CUỐN SÁCH HY VỌNG – VĂN CHÍ ĐỨC – HỒ THÙY DƯƠNG

Lớp – Trường: 11A2 – 11D3, THPT Phan Huy Chú – Đống Đa

– Ly, nhanh cái chân lên, sắp muộn giờ rồi!

Tiếng ông Kiên sang sảng vang lên từ dưới bãi đỗ xe, gấp gáp và tức giận. Mẹ của ông – bà Hoài vừa mới mất, gia đình ông tất tả chuẩn bị về quê tang mẹ. Thế mà cái con bé Ly này sao mà lề mề thế cơ chứ? Ông liếc nhìn đồng hồ với vẻ sốt ruột, bóng dáng Ly vẫn chưa xuất hiện, thay vào đó là chất giọng chua chát của vợ ông vọng lại từ trong xe:

– Kệ nó, nó không đi thì thôi. Đi thôi anh, muộn giờ.

Ông Kiên khẽ lắc đầu, rảo bước về phía chiếc xe hơi sang trọng. Tiếng động cơ gầm lên rồi lao vút đi, tất cả lại chìm vào yên lặng. Ly ngồi co mình dưới góc giường, đầu khẽ tựa vào khe tủ, tóc lòa xòa đầy khuôn mặt bé thơ che đi đôi mắt thẫn thờ vì mất mát. Từ bé đã chẳng có ai yêu thương nó, cả ba Kiên, cả mẹ Lan, cả người anh trai hơn nó hai tuổi có cái tên thật kêu – Hoàng Khôi – cái tên gửi gắm bao ước vọng tỏa sáng mà gia đình nó gửi gắm đến cậu đích tôn quý tử này. Duy chỉ có bà nội vẫn yêu thương nó vô điều kiện, chở che nó nó những trận đòn roi vô cớ của mẹ và dạy dỗ nó từng li từng tí. Vậy mà giờ bà cũng đã khuất núi, Ly lại bơ vơ trong mấy bức tường xa hoa lạnh lẽo chẳng đáng được gọi là “nhà”. Nó vẫn nhớ như in bóng hình bà ngồi bên cạnh thủ thỉ kể câu chuyện về bà thời còn trẻ, từng ngón tay gầy guộc khẽ nương theo mái tóc dài của Ly mà vuốt xuống thật yêu thương, đưa Ly về mấy chục năm về trước. Bà nó kể rằng, năm ấy bà là tiểu thư lá ngọc cành vàng của tiệm bốc thuốc Đông Y nổi tiếng nhất nhì đất Hà Thành, danh giá biết bao mà cũng tủi hổ biết bao. Thời của bà có mấy ai được thạo con chữ, bà Hoài cũng chỉ dám lẻn theo anh trai mà len lén học lỏm từ bức rèm cách vách. Tiếng thầy giáo vang lên trầm bổng như có sức thôi miên diệu kỳ, bà Hoài lại như đi lạc giữa vũ trụ kiến thức bao la. Thầy giáo của anh trai bà phát hiện bà rất có năng khiếu toán học, bèn đề đạt với cụ ông cho bà được đi thi học sinh giỏi. Nào ngờ cụ ông tức giận, cấm túc bà không được ra khỏi phòng và tìm người thầy giáo khác. Bà đành từ bỏ giấc mộng nghiên cứu khoa học mà an phận thủ thường làm một người con gái ngoan, gả chồng, theo chồng và sống đời luẩn quẩn. Nhưng bà vẫn chưa bao giờ hoàn toàn đầu hàng, bà tự tìm mua sách, ghi chép và ngồi học cùng cậu Kiên – con trai bà – từ những ngày đầu tiên cậu cầm bút. Bà dạy Ly cách hái sao từ rất sớm, chỉ cần một chậu nước giữa sân đình một đêm trời quang mây, Ly đã có cả ngàn vì sao nhảy múa trên nền gạch đỏ. Tất cả giờ đã chỉ là quá khứ. Ly vùi đầu vào gối, để mặc cho nước mắt chảy ra.

Tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên đánh thức nó khỏi cơn mộng mị đầy nước mắt, tiếng bà Lan tru tréo cất lên từ đầu dây bên kia:

– Xuống xe lấy đồ đi, bà nội để lại cho mày cái gì đây này, nhanh cái chân lên đấy!

Mở tấm giấy báo bọc cẩn thận bên ngoài, bên trong lộ ra cuốn sách toán học mà được xuất bản từ rất lâu, các trang sách của được in trên loại giấy khá cũ kĩ. Một mảnh giấy nhỏ nép vào bìa sách, trên ấy là mấy dòng chữ nghiêng ngả của bà: “Đây là cuốn sách đầu tiên người thầy giáo năm xưa tặng bà, mong bà tiếp tục con đường học vấn. Nay bà để lại cho cháu, cháu phải cố gắng học tập nên người.” Ly gạt nước mắt, gượng dậy bằng thân thể đau buồn đã mấy ngày chẳng ăn gì, bước đến bên cửa sổ và kiên định hướng ánh mắt lên bầu trời trăng sáng vằng vặc, nhất định thế, Ly sẽ học thật giỏi và chứng minh bản thân mình. Bà vẫn ở ngay phía bầu trời và che chở cho Ly, rồi chẳng điều gì có thể làm tổn hại đến nó được nữa. Lần này mình phải tự đứng lên thôi, Ly tự nhủ. Nó gạt sạch nước mắt rồi mở cửa bước xuống dưới nhà, phía sau cánh cửa phòng khép chặt sẽ là một đoạn đường mới.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc mà Ly đã học lớp 10. Cả nhà đang gấp rút chuẩn bị cho kì thi đại học của Hoàng Khôi, ai cũng nghĩ anh trai của Ly sẽ đỗ Đại Học Bách Khoa, làm rạng danh gia đình. Chẳng ai để ý đến Ly cũng đang đối mặt với cuộc thi thực hành vật lý ở trường. Với đề tài “Cầu gỗ chịu lực bằng que kem”, Ly gặp vô vàn khó khăn dù đã được các thầy cô hướng dẫn thật kĩ. Đắn đo mãi, Ly hạ quyết tâm gõ cửa phòng Hoàng Khôi.

– Anh…em nhờ anh cái này một chút được không?

– Có chuyện gì?

Hoàng Khôi ném cho Ly một cái nhìn sắc lẻm, một cơn lạnh gáy bất chợt chạy dọc sống lưng Ly. Hoàng Khôi vốn được cưng chiều từ nhỏ, hai anh em dù chung sống nhưng chẳng mấy khi nói chuyện với nhau. Có vẻ Hoàng Khôi cũng chẳng ưa gì Ly thì phải. Ly nhón chân bước vào phòng, tay chìa ra tập tài liệu nghiên cứu khoa học, ngập ngừng:

– Anh… anh có thể xem qua cho em phần được? Cái này khó quá em không làm được…

Hoàng Khôi lặng lặng giật tập tài liệu từ tay Ly, nhanh tay lật giở. Tiếng giấy loạt soạt vang lên giữa không khí ngại ngùng của hai anh em.

– Đây – Hoàng Khôi gạch một đường dài trên mặt giấy – em biết cái cầu của Da Vinci không? Kết cấu cơ bản của nó cũng kiểu vậy.

Anh liếc mắt qua mấy số liệu tính toán nhằng nhịt trên tập giấy dày cộp, ngón tay khẽ đẩy gọng kính:

– Cái quan trọng là cái điểm chịu lực chính của nó phải chịu tác dụng đều lên tất cả các trụ, nếu được thì em thử gắn nhiều que vào thanh gỗ cho nó vững hơn xem sao. Gắn chắc mà lực được chia đều thì không chỉ 5kg mà 10kg còn chịu được.

Gạt xấp giấy sang một bên, Hoàng Khôi nhanh tay tìm kiếm trên chiếc laptop sáng đèn trước mặt:

– Đây, em thấy mấy cái cầu như kiểu cầu Nhật Tân không? Những cái cầu dài như thế thì thường sẽ không chỉ kết cấu như cầu Da Vinci, như vậy sẽ không được an toàn, thay vào đó nó sẽ được thêm mấy cái cột cột nối dây, thấy không? Cái đó là để giảm tác dụng lực vào cầu, giúp cầu vững chắc và bền hơn. Những cái cột sẽ là trụ còn dây sẽ kéo lực bị kéo xuống của cầu. Chia ra nhiều điểm trên cầu sẽ càng có tác dụng chống lực kéo hơn. Ví dụ như cầu gỗ của em thì chỉ cần làm theo đúng kết cấu đó bằng que gỗ là xong…

Từng ngón tay gầy guộc của Hoàng Khôi lướt trên mặt giấy, giọng giảng trầm ấm đầy tỉ mỉ, mắt Ly như sáng lên theo từng lời Hoàng Khôi nói. Từ e ngại người anh trai dương quang vô hạn này, Ly dần cảm phục và mến mộ tài năng của anh hơn. Hiểu được đã khó, truyền tải kiến thức cho người khác cũng được hiểu lại là chuyện khó hơn gấp vạn lần. Vậy mà Hoàng Khôi còn chẳng phải nhíu mày lấy một cái, ánh mắt cũng chẳng hề xao động nhưng lời giảng của anh in sâu vào tâm trí Ly một cách minh triết và dễ hiểu hơn bất kì tài liệu nào khác. Khoảnh khắc ấy, ý chí của Ly bỗng bùng lên như trảng lửa âm ỉ lâu ngày gặp gió lớn, Ly chỉ muốn vượt qua người anh trai xuất sắc này – không chỉ để giành lấy sự công nhận xứng đáng của gia đình, mà còn là vượt lên một đối thủ xứng tầm về học thức – một sự ganh đua đầy tính nhân văn của những người ham mê khoa học.

Ngày Hoàng Khôi nhận được thông báo trúng tuyển hệ Sinh Viên Tài Năng của trường Đại học Bách Khoa Hà Nội cũng là ngày Ly bị đánh trượt khỏi giải Vật Lý, thiếu trụ giảm lực làm cây cầu của Ly đổ sập trước quả tạ 6kg dù đã được gia cố kỹ càng. Ngôi nhà như phân tách làm hai nửa: dưới nhà ồn ã tiếng cụng ly, sáng choang đèn điện, tiếng chúc mừng rôm rả; phòng của Ly khóa trái, lặng thinh và tĩnh mịch, rèm kéo bốn phía. Cú ngã đầu đời bao giờ chẳng đau, Ly hoàn toàn sụp đổ và tiều tụy khi nghe tin mình trượt giải. Chẳng một ai để tâm đến con bé mười sáu tuổi đang oằn mình trong thất vọng, mọi điều tốt đẹp còn đang bận tụ quanh hào quang của Hoàng Khôi. Bỗng có tiếng gõ cửa, đôi mắt sáng như sao của Hoàng Khôi xuất hiện phía sau cánh cửa nặng nề, anh liếc Ly đang gục mặt trên bàn học, thấp giọng bảo:

Đã giúp đến thế rồi mà còn trượt giải, xem lại sự bất cẩn ngu ngốc của em đi, đồ thảm hại chỉ biết khóc.

Câu nói của Hoàng Khôi như một giọt nước tràn ly, Ly hệt như một quả bóng bị bơm căng đến phát nổ, con bé đứng phắt dậy, bước thẳng đến chỗ Hoàng Khôi đang đứng, hai tay như được ma xui quỷ khiến, đẩy mạnh Hoàng Khôi về phía sau.

– Anh cút đi!

Hoàng Khôi mất đà, loạng choạng ngã ngửa về phía sau. Tiếng động lớn đã làm mọi người dưới nhà chú ý, bà Lan vội vàng chạy lên phòng Ly với nỗi bồn chồn vô kể. Hoàng Khôi bàng hoàng ngồi bệt dưới đất, máu nhỏ thành từng giọt xuống sàn gỗ, tóc bết một mảng vì ướt máu. Bà Lan trông thấy con trai ngã đến máu chảy lã chã thì kinh hãi hét lên một tiếng, đoạn liếc thấy Ly đang đứng từ trên lan can nhìn xuống, bà đã thoạt hiểu vấn đề. Bà bước lên chỗ Ly, đôi mắt hằn những tia máu.

“ĐỐP”

Một cái tát trời giáng, Ly lảo đảo nghe tiếng bà Lan rít lên bên tai:

– Mày lại còn dám đẩy ngã con trai tao, đồ tai ương này, tao nên bóp chết mày từ khi mày chào đời mới đúng!

Bà Lan túm lấy cái đuôi ngựa thật dài của Ly, giật mạnh làm chiếc dây buộc tóc đứt lìa, mấy hạt châu trang trí rơi xuống sàn lộp độp như tiếng mưa xối xả, như tiếng sấm chớp cay nghiệt dội xuống ngôi nhà này. Bà Lan vẫn hùng hổ sấn tới chỗ Ly mà cào cấu. Bất chợt, đôi tất bèo nhún đắt tiền của bà đạp lên mấy hạt châu lăn tròn trên sàn gỗ trơn bóng, thân hình mỡ màng đổ rạp về phía chiếc cầu thang dốc đứng. Ly giật mình, hét lên một tiếng:

– Mẹ!

Ly lao về phía bà Lan, lấy hết sức đẩy bà về phía bậc thềm, còn nó thì đập thẳng người xuống những bậc thang vô tình. Trước lúc hai mi mắt sụp xuống, Ly mơ màng thấy ánh mắt thẫn thờ của bà Lan và bóng dáng Hoàng Khôi đổ sụp xuống bên cạnh mình.

Không biết bao lâu sau ấy nữa, Ly tỉnh dậy với cơn đau đầu nhói buốt. Một người phụ nữ trung niên xuất hiện trước tầm mắt Ly, giọng bà reo lên như tiếng chuông ngân vui mừng:

– Ôi, Ly con, con tỉnh rồi.

Ly chống tay muốn ngồi dậy thì bị người phụ nữ nọ cản lại, Ly khẽ cất tiếng hỏi:

– Bác… bác là ai ạ?

– Bác là Chúc An, còn đây là bệnh viện. Con đã ngủ gần 2 ngày rồi đấy con yêu à, con có thấy khó chịu ở chỗ nào không?

Ly hướng ánh mắt ngờ vực đến người phụ nữ tên Chúc An, lục tung trí nhớ cũng chẳng nhớ ra là ai. Thấy Ly có vẻ cảnh giác, người phụ nữ cười xòa:

– Bác là chị gái của bố con, bác Chúc An đây mà.

Rồi bác Chúc An ngồi xuống bên cạnh Ly, khẽ siết tay Ly và thủ thỉ:

– Trước lúc bà con mất, bà con đã ủy thác cho bác nuôi nấng con và đưa con đi thoát khỏi cái gia đình tai ương ấy. Bác định để con học hết lớp 12 rồi mới đưa con đi, nhưng sau việc này bác không thể yên lòng cho con ở lại với người phụ nữ ác độc kia nữa. Con à, con có muốn vào Sài Gòn với bác không?

Ly khẽ cụp mắt, hồi tưởng lại quãng thời gian kinh hoàng mà Ly phải trải qua dưới mái nhà ấy. Ly thoạt nghĩ đến bố, đến mẹ, đến Hoàng Khôi, nhớ đến lời bà dặn. “Ở lại thì chết mất”, Ly thầm nghĩ. Nó hướng đôi mắt về phía bác Chúc An, khẽ nói:

– Vâng, con đi với bác.

Thời gian thấm thoắt trôi thật nhanh, chẳng mấy chốc mà đã qua 2 năm kể từ ngày Ly bỏ Hà Nội cùng ký ức ám ảnh mình lại đằng sau lưng, cùng bác Chúc An vào Sài Gòn. Não bộ như một hệ thống bảo vệ con người khỏi đau thương, những tháng ngày kinh hoàng dưới mái nhà u ám kia nhanh chóng phai nhạt trong tâm trí Ly, nó chỉ còn nhớ mang máng rằng ngày theo chân bác Chúc An làm thủ tục ở sân bay Nội Bài, chẳng có một ai đi theo tiễn nó, Ly trơ trọi giữa chốn sân bay người đến kẻ đi tấp nập. Vậy mà đặt chân xuống Tân Sơn Nhất, điều đầu tiên mà nó nhận được lại là cái ôm ấm áp của chị Diễm Hằng – con gái bác Chúc An. “Đây mới là nhà chứ”, mắt Ly khẽ rung lên vì hạnh phúc, sau này hẳn mọi bước đường sẽ thật khác, sẽ chỉ có hạnh phúc và nắng ươm thật vàng.

Nhờ học hành chăm chỉ cùng sự thông minh vốn có, Ly trúng tuyển vào trường Đại Học Công Nghệ Thành Phố HCM với số điểm đáng ngưỡng mộ, cả nhà đều vui mừng vô cùng, ngay cả đôi mắt vốn nặng nề của Ly cũng ánh lên niềm kiêu hãnh vô bờ. Cố gắng không ngừng nghỉ, ngay năm học đầu tiên, Ly cũng đã được chọn vào đội thi Khoa học của trường ra Bắc tham gia Robology – 1 cuộc thi chế tạo mô hình nổi tiếng toàn quốc, nơi hội tụ của rất nhiều các sinh viên xuất sắc từ nhiều trường đại học khác nhau. Lần này trở lại Hà Nội, Ly không còn là cô bé mười sáu tuổi chùn bước trước sóng gió mà cuộc đời đổ ập xuống, bên phải có bác Chúc An, bên trái có chị Diễm Hằng, sau lưng có đồng đội, trước mặt là tương lai rộng dài, Ly đi từng bước vững chắc thật tự tin đến Robology với ước mơ quán quân toàn quốc.

Đặt chân vào nhà thi đấu, Ly cùng đồng đội nhanh chóng thu hút sự chú ý của khán giả với tư cách là đại diện của HUTECH – đại diện nổi tiếng của khu vực miền Nam với thực lực đáng gờm. Cuộc thi nhanh chóng bước vào vòng thi đầu tiên, chủ đề thi năm nay là chế tạo ô tô mini chạy bằng năng lượng mặt trời – một đề thi được đánh giá cao với độ khó và độ ứng dụng đều ở mức khó nhằn. Nhanh tay phân tích đề, kiến thức bắt đầu chảy qua thần kinh Ly: “Điện mặt trời là nguồn điện được chuyển hóa từ ánh nắng mặt trời thông qua các tấm pin năng lượng dựa trên hiệu ứng quang điện của các chất bán dẫn bên trong tấm pin, ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào pin mặt trời sẽ được biến đổi thành dòng điện một chiều theo hiệu ứng quang điện dòng điện một chiều này sẽ được thiết bị chuyển đổi dòng điện kích lên thành dòng điện xoay chiều sin chuẩn 220v có cùng công suất và tần số với điện lưới, thông qua sạc sẽ sạc đầy hệ thống ắc quy lưu trữ…” Ngước mắt lên nhìn đồng hồ bấm giờ phía khán đài, một gương mặt quen thuộc lướt qua tầm mắt Ly: Hoàng Khôi.

Ly như bị ai đập một nhát thật mạnh phía sau đầu, cơn choáng váng truyền tới như luồng điện cao áp làm tê liệt mọi tri giác của Ly. Ký ức ùa về, hình ảnh Hoàng Khôi cặm cụi tính toán cùng đồng đội trông vẫn hệt như hình ảnh anh tính từng số liệu trong bài làm cây cầu bằng que kem của Ly 2 năm về trước. Anh trông vẫn vậy, dáng người cao và vững chãi toát ra hào quang vô hạn không thể che giấu, ngực áo cài huy hiệu Đại Học Bách Khoa Hà Nội lấp lóa càng làm Hoàng Khôi trở nên nổi bật giữa đồng đội của anh. Hoàng Khôi khẽ ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Ly, trong thoáng chốc anh cũng sững sờ, rồi anh lại vội cúi xuống tiếp tục tính toán để che đi sự bối rối của mình. Bỗng một bàn tay đập thật mạnh vào vai Ly, đưa Ly thoát khỏi nỗi bàng hoàng ban nãy. Tiếng đồng đội vang lên ngay sát bên tai:

– Ly, Ly! Tập trung vào nào, cố lên!

Chuông báo kết thúc vòng 1 vội vã vang lên, các đội thi thở hắt ra trong sự căng thẳng. Vòng 2 sẽ là quá trình lắp ráp mô hình và chạy thử nghiệm cho chặng đua ở vòng 3. Ly vừa hoàn hồn, dần dần lấy lại hơi thở sau phút nhìn thấy Hoàng Khôi. Nhưng huyết quản nó sôi sục đến lạ, cả trái tim cũng dồn dập nảy lên trong lồng ngực. Phải rồi, giờ Ly đâu còn là con bé im lìm của ngày xưa, nó đã trở thành một cô sinh viên đứng ngang hàng với Hoàng Khôi trên đường đua đến vinh quang, ước vọng ganh đua năm nào lại được thổi bùng lên đầu ngọn gió, Ly hoàn toàn phấn khích và háo hức cho cuộc đua lần này. Vòng 2 nhanh chóng bắt đầu, Ly cùng đồng đội bắt dần làm việc hiệu quả và chính xác hơn, với những nguyên lý được Ly vạch sẵn một cách rõ ràng, phần lắp ráp mô hình của đội Hutech diễn ra nhanh chóng và gần như không gặp trở ngại gì. Chỉ cần chạy thử nữa là xong, Ly chống tay hai lên eo, ngón cái như cấu siết vào thân hình nhỏ bé vì căng thẳng. Chiếc xe sáng đèn, bắt đầu chạy theo sự điều khiển của đội. Ly mừng như phát điên lên, “Thành công rồi!”, một giọng nói reo lên trong đầu nó. Chiếc xe bon bon chạy với tốc độ ngày càng nhanh, tránh các chướng ngại vật một cách thành thục và chuẩn xác. Tưởng như đã nắm phần thắng trong tay, bỗng chiếc xe của đội HUTECH ngừng lại, khẽ “tách” lên một tiếng rồi im lìm đứng lại trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Ly cùng đồng đội cùng lao đến, tìm mọi cách phục hồi mà chiếc xe vẫn không hề có động tĩnh. Tại sao thế nhỉ, vì lẽ gì cơ chứ? Nước mắt Ly đã bắt đầu chực chờ trên hàng mi, mỗi lần sắp chạm đến thành công thì nó lại trượt dài trong hụt hẫng và thất vọng. Chuông báo vòng 2 khép lại như dấy lên nỗi hoảng sợ kinh hoàng trong lòng nó, lại một lần nữa thất bại hay sao? Ly gục mặt xuống bàn, mọi suy nghĩ dần lịm đi giữa một vạn câu hỏi rối rắm quay cuồng. Bỗng một bàn tay đập lên vai nó, là bác Chúc An. Ly ôm chầm lấy bác, khóc òa lên trong nỗi tức tưởi khó có gì che giấu nổi. Bác Chúc An lại khẽ vuốt tóc nó chầm chậm, ôn tồn cất tiếng:

– Con à, đừng vội nản lòng. Cuộc sống muôn hình vạn trạng, mỗi điều nhỏ nhặt trong đời xảy ra đều là một chiếc bánh răng dẫn ta tới tương lai. Có thể ta tuyệt vọng lúc ấy, nhưng sau này nhìn lại, biết đâu ta sẽ lại cảm ơn những vấp ngã ấy đã giúp ta trưởng thành, đúng không con? Con ơi, đời đâu có lúc nào cũng được suôn sẻ thuận lợi? Con có nhớ lúc mới vào Sài Gòn, bác dẫn con đi Thảo Cầm Viên, vào Nhà Gương không con? Ở chiếc gương này mình vẫn là mình, vậy là nhìn sang chiếc gương đối diện mình đã biến thành một hình dạng nào chẳng rõ. Đời như một viên kim cương ấy con ạ, nhìn góc này nó chỉ là cục than, nhưng xoay một lát, nhìn theo một góc khác thì nó đã biến thành thứ đá quý hàng trăm triệu. Bác nói thế, Ly con có hiểu ý bác không?

Ly khẽ nhíu mày, từng lời bác nói nhảy múa trong đầu nó. Bỗng một ý tưởng lóe lên giữa tâm trí, Ly lại ôm chặt lấy bác Chúc An rồi hào hứng trở lại sàn thi đấu. Chuông báo vòng 3 bắt đầu vang lên, Ly gọi đồng đội lại để bàn bạc. Dù nắm rõ nguyên lý nhưng đội Ly đã tạo ra một lỗ hổng lớn, Ly cùng đồng đội lật lại vấn đề, suy xét nguyên do từ nhiều góc độ khác nhau rồi nhận ra, thì ra quy trình lắp ráp đã bỏ qua sức chịu lực và khả năng chịu nhiệt của chất liệu làm xe, phần dây dẫn do bị chèn giữa các thiết bị phụ trợ nên càng chịu áp lực nhiệt, dẫn đến chập mạch giữa chừng. Đội HUTECH nhanh chóng sửa chữa lại sản phẩm. Chặng đua ở vòng 3 đã bắt đầu, bản đồ mã hóa mạch điện được ban giám khảo tải lên với thời gian giải đề là 2 phút. Đội thi giải thành công bản đồ mã hóa nhanh nhất sẽ được cộng điểm thưởng vào kết quả chung cuộc, rất nhanh Ly đã làm ra và bấm chuông, trả lời thật to câu trả lời. Vào thời khắc ấy, bàn tay đang run lên của Ly không còn đủ sức dồn lực thật chính xác lên nút chuông trả lời, nên câu trả lời của Ly không được công nhận bởi trọng tài. Ly vội vàng định bấm lại chuông, bỗng có một tiếng chuông khác vang lên tức thời. Là đội bên cạnh, hô to kết quả giống hệt đáp án của Ly. Ly sững sờ, là bên Ly giải đề thành công trước, tại sao lại bị đội bên nẫng tay trên cơ chứ? Trọng tài giơ cao lá cờ, chuẩn bị cắm xuống công nhận đáp án, một tiếng chuông khác lại bất thình lình vang lên giữa sự sững sờ của tất cả mọi người, là đội thi của đại học Bách Khoa. Tiếng Hoàng Khôi vang lên dõng dạc:

– Kiến nghị! Đội thi Đại học Bách Khoa công nhận đáp án của đội thi HUTECH là đáp án trả lời đúng nhanh nhất.

Lời kiến nghị của Hoàng Khôi như một viên đá bị ném ra giữa mặt hồ phẳng lặng, bên trọng tài dừng phất cờ, ra hiệu trích xuất camera theo dõi trận đấu. Vàng thật chẳng sợ lửa, quả thật đội thi HUTECH được trọng tài cắm cờ cộng điểm giải đề bản đồ mã hóa mạch điện. Trong chặng cuối cùng của đường đua, xe của đội Bách Khoa và đội Hutech ngang tài ngang sức cùng cán đích, đội Hutech với lợi thế điểm giải đề đã trở thành quán quân toàn quốc. Ly cùng đồng đội ôm chặt lấy nhau, vỡ òa trong niềm hạnh phúc không gì có thể đong đếm. Cùng những người bạn bước lên bục vinh quang nhận cúp, đôi mắt Ly ánh ngời lên vầng sáng lấp lóa như ánh mặt trời ngày hè. Chạy vội lên khán đài ôm chầm lấy bác Chúc An, Ly vui đến chẳng nói nên lời. Bác Chúc An cười xòa rồi khẽ nháy mắt với Ly:

– Này, ban nãy Hoàng Khôi ngầu thật đấy, nhỉ?

– Con cũng không biết tại sao anh ấy lại giúp con nữa – Ly chần chừ – có thể là tinh thần thi đấu công bằng đã làm anh ấy lên tiếng bác ạ.

– Ngốc ạ, Hoàng Khôi vẫn luôn luôn âm thầm giúp đỡ và quan tâm đến Ly mà.

Ly ngây ngốc mở to hai mắt, ngờ vực hỏi lại:

– Bác có nhầm không?

– Làm sao có thể nhầm được. Hoàng Khôi luôn hằn học với con, ấy là vì nó muốn con vượt lên chính bản thân mình, chạy thoát khỏi cái gia đình kinh hoàng ấy. Ngày con bị ngã, Hoàng Khôi cũng chính là người đưa con đi cấp cứu rồi gọi điện cho bác để bác đến đưa con vào Sài Gòn. Ngày con ra Nội Bài để vào Nam, Hoàng Khôi vội vàng chạy đến mà không kịp, con đã đi mất, từ ấy Hoàng Khôi đều liên lạc với bác để hỏi chuyện của con. Con đều không biết, đúng không?

Đúng lúc ấy, các đội thi lần lượt rời sàn thi đấu và di chuyển về phía khán đài. Thoạt thấy Hoàng Khôi tiến lại gần, bác Chúc An lại khẽ nháy mắt với Ly rồi đẩy nó về phía cầu thang. Ly đang ngây ngốc không hiểu chuyện gì, loạng choạng ngã ra phía sau. Hoàng Khôi nhanh tay kéo nó lại. Mặt đối mặt nhau, hai anh em đều ngượng ngùng. Im lặng một hồi lâu, Hoàng Khôi mở lời:

– Em…em cắt tóc rồi hả?

Ly đưa tay vuốt mấy lọn tóc ngắn chưa đến vai, sượng sùng gật đầu:

– Vâng…vâng em muốn thay đổi một chút.

– Em cắt tóc trông xinh lắm, và chúc mừng em nhé – Một nụ cười tỏa năng nở rộ trên khuôn mặt vẫn thường lạnh như băng của Hoàng Khôi – giờ em đã giỏi hơn cả anh rồi.

Hoàng Khôi đưa tay xoa đầu Ly làm mấy lọn tóc xoăn rối xù cả lên, Ly bỗng thấy một nỗi ấm áp dâng lên trong trái tim, à thì ra suốt bao năm qua người anh trai này vẫn luôn âm thầm dõi theo mình như thế. Hoàng Khôi lấy trong túi ra một quyển sách, chìa ra trước mặt Ly:

– Cái này là quyển sách bà để lại cho em…Ngày em rời Hà Nội thì vội vàng quá nên bỏ quên, anh có đuổi theo để đưa cho em nhưng không kịp. Giờ nó lại trở về với đúng chủ nhân của nó rồi.

Dứt lời, Hoàng Khôi đeo cặp lên vai, tay khẽ đẩy gọng kính rồi xoay người rời đi. Ly nhìn quyển sách cũ kĩ thật chăm chú, mở trang đầu tiên ra vẫn là tờ giấy nhỏ của bà, Ly đưa tay lật giở mấy trang sách một cách đầy yêu thương. Bỗng, Ly nhìn thấy một dòng chữ được đề ở phía cuối, nắn nót mấy dòng: “Mỗi người, mỗi sự vật, sự việc đều có thể được coi là một khối đa diện: nhìn từ hướng này ta thấy một hình dạng, nhìn từ hướng khác ta lại thấy một khía cạnh khác. Nhưng tổng thể kết hợp, ta lại nhìn thấy được một vẻ đẹp hoàn mỹ tới từng chi tiết. Đừng so sánh hình dạng các khối đa diện với nhau, cũng như so sánh ta với một hình mẫu nào, mà hãy cùng nhau hoàn thiện những góc cạnh của mình, và tự mình tỏa sáng nổi bật bằng vẻ đẹp độc nhất vô nhị của bản thân trong thế giới khoa học.” Ly trầm ngầm suy ngẫm 1 lúc lâu, gập cuốn sách, ngắm nhìn ánh sáng ấm áp của tương lai, dấn bước, lên đường.

One thought on “CUỐN SÁCH HY VỌNG – VĂN CHÍ ĐỨC – HỒ THÙY DƯƠNG

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s