VƯỢT THỜI GIAN KHÁM PHÁ HÓA HỌC – Nguyễn Thị Thu Hà

Lớp – Trường: Lớp 10A4 – Trường THPT Dương Quảng Hàm

Có thể là hình minh họa về văn bản

Sau một buổi tối tìm tài liệu về bà Marie Curie và những thành tựu khoa học to lớn của bà để phục vụ cho bài thuyết trình của mình, tôi đã thấm mệt, đôi mắt nhức mỏi vì nhìn vào màn hình máy tính quá lâu. Tôi loạng choạng đứng dậy, hai con mắt đã hoa hết cả lên, không gian xung quanh cứ xoay vòng vòng trước mặt tôi. Rồi mắt tôi tối sầm lại , ngã xuống và thiếp đi lúc nào chẳng hay… 

“Helen, tỉnh dậy đi! Helen!”

Tôi bị đánh thức bởi giọng của một người đàn ông trung niên tầm 40 tuổi. Từ từ mở đôi mắt ra, mọi thứ xung quanh vẫn khá mờ mờ trước mắt tôi, đầu thì đau như búa bổ, tôi chẳng thể nhận ra được điều gì. Ngồi bần thần một lúc , tôi bắt đầu mới bàng hoàng nhận ra nơi tôi đang ngồi đây không phải nhà của mình. Tôi điên cuồng đảo mắt nhìn xung quanh, dụi dụi mắt một lần nữa để xác nhận lại nhưng chẳng có điều gì thay đổi. Tôi vội chạy đến hỏi người đàn ông trung niên kia:

“Ông là ai vậy? Đây là đâu chứ? Tại sao tôi lại ở đây?”

Người đàn ông kia bình tĩnh đáp:

“Bình tĩnh đi nào Helen. Ta là Pierre Curie – giảng viên của em đây. Chúng ta đang ở trong phòng nghiên cứu của trường đại học Sorbonne mà. Em đã quá mệt rồi! Hãy về kí túc xá nghỉ ngơi đi!”

Tôi nhanh chóng giải thích với Pierre rằng tôi không phải là Helen gì gì đó đâu và tôi đến từ tương lai nhưng Pierre lại cho rằng tôi đã quá mệt mỏi với dự án lần này nên ông đã nhắc nhở tôi về kí túc xá nghỉ ngơi. Tôi mệt mỏi bước ra khỏi phòng nghiên cứu. Đi qua những hành lang của trường đại học, tôi ngơ ngác nhìn xung quanh rồi vô tình nhìn thấy hình dáng khác của mình trên cửa kính. Tôi giật mình nhìn lại mình từ trên xuống dưới rồi lại nhìn vào cửa kính ấy. Tôi thấy một cô gái với khuôn mặt bầu bĩnh với đầy vết tàn nhang, mái tóc nâu xoăn tít, đôi mắt xanh màu bầu trời ngày cuối thu, đeo cặp kính tròn với chiếc gọng đã bắt đầu lỏng lẻo. Tôi vẫn không thể chấp nhận được mình đã xuyên không, ngồi bàng hoàng suy nghĩ cách để trở về dưới một gốc cây cổ thụ ở trong khuôn viên trường. Tôi liền lóe lên một suy nghĩ rồi lẩm bẩm:

“Đi bằng cách nào thì trở về bằng cách ấy! Sao mình lại không nghĩ ra sớm hơn nhỉ?”

Nói rồi tôi nhanh chóng chạy tới phòng nghiên cứu ban nãy nhưng đến nơi thì cửa đã bị khóa, chỉ thấy chiếc túi đựng rất nhiều tài liệu được treo ở ngoài với tờ giấy dán lên. Tôi cầm tờ giấy lên đọc, thì ra là lời nhắn của giáo sư Pierre: “Ta biết em sẽ quay lại lấy chiếc túi này. Hãy nghỉ ngơi thật tốt!”.

Tôi chán nản, ngồi thụp xuống tựa lưng vào cánh cửa phòng nghiên cứu. Chợt tôi để ý đến chiếc túi bên cạnh, tôi tò mò mở chiếc túi ra xem. Bên trong có rất nhiều giấy tờ, toàn là tài liệu khoa học. Mà điều kì lạ là tôi có thể hiểu được hết chúng cứ như chính tôi là người đã tìm hiểu chúng dù ở kiếp trước tôi chưa từng học. 

Tôi lục lọi một lúc thì tìm thấy một tờ giấy có ghi địa chỉ. Tôi lẩm bẩm: “Đây có thể là địa chỉ nhà bạn cô ấy hoặc một nơi nào đó. Bây giờ mình phải về kí túc xá để tìm hiểu thêm về cô ấy!”. Thật tình cờ, tôi gặp bạn cùng phòng của Helen và theo cô ấy về kí túc xá một cách dễ dàng… Nhìn cách Helen sắp xếp giấy tờ một cách gọn gàng, tôi đoán cô ấy là người khá cẩn thận.

Tìm trong ngăn kéo bàn làm việc của Helen, tôi tìm thấy sổ nhật ký của cô ấy. Đọc xong, tôi phát hiện tính cách, sở thích, mọi thứ về Helen đều rất giống tôi và đặc biệt là chúng tôi đều yêu thích khoa học. Có lẽ đây là lí do vì sao tôi lại chuyển sinh vào cơ thể của Helen. Đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa, một cô gái xinh đẹp, thanh lịch, dáng người thanh mảnh, mái tóc vàng óng ả đến tìm tôi. Cô ấy là bạn của Helen. Cô ấy muốn ra ngoài nói chuyện và chúng tôi đến một quán cà phê. 

Sau khi đã gọi đồ uống , cô ấy vào thẳng vấn đề chính:

“Helen, cậu có thể thay mình tham gia dự án nghiên cứu hóa học mới của giáo sư Pierre và vợ của ông ấy được không? Năn nỉ cậu đó! Mình đã đồng í tham gia dự án mới của giáo sư Max rồi. Mình biết cậu thích hóa học mà! Đây có thể là cơ hội thăng tiến của cậu đó!”

Tôi đồng í ngay lập tức vì tôi tin khi làm việc cùng giáo sư Pierre, tôi có thể trở về cuộc sống của tôi và cũng là vì tôi yêu hóa học. Thế là bắt đầu từ hôm sau , tôi đến phòng nghiên cứu của giáo sư Pierre và bà Marie. Tôi vô cùng thích thú vì tôi không ngờ rằng mình sẽ được tận mắt nhìn thấy bà Marie bằng xương bằng thịt, thần tượng của tôi khi chưa xuyên không. Tôi đã được vợ chồng giáo sư đón tiếp nồng nhiệt khi đến. Chúng tôi đã ngồi nói chuyện về chủ đề nghiên cứu lần này:

“Chúng ta sẽ tìm ra một nguyên tố hóa học mới! Ta đã phát hiện ra nó ở trong một mẫu quặng urani!” – Bà Marie nói.

“Chúng ta cần em giúp đỡ. Ta biết em là một nghiên cứu sinh xuất sắc. Hãy giúp chúng ta” – Giáo sư Pierre nhìn tôi.

“Vâng, em sẽ cố gắng hết sức trong dự án lần này”.

Và thế là tôi cùng với vợ chồng giáo sư Curie ngày đêm nghiên cứu, chiết tách và chắt lọc nguyên tố mới được bà Marie đặt tên là Radium. Chúng tôi đã phải lặn lội từ Pháp đến Bohemia, Cộng hòa Séc chỉ để chiết tách 0,0001 gam Radium trong một tấn quặng Urani. Sau khi chiết tách được Radium, chúng tôi đã xác định được nó là một kim loại kiềm thổ, có tính chất hóa học khá giống so với Bari và nó có tính phóng xạ gấp 1 triệu lần so với Urani. Trong Radium có 3 loại hạt đó chính là hạt alpha, beta và tia gramma giúp cho nhiệt độ của Radium cao hơn so với môi trường bên ngoài. Tuy nhiên Radium lại là một nguyên tố hóa học chết người và giáo sư Pierre cũng đã nói rằng “Ông không muốn ở trong phòng kín với một kilogam Radium nguyên chất vì chúng sẽ đốt cháy da của ông, hủy hoại mắt và có thể sẽ giết chết ông”. Đây là những phát hiện quan trọng của chúng tôi trong 4 năm qua. Sau khi vợ chồng giáo sư Curie thông báo phát hiện này đến Viện Hàn Lâm Khoa học Pháp, tôi đã tiếp tục học tại trường đại học Sorbonne và chuẩn bị hồ sơ để bảo vệ luận án tốt nghiệp của mình. Sau khi đã tốt nghiệp , tôi lúc nào cũng tìm cách để quay về thế giới hiện tại của mình nhưng không thể. Vì thế, tôi đã quyết định sống dưới cơ thể của Helen và giúp cô trở thành chuyên gia hóa học theo ước mơ của mình. Tôi đã bay sang Anh định cư một thời gian để tiếp tục con đường trở thành chuyên gia hóa học.

Sau 20 năm sống ở Anh, tôi quyết định trở về Paris – nơi tôi chuyển sinh đến và cũng vì tôi nhận một lời mời về làm việc tại Viện Hàn Lâm Khoa học Pháp. Khi trở về Pháp, tôi phát hiện ra Radium đã trở thành một cơn sốt. Nó đã trở thành một thứ thuốc thần do liệu pháp chống ung thư có sự xuất hiện của Radium đã thành công. Và nó đã được thêm vào tất cả những sản phẩm hàng ngày như kem đánh răng, mỹ phẩm, thuốc nhuộm tóc, thậm chí là cả đồ uống. Rất nhiều công ty đã dùng Radium hòa cùng với nước và quản cáo nó như một loại thuốc cải lão hoàn đồng, đảm bảo sẽ chữa được mọi bệnh từ hen suyễn đến gút. Mọi người xung quanh đều biết Radium phóng xạ ra những năng lượng nhưng họ tin rằng loại năng lượng ấy sẽ giúp họ trở nên khỏe mạnh, chữa lành tất cả mọi bệnh tật. Nhận thấy có điều chẳng lành, tôi đã viết những bài báo, tổ chức các buổi diễn thuyết về tác dụng thực của Radium nhưng hầu hết mọi người đều không tin và cho rằng đó là bịa đặt. Mặc dù bị phản đối, ném đá nhưng tôi vẫn quyết đứng lên làm rõ sự thật. Các công ty , xí nghiệp nhận thấy tôi đang phá hoại công việc làm ăn của họ, phá hoại doanh thu của công ty nên họ đã liên kết với một số cơ quan cấm tôi không được xuất bản sách báo và tổ chức diễn thuyết về Radium. Tôi đã bất lực trước niềm tin tuyệt đối của mọi người vào Radium. 

Không lâu sau, có rất nhiều vụ kiện liên quan đến Radium khi có rất nhiều nữ công nhân bị những căn bệnh quái ác do Radium gây ra tại một công ty khi họ làm công nhân quét sơn có chứa Radium lên đồng hồ. Nhưng mọi người vẫn không tin một trong những chuyên gia của đoàn nghiên cứu. Chúng tôi đã tiến hành xét nghiệm, lục lại hồ sơ bệnh án cái chết của bệnh nhân đầu tiên do Radium, tiến hành khai quật tử thi và nghiên cứu. Kết quả nghiên cứu cho thấy các công nhân làm việc cùng với Radium đã bị nhiễm phóng xạ. Việc các nữ công nhân thường xuyên đưa chổi quét sơn có chứa Radium lên miệng vuốt đầu chổi sơn vô tình đã đưa một lượng nhỏ Radium qua đường miệng và bị nhiễm phóng xạ kể từ đó. Khi Radium đi qua đường tiêu hóa, nó bị nhầm với Canxi do nó hoạt động hóa học khá giống với Canxi. Vì Canxi được cơ thể dùng làm nguyên liệu cấu tạo nên xương nên vô tình Radium được đắp vào xương dẫn đến hoại tử xương và ung thư xương. Radium đã tạo ra một lỗ hổng và tấn công toàn bộ cơ thể của họ. Có một số trường hợp bị Radium ăn sạch răng, xương sống bị đục rỗng, chân bị teo ngắn lại và dần dần rụng rời… 

Sau khi đã có kết quả nghiên cứu, chủ tịch của các công ty đã giấu đi kết quả và không công khai với dân chúng khiến chúng tôi nổi giận. Trưởng nhóm nghiên cứu đã bị đe dọa và bị đồng tiền làm mờ mắt khiến tôi cảm thấy bất bình. Lần này, tôi quyết định công khai bản kết quả nghiên cứu, đứng ra toà làm bằng chứng giúp những nạn nhân của Radium đứng lên giành lại công lí. Sau 3 năm chiến đấu, cuối cùng mọi việc được làm sáng tỏ, mọi người dần dần ý thức được sự nguy hiểm của Radium mà tránh xa nó. Không lâu sau, bà Marie cũng qua đời vì chính bà cũng bị nhiễm phóng xạ của Radium trong những ngày tháng nghiên cứu nó. Cuối cùng, chính đứa con tinh thần của bà Marie đã giết chết bà. Thật là một điều đáng buồn.

Tôi vẫn tiếp tục công việc tại Viện Hàn Lâm Khoa học Pháp sau cái chết của bà Marie. Nhưng không lâu sau, sức khỏe của tôi cũng bắt đầu suy giảm.Tôi ho những trận ho tưởng như không dứt, khó thở, ngực đau thắt lại và khàn tiếng. Nghiêm trọng hơn, không những ho không dứt mà tôi còn bị thổ huyết. Tôi nghi ngờ mình bị ung thư phổi nên đã đến bệnh viện kiểm tra và kết quả không nằm ngoài dự đoán của tôi. Tôi đã bị ung thư phổi. Mà nguyên nhân chính dẫn đến bệnh ung thư phổi của tôi được bác sĩ chuẩn đoán đó chính là khí Radon, sản phẩm phân rã của Radium, một loại khí hiếm phóng xạ không màu, không mùi, rất khó phân biệt với không khí. Tôi đã rất sốc khi biết được điều này. 

Sau cùng, tôi cũng đưa ra quyết định, trước khi vĩnh biệt cõi đời này, tôi sẽ chia sẻ những kiến thức của tôi về bệnh ung thư phổi bởi khí Radon qua những cuốn sách và mong những kiến thức này có thể giúp ích cho nhân loại tìm ra phương pháp chữa trị căn bệnh này. Theo tôi được biết thì những sản phẩm phóng xạ của Radon (đặc biệt là hạt alpha) lơ lửng trong không khí khi bị chúng ta hít vào sẽ bị ion hóa và làm tổn thương các tế bào tuyến phổi bởi các hạt alpha – hạt nhân nặng tích điện dương và gây ion hóa trực tiếp bằng lực Coulomb (Cu-lông). Tôi cũng tìm hiểu được tại sao khí Radon ít có khả năng gây tổn thương đến các cơ quan khác ngoài phổi bởi hạt alpha có quãng chạy tương đối là ngắn. Do vậy, khi tiếp xúc nhiều với Radon có thể gây ung thư phổi. Nguyên nhân khiến tôi bị ung thư phổi là do nhà của tôi được xây dựng trên mảnh đất giàu Uranium và Radium. Chúng trồi lên từ mặt đất, qua khe nứt, chúng bị kẹt lại trong nhà, dần dần tích tụ trong nhà và bị hít vào phổi của tôi.

Sau một thời gian dài cố gắng chống chọi với bệnh tật, cuối cùng, tôi cũng đã kiệt sức. Bệnh của tôi ngày một nặng thêm mà sức khỏe của tôi ngày một yếu dần. Những tế bào ung thư đang bước vào giai đoạn 3B (Phần sau của giai đoạn 3) và tôi phải nhập viện để các bác sĩ theo dõi tình hình sức khỏe của mình. Nhưng ở thời đại này, trình độ y học vẫn chưa được phát triển cho lắm, các bác sĩ đã rất cố gắng nghiên cứu để có thể chữa khỏi bệnh cho tôi. Cuối cùng, tôi cũng không thể chiến thắng bệnh tật mà ra đi trong một ngày lạnh lẽo của mùa đông. Trước khi ra đi, tôi hồi tưởng lại lần đầu mình đến với thế giới ở thời đại này và cả sự cố gắng của tôi vì khoa học trong suốt bao năm qua. Tôi cũng thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi được gặp vợ chồng giáo sư Curie để tình yêu khoa học của mình được bùng cháy mãnh liệt. Tôi đã viết một bức thư gửi lời cảm ơn cuộc đời này và ra đi trong thanh thản.

Một ánh sáng chói lóa rọi thẳng vào mắt tôi. Tôi nhíu mày, vội đưa tay lên chắn cái ánh sáng đó. Chợt có giọng nói thất thểu, lo lắng, nghe rất quen lên tiếng:
“Hà, con tỉnh lại rồi à? Là mẹ đây! Con có sao không?”

Từ từ mở đôi mắt đã nhắm lại rất lâu, tôi kinh ngạc nhìn xung quanh. “Là mẹ của mình đây mà!”. Tôi lao vào ôm chầm lấy mẹ vừa khóc vừa mếu máo như một đứa trẻ:

“Con tưởng mình sẽ không được gặp lại bố mẹ và mọi người nữa chứ!”.

Nói rồi kể lại hết hành trình của mình ở thời đại trước. Mẹ tôi luôn trấn an tôi rằng đó chỉ là mơ. Tôi cảm thấy mọi thứ diễn ra quá đỗi chân thật nhưng cũng vẫn tin rằng đó chỉ là mơ. Nhưng giấc mơ đó đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều sức mạnh để tôi có thể tiếp tục hành trình chinh phục khoa học của mình trong tương lai.

P/S: Kỹ năng viết văn của em còn nhiều thiếu sót nhưng vì đam mê với khoa học và em thấy cuộc thi này rất bổ ích nên em mới đánh liều tham gia cuộc thi này. Em mong các anh chị và bạn đọc có thể comment góp ý để em có thể hoàn thiện thêm kĩ năng viết của mình. Em xin cảm ơn nhiều ạ!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s