[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #21: CHUYẾN DU LỊCH VÒNG QUANH THÁI DƯƠNG HỆ]

Tác giả: Phùng Ngọc Quang
Lớp – Trường: 7a12, THCS Chu Văn An

Chào mọi người, tôi là Táo Ép, cư dân của hành tinh số Dách. Tôi nguyên là một phi công của hãng hàng không Universal Dach. Tuy nhiên, sau đó tôi đã nghỉ hưu và mở một công ty du lịch mang tên TE. Công ty của tôi tổ chức các tour du lịch trong các hệ mặt trời khác nhau trong dải Ngân Hà. Tuần trước thì tôi vừa quảng cáo một tour du lịch mới đến một hệ mặt trời khác ở trong dải Ngân Hà, đó là Thái Dương hệ. Có một gia đình đăng ký tour du lịch này ngay khi tôi mới quảng cáo. Đó là một gia đình của hành tinh DQ, thuộc nhóm người Dẻo Quẹo. Phải, cái tên nhóm người đã nói hết tất cả về họ rồi. Họ là những sinh vật có 3 mắt, và toàn thân chỉ là một đống bầy nhầy màu xanh lét. Họ có một sức chịu đựng cực cao, hơn cả những cư dân số Dách. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn thông minh hơn họ nhiều (cư dân số Dách trưởng thành có tới 2 bộ não!). Ngay buổi đầu gặp mặt, tôi đã biết họ là dân “có tiền nhưng đầu đất”. Họ luôn hỏi tôi rất nhiều thứ, và nội việc phải trả lời họ đã đủ làm tôi muốn tống cổ họ ra phi thuyền lắm rồi. Nhưng tinh thần trách nhiệm của một người số Dách đã ngăn tôi làm thế. Chà chà, dù sao thì hãy cùng đến với tour du lịch Thái Dương hệ của tôi nào
Đầu tiên thì mọi chuyện khá là suôn sẻ. Với công nghệ Warp, chúng tôi dễ dàng đi nhanh hơn tốc độ ánh sáng nhiều lần và chỉ một tiếng sau, chúng tôi đã có mặt ở hệ Mặt Trời. Chúng tôi cũng đồng ý rằng sẽ đi từ trong ra nên mất thêm ba mươi phút nữa để chúng tôi đến được Mặt Trời. Để các du khách được trải nghiệm tốt nhất, tôi đã hướng dẫn hai hành khách mặc quần áo du hành vào và ra khỏi phi thuyền để nhìn tận mắt Mặt Trời. Cô bé Xương Xăm thì không cần quần áo bảo hộ do cô đang nằm trong kén và chỉ cần thêm một chiếc kính tách tia tử ngoại là được. Tuy nhiên mẹ của cô, bà Xương Xa thì bắt buộc phải mặc áo bảo hộ, vì môi trường vũ trụ rất rất rất khắc nghiệt. Khi tôi hỏi mọi người đã mặc đủ áo bảo hộ và bắt đầu ra ngoài môi trường vũ trụ thì tôi thấy bà Xương Xa ra ngoài mà không cần áo bảo hộ và nói:
-Dám cá không, tôi có thể ra ngoài này mà không cần áo bảo hộ đấy Táo Ép!
-Thưa bà, bà chưa mặc áo bảo hộ-tôi nói
Lúc này thì tôi có cơ hội để cảnh báo mọi người về những nguy hiểm nếu không mặc áo bảo hộ. Cơ thể bà Xương Xa ngay lập tức bị đóng băng lại dưới cái lạnh tê tái của vũ trụ. Tuy nhiên, do đang gần Mặt Trời nên nửa còn lại của bà Xương Xa bị nung chảy dưới cái nóng hơn một nghìn độ C của Mặt Trời.
Không phải ai cũng được nhìn thấy hiện tượng thú vị này, và tôi muốn xem thêm chút nữa. Cơ mà tôi lại không muốn cô bé Xương Xăm khóc lóc bên tai tôi suốt hành trình còn lại nên tôi quyết định đưa bà Xương Xa vào trong phi thuyền để giúp bà ấy khỏe lại. May mắn là trên phi thuyền có những dụng cụ y tế tối tân nhất nên bà Xương Xa đã khỏe lại nhanh chóng. Sau sự cố đấy thì gia đình dẻo quẹo cũng không muốn ra ngoài nữa, và chúng tôi đã có một bữa thịt nướng khá vui ở trong phi thuyền (tất nhiên nướng bằng sức nóng của mặt trời rồi :v). Sau bữa ăn thì bà Xương Xa đã hồi phục khá ổn và tôi cho phi thuyền tiếp tục chuyến hành trình để đến Thủy Tinh. Và, ở đó có mốt số thứ như…Này, bỏ tay ra khỏi xiên của tôi nhanh!
***
Sau một lúc thì chúng tôi đến được Thủy Tinh. Ờm, nói thật thì ở đây không có gì đáng chú ý cho lắm. Máy tính của tôi đã nói thế khi chúng tôi đáp xuống đây. Đầu tiên là những vách đá cao tới 3km, một cái lòng chảo khá lớn với đường kính 1,300km được người Trái Đất đặt tên là Caloris và các miệng hố có băng. Mấy người Dẻo Quẹo nhất định đòi tôi phải đi trượt tuyết ở các hố băng đấy. Nhưng tôi đã từ chối. Vì theo như máy tính, Thủy Tinh không phải một nơi tốt để cắm trại do nhiệt độ khắc nghiệt kinh khủng. À và ở một số hố băng kiểu đó có những axit có khả năng ăn mòn cả những bộ đồ vũ trụ tốt nhất nên chúng tôi quyết định đi đến Kim Tinh, hi vọng nó sẽ đỡ hơn. Và đúng là nó đỡ hơn thật, nhưng là đỡ an toàn hơn! Máy tính của tôi cho biết ở đây có những đám mây khí Cacbon Dioxide, một loại khí cực độc, tạo thành các đám mây đẹp đẽ “lừa tình” mọi người về Kim Tinh. Áp suất khí quyển ở đây cứ gọi là kinh hồn, và bọn núi lửa chỉ nhăm nhe phun trào. Chưa hết, những đám mây Cacbon Dioxide còn đóng vai trò như một tấm kính, ngăn không cho nhiệt độ thoát ra nên ở đây là nơi nóng nhất Hệ Mặt Trời (~500 độ C). Dù vậy, tôi vẫn cho phi thuyền đáp xuống và để mọi người ở trong phi thuyền. Nhưng những người Dẻo Quẹo nào có chịu nghe. Họ nằng nặc đòi ra nghe và bỏ ngoài tai những cảnh báo của tôi. Ví dụ như khi tôi cho họ xem những tảng đá phát sáng vì quá nóng thì bà Xương Xa lại cho rằng chúng phát sáng tức là trời đẹp, và cô bé Xương Xăm thì nằng nặc đòi ra ngoài để sưu tầm chúng. Đúng lúc đó thì con chó máy của tôi lao ra ngoài, và tôi lúc đó mới có cái để cho những người Dẻo Quẹo xem được sự kinh khủng của Kim Tinh. Dưới áp suất kinh khủng của Thủy Tinh, con chó của tôi như bẹp dúm lại. Sức nóng cũng khiến cho nó phải thè cả cái lưỡi dài 5 phân của nó ra. Khí độc và Axit cũng là những điều đáng lưu tâm ở hành tinh quái gở này. Sau khi thấy điều đó, mấy người Dẻo Quẹo cũng không ham lên Kim Tinh nữa. Và vất vả lắm tôi mới cứu được con chó của tôi, nhưng có vẻ nó không còn là nó nữa. Nó liên tục cắn tôi những phát đau điếng, Ái đau!
***
Sau một lúc thì chúng tôi cũng đến được Trái Đất. Đây là hành tinh duy nhất trong Thái Dương hệ là có sự sống. Hành tinh này khá là xinh đẹp, cho đến khi có những thực thể sống khác (họ tự gọi mình là con người) hủy hoại hành tinh này. Và những người Dẻo Quẹo cũng ngu ngốc y như họ vậy-Hả, cái gì? Tôi có nói gì đâu?
Sau khi đáp xuống hành tinh này, tôi nhận thấy có một số điểm thú vị như sau:
-71% hành tinh là nước! Hừm, vậy thì thay vì gọi là Trái Đất thì họ nên gọi nó là Trái Nước mới đúng. Hề hề.
-Không khí ở đây khá là trong lành với 78% là Nitơ, 21% là Oxy, còn lại là các khí khác. Ơ nhưng mà tôi đang nói đến mấy triệu năm trước nhé, còn bây giờ giống người tự nhận mình là thông minh tột đỉnh kia đang đảo lộn mọi thứ rồi.
-Ở đây, có các hạt nước rơi từ trên trời xuống được gọi là mưa. Có những trận mưa lân phân nhưng cũng có những trận mưa lớn kinh khủng, có thể thổi bay cả những chiếc máy bay. Để đề phòng không bị ướt, các nhà khoa học ở đây đã chế ra một thứ gọi là ô để che mưa.
-Trái Đất tràn ngập sự sống. Một nửa trong số đây vô hại, nhưng cũng có những con vật có thể xé xác nếu nó gặp bạn. Trong khi đó, một bộ phận không nhỏ những thực thể sống khác được gọi “cây” tuy to xác và cao lớn nhưng chẳng bao giờ làm hại ai cả. Mấy người Dẻo Quẹo ngu ngốc không chịu nghe tôi nên họ đang run như cầy sấy và đề nghị hòa bình với những cái cây :v
Sau đó thì những người Dẻo Quẹo chạm trán với người Trái Đất đầu tiên. Trong khi người Trái Đất bàng hoàng vì người Dẻo Quẹo có ba mắt và trông như một đống bầy nhầy màu xanh lét thì người Dẻo Quẹo bàng hoàng vì người Trái Đất chỉ có hai mắt. Chà, tôi khá thích cuộc đụng độ này vì cả hai giống người đều ngu ngốc như nhau. Tại sao tôi nói người Trái Đất ngu ngốc á? À thì tại vì họ đến bây giờ vẫn chỉ bay đến được mặt trăng của họ trong khi chúng tôi đã chu du quanh Ngân Hà từ 100 năm trước rồi. Người số Dách chúng tôi vẫn luôn tự tin về trí tuệ nhất nhì Ngân Hà của mình (ừ thì cứ cho là thiên vị đi, nhưng rồi bạn sẽ biết tại sao thôi).
Mấy người kia thì vẫn thi nhau hét lên. Cho đến một lúc thì con mèo của người Trái Đất nhảy lên và tấn công bà Xương Xa. Với mấy cái móng vuốt sắc như dao cạo, bà Xương Xa bắt buộc phải lùi bước và trở về phi thuyền. Tuy nhiên, có vẻ trên con mèo còn có một đống vi sinh vật có thể gây bệnh ngoài móng vuốt ra. Có vẻ bà Xương Xa đã dính chưởng khi bà ấy liên tục hắt hơi khi lên phi thuyền. HÌnh như mấy người Dẻo Quẹo không thích Trái Đất cho lắm nên tôi đã đề nghị lên Mặt Trăng và họ đồng ý gần như ngay lập tức.
***
Khi chúng tôi đến gần Mặt Trăng, tôi hỏi máy tính về những điểm đáng chú ý ở đây. Nhưng trước đó tôi phải lau chùi máy tính sau cú hắt hơi kinh khủng khiếp của mấy người Dẻo Quẹo đã!
Ở Mặt Trăng, có hàng trăm miệng hố-di tích do mấy ngôi sao chổi và sao băng để lại. Mấy người Dẻo Quẹo đã cố gắng đếm chúng, mặc cho tôi nói rằng điều đó rất vô bổ và ngu ngốc, nhưng kệ đi, họ vốn ngu ngốc sẵn rồi mà. Tiện thể thì từ Mặt Trăng, Trái Đất trông sáng hơn và to hơn rất nhiều Mặt Trăng nhìn từ Trái Đất. Đó là do Trái Đất to hơn nhiều so với Mặt Trăng,
Ở đây còn có “biển” nữa! Đó là cách mấy người ngu ngốc ở Trái Đất gọi những miệng hố đen xì khổng lồ. Và tôi đã suýt sặc nước khi nghe cô bé Xương Xa đòi xây lâu đài cát và lướt sóng!
Còn một điều nữa, đó là lực hút ở đây yếu hơn nhiều so với Trái Đất, khoảng ⅙. Vì thế mấy người Dẻo Quẹo cực kỳ ngạc nhiên khi thấy tôi bật cao hơn 4m và họ cũng có thể làm thế. Chúng tôi còn làm một bữa dã ngoại nho nhỏ. Nhờ những chiếc xe đạp, chúng tôi đạp quanh Mặt Trăng và tôi nói với họ rằng nếu chúng tôi đạp đủ nhanh, chúng tôi sẽ luôn bắt kịp Mặt Trời. Chà, với những người Dẻo Quẻo thì điều đó khá gây sốc đấy.
***
Sau khi vượt qua một quãng đường dài lê thê thì chúng tôi đến được Hỏa Tinh. Phải nói là tôi cực thích Hỏa Tinh. Vì ba lí do:
-Ở đây khá an toàn để ra ngoài, không như Kim Tinh hay Thủy Tinh.
-Cảnh quan ở đây siêu đẹp với màu đỏ ở khắp nơi, những cao nguyên và ngọn núi hùng vĩ.
-Không có một loài người ngu ngốc nào đó phá hỏng chúng.
Sau khi lấy dữ liệu từ máy tính, tôi chỉ cho những người Dẻo Quẹo thấy những cảnh đẹp mà hiếm ở đâu có được:
-Thung lũng Mariner rộng lớn nhất hệ Mặt Trời. Nó sâu 6,4km và rộng 241km, sâu hơn bốn lần rộng gấp sáu lần cái vết nứt nổi tiếng của Trái Đất Grand Canyon. Chiều dài của thung lũng rộng lớn này đủ để vắt ngang qua một mảnh đất-ý tôi là một đất nước bé xíu tên là Mỹ.
-Ở đây có những đồng bằng và sông ngòi từ hàng tỉ năm về trước. Một số sông có chiều rộng hơn 24km và sâu hơn 100m. So với những đồng bằng và sông ngòi rộng lớn này thì đồng bằng Amadôn hay con sông Nile chả khác gì những mảnh đất và con lạch cả.
-Hỏa Tinh có hai mặt trăng, nhưng chúng đều bé hơn Mặt Trăng. Phobos bé hơn và trông giống một ngôi sao sáng, trong khi đó thì Deimos lớn hơn và chẳng khác gì củ khoai tây (tiếc rằng ta lại không thể làm món khoai tây chiên được).
-Olympus Mons là ngọn núi cao nhất hệ Mặt Trời. Đó vốn là một ngọn núi lửa rộng 483km và cao 25km- rộng gấp hai lần và cao gấp ba lần đụn đất- ý tôi là ngọn núi cao nhất Trái Đất.
Chúng tôi quyết định chinh phục đỉnh Olympus từ trên xuống. Phải, từ trên xuống ấy (làm thế hẳn sẽ nhàn hơn rất nhiều). Điều đó sẽ mất rất nhiều năng lượng nên chúng tôi quyết định sẽ làm vài ly kem mát lạnh đã.
Sau khi chinh phục ngọn núi (mất gần 30’ nếu bạn hỏi), Xương Xăm muốn chinh phục Deimos. Deimos khá nhỏ, và vì thế chúng tôi hầu như không trọng lượng!
Đột nhiên, bà Xương Xa bị sôi bụng! Ở ngoài vũ trụ, đặc biệt là một nơi không trọng lượng thế này, vấn đề đó đủ để bắn bà ta vào vũ trụ! Rất may là con chó của tôi đã lái một cái phi thuyền cứu hộ và tóm lấy bà ta trước khi bà ấy bay xa hơn. Sau khi trở lại phi thuyền, bà Xương Xa phải đi WC gấp. Mong rằng bà ấy sẽ không làm bẩn cái bồn cầu mới cọ của tôi!
***
Sau khi vượt qua vành đai tiểu hành tinh thì chúng tôi đến được Mộc Tinh. Chà, vượt qua vành đai tiểu hành tinh quả không dễ dàng chút nào. Do cần năng lượng để khởi động động cơ Warp nên tôi quyết định dở trò “lạng lách” ra để qua được vành đai này. Suýt thì chúng tôi bị nổ tan tành do các tiểu hành tinh to bằng một thành phố va vào, vài lần bị xước sơn do các tiểu hành tinh cỡ trái banh và ngôi nhà lao vào. Cũng may là phi thuyền của tôi thuộc loại tốt nên không vấn đề gì. Và mấy người Dẻo Quẹo thì đi xem Tivi mà không hề biết những nguy hiểm mà tôi vừa trải qua. Hừ, tôi chỉ muốn tống họ đi cho rồi. Nhưng thôi, chúng tôi cũng đã đến được Mộc Tinh rồi, tiến lên!
***
Đáng tiếc là Mộc Tinh không được thân thiện như Hỏa Tinh. Nội việc nghĩ đến nó thôi cũng đủ làm các dây thần kinh của tôi dựng đứng rồi. Thế nhưng mấy du khách cứ đòi tôi phải đến gần một cách đáng lo ngại. Và khi họ đòi xuống, tôi đã phải ngăn họ lại. Ở Mộc Tinh chả có một chỗ nào để hạ cách cả, đây là một hành tinh khí. Và có quá nhiều bão. Vết Đỏ lớn, một cơn bão đã tàn phá Mộc Tinh 300 năm nay và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Từ một khoảng cách an toàn, tôi chỉ cho mấy người Dẻo Quẹo những điểm đáng chú ý:
-Xích đạo bị phình ra. Mộc Tinh quay nhanh đến độ phần giữa của nó bị phình ra.
-Những dải mây tối là nơi không khí lạnh chìm xuống dưới
-Đôi lúc, Vết Đỏ lớn hơi bị ngả sang màu xám. Có thể là do Mộc Tinh dùng kem chống nám chăng?
Lúc này, tôi mới nhận ra những người Dẻo Quẹo đã không còn chú ý đến Mộc Tinh nữa mà giương cả ba con mắt về phía Europa, một mặt trăng bị đóng băng của Mộc Tinh. Giờ họ muốn được trượt băng trên đấy. Vì chả có gì đáng lo ngại nên tôi đáp xuống và chúng tôi có một buổi trượt băng khá vui. Cho đến khi một ngôi sao băng đâm sầm vào Europa, và nó lại rất gần bà Xương Xa nên bà ấy bị kéo ngay xuống cái hố mới được tạo ra. Dưới cái lạnh của Vũ Trụ, cái hố ngay lập tức bị đóng băng lại cùng với bà Xương Xa. Cô bé Xương Xăm khóc lóc thấy ghê nên tôi phải khởi động động cơ phi thuyền để làm tan băng và kéo bà Xương Xa lên. Trong khi chờ bà Xương Xa rã băng thì tôi cho phi thuyền thẳng tiến tới Thổ Tinh.
***
Bà Xương Xa vừa kịp tan băng khi chúng tôi tới được Thổ Tinh. Và mấy người này bị bối rối bởi cái vòng bao quanh Thổ Tinh. Họ tưởng đấy là một người Trái Đất đội mũ. Đúng là đầu đất mà!
Tôi giảng giải cho họ rằng vành đai của Thổ Tinh là do hàng nghìn các tiểu hành tinh cấu thành và lực hấp dẫn giữ chúng lại. Nhưng rồi tôi nhận ra họ không hề nghe tôi nói. Tôi phải hét lên với họ là cùng đi thả diều bởi ở Thổ Tinh, có những cơn gió đủ để nâng diều lên và dân số Dách chúng tôi rất thích thả diều. Không may, gió của Thổ Tinh quá mạnh nên thay vì chúng tôi kéo diều thì diều lại kéo chúng tôi!
***
Chúng tôi đã sắp đi đến điểm cuối của hành trình rồi. Và điểm dừng tiếp theo là Thiên Vương Tinh. Và một lần nữa, dữ kiện máy tính cho rằng việc hạ cánh sẽ không thể thực hiện vì Thiên Vương Tinh là một hành tinh khí. Gió ở đây cũng khá mạnh, khoảng 300km/h. Nhưng nếu so với Thổ Tinh thì chẳng khác gì một cơn gió thoảng cả.
Nói thật, tôi không ưa Thiên Vương Tinh cho lắm. Màu của nó khiến tôi nhớ tới khuôn mặt của dân Dẻo Quẹo khi họ bị say. Những mặt trăng thì chán òm y như họ. Tôi chỉ cho du khách thấy một số điểm nổi bật, cũng chẳng có nhiều:
-Thiên Vương Tinh cũng có vành đai. Tuy nhiên nó quá mỏng và kết bằng các đá đen nên rất khó phát hiện.
-Mặt trăng Miranda có một cái rãnh trông như đường đua vậy. Đua nào mọi người!
Tuy vậy, mấy người Dẻo Quẹo vẫn không nghe. Trong khi cô con gái nằng nặc đòi về Europa thì bà mẹ lại cho rằng Kim Tinh rất mát mẻ khiến tôi lại phải giải thích lại cho họ.
***
Với sự trợ giúp của các máy tính hơn cả quảng cáo của dân số Dách, tôi nhanh chóng tìm được đường đến Hải Vương Tinh. Nhưng với dân Dẻo Quẹo, họ không thích nơi này lắm. Và họ thậm chí còn cho rằng đây chính là Thiên Vương Tinh. Lại là một hành tinh khí khác, và sức gió ở đây hẳn là cụ 3 đời của Thổ Tinh, với tốc độ 2000km/h! Một lần nữa, chúng tôi lại ở xa quan sát:
-Hải Vương Tinh cũng có các vành đai. Nhưng cũng giống Thiên Vương Tinh, chúng quá mỏng và tối để nhận ra.
-Trên hành tinh có một cơn bão mang tên Great Dark Spot, to bằng Trái Đất, và chuyển động ngược chiều với hành tinh.
-Đám mây Scotter bay quanh hành tinh còn nhanh hơn cả bão
-Mặt trăng Triton na ná Europa, toàn thân nó cũng bị băng phủ kín.
Vừa nghe đến băng, mấy người Dẻo Quẹo lại đòi xuống cho bằng được, và tôi lại đành nhượng bộ.
Sau một hồi chơi chán thì chúng tôi lên phi thuyền. Và rồi tôi nhận ra rằng động cơ bị đóng băng! Triton có nhiệt độ là -235 độ C, lạnh nhất hệ Mặt Trời nên không có gì đáng ngạc nhiên cả. Và sau một lúc vì các dây thần kinh của tôi bị tê liệt do gió lạnh ùa vào.
Đúng lúc đó, chúng tôi có cảm giác như bị đẩy lên không trung và cái lạnh biến mất! Hóa ra chúng tôi đáp ngay trên một mạch phun nên nó đã giúp đẩy phi thuyền của tôi lên. Hú vía, cứ tưởng tôi bị mất mạng ở đó rồi!
***
Chúng tôi dành nửa ngày để đi đến Diêm Vương Tinh, nhưng tôi có thể thấy được nơi này có gì thú vị cả, và có vẻ mấy du khách người Dẻo Quẹo cũng thế, nên chúng tôi lại trở về nhà sau một tuần rong ruổi khắp hệ Mặt Trời.
Trở về đến hành tinh số Dách và tiễn hành khách ra về, nhưng tôi chẳng thấy buồn hay tiếc nuối gì cả. Nội việc lau chùi phi thuyền cũng đủ làm tôi phát ớn rồi!

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s