[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES #1] – MỞ ĐẦU

(English caption below)

Giới thiệu

– Điều này thật… thật không thể tin nổi! – Không gì có thể diễn tả được cảm xúc của tôi vào thời điểm hiện tại. Một cảm giác thực sự tuyệt vời đang chảy qua suốt người tôi, như trút đi toàn bộ gánh nặng của cuộc đời vậy. 


Và như thế, người có trí thông minh nhân tạo đầu tiên được sinh ra… một cách bất hợp pháp.

Mở đầu:

– Không phải thế, tại sao lại như thế được? – Một câu nói phấn khích của một đứa trẻ khi đứng trước một ảo ảnh thị giác.

Trong một căn nhà nhỏ, tôi cùng với bố mẹ đang ngồi nói chuyện ban chiều. Bố tôi lấy ra một món đồ rất lạ, chưa từng thấy bao giờ. Nó có cái bệ tròn, trông có vẻ như là quay được, có một cái tấm ảnh in hai mặt được gắn cố định phía trên cái bệ. Tấm ảnh này được in một cách rất lạ – cả hai mặt của nó giống nhau y đúc, khá giống một cái hình thang nhưng lại bị bóp ở phần đáy, còn được đục lỗ nữa – nó trông giống một cái cửa sổ. Bố hỏi:
– Trông nó giống cái gì nào?
– Rất giống cái cửa sổ nhưng lại được in trên giấy, nhìn nó có vẻ ảo – Mẹ tôi nói, hình như mẹ cũng không biết bố định làm cái gì.
– Đúng, nó được vẽ như một ô cửa sổ, bây giờ hãy để bố bật chiếc máy này lên.
Chiếc máy bật lên, tấm hình bắt đầu quay, nó quay khá chậm… không nó không quay hết một vòng, chỉ quay một nửa rồi dừng lại và đổi chiều. Tôi vẫn chưa hiểu rằng bố định làm gì.
– Ai cho bố biết là cái tấm hình nó chuyển động như thế nào nào?
– Nó chỉ quay một nửa rồi đổi chiều ạ. – Tôi nhanh nhảu đáp.
– Ừ đúng rồi, kiểu như đang dao động ý. – Mẹ nói thêm. Nhưng câu trả lời của mẹ lại khiến tôi khó hiểu, dao động là gì? Tôi hỏi mẹ:
– Ơ mẹ, dao động là gì ạ?
– Là hiện tượng một vật hoặc việc lặp đi lặp lại nhiều lần đó Aeverse. – Ồ thì ra là vậy.
Bố dừng cái máy lại, hí hửng đáp lại:
– Không, cả hai đều sai rồi, nó không dao động, mà là nó đang quay đấy.
– Cái gì cơ, nó đang quay ạ? – Tôi và mẹ đều ngạc nhiên.
Có vẻ như bố thấy việc cả hai mẹ con đều không tin, tiếp tục làm một việc nữa: lấy một thanh thước kẻ đặt vào khe giữa rồi tiếp tục khởi động cái máy. Cả tờ giấy và thước kẻ đều quay chậm. Nhưng dần dần khi tấm ảnh đối diện mặt tôi, nó bắt đầu quay ngược lại, còn chiếc thước kẻ vẫn tiếp tục quay. Thật diệu kì, thật phi lý, chiếc thước kẻ đi xuyên qua tờ giấy, không thể nào. Tôi quá đỗi ngạc nhiên với những gì xảy ra, nhìn mẹ – lúc đầu có vẻ mẹ hơi kinh ngạc nhưng rồi cũng hiểu được chuyện gì xảy ra. Bố nói:
– Cái này người ta gọi là ảo ảnh thị giác, đây chỉ là một trong muôn vàn cách ảo ảnh mà người ta có thể tạo ra.
– Tại sao lại thế ạ? – Tôi hỏi. Nhưng bố chỉ mỉm cười, ông không hề giải thích, ông đáp lại:
– Giải thích cho con rất khó, vì con chưa đủ kiến thức, con có thể tìm được câu trả lời cho hiện tượng này khi học về những môn khoa học. 

Quả thực đây không phải câu trả lời mà tôi mong muốn, khá buồn bực, tôi bỏ vào trong nhà. Thực ra, đôi khi ông ấy mới không giải thích. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ muốn biết nhiều hơn, nhưng sâu trong tôi luôn ấp ủ một giấc mơ, nó được vun đắp dần lên qua những thí nghiệm nhỏ mà bố mẹ cho xem: trở thành một nhà khoa học, khi đó mình không chỉ hiểu hết được mọi trò thí nghiệm, mà còn có thể sáng tạo ra nó nữa. Một ước mơ đơn giản tưởng chừng viển vông của một đứa nhóc đã làm mục tiêu cho cả cuộc đời tôi. 

Từ ngày đó, ngày mà mục tiêu của cuộc đời đã được xác định, tôi dường như chỉ chú tâm vào những thứ liên quan đến khoa học, đọc sách – một điều kì lạ đối với một đứa trẻ – và cố gắng làm theo những trò rất đơn giản trong sách, bỏ qua hết những thời gian chơi đùa như bao người khác. 

Khi lên trung học, căn phòng mà bản thân yêu thích nhất đó chính là phòng thí nghiệm. Phòng thí nghiệm của trường có đủ tất cả những gì mà tôi còn thiếu, từ dụng cụ thí nghiệm cho đến môi trường, nếu nhà trường có vật dụng thí nghiệm nào bị mất hoặc thiếu (thường thì không ai để ý) thì chắc chắn nó đang ở trong phòng học của tôi.

Đối với nhiều người, khoa học là nhàm chán, những kiến thức học trên lớp sau này dường như không thể áp dụng vào đời sống thực tại. Tại sao phải học những thứ cao siêu khi mà sau này chúng ta không sử dụng đến nó cơ chứ? Câu trả lời nằm ở chính ta, khoa học giúp chúng ta phát triển tư duy chính là trí thông minh, nó giúp việc suy nghĩ đơn giản hơn, chính xác hơn đồng thời khiến cho việc tiếp thu kiến thức một cách dễ dàng. Hoặc chí ít đối với tôi là vậy.

Qua thời gian, càng trưởng thành, niềm đam mê đối với khoa học ngày một lớn hơn. Cùng với những nỗ lực học tập, vào năm tôi 18 tuổi, tôi trúng tuyển vào một trong những trường đại học tuyệt vời nhất mà tôi từng biết. Đây là một trong những bước tiến lớn nhất trong hành trình đạt tới mục tiêu của đời tôi.

Tôi đã từng nhiều lần đi máy bay. Tuy nhiên, thay vì háo hức, bồi hồi, lần này, tôi cảm thấy thật buồn, thật trống rỗng, thật cô đơn. Chuyến bay một mình đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Sau này, sẽ không còn bố mẹ bên cạnh chăm sóc, không còn những tiếng gọi ấm áp, không còn những câu mắng mỏ vì những lỗi lầm của tôi nữa. Xa phía cửa hải quan, bố mẹ đang vẫy tay chào. Lúc này, những suy nghĩ, những kỉ niệm xưa cứ ùa về. Thời gian bên cạnh bố mẹ sao giờ đây thấy ngắn ngủi quá, ước gì mình được ở lại thêm một năm nữa, à không, chỉ cần một tháng nữa thôi… Nước mắt tôi ứa ra, dù cho cố kiềm chế cỡ nào, nó vẫn cứ tuôn ra không ngưng. Lau đi hai hàng nước mắt, tôi cố mỉm cười và vẫy tay chào lại rồi quay lưng đi. Nhưng cứ bước được vài bước, tôi lại ngoảnh đầu lại, bố mẹ vẫn ở đó, dõi theo từng bước tôi đi cho đến khi khuất hẳn. Bước lên máy bay, giữ lại những kỉ niệm trong tim, tôi tiếp tục tiến bước trên con đường tới mục tiêu của cuộc đời.

Mặc dù có những khác biệt về tập quán, bạn bè, môi trường sống, tôi vẫn có thể thích nghi được với nơi đây và duy trì được cuộc sống khá ổn định. Tuy nhiên, trong những năm đại học, một việc đã xảy đến với gia đình tôi. Vào năm tôi 21 tuổi, thế giới bây giờ đang trải qua cơn dịch bệnh khủng khiếp, chính quyền thành phố yêu cầu toàn bộ người dân phải chấp hành cách ly ở nhà phải hạn chế đi ra ngoài, tránh tiếp xúc. Dưới sự khủng khiếp của bệnh dịch, tôi không thể quay về nước nên gần như tôi chỉ có thể gặp được người thân qua những cuộc gọi video. Tình trạng nơi quê hương tôi cũng tệ không kém nơi đây, nhưng vì công việc, bố mẹ vẫn phải di chuyển mặc dù đã cố gắng giảm thiểu nhất có thể. Nhưng rồi một ngày, bố mẹ… bị nhiễm bệnh. Biết được tin đó, tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi cảm thấy bản thân thật bất lực, thật vô vọng. Tôi căm ghét, căm phẫn cái người đó. Bây giờ, việc duy nhất có thể làm đó là cầu mong cho cha mẹ sớm khỏe lại sao cho họ không bị làm sao, không ảnh hưởng gì quá lớn. Ngày trôi qua, hôm nào cũng như vậy, tôi sống trong nỗi lo sợ, dằn vặt cả đêm, chỉ thiếp đi một chút khi đã không còn sức lực trong người. Nhận được tin báo, lòng tôi sốt sắng lên, chỉ có điều, khi đọc tin gửi đến, toàn thân tôi cứng đờ. Không thể tin vào mắt mình, tôi kiểm tra thật kĩ những thông tin người ta gửi, thậm chí còn gọi lại để kiểm chứng nhưng sự thật vẫn không thể thay đổi: ba mẹ tôi… đã qua đời.

Tôi ngất đi.

Tỉnh lại trên căn phòng lạnh lẽo, đầu tôi đau như búa bổ, không rõ chuyện gì làm mình ngất. Với chiếc bụng đói meo, tôi mò đi tìm đồ ăn như thường lệ. Cắn một miếng bánh mì, bắt đầu quan sát xung quanh.  Căn phòng thật khác lạ, hình như có chuyện gì vừa xảy ra, chiếc điện thoại nằm ngổn ngang, các vật phẩm khác đều đổ một cách lộn xộn.  Hình như tôi vừa nhớ ra điều gì đó, nước mắt bắt đầu ứa ra, tôi hét, tôi hét rất to, trút hết những phẫn nộ lên đồ đạc quanh nhà và cả môi trường quanh đây nữa. Tôi thét lên, thét đến khản cả giọng. Cơn đau đầu một lần nữa ghé thăm, cơn choáng váng, nỗi đau khi mất đi người thân, chán ghét cuộc đời đầy đau thương. Tôi muốn từ bỏ…

“Tại sao điều này lại xảy ra với mình?”
Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi suốt một đêm dài, hai hàng lệ không ngừng chảy ra. Đó là một đêm dài dằng dặc.

“Trời đã sáng rồi à” – Lời nói phát ra từ cái đầu trống rỗng. – “Không biết hôm nay phải đi đâu không nhỉ?” – Dù sao tôi cũng không có ý định đi đâu cả, với cái tình trạng thế này.

Ding! – Một tiếng thông báo tin nhắn. Thường thì tôi sẽ mặc kệ, nhưng mà linh cảm gì đó đã khiến tôi đọc qua nó – một video bố mẹ tôi ghi lại sau khi biết tin bị bệnh.

“Aeverse à, nếu con nhận được video này thì chắc hẳn là bố mẹ không còn nữa, nhưng con phải biết một điều là: kể cả khi không còn được gặp bố mẹ nữa, thì chúng ta vẫn luôn theo dõi. Thế giới này còn rất nhiều điều mà con chưa biết, nó rất bí hiểm. Con còn nhớ bài học đầu tiên mà bố mẹ dạy không? Con không được bỏ cuộc, kể cả bất kì điều gì xảy ra, không được phép bỏ cuộc.” 

Được nhìn thấy bố mẹ, tôi òa lên khóc như một đứa con nít. Những kỉ niệm thời bé lại hiện ra, tôi như một đứa trẻ trong cơ thể của một người trưởng thành. Những câu nói khắc sâu vào tim, tôi thu gọn mình lại, hồi tưởng, suy nghĩ, khóc và rồi… thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi mở cửa phòng, bước ra ngoài, với một nụ cười khẽ nở, và bước đến trường.

Nhiều năm về sau, tôi đã đạt được mục tiêu hằng mong ước. Qua bao nhiêu khó khăn thử thách, bây giờ, tôi đứng trên cương vị của một giáo sư danh giá. Con người này đã trải qua nhiều cuộc nghiên cứu, nhiều lần giảng dạy, nhưng hiện tại, bên trong tôi lại trống rỗng. Bây giờ, không còn người thân kề cạnh, không có bạn bè, trong lòng tôi chỉ còn nỗi cô đơn. Tôi đã đạt được mục đích của mình nhưng có ý nghĩa gì chứ?
“Vậy thì hãy tạo ra nó đi, hãy cho thấy rằng mục tiêu của mày là một điều hết sức tuyệt vời” – một thoáng suy nghĩ vụt qua đầu tôi.
“Một người bạn… nhân tạo”

Và từ đó, tôi bắt tay vào việc tạo ra một A.I. 

_______________

[SEASON 2 • ORIGINAL SERIES #1] – PROLOGUE

Introduction:

– This is so … unbelievable! – Nothing can describe my feelings at the moment. A wonderful feeling is flowing through my body like it was taking off all the burden of life.

And so, the first artificial intelligence person was born … illegally.

Prologue:

– It’s not like that, why is it like that? – An excited saying from a child when facing a visual illusion.

In a small house, my parents and I are talking in the afternoon. My father took out a very strange item, never seen before. It has a round base, which appears to be rotatable, and has a double-sided photo fixed on top of the base. This photo was printed in a very strange way – both sides of the same shape, quite like a trapezoid but squeezed at the bottom, also perforated – it looked like a window. Dad asked:

– What does it look like?

 – Very like a window but printed on paper, it looks virtual – My mother said, it seems she did not know what he was going to do.

– Yes, it was drawn like a window, now let me turn this machine on.

The camera turns on, the picture starts to rotate, it turns quite slowly … no it doesn’t spin all the time, only half-turn and then stop and change direction. I still do not understand what he is going to do.

 – Who told you how the picture moved?

– It only turned half and then changed direction. – I quickly responded.

– Yeah, right, kind of wavering. – Mom added. But what was my mother’s answer confusing, wavering? I asked my mother:

– Oh mom, what is the oscillation?

– It is the phenomenon of a thing or repeating that many times, Aeverse. – Oh, so that’s it.

Dad stopped the machine, replied gleefully:

– No, both are wrong, it doesn’t waver, it’s spinning.

– What, is it spinning? – Me and my mother were both surprised.

It seemed like Dad, seeing that both mother and daughter were disbelieving, went on to do one more thing: take a ruler and put it in the middle slot and continue to start the machine. Both the paper and the ruler turned slowly. But gradually as the photo was facing me, it started to turn around, and the ruler continued to rotate. Miraculously, so absurd, the ruler goes through the paper, impossible. I was astonished at what happened, looking at her – she seemed a bit amazed at first but then understood what was going on. Dad said:

– This is called a visual illusion, this is just one of the many ways one can create illusions.

– Why is that? – I ask. But his father just smiled, he never explained, he replied:

– It is very difficult to explain to me because I do not have enough knowledge, I can find answers to this phenomenon when studying science subjects.

Indeed this was not the answer I wanted, quite upset, I put it inside the house. Sometimes he doesn’t explain. Each time, I just want to know more, but deep down I always cherished a dream, it was gradually nurtured through small experiments that my parents showed: becoming a scientist, then I not only fully understanding all the experiments but being able to create it as well. A simple dream of a child has made a goal for my whole life.

From that day on, the day my life goals were set, I seem to be focusing only on science, reading – which is strange for a child – and trying to follow The game is very simple in the book, ignoring all the playing time like everyone else.

When I went to high school, my favorite room was the lab. The school lab has all the things that I am missing, from the laboratory equipment to the environment, if the school has any missing or missing laboratory supplies (usually no one notices) then for sure. it’s in my classroom.

For many people, science is boring, the knowledge learned in class later does not seem to be applied to real life. Why learn something super when we don’t use it later? The answer lies in ourselves, the science that helps us develop our thinking is intelligence, it helps us to think simpler and more accurately at the same time making the acquisition of knowledge easy. Or at least for me.

Over time, growing up, my passion for science grew bigger and bigger. With all my academic efforts, when I was 18 years old, I entered one of the best universities I have ever known. This is one of the biggest strides in my journey to my life goals.

I have been on a plane many times. However, instead of being eager and anxious, this time, I felt really sad, so empty, so lonely. Solo flight to a completely unfamiliar place. After this, there will be no parents by my side to take care of, no warm calls, no more scolding for my mistakes. Far from the customs gate, parents were waving. At this time, the thoughts, the old memories just rushed back. The time with my parents is so short now, I wish I could stay for another year, no, just another month … Tears welled up, no matter how much I tried to control it. , it just kept pouring out non-stop. Wiping away my tears, I smiled and waved back and turned away. But every few steps I took, I turned my head again, my parents still there, watching my every step until I passed away. Stepping on the plane, keeping the memories in my heart, I continued to walk on my way to life’s goal.

Despite the differences in customs, friends, and living environment, I can adapt to this place and maintain a fairly stable life. However, during my college years, something happened to my family. At the age of 21, the world is now experiencing a terrible epidemic, the city government requires all people to comply with home isolation to limit going out and avoiding contact. Under the horrors of the epidemic, I was unable to return to my home country, so it was almost possible for me to only meet relatives through video calls. The situation in my hometown is just as bad as here, but because of work, my parents still have to move despite trying to minimize it as much as possible. But then one day, parents … got infected. Knowing that news, I completely collapsed. I feel so helpless, so hopeless. I hate, hate that person. Now, the only thing that can be done is to pray for their parents to get well soon so that they are not okay, with no big impact. As the days passed, every day was like that, I lived in fear, tormented the whole night, just falling asleep a little when I had no strength in me. Upon receiving the news, my heart was fervent, only when I read the news, my whole body froze. Unable to believe my eyes, I carefully checked the information people sent, even called back to verify but the truth still could not change: my parents … passed away.

I fainted.

Awakening in the cold room, my head hurts like a hammer, not sure what makes me faint. With a hungry stomach, I groped for food as usual. Bite on a piece of bread, start looking around. The room was so different, it seemed something just happened, the phone was sprawled, the other items were all messed up. Looks like I just remembered something, tears started to flow, I screamed, I shouted, pouring out all my anger on the furniture around the house and the environment here. I scream, screaming hoarsely. Headache once again visits, dizziness, pain when losing loved ones, disgusting a painful life. I want to give up …

“Why did this happen to me?”

The question kept going back and forth in my mind for a long night, tears pouring out incessantly. It was a long night.

“Is it morning already?” – Words came from the empty head. – “I wonder where to go today, right?” – Anyway, I have no intention of going anywhere, with this situation.

Ding! – One-hour message notification. Usually, I would just let it go, but a hunch got me reading through it – a video my parents took after learning of the illness.

“Aeverse, if you get this video, you probably won’t be there anymore, but you have to know one thing: even when we can’t see you anymore, we’re still watching. This world has many things that I do not know, it is very mysterious. Do you remember the first lesson that you taught me? You cannot give up, even if anything happens, cannot give up. ”

Seeing my parents, I burst into tears like a baby. Memories of my childhood appeared again, I was like a child in an adult’s body. Words engraved in my heart, I narrowed myself, reminisced, thought, cried, and then … fell asleep.

The next morning, I opened the door of my room, stepped outside, with a small smile, and walked over to the school.

Years later, I have achieved my desired goal. Through many difficulties and challenges, now, I stand in the position of a distinguished professor. This person has gone through many studies, many teachings, but now, inside I am empty. Now, with no relatives nearby, no friends, in my heart only loneliness. I have achieved my goal but what does it mean?

 “Then create it, let’s show that your goal is a very wonderful thing” – a moment of thought crossed my mind.

 “An … artificial friend”

And I set out to create an A.I.

_______________

Mọi thông tin xin liên hệ – For all inquiries, please contact:

Đặng Minh Trung: +8494 190 1469 (Trưởng ban Tổ chức – Head of Project)

Trần Đình Phương Uyên: +8436 643 7691 (Trưởng ban Đối ngoại – Head of Public Relations)

Email: prismproject20@gmail.com

Website: https://prismproject20.com/

Facebook: https://www.facebook.com/prismproject20/

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s