SẴN VẬT MẪU – VŨ TRẦN KHÁNH LINH

Lớp – Trường: 12A2 – THPT Chuyên Lê Hồng Phong

– Dường như giả thuyết về người ngoài hành tinh là hết sức vô lí, chúng ta không nên tin vào những câu chuyện như thế!

Phóng viên truyền hình lập tức bác bỏ luồng thông tin nóng hổi đang gây nên nhiều cuộc tranh cãi gần đây: Có dấu vết của người ngoài hành tinh đặt chân tới phía Nam của nước Mĩ.

– Linda, em nghĩ thế nào về lần này?

– Có lẽ chúng ta lại phải chuyển nơi ở rồi anh à.

Tiếng nói của một cặp đôi cất lên, là Linda và Johnson Brown- hai nhà nghiên cứu khoa học nổi tiếng người Canada. Chắc hẳn cái thông tin về sự xuất hiện của người ngoài hành tinh đã kích thích họ. Trong đầu hai người đang tự vẽ lên một bản nghiên cứu hoàn chỉnh của những vị khách lạ mặt của Trái Đất này.

Tại phía Nam nước Mĩ…

Linda mua một căn nhà gỗ ở ngoại ô và hai vợ chồng nhận nuôi một đứa bé gái tên Marcelline. Johnson và Linda cưới nhau cũng đã lâu nhưng khó có thể có con, nguyên nhân là vì hai người tiếp xúc khá nhiều với hóa chất phòng thí nghiệm và cũng ít có thời gian bên cạnh nhau, nhưng giờ, khi chuyển đi và rời khỏi trung tâm khoa học ở Canada, họ chắc chắn sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn, đương nhiên với cả Marcellline nữa.

Ở một nơi khác…

– Hộc, hộc hộc… Tao nói rồi, thằng nhóc kia, mày đứng lại, mau đưa tiền đây!

– Tôi không đưa, không đưa, đó là tiền của tôi mà!

Robert chạy thục mạng về phía bìa rừng, đuổi theo cậu là hai tên thanh niên bặm trợn, nhìn có vẻ hung dữ. Hai tên kia chẳng chạy được bao xa nữa nên đã dừng lại, bỏ lại cậu nhóc vẫn đang chạy trốn, trong tay vẫn cầm nắm tiền nhăn nhúm.

Bên phía cô nhi viện, các sơ hoảng loạn, đi khắp nơi tìm Robert, nhưng không thấy, cuối cùng họ gọi điện cho cảnh sát tìm sự giúp đỡ.

Cho tới sáng hôm sau, Robert được tìm thấy khi nằm bất tỉnh bên cạnh giếng nước bỏ hoang ở bìa rừng, đầu rơm rớm máu và tay vẫn cầm xấp tiền. Nhưng sau khi tỉnh lại, các sơ đột nhiên phát hiện cậu bé có gì đó rất kì lạ, nhất là khi không còn thái độ cáu kỉnh, có dáng vẻ nhút nhát như lúc trước nữa.

Những ngày sau đó, các sơ phát hiện Robert thường xuyên đi ra ngoài vào lúc hai giờ sáng, có khi là vào nhà kho, có khi là đi chẻ củi, nhưng khi gặng hỏi thì lại cười rất ngây ngô và trả lời:

– Cháu chỉ muốn tìm hiểu cuộc sống loài người thôi!

Các sơ cảm thấy khá sợ hãi, đây không phải là Robert lúc trước nữa. Mà cậu bé này, thường xuyên có mặt những lúc bọn trẻ trong cô nhi viện bị thương. Họ mau chóng tìm một bác sĩ tâm lí cho cậu bé, nhưng không biết bằng cách nào, Linda và Johnson lại xuất hiện, giả dạng bác sĩ và ngỏ ý đưa cậu bé về gia đình chữa bệnh cho đến khi khỏi hoàn toàn.

Có lẽ họ đã biết gì đó bất thường ở Robert.

Sống trong gia đình của nhà Brown, cậu bé tỏ ra rất ngoan ngoãn, hơn nữa là thông minh một cách bất thường. Cậu thường xuyên đọc sách khoa học, nói với Marcelline về vũ trụ kì bí và thường bày trò về người ngoài hành tinh. Có lẽ vì bằng tuổi mà cả hai làm bạn dễ dàng hơn nhiều.

Còn Linda và Johnson, họ đang thực hiện một bản kế hoạch chi tiết về dự án ấp ủ đã lâu, và đó cũng chính là lí do họ đưa Robert về để quan sát một khoảng thời gian.

Mười năm sau…

– Robert, Marcelline, dạo này trường học có gì không các con?

– Vui lắm mẹ, dự án công nghệ của bọn con được thông qua rồi đó! Robert, sao cậu trông căng thẳng vậy?

– Ờ…ờ, tôi hơi đau bụng.

– Vậy con đi nghỉ chút đi, thuốc mẹ để trong tủ ở phòng khách, ra ngoài lấy uống đi con.

– Dạ.

Robert chỉ đang giả vờ, anh ta cố tình đi ra ngoài phòng khách rồi nhân cơ hội lẻn vào phòng làm việc của ông Johnson. Lục lọi được một lúc, Robert cũng tìm cách mở được két đựng tài liệu.

“Ông bà già ngu ngốc, tưởng tôi ngu à?” – Vừa nghĩ anh ta vừa dùng máy tính mã hóa và quét tài liệu người ngoài hành tinh của hai nhà khoa học. Đó là dự án mười hai năm công sức, vốn liếng họ đổ ra để tìm hiểu về người ngoài hành tinh.

– Robert, cậu làm gì trong phòng làm việc của bố mẹ vậy?

– Câm ngay miệng lại-Vừa nói xong, trong tay Robert xuất hiện một con dao bạc

– Robert, cậu sao vậy? Bố mẹ ơ-

Rầm.

Marcelline bị đánh gục, Linda hoảng hốt chạy vào, trên tay cầm theo chiếc súng Glock 17.

– Mày! Mày làm gì con bé?

– Chỉ ngất thôi. Không ngờ là mụ già lại biết tao không bình thường từ lâu rồi!

– Robert, dừng ngay lại – Johnson lao nhanh về phía anh ta.

Đoàng.

Đạn bắn ra như ngừng lại, thời gian như ngừng trôi. Robert đánh ngất hai người, dùng siêu năng lực nâng họ lên và nhốt vào một khoang tàu trong tàu chiến vũ trụ đậu sẵn trong rừng, thẳng tiến tới sao Thiên Vương.

Ba người bị giam vào từng căn buồng khác nhau, không thể giao tiếp được. Dù thử mọi cách, họ vẫn không thể thoát ra được, đành bất lực ngồi trong vô vọng.

Marcelline không mấy bất ngờ, nhưng cô không thể ngờ được là Robert có siêu năng lực!

Cô hoàn toàn không biết điều này!

– Marcelline, có người muốn gặp cô.

Cửa buồng bật mở, Marcelline bị kéo đi thô bạo, cô ngoái lại nhìn bố mẹ rồi gật đầu.

Cô bị đưa tới phòng họp của người ngoài hành tinh. Tất cả những người trong phòng họp đều mang dáng vẻ của người bình thường, y hệt người địa cầu, nhưng chắc chắn họ đều có siêu năng lực.

– Marcelline, mời ngồi.

– Robert, cậu thực sự là ai?

– Gọi tôi là Dr.Rob, vị bác sĩ vĩ đại với cống hiến to lớn cho hành tinh này!

– Dr.Rob? Bác sĩ? Vậy thì tại sao anh lại đến Trái Đất?

– Cô sẽ hiểu thôi hahaha.

Rob đưa đến hai người, à không, nói đúng hơn là hai vật mẫu thí nghiệm thành công mang gen người ngoài hành tinh, không có siêu năng lực, mang hình dáng, cơ quan ngũ tạng, tất cả mọi thứ,.. đều giống nhân loại.

– Thế nào? Vì một thế giới hòa bình, không chiến tranh, tội phạm, tôi đã nghiên cứu thành công và cho ra hai “con người” này đấy!

– ..Biến thái, đồ thần kinh. Họ đâu còn là chính họ nữa!

– Bác sĩ, có người muốn gặp ngài.

– Cho vào!

Marcelline quay đầu ra, hoảng hốt.

Anh chàng này giống hệt idol của cô ở Trái Đất.

– Arnold, mọi việc đến đâu rồi?

-Thưa ngài, tất cả đã đầy đủ. Ngài có thể xem qua.

– Arnold, đây là vật mẫu tiếp theo của chúng ta, sắp xếp đi, hai ông bà kia thì cho về Trái Đất, dù gì cũng mất hết tài liệu nghiên cứu rồi, không làm gì được đâu.

– Ok. Marcelline, đi theo tôi.

Nhân cơ hội này, cô cố ý trẹo chân, ngã vào người Arnold. Lợi dụng sơ hở, cô định đánh cắp thẻ ra vào khoang tàu.

Nhưng tiếc là Arnold có thể đọc suy nghĩ của cô.

Xoay cô một vòng, Arnold kéo cô đến trước buồng sinh hoạt đề tên Marcelline, anh cẩn thận nhắc nhở:

– Rob sẽ giữ an toàn cho bố mẹ cô, đừng lo. Về phần kia, cô đừng hòng trốn. Đừng quên mình là vật thí nghiệm.

– Arnold đúng không? Anh đừng đánh giá thấp tôi. Cho dù anh có đẹp như idol của tôi đi chăng nữa thì thí nghiệm trên người là phạm pháp!

– Cô khen hay đe dọa tôi vậy? Dễ thương đấy!

Anh ta xoay người rời đi. Không biết vô tình hay cố ý, anh ta để lại một câu:

– Có cách để cô trốn khỏi đây.

Vài ngày trôi qua, Marcelline như bị giam lỏng trong phòng. Cô nôn nóng muốn ra ngoài và đi hỏi Arnold tìm giúp đỡ, dù biết điều đó là không thể.

Nhưng hôm nay cũng là ngày cô lên bàn thí nghiệm.

Rob từng nhắn cho cô rằng cô là vật mẫu hoàn hảo thứ ba mà hắn ta tìm thấy được trong vô số những hành tinh hắn đi qua.

Cô tự hỏi hắn đã bao nhiêu tuổi và thần kinh hắn có thường xuyên ổn định như một con người không:

– Suy nghĩ của cô đặc sắc quá vậy, đúng là thú vị!

– Cảm ơn, không biết tôi có nên coi nó là lời khen hay không đây?

Arnold đến gần, thì thầm vào tai cô:

– Tôi đếm ngược 10 phút, mau cầm lấy cái thẻ này rồi chạy tới khoang tàu mà lúc đầu cô tới, mọi việc còn lại tôi lo.

– Anh nói vậy là sao?

– Đi mau!

Arnold đẩy cô đi thật mạnh, Rob đã chuẩn bị sẵn thiết bị mổ nhưng không thấy người đâu cả:

– Arnold, mày thả nó đi đúng không? Tao cứ tưởng là sau bấy nhiêu trận đòn, mày đã chịu quy phục tao?

– Tao cũng là người, vì mày mà tao mới trở nên như này! Mày chết đi!

Hóa ra, trong thời gian Rob đi “săn” vật mẫu thứ ba, hắn ra lệnh cho thủ hạ tìm một vật mẫu phù hợp nữa, để tránh trường hợp một trong hai người chết.

Và Arnold được thí nghiệm thành công, thay vào đó, anh không chỉ là con người bình thường nữa, mà là quái vật, con quái vật nửa người nửa sinh vật ngoài hành tinh.

Anh cũng mất gia đình, người thân, họ bị xóa toàn bộ kí ức.

Anh không muốn Marcelline thành người như mình, nên đã quyết định giúp đỡ.

Trên tay cầm khẩu súng lazer mà đích thân chế tạo, anh bắn thẳng vào Rob. Điểm yếu của Rob là không thể điều khiển được tia lazer. Hắn ngã nhào, sai người đuổi theo Arnold. May thay, đúng lúc anh suýt bị bắn, Marcelline tìm được phi thuyền nhỏ nằm ở khoang tàu phụ nhờ có thẻ ra vào kia nên kịp điều khiển tàu bay tới cứu anh:

– Arnold, anh không sao chứ? Có bị thương không?

– Không, tôi không sao, cô ngồi sang bên này đi, để tôi lái.

Họ trốn thoát khỏi hành tinh, thành công bay về Trái Đất

Nhưng không chắc họ sẽ trốn thoát khỏi bàn tay Rob mãi mãi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Trò chơi trốn tìm chính thức bắt đầu, kể từ giây phút này!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s