mơ là Lucid Dream nhưng lại nhúng tay vào giấc mơ ấy để thao túng và bóp chết con người nhằm thanh lọc thế giới dính đầy vết nhơ này. Một cuộc cách mạng thế giới không thể thực hiện ngoài đời thật vì sự tiên tiến của chính phủ sớm sẽ bóp nghẹt hắn ta nên hắn mới quyết định chuyển sang thâu tóm giấc mơ.

Hắn mời gọi Epoh tham gia tổ chức nhằm khôi phục lại thế giới những thế kỉ 20 để thế giới phát triển lại từ đầu, giống như một cuộc quay về quá khứ ở hiện tại. Và dĩ nhiên, với một lòng căm phẫn chế độ hiện tại Epoh chỉ ngần ngại đôi chút rồi quyết định tham gia cuộc cách mạng này với hy vọng có thể làm lại cuộc đời của mình cũng như mong muốn thế giới vận hành đúng cách.

Nhưng nào ngờ, cô bạn gái của cậu cũng nằm trong tổ chức này, cô đã phát hiện ra nhiều tài liệu bí mật của tổ chức nghiên cứu. BYTD không đơn thuần là bring you to dream mà còn là bring you to death. Những lời mà hắn ta nói chỉ đúng một phần, sự thanh lọc thế giới ấy góp phần đưa hắn lên một vị trí thống trị, nhằm tẩy não mọi người qua giấc mơ. Và cũng trong tài liệu mật ấy, tổ chức đã nghiên cứu ra thuyết đa vũ trụ, và trên đà tìm kiếm những vũ trụ tiêu cực để hòng lên lực lượng thống trị giải ngân hà.

Epoh, lúc đầu, khi nghe lời hắn nói thì cậu cảm thấy đây là sẽ là ân nhân của mình nhưng hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề, cậu lại thấy thương cho cảnh cuộc sống của con người lại bị đem ra làm sự tranh giành quyền lực. Cậu hạ quyết tâm phải cứu lấy nhân loại.

Cô gái ấy đã làm cho tổ chức kể từ khi đậu đội phi hành gia và cũng phát hiện sự xấu xa mà hắn chuẩn bị đổ lên Trái Đất và việc tiếp cận Epoh cũng chỉ nằm trong kế hoạch của cô nhưng khi thấy sự thành thật, quyết tâm của cậu, cô gái cũng bị làm cho lay động, cô cùng cậu thanh niên khi ấy tới trụ sở chính của hắn. Cô tiết lộ rằng có một cái máy cai quản giấc mơ, một khi bấm vào link, bộ não sẽ được cấy một loại sóng khiến chúng bị điều khiển. Chỉ cần phá hủy, âm mưu của hắn cũng sẽ lụi tàn. “Nhưng một trong hai ta sẽ….” cô gái ngập ngừng nói. Epoh chợt nhận ra điều đó, cậu không chừng chừ giục cô dẫn đường tới nơi của đầu sỏ. Vì là những thành viên của tổ chức, nên việc xâm nhập vào hệ thống không có gì là khó.

Giờ đây chỉ cần một cú click mọi thứ sẽ dừng lại, mọi âm mưu của tên đầu sỏ sẽ đổ sông đổ biển, nhưng Epoh dừng lại đôi chút, cậu nghĩ cho dù cậu có bấm thì mọi thứ có tốt hơn không khi thế giới vẫn vận hành một cách “nhân tạo”. Điều này lại là âm mưu của hắn, hắn ta biết rằng một khi anh ấn nó, mọi người bị hắn thôi miên sẽ mãi mãi đồng quy vô tận cùng anh. Nhưng kì diệu thay, Epoh đã không làm như vậy, cậu đã gieo rắc trong giấc mơ của mọi người bị hắn thôi miên một ý niệm về sự sụp đổ của nhân loại và vũ trụ nếu chúng ta cứ trên đà khai thác và nhân tạo hóa. Nó như một lời cảnh báo đến tham vọng của con người. Sau đó, Epoh không phá hủy cỗ máy vội mà khai trừ thôi miên cho mọi người.

Sự cảm thông cho mọi người của Epoh đã nằm ngoài dự tính của hắn ta. Nhưng từ trong hắn bóng tối, hắn ta nở một nụ cười bí hiểm, phải chăng điều gì chưa được tiết lộ?

Epoh sau khi truyền ý niệm và giải thoát cho mọi người, công đoạn cuối chính là phá hủy cổ máy này nhưng phải có người ở lại hi sinh. Cậu mỉm cười nhìn vào cô gái như muốn nói rằng hãy để cậu nên hi sinh. Vì cô gái có tương lai hơn cậu, vì cô gái có chí hướng hơn cậu, và vì cô gái đáng sống hơn cậu. Epoh truyền hi vọng của mình vào trong cô gái, mong cô gái có thể thay đổi suy nghĩ con người giúp con người gắn bó với tự nhiên hơn. Cô gái vội ngăn cản nhưng cậu sớm đã đẩy cô gái ra khỏi giấc mơ. Bây giờ giấc mơ chỉ còn cậu. Cậu với không gian trải rộng bát ngàn. Cậu suy nghĩ về những giấc mơ, hi vọng còn dang dở ở thế giới thực tại.

Không ai biết sau khi cô gái đi thì cậu có phá hủy cái máy ấy không hay sẽ tiếp tục cuộc đời còn dang dở trong này và trở thành kẻ gieo rắc giấc mơ, trở thành một phiên bản tốt hơn ở hiện tại. Không ai biết được cả.

Mọi kết thúc đều là một sự hi vọng cho thế giới tốt đẹp hơn của cậu, Hope à, tôi ở trong cậu tin vậy !

FOR YOU AND ONLY FOR YOU – SADHIKA KAPOOR

Lớp – Trường: Grade 8 – The International School of Vietnam

James vaguely remembers the day his father told his ten-year-old self, “You’ll see when you become a father yourself!”. ‘A father yourself’, well that day is today. James is rubbing his palms in agitation as he waits outside the delivery room, excited yet worried. He can take the pressure no more as he starts pacing back and forth the long corridor, a thousand thoughts racing in his mind: What will I name him/her? Will Grace be okay? Maybe a girl would be better? Maybe a son? Oh no! What about twins!? His muscles ache, his eyelids are near dropping, it is 2 am in the night, he longs for rest after the hectic rush to the hospital.

The door is opened carefully by a timid nurse who is followed by the doctor, there is a gentle glow to her face. James knows everything went well, impulsively and without even acknowledging the staff, he sprints inside with a throbbing heart. Mild melodies and soft rhythms of sleep lullabies surround the room as a tiny creature slumbers in his cot. His first day in this world must have been fatiguing, his cries had echoed throughout the hospital as a fine blend of nitrogen (78%), oxygen (21%), and other gases had entered his brand-new lungs. He is a healthy and plump infant, with rosy cheeks and a resolute expression. Grace lies on a hospital bed a few paces after the cot, in some physical discomfort but warmth in her heart. James stares in disbelief, tears well up in his eyes. Grace opens her eyes languidly and smiles with satisfaction. James reciprocates the same smile, inwardly saying, “Thank you!”.

“Callum! stop, let him go!” Grace shrieks as the one-year-old clings to James’ legs, not letting go and drooling over his formal dry-cleaned pants. Annoyed, at last, she lifts him off and he bursts into a fresh supply of tears. James closes the house’s open door, drops his bag to the floor, and laughs out loud. Grace is patting Callum, their son, shaking him from side to side, he is determined to create havoc this Tuesday morning. James gently invites Callum in his arms, he stops wailing and spreads his little arms around his broad shoulders. With a proud air, James exclaims, “Well somebody can’t stay without their daddy!” with which he leaves to the bedroom, bank work could always be done later. That is how the morning begins, light with a touch of chaos and immense family love.

“Grace!” he calls as his footsteps are heard in the kitchen while Grace marinates the cold chicken that lies on the kitchen island. She nods ignorantly, listening to James say, “I talked to his head of department, he says that I have to report back for duty in a week for another ship.”. She grins cleverly, “Callum has a mother, I’ll be there for him, this is the third time you have reported a sick leave. Don’t forget you’re a ship captain.”. James frowns guiltily, “You are right, I just want to be with him.”. Grace turns towards him, “You are an obsessed father. He will be fine and safe, I am always in our prince’s service.”.

“Huh”, he chuckles at her sarcasm and rests his head on her shoulders. “Callum?” she asks to return to the chicken, mixing it well with the spices, the mushy surface touching her gloves. James picks himself up lazily, “In the living room, playing. Listen, I am going to get the bank work done today.”. “Hit the road before he cries for you again!” comes the sharp reply. He waves her goodbye, leaves the house, the kitchen goes silent, he calls the elevator.

_______________

James is driving back home.

His phone rings with its annoying “prrrr…prrrs”. His middle-aged mother’s display picture appears on the thick touchscreen, James accepts the call.

“Hello, mom…”

“Listen, James, hurry up, just come back to your apartment, we are here!”

“What’s happened? Is Callum okay?”

“Just come, you’ll know.”

James panics and loses his cool. His central nervous system overfloods with high levels of cortisol and adrenaline. He breathes uneasily, his heart beating, pumping harder for more oxygen. He can’t remember the number of cars honking in his direction but all he recalls is that he drives in a hurry, regarding street lights as advice rather than a rule. With a lost temper and an uneasy growling feeling in his gut, he sprints into the society compound. His eyes fall on the ground to a ghastly outline of a petite creature almost as if he fell from the balcony. People crowd near the scene, a police car is parked near the entrance. A receptionist approaches him, avoiding any eye contact, and dropping down declares, “Sir, your son…”.

James leaves her mid-sentence and barges into the elevator, pressing the number ’24’ on the panel. ‘It can’t be, he tells himself, ‘calm down!’. The door opens and he sprints towards his apartment in a frenzy. He punches the bell-button and there comes a clatter from inside. At last, the door is opened, there is his sister, her eyes lined with tears, her mascara rubbed off. James ignores her and bolts to the most crowded place, the living room. His mother stands at the door, she forcefully embraces him and whispers, “I am sorry James. Be gentle.”. James pays no attention to her or her words, only two words vibrate in his head: Grace and Callum.

He enters the room with confused steps, impatient to confront the situation but scared to deal with it. He sees Grace, she sits on the floor in a dishevelled state, her back towards him, her hair open. Around her stand all his family and friends. James blinks a tear and rushes to hug her. She wails at his touch and he sadly finds out why. A child-like figure lies on the floor beside her, its body covered with a white sheet. James gulps hard and bravely removes the sheet to reveal a dreadful sight. His Callum lying as if frozen, his dead-shot eyes open in surprise, dried blood all around his head, limbs motionless, he no longer looks jolly, he no longer looks alive. James yells in anger and pain and turns to Grace mimicking her from their conversation this morning “He will be fine and safe,James I am always in our prince’s service! He fell off the balcony, didn’t he? How could you?”

James saw his son’s frail body sink into the ground as the coffin was lowered, he was dressed as a gentleman in his coat, a similar coat James dreamed of him to be wearing at his graduation. The funeral ended and the couple returned home. James had read that there are 5 stages of grief: Denial, Anger, Bargaining, Depression, Acceptance, little did he know that I’ll be going through them too. He is unconsciously bargaining, “What if I devote my life to doing good for everyone then can I wake up and realize this was all a bad dream?”. He knows it wouldn’t help but the day seems surreal, life seems unworthy! Grace enters the room, he stares at her. James sees a devil where an angel used to be. Her pitiful face appears ruthless to him. Her grief, a drama. Why, why did she not take care of his Callum? She shakes him, he ignores. She begins to cry softly, “James” she murmurs, “please, don’t do this to me. I’ll die, one loss is enough.”. Anger diffuses through James the moment she finishes her dialogue, he bolts up to his feet, wraps his hands around her neck, she leans against their bedroom wall surprised at his behaviour. James has an impulse to finish her, even looking at her reminds him of Callum, his sweet boy. He loosens his grip, taking charge of himself just in time and leaves the room.

A week has passed and James is officially at the fourth stage of grief, depression. All week he has left home at sunrise and returned only at sunset. He has been toiling around purposelessly but he just wants to be away from Grace, the demon. His memory has been unclear filled with a few glimpses of Callum, to soothe his mourning heart and aslo a few flashes of that fateful day when his child lay in his grave to swell his heart with regret.Today he’ll finally leave her behind, his ship leaves today for 6 months. He is restless to leave and to forget his past, maybe start a new beginning or just get lost at sea. He stares at the mirror, a solemn weak man stands where a charismatic father would be. His parents await him outside. He hugs both of them and they bless him with their best wishes. As for Grace, he simply waves her goodbye, she deserves no more. Grace kneels at this gesture and begins to sob. James proceeds to the door mercilessly where his mother follows. “Don’t do this James. She needs you. Callum was her child too…”. He snaps, “and she ate him… mother…my work can’t stop…let me be!”. James knows what he is doing is wrong, but sometimes you have to choose between what is needed and what you want.

6 months have passed, James has stared at the sea as long as he could, avoided dinner till he felt sick, stayed quiet till silence became deafening. He stands at the main door, his keys turn in the lock. He wonders what Grace would look like, his hatred has cooled down for her but he no longer feels the same affection towards her.

He enters the house, it looks brand-new, the floor gleams, and a lively spirit moves around. It is late at night and he can hear a lullaby. His feet pause as he concentrates hard on the melody. It is the same one Grace used to sing to Callum, every single night. He peers into Callum’s room and there she stands, swaying him in her arms, young at heart. She notices him and makes a gesture for him to stay silent. He runs into the room, maybe it was all a dream, maybe his Callum is still alive! He snatches away the baby to find a doll, a plastic doll. Grace nudges him hard, “James, Callum needs to sleep!”. James is overwhelmed, he throws the doll on the bed and shouts with vexation, “Grace, Callum is dead!”. She lifts the doll back into her arms, her fury is impassible, “Honey! Callum is right here and now dare you to do anything to him!”.

He half-laughs at her foolishness, half-cries at her desperation. She sighs “James, let Callum sleep.”. He jerks her hard, “Grace, are you crazy? Dolls don’t sleep.”. She shakes her head disapprovingly, “James, stop misbehaving,I can’t tolerate this. You are simply tired.”.

They both lie awake in bed, motionless, silence prevails. Grace whispers, “Yes James, we missed you. But what was that behaviour?”. He ignores and simply responds, “Ship lag” with a crooked smile. She clearly remembers nothing of the past. James is perplexed but adamant that Grace has a serious trauma, if she wants to play doll-doll then he’ll play along till the time he has enough evidence to convince her against these fantasies.

Grace eyes him with uncertainty, the doll rests in her arms. A week has passed since his arrival. They stand hand-in-hand at a hospital reception waiting for their appointment. “James, are you ok? Any injuries?”, she asks. James shakes his head acting completely innocent, “No love,I told you I have been feeling nauseous.”.

A nurse directs them to a small clinic, James nods at her. A while later, she appears with an injection.James takes the doll and swing it in his arms. Grace asks doubtfully, “Who’s this injection for?”. The nurse with caution but urgency presses the syringe deep down in her skin. Grace leans on the chair unconscious. James stops pretending to play with the doll as a middle-aged woman wearing a white coat walks in. James greets her. She moves straight on to business not being impolite but at the same time expecting such situations. James begins, “Well ma’am, I talked to you a few days ago. This is my wife.”. She nods expectantly, “Mr James, experienced as I am, this is something new. Like we decided earlier, we will need to take an MRI brain scan.”.James bobs his head in a determined fashion. The MRI scan is completed. The psychiatrist tells me that James to revisit in a week. Grace awakens shortly after, dizzy and light-headed have no recollection of the scan.

James walks into the same hospital building once again, this time without Grace or the doll. It has been a week, a strange week indeed. His dreams have been haunted by negative brain scan results yet there is hope, the hope of getting his old Grace back, the one he would like to learn to love again despite all that has happened. The psychiatrist waves gently as James takes his seat. She looks stern, “Mr James, how has your wife been?”.James shakes his head, “Unreal anyway doctor what are the results?”. She clears her throat, “Mr James, please listen very carefully to what I am now about to tell you.”.James rubs his eyes using his sweaty hands and sits upright eager to hear what the psychiatrist has to say. She resumes reluctantly, “Your wife has a brain tumour. Glioblastoma.”

His jaw hangs open but he maintain my manly conduct, wiping a few tears and asking strongly, “Really…oh, how long?”. The doctor looks down and smiles empathetically, “Less than a year.”. His heart races, his voice quivers, “Is…is…the…there a cure?”. The doctor stays speechless until she finally confesses, “No Mr James, I am sorry.”.James hides his face in the crook of his shoulder as he weeps in silence. The psychiatrist continues, “We’ll provide her with medical support. The question is do you want to bring her for therapy sessions anymore?”. James rises and in an injured tone, replies, “I’ll tell you later doctor. Can I see the report for myself?”

James is seated in the study, staring at the picture of his son on his iPhone screen. The doll sits on his table, perched on top of his books, it stares at him just like his Callum would, ogling his as James does his work. He opens a fresh page of his journal and begins writing,

Dear Grace,

This is your James. I know you’ll never be able to read this letter, I wouldn’t let you but still, it gives me solace to know that I am sharing my decision with you, at least figuratively. You have been diagnosed with Brain tumour, Glioblastoma. I wanted you to recover from your mental illness, to be mine again. But now, I don’t anymore.I don’t know how long you will stay by my side however I know for sure it is not very long. Thus, I’ll let you live in your fantasies and mother your make-believe child. I’ll play along too no matter how painfully it reminds me of our Callum. I promise to live this lie for you and only for you.

Sources :

https://www.ncbi.nlm.nih.gov/books/NBK220798/#rrr01254

https://www.verywellmind.com/what-exactly-does-ptsd-do-to-the-brain-2797210

THAT NIGHT’S TOAST – SADHIKA KAPOOR

Lớp – Trường: Grade 8 – The International School of Vietnam

The faint, dim morning light has yet to bring someone new. I can feel it in the smooth breeze, the chirps of the robins exploring my self-planted flower beds or the roaring sound of a vehicle approaching my clinic.

I stand patiently on the foggy streets with my light crocs planted on the wet, ignored road. My expectations are high, I sincerely hope they are juicy, something to pamper me and my cravings in this isolated district. And there he comes, Mr. Kim on his motorcycle which surprisingly growls louder than ever before. He hurries towards me, and without even dropping his Vietnamese ‘xin chào’, throws the bag in my direction and whispers, “They are coming my lady!”. I smile sympathetically, and wave a reluctant goodbye. Poor Mr Kim, he has always been terrified of my patients ever since his own daughter attacked him before passing away three years ago.

With a gentle gesture, I lead them inside to my office, maintaining my distance. They seat themselves and I commission Lee to get them water and refreshments. I am afraid of breaking the silence, experienced I may be, I am not yet sure as to how the daughter will react when she is already on the verge of breaking down. In these cases, it is best to let the family begin, and so I rest my impulses and focus on compiling the admission forms. The woman says, “Hello, I called you a few days ago that I will be bringing my daughter here.”. I nod, finding it safe to speak, I reply, “Yes, Mrs. Chan? OK, the admission will take some time. I request your daughter to please wait outside.”. The girl stares at me like a cat on a hot tin roof but then turns languid, and finally, eyeing her mother, leaves the room after an extended delay.

I bring up the topic in a hurry. It is better to be over with this question as quickly as possible, “What is her Phobia?”.

“Anthro…Anthropophobia, her therapist tells us.”, comes the short reply.

“Fear of people…ok…I see… Please fill in these three forms before we proceed any further.”.

The two adults scamper for pens and take a page each as they soon start discussing. I take my leave and continue to examine the patient.

“Lee, here are the strawberries, put them aside for a moment.”, I command Lee, who currently stands in a corner of the waiting hall, her eyes mapping the girl. I enter with confident steps but a confused gait, ‘How shall I go about her?’. I wait for Lee to return, just in case the situation gets out of hand, tracing the girl’s shadow in the dark waiting room.

“Hi!”, I begin with a forced smile. The girl fragilely waves her arm, which is covered in her full sleeved shirt. “Nice curly hair!”, I remark, staring at the loop de loops she has been naturally gifted with. The girl nods. I take a seat next to her and demand her name. “Grace”, she says, tight-lipped cowering away from me, getting redder and redder.

I lift my hand ever so slightly and place it on her shoulder. She is sweating till now, tolerating the fear, her hands start shaking. Immediately, she jerks away in a protective manner and I can very well see that she awaits a panic attack. I remove my palm, scolding myself inside, “Grace…ok…lets take some deep breaths…1…2…3…yeah, you’ll be alright. Lee, water…”. Grace trembles, her hand placed on her racing heart, she kneels on the floor, following my instructions with obedience.

The parents jerk open the office door to see us together, alarmed and embarrassed at the same time. “Lee, finish the paperwork for the Chan family.”, I request my assistant. She follows. “Mrs.Chan…It’s ok…happens…Grace will be alright.”, I thump Grace’s back with care and regret while still maintaining a safe distance. I shouldn’t have been too harsh.

The day has passed, the mid-day sun has arrived with its arms open, diffusing sunlight through my ‘Healing House’ Clinic. I started this clinic not a year ago with Lee. I had the intention of using my medical and advanced psychology degree, the fruit of 10 years of study, for the phobiatics (what I prefer to call my patients). These are indeed troubled people you see, with fears of their own, immersed in their own world. It is difficult to envision their pain and thus, I do my best to relieve them of this misery.

My dark black hair is tied in a bun, and I am sipping the strawberry tea that Lee prepared an hour ago. The morning was hectic, despite having numerous nurses, I insist on visiting all my patients twice a day. But it is this altruism and self-giving nature that I am the most proud of.

“Mmmh!”, I smack my lips as the sweet tea goes down my dry throat. Grace arrives at the scene. She is a usual phobiatic, on her first day, she goes carefully around, her eyes with a fresh supply of tears whenever she feels uncomfortable.

“Yes”, I smile, “Grace, my dear?”.

She whimpers, “There is a boy… making a mess in my room, help.” . I nod, anyways it is time you meet my dear phobiatics. I tell Grace to stay calm, her flushed face turns relaxed and she tries to slow down her breathing. I rush towards the East wing to meet Eric in a spasm of fear. He is shaking and leaning against the wall, his limbs vibrating uncontrollably, his mouth wide open in this paroxysm. “Sammy, he was here!” he sobs.

My heart melts to see his disheveled state, however I remain strict, “Eric, enough is enough. He is not here, he is nowhere. Get up!”. Eric eyes Grace with suspicion and tightly throws his arms around me. I am as stiff as a statue and then eventually embrace him like my own son.

This 13 year old suffers through Bogyphobia, the worst case I have ever come to see. It is the phobia of the bogeyman, as silly as it may sound, he believes that the devil is always on the scent for him. Phobias are real-life nightmares, a true menace to their owners. They are divided mainly into three categories : Specific (caused by a particular object), Social (caused due to an uncomfortable situation where the person fears public judgement) and Agoraphobia (fear of being unable to escape from a situation). Clinical research proves that most phobias are often a result of genetics or past traumatic events. Pitiful Eric has both the cases to worry about, I wouldn’t go further into the horrors of the story though I will let you know that he has been through a lot and too early.

Timidly, I lead Eric out of the room and take him, pretending to be mad, to his own quarters. He halts and narrates his story with fearful exclamations, “Sammy…I..I was on my bed…when…that thing…Sammy! He came out and ran behind me and then…this girl screamed…I…I.” I put my finger on his lips, “Shush!”.

The primary stage of phobia treatment is beta-blockers, pills which block the provocative effects of adrenaline like increased heart rate, or quivering voice or limbs. Eric’s phobia has gone above and beyond, which is why I have to unfortunately use my last hope, exposure therapy. The more I urge him to disbelief in his bogeyman fantasies, the more he is able to escape from the phobia trap.

“What if he comes again?”, he whispers, terrorized by the mere imagination of the event. I bend down and murmur, “Then you beat him up hard and tell him you have better things to do.”. His sudden smile is enough to give me the courage to deal with him. Gradually, I hope I will be able to save him from his undesirable fate. “Lee”, comes my commanding voice, “Switch off all the lights of the East wing, Eric will stay in the dark today!”. His beautiful smile turns into a heart-wrenching frown. He tugs at my skirt. I let go with a heavy heart.

My feet now take me to the North wing where a silent and timid Peter awaits me. He was diagnosed with Agoraphobia six years ago, the fear of particular situations where escape might be difficult. I gently clap my hands thrice, a signal to indicate my presence. He appears, hesitant yet ready for his expedition today.

Most people with Agoraphobia experience a trigger at some place and time, this trigger can be a traumatic event that may first unveil their real fear. Peter’s phobia was triggered at the Metro station, a few miles away, where he lost his petite sister in the midst of a hectic afternoon. The chatter of people, the whooshing sounds of the metros and loud announcements have been continuous causes for distress ever since for him.

For the past few months, he has been planning to spend limited time each day at the Metro Station to be better aware of his phobia. “Ready?” I ask. He nods and then smiles. “Peter, listen, just 10 minutes and Lee will be there.”. He nods again. “I want you to record your feelings in your notebook. I will not be able to come. When you return, we’ll talk about the experience. Do you have your headphones, escape route map, and a bottle of water?”. He nods the third time. “Sammy, thanks, I appreciate it!” he says coyly. I smile and direct him towards the exit, “Lee is in the office, go on.”.

The clock strikes 5 pm, 7 hours till midnight, sufficient time for me to enjoy dinner. With great excitement but caution, I briskly walk to the second room of the North wing. ‘She must be asleep.’ I think to myself. I am talking about no one but my very first patient, Julia. Her phobia is a little more complex to understand. She was diagnosed with Panphobia a year ago, the fear of everything and since then her life has been been a whirlwind of terror and confusion.There were nights when she would refuse to sleep, fearing that Lee might stab her and there were days when she would cower away from me and call me a witch. After spending a year together, her apprehensions have still not been eased. She was called a cursed child by her own parents who were killed in a natural disaster last year. Now she has no one but me, thus today I will start to bring an end to all her troubles, something I should have done weeks ago.

Until a few weeks ago, sedatives like benzodiazepines helped ease her anxiety. However, soon she grew to be addicted, medication turned into a drug that was slowly and slowly rotting her nervous system. With a firm mind, I had decided that today she would take her last dose of sedatives. I knock on her door, she wakes up with a shot and shrieks, which makes me lose the fearlessness. I shake a jar of sedatives and she nods. The fear has passed and she herself invites me inside. Before I can open the jar, it is snatched away. I sigh and take a deep breath, snatch it back and challenge her, “Follow me if you can!”.

She laughs wildly and leaps down from her bed. I smirk and race to the operation theatre with full speed and haste. As I turn, change direction, speed up or slow down, she follows me. Her panphobia takes charge of her at times as she pauses to catch up.

At last I reach the theatre, calling out “Hey!” to expose my location. Julia beams and enters the room, her greatest mistake. I let go of the jar and leave her to feast on the pills. She feels dizzy and sways from side to side. This is an important procedure, the sleeping pills have done their work. I catch her just in time to avoid the loud fall of her body. With great care, I place her on the bed and lock the theatre door to avoid disturbance if any at all.

As we come to the end of this rendezvous, I have a confession to make. The near opposite of phobias are compulsive disorders. Phobias deter the brain whereas compulsive disorders are motivators, motivators to fulfill desires. Within my phobiatics, I was more than just a doctor, I was also a patient, a patient in disguise. The patient who revealed herself every six months when her desire was at its peak and strawberries were not red enough. I make this confession, that a year ago, I had my first taste, taste of the red substance. I developed Renfield’s syndrome, the syndrome that forces me to push poison down my throat every six months, poison that runs through my victim’s veins. To give you a hint, if you are confused, my syndrome is better known as Clinical Vampirism…

______

Three hours have passed, the metallic taste remains in my mouth, my hands red, some drops darker than others. Some supply remains, I am careful not to draw too much blood from the girl’s frail body, her slow death should look natural. My soft tears now dilute the haemoglobin smeared on my face. To my dear Julia, I found connection through you, I found life through you, I found courage through you, I found blood through you. Like I said, I do my best to end my phobiatic’s misery. I fulfilled my promise and it will, I dare say, benefit both of us. This sacrifice you have made shall suffice me for the next half a year. Pray, pray that till then, little Eric leaves my doors, you know why.

I find strength to pull myself upwards and creak open the door.

There stands Lee. I freeze in shock and hastily wipe the blood off my chin.

“Sammy, what’s that blood doing?”, she pushes inside, “Sammy, why is Julia, ugh!” her eyes widen in disgust. I am trembling, panicking now that the truth has been exposed. “Ju..Ju…”, Am I fainting?

We both take a moment to settle and then laugh out loud together. This joke never gets old. Lee beams,”How was it? You second taste?”. I reciprocate the same smile “Not bad, not bad at all, teacher, not bad!”

“Now, don’t be selfish, pour me a glass of your fresh supply!”. And late night fades away as we honour that night’s toast.

Author’s note: This story is a mix of science and fiction. The phobia cases presented here bear no resemblance with any living person. Renfield’s syndrome is a true psychological condition however some of the representations in this piece of writing are entirely fictional.

Word Count: 2413 words

Sources –

1.https://www.youtube.com/watch?v=oFtZUvf1K74

2.https://en.wikipedia.org/wiki/Phobia

3.https://www.youtube.com/watch?v=5ksC0Yl348o

4.https://www.helpguide.org/articles/anxiety/panic-attacks-and-panic-disorders.htm#:~:text=Causes%20of%20panic%20attacks%20and%20panic%20disorder&text=Severe%20stress%2C%20such%20as%20the,conditions%20and%20other%20physical%20causes.

5.https://www.webmd.com/anxiety-panic/what-is-anthropophobia#:~:text=Anthropophobia%20can%20begin%20with%20a,hotline%20might%20start%20you%20off.

6.https://dualdiagnosis.org/substance-abuse-among-suffering-phobias/anthropophobia/

7.https://www.webmd.com/anxiety-panic/what-is-anthropophobia#:~:text=Anthropophobia%20can%20begin%20with%20a,hotline%20might%20start%20you%20off.

8. https://www.nhs.uk/mental-health/conditions/phobias/symptoms/

9.https://www.mayoclinic.org/diseases-conditions/specific-phobias/diagnosis-treatment/drc-20355162#:~:text=Talking%20with%20a%20mental%20health,or%20situation%20that%20you%20fear.

10.https://en.wikipedia.org/wiki/Clinical_vampirism#:~:text=Clinical%20vampirism%2C%20more%20commonly%20known,was%20contributed%20by%20Richard%20L.
11.https://optimistminds.com/bogyphobia/

MÙI SAU CƠN MƯA – NGUYỄN TRẦN KHÁNH LINH

Lớp – Trường: Lớp 44K13.1 – Ngành Luật Kinh doanh – Khoa Luật – Trường Đại học Kinh tế – Đại học Đà Nẵng

Trong một buổi chiều khi cơn mưa vừa dứt, tôi lại cảm nhận được sự tươi mới, dễ chịu sau cơn mưa. Với bản tính tò mò, tôi dự định sẽ chạy ra chỗ những cái cây gần nhà, hít hà bầu không khí như được cơn mưa gội rửa. Một mùi rất đặc trưng sau mỗi cơn mưa. Thế nhưng, chưa kịp thực hiện cái ý nghĩ ấy thì bố tôi lại dặn tôi như mọi khi “Không có chạy ra sân sau khi mưa, hơi đất đó”. Tôi ỉu xìu. Một suy nghĩ khác lại chạy nhảy trong đầu sau lời căn dặn của bố “Sao lúc nào bố cũng nói vậy nhỉ? Sao lại hơi đất, mình chỉ thấy nó có mùi thơm thôi”. Tôi đăm chiêu một hồi với câu hỏi ấy, rồi cuối cùng vẫn quyết hỏi bố cho bằng được.

– “Sao lại hơi đất vậy bố? Con chỉ thấy sau mưa nó có mùi gì ấy, rất đặc trưng bố ạ”

– “À thì ra con chưa biết sao? Cái mùi mà con cảm nhận được thật ra là một hóa chất có tên là Geosmin, mùi đó chỉ xuất hiện sau những cơn mưa thôi con ạ. Sở dĩ hợp chất Geosmin được tiết ra từ những cái cây, khi chất này gặp xạ khuẩn (tức là vi khuẩn dưới dạng sợi). Mà xạ khuẩn sẽ tạo ra các bào tử khi thời tiết oi bức, không khí nóng, khô. Chỉ khi mưa thì bảo tử ấy sẽ vỡ ra, giải phóng các phân tử có mùi vào không khí. Con ngửi được mùi này rõ rệt như vậy là bởi vì nồng độ Geosmin trong không khí là rất nhỏ nhưng mũi người lại đặc biệt nhạy cảm với nó. Hoặc cần gì trời mưa, nếu con muốn ngửi được mùi này thì cũng dễ thôi, thay vì trời mưa, con có thể tạo ra một lượng mưa nhỏ bằng cách tưới các cây trong vườn nhà mình. Con vẫn sẽ cảm nhận được mùi đó thôi.”

– “Woa, sao bố biết được thế ạ?”

– “Trước đây, bố cũng như con, hồi nhỏ trời mưa thì hay tắm mưa, rồi tạnh mưa thì đi chơi chứ không chạy về nhà liền. Con biết không, tối đó bố bị đau bụng, nghe ông nội con nói thì bố mới biết là do hơi đất sau khi mưa. Có nhiều trường hợp ra ngoài sau khi cơn mưa vừa tạnh thì qua ngày hôm sau sẽ có triệu chứng đau đầu, nghẹt mũi, sốt đó. Nên bố mới hay dặn con là không được đi ra ngoài khi cơn mưa vừa tạnh. Gần đây thì bố có đọc được trên mạng, giải thích về hiện tượng mùi sau cơn mưa, hãng tin NPR có đoạn viết như này, để bố lấy điện thoại đọc cho con nghe: “Sử dụng camera tốc độ cao và chất nhuộm huỳnh quang, các nhà nghiên cứu đã quay lại cảnh giọt nước rơi giống như những giọt mưa rơi xuống các loại đất bị nhiễm khuẩn khác nhau. Họ quan sát được khi các giọt nước rơi xuống đất, những vi khuẩn bị bắn ngược lại vào trong không khí. Khi giọt mưa rơi xuống mặt đất ở tốc độ thích hợp, nó tạo thành các bong bóng khí li ti bên dưới nó, mỗi bong bóng khí này chỉ lớn hơn tiết diện của sợi tóc người. Giống như những bong bóng khí bị mắc kẹt bên dưới một bể nước, chúng sẽ trồi lên trên, cuối cùng vỡ tung ra khi lên đến bề mặt. Khi bong bóng nổ, chúng làm văng những hạt nước li ti vào không khí, một số trong đó mang theo cả vi khuẩn.”

– “Con thấy nó thú vị thật bố ạ, con muốn tìm hiểu thêm nên con sẽ lên mạng tìm thử.”

Tôi loay hoay chạy vào phòng, mở chiếc máy tính yêu quý của mình, gõ trên thanh tìm kiếm, hàng loạt những thông tin hiện ra. Kích vào một trang bất kỳ, tôi còn được biết thêm là “Từ năm 1964, các nhà khoa học Úc đã tiến hành nghiên cứu và gần đây là tại Đại học Massachuset, họ tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về quá trình tạo nên mùi thơm đặc biệt ấy. Sau khi theo dõi, các nhà khoa học đã phát hiện mùi hương này là tổng hợp của nhiều loại mùi khác nhau. Có dầu từ một số loại cây cỏ, chủ yếu là một số loại vi sinh vật nhỏ bé là xạ khuẩn…”

Đọc đến đó, tôi thấy có thông tin về xạ khuẩn như bố tôi đã nói. Thật là một buổi chiều thú vị. Cơn mưa thật đặc biệt và cái cách nó đem đến một mùi hương cũng thật thú vị.

CUỐN SÁCH HY VỌNG – VĂN CHÍ ĐỨC – HỒ THÙY DƯƠNG

Lớp – Trường: 11A2 – 11D3, THPT Phan Huy Chú – Đống Đa

– Ly, nhanh cái chân lên, sắp muộn giờ rồi!

Tiếng ông Kiên sang sảng vang lên từ dưới bãi đỗ xe, gấp gáp và tức giận. Mẹ của ông – bà Hoài vừa mới mất, gia đình ông tất tả chuẩn bị về quê tang mẹ. Thế mà cái con bé Ly này sao mà lề mề thế cơ chứ? Ông liếc nhìn đồng hồ với vẻ sốt ruột, bóng dáng Ly vẫn chưa xuất hiện, thay vào đó là chất giọng chua chát của vợ ông vọng lại từ trong xe:

– Kệ nó, nó không đi thì thôi. Đi thôi anh, muộn giờ.

Ông Kiên khẽ lắc đầu, rảo bước về phía chiếc xe hơi sang trọng. Tiếng động cơ gầm lên rồi lao vút đi, tất cả lại chìm vào yên lặng. Ly ngồi co mình dưới góc giường, đầu khẽ tựa vào khe tủ, tóc lòa xòa đầy khuôn mặt bé thơ che đi đôi mắt thẫn thờ vì mất mát. Từ bé đã chẳng có ai yêu thương nó, cả ba Kiên, cả mẹ Lan, cả người anh trai hơn nó hai tuổi có cái tên thật kêu – Hoàng Khôi – cái tên gửi gắm bao ước vọng tỏa sáng mà gia đình nó gửi gắm đến cậu đích tôn quý tử này. Duy chỉ có bà nội vẫn yêu thương nó vô điều kiện, chở che nó nó những trận đòn roi vô cớ của mẹ và dạy dỗ nó từng li từng tí. Vậy mà giờ bà cũng đã khuất núi, Ly lại bơ vơ trong mấy bức tường xa hoa lạnh lẽo chẳng đáng được gọi là “nhà”. Nó vẫn nhớ như in bóng hình bà ngồi bên cạnh thủ thỉ kể câu chuyện về bà thời còn trẻ, từng ngón tay gầy guộc khẽ nương theo mái tóc dài của Ly mà vuốt xuống thật yêu thương, đưa Ly về mấy chục năm về trước. Bà nó kể rằng, năm ấy bà là tiểu thư lá ngọc cành vàng của tiệm bốc thuốc Đông Y nổi tiếng nhất nhì đất Hà Thành, danh giá biết bao mà cũng tủi hổ biết bao. Thời của bà có mấy ai được thạo con chữ, bà Hoài cũng chỉ dám lẻn theo anh trai mà len lén học lỏm từ bức rèm cách vách. Tiếng thầy giáo vang lên trầm bổng như có sức thôi miên diệu kỳ, bà Hoài lại như đi lạc giữa vũ trụ kiến thức bao la. Thầy giáo của anh trai bà phát hiện bà rất có năng khiếu toán học, bèn đề đạt với cụ ông cho bà được đi thi học sinh giỏi. Nào ngờ cụ ông tức giận, cấm túc bà không được ra khỏi phòng và tìm người thầy giáo khác. Bà đành từ bỏ giấc mộng nghiên cứu khoa học mà an phận thủ thường làm một người con gái ngoan, gả chồng, theo chồng và sống đời luẩn quẩn. Nhưng bà vẫn chưa bao giờ hoàn toàn đầu hàng, bà tự tìm mua sách, ghi chép và ngồi học cùng cậu Kiên – con trai bà – từ những ngày đầu tiên cậu cầm bút. Bà dạy Ly cách hái sao từ rất sớm, chỉ cần một chậu nước giữa sân đình một đêm trời quang mây, Ly đã có cả ngàn vì sao nhảy múa trên nền gạch đỏ. Tất cả giờ đã chỉ là quá khứ. Ly vùi đầu vào gối, để mặc cho nước mắt chảy ra.

Tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên đánh thức nó khỏi cơn mộng mị đầy nước mắt, tiếng bà Lan tru tréo cất lên từ đầu dây bên kia:

– Xuống xe lấy đồ đi, bà nội để lại cho mày cái gì đây này, nhanh cái chân lên đấy!

Mở tấm giấy báo bọc cẩn thận bên ngoài, bên trong lộ ra cuốn sách toán học mà được xuất bản từ rất lâu, các trang sách của được in trên loại giấy khá cũ kĩ. Một mảnh giấy nhỏ nép vào bìa sách, trên ấy là mấy dòng chữ nghiêng ngả của bà: “Đây là cuốn sách đầu tiên người thầy giáo năm xưa tặng bà, mong bà tiếp tục con đường học vấn. Nay bà để lại cho cháu, cháu phải cố gắng học tập nên người.” Ly gạt nước mắt, gượng dậy bằng thân thể đau buồn đã mấy ngày chẳng ăn gì, bước đến bên cửa sổ và kiên định hướng ánh mắt lên bầu trời trăng sáng vằng vặc, nhất định thế, Ly sẽ học thật giỏi và chứng minh bản thân mình. Bà vẫn ở ngay phía bầu trời và che chở cho Ly, rồi chẳng điều gì có thể làm tổn hại đến nó được nữa. Lần này mình phải tự đứng lên thôi, Ly tự nhủ. Nó gạt sạch nước mắt rồi mở cửa bước xuống dưới nhà, phía sau cánh cửa phòng khép chặt sẽ là một đoạn đường mới.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc mà Ly đã học lớp 10. Cả nhà đang gấp rút chuẩn bị cho kì thi đại học của Hoàng Khôi, ai cũng nghĩ anh trai của Ly sẽ đỗ Đại Học Bách Khoa, làm rạng danh gia đình. Chẳng ai để ý đến Ly cũng đang đối mặt với cuộc thi thực hành vật lý ở trường. Với đề tài “Cầu gỗ chịu lực bằng que kem”, Ly gặp vô vàn khó khăn dù đã được các thầy cô hướng dẫn thật kĩ. Đắn đo mãi, Ly hạ quyết tâm gõ cửa phòng Hoàng Khôi.

– Anh…em nhờ anh cái này một chút được không?

– Có chuyện gì?

Hoàng Khôi ném cho Ly một cái nhìn sắc lẻm, một cơn lạnh gáy bất chợt chạy dọc sống lưng Ly. Hoàng Khôi vốn được cưng chiều từ nhỏ, hai anh em dù chung sống nhưng chẳng mấy khi nói chuyện với nhau. Có vẻ Hoàng Khôi cũng chẳng ưa gì Ly thì phải. Ly nhón chân bước vào phòng, tay chìa ra tập tài liệu nghiên cứu khoa học, ngập ngừng:

– Anh… anh có thể xem qua cho em phần được? Cái này khó quá em không làm được…

Hoàng Khôi lặng lặng giật tập tài liệu từ tay Ly, nhanh tay lật giở. Tiếng giấy loạt soạt vang lên giữa không khí ngại ngùng của hai anh em.

– Đây – Hoàng Khôi gạch một đường dài trên mặt giấy – em biết cái cầu của Da Vinci không? Kết cấu cơ bản của nó cũng kiểu vậy.

Anh liếc mắt qua mấy số liệu tính toán nhằng nhịt trên tập giấy dày cộp, ngón tay khẽ đẩy gọng kính:

– Cái quan trọng là cái điểm chịu lực chính của nó phải chịu tác dụng đều lên tất cả các trụ, nếu được thì em thử gắn nhiều que vào thanh gỗ cho nó vững hơn xem sao. Gắn chắc mà lực được chia đều thì không chỉ 5kg mà 10kg còn chịu được.

Gạt xấp giấy sang một bên, Hoàng Khôi nhanh tay tìm kiếm trên chiếc laptop sáng đèn trước mặt:

– Đây, em thấy mấy cái cầu như kiểu cầu Nhật Tân không? Những cái cầu dài như thế thì thường sẽ không chỉ kết cấu như cầu Da Vinci, như vậy sẽ không được an toàn, thay vào đó nó sẽ được thêm mấy cái cột cột nối dây, thấy không? Cái đó là để giảm tác dụng lực vào cầu, giúp cầu vững chắc và bền hơn. Những cái cột sẽ là trụ còn dây sẽ kéo lực bị kéo xuống của cầu. Chia ra nhiều điểm trên cầu sẽ càng có tác dụng chống lực kéo hơn. Ví dụ như cầu gỗ của em thì chỉ cần làm theo đúng kết cấu đó bằng que gỗ là xong…

Từng ngón tay gầy guộc của Hoàng Khôi lướt trên mặt giấy, giọng giảng trầm ấm đầy tỉ mỉ, mắt Ly như sáng lên theo từng lời Hoàng Khôi nói. Từ e ngại người anh trai dương quang vô hạn này, Ly dần cảm phục và mến mộ tài năng của anh hơn. Hiểu được đã khó, truyền tải kiến thức cho người khác cũng được hiểu lại là chuyện khó hơn gấp vạn lần. Vậy mà Hoàng Khôi còn chẳng phải nhíu mày lấy một cái, ánh mắt cũng chẳng hề xao động nhưng lời giảng của anh in sâu vào tâm trí Ly một cách minh triết và dễ hiểu hơn bất kì tài liệu nào khác. Khoảnh khắc ấy, ý chí của Ly bỗng bùng lên như trảng lửa âm ỉ lâu ngày gặp gió lớn, Ly chỉ muốn vượt qua người anh trai xuất sắc này – không chỉ để giành lấy sự công nhận xứng đáng của gia đình, mà còn là vượt lên một đối thủ xứng tầm về học thức – một sự ganh đua đầy tính nhân văn của những người ham mê khoa học.

Ngày Hoàng Khôi nhận được thông báo trúng tuyển hệ Sinh Viên Tài Năng của trường Đại học Bách Khoa Hà Nội cũng là ngày Ly bị đánh trượt khỏi giải Vật Lý, thiếu trụ giảm lực làm cây cầu của Ly đổ sập trước quả tạ 6kg dù đã được gia cố kỹ càng. Ngôi nhà như phân tách làm hai nửa: dưới nhà ồn ã tiếng cụng ly, sáng choang đèn điện, tiếng chúc mừng rôm rả; phòng của Ly khóa trái, lặng thinh và tĩnh mịch, rèm kéo bốn phía. Cú ngã đầu đời bao giờ chẳng đau, Ly hoàn toàn sụp đổ và tiều tụy khi nghe tin mình trượt giải. Chẳng một ai để tâm đến con bé mười sáu tuổi đang oằn mình trong thất vọng, mọi điều tốt đẹp còn đang bận tụ quanh hào quang của Hoàng Khôi. Bỗng có tiếng gõ cửa, đôi mắt sáng như sao của Hoàng Khôi xuất hiện phía sau cánh cửa nặng nề, anh liếc Ly đang gục mặt trên bàn học, thấp giọng bảo:

Đã giúp đến thế rồi mà còn trượt giải, xem lại sự bất cẩn ngu ngốc của em đi, đồ thảm hại chỉ biết khóc.

Câu nói của Hoàng Khôi như một giọt nước tràn ly, Ly hệt như một quả bóng bị bơm căng đến phát nổ, con bé đứng phắt dậy, bước thẳng đến chỗ Hoàng Khôi đang đứng, hai tay như được ma xui quỷ khiến, đẩy mạnh Hoàng Khôi về phía sau.

– Anh cút đi!

Hoàng Khôi mất đà, loạng choạng ngã ngửa về phía sau. Tiếng động lớn đã làm mọi người dưới nhà chú ý, bà Lan vội vàng chạy lên phòng Ly với nỗi bồn chồn vô kể. Hoàng Khôi bàng hoàng ngồi bệt dưới đất, máu nhỏ thành từng giọt xuống sàn gỗ, tóc bết một mảng vì ướt máu. Bà Lan trông thấy con trai ngã đến máu chảy lã chã thì kinh hãi hét lên một tiếng, đoạn liếc thấy Ly đang đứng từ trên lan can nhìn xuống, bà đã thoạt hiểu vấn đề. Bà bước lên chỗ Ly, đôi mắt hằn những tia máu.

“ĐỐP”

Một cái tát trời giáng, Ly lảo đảo nghe tiếng bà Lan rít lên bên tai:

– Mày lại còn dám đẩy ngã con trai tao, đồ tai ương này, tao nên bóp chết mày từ khi mày chào đời mới đúng!

Bà Lan túm lấy cái đuôi ngựa thật dài của Ly, giật mạnh làm chiếc dây buộc tóc đứt lìa, mấy hạt châu trang trí rơi xuống sàn lộp độp như tiếng mưa xối xả, như tiếng sấm chớp cay nghiệt dội xuống ngôi nhà này. Bà Lan vẫn hùng hổ sấn tới chỗ Ly mà cào cấu. Bất chợt, đôi tất bèo nhún đắt tiền của bà đạp lên mấy hạt châu lăn tròn trên sàn gỗ trơn bóng, thân hình mỡ màng đổ rạp về phía chiếc cầu thang dốc đứng. Ly giật mình, hét lên một tiếng:

– Mẹ!

Ly lao về phía bà Lan, lấy hết sức đẩy bà về phía bậc thềm, còn nó thì đập thẳng người xuống những bậc thang vô tình. Trước lúc hai mi mắt sụp xuống, Ly mơ màng thấy ánh mắt thẫn thờ của bà Lan và bóng dáng Hoàng Khôi đổ sụp xuống bên cạnh mình.

Không biết bao lâu sau ấy nữa, Ly tỉnh dậy với cơn đau đầu nhói buốt. Một người phụ nữ trung niên xuất hiện trước tầm mắt Ly, giọng bà reo lên như tiếng chuông ngân vui mừng:

– Ôi, Ly con, con tỉnh rồi.

Ly chống tay muốn ngồi dậy thì bị người phụ nữ nọ cản lại, Ly khẽ cất tiếng hỏi:

– Bác… bác là ai ạ?

– Bác là Chúc An, còn đây là bệnh viện. Con đã ngủ gần 2 ngày rồi đấy con yêu à, con có thấy khó chịu ở chỗ nào không?

Ly hướng ánh mắt ngờ vực đến người phụ nữ tên Chúc An, lục tung trí nhớ cũng chẳng nhớ ra là ai. Thấy Ly có vẻ cảnh giác, người phụ nữ cười xòa:

– Bác là chị gái của bố con, bác Chúc An đây mà.

Rồi bác Chúc An ngồi xuống bên cạnh Ly, khẽ siết tay Ly và thủ thỉ:

– Trước lúc bà con mất, bà con đã ủy thác cho bác nuôi nấng con và đưa con đi thoát khỏi cái gia đình tai ương ấy. Bác định để con học hết lớp 12 rồi mới đưa con đi, nhưng sau việc này bác không thể yên lòng cho con ở lại với người phụ nữ ác độc kia nữa. Con à, con có muốn vào Sài Gòn với bác không?

Ly khẽ cụp mắt, hồi tưởng lại quãng thời gian kinh hoàng mà Ly phải trải qua dưới mái nhà ấy. Ly thoạt nghĩ đến bố, đến mẹ, đến Hoàng Khôi, nhớ đến lời bà dặn. “Ở lại thì chết mất”, Ly thầm nghĩ. Nó hướng đôi mắt về phía bác Chúc An, khẽ nói:

– Vâng, con đi với bác.

Thời gian thấm thoắt trôi thật nhanh, chẳng mấy chốc mà đã qua 2 năm kể từ ngày Ly bỏ Hà Nội cùng ký ức ám ảnh mình lại đằng sau lưng, cùng bác Chúc An vào Sài Gòn. Não bộ như một hệ thống bảo vệ con người khỏi đau thương, những tháng ngày kinh hoàng dưới mái nhà u ám kia nhanh chóng phai nhạt trong tâm trí Ly, nó chỉ còn nhớ mang máng rằng ngày theo chân bác Chúc An làm thủ tục ở sân bay Nội Bài, chẳng có một ai đi theo tiễn nó, Ly trơ trọi giữa chốn sân bay người đến kẻ đi tấp nập. Vậy mà đặt chân xuống Tân Sơn Nhất, điều đầu tiên mà nó nhận được lại là cái ôm ấm áp của chị Diễm Hằng – con gái bác Chúc An. “Đây mới là nhà chứ”, mắt Ly khẽ rung lên vì hạnh phúc, sau này hẳn mọi bước đường sẽ thật khác, sẽ chỉ có hạnh phúc và nắng ươm thật vàng.

Nhờ học hành chăm chỉ cùng sự thông minh vốn có, Ly trúng tuyển vào trường Đại Học Công Nghệ Thành Phố HCM với số điểm đáng ngưỡng mộ, cả nhà đều vui mừng vô cùng, ngay cả đôi mắt vốn nặng nề của Ly cũng ánh lên niềm kiêu hãnh vô bờ. Cố gắng không ngừng nghỉ, ngay năm học đầu tiên, Ly cũng đã được chọn vào đội thi Khoa học của trường ra Bắc tham gia Robology – 1 cuộc thi chế tạo mô hình nổi tiếng toàn quốc, nơi hội tụ của rất nhiều các sinh viên xuất sắc từ nhiều trường đại học khác nhau. Lần này trở lại Hà Nội, Ly không còn là cô bé mười sáu tuổi chùn bước trước sóng gió mà cuộc đời đổ ập xuống, bên phải có bác Chúc An, bên trái có chị Diễm Hằng, sau lưng có đồng đội, trước mặt là tương lai rộng dài, Ly đi từng bước vững chắc thật tự tin đến Robology với ước mơ quán quân toàn quốc.

Đặt chân vào nhà thi đấu, Ly cùng đồng đội nhanh chóng thu hút sự chú ý của khán giả với tư cách là đại diện của HUTECH – đại diện nổi tiếng của khu vực miền Nam với thực lực đáng gờm. Cuộc thi nhanh chóng bước vào vòng thi đầu tiên, chủ đề thi năm nay là chế tạo ô tô mini chạy bằng năng lượng mặt trời – một đề thi được đánh giá cao với độ khó và độ ứng dụng đều ở mức khó nhằn. Nhanh tay phân tích đề, kiến thức bắt đầu chảy qua thần kinh Ly: “Điện mặt trời là nguồn điện được chuyển hóa từ ánh nắng mặt trời thông qua các tấm pin năng lượng dựa trên hiệu ứng quang điện của các chất bán dẫn bên trong tấm pin, ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào pin mặt trời sẽ được biến đổi thành dòng điện một chiều theo hiệu ứng quang điện dòng điện một chiều này sẽ được thiết bị chuyển đổi dòng điện kích lên thành dòng điện xoay chiều sin chuẩn 220v có cùng công suất và tần số với điện lưới, thông qua sạc sẽ sạc đầy hệ thống ắc quy lưu trữ…” Ngước mắt lên nhìn đồng hồ bấm giờ phía khán đài, một gương mặt quen thuộc lướt qua tầm mắt Ly: Hoàng Khôi.

Ly như bị ai đập một nhát thật mạnh phía sau đầu, cơn choáng váng truyền tới như luồng điện cao áp làm tê liệt mọi tri giác của Ly. Ký ức ùa về, hình ảnh Hoàng Khôi cặm cụi tính toán cùng đồng đội trông vẫn hệt như hình ảnh anh tính từng số liệu trong bài làm cây cầu bằng que kem của Ly 2 năm về trước. Anh trông vẫn vậy, dáng người cao và vững chãi toát ra hào quang vô hạn không thể che giấu, ngực áo cài huy hiệu Đại Học Bách Khoa Hà Nội lấp lóa càng làm Hoàng Khôi trở nên nổi bật giữa đồng đội của anh. Hoàng Khôi khẽ ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Ly, trong thoáng chốc anh cũng sững sờ, rồi anh lại vội cúi xuống tiếp tục tính toán để che đi sự bối rối của mình. Bỗng một bàn tay đập thật mạnh vào vai Ly, đưa Ly thoát khỏi nỗi bàng hoàng ban nãy. Tiếng đồng đội vang lên ngay sát bên tai:

– Ly, Ly! Tập trung vào nào, cố lên!

Chuông báo kết thúc vòng 1 vội vã vang lên, các đội thi thở hắt ra trong sự căng thẳng. Vòng 2 sẽ là quá trình lắp ráp mô hình và chạy thử nghiệm cho chặng đua ở vòng 3. Ly vừa hoàn hồn, dần dần lấy lại hơi thở sau phút nhìn thấy Hoàng Khôi. Nhưng huyết quản nó sôi sục đến lạ, cả trái tim cũng dồn dập nảy lên trong lồng ngực. Phải rồi, giờ Ly đâu còn là con bé im lìm của ngày xưa, nó đã trở thành một cô sinh viên đứng ngang hàng với Hoàng Khôi trên đường đua đến vinh quang, ước vọng ganh đua năm nào lại được thổi bùng lên đầu ngọn gió, Ly hoàn toàn phấn khích và háo hức cho cuộc đua lần này. Vòng 2 nhanh chóng bắt đầu, Ly cùng đồng đội bắt dần làm việc hiệu quả và chính xác hơn, với những nguyên lý được Ly vạch sẵn một cách rõ ràng, phần lắp ráp mô hình của đội Hutech diễn ra nhanh chóng và gần như không gặp trở ngại gì. Chỉ cần chạy thử nữa là xong, Ly chống tay hai lên eo, ngón cái như cấu siết vào thân hình nhỏ bé vì căng thẳng. Chiếc xe sáng đèn, bắt đầu chạy theo sự điều khiển của đội. Ly mừng như phát điên lên, “Thành công rồi!”, một giọng nói reo lên trong đầu nó. Chiếc xe bon bon chạy với tốc độ ngày càng nhanh, tránh các chướng ngại vật một cách thành thục và chuẩn xác. Tưởng như đã nắm phần thắng trong tay, bỗng chiếc xe của đội HUTECH ngừng lại, khẽ “tách” lên một tiếng rồi im lìm đứng lại trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Ly cùng đồng đội cùng lao đến, tìm mọi cách phục hồi mà chiếc xe vẫn không hề có động tĩnh. Tại sao thế nhỉ, vì lẽ gì cơ chứ? Nước mắt Ly đã bắt đầu chực chờ trên hàng mi, mỗi lần sắp chạm đến thành công thì nó lại trượt dài trong hụt hẫng và thất vọng. Chuông báo vòng 2 khép lại như dấy lên nỗi hoảng sợ kinh hoàng trong lòng nó, lại một lần nữa thất bại hay sao? Ly gục mặt xuống bàn, mọi suy nghĩ dần lịm đi giữa một vạn câu hỏi rối rắm quay cuồng. Bỗng một bàn tay đập lên vai nó, là bác Chúc An. Ly ôm chầm lấy bác, khóc òa lên trong nỗi tức tưởi khó có gì che giấu nổi. Bác Chúc An lại khẽ vuốt tóc nó chầm chậm, ôn tồn cất tiếng:

– Con à, đừng vội nản lòng. Cuộc sống muôn hình vạn trạng, mỗi điều nhỏ nhặt trong đời xảy ra đều là một chiếc bánh răng dẫn ta tới tương lai. Có thể ta tuyệt vọng lúc ấy, nhưng sau này nhìn lại, biết đâu ta sẽ lại cảm ơn những vấp ngã ấy đã giúp ta trưởng thành, đúng không con? Con ơi, đời đâu có lúc nào cũng được suôn sẻ thuận lợi? Con có nhớ lúc mới vào Sài Gòn, bác dẫn con đi Thảo Cầm Viên, vào Nhà Gương không con? Ở chiếc gương này mình vẫn là mình, vậy là nhìn sang chiếc gương đối diện mình đã biến thành một hình dạng nào chẳng rõ. Đời như một viên kim cương ấy con ạ, nhìn góc này nó chỉ là cục than, nhưng xoay một lát, nhìn theo một góc khác thì nó đã biến thành thứ đá quý hàng trăm triệu. Bác nói thế, Ly con có hiểu ý bác không?

Ly khẽ nhíu mày, từng lời bác nói nhảy múa trong đầu nó. Bỗng một ý tưởng lóe lên giữa tâm trí, Ly lại ôm chặt lấy bác Chúc An rồi hào hứng trở lại sàn thi đấu. Chuông báo vòng 3 bắt đầu vang lên, Ly gọi đồng đội lại để bàn bạc. Dù nắm rõ nguyên lý nhưng đội Ly đã tạo ra một lỗ hổng lớn, Ly cùng đồng đội lật lại vấn đề, suy xét nguyên do từ nhiều góc độ khác nhau rồi nhận ra, thì ra quy trình lắp ráp đã bỏ qua sức chịu lực và khả năng chịu nhiệt của chất liệu làm xe, phần dây dẫn do bị chèn giữa các thiết bị phụ trợ nên càng chịu áp lực nhiệt, dẫn đến chập mạch giữa chừng. Đội HUTECH nhanh chóng sửa chữa lại sản phẩm. Chặng đua ở vòng 3 đã bắt đầu, bản đồ mã hóa mạch điện được ban giám khảo tải lên với thời gian giải đề là 2 phút. Đội thi giải thành công bản đồ mã hóa nhanh nhất sẽ được cộng điểm thưởng vào kết quả chung cuộc, rất nhanh Ly đã làm ra và bấm chuông, trả lời thật to câu trả lời. Vào thời khắc ấy, bàn tay đang run lên của Ly không còn đủ sức dồn lực thật chính xác lên nút chuông trả lời, nên câu trả lời của Ly không được công nhận bởi trọng tài. Ly vội vàng định bấm lại chuông, bỗng có một tiếng chuông khác vang lên tức thời. Là đội bên cạnh, hô to kết quả giống hệt đáp án của Ly. Ly sững sờ, là bên Ly giải đề thành công trước, tại sao lại bị đội bên nẫng tay trên cơ chứ? Trọng tài giơ cao lá cờ, chuẩn bị cắm xuống công nhận đáp án, một tiếng chuông khác lại bất thình lình vang lên giữa sự sững sờ của tất cả mọi người, là đội thi của đại học Bách Khoa. Tiếng Hoàng Khôi vang lên dõng dạc:

– Kiến nghị! Đội thi Đại học Bách Khoa công nhận đáp án của đội thi HUTECH là đáp án trả lời đúng nhanh nhất.

Lời kiến nghị của Hoàng Khôi như một viên đá bị ném ra giữa mặt hồ phẳng lặng, bên trọng tài dừng phất cờ, ra hiệu trích xuất camera theo dõi trận đấu. Vàng thật chẳng sợ lửa, quả thật đội thi HUTECH được trọng tài cắm cờ cộng điểm giải đề bản đồ mã hóa mạch điện. Trong chặng cuối cùng của đường đua, xe của đội Bách Khoa và đội Hutech ngang tài ngang sức cùng cán đích, đội Hutech với lợi thế điểm giải đề đã trở thành quán quân toàn quốc. Ly cùng đồng đội ôm chặt lấy nhau, vỡ òa trong niềm hạnh phúc không gì có thể đong đếm. Cùng những người bạn bước lên bục vinh quang nhận cúp, đôi mắt Ly ánh ngời lên vầng sáng lấp lóa như ánh mặt trời ngày hè. Chạy vội lên khán đài ôm chầm lấy bác Chúc An, Ly vui đến chẳng nói nên lời. Bác Chúc An cười xòa rồi khẽ nháy mắt với Ly:

– Này, ban nãy Hoàng Khôi ngầu thật đấy, nhỉ?

– Con cũng không biết tại sao anh ấy lại giúp con nữa – Ly chần chừ – có thể là tinh thần thi đấu công bằng đã làm anh ấy lên tiếng bác ạ.

– Ngốc ạ, Hoàng Khôi vẫn luôn luôn âm thầm giúp đỡ và quan tâm đến Ly mà.

Ly ngây ngốc mở to hai mắt, ngờ vực hỏi lại:

– Bác có nhầm không?

– Làm sao có thể nhầm được. Hoàng Khôi luôn hằn học với con, ấy là vì nó muốn con vượt lên chính bản thân mình, chạy thoát khỏi cái gia đình kinh hoàng ấy. Ngày con bị ngã, Hoàng Khôi cũng chính là người đưa con đi cấp cứu rồi gọi điện cho bác để bác đến đưa con vào Sài Gòn. Ngày con ra Nội Bài để vào Nam, Hoàng Khôi vội vàng chạy đến mà không kịp, con đã đi mất, từ ấy Hoàng Khôi đều liên lạc với bác để hỏi chuyện của con. Con đều không biết, đúng không?

Đúng lúc ấy, các đội thi lần lượt rời sàn thi đấu và di chuyển về phía khán đài. Thoạt thấy Hoàng Khôi tiến lại gần, bác Chúc An lại khẽ nháy mắt với Ly rồi đẩy nó về phía cầu thang. Ly đang ngây ngốc không hiểu chuyện gì, loạng choạng ngã ra phía sau. Hoàng Khôi nhanh tay kéo nó lại. Mặt đối mặt nhau, hai anh em đều ngượng ngùng. Im lặng một hồi lâu, Hoàng Khôi mở lời:

– Em…em cắt tóc rồi hả?

Ly đưa tay vuốt mấy lọn tóc ngắn chưa đến vai, sượng sùng gật đầu:

– Vâng…vâng em muốn thay đổi một chút.

– Em cắt tóc trông xinh lắm, và chúc mừng em nhé – Một nụ cười tỏa năng nở rộ trên khuôn mặt vẫn thường lạnh như băng của Hoàng Khôi – giờ em đã giỏi hơn cả anh rồi.

Hoàng Khôi đưa tay xoa đầu Ly làm mấy lọn tóc xoăn rối xù cả lên, Ly bỗng thấy một nỗi ấm áp dâng lên trong trái tim, à thì ra suốt bao năm qua người anh trai này vẫn luôn âm thầm dõi theo mình như thế. Hoàng Khôi lấy trong túi ra một quyển sách, chìa ra trước mặt Ly:

– Cái này là quyển sách bà để lại cho em…Ngày em rời Hà Nội thì vội vàng quá nên bỏ quên, anh có đuổi theo để đưa cho em nhưng không kịp. Giờ nó lại trở về với đúng chủ nhân của nó rồi.

Dứt lời, Hoàng Khôi đeo cặp lên vai, tay khẽ đẩy gọng kính rồi xoay người rời đi. Ly nhìn quyển sách cũ kĩ thật chăm chú, mở trang đầu tiên ra vẫn là tờ giấy nhỏ của bà, Ly đưa tay lật giở mấy trang sách một cách đầy yêu thương. Bỗng, Ly nhìn thấy một dòng chữ được đề ở phía cuối, nắn nót mấy dòng: “Mỗi người, mỗi sự vật, sự việc đều có thể được coi là một khối đa diện: nhìn từ hướng này ta thấy một hình dạng, nhìn từ hướng khác ta lại thấy một khía cạnh khác. Nhưng tổng thể kết hợp, ta lại nhìn thấy được một vẻ đẹp hoàn mỹ tới từng chi tiết. Đừng so sánh hình dạng các khối đa diện với nhau, cũng như so sánh ta với một hình mẫu nào, mà hãy cùng nhau hoàn thiện những góc cạnh của mình, và tự mình tỏa sáng nổi bật bằng vẻ đẹp độc nhất vô nhị của bản thân trong thế giới khoa học.” Ly trầm ngầm suy ngẫm 1 lúc lâu, gập cuốn sách, ngắm nhìn ánh sáng ấm áp của tương lai, dấn bước, lên đường.