DREAM OF ANNIE – CHỬ THỊ KHÁNH NHI

Lớp – Trường: 12D4 – THPT Ngọc Hồi

Annie ở giữa vùng đất rộng ấy, giờ đã là nửa đêm. Cô chưa ngủ, cũng không có suy nghĩ gì phức tạp. Chỉ là ở giữa màn đêm, sự yêu thích của cô với thiên hà là khoảng trống vô định. Với một người bình thường mà nói, cô không có khả năng tiếp cận vào nó, trong vô vàn giấc mơ, Annie muốn mình chạm tới hàng triệu ánh sáng đó.

Cô trở về phòng, trước mắt cô vẫn là cánh cửa rộng. Cô muốn cảm giác được vũ trụ bao quanh luôn ở bên, tới khi trời sáng. Annie bắt đầu chìm trong thế giới vô ảo, cô nhắm mắt, bắt đầu tưởng tượng và cũng cầu mong giấc mơ được gửi tới có thể làm cô hài lòng.

Trạm nghiên cứu

Chiếc tàu nghiên cứu này thật đặc biệt. Nó nằm lơ lửng giữa mặt đất nơi con người đang sinh sống mà bề nổi đã ra khỏi vỏ trái đất, giao thoa với không gian vũ trụ.

Annie lúc này đã trở thành người phụ trách trên con tàu. Vài ngày trước, một sự va chạm kì lạ đã xảy ra, một vật thể không xác định đã sượt qua. Đội nghiên cứu của Annie đã thu thập được một chất lỏng trông hình hài như não bộ con người nhưng cũng chưa gây ra điều gì bất thường cả. Và họ đang khởi động việc nghiên cứu nó.

– Annie, cô nghĩ đây có thể là thứ gì được chứ?

– Tôi cũng chưa biết mình phải làm gì để giải trình nó nữa. Nhưng nhìn này, các tế bào trong hình khối không ngừng xoay chuyển, điều này chứng minh trong nó tồn tại một sự sống.

– Và nó đến từ ngoài không gian. Thay đổi lớn đây. (Andrew lắc đầu nói)

– Đưa nó tới đây, phải giải gen chứ. Hãy dùng Sanger trình tự cổ điển, thiết lập bốn phản ứng PCR, chỉ một loại duy nhất của ddNTP được trộn lẫn với dNTP thường gắn huỳnh quang nhé.

Andrew không nói, cậu bắt đầu tập trung vào việc giải gen. Thế nhưng lại một bất ngờ khác tới.

Thế giới song song

Dù làm việc ở nơi nửa chừng này, nhìn mọi vật giữa trái đất và vũ trụ nhưng Annie chưa bao giờ gặp chuyện này. Khi Andrew đang đọc lệnh giải gen trên màn hình, thì một chiếc hố đã xuất hiện. Không phải ở ngoài không gian , mà trong chính con tàu đang có sự liên kết với vũ trụ bên ngoài.

Tất cả mọi đồ đạc trong khoang xoay chuyển, và bay lơ lửng. Vậy tại sao giờ nó mới lơ lửng cơ chứ, tại sao nó lại cố định như đang ở trong phòng thí nghiệm trên mặt đất?

Trong thế giới con người ưu tiên khoa học để tạo ra một nền văn minh tiên tiến có thể liên kết với các hành tinh khác. Thì họ đã tính toán và có một bước ngoặt rất lớn khi thay đổi được lượng lực hấp dẫn tác động vào khoảng không. Cũng có thể nói sẽ có nhiều người không cần phải là nhà nghiên cứu hay nhà du hành cũng có thể đến ranh giới giữa vỏ trái đất và vũ trụ quan sát một cách gần gũi thế giới hành tinh kia. Và trạm nghiên cứu của Annie cũng là một loại vật thí nghiệm duy trì mối liên kết đó.

Lực hút của chiếc hố này quả nhiên khác lạ, nó chỉ xáo tung mọi và mà không hút gì theo, và tất nhiên ngoại trừ Annie, Andrew, bao gồm cả thứ đang được nghiên cứu kia nữa.

Tuy nhiên Annie cũng rất vô cùng bình tĩnh khi bị kéo vào.

Nó khác lạ so với những gì cô luôn nhìn thấy. Lại một thế giới mới, ở đây bao trùm là màu sắc rất tươi mới, nhưng lại có rất nhiều các đường đường dẫn. Các đường dẫn đó được gắn kết từ cách đường mạch nhỏ, mỗi mạch đó lại là một màu sắc. Annie cảm giác có nguồn điện phát ra từ đó. Cô đang lấp lửng trong thế giới xa lạ ấy, bàn tay vẫn cố bám vào khoang. Rõ ràng trong đầu cô đang suy nghĩ, buông tay để lạc vào đó, đi sâu để phá bỏ sự tò mò của mình hay là thoát khỏi.

Cuối cùng là thoát khỏi. Vật lạ kia cũng biến mất.

Cuộc rượt đuổi

Mọi thứ quay trở về bình thường, dụng cụ trong khoang bị vỡ rất nhiều. Annie và Andrew vẫn còn chút thất thần. Họ dọn dẹp và bước ra ngoài. Dưới này, sinh hoạt của sự sống vẫn diễn ra theo đúng quỹ đạo. Trạm của Annie với cô mà nói không khác gì một thế giới riêng xa lạ với cuộc sống ở đây.

Annie bỗng hoảng loạn, trước mắt cô là một nhóm người kì lạ. Và họ bắt đầu, rượt đuổi…

Cô chạy dốc sức, chạy cả quãng đường dài nhưng vẫn không hiểu họ là ai và tại sao. Mọi thứ vắng lặng bóng con người, có thì cũng chẳng quan tâm đến cô. Đuối sức, Annie ngã xuống từ vách cao xuống. Vậy là hết rồi, một người ham khám phá, ham sống như Annie lại chịu chấp nhận vậy sao?

Phải, cô sợ cái chết. Nhưng lần này vũ trụ cứu cô một mạng. Cô ngã xuống tưởng mình xong rồi, ngẩng mặt lên và cô chẳng bị sao cả. Annie hít một hơi đứng dậy. Trực giác nói với cô rằng có gì đó bất ổn. Mọi thứ nhẹ như bâng, kể cả mặt đất này, việc cô chạy nhanh hơn cũng vậy. Có gì đó đã dịch chuyển.

Có phải là do sự xuất hiện của chiếc hố kia không? Annie không tìm được câu trả lời chắc chắn. Còn đám người kia, nghĩ rằng cô đã chết. Họ bước đi.

Annie không điềm tĩnh như trước, cô không tìm thấy Andrew. Còn đám người kia, họ có vóc dáng rất giống loài người, nhưng khuôn mặt thì lại dị dạng tới khó tin. Annie bất giác nhớ tới vật lạ giống như bộ não kia. Hẳn tất thảy các sự kiện đều liên quan tới nhau.

Đám người đi tới một trạm không gian. Annie thấy Andrew đang nằm gục ở dưới. Có lẽ cậu ta đã bất tỉnh. Trực giác bảo cô nhất định phải leo lên trạm.

Bên trong ra sao, cô cũng không rõ, cô giờ đang chẳng có gì. Bằng cách nào chứ?

Vậy nên cô đánh liều, sẽ đánh thẳng trực diện.

– Xin chào, cuộc rượt đuổi lúc nãy khá thú vị. Nhưng mọi thứ quá khó hiểu, các anh đang làm gì vậy?

Đám người kia bấm một chiếc nút trên áo.

– Lấy lại đồ đánh rơi, cũng không ngờ lại rơi vào trạm nghiên cứu. Tiếc thay là hai người đã thấy hành tinh của chúng tôi rồi.

Thì ra ở đó có thể chuyển đổi được ngôn ngữ.

– Còn chuyện trái đất của chúng tôi đang đảo lộn là sao đây?

– Một sự cố nhỏ khi di chuyển trong hố đen.

Annie bỗng cảm thấy trống rỗng. Họ tốt hay xấu. Annie cuối cùng có câu trả lời.

– Chỉ khi chúng tôi khắc phục xong, mọi thứ sẽ về đúng quỹ đạo.

Tuy nhiên, tất cả chỉ có hai người biết.

Họ tiến tới Andrew, gắn vào cậu ta một thiết bị vô hình.

– Chỉ cần tiết lộ, thiết bị này sẽ khiến trái đất đảo lộn lần nữa.

Bừng tỉnh

Annie thức giấc, cô không rõ mình vừa trải qua gì nữa. Một chút mơ hồ nhưng cô muốn nhắm mắt lại để kiểm nghiệm. Nhưng không thể, tất cả trở về hiện tại. Chỉ là dường như cô vừa thấy được tất cả ước nguyện của mình. Một ước nguyện được bay bổng giữa dải thiên hà, một niềm tin rằng thế giới song song thực sự tồn tại mà cũng không mù quáng. Cô chỉ muốn được tận mắt nhìn thấy nó, chứ chẳng muốn tiến sâu để phá vỡ sự yên bình.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s