RETROGRESS – Nguyễn Tài Hưng; Nguyễn Hiểu Linh

Lớp – Trường: 11 Toán 1 – THPT Chuyên Nguyễn Huệ; Quản trị Marketing 62B Đại học Kinh tế Quốc dân

– Nhanh dập lửa có cháy!

Choáng váng. Đại não tôi như muốn nổ tung, từng dây thần kinh cảm nhận được rõ rệt sức nặng của cơ thể ngay lúc này. Nhiệt độ nóng hổi lại như tăng lên theo từng phút. Chuyện gì vừa xảy ra vậy, tôi đang ở đâu thế này?…

Mới vài phút trước, tôi đang ngồi trong phòng thí nghiệm trên Cỗ máy mà tôi mới phát minh ra – thứ mà tôi ao ước từ trước đến giờ và gọi nó với cái tên Cỗ máy thời gian. Sau đó, tôi chẳng nhớ mình đã làm gì nữa. Đầu tôi bây giờ cứ nhói đau, dường như cả kí ức 16 năm cuộc đời tôi bỗng chạy hết lại qua tâm trí tôi chỉ trong vài phút ngắn ngủi? Tôi cứ thế chìm vào miên man, rồi ngất lịm đi lúc nào không biết nhưng tôi nhận ra được rằng có điều gì đó rất kì lạ với tôi và cả những thứ xung quanh nữa.

– CỨU NGƯỜI ĐI, AI ĐÓ VÀO CỨU CẬU TA!

Tiếng hét lớn của một người phụ nữ khiến tôi giật nảy mình. Cứu… cứu tôi sao? Bất giác tôi quay ra phía sau, ôi, quả thực có một đám cháy ngay cạnh nơi tôi nằm. Tôi gượng bò dậy, thoát ra khỏi đám cháy đang hừng hực lửa.

– VẢI BỌT! MAU LẤY VẢI BỌT! – Tôi hét vọng ra

– Xe cứu hoả, họ đến rồi! – Cô ta dường như bỏ ngoài tai những lời tôi nói mà cứ liên tục ngó xung quanh tìm kiếm “xe cứu hoả”.

Những bóng dáng cao lớn chạy ra từ chiếc xe đỏ, từ bao giờ con người lại phải tự tay dập lửa? Vốn họ chỉ cần trải tấm vải bọt lên, nó sẽ tự động tạo ra lớp bọt lạnh bao phía ngoài để ngăn chặn đám lửa lan ra và dần dập tắt nó trong vòng một phút, à không, chắc chỉ 30 giây là cùng.

Sau 1 hồi, ngọn lửa rốt cục cũng tắt. Bấy giờ tôi mới để ý, rốt cuộc đây là nơi quái quỷ nào? Và vật vừa bốc cháy kia… đó chẳng phải là cỗ máy thời gian của tôi sao?

Giờ tôi mới nhớ ra, lúc đó, ở phòng thí nghiệm, tôi đã đã khởi động Cỗ máy thời gian trở về thời điểm 60 năm về trước. Vậy thì, hình như tôi… thật sự xuyên không?! Nếu như thật sự như thế, cỗ máy thời gian duy nhất có thể đưa tôi trở về đã bị phá hủy, liệu tôi phải làm gì tiếp theo đây…

Tôi vẫn chưa thể bình tĩnh nổi sau mọi chuyện vừa xảy ra, đôi mắt vốn lờ đờ mỏi mệt giờ đây đảo nhanh một lượt qua khu đất trống: những con người xa lạ với bộ quần áo rộng thùng thình.

– Cậu gì ơi, cậu vào đây làm miếng nước, rửa tay chân mặt mũi đi rồi hẵng đi, quần áo cậu cũng rách mất mấy chỗ, mặt mũi lấm lem hết cả rồi, cậu mau vào đây đi. Tôi vừa hay có đứa con trai tầm tuổi cậu, cậu mặc thử xem có vừa không để tôi lấy cái khác.

Là người cô khi nãy, sao lại đối xử tốt với tôi thế nhỉ, hay cô ấy nhận nhầm tôi với ai khác sao? Đã gần 16 năm sống trên cuộc đời này, ngoài ông ngoại, tôi chưa từng thấy ai dành sự quan tâm, săn sóc cho người mới gặp lần đầu như vậy…

Ông ngoại… Nghĩ đến, dường như tôi cũng không còn nhớ rõ điều gì nữa, ký ức giờ đây chỉ còn cảm giác hạnh phúc khi được bên ông. Vào ngày nọ của năm tôi lên 12, khi thiên đàng thiếu mất một vị thần bác ái, họ đã phải triệu tập ông ngoại, và tôi thậm chí chưa có cơ hội một lần nói ra với ông rằng tôi yêu ông rất nhiều, rằng cảm ơn ông vì đã giúp tôi trở nên mạnh mẽ, quyết tâm nhưng vẫn đầy thương yêu như hiện giờ. Tuy rằng khoảng thời gian bên ông ngắn ngủi, nhưng tôi chưa từng quên nụ cười, ánh mắt, và những lời quan tâm cọc cằn của ông. Dòng suy nghĩ miên man kéo trôi mảng hồn tôi đi khắp, gần như chẳng thể tập trung vào cuộc trò chuyện với người trước mặt.

Bỗng tiếng gọi của cô kéo tôi về thực tại, tôi như sực nhớ ra mục đích thật sự khi đến đây, vội vàng hỏi đây là năm bao nhiêu. Và chính tôi như chết lặng khi nghe được câu trả lời: “2022”. Vậy thực sự là, tôi đã du hành thời gian thành công rồi sao?

Nét mặt tái nhợt cùng vẻ mặt hoảng hốt của tôi khiến cô bắt đầu lo lắng, nhất quyết muốn đưa tôi tới bệnh viện. Tôi cảm kích, bảo rằng mình ổn, và nói ra tên của ông ngoại muốn nhờ cô giúp. Ông là mục đích chính mà tôi muốn quay trở về quá khứ, tuy không thể nói ra lí do, nhưng tôi cần phải gặp ông, bởi lẽ mọi người sẽ không tin vào câu chuyện mà tôi đem tới.

Lần này, lại đến lượt sắc mặt cô tái nhợt đi, đôi mắt giờ lại căng thẳng đến khôn cùng. Ánh mắt ngạc nhiên ấy, cô… biết người này sao?

– Cô biết người đó là ai ạ? Cô có thể cho cháu biết đúng không? Cháu có việc rất quan trọng mà chỉ người đó mới có thể giúp đỡ được.

Khi tôi và cô còn chưa kịp định thần lại, có tiếng một cậu thanh niên vang lên:

– Mẹ ơi, Nam của mẹ về rồi đây!

Giọng nói ấy, cái tên ấy, và cả gương mặt ấy, quen quá.

Từng đường nét của người ấy nhìn giống hệt người trong bức ảnh gia đình của mẹ. Có lẽ nào…

– Ông! – Tôi thốt lên trong vô thức, trong sự mong đợi rằng mình sẽ tìm được một lời đáp thân thuộc, được nghe chất giọng ồm ồm hiền dịu đã lâu chưa được nghe ấy.

Chưa kịp để người đó cảm thấy lúng túng, cũng không muốn người đó bắt gặp được cái nhìn ái ngại từ cô, tôi vội tiếp lời:

– Anh có phải là nhà khoa học trên tạp chí không ạ? Em rất hâm mộ anh ạ! Em cũng tìm tòi và nghiên cứu khoa học, rất mong được anh giúp đỡ!

Mẹ từng kể, ông là nhà khoa học đứng đầu cả đất nước thời đó, và được mời vào viện nghiên cứu khi chỉ mới 16 tuổi. Tuy các sáng chế của ông được tạo ra với mục đích tốt, sống, vào lúc thực hiện, trong cỗ máy xuất hiện một sai số, và cũng chính vì nó mà một ngày trên Trái Đất giờ đây chỉ dài 23 tiếng 41 phút và 59 giây, khiến cho mùa hè của chúng tôi nóng tới gần 60°C, còn mùa đông có những ngày thậm chí còn xuống tới -20°C.

Tôi muốn xác nhận lại. Nếu như chàng thanh niên trước mặt là ông, nhiệm vụ cứu Trái Đất này có lẽ sẽ được hoàn sớm hơn dự kiến, và tất nhiên có thể chiếc máy của tôi sẽ được sửa lại nhanh chóng hơn.

Tôi khi ấy giống như một người hâm mộ cuồng nhiệt yêu khoa học, tôi cũng khá chắc là mẹ con anh cũng nghĩ về tôi như vậy. Sự căng thẳng trên mặt họ dần biến mất, những hiểu lầm từ người mẹ như được gỡ bỏ từng bước. Anh ấy chủ động nắm lấy tay tôi và dõng dạc nói:

– Em tìm tới đúng người rồi đó, anh có thể giúp gì được cho em nào?

Tôi lúc ấy như vỡ òa, một phần vì cảm thấy may mắn khi mình đã tìm tới đúng chỗ, không phải chạy vạy khắp nơi tìm kiếm nhân vật quan trọng này, nhưng thực ra tôi thấy hạnh phúc khi được gặp lại ông, có cơ hội ở bên ông thật lâu, và được quan tâm, trò chuyện cùng ông thật nhiều.

Chúng tôi cùng sinh hoạt, cùng bàn luận về những vấn đề khoa học, tôi vẫn cố gắng sửa chữa cỗ máy thời gian từng ngày. Cho đến một ngày, ông hỏi ý kiến của tôi về một vấn đề ông đang có chút vướng mắc. Tôi cũng khá ngạc nhiên khi nhận được lời mời đóng góp như thế, bởi tôi thực ra còn khá trẻ và kinh nghiệm không nhiều, nhưng tôi vẫn nở một nụ cười thật tươi và sẵn sàng giúp đỡ ông bằng mọi cách trong khả năng bản thân. Không nằm ngoài dự đoán, ông hỏi ý kiến tôi về cỗ máy giúp đưa Trái Đất về đúng độ nghiêng so với mặt phẳng quỹ đạo như trước: 66°33’.

Giờ tôi đã hiểu ông muốn làm gì, tôi đã biết mục đích của ông, giờ tất cả những gì tôi muốn là cùng ông tìm ra lỗi sai ngày ấy, tìm ra được lỗi đã khiến Trái Đất không những không giảm độ nghiêng, mà còn làm tăng độ nghiêng của nó: 71°52’.

Chính vì sơ suất nhỏ ấy mà chúng tôi – những thế hệ sau trên Trái Đất đã phải chung sống với những thảm họa thiên nhiên nghiêm trọng như: những cơn bão bất ngờ vào tháng 2 dương lịch, những cơn sóng thần bất chợt luôn rình rập để đổ vào đất liền bất cứ lúc nào, hay như tôi đã đề cập ở trên, mùa hè thì nóng như muốn thiêu sống chúng tôi, nhưng mùa đông lại lạnh khó chịu không khác gì những quốc gia ôn đới – trong khi chúng tôi sinh sống ở khu vực nhiệt đới gió mùa, nơi từng được biết đến có khí hậu ôn hòa, dễ chịu quanh năm.

Tôi từ nhỏ đã ấp ủ niềm mơ ước được trở thành một nhà khoa học, sáng chế ra cỗ máy thời gian, quay trở lại thời điểm ông mình thực hiện công trình lớn lao ấy, giúp ông hoàn thiện nó và mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho thế hệ sau này. Và tôi đã hoàn thành được một nửa giấc mơ ấy: tôi đã hoàn thành cỗ máy thời gian, tôi đã gặp được ông mình, và tôi đang giúp ông hoàn thiện công trình cao cả – đưa Trái Đất trở lại độ nghiêng bình thường: 66°33’ giống trong sách giáo khoa.

Quãng thời gian cùng ông nghiên cứu về cách giải cứu Trái Đất ấy thực sự rất tuyệt vời. Tôi giúp ông đảm bảo rằng trong bản thiết kế của ông không có bất kỳ sai sót nào giống như ông đã từng, nhưng bên cạnh đó, tôi vẫn âm thầm sửa chữa cỗ máy thời gian, tôi dự định sẽ quay trở về nhà ngay khi tôi biết chắc rằng dự án của ông thành công, không xảy ra sơ suất nào.

Và thực sự cái ngày ấy đã tới – cái ngày định mệnh, tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong ánh mắt của ông, tôi tin rằng lần này ông sẽ làm tốt thôi, tôi tin ông. Trước ánh mắt mong đợi của tất cả mọi người, nút khởi động màu đỏ chót đã được ấn. Chúng tôi nín thở, mắt nhắm chặt, môi ai nấy cũng lẩm bẩm nói những lời cầu nguyện…

– Thành công rồi!

– Thực sự thành công rồi!

– Chúng ta thực sự đã cứu được hành tinh này!

Bầu không khí vốn im bặt bỗng ngập tràn tiếng hò reo, mọi người trao nhau những cái ôm hạnh phúc, trên màn hình chiếu của ông cũng đã hiện dòng chữ màu đỏ: “ĐỘ NGHIÊNG HIỆN TẠI: 66°33’”

Tôi chạy lại ôm ông, hét thật to như chưa từng được hét:

– Chúng ta đã thành công rồi!

Đôi mắt ông cũng ngấn lệ, chúng tôi dành cả một ngày hôm đó để ăn mừng kì tích này. Và đêm hôm đó, khi tất cả đã chìm sâu vào giấc ngủ, tôi để lại một tờ giấy nhỏ trước giường ông: “Cảm ơn vì tất cả” rồi lặng lẽ lên cỗ máy thời gian và quay trở về nhà. Trong lòng tôi có chút lo lắng, bồi hồi, cũng không khỏi băn khoăn, không biết liệu ở nhà, có gì xảy ra không nhỉ, không biết những gì tôi làm cùng ông, có thực sự thay đổi được tương lai không…

Trong lòng tôi có rất nhiều câu hỏi, tôi cũng không thể phủ nhận rằng tôi cũng có chút hưng phấn khi trở về nhà. Tôi có thể kể mẹ nghe về việc tôi đã là một người hùng như thế nào, tôi được sống cùng ông hạnh phúc biết bao nhiêu.

Đi mãi, đi mãi, tôi đã nhìn thấy ánh sáng ở phía cuối chặng đường này…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s