[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #17: GIẤC MỘNG]

Tác giả: Phạm Phương Thảo
Lớp – Trường: 11A1

– Ba ơi, đó là gì vậy ạ?
– Đó là mặt trăng đấy con.
– Mặt trăng là gì hả ba?
– Mặt Trăng là một hành tinh cũng giống như nơi chúng ta đang sống chỉ là không ai có thể sống được trên đó. Nó là vệ tinh tự nhiên duy nhất của Trái Đất và là vệ tinh tự nhiên lớn thứ năm trong Hệ Mặt Trời. Khoảng cách trung bình tính từ tâm Trái Đất đến Mặt Trăng là 384.403 km, lớn khoảng 30 lần đường kính Trái Đất. Đường kính Mặt Trăng là 3.474 km, bằng 27% đường kính Trái Đất. Khối lượng Mặt Trăng khoảng bằng 2% khối lượng Trái Đất. Mặt Trăng quay một vòng quanh Trái Đất với chu kỳ quỹ đạo 27,32 ngày, và các biến đổi định kỳ trong hình học của hệ Trái Đất – Mặt Trăng – Mặt Trời là nguyên nhân gây ra các pha Mặt Trăng, lặp lại sau mỗi chu kỳ giao hội 29,53 ngày. (Theo Wikipedia)
– Wow, hay quá ba!
– Đúng vậy đó con. Năm 1969, Neil Armstrong và Buzz Aldrin là những người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng trong phi vụ chuyến bay Apollo 11. Còn người Việt Nam của chúng ta cũng đã có người bay tới Mặt Trăng. Đó là ông Phạm Tuân đã bay lên vũ trụ vào năm 1980 trong chương trình Intercosmos của Liên Xô.

Đối với một đứa trẻ 5 tuổi mà nói, mặt trăng là một thứ gì đó rất huyền bí, rất kỳ ảo, chỉ có thể nhìn thấy mà không thể với tới được. Ngày bé khi vẫn còn ở quê khung cảnh rộng rãi và thoáng đãng lắm, ban đêm chỉ cần ngước mắt lên bầu trời là có thể thấy được mặt trăng. Cũng chả biết từ lúc nào mặt trăng đã đi vào cuộc sống của tôi, cũng buồn, cùng vui, trải qua những ngày tháng êm đềm của tuổi thơ. Nhiều lần giận dỗi với ba mẹ tôi lại chạy lên bờ đê, ngồi trên bãi cỏ xanh mướt, ngẩng mặt lên trời tâm sự với trăng. Nhiều khi tôi cứ thắc mắc mãi “Tại sao những ngôi sao kia lại lấp lánh?” tựa như những viên kim cương được đính trên bầu trời đêm. Lớn lên rồi mới biết, đó là do sự hỗn loạn trong khí quyển của Trái Đất. Khi bầu không khí nóng lên, ánh sáng từ ngôi sao chạy theo các hướng khác nhau, điều này làm cho hình ảnh của ngôi sao thay đổi một chút về độ sáng và vị trí do đó nó lấp lánh. (Theo https://khoahoc.tv/tai-sao-ngoi-sao-lai-lap-lanh-91850)

Một trong những thú vui của tôi lúc bấy giờ là hằng đêm trăng thanh gió mát, ngồi trên chiếc chõng tre ngoài hiên nhà, được nghe ba kể những điều kỳ thú trên đời, những câu chuyện về vũ trụ bao la. Lúc đó với tôi, ba như là một như nhà bác học uyên bác, tài giỏi bởi chuyện gì ba cũng biết cả. Cứ như thế, một cô gái như tôi lại nuôi ước mơ được bay vào vũ trụ, được khám phá thế giới rộng lớn, bao la, vô tận ngoài kia.

Sau này lên thành phố, những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, đã chẳng còn một bầu trời mênh mông như ở dưới quê, rồi cuộc sống bận rộn tôi mới ngộ ra rằng đã bao lâu rồi tôi chưa ngắm trăng nhưng cũng không vì vậy mà tôi buông tha giấc mơ của mình mà ngược lại nó lại càng khao khát, cháy bỏng. Lần đầu tiên dùng số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm trời để mua kính thiên văn khúc xạ SkyWatcher 90AZ3, có đường kính vật kính 90mm tiêu cự 900mm (f/10), thị kính đi kèm chuẩn 1,25 inch tiêu cự 25mm (36x) và 10mm (90x), với độ phóng đại tối đa 160x, tôi đã chẳng thể diễn tả nỗi niềm sung sướng của mình.

Kính viễn vọng ảnh khúc xạ là loại kính viễn vọng dùng các thấu kính để thay đổi đường truyền của các bức xạ điện tử thông qua hiện tượng khúc xạ, tạo ra ảnh rõ nét của vật thể ở xa. Nó có trở ngại chính là sự tán sắc vì thủy tinh hay các vật liệu làm thấu kính có chiết suất khác nhau cho các bước sóng bức xạ điện tử khác nhau. (Theo Wikipedia).

Năm 18 tuổi, đứng trước ngưỡng cửa đại học, cầm trên tay tờ giấy xét tuyển mà tôi cứ đắn đo, suy nghĩ mãi. Ba mẹ muốn tôi học Kinh tế vì nó thực tế và thông dụng nhưng tôi vẫn muốn thực hiện ước mơ của mình.
Ba: “Con gái học thiên văn làm cái gì?”
Mẹ: “Đúng đó con, học cái đó sau này sống bằng cái gì? Ba mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi.”

Sau một hồi tranh cãi với ba mẹ mà không đạt được kết quả gì, tôi vẫn nghe lời họ đăng ký vào trường kinh tế. Ba năm vất vả đèn sách, tôi vẫn chẳng thể tìm được hứng thú với chuyên ngành mình đang học. Kết quả của tôi cứ đi xuống dần, rồi mãi chẳng làm được việc gì ra hồn. Tôi nhận ra lúc đó nghe lời ba mẹ là một sai lầm. Dưới con mắt thất vọng và chán chường của ba mẹ tôi viết đơn xin vào Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam. Và giờ đây tôi đang trên đường thực hiện ước mơ của mình, tôi thấy niềm vui trong mỗi công việc mà mình làm. Có lẽ đây mới thực sự là điều đúng đắn mà ngay từ đầu tôi nên kiên quyết bảo vệ ý kiến của mình.

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s