PHÍA CUỐI CON ĐƯỜNG – NGUYỄN TRỌNG HÀ PHƯƠNG

Lớp – Trường: 12A3 – Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam

Lại là một ngày tẻ nhạt ở thành phố New York, nước Mỹ. Leia Esperanza, một nhà nghiên cứu vật lý học đầy triển vọng, băng qua con phố đông đúc của Manhattan để đến chỗ làm. Công việc của cô hôm nay là tiếp tục tìm hiểu về tính chất của bọt Wheeler trong dịch chuyển không-thời gian.

Leia đã theo đuổi công việc này được 3 năm rồi. Bắt nguồn từ tình yêu với vật lý và khoa học viễn tưởng, cô quyết tâm dành cả cuộc đời đi tìm thứ gọi là Vũ trụ song song, nơi gia đình cô chưa tùng đổ vỡ. Ở đó, người bố điên quay trở về sau sự sụp đổ của công trình nghiên cứu dài hai mươi năm, và chưa từng gián tiếp giết chết vợ mình.

Đó là thế giới cô hằng ao ước.

Mở cửa phồng làm việc, Leia gặp Edward – một đồng nghiệp, cũng là bạn thân nhất của cô – đang chúi mũi vào chồng tài liệu dày 3000 trang. Thấy cô vào, cậu ta đứng bật dậy, bắt đầu than vãn về chuyện sáng nay bị tạt nước như thế nào. Biết cậu ta chỉ đùa thôi, cô mỉm cười, giả vờ hưởng ứng.

Edward là kỹ sư vật lý, làm việc cùng phòng với Leia. Cậu học cùng cô từ thời trung học, ra trường thể hiện rõ tài năng trong lĩnh vực cơ học lượng tử, nhưng lại có vấn đề giao tiếp, diễn đạt. Chính vì vậy, dù thông minh xuất chúng bao nhiêu, Edward vẫn chẳng được nhận làm, hết lần này tới lần khác. Sau cùng, nhờ có cô giúp đỡ, cậu vào làm ở viện nghiên cứu này, ban đầu là trợ lý học việc, sau vài năm thăng chức lên kỹ sư vật lý. Các lãnh đạo quyết định để cậu ta lại hoạt động tại đây, đơn giản là vì ngoài cô ra chẳng còn ai có thể hiểu được những gì Edward nói.

Đấy là chưa kể, 1 năm qua cậu ta đã nỗ lực cải thiện khả năng ăn nói lên rất nhiều.

Quay trở về công việc chính, Leia kết nối dòng điện vào máy, tiếp tục quan sát và ghi nhận những thay đổi của một hạt lượng tử trong vài giờ. Quá trình này chỉ dừng lại khi Edward lỡ tay đánh rơi một cái tuốc nơ vít. Tiếng leng keng khá lớn phá vỡ sự tập trung vốn đã đạt giới hạn của cô. Leia chớp chớp mắt, định quay qua mắng vốn bạn một câu, nhưng rồi lại thôi. Hơn nữa, ngay sau khi biết mình phạm lỗi, cậu ta vội vàng lảng mất luôn, chẳng kịp nói lời nào. Ngẩn ngơ mất một lúc lâu, cô mới vươn vai đứng thẳng dậy, sải chân bước dọc căn phòng. Leia tiến đến góc phòng bên kia, lật tung tấm khăn phủ ngoài một vật. Đó là cỗ máy kỳ quái do Edward hoàn thành chế tạo vào cuối tuần trước.

Khi ấy, Leia còn nghe cậu nói rằng: “Thứ này có thể đưa cậu đi mong manh hơn cả ánh sáng.”

Và rồi cô hỏi lại: “Mong manh hơn cả ánh sáng?”

“Ừ.” Edward gật đầu chắc nịch, chả giải thích gì thêm. Dù nhìn bề ngoài có vẻ hơi khờ, cậu ta đích thực là một con cáo già, khi không chẳng bao giờ mắc vào bẫy tâm lý cả.

Leia thở dài thườn thượt. Cỗ máy trông bề ngoài chả khác giường chụp X-quang não là bao nhiêu. Nếu phải kể ra một điểm khiến hai cái không giống nhau, chắc chắn nó sẽ là: Cái này trang trí màu mè hơn!

Vừa lúc ấy thì Edward lom dom nhòm vào, đem vẻ ăn năn hối lỗi đem đạp xuống chân. Tên con trai láu cá chỉ nghĩ xem làm cách nào bản thân khỏi bị mắng, chứ nào bỏ công suy luận xem mình đã làm sai điều gì! Thấy cảnh tượng đó, Leia dù không muốn lại phải thở dài lần nữa, đè nén bất lực xuống tận đáy địa ngục để lên tiếng gọi cậu vào. Bằng giọng hòa nhã vui vẻ giả vờ, cô bắt đầu thử chất vấn:

– Edward, biết cái máy này làm gì không?

– Tất nhiên! Của tôi mà!

– … Vậy nó để làm gì?

– Cái này… – Cậu bước tới một bước, đặt tay lên thành máy làm bằng kim loại. – Đây là máy Dịch chuyển lượng tử. Như cậu biết, hạt Wheeler có khả năng dịch chuyển không-thời gian, tuy nhiên đó là một lượng cực kỳ nhỏ, nhanh và khó đoán. Giả thiết là nếu tôi sử dụng nhiều, thật nhiều hạt như vậy, rồi cho đi theo một quỹ đạo còn khó đoán hơn. Lúc ấy, tôi sẽ được một máy dịch chuyển tạm thời…

-Chờ đã! Ý cậu là cho đổi chiều hạt thành phản hạt?

– Có được không?

– Tôi không biết. Về lý thuyết, có thể. Nhưng thực tế là chưa ai làm được cả.

– Thế thì tôi sẽ làm. Và tôi đã làm rồi đấy thôi! Thực ra, tôi đã tìm ra một thông số nhỏ, rất nhỏ, có thể giúp chúng ta lật ngược tình thế. Đây này!

Rồi Edward thao tác khởi động máy. Đèn bên trong sáng. Âm thanh ù ù của động cơ phá vỡ sự im lặng. Cậu nhập vài dữ liệu lên màn hình hiển thị, chợt có vẻ lo lắng. Bỗng cậu hấp tấp dừng lại, kêu lên:

– Tôi quên mất! Cái này cần phải có người nằm thì nó mới chạy!

Leia cảnh giác lùi về sau, giơ một ngón tay lên cảnh cáo:

– Tôi không làm vật thí nghiệm cho cậu đâu nhá!

– Nhưng mà… Cái này an toàn lắm! Nó chỉ xoay thôi…

– Không là không!

– Nó còn có thể hỗ trợ cho việc mở ra cánh cổng tới vũ trụ song song nữa! Chẳng phải cậu đã biết về Wheeler sao? Nếu sự dụng một lượng lớn bọt lượng tử cùng lúc… Với lại, cái này không ảnh hưởng tới người nằm đâu! Tôi thề!

– …Nguyên tắc của khoa học là chỉ thử nghiệm trên con người khi đã được kiểm nghiệm an toàn.

Mặc dù nói thế, Leia đã hơi bị lung lay đôi chút. Cô nàng thực sự muốn thử, dù có phải trả giá, một lần dịch chuyển xem sao. Trí tò mò bị kích thích cao độ bởi lời lẽ thuyết phục của Edward, kéo theo máu liều dâng lên đến não. Có lẽ đây cũng là điểm chung giữa các nhà nghiên cứu, vậy nên người ta mới phải tạo ra bộ luật An toàn dành riêng cho nghiên cứu khoa học.

Leia tần ngần khi Edward tiếp tục tìm cách thuyết phục cô. Nhìn xung quanh, cô thấy phòng nghiên cứu hôm nay vắng người, chỉ có hai kẻ dở dở hâm hâm đến làm việc. Thôi thì…

Cô để bản thân gục ngã hoàn toàn trước cám dỗ của phát minh mới. Quyết định liều nghe theo Edward một phen, cô lom khom trèo lên cái máy. Cảm nhận rõ sự e dè của bạn mình, cậu ta cũng cẩn trọng lắp chiếc mũ chụp lên đầu cô, kiểm tra mấy lượt mới cho khởi động máy.

Đèn bên trong lại sáng lên. Nhưng Leia không nhìn thấy nữa. Cơn chóng mặt đột ngột ập đến ngăn cô thốt lên bất kỳ âm thanh nào. Cứ thế, cô ngất lịm đi.

*******

Khi mở mắt ra, Leia nhận ra xung quanh đã sập tối. Cô không biết mình hôn mê bao lâu rồi. Chắc khoảng 9 – 10 tiếng, vì khi thử nghiệm bắt đầu mới là giữa trưa. Cô chống tay ngồi dậy, cất tiếng gọi Edward, nhưng chẳng có ai trả lời cả. Nghĩ là trò đùa mới của cậu ta, cô cũng vui vẻ hưởng ứng. Cô giả vờ tỏ ra sợ hãi, rồi ôm đầu thét lên.

Xung quanh vẫn im lặng.

Dần mất kiên nhẫn, Leia gọi tên Edward, sau đó nói rõ hoàn cảnh của hai đứa không thích hợp đùa cợt và yêu cầu cậu lộ mặt để kiểm tra tình trạng sức khỏe cho cô. Nhưng có gì đó không đúng. Leia nhớ lại bình thường Edward chẳng thích đùa dai, chỉ cần cô nhăn mặt là sẽ thôi ngay. Vậy tại sao hôm nay lại hành xử như vậy? Chợt thấy bất an, cô trèo xuống, mở cửa ra ngoài. Trong thâm tâm, Leia bắt đầu lo sợ đã có chuyện chẳng lành xảy ra.

Viện nghiên cứu hoàn toàn vắng lặng. Cô chạy dọc hành lang, đi qua các phòng khác nhau, phòng nào phòng nấy không bóng người. Các thiết bị, dụng cụ, đồ nghề nghiên cứu vẫn giữ nguyên vị trí, máy móc không hoạt động. Tuy nơi này chỉ mới trải qua một ngày nghỉ, Leia có cảm giác như đã rất lâu rồi mới có người lại qua chốn này. Bụi bặm giăng dày trên đồ đạc, thành cửa sổ, hành lang bước chân lên nghe lạo xạo những cát là cát. Quá hoảng loạn, cô chạy vụt ra ngoài. Cửa chính không khóa, cổng cũng mở toang. Cả con đường nằm ở trung tâm thành phố New York sầm uất nay thiếu hẳn đi bóng dáng của sự sống. Leia chạy dọc khu phố cổ Lyon, đâu đâu cũng thấy cảnh vắng lặng thiếu sức sống.

Cứ thế này thì cô phát điên mất!

Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô trở về nhà mình ở số 17 phố K, cố tìm một manh mối giải thích cho chuyện này. Song vô dụng. Điều duy nhất nhớ được là trước khi xảy ra chuyện, cô đã đồng ý thử nghiệm cho cỗ máy của Edward, và rồi ngất đi.

“Có khi nào mình đang mơ?” – Suy nghĩ đột nhiên bật ra trong đầu cô. – “Một giấc mơ kỳ quái. Đúng rồi! Chỉ có thể là thế thôi!” Ý tưởng này giúp trấn an cô phần nào. Leia lấy lại bình tĩnh, tự nhủ: “Đằng nào cũng mơ, chi bằng ta đi loanh quanh một lát. Chả mấy khi có dịp thế này!”

Nghĩ gì làm nấy, Leia hít một hơi thật sâu, rồi trưng ra bộ dạng khoan khoái nhất để bước ra ngoài. Sau một hồi khám phá cô mới phát hiện ra, vì là trong giấc mơ nên bản thân có thể dịch chuyển đi đâu tùy ý. Cô có thể một bước lên đỉnh Everest, một bước nữa tới Việt Nam, vài giây sau lại đang ở Nam Cực. Quan trọng hơn, dù ngoại cảnh xung quanh có khác nghiệt thế nào, trời nóng tuyết rơi, cũng chẳng ảnh hưởng được tới cô. Nghĩ theo chiều hướng đó, nhiều khi có lên đến mặt trăng đi dạo cô vẫn thở được ấy chứ!

Tất nhiên, ban đầu Leia rất vui. Cô rong chơi hết nơi này tới nơi khác, thỏa sức bay chạy. Mọi chuyện đều hoàn toàn ổn. Chỉ là…

Leia ngây người phát hiện ra, nơi này cũng tồn tại thời gian vật lý bình thường.

Mặt trăng đang mọc. Mặt trời vừa khuất. Một ngày ở thế giới trong mơ này đã trôi qua, tại sao cô không tỉnh lại? Leia tặc lưỡi, đổ tại thời gian trong này nhanh hơn, hoặc ảo tưởng của bản thân khiến sự tình trở thành như thế. Nếu đúng là vậy, thì thực ra ở thế giới thực mới chỉ trải qua có 2-3 giây thôi. Đứng trên góc độ quan sát của Edward mà nói, rất có thể cậu ta sẽ cho kéo dài thí nghiệm khoảng một giờ đồng hồ, tương đương 79 năm ở đây!

Đã đành là cơ thể cô sẽ ngừng già đi, nhưng 79 năm…thực sự quá dài. Leia không chắc bản thân có thể chờ đợi được, trong lòng thầm mong Edward kết thúc thí nghiệm càng sớm càng tốt.

Nhưng đời có đâu như mơ! Leia sau đó vẫn tiếp tục ở lại thế giới vắng lặng này, ngày trông đợi bản thân tỉnh dậy. Một tuần, hai tuần, rồi một tháng trôi qua, cô dần dần cảm thấy bức bối. “Một ngày tẻ nhạt của New York” mà cô từng chán ghét trở nên đáng ước ao hơn bao giờ hết, và con người ngày đêm tìm cách trốn tránh khỏi phải giao tiếp xã hội – không phải sợ, mà do ghét bị phiền phức – bắt đầu lấy cớ ra ngoài nhiều hơn, hy vọng tìm được người nào đó để gặp gỡ. Nhưng đáp lại Leia chỉ có im lặng ngập tràn. Cuối cùng, cô đành chấp nhận mang trong mình đinh ninh thí nghiệm chết tiệt vẫn chưa kết thúc, và ngày nào đó bản thân sẽ hồi tỉnh, mà sống.

Ngày thứ 52 tồn tại ở đây, Leia quyết định gang thép rằng mình sẽ lên đường phiêu lưu, rời bỏ New York tẻ nhạt này. Cô lái chiếc Mercedes màu xanh tới bờ biển đông, và để tiết kiệm thời gian cũng như công sức, dịch chuyển luôn đến châu Âu phía bên kia mũi sóng. Cô cũng bắt đầu viết nhật ký và chụp ảnh, coi như đang thực sự sống cuộc đời cô độc ở nơi đây.

Ngày thứ 690, quyển nhật ký thứ 7 hết nhẵn giấy, cũng là lúc Leia đi hết một vòng và trở về New York. Trong vòng gần hai năm, cô đã đi tất cả những thắng cảnh nổi tiếng nhất rồi, nên bây giờ cô chẳng còn nơi nào để tới nữa. Lê tấm thân mệt mỏi và chán chường bước vào viện nghiên cứu trống không, cô quay trở về căn phòng đã khởi nguồn mọi chuyện. Ở đó, chiếc giường cũ kĩ vẫn bám bụi dày, và cỗ máy của Edward chẳng hề xuất hiện – điều này cũng dễ hiểu. Leia kiệt sức ngả lưng. Từ khóe mắt cô lặng thinh lăn xuống hai hàng lệ.

“Cho tới bao giờ, chuyện này mới kết thúc?”

– “Nó còn có thể hỗ trợ cho việc mở ra cánh cổng tới vũ trụ song song nữa!”

Cô ngồi bật dậy. Một thứ gì đó vừa lóe sáng trong tâm trí cô. Hình như là giọng của Edward.

– “Giả thiết là nếu tôi sử dụng nhiều, thật nhiều hạt như vậy, rồi cho đi theo một quỹ đạo còn khó đoán hơn.”

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là những lời cuối cùng của cậu trước khi thử nghiệm bắt đầu.

– “Đây là máy Dịch chuyển lượng tử.”

Nét mặt Leia sa sầm xuống. Cô dường như đã hiểu ra, nhưng là điều cô không bao giờ muốn chấp nhận. Hơi thở của cô đứt đoạn vì sợ hãi, trong khi lý trí vẫn tiếp tục phân tách vấn đề.

– “Thứ này có thể đưa cậu đi mong manh hơn cả ánh sáng.”

Leia ôm chặt lấy đầu, hét lên. Trong phút chốc, cô đã hiểu ra tất cả. Không! Đây không phải là mơ! Thử nghiệm thực sự đã thành công, và cô đã tới đó!

Tới một thế giới khác!

Điều đó giải thích tại sao cô có thể ăn, có thể ngủ, vẫn cảm thấy đói và có nhận thức về thời gian. Nó cũng giải thích tại sao cô có thể viết nhật ký suốt bằng ấy ngày. Người ở trong giấc mơ sẽ không thể đọc, viết. Nhưng cô vẫn làm điều đó mỗi ngày, đơn giản vì cô đang tỉnh táo, chứ chẳng hề mộng mị gì cả!

Có lẽ đây mới là cơn ác mộng đích thực!

Leia hoảng loạn thở gấp. Tại sao cô chưa bao giờ nghĩ tới điều này? Cỗ máy đó được chế tạo để phục vụ cho việc nghiên cứu về vũ trụ song song, ắt hẳn sẽ phải liên quan tới đa vũ trụ. Tại sao cô chưa bao giờ nghĩ tới việc thử nghiệm đã thành công? Tại sao? Giữa cơn sợ hãi tột cùng, một vấn đề lớn nhất cô đặt ra cho chính mình là: Chẳng nhẽ điều đó cũng có nghĩa, mình sẽ không bao giờ lại được hay sao?

Trong nháy mắt, cả thế giới quan của Leia sụp đổ. Niềm hy vọng mong manh cô dùng để vực dậy chính mình giữa nỗi cô đơn tột cùng vừa vụt mất. Ngay giờ phút này, cô thấy tuyệt vọng, và muốn từ bỏ tất cả. Cô tự trách bản thân ngu ngốc nghe theo Edward tiến hành thử nghiệm nguy hiểm đó, trực tiếp đẩy bản thân vào lối cùng.

Hai ngày sau đó, Leia bị sốc tâm lý nặng nề. Cô chỉ nhốt mình trong phòng, cố gắng chối bỏ mọi sự tồn tại vật lý, để rồi bị chính nỗi tuyệt vọng nhấn chìm. Cô tỉnh dậy khỏi màn đêm đen, trầm mặc, và khóc cho tới lúc kiệt sức thiếp đi. Quá trình ấy lặp lại chẳng biết bao nhiêu lần, cho tới khi Leia không khóc nổi nữa. Cố gắng lết đôi chân nặng nề tới bên cửa sổ, mở tung ra.

Leia ngẩn ngơ đón nhận làn gió mát ùa vào, mơn trớn, nhẹ nhàng. Ngắm nhìn thế giới lặng câm ấy, một niềm hy vọng mới rực lên trong tâm trí cô.

Cô muốn được sống, lại lần nữa.

*******

– LEIA!!! LEIA!!! LEIAAA!!!

Edward hoảng sợ theo dõi mạch tâm đồ. Kể từ khi thử nghiệm máy thất bại, Leia chỉ hét lên trong vô thức có đúng một lần, rồi tịt hẳn. Kể từ đó đến nay, cô vẫn hôn mê sau. Các bác sĩ tìm đủ mọi cách vẫn không nhận ra nguyên nhân dẫn tới tình trạng này. Trong vài tháng gần đây, sức khỏe của Leia yếu dần, cho tới hôm nay thì biểu đồ điện tâm đứt hẳn một quãng dài, khiến cậu thất kinh.

Một năm trước, Edward đã bị chỉ trích nặng nề vì dám tự tiện đưa con người vào thử nghiệm mà không tuân theo các quy tắc an toàn. Cậu thậm chí suýt nữa bị đuổi việc, nếu chẳng phải vì ngay sau đó bệnh viện báo xác nhận tình trạng cơ thể Leia hoàn toàn bình thường. Bán tín bán nghi, các nhà nghiên cứu quyết định đem chiếc máy ra giám định kĩ lưỡng. Kết quả cho thấy, cỗ máy không những không tạo ra được kết quả như lời Edward nói, mà cũng chẳng cho ra bất cứ kết quả nào. Nói đơn giản, thì đây chính xác là một đống sắt vụn!

Chính vì thế, Edward chỉ bị phạt cảnh cáo trước hội đồng.

Nhưng Leia không tỉnh lại nữa. Cô nàng gần như biến thành người thực vật, sống dựa vào máy móc. Các chức năng não bộ của vẫn hoạt động tốt, có những lúc tưởng như sắp tỉnh lại. Trong suốt thời gian ấy, cậu cứ ở bên cạnh cô. Dù vấn đề đã được chứng minh không phải do cậu, Edward vẫn sẵn sàng chịu trách nhiệm. Cậu tin rằng, nếu bản thân chưa từng thuyết phục Leia tham gia thử nghiệm hôm ấy, có lẽ chuyện này cũng chẳng xảy ra. Một năm trước, cậu nói lời chia tay với người con gái cậu yêu thương, chỉ để có thể toàn tâm cho khoa học và chăm sóc người bạn thân bất tỉnh.

Nghe thấy tiếng la thất thanh của Edward, các y tá hớt hải chạy vào. Tất nhiên họ cũng tá hỏa không kém, liền nhấn nút gọi bác sĩ chuyên khoa. Năm phút sau, ông liền có mặt. Vì tình thế rất cấp bách, bọn họ quyết định sử dụng máy hồi sức tim phổi. Trong suốt quá trình này, cậu bị đuổi ra ngoài không thương tiếc.

Edward lo lắng chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu. Chốc chốc, cậu lại nhìn đồng hồ. Bây giờ đã là nửa đêm, ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào hành lang chập chờn sáng. Cậu bước tới, đặt tay lên bục cửa, ngẩng đầu lên.

– Liệu rồi mọi chuyện sẽ ổn chứ? – Edward tự vấn. Cậu gục đầu xuống, khẽ buông tiếng thở dài.

Đêm hôm nay, mặt trăng thật đẹp.

*******

“Thời gian lại một lần nữa trở nên bất định.” Leia đứng giữa đồng cỏ chân ngỗng rộng lớn, nghĩ thầm. Mới ban nãy, có điều gì đó không ổn, và cô đã ngay lập tức dịch chuyển tới đây.

Từ khi đặt chân đến thế giới này, Leia buộc phải tập làm quen với những xáo trộn. “Nơi này khác xa với Trái Đất.” Ngoại trừ định luật vật lý không có chỗ đứng và khắp nơi chỉ có cô đơn đến lạnh người, không-thời gian ở đây đôi lúc còn uốn cong một cách ảo diệu nữa. Chẳng hạn, có những khi Leia đang đi dạo trong ngôi làng nhỏ ở Pháp, rồi “bùm”, cô đến London! Thời gian thì khó đoán hơn, căn bản tại không có xã hội nên chẳng cần thiết phải nhìn ngày giờ làm gì. Mặc dù vậy, thi thoảng cô vẫn thử xem để rồi bàng hoàng thấy bản thân ở ngày hôm trước. Đó cũng là một lý do để cô bắt đầu viết nhật ký.

Cơn gió thổi qua, lay nhẹ những bông hoa tím. Leia bần thần, quyết định phó mặc bản thân cho vô thức. Đôi chân cô lướt nhẹ đi trong đám cỏ, tận hưởng cảm giác thanh bình. Theo bản năng, cô nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn thứ khí trời trong sạch chẳng vương khói bụi.

“Bịch”

Leia trượt chân ngã sấp. Không phải vì cô vấp hay đường trơn, mà là một thứ quỷ dị hơn bỗng lọt vào tầm mắt cô, ngay trước khi hàng mi kéo xuống.

Leia ngồi bệt trên đất, đưa hai tay ôm đầu gối. Cú ngã khiến một bên chân cô bị trầy da nhẹ. Chợt nhớ ra điều gì, cô đưa mắt tìm kiếm khắp bốn phương, nhằm xác nhận lại thứ vừa xuất hiện. Nhưng nó đã biến mất.

“Đó…” – Leia thầm nghĩ, không nhận ra hơi thở mình trở nên gấp gáp. – “…chẳng phải là con người sao??!”

Cô đã thực sự trông thấy một hình bóng ở phía bên trái, cách xa khoảng 300m. Vì đồng cỏ chân ngỗng khá bằng phẳng, Leia chỉ cần liếc mắt là thấy được toàn bộ khung cảnh ngay. Trong khoảnh khác, Leia nghĩ đó là tảng đá lớn, nên chẳng bận tâm, cho tới khi “tảng đá” có vẻ động đậy. Các đường nét của “nó” tạc dần lên trong tâm trí, và cô bàng hoàng nhận ra.

Đó là một con người.

Như để chứng minh cho suy luận của Leia, “tảng đá” vừa rồi biến mất không dấu vết. Cô đưa tay dụi mắt, tự nhủ có lẽ do bản thân cô độc quá lâu nên bắt đầu nảy sinh ảo giác. Mặc dù vậy, gương mặt xa mờ của người đó vẫn vẩn vương lại. Quá chân thực! Leia chống cằm suy nghĩ, chợt nhận ra vài điều quan trọng mà cô vô tình bỏ qua khi chấp nhận ý tưởng “Đây chỉ là giấc mơ”:

Thứ nhất, nếu nơi này đã chẳng phải là ảo mộng của riêng cô, vậy thì chắc chắn không thể có một mình cô “sống sót”. Việc có người quẩn quanh ở thế giới này nhiều khả năng cao là thật, chỉ là trước nay quá tập trung vào bản thân nên Leia không nhận ra mà thôi.

Thứ hai, thế giới này tuy chẳng có ai, nhưng điện nước bằng cách nào đó vẫn hoạt động bình thường. Thế này chẳng phải lạ quá sao, trừ khi những người vận hành nó đang ở một nơi mà cô chưa từng nghĩ tới. Nếu đã vậy, rất có thể nền văn minh vẫn chưa bị xóa bỏ hoàn toàn.

Cuối cùng, dù thế giới này quả là kỳ quái, mục đích ban đầu của cả cô và Edward đều đã hoàn thành rồi. Ước mơ tìm tới chân trời mới, ở vũ trụ song song cũng theo đó mà thành công rực rỡ. Chẳng biết khoa học ở bên kia có nhận ra không, nhưng nếu có, ắt hẳn nền văn minh Trái Đất đã một bước lên mây mất rồi.

Vậy… còn cô thì sao?

Sau khi khởi động cỗ máy đó, thân xác cũ của Leia có tan biến chứ? Hay là trở thành cái vỏ trống rỗng vô hồn? Dù là tình huống nào, gần như chắc chắn là Edward cũng bị phạt vì tội đưa người vào thử nghiệm chưa được chứng minh an toàn.

Chắc họ không phạt nặng cậu ấy đâu nhỉ?

Có khi nào, Edward bị đuổi ra khỏi ngành rồi không?

“Không đâu!” Leia vò đầu bứt tóc. Tất nhiên là cô chẳng thể biết được điều gì. Từ tận thâm tâm, cô chỉ mong bạn mình bây giờ vẫn ổn.

Sẽ ổn chứ?

Cô nàng tự đập vào trán mình cho cơn đau đầu dịu bớt. Dù có ổn hay không, cô cũng không cách nào biết được, vậy thì cũng chẳng nên nghĩ nhiều làm gì. Việc quan trọng nhất bây giờ là, nếu đã xác định tới vũ trụ song sóng thám hiểm, đi tìm nền văn minh ở đây. Những thứ còn lại, có hay không, không liên quan.

Leia đứng thẳng dậy, phủi phủi đất dính trên quần áo. Cô bộ hành đến chỗ nhìn thấy bóng người, tìm thử xem có thấy gì không. Đúng như cô nghĩ, giữa đồng chân ngỗng tồn tại một vết giày thể thao mờ, cùng vài cây cỏ xung quanh ngã rạp. Leia đứng tần ngần, đưa mắt nhìn xung quanh. Cả đồng hoa vẫn vắng người, như thường lệ. Chỉ có điều, bây giờ trái tim cô đã được lấp đầy bởi niềm vui và tia hy vọng mới. Cô biết cô không đơn độc.

*******

Sau một phen hoảng hồn, Edward quyết không để tình trạng này tiếp diễn nữa. Mấy năm qua, thú thực là cậu hèn nhát, không dám chấp nhận sự thật nếu Leia có xảy ra chuyện gì. Nhưng bây giờ cậu đã hiểu. Edward lo lắng cho bạn mình và muốn đem lại điều tốt nhất cho cô ấy, bất kể bản thân có phải lãnh hậu quả. Đến lúc phải tranh đấu rồi!

Thu lại tất cả can đảm, cậu rời đi, quay trở về phòng thí nghiệm. Cũng giống như hai năm trước, ở đó chẳng có ai. Edward bước đến góc phòng, kiên định kéo tung tấm khăn phủ ngoài. Cỗ máy hiện ra. Hai năm nay, nhiều lần người ta muốn dọn nó đi, nhưng cậu nhất quyết không đồng ý. Sâu trong lòng, cậu vẫn tin rằng thứ này thực sự có thể mang Leia tỉnh lại.

Thực chất, ngay sau khi thử nghiệm với Leia, cỗ máy đã gặp vài vấn đề dẫn đến ngừng hoạt động. Điều này Edward không nói với ai, vì cậu không muốn công việc quý giá đánh đổi bằng kỳ vọng và sự hết lòng của cô bị tước mất. Nếu bây giờ muốn khôi phục, chỉ có nước làm lại từ đầu. Quá trình này dự là sẽ đỡ tốn thời gian hơn lúc chế tạo mới, vì cậu đã nắm trong tay những số liệu cần thiết. Giả sử bây giờ mà phải thu thập thông tin từ đầu, chắc chắn sẽ rất mất công.

Edward ngồi vào bàn máy. Màn hình lập trình hiện ra, và mười ngón tay cậu thoăn thoắt trên bàn phím ảo. Những dòng code mới toanh được viết. Tiếng gõ lạch cạch âm vang khắp không gian vắng lặng, đánh dấu cho một thay đổi mới.

Lúc xưa, chính Leia đã giúp đỡ cậu rất nhiều. Cô dạy cách giao tiếp cho cậu, xin việc cho cậu, và cũng là người duy nhất hiểu được điều Edward nói. Nhờ có cô, cậu mới có ngày hôm nay. Vậy thì, càng chẳng thể phụ lòng cô được. Cậu muốn trở thành người bảo hộ, muốn được ở bên cô, không phải với tư cách người yêu, mà là một người bạn mãi mãi.

Một tri kỷ.

Trời tối rồi lại sáng. Đông qua rồi lại hạ. Thấm thoắt đã một năm nữa trôi. Công việc nghiên cứu của Edward dần thu được những kết quả lạc quan. Cỗ máy đã gần hoàn thành rồi. Chỉ còn vài thao tác nữa, cậu có thể cứu được Leia. Vừa đi vừa nhảy chân sáo tới phòng thí nghiệm, cậu kỳ vọng ngày hôm nay sẽ thật tuyệt vời.

“Ít nhất là không tệ.” – Cậu tự đính chính với bản thân như thế khi chiếc xe tải băng qua và hất nước mưa bắn tung tóe lên người.

*******

Một năm qua, Leia đã đi tới tất cả những nhà máy mà cô tìm được. Nhà máy điện, nhà máy nước,… Song cô chẳng tìm thấy bất kỳ người nào. Hy vọng gặp được cuộc sống văn minh ngày càng mong manh, và bộ não đáng ghét bắt đầu cố thuyết phục cô tin rằng bóng đen kia chỉ là ảo giác. Leia bỏ thời gian ra để đi dạo nhiều hơn, loanh quanh trong thế giới không người, ảo tưởng về những khuôn mặt đang dõi theo mình 24/7, vội vã dừng lại khi thấy một thứ giống với hình người, chạy đuổi theo bóng hình kỳ lạ chưa từng tồn tại. Tất cả những thứ cô làm cũng chỉ vì quá hy vọng gặp được một con người, để có thể trò chuyện. Đôi lúc, Leia dừng lại và tự hỏi mình đã phát điên chưa. Chẳng ai biết. Có khi thế thật. Điều đó biết đâu lại nhẹ lòng hơn.

Cô dừng chân trước cánh đồng hoa. Lần này, Leia không muốn quay trở lại những chỗ cũ nữa. Cô muốn đi tìm ở nơi cô chưa từng đặt chân lên. Trước mắt cô bây giờ là đồi hoa bất tuyệt đỏ rực trong nắng. Gió vẫn đều đặn thổi khi cô bước vào giữa những khóm hoa tươi. Ba năm qua, ngoại trừ việc vệ sinh tối thiểu hàng ngày, còn lại cô không thay đổi bản thân nữa. Cũng chẳng ai ngắm cho cam, mà vốn dĩ Leia cũng có bao giờ chịu chải chuốt đâu. Thế nên, mái tóc cắt ngắn lúc xưa giờ đã dài ra, buộc cao đuôi gà. Bộ đồ thể thao “thó được” từ một cửa hàng rẻ tiền nào đó bắt đầu sờn chỉ. “Kệ!” Leia nghĩ bụng. Cô chẳng quan tâm lắm.

Đi được mươi bước, cô dừng lại. Linh tính mách bảo khiến cô theo thói quen quay đầu sang trái. Và thứ nhìn thấy suýt nữa khiến Leia hét lên. Cô đưa tay bịt miệng, trái tim đập loạn nhịp.

Cách đó chỉ khoảng 50m, một người thiếu nữ tóc xõa ngang lưng đang ngồi trên tảng đá, quay lưng lại phía cô. Con người?!! Cuối cùng cô cũng tìm được con người rồi! Leia thấy muốn khóc. Nỗ lực hết sức bình sinh để ngăn bản thân vỡ òa, cô rón rén đi từng bước, tới gần hơn, gần hơn nữa. Hình dáng thanh mảnh, gầy guộc, bất động của người kia hiện ra rõ hơn. Đến khi chỉ còn cách vài bước, Leia khẽ nuốt khan, vô thức đặt tay lên lồng ngực. Cô nghe thấy rõ tim mình đang đập mạnh.

Leia run run cất tiếng:

– Xin lỗi,… tôi…

Người kia không đứng dậy, chỉ xoay đầu lại trả lời cô:

– Cậu là ai? Tại sao lại tới được đây?

– Tôi… tôi tên là Leia. Tôi tới đây vì một khám phá khoa học…

– Nơi này chẳng có gì đâu. Tôi khuyên cậu nên quay về đi. – Chẳng để cho Leia kịp nói xong, người thiếu nữ đã cắt lời.

– Tôi không về được… Cậu… tên gì?

– Antaram.

Leia ngây người. Chẳng lẽ người này cũng giống cô, bị mắc kẹt lại thế giới này? Giữa lúc cô đang bối rối chẳng biết nên nói gì tiếp, Antaram chầm chậm mở lời:

– Cậu đã đi tìm tôi rất lâu, đúng không? Sau lần tôi sơ suất để cho cậu trông thấy ấy.

– Tại sao cậu lại muốn trốn tránh tôi? – Cô thấy phẫn nộ.

– Tôi đã ở trong thế giới này một mình từ trước khi cậu đến rất lâu. Định mệnh của tôi là ở lại đây mãi mãi. Hình như cậu nghĩ rằng đây là một vũ trụ song song độc lập thì phải? Nhưng đây thực ra không phải vũ trụ song song.

– Ý cậu là sao?

Antaram ngẩng đầu, nhìn lên không trung. Trời xanh biếc không một gợn mây.

– Nơi này là một vũ trụ giả lập.

– Vũ trụ giả lập? – Leia thấy tai mình ù đi. Từ câu nói của người thiếu nữ, cô đã suy đoán ra phần nào vấn đề, nhưng không đủ can đảm để xác nhận.

– Ừm. – Antaram khẽ gật đầu. – Vũ trụ giả lập là nơi được tạo ra bởi siêu máy tính, có khả năng mô phỏng gần như chính xác thế giới thực. Ở đây, cậu có thể bay, biến hóa, dịch chuyển, thay đổi không-thời gian, làm bất cứ điều gì cậu thích. Nhưng vũ trụ giả lập có một hạn chế, đó là chưa thể tái cấu trúc được con người. Cho nên, như cậu thấy đấy, ở đây chẳng có người nào cả! Tôi không biết cậu đã xảy ra chuyện gì, nhưng ký ức của cậu đã được mã hóa và gửi tới đây. Đó là lý do cậu thấy bản thân như đang thực sự sống ở trong này.

– Chờ chút! Tôi không hiểu! Khoa học hiện đại có thể mã hóa cả ký ức sao?

– Tất nhiên rồi. Ký ức của cậu thực chất chỉ là dạng sóng, được lưu trữ trong nơ ron thần kinh. Máy tính nắm bắt chúng, rồi chuyển thành các đoạn mã nhị phân. Tất nhiên, với hàng tỉ đơn vị ký ức cậu đã có, máy tính sẽ mất kha khá thời gian, nhưng không phải là không được. Với lại, để đến được đây, tôi đoán cậu phải sử dụng loại máy móc thuộc hàng tối tân nhất?

– …Có thể nói là vậy.

Nghe xong câu này, Antaram bỗng phì cười:

– Lâu rồi tôi mới được nói chuyện như thế này. Đúng là thú vị thật đấy!

– Cậu đã ở đây bao lâu rồi?

Người thiếu nữ cúi đầu, buồn bã:

– Mãi mãi.

– Mãi mãi? Ý cậu là sao? – Leia giật mình, vội vàng hỏi lại để chắc chắn là mình nghe không nhầm.

Antaram lặng lẽ hướng mắt nhìn xa xăm, dường như phân vân chẳng biết có nên nói hay không. Một lúc lâu sau, mới trả lời:

– Tôi chính là người đã tạo ra thế giới này.

– …

– Khi ấy, tôi cũng như cậu, chỉ mong có thể đem đến cho nhân loại điều gì đó, có thể hoàn thành tâm nguyện của chính mình, tìm ra một thế giới khác nơi bản thân có thể sống hạnh phúc từng ngày… Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Có gì đó không đúng với kế hoạch, hoặc là do ngay từ đầu tôi đã sai lầm rồi. Kết quả là tôi bị mắc kẹt ở đây, không có cách nào quay trở về để bắt đầu lại.

Leia thoáng rùng mình. Cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng khi cô nghĩ đến viễn cảnh mình cũng bị kẹt lại mãi mãi, chẳng cách nào thoát ra. Liệu Edward có biết những chuyện này không? Liệu cậu ta có sớm nhận thấy những sai lầm để sửa chữa? Sửa chữa lỗi lầm cho bản thân cậu, và cho cả cô nữa. Liệu cậu ta có làm được không? Cô hấp tấp hỏi:

– Nhưng… chẳng lẽ không có cách nào để trở lại hay sao? Tình thế của chúng ta thực sự bi quan thế sao?

– “Chúng ta”? – Antaram thoáng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó à lên. – Cậu vẫn nghĩ là có thể đưa tôi trở về sao?

– Chỉ cần không bỏ cuộc, trước sau gì cũng có cách!

Người thiếu nữ cúi thấp đầu, giọng nói ẩn chứa nỗi cay đắng tột cùng bị khỏa lấp đi:

– Tất nhiên là tôi biết cách chứ! Có điều vấn đề nằm ở sau đó kia. Ở thế giới này 3 năm, cậu vẫn thấy đói, đúng chứ? Đó là do cậu vẫn còn liên kết với cơ thể sinh học thật sự của mình. Ở đâu đó ngoài kia, cậu vẫn chưa chết. Đó là lý do cậu vẫn có thể trở về lần nữa mà không gặp rắc rối gì. Nhưng tôi thì khác. Tôi mất liên kết với cơ thể đó rồi. Bây giờ tôi chẳng khác nào một chương trình máy tính bình thường. Nếu quyết định ra khỏi đây, phần ký ức tôi đã thu thập được ở trong này sẽ được gửi đi, trong khi bản thân không thực sự bị xóa bỏ. Tôi sẽ mãi mãi tồn tại dưới dạng một chương trình máy tính. Chỉ khi nào toàn bộ thế giới này biến mất, tôi mới có thể tan biến vĩnh hằng.

Leia choáng váng. Cô chẳng thể ngờ ẩn đằng sau khoa học lại tồn tại nhiều bị kịch đến thế. Trước nay cô chỉ luôn nghĩ, oan khuất của một nhà nghiên cứu chỉ đến từ thế giới nội tâm bị chối bỏ để theo đuổi lý trí thuần khiết, tạo nên nỗi cô độc tận cùng và những cơn đau không lời giải đáp. Nhưng trong giây phút này, cô đã thay đổi. Leia nhận ra, một người khi chấp nhận đánh đổi cả cuộc đời chạm tới đỉnh cao tri thức, chính bản thân đã trở thành một phần của tri thức. Và cái giá phải trả cho loại vinh quang này, chính là sự bất tử vĩnh viễn, mãi mãi lưu lạc khắp thế gian, ngắm nhìn từng người một lần lượt bỏ đi mà chẳng thể làm gì. Cái giá đánh đổi cho thứ hạnh phúc này, chính là tự mình bước vào con đường một chiều chỉ có đi không có về. Cái giá đem lại bình yên này, là cả đời chẳng còn cơ hội để hối hận, vì lỡ một lần lạc bước tới ngàn thu.

Leia đứng lặng nhìn Antaram. Cô rất muốn nói điều gì đó, nhưng sao tất cả ngôn từ đều có vẻ xáo rỗng quá. Nhiều phút trôi qua, người thiếu nữ thở dài rồi đứng dậy. Đôi mắt đen láy khẽ xao động trong ánh nắng dịu dàng của tiết trời mùa xuân. Đồng hoa bất tuyệt đỏ rực ngả nghiêng trong cơn gió mạnh bất chợt. Antaram mỉm cười, bâng quơ nói:

– Tệ thật đấy! Tôi đã cố gắng quên đi rồi… Tại cậu hết đấy, khi không lại khiến tôi cảm thấy bất hạnh thế này…

Đó cũng là lời cuối cùng Leia nghe được từ Antaram, bởi vì sau đó thế giới trong mắt cô mờ dần. Khắp nơi chỉ còn màu đỏ rực của cánh đồng hoa trộn lẫn với màu trời thăm thẳm. Trước khi bóng tối sụp xuống, cô còn mơ hồ thấy người thiếu nữ ấy. Ở ngay kia, Antaram bình yên dõi theo cô, khóe môi cong lên nụ cười hiền…

Leia nhắm mắt lại.

*******

Máy móc đang hoạt động hết công suất. Đèn trong phòng bật sáng tối đa. Khó khăn lắm, Edward mới đưa được Leia về tới phòng thí nghiệm. Tất nhiên là phải giữ bí mật rồi! Chẳng còn cách nào khác, cậu đành chơi trò chơi đóng kịch, dàn dựng để các y tá tin rằng Leia đã tỉnh lại và bỏ trốn đi. Không ai nghi ngờ gì cả. Bệnh viện được náo loạn một phen. Các bác sĩ và lãnh đạo hẳn đã có một ngày làm việc rất vất vả!

“Xin lỗi nhé!” – Cậu thì thầm trước khi quay lưng rời đi, để lại đằng sau đám người nhốn nháo hỗn độn. “Đợt này mà thất bại, mình vào tù chắc luôn!”

Vậy nên, Edward thực sự rất căng thẳng. Từng nơ ron thần kinh đều được huy động tối đa. Cậu tập trung tới mức không nhận thức được mối đe dọa đang đến từ đằng sau lưng. Quá trình đảo chiều hạt bắt đầu diễn ra cùng lúc với tiếng la thất thanh của người kỹ sư vật lý. Có ai đó đã áp chế cậu.

– Cảnh sát đây!

Edward mở to mắt. Điều cậu lo sợ nhất trở thành hiện thực. Có lẽ bọn họ đã sớm nghi ngờ cậu, nhưng chưa đủ bằng chứng để kết luận. Thế là họ chờ tới hôm nay, với mục đích bắt gian tại trận. Edward ngẩng đầu. Động cơ cỗ máy đã bắt đầu chạy rồi, phát ra âm thanh ù ù nhức óc. Mấy viên cảnh sát không biết cách nào để tắt nó đi, lúng túng đi tới đi lui. Thấy cảnh tượng đó, trái tim đang đập điên loạn vì lo sợ của cậu con trai trở nên yên ắng hơn, vả lại còn có chút buồn cười.

Môt người bỗng kêu lên từ phía sau lưng họ. Edward nín thở, nhận ra ngay đó là ngài kỹ sư trưởng. Không! Không thể để ông ta động vào cái máy! Cậu hét thầm trong đầu, hoảng hốt khi thấy ông đã đi đến ngay bên cạnh. Chỉ còn vài bước nữa là tới chỗ cỗ máy. Edward giằng mạnh ra khỏi viên cảnh sát, dùng hết sức bình sinh xô mạnh ông ta vào bức tường bên phải. Người kỹ sư trưởng mất đà đập mạnh vào đó, ôm đầu rên rỉ. Mấy viên cảnh sát vội vàng lao tới đè chặt cậu lại. Cảnh tượng đánh đấm hỗn loạn diễn ra ngay trong góc phòng thí nghiệm.

Sau một hồi lâu giằng co, cuối cùng mấy viên cảnh sát đã kéo được cậu ra. Không phải bản thân Edward muốn gây thương tích gì cho ngài kỹ sư, mà cậu chỉ giữ chặt ông ta lại, nhằm câu thêm vài phút để cỗ máy hoàn tất quá trình tráo đổi.

Vào lúc mấy viên cảnh sát trói nghiến lại và lôi xềnh xệch cậu đi, Edward liếc nhìn qua tấm kính đặt gần cửa. Cậu thấy ngài kỹ sư trưởng đã đứng được dậy, phủi bụi dính trên quần áo, và tiến lại gần cái máy. Trong thâm tâm, cậu thấy tuyệt vọng.

“Tít…tít…tít…”

“Bíp!!!”

Âm thanh chuông báo điện tử trong trẻo ngân vang khắp không gian. Tất cả mọi người đều đờ ra nhìn nhau, chẳng biết làm gì. Ngay khi ấy, sức mạnh lại một lần nữa trở lại trong cậu. Edward điên cuồng xoay mạnh người, khiến một trong hai viên cảnh sát đang áp giải cậu mất đà ngã chúi về đằng trước. Từ phía cửa ra, cậu thấy đèn của cỗ máy tắt phụp đi, nhấn chìm cả căn phòng vào bóng tối.

Một phút, rồi hai phút trôi qua. Chẳng có gì xảy ra cả.

Edward ngã quỵ xuống sàn.

– Leia…

Viên cảnh sát tiến đến, và bằng động tác thô bạo lôi cứng cậu dậy. Nhưng làm vậy chỉ tốn công. Cả cơ thể cậu đã trở nên mềm oặt, mất sạch sức sống, hoàn toàn phó mặc cho tác động bên ngoài điều khiển.

Bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên giữa bóng tối mịt mù của phòng thí nghiệm:

– Edward?

Gần như cùng lúc, tất cả đều đồng loạt quay đầu lại. Một viên cảnh sát bật đèn pin, chiếu tới góc phòng. Và cảnh tượng nhìn khiến những người có mặt cùng sửng sốt. Ở phía bên kia, đang đứng ngẩn ngơ cạnh cỗ máy đồ sộ, Leia đã tỉnh dậy!

*******

Đem đút tờ 1 đô la vào máy bán hàng tự động, chàng trai thò tay vào thùng lấy ra một lon nước mát. Cậu hớn hở chạy ngay đến ghế đá gần đó, đưa cho người con gái đang ngồi chờ đợi. Cô nàng hôm nay mặc bộ quần áo chỉn chu, mái tóc dài buộc cao đuôi ngựa. Khẽ huých vào cánh tay cô, cậu reo lên:

– Thế là hết nợ nhá!

– Edward ạ. – Leia nhăn mặt, nửa đùa nửa thật bắt bẻ. – Một bài báo cáo dài 20 trang chỉ đáng lon nước 1 đô thôi sao? Như thế là không công bằng!

Càu nhàu vậy thôi, chứ cô vẫn uống, còn uống hết sạch. Edward chứng kiến cô bạn thân nói một đằng làm một nẻo, không kìm được nhếch mép cười “khinh bỉ”.

– Thế rốt cuộc là cậu gọi tôi ra đây có việc gì? – Cô ngượng ngừng hỏi lấy lệ.

– À! Còn nhớ vụ cậu kể cho tôi hồi trước không? Hôm nay tôi lên phòng lưu trữ của bệnh viện, tìm một hồi thấy cái này. – Edward hạ cặp da xuống, rút từ trong đó ra một tập giấy mỏng, rồi đưa nó cho cô.

Leia nheo mắt vì ánh nắng phản chiếu trên bìa nilon, hiếu kỳ lật giở tài liệu. Càng xem, biểu tình trên gương mặt cô càng trở nên phức tạp. Nhẹ nhàng ngồi xuống ở kế bên, Edward trầm ngâm nhớ lại vài chuyện cũ. Vài mảng ký ức đen tối lướt qua trước mắt, và cậu thấy mình vô thức mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhõm, an yên.

Nhớ lại ngày hôm ấy, mấy tay cảnh sát cho rằng cậu bị điên nên mới hành xử như vậy. Về phần này thì Edward cũng chẳng trách được. Vài ngày sau, hội đồng gọi cậu lên phạt cảnh cáo nghiêm trọng lần 2, vẫn là vì tội sử dụng người thật để thí nghiệm, và lần này kèm thêm cả “gây thương tích cho đồng nghiệp”. Thực ra sâu trong thâm tâm, Edward nghĩ thế này vẫn còn nhẹ quá! Đúng ra cậu nên bị đuổi việc, hoặc chí ít là tạm giam, như vậy ít áy náy hơn! Đùa tí thôi, chứ thực ra nếu Leia không tỉnh dậy ngay lúc đó, chắc chắn tội trạng của cậu không phải chỉ mỗi thế đâu. Rất có thể Edward đã bị liệt vào hạng bệnh nhân tâm thần nguy hiểm lưu truyền hậu thế rồi ấy chứ! Và bởi vì thử nghiệm thành công, giới khoa học suy tính kĩ và quyết định rằng họ vẫn cần bảo vệ cậu -“kỹ sư vật lý thiên tài”- cho sự phát triển của ngành khoa học lượng tử của nhân loại. Thế là Edward thoát một án nạn!

Còn Leia, khi tỉnh lại sau thời gian hôn mê kéo dài 3 năm, nhất thời trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cả ngày không nói không cười. Tuy nhiên, chẳng phụ lòng người trông đợi, tình trạng ấy không kéo dài lâu. Trong vòng 3 tháng, cô đã lấy lại nét linh hoạt vốn có của mình. Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc, cho tới một ngày cô đột nhiên gọi cậu ra công viên. Ở đó, Leia kể lại toàn bộ câu chuyện. Edward đã bị sốc nặng. Cậu nửa tin nửa ngờ ngó cô trân trân, miệng khô đắng chẳng thốt được lời nào. Cuộc trò chuyện ngắn kết thúc như vậy.

Vài ngày sau, khi bình tâm lại, cậu ngẫm nghĩ và chợt nhận ra những gì cô nói là hoàn toàn hợp lý. Thế là một lần nữa, cậu giấu cô, âm thầm tìm hiểu sâu hơn, để rồi mới có ngày hôm nay của hai người.

“Antaram Guinevere” – Đó là tên của người thiếu nữ. Cũng là một nhà khoa học thiên tài, người chế tạo ra vũ trụ giả lập. Nghe nói, dự án này sau đó thất bại, phải trả giá bằng vụ bê bối khổng lồ của giới nghiên cứu và chính tính mạng người phát minh. Theo những gì được viết trong hồ sơ bệnh nhân, Antaram đã rơi vào tình trạng giống hệt như Leia ngày trước. Cả hai cô gái đều không gặp vấn đề sức khỏe nào, nhưng cơ thể vẫn cứ yếu dần đi. Chỉ khác chăng, là Antaram đã không qua khỏi.

Leia xem xong tập hồ sơ, trầm ngâm một hồi mới nói:

– Dự án đó thực ra chưa từng thất bại. Đến bây giờ, phần ký ức được mã hóa của cậu ấy vẫn nằm đâu đó trong thế giới nhân tạo kia. Cậu ấy từng nói với tôi, chỉ khi nào toàn bộ chương trình bị xóa bỏ, mới có thể thanh thản mà tan biến…

– …

– Sau khi tỉnh lại, tôi đã bỏ công tìm kiếm chương trình đó. Edward này, cậu có đoán được chuyện gì xảy ra tiếp theo không?

– Cô không tìm thấy, đúng chứ?

– Quả là cái gì cậu cũng biết! – Leia cười bí ẩn. – Chương trình ấy đã bị xóa hoàn toàn trước cả khi chúng ta thực hiện thử nghiệm cỗ máy dịch chuyển.

Edward mở to mắt kinh ngạc:

– Cậu nói sao? Vậy còn… thế giới mà cậu đã gặp?

– Phải. Lúc đầu tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Nhưng rồi tôi đọc được một tài liệu. Nó đây!

Leia mở một tấm ảnh chụp văn bản trong điện thoại di động, và đưa cho cậu. Edward cầm lên, cẩn thận đọc từng dòng chữ xuất hiện trên màn hình:

“Bản chất của thế giới là gì? Cho đến nay vẫn không ai biết. Chúng ta có thể sống, có thể thở, có thể ăn, nhưng nguyên nhân sâu xa là gì? Chẳng ai có thể lý giải được. Chúng ta, liệu có hay không, cũng chỉ là một vũ trụ đầy rẫy ảo tưởng được tạo ra bởi một người kĩ sư nào đó? Nếu quả thực là như vậy, người kĩ sư ấy xuất phát từ đâu? Không ai hay. Bởi vì thế mà chúng ta tồn tại…”

– Thể loại văn mẫu gì đây? – Cậu chìa điện thoại ra trả lại cho cô, không quên mỉa mai một câu.

– Trong một nghiên cứu triết học nào đó, tôi quên rồi. Mà đó là tất cả những thứ cậu quan tâm sao?!!

Edward ngồi bật dậy, phì cười:

– Tất nhiên không! Tôi hiểu ý cậu rồi! Cậu muốn nói rằng thực ra Antaram đã vô tình tạo ra một vũ trụ thực sự, nên việc có xóa chương trình gốc hay không cũng không ảnh hưởng tới nó, đúng chứ? Thành thực mà nói, tôi thấy thế giới này còn nhiều điều để khám phá lắm! Với lại biết đâu, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau thì sao? Từ giờ cho tới lúc ấy, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục quá trình mà cô ấy đã bắt đầu, cậu có nghĩ vậy không?

Yên lặng, Leia khẽ gật đầu.

Gió nhẹ nổi lên làm lay động khóm thường xuân xanh rờn. Bầu trời trong xanh không gợn mây đem người con gái đến một vùng tưởng tượng xa xôi, nơi những đóa bất tuyệt đỏ tươi đang hé nở. Giữa khung cảnh thanh bình ấy, hiện lên dáng hình xinh đẹp của người thiếu nữ độ tuổi hai mươi, đôi môi đang thanh thản mỉm cười.

“…”

“Tôi gặp cậu ở một vùng đất hứa

Nơi thời gian đã ngừng đọng từ lâu

Cậu là hiện thân của thế giới cô độc mà tôi chẳng thuộc về

Nhưng dù có ra sao, tôi vẫn sẽ đến tìm cậu.

Ở phía cuối con đường…”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s