HỒI ỨC – soli – celli

Lớp – Trường: Lớp 10 – cấp THPT

– Argh… Cuối cùng cũng xong rồi, mệt thật đó…

– Chúng ta về nhà thôi, tối nay để tôi nấu cơm cho.

“Vẫn là câu nói đó, nhưng tại sao lại không phải là giọng nói quen thuộc kia…” Xách cặp, đứng lên, tắt điện và đi về.

————————

– Hubert, anh ra ngoài mua hộ tôi chai xì dầu với, trong nhà vừa hết mất rồi!

– Được rồi để tôi…

Đi vội đôi dép. Cầm tiền. Cuộc sống của tôi bây giờ thật tẻ nhạt.

————————

Gió bỗng nổi lên, luồn qua mái tóc mới cắt ngắn. Hoài niệm thật, ngày hôm ấy gió cũng to như thế này…

————————–

Ngày ngày 5 năm trước…

________________

– Cậu biến đi cho khuất mắt tôi!

Tên giám đốc tức giận đuổi tôi đi. Đây đã là lần thứ tư trong năm tôi bỏ việc.

Kì lạ thật, tôi đã quyết định sẽ làm việc một cách nghiêm túc sau khi lấy được bằng Đại học mà?

Có lẽ ngành học này không dành cho tôi.

Trên đường về nhà, tôi ghé qua một cửa hàng tiện lợi, mua vài gói snack đem về.

Đang mải mê nhâm nhi gói snack vị khoai tây mà tôi ưa thích, tôi gặp một người đàn ông đang đứng thờ thẫn trước cây cầu.

“Ông ta đang làm gì ở nơi vắng vẻ như vậy nhỉ?”

Vì tính hiếu kỳ, tôi quyết định nhìn kĩ hơn một chút. Là một người đàn ông trung niên với gương mặt tiều tụy vì thiếu ngủ.

Bỗng, khối đen trước mặt tôi động đậy.

“Ông ta nhìn ra mình rồi sao?” Tôi nghĩ bụng, đang định cất tiếng chào.

– Ừm xin chào – ÔNG ĐỊNH LÀM CÁI GÌ THẾ???

Người đàn ông trước mắt tôi, đặt chiếc cặp của ông ta xuống đất, cởi đôi giày ông ta đang đi…

Không nhẽ…

– DỪNG LẠI MAU, ÔNG MUỐN CHẾT HẢ???

Tôi dùng sức mình kéo ông ta lại. Cả hai chúng tôi cùng ngã xuống vệ đường.

– Ông đang nghĩ cái quái gì vậy? Tại sao ông lại muốn nhảy cầu hả?

– Nhảy cầu? Cậu đang nói cái gì vậy?

– ….

Người đàn ông kia đứng dậy, ngồi xuống một chiếc ghế đá bên cạnh đó và ra hiệu cho tôi ngồi xuống bên cạnh ông ta.

– Tôi xin lỗi vì đã hiểu lầm. Nhưng trông mặt ông có vẻ mệt mỏi. Có chuyện gì với ông sao?

– Cậu biết đó, dạo này công ty tôi đang thiếu nhân sự làm việc cho một bộ phận. Nhưng không ai muốn vào bộ phận đó cả…

– Có thể cho tôi vào thử việc không? Tôi vừa mới xin nghỉ việc ở công ty trước…

Tôi lại nói ra trước khi kịp suy nghĩ rồi…

———————————–

Tôi được đưa đến một công ty lớn

– Từ hôm nay, Hubert sẽ làm ở bộ phận này. Mong các cô cậu giúp đỡ anh ấy. Hubert, đây là Android sẽ làm việc với cậu, Eirian.

– Giúp đỡ nhau nhé, Hubert!

Thật khó tin được đây là một Android. Cô ấy trạc tuổi tôi. Với mái tóc dài được để xõa, trông cô ấy thật xinh đẹp. Nhan sắc ấy khiến tôi sững sờ, đắm chìm vào nó lúc nào không hay…

– Hubert?

– À không có gì, tôi đang suy nghĩ một chút thôi. Cô có thể hướng dẫn tôi thêm về công việc chúng ta đang làm không?

Sau đó cô ấy giải thích cho tôi cặn kẽ về công việc chúng tôi cần làm.

Đến tận lúc này, tôi vẫn suy nghĩ vì sao một Android có thể hoàn hảo đến mức này. Thậm chí còn hơn cả một con người ấy chứ!

Theo như tôi biết, Androids chỉ có trong lĩnh vực khoa học viễn tưởng. Chúng được thiết kế giống như con người, và thường được tạo hình bằng vật liệu giống như da thịt người.

Và hơn nữa, họ còn có suy nghĩ giống như con người, thậm chí là hành động được và có cảm xúc như con người!

Thật khó tin được công ty này đã thực hiện hoá được điều đó.

Ông chú kia quả là một người đáng sợ mà…

Sau đó, chúng tôi làm việc cùng nhau, trải qua những thăng trầm trong công việc và cuộc sống.

Thỉnh thoảng chúng tôi cũng dành thời gian nói chuyện với nhau, kể cho đối phương nghe những tâm sự mà chúng tôi không thể chia sẻ được với ai.

Những ngày rảnh rỗi, tôi cùng cô ấy đi dạo, ngắm cảnh bờ hồ lộng lẫy với ánh đèn phản chiếu xuống mặt nước khi màn đêm buông xuống.

Cô ấy luôn ở bên tôi, luôn tươi cười.

Có lẽ, tôi đã phải lòng cô ấy – một Android mất rồi.

___________

Hôm nay là một ngày làm việc bình thường như bao ngày khác.

Tôi cùng cô ấy đi tới nơi làm việc của chúng tôi.

Bỗng, tôi nhận được cuộc gọi từ giám đốc.

– Chờ tôi một chút, tôi đi nghe điện thoại. Cô đến công ty trước đi.

____________

– Lâu quá đó, giám đốc đã nói gì vậy?

-Không có gì to tát đâu, chỉ là về một số tư liệu cần chỉnh sửa ấy mà. Bắt đầu làm việc thôi nhỉ?

Cô ấy làm việc một cách tỉ mỉ, thận trọng.

Còn tôi giờ đây không thể nào tập trung công vào công việc khi nhớ lại những gì giám đốc đã nói với tôi.

__________

– Rất tiếc phải thông báo nhưng tuổi thọ của Eirian chỉ còn hai tuần. Tôi rất mong hai người đã có những khoảng thời gian vui vẻ đồng hành với nhau trong công việc. Hãy làm những điều mà cậu có thể làm với cô ấy trong thời gian cuối ngắn ngủi này đi, Hubert.

___________

Chỉ còn hai tuần mà thôi. Tôi đã nghĩ rằng bằng mọi giá mình sẽ nói ra cảm xúc này của mình với cô ấy. Nhưng, tôi lại không thể đối diện trực tiếp với cô ấy.

Suốt quãng thời gian còn lại, tôi chỉ có thể lặng lẽ ngắm nhìn cô ấy.

____________

Ngày đó đã tới rồi.

– Sao thế, Hubert? Hôm nay trông anh u ám quá đó?

– Không có gì đâu. Trước khi đi về, cô có muốn dạo quanh bờ hồ không?

Tôi và cô ấy cùng tản bộ quanh bờ hồ. Khung cảnh nhộn nhịp nơi đây khiến tôi thật khó chịu.

Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, tôi nhất định phải nói với cô ấy.

– Ừm, — này… Hôm nay là… Tôi…

Tôi ngập ngừng.

Cô ấy nhìn tôi đăm chiêu. Rồi nở nụ cười với tôi:

– Tôi biết. Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm việc với Hubert. Anh biết đó, làm việc với anh rất vui….

Cô ấy nói về những suy nghĩ của cô ấy, về những gì cô ấy đã trải qua với tôi.Tôi chỉ biết lặng lẽ lắng nghe cô ấy. Càng lắng nghe, lòng tôi càng quặn thắt lại. Đau đến nhường nào khi người tôi yêu lại sắp phải rời bỏ thế gian này mà tôi lại không thể làm gì cho cô ấy…

Sau đó, chúng tôi lặng lẽ ngồi ở chiếc ghế đá ngắm nhìn bờ hồ.

______________

– Hãy quên tôi đi nhé,Hubert.

————————-

– Này Hubert, thẫn thờ gì ở đây thế hả? Tôi đang chờ anh mua xì dầu về đó. Thiệt tình, mua chai xì dầu mà lâu quá khiến tôi phải chạy đi tìm anh đó.

– Xin lỗi, tôi mải suy nghĩ một chút.

Tôi cùng đồng nghiệp của mình về khu ký túc xá của chúng tôi.

______________

Tôi đã từng hỏi giám đốc rằng liệu Androids có thể sống lâu như con người được không.

– Không thể nào. Chúng chỉ là những cỗ máy thôi mà.

Nhưng dù vậy, Androids đều có cảm xúc và hành động như chúng ta.

Vậy chẳng phải họ cũng là con người rồi sao?

Tôi muốn tạo ra một thế giới nơi Androids và con người có thể chung sống thật lâu.

Dù biết đó là một điều chưa thể thực hiện, nhưng liệu sau này con người ta có thể thực hiện được nó không?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s