SAO DIÊM VƯƠNG – HÀ DU

Lớp – Trường: Lớp 12 Lý – THPT Chuyên Thăng Long

Tôi sinh ra từ những vụ va chạm. Sự kết thúc của những thiên thể đó là điểm bắt đầu của tôi. Tất cả chúng tôi đều thế: sinh ra từ sự chết đi của cái gì đó. Kể từ khi được sinh ra, chúng tôi đã không ngừng quay. Đó là cách chúng tôi tồn tại. Dù tôi không hiểu việc đó giúp chúng tôi tồn tại như thế nào, nhưng tôi hiểu rõ, không quay thì không tồn tại được. Và vì thế, tôi vẫn luôn quay, cho dù có hiểu tại sao mình phải quay hay không. Cuộc sống của chúng tôi từ khi sinh ra đến nay chỉ có quay và quay: chúng tôi tự quay quanh chính mình, đồng thời, chúng tôi cũng quay quanh ngôi sao trung tâm nữa. Đôi khi chúng tôi sẽ kể nhau nghe về những vụ va chạm, và những cái chết và sự ra đời của những thiên thể khác. Tôi cho rằng mọi thứ cứ như thế mãi, cho đến khi…

Chỗ chúng tôi có một anh chàng khá thú vị. Anh ta sinh ra khá gần ngôi sao trung tâm. Tôi nghe nói ngôi sao trung tâm là thứ nóng và sáng nhất trong chúng tôi. Tôi không biết điều đó có nghĩa là gì, dù sao từ góc độ của tôi, nó chẳng là gì hơn một cái chấm sáng. Nhưng anh chàng kia sinh ra gần ngôi sao trung tâm, và nhờ vậy, duy trì một điều kiện thích hợp nào đó để anh ta có một thứ mà chẳng ai trong chúng tôi có: sự sống. Sự sống là một thứ xa lạ đối với tất cả chúng tôi, và vì thế, những câu chuyện về sự sống là những câu chuyện thú vị nhất mà chúng tôi từng được nghe. Nghiễm nhiên, anh chàng “sự sống” trở thành chuyên gia kể chuyện được chào đón và quan tâm nhất.

Những câu chuyện về “con người” là chủ đề mà tôi thích nghe nhất. Họ là những loài sinh vật có trí tuệ, phát triển rất nhanh, và có niềm quan tâm đặc biệt tới chúng tôi. Họ quan sát chúng tôi từ bề mặt Trái Đất, đặt ra khái niệm “thời gian” và tạo ra “lịch” từ sự chuyển động của chúng tôi. Họ đặt tên cho môn học nghiên cứu về chúng tôi là “thiên văn học”. Họ khám phá ra sự tồn tại của các thiên thể, và đặt tên cho chúng tôi. Họ đặt tên cho ngôi sao trung tâm là Mặt Trời, cô bé tốc độ ở gần Mặt Trời là Sao Thủy, rồi Sao Kim, Sao Hỏa,… Anh chàng mà họ sống trên đó được gọi là Trái Đất. Trong nhóm thiên thể mà họ gọi là Hệ Mặt Trời ấy, tôi được phát hiện muộn nhất. Đúng ra họ chẳng biết đến tôi đâu. Nhưng cái anh chàng Sao Hải Vương kia quay lung tung quá, họ không tính được quỹ đạo – con đường mà anh ta thường đi qua – một cách chính xác, và họ đổ là tại một thiên thể nào đó khác ngoài vòng hiểu biết của họ. Họ gọi đó là hành tinh X và bắt đầu nghiên cứu về hành tinh X chưa biết này. Rồi họ cũng phát hiện ra tôi. Dù tôi không thực sự phù hợp với những tiên đoán về hành tinh X, họ cho hành tinh X “chết”, thế vào đó là tôi – sao Diêm Vương, hành tinh thứ chín của hệ Mặt Trời. Diêm Vương là vị thần cai quản âm phủ, trong thần thoại La Mã là Pluto, còn trong thần thoại Hy Lạp thì vị thần này tên là Hades. Họ cho rằng đó là cái tên phù hợp cho một hành tinh tối và lạnh như tôi.

Đúng vậy, tôi rất tối và lạnh lẽo. Khoảng cách từ tôi đến Mặt Trời hơn gấp bốn mươi lần khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trời kia mà. Ánh sáng và nhiệt lượng từ Mặt Trời chẳng truyền đến tôi được mấy. Con người tạo ra khái niệm “nhiệt độ” để đo sự nóng hay lạnh của mọi thứ. Họ có ba thang nhiệt độ phổ biến là thang độ C, thang độ F và thang độ K, mà trong thiên văn học, họ dùng thang độ K là phổ biến hơn cả. Thang độ K còn được gọi là thang nhiệt độ tuyệt đối, vì điểm 0 độ của nó là “0 độ tuyệt đối”, tức là tại điểm đó, không rút được năng lượng nhiệt từ vật chất nữa. Đó chỉ là một con số trên giấy, vì thực tế là chẳng vật chất nào có thể đưa về 0 độ tuyệt đối cả. 0 độ C thì thực tế hơn, đó là điểm đóng băng của nước, trong thang nhiệt độ tuyệt đối thì đó là điểm xấp xỉ 273,15K. Những thang đo này cho tôi một chút khả năng tưởng tượng về độ nóng của các thiên thể khác. Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao người ta nói Mặt Trời rất nóng: chỉ riêng nhiệt độ trung bình bề mặt đã là 5780K, so với tôi – nhiệt độ trung bình bề mặt chỉ khoảng 44K, thì đó quả là con số ấn tượng. Nhưng nghe nói họ ước tính nhiệt độ bên trong lõi Mặt Trời còn lớn hơn con số kia gấp nhiều lần nữa, đến hàng chục triệu độ. Nhiệt độ Mặt Trời quá lớn, vật chất ở đó không tồn tại ở dạng rắn, lỏng, khí phổ biến ở Trái Đất nữa, mà tồn tại ở dạng plasma – một hỗn hợp các ion và các electron tự do. Với một cơ thể toàn đá và băng như tôi, tôi chẳng hiểu nổi plasma rốt cuộc là cái gì. Hồi ấy tôi nghĩ Sao Thủy ở gần Mặt Trời nhất nên hẳn phải là hành tinh nóng nhất, nhưng chẳng phải. Đúng là sao Thủy rất nóng, nhiệt độ trung bình bề mặt đến 340K, rõ là nóng hơn tôi nhiều. Nhưng Sao Kim còn nóng hơn, nhiệt độ trung bình bề mặt đến hơn 700K. Con người giải thích đó là vì bầu khí quyển của Sao Kim dày đặc khí carbon dioxide và những đám mây acid sunfuric, chúng gây ra hiệu ứng nhà kính, ngăn cản nhiệt bức xạ trở lại không gian. Ồ, gần đây Trái Đất cũng đang khốn đốn với lượng khí thải nhà kính mà con người thải ra, không biết anh ta có thể nóng đến mức như Sao Kim không nhỉ? Chuyện tương lai, ai mà biết được. Dù sao cho đến nay, Trái Đất vẫn có một bầu khí quyển phù hợp và nhiệt độ trung bình bề mặt vào cỡ 287K – phù hợp cho sự tồn tại của sự sống.

Con người không chỉ đặt tên cho những gì sẵn có, mà còn tạo ra những khái niệm mới nữa, ví dụ như “thiên cầu”. Đấy là một quả cầu đặc biệt, vì nó… không có thật. Thiên cầu được quy ước là một quả cầu tự quay, đồng tâm với Trái Đất và có bán kính rất lớn. Lấy thiên cầu này làm gốc thì quỹ đạo biểu kiến của Mặt Trời quanh nó sẽ nằm trên một mặt phẳng gọi là “mặt phẳng hoàng đạo”. Đó là một mặt phẳng quan trọng, làm cơ sở cho hệ tọa độ hoàng đạo. Và nhờ nó, tôi mới biết mình khác biệt. Quỹ đạo của tôi nghiêng so với mặt phẳng hoàng đạo những hơn 17 độ, còn độ lệch tâm quỹ đạo của tôi là 0,25! Quỹ đạo của tôi khác biệt hẳn với các hành tinh khác – rất nghiêng, và rất “elip”. Nếu nhìn mặt phẳng hoàng đạo từ trên xuống, quỹ đạo của tôi còn cắt ngang qua quỹ đạo sao Hải Vương nữa. Sự khác biệt này làm tôi mặc cảm và khép kín hẳn. Nhưng câu chuyện không kết thúc ở đó…

Con người tìm thấy một “hành tinh” mới và đặt tên cậu ấy là Eris. Mới là với loài người thôi, còn tôi và Eris thì chẳng xa lạ gì nhau nữa. Mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn luôn là tình hữu nghị xã giao tốt đẹp – Eris có nửa quỹ đạo đến gần tôi, và nửa kia thì đi xa. Bán kính của Eris gần như tôi, nhưng cô ấy nặng hơn tôi 27%, và quỹ đạo Eris cũng vòng quanh Mặt Trời. Do đó, con người cho rằng nếu tôi là một hành tinh của hệ Mặt Trời, thì Eris cũng nên là một hành tinh, thậm chí có người gọi cô ấy là “hành tinh thứ mười”. Nhưng câu chuyện này là một câu chuyện đầy tranh cãi, và cuối cùng, họ đi đến kết quả: đặt lại định nghĩa cho một hành tinh. Kết quả là tôi không đủ điều kiện để được xếp hạng là một hành tinh. Tôi bị giáng hạng thành một hành tinh lùn với mã định danh 134340, trở thành thành viên lớn nhất trong Vành Đai Kuiper – một họ hàng rất nhiều những thiên thể nằm ngoài Hệ Mặt Trời, từ Sao Hải Vương trở ra, với anh bạn Sao Chổi Halley là thành viên nổi tiếng nhất trong số các sao chổi theo chu kì có thể quan sát được từ Trái Đất.

Những mặc cảm về sự khác biệt của mình bị đẩy lên đỉnh điểm sau sự kiện này. Tôi bắt đầu nghi ngờ về bản thân. Những khác biệt mà tôi có báo hiệu cho tôi một tương lai không được sáng sủa lắm. Tôi cảm thấy mình không thuộc về Hệ Mặt Trời, và người ta chứng minh cho tôi thấy đúng là tôi chẳng thuộc về thế giới ấm áp ấy. Tôi thuộc về thế giới của băng đá lạnh lẽo nơi Vành Đai Kuiper. Tôi bị đẩy ra khỏi Hệ Mặt Trời là do sự xuất hiện của Eris, và có lẽ Eris cũng biết điều đó. Eris luôn cố tiếp cận tôi và muốn nói một điều gì đó, nhưng tôi thì luôn từ chối thiện chí của cậu ấy. Tôi bắt đầu thay thái độ hòa ái và thân thiện thành một thái độ thù địch và khó chịu. Tôi có cảm giác cả thế giới này đang quay lưng lại với tôi.

Tôi có một hội bạn thân. Con người gọi các cậu ấy là các vệ tinh tự nhiên của tôi – tức là những thiên thể quay quanh tôi, giống như Mặt Trăng của Trái Đất vậy. Trái Đất chỉ có duy nhất một Mặt Trăng, còn tôi có những năm: Charon, Styx, Nix, Kerberos và Hydra. Charon là người bạn thân nhất của tôi, thậm chí chúng tôi còn được gọi là “hệ đôi”, vì khối tâm của chúng tôi chẳng nằm trong tôi hay cậu ấy, mà nằm giữa chúng tôi. Nhận thấy sự khác thường quá rõ ràng của tôi, không như những người khác lựa chọn tránh xa, Charon vẫn ở bên cạnh tôi. Cậu ấy biết tôi cần một người bạn để sẻ chia.

“Thật ra tớ đã dự đoán trước được điều này. Tớ quá khác biệt, Charon ạ. Quỹ đạo của tớ quá nghiêng. Chẳng hành tinh nào có độ nghiêng như thế cả.” Charon nhìn tôi, im lặng một lúc. Tôi định kể nữa, nhưng ánh mắt của cậu ấy làm tôi khựng lại. “Có lẽ cậu đã quên một chi tiết: quỹ đạo của cậu chỉ lệch 17 độ khi so với mặt phẳng hoàng đạo mà thôi. Mà mặt phẳng hoàng đạo chỉ được con người đặt ra để việc so sánh và nghiên cứu dễ dàng hơn. Nếu thích, cậu có thể tự quy ước một thiên cầu đồng tâm với chính mình và một mặt phẳng hoàng đạo khác, như thế thì quỹ đạo của cậu chẳng nghiêng nữa.” Dừng một lát, Charon tiếp tục. “Mà chính Trái Đất kia, thực ra quỹ đạo của anh ta cũng nghiêng đấy, tuy chỉ một chút thôi. Bởi vì mặt phẳng hoàng đạo được chọn là mặt phẳng chứa quỹ đạo quay của Mặt Trời so với thiên cầu, mà quỹ đạo ấy chẳng phải luôn luôn cố định. Đó là lí do người ta phải chọn quỹ đạo biểu kiến của Mặt Trời, và quỹ đạo Trái Đất cũng nghiêng đi một chút. Sai số hoàn toàn có thể chấp nhận được mà.”

“Nhưng chỉ trong một chừng mực nào đó thôi chứ!” Tôi phản bác ngay. “Tôi lệch những 17 độ! Mà chẳng những thế, tâm sai của tôi còn rất lớn nữa. Quỹ đạo của tôi là hình elip “elip” nhất trong hệ các hành tinh trước đây. Cậu có thấy họ vẽ quỹ đạo của tôi không? Cắt qua quỹ đạo của Sao Hải Vương.” Tôi nóng nảy cả lên, nhưng Charon chỉ bật cười khe khẽ. Này, có gì đáng cười cơ chứ? Tôi đang rất bực mình đấy. Không để tôi đợi lâu, Charon giải thích. “Cậu xem sao Thủy kia kìa. Quỹ đạo cô nàng nghiêng 7 độ, còn độ lệch tâm những 0.2, nhưng chẳng sao cả. Đâu có quỹ đạo của ai mà tròn vành vạnh đâu chứ. 0,25 thì 0,25, cậu vẫn quay tốt đó thôi. Hình ảnh mà cậu xem chỉ là hình chiếu quỹ đạo của cậu lên mặt phẳng hoàng đạo thôi. Nhưng quỹ đạo của cậu nghiêng những 17 độ, và do đó, quỹ đạo của cậu và sao Hải Vương trong không gian ba chiều chẳng can hệ gì nhau cả. Tất nhiên quỹ đạo của một thiên thể không hoàn toàn ổn định mà chịu nhiều ảnh hưởng khác nhau gây nên một vài nhiễu loạn, nhưng thực tế chứng minh cậu và sao Hải Vương chẳng bao giờ chạm mặt nhau.” Tôi ngớ người. Ừ nhỉ? Đúng là chúng tôi chưa chạm mặt nhau bao giờ kể từ khi ổn định đến nay.

Thấy tôi có vẻ xuôi, Charon khuyên tiếp. “Thật ra 17 độ cũng chẳng sao cả. Cậu xem, Eris có độ nghiêng quỹ đạo đến những hơn 44 độ. Cậu ấy chẳng phải vẫn quay tốt đó sao?”Charon chưa dứt lời hẳn, tôi đã nổi cáu lên. Eris! Lại là Eris! “Đừng nhắc cái tên đó trước mặt tôi! Cậu nói xem tại sao tôi lại bị giáng hạng? Là tại cậu ta! Nếu loài người không phát hiện ra sự tồn tại của cậu ta, tôi vẫn là hành tinh thứ chín của Hệ Mặt Trời.”

“Thôi nào. Việc làm hành tinh thứ chín của Hệ Mặt Trời quan trọng đến thế sao?” Charon khó hiểu. Tất nhiên rồi. “Cậu chưa từng làm một hành tinh, cậu không hiểu đâu! Từ khi họ đặt cái tên sao Diêm Vương cho tôi năm 1930, tôi đã được xếp hạng là một hành tinh thuộc hệ Mặt Trời suốt 76 năm qua. Rồi đột ngột họ giáng hạng tôi, mà nguyên do là vì sự xuất hiện của Eris trong tầm hiểu biết của họ!”

Bầu không khí đột ngột trở nên im lặng. Charon có vẻ không vui lắm. Tôi bỗng thấy hối hận. Lẽ ra tôi không nên nói như thế. Tôi vừa làm tổn thương người bạn thân nhất của tôi. Cậu ấy có ý muốn giúp tôi, thế mà trong cơn nóng giận nhất thời, tôi vừa vô ý làm buồn lòng cậu ấy. “Charon, tớ xin lỗi…”

Charon hiểu tôi, và có lẽ cậu ấy cũng biết tôi không cố ý. Hoặc do cái vẻ mặt hối lỗi của tôi có vẻ rất buồn cười, Charon phì cười. “Nghe này, cậu đã tồn tại suốt bao nhiêu năm mà chẳng cần một cái tên hay một định nghĩa. Thế mà chỉ vì 76 năm làm hành tinh trong hàng tỷ năm cuộc đời của cậu, cậu đã cho rằng đó là ý nghĩa sự tồn tại của mình? Tớ biết, câu chuyện về con người rất thú vị. Nhưng kệ họ chứ. Cậu không tồn tại vì cậu được định danh. Cậu tồn tại vì… vì chính cậu, chỉ vậy thôi.”

Charon nói đúng. Có lẽ tôi đã quá xem trọng những gì loài người nói về mình và quên mất thực sự tôi là ai.

“Eris không phải vấn đề. Eris vẫn luôn tồn tại cùng chúng ta. Cậu ấy vẫn là cậu ấy, vẫn quay và vẫn tồn tại như thế, chẳng hề gì việc con người định danh cậu ấy là 136199 Eris hay 2003 UB313. Cậu cũng đã từng như thế, cho đến khi cậu biết đến con người và những câu chuyện về việc định nghĩa và đặt tên mọi thứ. Việc định nghĩa giúp họ tổ chức và nghiên cứu mọi thứ. Họ tìm hiểu, và gắn vào đó những “nhãn dán” định nghĩa để dễ bề gọi tên. Nhưng điều đó không có nghĩa là bản chất của mọi thứ được tạo ra bởi những định nghĩa đó. Cậu vẫn là cậu dù cậu không được gọi là Sao Diêm Vương hay không được xếp vào hạng hành tinh.” Charon có cách nói chậm rãi và nhẹ nhàng. Những lời cậu ấy nói có vẻ dịu dàng và ấm áp, và cậu ấy luôn biết cách làm tôi bình tĩnh trở lại. “Mà thực ra Eris chỉ là một nhắc nhở rằng họ cần một định nghĩa hoàn chỉnh hơn cho khái niệm hành tinh, và khi họ định nghĩa lại thì vô tình cậu không còn phù hợp nữa mà thôi. Điều đó không có nghĩa cậu mất đi ý nghĩa tồn tại của mình hay mọi người xem thường cậu. Điều đó chẳng có nghĩa lý gì mấy với những người chẳng hề quan tâm việc này. Mà chẳng phải ai cũng quan tâm đến chủ đề đó nhiều đến thế. Dù sao, cậu chỉ quan tâm nhiều nhất đến chuyện về bản thân cậu, mọi người cũng thế thôi. Mình rất tiếc nhưng đây là sự thật: chẳng ai quan tâm cậu nhiều như cậu vẫn nghĩ đâu. Chúng ta tự quay quanh trục của mình nhiều hơn quay quanh một thiên thể nào đó khác. Ngay Trái Đất kia cũng quay những 365 vòng quanh chính anh ta mới quay quanh Mặt Trời được một vòng.”

Tôi bình tĩnh trở lại, và bắt đầu nghĩ về những gì Charon nói.

“Thật ra, cậu bỏ quên một số câu chuyện Trái Đất kể đấy. Cậu chỉ tập trung vào những câu chuyện xoay quanh chính mình và bỏ qua những câu chuyện về thế giới ngoài kia. Cậu biết không, bên ngoài Hệ Mặt Trời, bên ngoài Vành Đai Kuiper quen thuộc, có thứ gọi là thiên hà. Đó là một tập hợp rất nhiều những thiên thể và vật chất khác. Nơi chúng ta ở gọi là Dải Ngân Hà, Hệ Mặt Trời và Vành Đai Kuiper chỉ nằm ở rìa của Dải Ngân Hà, thuộc một bộ phận gọi là Nhánh Orion. Dải Ngân Hà cực kì lớn, lớn hơn Hệ Mặt Trời nhiều lắm. Nhưng Dải Ngân Hà không phải thiên hà duy nhất. Còn có nhiều nhiều thiên hà khác nữa. Có thiên hà đã được phát hiện, như Thiên Hà Tiên Nữ thường song hành với Dải Ngân Hà, nhưng cũng có những thiên hà chưa được phát hiện, với vô vàn những thiên thể khác chưa được định danh. Nhưng cậu đoán xem, những thiên thể đó có quan tâm không?” Dừng lại một lát cho tôi có thời gian suy nghĩ, Charon tiếp lời. “Không. Bọn họ chỉ tồn tại tốt phần bọn họ thôi. Họ chẳng quan tâm con người liệu có biết đến họ, có định danh cho họ hay không. Thậm chí, họ còn chẳng biết đến sự tồn tại của con người.”

Tôi cần chút thời gian. Charon biết ý, cậu ấy không tiếp nữa.

Có lẽ cậu ấy đúng. Thế giới này quá đỗi rộng lớn, còn tôi thì quá nhỏ bé. Tôi đã quá mải mê quay quanh chính mình. “Cảm ơn Charon. Tớ biết tớ sai rồi. Tớ vốn nên làm những gì mà tớ cần làm, chứ chẳng phải suy nghĩ linh tinh rồi tự tổn thương chính mình thế này. Và tổn thương cả cậu nữa.”

“Không sao đâu. Cậu hiểu ra là tốt rồi. Nhưng tớ không nghĩ cậu chỉ tổn thương mình tớ…” Charon lấp lửng. Tất nhiên, tôi hiểu cậu ấy muốn nói gì. “Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ nói chuyện với Eris.”

Tôi tìm đến Eris. “Sao rồi? Không giận dỗi tớ nữa?” Cô ấy có vẻ không vui. Tôi có thể hiểu được. Hôm nay tôi chỉ muốn xin lỗi và hi vọng cô ấy có thể tha thứ cho tôi.

“Xin lỗi Eris. Tớ đã quá xem trọng những câu chuyện của con người, những định nghĩa, nhận định của họ về tớ và lấy đó làm ý nghĩa của chính mình. Tớ để những cảm xúc không tốt làm chủ mình và thể hiện thái độ không hay với mọi người, và đặc biệt là với cậu. Charon đã giải thích cho tớ, và tớ đã hiểu rằng thật ra đó chỉ là những định nghĩa mà họ gắn cho tớ dựa trên tầm hiểu biết của họ và nhận định của họ về tớ chứ không thể làm thay đổi bản chất của tớ được. Tớ biết thời gian qua tớ đã làm sai rồi. Hôm nay tớ chỉ muốn nói với cậu một lời xin lỗi. Eris, cậu không sai, tớ mới sai.” Tôi chờ đợi cơn thịnh nộ của Eris trút xuống. Nhưng khác với tưởng tượng của tôi, Eris chỉ cười.

“Cậu hiểu được như thế thì tốt quá. Không sao cả. Cậu không sai. Chẳng ai sai cả. Chúng ta sinh ra là để quay. Chúng ta tự quay quanh trục của chính mình, quan tâm chính mình là chuyện hiển nhiên.

 Nhưng chúng ta không chỉ quay quanh chính mình mà còn quay quanh Mặt Trời nữa. Chúng ta chỉ tồn tại khi nào mọi thứ còn giữ được cân bằng. Tất nhiên sẽ luôn có yếu tố nhiễu loạn, nhưng mọi thứ rồi sẽ xảy ra theo đúng như những gì nó phải thế. Cậu không cần lo lắng về những khác biệt của cậu. Biết đâu, đó chính là thứ giúp cậu cân bằng và tồn tại đến nay thì sao?” Cô bạn này luôn có thái độ dễ chịu và lạc quan, dù cô ấy mang tên của một nữ thần chuyên gây rối và gián tiếp gây ra cuộc chiến thành Troia. 

“Cái tên họ đặt cho cậu chẳng hợp với cậu gì cả.” Tôi thốt ra một câu chẳng liên quan gì lắm, nhưng tôi nghĩ Eris hiểu tôi muốn nói gì. Cô ấy bật cười, “Tớ cũng thấy thế.” Chúng tôi cùng cười với nhau. Rồi cô ấy tiếp. “Nhưng chẳng sao cả. Con người cần những cái tên để diễn tả chính xác những gì họ muốn truyền đạt, và ngoài ra, cũng để nhắc nhở họ một điều gì đó. Có lẽ họ cảm thấy tớ thích hợp với hình tượng Nữ thần Eris.”

Tôi suy nghĩ về điều mà Eris nói. Tôi nghĩ về Charon. Trong thần thoại của người Hy Lạp, Charon là người lái đò đưa các linh hồn qua sông Styx để đến Âm Phủ. Lần này, thay vì lái đò đưa các linh hồn đến Âm Phủ, Charon đưa vị thần Âm Phủ quanh năm chỉ ở trong thế giới của chính mình ra chiêm ngưỡng thế giới bên ngoài. Có lẽ đó mới là ý nghĩa của những cái tên và những định nghĩa: nhắc nhở người ta về một điều gì đó.

Giờ tôi đã thoải mái hơn với những câu chuyện về loài người. Không đặt nặng như trước đây, nhưng cũng thường nghe để biết thêm một điều gì đó mới. Đôi khi, những khám phá của họ rất lí thú. Họ tìm ra các định luật, nguyên lí, rồi dùng nó để tính toán, dự đoán những điều họ chưa biết, mặc dù không phải lúc nào tính toán của họ đều đúng. Thực tế là họ sai nhiều hơn đúng, nhưng nhờ những cái sai đó họ mới tìm thấy cái đúng. Đó là một quá trình đầy khó khăn nhưng rất thú vị. Mỗi khi như thế, những cái tên được đặt ra để nhắc họ về những điều đã qua ấy, và diễn đạt ý nghĩa của những điều ấy đối với họ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s