CON LƯỜI – LƯỜI ĐỂ SINH TỒN – PHẠM TUẤN ANH

Lớp – Trường: 10A12- Trường trung học phổ thông a Hải Hậu

Ai là vua của sự lười biếng? Ngôi vương chắc chắn sẽ về tay con lười. Từng được nhà sinh vật học George Buffon nhận xét là sinh vật hạng bét trong tự nhiên, chắc chắn không ai có thể nghi ngờ về độ lười của chúng. Tuy vậy, tại sao chúng lười như thế nhưng vẫn có thể tồn tại suốt 64 triệu năm lịch sử mà không hề có dấu hiệu bị đe dọa, mặc cho rất nhiều loài vật đã và đang tuyệt chủng? Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về loài vật chậm chạp, ù lì mà dễ thương này.

Trên thực tế, tổ tiên của loài lười không nhỏ bé, đáng yêu như ngày nay, chúng có thể nặng bằng một con voi châu Phi. Lười là sinh vật chậm chạp nhất hành tinh, chúng chỉ trèo cây với tốc độ tối đa 4,5m/phút khi bị đe dọa, dưới nước thì khá hơn là 13,5m/phút. Tuy chậm chạp là thế, nhưng đây chính là cách để lười sinh tồn. Chúng di chuyển chậm để khỏi phải đốt cháy nhiều năng lượng. Lười là động vật vừa hằng nhiệt, vừa biến nhiệt vì thế thân nhiệt chúng dao động trong khoảng 32- 34 độ C, đồng thời cơ bắp chúng ít phát triển thay vào đó là bộ móng dài giúp chúng bám vào cây mà không tốn nhiều sức. Với tất cả những điều trên, tỷ lệ trao đổi chất ở loài lười chỉ bằng khoảng 40 – 74 % so với các loài khác. Chính vì thế chúng không cần phải ăn quá nhiều như động vật hằng nhiệt thông thường.

Con lười lười trong tất cả mọi chuyện, chúng dành thời gian từ 9,5 – 15 tiếng trong ngày để ngủ. Lười là loài ăn tạp, nhưng thức ăn chủ yếu của chúng là lá cây – thứ có sẵn ngay bên cạnh. Để giải quyết vấn đề ít năng lượng đến từ lá cây, hệ tiêu hóa của lười cũng phát triển to để chứa một lượng thức ăn bằng 37% trọng lượng cơ thể, và nó cũng lười biếng y như chính chủ, giúp con lười một tuần chỉ cần đi vệ sinh một lần. Tuy vậy, đi vệ sinh có lẽ là công việc tốn năng lượng nhất của lười, khi chúng phải trèo xuống gốc cây, đào hố đại tiện vào đó, lấp hố lại xong xuôi rồi mới trèo lên ăn ngủ tiếp.

Đi vệ sinh mặc dù là lúc lười gặp nguy hiểm nhất, nhưng chúng lại làm cẩn thận nhất vì đây là một bước quan trọng trong kế hoạch sinh tồn của chúng. Như chúng ta đã biết loài lười chậm chạp và thường nằm bất động trên cây, chính vì thế bộ lông dài của chúng thường mọc rêu và rất nhiều côn trùng và bướm đêm làm tổ trên đó , điều đó khiến chúng trở nên giống một phần thân cây, là một lớp ngụy trang hoàn hảo để trốn tránh kẻ thù. Loài bướm đêm sống trên thân lười thường đẻ trứng ở những nơi kín đáo và ấm áp, chính hố phân lười là nơi lí tưởng. Khi bướm trưởng thành chúng lại bay lên làm tổ ở thân người mang theo phân để nuôi sống tảo và vi sinh vật, đó là một quan hệ cộng sinh tuyệt vời .

Như vậy, con lười lười “có lí do” và đấu pháp sinh tồn của chúng là một lối đi riêng độc đáo. Chính điều khác lạ đó đã tạo nên sự đa sắc màu cho thế giới tự nhiên.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s