HUNG THỦ THẬT SỰ? – ĐOÀN THÁI BẢO

Lớp – Trường: THPT chuyên Lê Hồng Phong

Đã 1 tuần kể từ cái chết của con trai, ông Dan không còn mong chờ vào hành động của những tên cảnh sát hạt. Trước sự thất vọng của cha, con gái Isla đã theo lời ông mời về nữ cảnh sát Amelia Brown, cùng đồng nghiệp Thomas Williams, thám tử Kyle Morton và nhà báo Connor Steve. Chiều hôm thứ hai, tất cả 4 người cùng đặt chân tại ngôi biệt thự của gia tộc Gelbero. Những viên gạch đá granite lát kín lối vào sân tôn lên phần tường đá và ánh chiếc cổng vàng dưới hàng cây xoan. Giờ là mùa hè, mà cây xoan lại không có chút sức sống nào, chúng nhạt nhòa và trơ trọi. Bước vào khuôn viên đài phun nước, tiếp đón họ là quản gia Marcos, cùng cái nhìn lạnh nhạt của tên làm vườn Phillips.

Căn biệt thự rộng lớn và choáng ngợp, từ sau cái chết của phu nhân Margaret, hầu hết quản gia đã bị đuổi, chỉ còn lại ông Marcos lịch thiệp. Ông đề nghị mang hành lý cho các vị khách, và dẫn họ về phòng của mình. Ngoài trời rất nhiều mây, dự báo cho một đêm mưa rào kịch tính. Ông thám tử vừa vào phòng đã để ý ngay chiếc gạt tàn có mấy mẩu thuốc còn dở. Quản gia vội đổ đi và giải thích:

– Ồ, đó là của cậu chủ Jack, con trai ông Reece, đã tự sát, ý tôi là bị giết, 1 tuần trước.

Kyle cũng không hỏi gì thêm và ra ngoài hút thuốc cho quản gia sắp xếp. Ông nhìn ra vườn, bóng lưng của Phillips lạnh nhạt trước gió. Gió đã lên, và hình như có một cơn bão. Cậu Jack, một thanh niên bộp chộp tầm tuổi 18, vừa vụt qua phía cuối hành lang. Nhưng rồi Kyle bắt đầu suy nghĩ về cái chết của ông Reece, ông vứt điếu thuốc qua cửa sổ, đóng chặt nó lại và quay trở lại phòng, đề nghị quản gia cho mình đi xem xét nơi mà Reece được cho là đã tự tử theo kết luận của cảnh sát.

Mọi người đều tin rằng ông Reece đã tự sát, họ tìm thấy một lượng nhỏ kali cyanua trong chai rượu vang đã rơi vỡ trên mặt sàn. Ngài Dan đã nói rằng nhìn thấy bóng người ra vào phòng ông Reece. Tôi đã cố giải thích đó là mình đến đưa thuốc trợ tim, nhưng ngài Dan khăng khăng có kẻ muốn giết con trai mình.

Thế à. Dù gì thì ông ta cũng đã mời cả đống người đến đây. Phiền ông hãy đi mời những người còn lại đến phòng nạn nhân.

Rồi mọi người cũng tụ họp tại phòng làm việc của ông Reece trên tầng 2. Sau một hồi quan sát, Amelia thốt lên:

– Ngài Dan đã không cho dọn dẹp phòng kể từ cái chết của con trai nhỉ?

– Đúng thế – Marcos trả lời ngay, rồi chỉ tay về phía những mảnh vỡ – ngoại trừ một số mảnh đã được mang đi xét nghiệm thì đều còn lại như lúc ban đầu.

– Thế thì có vẻ, đêm ông ta chết, thực sự đã có người khác ở đây. Có vẻ lúc đó, chiếc cửa sổ cạnh bàn đọc sách đã mở, và một ít tàn thuốc đã rơi xuống dưới chân ghế rồi bị quyển sách rơi đè lên – Tay Amelia lật quyển sách lên.

Thomas thì mở chiếc tủ:

– Mọi thứ rất ngăn nắp, theo tâm lý thông thường, nếu người như thế đã quyết định tự tử, không thể để căn phòng của mình lộn xộn sau khi chết được, chai rượu vang vỡ hẳn sẽ làm ông ta khó chịu.

– Đúng là như vậy – Kyle tiếp lời – Có ai đó đã bỏ độc ông Reece theo 1 cách khác, rồi đập vỡ chai rượu trên sàn. Hãy để ý chỗ này – Tay Kyle hướng ra phía đầu nạn nhân – Nếu như làm vỡ, rượu sẽ bắn ra mọi hướng, nhưng ở gần đầu có những giọt cắt, rõ ràng là đã bắn lên quần áo của hung thủ, hoặc chí ít là kẻ ngụy tạo hiện trường.

Connor lật giở từng tài liệu trên bàn của ông Reece, ông ta là 1 nhà nghiên cứu ngôn ngữ, và những quyển sách nghiên cứu từ cổ rất hiếm, một số tài liệu từ viện bảo tàng. Đúng lúc này, đầu bếp đã gọi họ xuống ăn tối. Trời cũng đã đổ mưa, và mưa to một cách kinh khủng. Những cây xoan oằn mình như xác khô, chắc là sau trận mưa này, chúng vốn đã ít lá thì chẳng còn lại chiếc nào, sức sống trôi theo dòng lũ.

Mọi người đã ngồi vào bàn, quản gia đẩy ngài Dan đi ra:

– Vậy là các vị đã ở đây, quả là một đội đầy đủ – Rồi ông ta nhìn về phía Amelia một cách khó hiểu – Hãy thưởng thức bữa tối này nào. Ai biết mưa gió sẽ cuốn trôi những thứ gì.

Quản gia lui ra sau. Tên làm vườn xin ở lại nhà chủ một đêm, vì tình hình thời tiết không khả quan, quanh đây có mấy con sông cắt qua, khả năng cao lũ sẽ dâng lên. Kyle ngắt bầu không khí yên lặng:

– Ngài Dan, tôi đã để ý những sợi dây chuyền mà nhà Gelbero đeo, tại sao ngài lại có tới 2 chiếc?

Ông ta im lặng, rồi nói cho qua:

– Gia đình ta đã mất đi một số người. Điều ta cần là ai đó trong số các vị phải tìm ra được lý do mà họ biến mất – Rồi ông ta lại liếc về phía Amelia, và ra hiệu cho quản gia đẩy mình về phòng.

Không khí im lặng kỳ lạ cứ tiếp diễn cho đến khi kết thúc bữa ăn. Thomas đề nghị ngày mai đến xem những tài liệu và thông báo về khám nghiệm hiện trường và tử thi của ông Reece và tiện thể liên hệ với những quản gia và người làm cũ về cái chết của phu nhân Margeret. Quan sát sự im lặng của Isla, con gái ngài Dan, Amelia đành đề nghị:

– Tôi hơi sợ sấm sét, có thể ngủ cùng không thưa cô Amelia.

– Được thôi, tôi sẽ bảo hai đứa nhỏ sang phòng kế bên, chúng cũng đã đủ lớn rồi.

Rồi Isla cũng đứng lên và quay lưng lạnh lùng đi về phòng.

Họ bắt đầu tách nhau ra và lên phòng của mình.

Kyle bắt đầu suy nghĩ lại: “Những tên cảnh sát hạt thật sự rất vô dụng, nhưng tại sao hung thủ lại phải dàn xếp những thứ phức tạp như vậy, không phải cứ bỏ độc là xong à. Nhưng rõ ràng điều tra cho thấy ông Reece đã có mua KCN 2 ngày trước khi tự sát. Mục đích thật sự của chỗ KCN đó là gì? Isla có gì giấu giếm? Tại sao ông Dan lại liếc nhìn Amelia? Và tại sao ông ta lại mời tên nhà báo Connor im lặng này? Tại sao không ai nghe thấy tiếng vỡ của chai rượu vang?”. Ông chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Cho đến khi một cành cây xoan gãy đập vào cửa kính phòng bên khiến Kyle bật tỉnh giấc. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn lóe lên phía cửa nhà kho. Trời mưa tầm tã và khoảng sân mù mịt, ông cũng không nghi ngờ gì nhiều, mở cửa ra ngoài xem xét tình hình. Mọi người cũng đang đứng trong hành lang lo lắng. Họ không tìm thấy Amelia, và mảnh áo mưa ướt sũng vứt giữa sảnh tầng 1 dính đầy máu. Tên làm vườn thì khép nép trong một góc, run rẩy, phía cuối hành lang, Isla đẩy ông Dan đi tới:

– Ông Marcos cũng không thấy đâu.

– Mọi người hãy chia nhau đi tìm Amelia – Thomas hét lên – Đêm nay thật giống như một đêm đẫm máu. Dự cảm không lành tràn ngập.

Rồi cầu giao điện bị sập, mọi thứ tối sầm, Thomas đành đề nghị xuống hầm bật lại điện, còn mọi người cầm đèn pin đi tìm. Isla nói Amelia đã ra khỏi giường cô lúc nửa đêm mà không quay lại:

– Tôi nghĩ cô ấy khó ngủ vì sấm sét nên ra ngoài, nên tôi cũng không suy nghĩ gì lắm.

Họ tìm đến thư phòng, rồi phòng nghỉ. Chỉ còn phòng của ông Reece, nạn nhân cách đây 1 tuần. Những đứa trẻ của Isla bắt đầu khóc, còn cậu Jack thì hút thuốc, nhìn ra từ khe cửa hở. Họ đẩy cửa phòng làm việc của ông Reece, chiếc đèn pin của Kyle lia 1 vòng, và cảnh tượng kinh hoàng đã hiện ra. Kyle hét lên:

– Bảo vệ hiện trường, nhanh chóng gọi cảnh sát, họ đều chết cả rồi.

– Họ? – Isla bàng hoàng.

– Phải, Amelia Brown và tên nhà báo Connor Steve.

Bộ dạng thất thần của Isla đi thông báo cho ông Dan rồi cho ông 1 liều thuốc an thần để ông nghỉ ngơi. Tiếp đó cô nhanh chóng gọi điện cho cảnh sát:

– Có vẻ đường truyền mạng đã có vấn đề với cơn mưa rào. Mà tình hình mấy con sông ngập lụt, họ cũng không thể đến ngay được. Hãy đợi đến sáng mai, tôi nghĩ có khả quan hơn.

Kyle ngồi xuống, Isla thắp đèn dầu, vừa hay Thomas cũng quay về và ngạc nhiên trước hai cái xác trước mặt. Amelia nằm gục trên bàn làm việc, 2 nhát dao chí mạng sau lưng. Tên Connor thì nằm ở góc phòng. Thomas và Kyle tiến vào trong và bắt đầu xem xét kỹ hơn. Họ bọc tay bằng khăn tay và bắt đầu xem xét đồ vật. Có vẻ hung thủ đã đánh thuốc mê Amelia, rồi đâm cô ta, không may bị tên Connor phát hiện và bị trừ khử luôn bằng chính con dao đó. Tuy nhiên, hung khí chưa thấy đâu, chỉ có chiếc áo mưa ướt sũng giữa sảnh. Kyle để ý đến cuốn sách bị mở trên mặt bàn làm việc. Sau khi kiểm tra, có một số trang sách đã bị mất, xé một cách lởm chởm và vội vàng, hẳn là Amelia đã để lại manh mối gì đó trên quyển sách và đã bị xé mất.

Thomas lập tức triệu tập toàn bộ người trong biệt thự ở phòng khách để nói chuyện, chỉ để 2 đứa con của Isla và ông Daniel nằm nghỉ. Lần lượt từng người một đưa ra lời khai của mình. Trước tiên là Isla:

– Như đã đề nghị, Amelia đã đến ngủ với tôi sau khi cô ấy đã tắm rửa, cả hai người nói chuyện vài câu rồi đi ngủ. Một lúc sau tôi thấy Amelia đi ra ngoài nhưng cũng không để ý lắm. Tôi nghĩ cô ấy đi đâu đó cho đỡ căng thẳng. Sau đó tôi ngủ cho đến khi bị đánh thức bởi tiếng cửa kính vỡ.

– Tôi cũng thế – Kyle tiếp lời – Tôi đã ngủ mê mệt cho đến khi cửa sổ phòng bên cạnh vỡ.

– Cháu không ngủ được vào đêm nay – Jack tiếp lời – Cháu có để ý thấy cô Amelia bước ra ngoài hành lang và đi xuống cầu thang, rồi cháu không thấy ai đi lên nữa. Tiếp đó, hình như có ai đó đi xuống nữa, nhưng cháu không để ý lắm. Có lẽ là bác quản gia. Cháu ở trong phòng suốt từ khi ăn tối xong, bận hoàn thành bản nhạc cho lễ trưởng thành sắp tới.

Nói rồi, Thomas mới nhìn quanh và thắc mắc:

– Marcos đâu? Không phải ông ta là hung thủ đấy chứ?

Mọi người đều lắc đầu. Kyle gợi ý:

– Lúc vừa mơ màng tỉnh dậy, tôi có thấy ánh đèn phía nhà kho, có thể đó là ông Marcos.

Nói rồi, Thomas và Kyle mặc áo vào và đi xuống phía nhà kho, trước cửa nhà kho đã ngập một chút, cửa gài bên trong, và gọi không thấy ai trả lời. Isla hoảng sợ:

– Bình thường cửa đều khóa ngoài, chỉ quản gia và người làm vườn mới có chìa khóa.

Thomas đành phá cửa và xông vào, anh giẫm phải mảnh kính vỡ trên sàn, những vũng nước ướt át đôi giày của anh. Một mùi hôi thối tỏa ra. Bóng đèn duy nhất đã vỡ, chắc do nước mưa nhỏ vào đèn. Dựa vào bức tường trong cùng là xác ông quản gia với con dao găm giữa ngực. Isla thốt lên:

– Ông, ông ta đã tự sát à?

Chuyện này không đơn giản như thế. Một vụ giết người trong phòng kín thì đúng hơn.

Kyle ngồi xuống và quan sát, có những mảnh kính vỡ từ chiếc bóng đèn, then cài cửa đã được gài trong, quản gia thì chết tận trong sâu, có một số mảnh đen khó hiểu. Ông nhặt mảnh đèn vỡ và quan sát, có dấu hiệu của sự cháy bên ngoài vỏ, đồng thời cũng có vết cháy và siết trên tay khóa đã han gỉ của chiếc then cửa nhà kho. Nhưng mọi thứ đều ẩm ướt và tối tăm nên rất khó quan sát.

Trở lên trên nhà, những vật chứng đã bày ra trước mắt. Một đêm mưa 3 mạng người, những trang sách của quyển nghiên cứu ngôn ngữ các dòng tu đã biến mất, chiếc bóng đèn vỡ trong phòng kín. Con trai của Reece nói nhỏ với cảnh sát Thomas:

– Cháu nghĩ cô Isla đang lén lút buôn bán gì đó. Cháu đã từng thấy cô ấy đút tiền cho cảnh sát và gặp mặt những người kỳ lạ.

Cô Isla cũng ngay lập tức kể:

– Thực ra ngày trước cô làm dược sĩ nên có bán thuốc cho một số người với kali …

Cô ngừng lại và đổi chủ đề:

– Thực ra, bố tôi, ông Dan đã từng có những người con riêng. Và theo như tôi thấy, đó có thể là Amelia, hoặc Connor. Tôi nghĩ là Amelia nhiều hơn. Cô ta có vẻ không biết, còn bố tôi chắc muốn nhận cô ta vào gia phả.

Mọi người im lặng hồi lâu. Bỗng nhiên Thomas đã xâu chuỗi được toàn bộ sự việc. Ông ta đề nghị triệu tập tất cả mọi người và sẽ hóa giải những vụ giết người liên hoàn này. Khi đã đầy đủ, Thomas bắt đầu:

– Trước hết phải kể đến cái chết của bà Margaret, có lẽ là do viên ngọc xanh quí giá của dòng họ bà ấy. Những đứa con đã nổi lòng tham và cho quá liều thuốc cho bà già ốm yếu này. Đó là Reece, Isla, và Amelia, đứa con riêng đã hiểu rõ thân phận của mình bắt đầu nghi ngờ 2 anh chị của mình. Qua điều tra những người làm cũ đã xác nhận việc Amelia thường xuyên ghé qua và trò chuyện với ông Daniel đây khá lâu. Amelia bắt đầu đe dọa có bằng chứng và sẽ tố cáo 2 anh chị. Vì quá áp lực, từ hôn nhân đến gia đình và cả vụ việc này nên Reece đã lựa chọn tự sát. Ông ta thực sự đã tự sát, ông ta mua KCN và bỏ vào viên con nhộng rồi uống. Trước khi viên con nhộng tan ra và ông ta trúng độc. Ông ta đã ngụy tạo hiện trường, mở cửa sổ, gài cửa chính, dập tàn thuốc xuống dưới quyển sách, đập vỡ chai rượu của mình rồi nằm xuống đất. Mọi người đã nghe thấy tiếng chai rượu vỡ, chạy lên kịp thời, nhưng lúc này ông ta chưa chết, viên con nhộng chưa tan ra, ông ta chỉ giả vờ nằm trên sàn chờ chết, đó là lý do cho vết cào rất nhẹ vì trúng độc còn trên tấm thảm được kê chân bàn đè lên. Và người đã đè chân bàn lên chính là cô Isla. Cô ta muốn ngụy tạo hiện trường giết người cùng với Reece để đổ tội cho Amelia.

Ông Dan đã thực sự bật khóc và đẩy Isla ra ngoài, cô cũng không hề giải thích. Thomas tiếp tục:

– Tiếp đó, cô ta sợ rằng Amelia, vốn dĩ là một cảnh sát, sẽ dễ dàng điều tra chuyện này và tiếp tục uy hiếp hơn, nên đã giết luôn để tránh mối họa. Tình cờ bị anh Connor phát hiện và uy hiếp tương tự. Cô đã nói ngon ngọt về chiếc dây chuyền đá ngọc bích và lợi dụng thời cơ giết chết anh ta. Cuối cùng, vì quản gia cũng biết chuyện, mặc dù ông ta không nói gì, nhưng cô vẫn phải giết ông ta để trừ khử mối họa sau này.

Kyle lên tiếng:

– Thế thủ thuật phòng kín trong nhà kho là gì và bằng chứng ở đâu cho cô Isla?

– Dễ thôi, chiếc then như vậy rất dễ cài từ bên ngoài bằng hai sợi dây. Chỉ là do bị han gỉ, sợi dây sẽ hơi rít, vì thế để lại vết hằn. Sau khi giết 2 người trong biệt thự, cô ta gọi quản gia xuống nhà kho và ra tay, xong xuôi, cô ta đặt xác ông Marcos vào tường. Cô ta cho bột nhôm và lưu huỳnh trộn lẫn vào trong một chiếc túi làm từ vật liệu hấp thụ nhiệt dễ cháy. Chiếc túi nhỏ bằng đốt ngón tay, rồi chọc xuyên một sợi dây qua chiếc túi, một đầu cố định, đầu kia kéo ra ngoài cửa. Tiếp tục lấy một sợi dây khác buộc vào tay khóa của then cửa rồi luồn qua lỗ then ở trên tường, một sợi dây khác nữa buộc vào then và kéo lên trên. Như vậy, sau khi ra ngoài, cô ta kéo đồng thời 2 sợi dây này và chiếc then sẽ tự được cài lại. Rồi cô ta buộc 2 sợi dây này cùng với sợi dây luồn qua túi nhôm lưu huỳnh ở trong. Túi này được buộc cố định vào bóng đèn dây tóc. Sau khi cô ta rời đi, qua một thời gian, bóng đèn phát sáng mạnh và tỏa nhiều nhiệt, vật liệu của chiếc túi sẽ hấp thụ nhiệt khiến hỗn hợp nhôm lưu huỳnh nóng lên và bốc cháy tạo ra hỗn hợp nhôm sunfua (Al2S3), mồi lửa này sẽ đốt cháy các sợi dây đã được tẩm đầy dầu từ trước và các manh mối đã bị đốt cháy hết. Do bên ngoài bóng đèn bị đốt nóng bởi nhiệt từ phản ứng nhôm lưu huỳnh nên bóng đèn đã vỡ và rơi xuống nước, một vài mảnh vật liệu hấp thụ nhiệt vẫn còn. Chất nhôm sunfua bị thủy phân trong nước mưa tạo keo trắng và khí hidro sunfua có mùi trứng thối, như khi vừa mới bước vào đã ngửi thấy. Vật chứng cứ như vậy đã được tiêu hủy. Từ khi cô ta nói có buôn lậu thuốc và đột ngột dừng lại tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Có lẽ cô ta còn buôn lậu thuốc nổ, hoặc các thành phần của thuốc nổ, vì cô ta có nhắc đến kali, trong kali nitrat, thành phần của thuốc nổ đen. Nếu tìm thấy lưu huỳnh ở đâu đó trong nhà cô ta hoặc trong phòng cô ta cũng đã đủ để bắt giữ cô ta.

– Ngoài ra, quyển sách nghiên cứu ngôn ngữ của các dòng tu cũng là bằng chứng chống lại cô ta. Cô Amelia rất thông minh, trước khi chết vì mất máu, cô ta đã đánh dấu máu bừa vào các trang sách, cô ta biết rằng hung thủ sẽ trở lại hiện trường và kiểm tra, hắn sẽ thấy và xé đi những bằng chứng. Đây chính là điều Amelia muốn, cô ta muốn Isla xé đi những trang mà cô ta muốn. Đó là trang 100, 300 và 7085. Dựa theo cách viết số của dòng tu sĩ Xito ở thế kỉ XIII, theo thứ tự 300, 7085, 100 sẽ có cách viết gần giống với I,S,L trong Isla, tên của hung thủ. Manh mối quyển sách nghiên cứu ngôn ngữ cô Isla không thể hiểu được vì ngày trước cô Amelia đã được ông Reece dạy cách đếm này. Cô có còn gì để chối cãi không thưa cô Isla?

– Hmmm

Cô Isla không nói thêm gì và ngồi sụp xuống, ánh mắt vô hồn khó hiểu nhìn về phía Thomas. Kyle vẫn suy tư. Ông Dan cũng trầm mặc không nói lời nào, ra hiệu cho cháu Jack đưa ông ta về phòng. Mọi người còn lại ngồi chờ trời sáng trong phòng khách. Già nửa sáng, xe cảnh sát đã đến, còng tay tên tội phạm của dòng họ Gelbero, đưa đi lĩnh án.

Kyle lên xe taxi trở về nhà soạn lại tài liệu cho vụ án mới này, đang định rời đi, Kyle bỗng thấy người làm vườn hái táo bằng chiếc gậy không có móc. Đầu Kyle sáng lên một điều gì đó. Ông bắt đầu trầm tư và xâu chuỗi các sự kiện. Ông ta thốt lên:

– Ôi không – ông ta hét lên với cảnh sát – bảo mọi người đã quay lại mau.

Vẻ mặt bực tức hiện rõ trên những con người được lôi lại căn nhà chết chóc này. Mặt ông Dan hiện lên lo lắng rõ rệt, cậu Jack cũng trốn mãi ở trong phòng. Cô Isla cũng được mang lại, cô bật khóc khi vừa bước chân xuống đất, cô biết sự thật sắp được phơi bày. Tên cảnh sát Thomas lấy làm thắc mắc và khăng khăng đòi về. Đứng trước sân, Kyle vạch trần luôn tội ác đáng gờm và bí mật sâu rợn trong căn nhà này:

– Tôi xin mạn phép đưa ra các dự đoán của mình như sau. Thứ nhất, bà Margaret thực sự chết vì bệnh phổi của bà ta, những bình oxi cũ kĩ đã chứng minh điều này, tất cả những người trong gia đình này đều tôn trọng và kính phục bà. Không có lý do gì họ lại giết bà vì viên ngọc bích màu xanh. Tôi khá chắc, ngài Dan vẫn còn đang giữ nó, nhưng ngài giấu chúng tôi. Tiếp đó, những người con của ngài đánh nhau về việc họ đã vất vả thế nào và hưởng quyền thừa kế ra sao. Sự xuất hiện của Amelia là 1 mối nguy lớn với dòng họ chính thức của bà Margaret. Reece và anh Connor đã lên kế hoạch để giết Amelia. Nhưng đột nhiên Reece lại hối hận và đe dọa Connor dừng lại. Khi không thành, Reece thực sự không quan tâm đến tài sản, ông lựa chọn tự sát với hy vọng Connor dừng lại. Nhưng Thomas. Chính anh. Ồ, chuyện này thú vị đây. Connor là con chính thức của ông Dan và bà Margaret, như đã ghi trong những quyển sách ngụy nghiên cứu của ông Reece. Tiếp đó, Reece là anh cả, em gái là Isla và con riêng của ông Dan là Amelia và Thomas. Ông Dan đã biết tất cả, và buổi hôm qua chỉ là một thử nghiệm để ông ta viết di chúc. Như vậy, sau khi Reece chết, Thomas là người ngụy tạo tất cả cái chết của Reece, tạo mũi dùi hướng về phía Amelia khiến cô ta và Connor cãi nhau. Đêm qua, Connor đã đánh thuốc mê Amelia rồi giết cô ta, anh thì giết Connor rồi ngụy tạo bằng chứng đổ tội cho Isla qua quyển sách nghiên cứu ngôn ngữ dòng tu. Thực sự là cô ta là cảnh sát nên phải đánh thuốc mê mới có thể đâm một cách dễ dàng như thế, và vì thuốc nên cô ta không thể để lại dấu hiệu trước khi chết được.

– Thật nực cười, ông nói như thế khác nào vu khống!

– Ồ không, tôi có bằng chứng chứ. Nhưng hãy từ từ đã. Vụ án trong nhà kho xảy ra, anh lại nhận xuống dưới bật cầu giao điện, ngoại trừ tôi thì không ai nghi ngờ là tại sao anh lại biết rõ đường trong căn nhà khổng lồ này ư. Điều đó chứng tỏ có những mối quan hệ ở đây, và hẳn họ đã quen anh từ trước. Ở đây, chỉ có tôi là xa lạ để khiến cuộc gặp mặt hôm qua trở nên thú vị. Cái chết của quản gia cũng không phức tạp đến thế, thực tế do trời mưa nên việc dây có cháy hết hay không thực sự rất nguy hiểm cho hung thủ, vật liệu còn sót lại cũng có thể tra ra khá nhiều điều. Cách thức thực sự là ông Thomas đây đã dùng chiếc gậy hái táo để móc vào then cửa và kéo chúng khít vào với lỗ cài từ chiếc lỗ thông gió trên trần nhà kho. Có nhiều chiếc lỗ như vậy, và ông đã di chuyển ra sau, rút lấy cái móc rồi thả chiếc gậy xuống, rõ ràng có vết gậy trượt ở góc nhà. Tất cả những thứ phức tạp kia là để ông ngụy tạo chứng cứ hướng vào Isla. Nhưng hoàn hảo quá sẽ sinh nghi ngờ. Điều làm ông ngạc nhiên là Isla lại không hề biện minh gì và chấp nhận mình là hung thủ. Đó là vì anh là bố của 1 trong 2 đứa trẻ của cô Isla. Cuộc tình ngang trái cận huyết mà ông Dan không bao giờ muốn nhắc tới. Vậy là dù cho chính ông, Thomas, đổ tội cho cô Isla, và mặc dầu cô ta biết điều đó, cô ta cũng không phản kháng. Cô Isla sẽ phải ra toà vì bao che kẻ phạm tội.

– Nhưng nào tên khốn nạn Thomas có chịu còng tay, hắn nhảy bổ vào viên cảnh sát đang đứng đó rồi rút súng của mình ra uy hiếp mọi người, hắn ngồi lên xe và lái đi, gạt nước mắt trong tuyệt vọng. Hắn xin lỗi Isla vì đã lợi dụng cô và xin lỗi bố mình, hắn ôm lấy con mình rồi thả về với mẹ và lái xe đâm thẳng vào cây xoan cổ thụ. Chuỗi ngày kinh hoàng của gia tộc Gelbero đã dừng lại, tên ác ma đã chết đi vì sự ích kỷ của bản thân. Isla trở nên trầm cảm, Jack bỏ học trở thành một nhạc sĩ buồn rầu, ông Dan qua đời không lâu sau đó. Tên làm vườn cũng trở về quê nhà, ám ảnh và tuyệt vọng. Mọi tài sản trong thị trấn đều thuộc về Jack, cháu nội của ông, trừ căn biệt thự do Isla thụ hưởng.

Kyle nhìn lại đống hồ sơ và thốt lên:

– Lòng người thật đáng sợ!

Nhưng ông cũng lướt qua hình ảnh chiếc gạt tàn trong phòng mình, trên đó có một mảnh xước nhẹ. Kyle băn khoăn: “Bi kịch nhà Gelbero thực sự đã kết thúc như vậy ư?”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s