RỰC SÁNG – MISHITO

Lớp – Trường: 12D8 – THPT Trần Phú – HK

Người ta thường hay kể về một cậu mèo tam thể, ngồi trên Mặt Trăng và cố gắng chạm tới thứ gì đó giữa ngân hà rực sáng.

“Nghe hoang đường quá đi. Một con mèo mà lại sống được ngoài vũ trụ, đã thế còn ngồi được trên Mặt Trăng à?”

“Cậu là một chú chó không có chút mơ mộng nào cả, Saturn. Cậu không thấy rằng đó là một câu chuyện rất huyền bí và đáng để suy nghĩ về à?”

“Đợi chừng nào tớ tận mắt nhìn thấy đi. Còn bây giờ, ra ngoài giùm cái, tớ muốn đi ngủ. Đêm rồi đó. Ngủ ngon, Gogo.”

Cô chó tên Gogo trừng mắt nhìn bạn mình, nhưng sau đó chỉ thở dài, bốn chân sải trên sân vườn mềm mại, và quay về chiếc nệm thân yêu.

“Dù mình thừa nhận là mấy cái chuyện đó quá sức phi lý và chắc chắn là thành phẩm của sự bịa đặt, nhưng mình vẫn hơi tò mò. Cậu mèo đó muốn chạm vào cái gì vậy nhỉ?” – Saturn lầm bầm chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, rất nhanh sau đó đã chìm vào giấc ngủ, nhưng thắc mắc ấy vẫn cuốn lấy tâm trí, len cả vào trong “một thế giới khác”.

__________________________

Saturn tỉnh giấc và thấy bản thân đang nằm trên cái gì lạo xạo ghê gớm, chẳng êm ái như cái nệm ở nhà gì cả. Cậu bực dọc mở mắt ra, không hiểu tại sao mình bị đánh thức, nhưng thay vì hét lên mấy tiếng kiểu “Không định cho người ta ngủ hả?”, cậu lại im thin thít. Vì trước mặt cậu bây giờ, là một chú mèo.

Chú mèo ngồi cách đó không xa, mắt hướng về ánh sáng phía trước, và miệng ngâm nga giai điệu nào đó mà Saturn không biết tên – dù cậu thấy quen thuộc lắm. Chú mèo bỗng ngưng không hát nữa khi bị giật mình bởi tiếng động phía sau.

“Xin lỗi nhé, tớ vừa trượt ngã do địa hình ở đây kì cục ghê.” – Saturn giơ một chân gãi đầu.

“Lâu lắm rồi tớ mới có khách đấy. Tớ là Calico. Tên cậu là gì thế?” – Chú mèo có vẻ hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười hớn hở.

“Tớ là Saturn.” – Saturn có nghĩ qua rồi, cậu ấy tên Calico vì cậu ấy là mèo tam thể. Trời, ước gì cậu có thể đặt một cái tên khác cho Calico – Sparkle chẳng hạn, vì nghe đặc biệt hơn nhiều, mà cũng rực rỡ y hệt cậu ấy luôn.

Lúc nghe tên vị khách, Calico nghệt cả mặt ra, sau đó bước từng bước lại gần Saturn. Khi cả hai chỉ còn cách nhau một khoảng nhỏ tới mức có thể nghe rõ tiếng thở dồn dập vì hồi hộp, Calico áp trán mình vào trán Saturn, và một giọt nước mắt lăn xuống má cậu.

“Này, cậu có biết tên cậu nghĩa là gì không?”

“Ừm, hình như là, Sao Thổ?” – “Ấy, sao tự nhiên thân mật vậy nhỉ, ngại quá”, Saturn nghĩ thầm. – “Nhưng mà, sao cậu lại khóc thế? Tớ làm gì sai à?”

Calico lắc đầu, “Không có đâu, tớ hạnh phúc lắm. Vì cuối cùng, tớ cũng gặp được cậu rồi.”

Saturn nghĩ rằng mình nên tin vào mấy điều chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng, ví như định mệnh, hay một cậu bạn mới lần đầu gặp đã hạnh phúc đến chảy cả nước mắt.

Calico ra hiệu cho Saturn đi lên phía trước, và bây giờ, Saturn mới có cơ hội biết được “thứ” mà Calico vẫn luôn hướng mắt tới, và luôn muốn chạm vào.

Đó là Sao Thổ.

“Tại sao?”

“Chúng mình là những kẻ canh gác, được các vị thần giao cho nhiệm vụ bảo vệ Sao Thổ. Tớ không nhớ rõ thời gian lắm, nhưng chúng mình quen nhau từ rất lâu rồi. Khoảng 29,5 năm trước, khi Sao Thổ hoàn thành một vòng quay quanh Mặt Trời, cậu đã biến mất. Lúc đó tớ rất hoảng loạn, và đã chạy khắp hành tinh để tìm cậu luôn đấy, nhưng cuối cùng chẳng thấy cậu đâu cả. Tớ còn cứ nghĩ cậu chơi trốn tìm cơ, nhưng làm gì có ai lại chơi một trò chơi suốt mấy chục năm chứ.

Cậu biết không, Sao Thổ được đặt theo tên của Saturn – vị thần cai quản nông nghiệp và thời gian của La Mã, với nguyên mẫu là thần Cronus ở Hy Lạp. Thần Cronus là người cai quản Sao Thổ, và khoảng vài năm một lần, thần sẽ tới thăm chúng mình. Tớ đã hỏi thần về lí do cậu biến mất, và thần nói rằng cậu đã được chọn làm phụ tá cho kẻ canh gác của một hành tinh khác – Trái Đất. Cậu biết Gogo đúng không? Cô ấy chính là bảo vệ chính đấy. Thần còn nói thêm rằng cậu sẽ phải ở đó cho tới khi Sao Thổ hoàn thành vòng quay quanh Mặt Trời tiếp theo.

Trời, cậu không biết rằng tớ hạnh phúc tới mức nào khi biết rằng cậu vẫn còn sống đâu. Với tớ, cho dù không được gặp cậu, nhưng chỉ cần cậu tồn tại, tớ sẽ sẵn sàng chờ đợi cho tới khi nào khi thấy cậu thì thôi. Lúc cậu nói ra tên của mình, tớ đã vui lắm đấy!”

Saturn ngơ ngẩn, và những tưởng cậu ấy sẽ hét lên rằng “Chuyện này thật hoang đường, tớ muốn về nhà!”, thì cậu ấy lại chỉ nhìn Calico bằng ánh mắt rất đỗi tha thiết:

“Calico, để hoàn thành một vòng quay quanh Mặt Trời, Sao Thổ mất tới 29,5 năm Trái Đất đấy. Cậu, vẫn luôn chờ tớ như vậy à? Cậu không thấy mệt mỏi sao? Với cả, sao tớ không nhớ bất kì điều gì thế?”

Calico chớp mắt, “Không có đâu, tớ hát suốt ngày nên không chán gì cả. Với lại, tớ đang chờ người bạn mà tớ yêu thương nhất mà, cho dù có cần một nghìn năm thì tớ cũng thấy xứng đáng. Ừm, tớ nghi là thần Cronos có “mượn” trí nhớ của cậu đấy, chắc để phòng trường hợp cậu đòi quay về Sao Thổ.

Nhưng mà, kệ mấy cái đó đi. Tớ nhớ cậu nhiều lắm đấy, bây giờ, tớ sẽ không để cậu đi đâu nữa!”.

Calico ôm lấy Saturn, và hai đứa đều ngã lăn ra đất. Nhưng lần này, Saturn không còn thấy da thịt mình đau điếng vì chạm phải sỏi đá nữa, vì tay của Calico đã vòng qua lưng cậu rồi.

“Tớ sẽ không đi đâu nữa, tớ hứa đấy. Tớ sẽ ở đây với cậu, mãi mãi.”

_____________________

“Nhưng tại sao cậu lại đợi tớ trên Mặt Trăng mà không phải sao Thổ thế?

“Vì Sao Thổ là “vua của các mặt trăng” đấy. Nó có tới 82 vệ tinh, hay mặt trăng, ở xung quanh luôn. Tớ cũng muốn là một trong số đó, luôn ở bên cạnh cậu, xoay vần vì một mình cậu thôi.”

‘Tớ gọi cậu là Sparkle được không? Vẻ ngoài của cậu phát sáng như tâm hồn cậu ấy.” – Saturn tha thiết.

“Cậu vẫn luôn gọi tớ như thế mà.” – Calico cười khúc khích.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s