Tác giả: Huỳnh Ngọc Thuận Ánh
Lớp – Trường:
11TH2 – Trường THPT Chuyên Trần Đại Nghĩa


The day Jaime, his fiance of seven years passed away, Vincent felt like his whole world turned monochromatic, losing all of its amusement and wonder to the depression and gloominess that were swallowing up his whole existence.

The sky above his head was painted with numerous different shades and hues of grey, but in general, it was nothing more than a gigantic canvas stained with vicious, dark crude oil. Vincent was pretty sure every single person presented at Jaime’s funeral reached out to him to send condolences but he could recall nothing other than the peaceful face of the love of his life before the coffin was completely closed and buried deep down into the Earth. In his memory, there were no tearful eyes filled with sympathy looking at him but Jaime’s beautiful monolid ones turning into crescents, reflecting the warm happiness she was feeling whenever she was with him, there were no heartbreaking mourns and cries but Jaime’s giggle that was honey to Vincent’s ears.

All of the images he recalled were vivid, but the ones that stood out the most were the most intense pieces of memory: when Jaime and he had their first few fights at the early stage of their relationship or when Vincent proposed to his lover on their fifth anniversary. He didn’t even question why, it made sense to him. If a person is shown a string of faces, they will remember the most emotional ones. When one has a sentimental experience, their amygdala, the emotional center of the brain which sits right next to the hippocampus upregulates the hippocampus and allows it to form a more detailed and stronger reminiscence. Story, place, and emotion are the foundation of some of our strongest memories.

It always appeared to be both amazing and scary to him how someone’s presence could affect his life that much. However, he never tried to run away from it. Vincent welcomed Jaime to his life as easily as the way he woke up every day and finished his morning routine, would bolt down his cup of coffee, or fall asleep right away the moment his back touched the bed. She fitted so perfectly as if she was the last missing piece to the jigsaw of his life. Now that Jaime was gone and took that piece with her again, how could Vincent ever recover from the hollowness she created in his mind, in his heart, and in his entire lifetime?

He waited until everyone including Jaime’s family left the graveyard and finally decided that it was also his time to go. Despite his desire to stay by Jaime, he could not just stand there and grieve for eternity. After all, Vincent couldn’t just have everything he wanted, could he?

He walked, no, dragged his body home like a zombie, and immediately threw himself on the couch. He was worn out both physically and emotionally, having put too much effort to not cry so hard that he would pass out. Before he went to sleep, his mind wandered back to the past few months.

Jaime’s death had been a long time coming. After being involved in a car accident, she had been on life support until her family decided to stop since there was no hope for recovery. The call had been tough, not only for Jaime’s parents as they had to consider what their poor daughter would have wanted them to do but also for Vincent. After all, she had gone into a coma a few months before both of them could fulfill their long-cherished dream of being spouses and he had been the one who took care of Jaime throughout the time she was hospitalized.

His depression and anxiety had been constantly challenged and triggered. Panic attacks, fast pulse, shallow breathing, choking, headaches, insomnia, irritability, uncontrollable muscle tension, trembling, feeling faint, going mad, and losing control. Every of the physiological effect of such mental illnesses had flooded into his daily life all at once and suffocated Vincent to the point he saw the world in a different view.

His amygdala was overly sensitive, identified threats in everyday situations, and set off an adrenaline chain reaction. Vincent started to sweat, feel sick, and suffer palpitations and the whole stress response takes over, resulting in anxiety. He then began worrying about the way he was feeling and this exaggerated his anxiety and a chain reaction established.

Ideally, the stress response should switch on and off when necessary. In simplistic terms, the sympathetic nervous system and the autonomic nervous system respond in conjunction with one’s fear and anxiety. To restore balance, the parasympathetic nervous system usually responds by turning off the stress reaction, allowing the individual to return to peacefulness again. However, in his case, the sympathetic nervous system can malfunction, leaving him in a state of constant red alert. This situation put a strain on the mind and body and if it continued, it would lead to his depression.

With no energy left in his body, through his shortness of breath, Vincent made an attempt to release the tension of his muscles and drifted off to a night of short sleep.

A few months after the funeral, Vincent was still going through grief and was strongly convinced that he would never get over the loss of Jaime. More than learning how to move on, his desire screamed to continue nurturing his love.

Vincent knew somehow, his coping mechanism was not healthy at all. He went on a path of self-destruction as he thrived on nostalgia – recalling all the memories he had with Jaime in the seven years they were together – rather than accepting the cruel reality.

He woke up every single morning to the thought of holding her close in his arms, mumbling to his lover’s ears to tickle her.

“Jaime, Jaime, Jaime”.

Vincent could grow tired of saying anything but her name because it reminded him that she was like love in human form. It was almost the same as the word “J’aime” which happened to mean “I love” in French. The name slipped through his lips so many times that it nearly became a part of his talking habit: starting his day with “Jaime” and ending it later also with “Jaime”.

He stopped feeling anything at all too. He faced a thing psychologists know as emotional numbness to defend against pain from happening again. For traumatic experiences, human beings have three responses: fight, flight, or freeze. If disconnecting with others to avoid getting hurt is “fleeing,” then numbing out our emotions altogether is “freezing.”

When faced with extreme situations, such as rejection, or abandonment, one’s body and mind to go into a numbing mode as part of that freezing response. In fact, dissociation is one of the organismic defaults: It comes from our animal instincts to survive the most unimaginably difficult circumstances. When stimuli overwhelm us, disconnecting might be the only way that humans can preserve our sanity or save our life. Originally, emotional disconnection offers a sense of pseudo-equanimity, steady-state comfortableness allowing Vincent to put up a socially acceptable persona. Despite his certainty that he still can function normally, it became deadening.

He took risks of having downsides of the numbness.

With so much hidden within, one day, it may take only minor events for him to snap, to reach a “boiling point” where he may be caught off-guard by emotional outbursts that seem to have come out of nowhere. He often found himself doing certain things that were against his initial will by resorting to self-soothing by over-eating, overspending, or engaging in other thoughtless, unconscious behaviors.

Having turned away from feeling bad emotions, he also put aside his ability to attach to the joy of all life has to offer.
He became a spectator of his own life, watching it go by without being “in” it.

He refused to acknowledge that he was broken inside, that his then lifestyle was extremely toxic and was technically killing him, that he needed a guide to healing.

Allison, Vincent’s sister checked up on him on a day in autumn, which was approximately eight months after Jaime’s decease. Opening the door to his apartment with her spare key, her heart broke into a thousand pieces at the sight of the damaged furniture, municipal solid waste, and dirty clothes tossed all around the place as her gut immediately told her that despite whatever Vincent said to convince everybody else that he was fine, he was not.

She struggled to walk past the stuff thrown on the floor, only to find his brother lying in his bedroom, skin lifeless, chin forming an unshaved beard, eyes closed.

“What are you doing here,” said Allison as she let out a gasp out of shock. “Aren’t you supposed to be at work?”

At the sound of her voice, Vincent slowly opened his eyes but did not even care enough to take a look at her.

“I didn’t feel productive so I am having a week off,” he mumbled.

“Our parents were wrong,” Allison lowered her head to hide her tearing up eyes. “We shouldn’t have left you alone to deal with grief. You need some space, but you also need someone to be there for you. You’re clearly unable to take care of yourself at the moment.”

“I’m doing well on my own,” Vincent scoffed. “Thank you for your concern but I don’t think your opinion is valid.”

“You need to seek professional advice,” his sister disapproved. “An acquaintance of mine is a therapist, I can contact him for you…You need help to overcome your trauma.”

“No,” the man raised his tone. “Men don’t go to therapy, we suck it up.”

“This has nothing to do with your fragile masculinity,” Allison used almost all of her energy to not scream out loud in desperation. “Please listen to me. Jaime wouldn’t be happy if she found out you were destroying yourself, would she?”

“You know nothing about her to talk about what Jaime would and what she wouldn’t do!” Vincent lost his temper at the mention of his deceased fiance.

“Maybe I don’t,” she shook her head. “But you do. And if you think about my words closely, maybe you’ll realize that it makes sense, that it might be true…Because Jaime has a heart big enough to be impossible to not care about her loved ones being vulnerable.” Ending her sentence, Allison turned her back to clean up the apartment, leaving Vincent alone with his own messy train of thoughts.

He dragged himself to the bathroom and stopped in front of the mirror, staring at his own reflection. It was the first time in months that he actually took time to look at himself in the mirror carefully. Slowly, Vincent started to touch his sunken cheeks, his pale skin, his hollow eyeballs, and every single part of his face that was mirrored. Each one just screamed “Pathetic!” into his face.

Then it hit him. Epiphany struck him with the thought that this was his reality.

He could always lie in his own head that he was still living in the past where Jaime was very much alive, but he could never lie to the mirror where it reflects the unchangeable reality.

Not only had he lost Jaime but also himself.

Allison was right, how could Jaime be happy if she was informed that her soon-to-be husband turned out to be this much of a mess?

His face morphed into sobs and cries as he finally broke down in front of his bathroom sink. Everything inside his body hurt so much that he did not think his body can function properly anymore and each thought or emotion became too overwhelming and suffocating to feel.

If this horrible experience was going to be permanent and repetitive, he would not want it.

He needed help. Surgery, medication, therapy. He would accept anything.
Just to get out of this.

Never before in his life had Vincent been such nervous. His palms were covered in sweats, lips shivered and mind went blank as he stood in front of the clinic owned by Allison’s friend. Ninety percent of his mind was probably filled with fear and doubts. He didn’t know what to expect from the first session, his insecurities wondered whether the therapist would judge him or think he was out of his mind, and how much it would hurt when the wound in his heart got festered again.

“It’s going to be okay,” Vincent whispered to himself. “Psychotherapies are science and science won’t be wrong.”

He tried to lessen his anxiety by reading about this type of therapy prior to the appointment. It was called EMDR, which was acronyms for ‘Eye Movement Desensitization and Reprocessing’, a psychotherapy that enables people to heal from the symptoms and emotional distress that are the result of disturbing life experiences. The brain’s information processing system naturally moves toward mental health. If the system is blocked or imbalanced by the impact of a disturbing event, the emotional wound festers and can cause intense suffering. Once the block is removed, healing resumes. Using the detailed protocols and procedures learned in EMDR therapy training sessions, clinicians help clients activate their natural healing processes.

Taking a deep breath, Vincent opened the door to the clinic to see a space decorated with wooden walls and floors and little bonsais next to the windows that gave a liveliness to the surrounding. Calming and organic. That was what came up in his moment the moment he looked around the clinic.

“Welcome to The Spring Clinic,” said a middle-aged woman in short hair and black suits standing behind the reception desk. “What can I help you?”

“Uh,” he licked his lips in worry. “I have an appointment at two o’clock. My name is Vincent.”

“Oh,” the receptionist smiled softly. “You must be here to see Doctor Kim. I think he’s waiting for you already. Since you’ve already filled your required paper online, let me show you his office right away.”

Vincent followed her into a room at the end of the corridor next to the reception desk, with the placard saying “Doctor Kim” in italics.

He nodded at her one last time and entered the office of his psychotherapist. It looked nothing like the office Vincent imagined in his head, a typical one with desks and a shelf filled with documents but was designed in the style of minimalism. There were only two couches in front of each other and a mini table in between with from five to six toy figures as an attempt to not make the work environment so serious.

Welcoming him was a tall, broad man in a beige sweater and jeans, beaming in a friendly way that radiated energy good enough for Vincent to let down his guard.

“Nice to meet you,” the therapist offered his hand to shake with Vincent. “I am Ronan Kim, but you can call me Ron.”

“Hi,” responded Vincent. “I’ve heard a lot about you.”

The process of EMDR therapy went on for more than a month, including 8 phases to visualize traumatic imagery and replace negative thoughts with positive ones.

The first phase was a session for depressing memories and current situations that cause emotional distress, emphasizing on the development of specific skills and behaviors that Vincent would need in future situations. During the next one, Ronan taught him a variety of imagery and stress reduction techniques Vincent could use during and between sessions to produce rapid and effective change. From the third to sixth phase, he was asked to identify a positive belief. The therapist helped him to rate the positive belief as well as the intensity of the negative emotions and instructed to focus on the image, negative thought, and body sensations and notice whatever spontaneously happens.

After each set of stimulation, the clinician told him to let his mind go blank and to notice whatever thought, feeling, or memory comes to mind. When Vincent showed a sign of being distressed, the therapist follows established procedures to help him get back on track. But when he didn’t, he was asked to think of the preferred positive belief that was identified at the beginning of the session. At this time, the client may have adjusted the positive belief if necessary and then focused on it during the next set of distressing events. In phase seven, closure, the therapist asked Vincent to keep a log during the week which should document any related material that may arise to remind him of the self-calming activities that were mastered in the second phase. The next session began with phase eight, mainly to exam the progress made thus far. After all, The EMDR treatment processes all related historical events, current incidents that elicit distress, and future events that will require different responses.

After being told to not come to the clinic anymore unless it was an emergency, Vincent found his peace of mind in new healthy responses and no longer tried to separate himself from reality. He was neither perfectly fine nor the same as he used to be, but he was better. He then could properly breathe again without a stone in his throat and heavyweight in his heart.

Moving on, what once seemed terrifying, became a choosable option.

He visited Jaime’s grave again after a while of healing and gathering up the courage. The word was still monochromatic, the sky above his head was also painted with numerous different shades and hues of grey like the one on the day of the funeral. However, he was able to acknowledge his surroundings and deal with the piercing pain in his chest in a better way.

Religiously thinking, maybe it was Jaime who prayed for him to overcome the hardships.

Sitting down next to where the love of his life was buried, Vincent felt his heart clenched and he closed his eyes, imagining Jaime there, looking at him with warmth and love in her stares like she always did.

“I should not be imagining,” he sighed. “I should not say stuff like ‘How have you been’ and ‘I miss you’, but for one last time, let me be miserable and I will stop forever…Jaime, Jaime, Jaime. You were my muse, my light, my reason to wake up every day. I love you to the moon and back and it’s a truth that can’t be changed. But for the sake of me and my family, I have to learn how to step forward and put you in the corner of my heart. I will always have you in me, but no longer my decisions in life. In the pale moonlight, I promise you.”

His words faded into the cold breeze of five in the afternoon.

The promise made him feel buoyant and hopeful. He made a pact to his past, it was time to work on his present and future too.


EMDR: Taking a Closer Look
Frequently Asked Questions about EMDR https://www.scientificamerican.com/article/emdr-taking-a-closer-look/#:~:text=Most%20researchers%20have%20taken%20these,contributing%20anything%20to%20its%20effectiveness.
12 interesting physical signs of mental illness to watch out for https://www.bustle.com/p/12-interesting-physical-signs-of-mental-illness-to-watch-out-for-64544
Why your shoddy memory is a good thing https://www.youtube.com/watch?v=d95dOH-7GHM&t=477s
The biological effects and consequences of anxiety http://anxietycare.org.uk/the-biological-effects-and-consequences-of-anxiety/#:~:text=A%20chain%20reaction%20is%20then,and%20a%20chain%20reaction%20begins.
Depersonalization: Why do I feel empty and numb https://www.psychologytoday.com/us/blog/living-emotional-intensity/201810/depersonalisation-why-do-i-feel-empty-and-numb?fbclid=IwAR0OGZ68msLgEfdMlA9v7tfpdcFJS7XOkI-NZQuHrOBeQ74Ch1bnClx-fq8

[Dưới ánh trăng mờ ảo]

Ngày Jaime – vị hôn thê trong suốt bảy năm qua của anh qua đời – cả thế giới của Vincent như biến thành đơn sắc: mọi niềm vui và phép màu đều biến mất vào hư không, chỉ còn nỗi đau buồn khôn xiết và sự u ám ngày ngày đang dần nuốt chửng toàn bộ sự tồn tại của anh.

Bầu trời trên đỉnh đầu anh ngước về phủ đầy bởi vô số sắc xám hỗn tạp, chen chúc, chẳng khác gì một tấm vải khổng lồ bị vấy bẩn bởi những vết dầu thô tối tăm, xấu xí. Dường như tất cả những người có mặt trong đám tang của Jaime đều cố gắng chia buồn với những mất mát của Vincent. Anh biết rõ điều đó. Nhưng anh lại chẳng thể nhớ  bất cứ thứ gì ngoài nét mặt bình yên của tình yêu đời anh trước khi quan tài khép lại hoàn toàn và gửi về với đất mẹ. Trong ký ức của anh, không có những đôi mắt đẫm lệ với ánh nhìn đầy thương cảm, chỉ còn lại đôi mắt một mí xinh đẹp của Jaime đang nhắm nghiền, đôi mắt từng phản chiếu hơi ấm hạnh phúc mỗi lần cô ở bên cạnh anh; những tiếng than khóc đau lòng, u uất dường như không tồn tại, văng vẳng trong tai Vincent giờ đây chỉ có tiếng cười khúc khích ngọt ngào như mật của Jaime.

Mọi hình ảnh chảy trôi trong dòng hoài niệm của anh đều sống động, nhưng những mảnh ký ức mãnh liệt nhất lại nổi bật hơn cả: từ những trận cãi nhau với Jaime lúc mới yêu đến lời cầu hôn của Vincent vào ngày kỷ niệm 5 năm. Anh còn không buồn thắc mắc làm thế nào mà anh có thể hiểu được tất cả chúng. Sau cùng, việc một người khắc cốt ghi tâm những khuôn mặt nhiều cảm xúc nhất trong số những khuôn mặt hiện lên trong một chuỗi ký ức là điều hoàn toàn hiển nhiên, bởi trung tâm cảm xúc của não là hạch hạnh nhân nằm ngay cạnh hồi hải mã – nơi chịu một phần trách nhiệm trong việc tạo ra ký ức. Bất cứ khi nào một người thu thập một ký ức chứa đựng nhiều xúc cảm, hạch hạnh nhân của họ sẽ ảnh hưởng đến khu vực bên cạnh – cho phép hồi hải mã hình thành những hồi tưởng mạnh mẽ hơn, chi tiết hơn. Những câu chuyện, địa điểm và cảm xúc sau đó trở thành nền tảng của những ký ức mạnh mẽ nhất của chúng ta.

Vincent vẫn luôn cảm thấy ngạc nhiên và có phần sợ hãi trước cái cách mà sự hiện diện của ai đó lại có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của anh nhiều đến vậy. Tuy nhiên, anh chưa bao giờ cố gắng chạy trốn khỏi điều đó. Vincent chào đón Jaime đến với cuộc sống của mình một cách dễ dàng, như cách anh thức dậy mỗi ngày và hoàn thành việc chuẩn bị vào buổi sáng, uống một tách cà phê hoặc ngủ thiếp đi ngay khi lưng anh chạm vào giường. Với Vincent, sự tồn tại của cô hoàn hảo như thể mảnh ghép cuối cùng còn thiếu trong bức tranh cuộc đời anh. Bây giờ Jaime đã ra đi và lấy đi mảnh ghép đó một lần nữa, làm thế nào Vincent có thể lấp đầy sự trống rỗng mà cô đã để lại trong tâm trí anh, trong trái tim anh và trong cả cuộc đời anh?

Anh đợi cho đến khi tất cả mọi người – bao gồm cả gia đình của Jaime – rời khỏi nghĩa trang, và cuối cùng quyết định rằng đã đến lúc anh phải đi. Dù mong muốn được ở bên cạnh cô, anh đâu thể cứ đứng đó và đau buồn mãi mãi. Bởi rốt cuộc, làm sao Vincent có thể luôn có được mọi thứ mình muốn?

Anh bước đi, không, kéo lê cơ thể mình về nhà như một thây ma và ngay lập tức ném mình vào sofa. Anh kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, đã cố gắng kìm nén nước mắt quá sức đến mức có thể ngất đi bất cứ lúc nào. Trước khi chìm vào giấc ngủ, tâm trí anh lang thang về hồi ức vài tháng trước.

Jaime đã chiến đấu giữa ranh giới của sự sống và cái chết trong một thời gian dài. Sau khi bị tai nạn ô tô, cô đã phải sống thực vật cho đến khi gia đình cô quyết định dừng lại vì không còn thấy hy vọng hồi phục. Quyết định đó quả thật khó khăn, không chỉ đối với cha mẹ của Jaime khi họ phải cân nhắc xem đứa con gái tội nghiệp của họ sẽ muốn họ làm gì, mà còn đối với Vincent. Sau tất cả, cô đã chìm vào cơn hôn mê chỉ vài tháng trước khi cả hai có thể thực hiện ước mơ nên duyên vợ chồng vốn đã ấp ủ từ lâu và anh đã chăm sóc Jaime trong suốt thời gian cô nằm viện.

Nằm trên sofa, Vincent cảm thấy toàn thân nóng lên và anh bắt đầu đổ mồ hôi, tim đập nhanh như phát điên và đầu óc anh quay cuồng. Anh đã gặp những cơn mệt mỏi này liên tục kể từ ngày Jaime qua đời – kể từ đó, chứng trầm cảm và lo âu của anh vẫn luôn hành hạ anh như một quả bom được châm ngòi mà không thể bị dập tắt. Những căn bệnh tâm lý tràn vào cuộc sống hàng ngày của anh cùng một lúc, khiến Vincent nghẹt thở về thể xác và tinh thần đến mức anh không còn có thể nhìn thế giới như nó đã từng. Các cơn hoảng loạn, mạch đập nhanh, thở nông, nghẹt thở, đau đầu, mất ngủ, cáu kỉnh, căng cơ không kiểm soát được, run rẩy, ngất xỉu, phát điên và mất kiểm soát, anh đã trải qua tất cả, nhưng anh không thể đoán được điều gì sẽ tấn công anh khi nào và “sức công phá” của chúng mạnh mẽ đến mức nào. Hạch hạnh nhân chỉ đơn giản thực hiện công việc của nó khi xác định được các mối đe dọa, nhưng bộ máy ấy của Vincent quá nhạy cảm đến mức anh cảm thấy như nguy hiểm luôn rình rập mình, và cơ thể anh không ngừng chuẩn bị để bắt đầu một phản ứng dây chuyền adrenaline. Mặc dù biết việc lo lắng về những gì mình đang chịu đựng không những chẳng giúp gì mà thậm chí còn phóng đại hơn nữa hiệu ứng domino, anh vẫn không thể ngừng nghĩ về nó.

Vincent biết rõ những gì đang xảy ra là không bình thường. Anh đáng lẽ đã phải làm điều gì đó để giảm bớt căng thẳng – hoặc ít nhất, cơ thể anh đáng lẽ đã nên làm như vậy. Hệ thống thần kinh sinh dưỡng của anh đáng lẽ phải có đủ khả năng để làm vơi đi nỗi sợ hãi và lo lắng. Nhưng hai bộ phận tạo nên nó, hệ thần kinh giao cảm và phó giao cảm, đã đi chệch hướng. Thay vì lần lượt kích hoạt và tạm dừng những phản ứng căng thẳng khi cần thiết, chúng lại nhốt anh trong một trạng thái báo động đỏ mọi lúc và gặm nhấm đi từng chút bình yên còn lại trong anh.

Cảm thông ư? Đến thân thể anh đối với chính mình cũng không có chút nào cảm thông còn sót lại.

Với một cơ thể chẳng còn chút sức lực, trong cơn khó thở, Vincent đã cố gắng thư giãn cơ để có thể chìm vào một đêm với những giấc ngủ chập chờn.


Vài tháng sau đám tang, Vincent vẫn đang trải qua đau buồn và mù quáng tin rằng anh sẽ không bao giờ vượt qua được sự mất mát của Jaime. Thay vì học cách bước tiếp, nội tâm anh tiếp tục gào thét cái mong muốn vô tận được nuôi dưỡng tình yêu của mình. Dù anh phần nào ý thức được cơ chế đối phó này không lành mạnh chút nào và mình đang đi trên con đường dẫn đến sự tự hủy hoại bản thân, Vincent vẫn không thể ngừng việc nuôi dưỡng nỗi hoài niệm và nhớ lại tất cả những ký ức mà anh đã trải qua cùng Jaime trong 7 năm bên nhau để rồi dùng nó như một cách chấp nhận thực tế phũ phàng.

Cái ý nghĩ được ôm chặt cô vào lòng, thầm thì vào tai cô là thứ khiến Vincent thức dậy mỗi sáng.

“Jaime, Jaime, Jaime”. 

Vincent có thể chán nói bất cứ điều gì ngoại trừ tên của cô, chỉ đơn giản vì nó nhắc anh rằng cô ấy là hiện diện của tình yêu, nếu tình yêu có thể mang dáng dấp của con người. Cái tên nghe gần giống với từ “J’aime”, tình cờ có nghĩa là “Tôi yêu” trong tiếng Pháp. Cái tên lướt qua môi anh nhiều lần đến nỗi nó gần như trở thành một phần trong thói quen nói chuyện của anh: với “Jaime”, anh bắt đầu một ngày của mình, và rồi kết thúc một ngày cũng bằng những tiếng gọi thiết tha cái tên ấy.

Dần dần, Vincent buộc mình phải ra khỏi giường mỗi sáng, thay trang phục, đi làm, đi chợ và hoàn thành các công việc nhà khác, vì chúng khiến anh trông có vẻ như đang sống một cuộc sống “bình thường” trong mắt người khác. Ngay cả bản thân anh cũng bị thuyết phục rằng sau đó anh có thể hoạt động bình thường trở lại. Nhưng những sắc xám hỗn tạp trên nền trời chưa bao giờ tan biến. Mỗi ngày anh sống vẫn luôn mang theo sự trống rỗng đến kỳ lạ, cái cảm giác buồn chán không thể diễn tả khi chẳng có gì anh muốn làm, muốn cảm nhận hay muốn suy nghĩ ngoài sự hiện diện vốn đã không thể trở lại của Jaime. Có ngày, anh vẫn đeo lên một nụ cười gượng ép, vẫn vẫy tay chào người bạn mà anh gặp trên phố dù sự tồn tại của họ đối với anh chẳng hề có bất cứ ý nghĩa gì. Có ngày, anh lại ngồi im lặng trong một góc quán cà phê từng là nơi Jaime và anh từng vô cùng yêu thích, chăm chú nhìn những người qua đường bên ngoài cửa sổ. Tất cả họ đều có vẻ vui tươi và tràn đầy sức sống như có phép lạ, và Vincent không thể biến mình thành một trong số họ dù có cố gắng đến mức nào. Tê liệt. Anh không thể cảm thấy gì với trái tim chai sạn của mình. Cũng giống như cách anh nhìn mọi người đến rồi đi bên khung cửa sổ đó, anh trở thành khán giả của chính cuộc đời mình, nhìn nó trôi đi mà không thực sự sống trong nó.

Nhưng anh tin rằng mình có lỗi. Đối với anh, những gì đang xảy ra chỉ là một thứ anh đã nghe nói tới và có vẻ hoàn toàn logic, thứ vốn được các nhà tâm lý học gọi với cái tên “tê liệt cảm xúc”. Sau khi trải qua sự mất mát, từ chối, bỏ rơi hoặc những sang chấn tâm lý nặng nề khác, bộ não của bất cứ con người bình thường nào chắc chắn cũng sẽ cố gắng bảo vệ bản thân khỏi tất cả những điều có tiềm năng trở thành nguồn gốc cho sự rối loạn tâm thần khác. Logic của cơ chế này vô cùng đơn giản – một người không có cảm xúc sẽ không cần phải trải qua đau buồn hay sợ hãi. Đối với Vincent, mọi thứ đều ổn và anh thích duy trì cuộc sống này hơn là những cơn đau như đè nặng lên ngực hay những đêm mất ngủ và những ngày anh không thể kiểm soát được bản thân.

Dù cho vết thương lòng của anh đã được chôn vùi theo cách đó, dấu vết của nó vẫn khẳng định một vị trí chưa bao giờ lung lay trong tâm trí anh – như một chân lý anh không thể nào chối bỏ. Trong những ngày đó anh rất dễ bị “châm ngòi” bởi những thứ linh tinh. Thường thì những sự cố nhỏ như cốc cà phê bị đổ sẽ là chút xúc tác sau cùng đủ để đưa anh ta đến “điểm sôi”, nơi anh mất cảnh giác trước những cơn bộc phát cảm xúc. Đôi khi anh ta bắt gặp mình đang làm một số việc mà ban đầu anh không có ý định làm – ăn nhiều hơn mức cần thiết, mua nhiều thứ mà không chắc mình sẽ dùng chúng vào việc gì, hoặc chỉ đơn thuần là tham gia vào các hoạt động thiếu suy nghĩ và vô thức khác nói chung. Nhưng chỉ có như vậy anh mới có thể thỏa mãn chính mình, mới có thể cảm thấy như thể anh vẫn bình thường. Như thể anh chưa mục nát từ bên trong vậy.


Allison, em  gái của Vincent, đến thăm anh vào một ngày mùa thu khoảng tám tháng sau khi Jaime qua đời. Mở cánh cửa căn hộ của anh bằng chìa khóa dự phòng, Allison choáng váng và trái tim cô như vỡ ra thành hàng nghìn mảnh khi nhìn thấy cảnh đồ đạc hư hỏng, rác rưởi và quần áo bẩn vứt lung tung khắp nơi. Ngay lập tức cô nhận ra rằng, mặc dù cố gắng thuyết phục mọi người rằng bản thân vẫn ổn, Vincent đang ở trong tình trạng hoàn toàn ngược lại.

Vất vả đi xuyên qua được “bãi chiến trường” đang la liệt trên sàn, trước mắt cô lại là hình ảnh anh  trai mình nằm dài trong phòng ngủ, làn da vô hồn, cằm râu lởm chởm, mắt nhắm nghiền.

“Anh đang làm gì ở đây,” Allison nói trong khi thở hắt ra vì sốc. “Anh không phải đi làm à?”

Nghe thấy giọng nói của cô, Vincent từ từ mở mắt ra nhưng thậm chí còn không có đủ sự quan tâm để nhìn lấy em gái mình dù chỉ là một chút.

“Anh không thấy mình làm việc hiệu quả lắm nên xin nghỉ một tuần,” anh lầm bầm.

“Chúa ơi, em biết ngay mà. Bố mẹ đã sai”, Allison cúi đầu để giấu đi đôi mắt đang dần ngấn lệ. “Em và bố mẹ vốn không nên để anh một mình đối mặt với nỗi đau như vậy. Anh cần không gian, nhưng anh cũng cần ai đó ở bên cạnh mình. Rõ ràng tự chăm sóc bản thân vào lúc này trong hoàn cảnh này với anh là không thể.”

“Anh vẫn tự sống ổn đấy thôi,” Vincent chế giễu. “Cảm ơn em vì đã lo lắng nhưng bây giờ thì em đang lo lắng quá mức đấy.”

“Anh cần phải tìm kiếm lời khuyên từ chuyên gia,” em gái anh phản đối. “Em có quen một người là một nhà trị liệu, em có thể liên hệ với anh ấy cho anh. Anh cần giúp đỡ để vượt qua chấn thương tâm lý của mình.”

“Không,” vẫn nằm ườn trên giường, người đàn ông với vẻ ngoài thảm hại kia lên giọng. “Một người đàn ông đích thực thì không đi trị liệu mà phải tự chấp nhận và vượt qua.”

“Điều này chẳng liên quan gì đến cái sĩ diện đàn ông mỏng manh của anh cả,” Allison dùng gần như toàn bộ sức lực để không hét lên thành tiếng trong tuyệt vọng. “Làm ơn hãy nghe em. Jaime sẽ không vui nếu chị  ấy biết được anh đang hủy hoại chính mình, phải không?”

“Em chẳng biết gì về cô ấy để có tư cách nói về những gì Jaime sẽ làm và không làm!” Khi nhắc đến vị hôn thê đã qua đời của mình, chốt an toàn cuối cùng của Vincent cũng mất tác dụng.

“Có lẽ em không,” Allison lắc đầu. “Nhưng anh  thì có. Và nếu anh  suy nghĩ kỹ về những lời em  nói, có lẽ anh sẽ nhận ra rằng nó hợp lý và thuyết phục… Vì Jaime có một trái tim đủ lớn để không thể làm ngơ trước thương tổn mà những người thân yêu của mình phải chịu đựng. ” Dứt lời, Allison quay đi và dọn dẹp căn hộ, để lại Vincent một mình với dòng suy nghĩ ngổn ngang của riêng anh.

Anh kéo lê cơ thể mình vào phòng tắm rồi dừng lại trước gương, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của bản thân. Đó là lần đầu tiên trong suốt nhiều tháng nay anh thực sự dành thời gian để quan sát mình trong gương một cách tử tế. Bằng những cử động chậm chạp, Vincent bắt đầu chạm vào đôi má hóp, làn da tái bệch, đôi mắt trống rỗng và mọi bộ phận trên khuôn mặt anh đang phản chiếu. Từng chi tiết đều như hét lên vào mặt anh: “Đồ thảm hại!”.

Và rồi, anh nhận ra. Cái khoảnh khắc ấy đã thức tỉnh anh, đã ném vào anh không thương tiếc những sự thật anh vẫn luôn cố che giấu.

Anh có thể tự lừa dối bản thân mình rằng anh vẫn đang sống trong quá khứ nơi Jaime còn khỏe mạnh, nhưng anh không bao giờ có thể nói dối trước tấm gương – thứ vốn chỉ phản chiếu sự thật bất biến.

Anh đã đánh mất không chỉ Jaime mà còn cả chính mình.

Allison nói đúng, làm sao Jaime có thể vui nếu cô ấy biết được chồng sắp cưới của cô ấy lại trở thành một đống lộn xộn thảm hại như thế này?

Khuôn mặt anh chợt co rúm lại và méo mó, anh bật khóc nức nở rồi cuối cùng gục xuống trước bồn rửa mặt trong phòng tắm. Từng bộ phận trên cơ thể anh nóng lên và đau đến mức anh không nghĩ rằng chúng có thể hoạt động bình thường được nữa; mọi suy nghĩ hay cảm xúc đơn thuần đều đã trở nên quá choáng ngợp và ngột ngạt để cảm nhận.

Anh sợ hãi trước suy nghĩ trải nghiệm khủng khiếp này sẽ không ngừng liên tục hành hạ mình trong một thời gian dài.

Anh cần sự giúp đỡ. Phẫu thuật, thuốc thang, liệu pháp. Anh sẽ chấp nhận bất cứ điều gì.

Chỉ cần có thể thoát khỏi điều này.


Chưa bao giờ trong đời Vincent cảm thấy lo lắng đến thế. Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi, đôi môi anh run rẩy và đầu óc anh hóa một mảng trống rỗng khi đứng trước phòng khám nơi bạn của Allison làm chủ. Chiếm khoảng chín mươi phần trăm tâm trí anh bây giờ là sự sợ hãi và những nghi ngờ. Anh không biết phải mong đợi điều gì từ buổi gặp đầu tiên này – nỗi bất an khiến anh tự hỏi liệu bác sĩ trị liệu có soi xét anh hay nghĩ rằng anh đã phát điên, và sẽ đau đến nhường nào nếu vết thương trong trái tim được gợi lại và một lần nữa tra tấn anh.

“Sẽ ổn cả thôi,” Vincent tự nhủ. “Tâm lý trị liệu là khoa học và khoa học sẽ không sai.”

Trước khi đến đây, anh đã cố gắng giảm bớt sự lo lắng của mình bằng cách đọc về loại liệu pháp mới này trước cuộc hẹn. Nó được gọi là EMDR, viết tắt của ‘Eye Movement Desensitization and Reprocessing’ (Khử mẫn cảm và tái xử lý chuyển động của mắt), một liệu pháp tâm lý giúp con người chữa lành khỏi thương tổn về thể chất và tinh thần gây ra bởi những trải nghiệm tiêu cực trong cuộc sống.

Sau khi đọc, anh đã hiểu rõ các nguyên tắc của nó. Sức khỏe tinh thần của một người về bản chất có liên quan đến chức năng của hệ thống xử lý thông tin của não. Nếu hệ thống này bị tắc nghẽn hoặc làm mất cân bằng do tác động của một sự kiện tiêu cực, vết thương tinh thần sẽ có cơ hội phát triển và có thể gây ra những trải nghiệm đau khổ tột độ. Sau khi được bình thường hóa, quá trình chữa lành sẽ tiếp tục. Để giúp bệnh nhân kích hoạt lại các quá trình chữa lành tự nhiên này, bác sĩ lâm sàng kết hợp các phương tiện trị liệu truyền thống với những hướng dẫn giúp bệnh nhân di chuyển mắt qua lại theo chuyển động ngón tay của bác sĩ. Có vô số lý thuyết giải thích cơ chế hoạt động của nó: nó giúp giảm sự phân tâm, làm cho bệnh nhân cảm thấy thư giãn, tạo điều kiện cho não làm việc bằng cách kết nối hai bán cầu não; nó mô phỏng chuyển động của mắt trong giấc ngủ REM…

Hít một hơi thật sâu, Vincent mở cửa phòng khám. Sảnh phòng khám rộng lớn mở ra trước mắt anh với tường và sàn bằng gỗ, được trang trí bởi những chậu cây bonsai nhỏ cạnh cửa sổ như thổi sức sống vào khung cảnh xung quanh. Thoải mái và tự nhiên. Đó là những ấn tượng đầu tiên của anh sau khi nhìn một lượt qua phòng khám.

“Chào mừng đến với Phòng khám Mùa xuân,” một người phụ nữ trung niên tóc ngắn và mặc vest đen đứng sau quầy tiếp tân nói. “Tôi có thể giúp bạn điều gì?”

“Ờ…,” anh liếm môi đầy lo lắng. “Tôi có một cuộc hẹn vào lúc hai giờ. Tên tôi là Vincent.”

“Ồ,” vị lễ tân cười nhẹ. “Hẳn anh đến đây để gặp bác sĩ Kim. Tôi nghĩ anh ấy đang đợi anh sẵn rồi đấy. Vì anh đã điền đầy đủ giấy tờ cần thiết của mình qua mạng, tôi sẽ trực tiếp dẫn anh đến văn phòng của bác sĩ luôn nhé.”

Vincent đi theo bà vào một căn phòng ở cuối hành lang cạnh quầy tiếp tân, với tấm biển treo đề dòng chữ in nghiêng “Tiến sĩ Kim“.

Anh cúi đầu chào cô lần cuối rồi bước vào văn phòng nhà trị liệu tâm lý của mình. Nó trông không hề giống một văn phòng điển hình mà Vincent tưởng tượng trong đầu với những chiếc bàn làm việc và một giá đựng tài liệu đầy ắp, mà thay vào đó là một không gian được thiết kế theo phong cách tối giản. Chỉ có hai chiếc ghế dài đối diện nhau, ngăn cách bởi một chiếc bàn nhỏ với năm, sáu mô hình đồ chơi như một nỗ lực để giúp môi trường làm việc trông không quá nghiêm túc.

Chào đón anh là một người đàn ông to cao trong chiếc áo len màu be và quần jean với một thái độ niềm nở đến mức tựa hồ như đang tỏa ra một vầng hào quang vô cùng thân thiện để Vincent có thể hạ xuống những phòng vệ của mình và mở lòng.

“Rất vui được gặp anh,” nhà trị liệu đưa tay ra để bắt tay với Vincent. “Tôi là Ronan Kim, nhưng anh có thể gọi tôi là Ron.”

“Xin chào,” Vincent trả lời. “Tôi đã được nghe rất nhiều về anh.”


Buổi gặp đầu tiên được dành riêng để Vincent nói về tình hình hiện tại của mình. Anh bắt đầu với những lời lẩm bẩm, lắp bắp đầy miễn cưỡng và nghi ngờ. Nhưng rồi dần dần, sự kiên nhẫn của vị bác sĩ trước mặt khi lắng nghe từng câu từ anh nói, mặc cho chúng ngắt quãng hay không rõ ràng, đã làm Vincent vô cùng ngạc nhiên. Dường như chẳng bao giờ mất hứng thú, Ron thậm chí còn dẫn dắt, khuyến khích Vincent tiếp tục cuộc trò chuyện bằng những câu hỏi mở, mặc dù vị bác sĩ ấy phải trấn an bệnh nhân của mình hết lần này đến lần khác rằng cuộc gặp này được dùng để giải quyết vấn đề của anh ta chứ không phải để sợ hãi hay phán xét nó. 

Ron giải thích cho anh về ba cách con người phản ứng lại những sang chấn tâm lý, tất cả chúng đều hoàn toàn dựa vào bản năng, như cái cách bất kỳ loài động vật nào cảm nhận được sự xuất hiện của kẻ săn mồi ở xung quanh chúng: chống trả, bỏ chạy hoặc đứng yên. Thật vậy, mọi chứng rối loạn phân ly đều xuất phát từ bản chất nguyên thủy của chúng ta để “sống sót” qua những hoàn cảnh khó khăn nhất và khó tưởng tượng nhất. Khi chúng ta bị choáng ngợp trước những kích thích đến từ môi trường, dừng việc tương tác với người khác có thể là cách duy nhất để con người duy trì sự tỉnh táo hoặc tiếp tục sống. Vincent đã áp dụng được 2 phương pháp trong số đó – “đứng yên” là khi anh ta làm tê liệt hoàn toàn cảm xúc của mình và thu mình trong vỏ bọc của chính bản thân tạo ra, còn việc dừng tương tác để tránh bị làm tổn thương thực chất là một biểu hiện của “chạy trốn”.

“Đứng yên” và “chạy trốn” cho phép một người hoạt động “bình thường” trong thời gian đủ lâu để tiếp tục sống sau một bi kịch khủng khiếp, nhưng về lâu dài, hậu quả của chúng rất nặng nề. Những cơn bộc phát cảm xúc liên tục, ăn quá nhiều, tiêu quá mức, cư xử thiếu suy nghĩ và thiếu tỉnh táo – cuộc sống ấy kinh khủng và độc hại đến mức nó có thể dần dần “nuốt chửng” hoàn toàn một nạn nhân bị tổn thương tâm lý. Vì vậy, nếu một người muốn vượt qua gánh nặng đè lên tâm trí họ, sớm hay muộn họ cũng phải “chiến đấu”. Và chắc chắn không phải ai cũng có khả năng làm điều đó một mình. Đó là lý do họ cần đến liệu pháp chuyên nghiệp cũng như sự giúp đỡ của người khác.


Sau buổi gặp đó, Vincent dành hơn một tháng đều đặn tiếp nhận quá trình điều trị EMDR. Quá trình này bao gồm tám giai đoạn đan xen lẫn nhau, nhằm mục đích hình dung ra những thương tổn của Vincent trên phương diện hình ảnh và thay thế những suy nghĩ tiêu cực của anh bằng những suy nghĩ tích cực hơn.

Buổi gặp đầu đã xác định được vấn đề và hoàn thành giai đoạn một. Trong giai đoạn tiếp theo, Ron tập trung vào việc dạy Vincent một số phương pháp làm giảm căng thẳng, cung cấp cho anh một số kỹ năng và hành vi cụ thể để đối phó với những khó khăn trong tương lai. Vincent gặp phải những khó khăn và bỡ ngỡ bước đầu. Anh cảm thấy không thoải mái khi phải ghi nhớ một núi kiến ​​thức mới và luôn nghiêm khắc nhắc nhở bản thân phải làm gì khi ký ức về lần sang chấn tâm lý lại ập đến (mà những chuyến ghé thăm của chúng còn quá thường xuyên). Đôi khi cái lười biếng cố thuyết phục anh nghĩ rằng mọi chuyện vẫn sẽ ổn nếu bỏ qua các thủ tục đặc biệt chỉ một lần. Nhưng Vincent phủi suy nghĩ đó ra khỏi đầu ngay lập tức và tự nhắc nhở bản thân rằng để cuộc sống trở lại bình thường, anh chỉ cần kiên trì và không bỏ cuộc.

Những buổi trị liệu kế tiếp là những buổi khó khăn nhất trong toàn bộ liệu trình chữa trị. Ron bắt đầu giúp Vincent sắp xếp lại những suy nghĩ về những trải nghiệm gây tổn thương của anh một cách súc tích. Chỉ riêng việc đó thôi đã khiến anh mất nhiều thời gian và công sức vô cùng. Cơ thể anh lại một lần nữa phản kháng dữ dội với chứng rối loạn tâm lý; ngay giữa phòng khám, anh ôm ngực, thở gấp hoặc co giật toàn thân. Mặc dù Ron chưa bao giờ cố dùng vũ lực để trấn áp vấn đề vì vũ lực dễ trở nên phản tác dụng, nhưng suy nghĩ về những ngày tối tăm nhất của bệnh nhân mình khiến cảm thấy lòng mình khó chịu đến kỳ lạ. Ron luôn để mắt đến anh, ghi chép lại tất cả những vật lộn về thể chất mỗi khi anh xóa bỏ thành công ký ức tiêu cực, và cố gắng làm dịu anh bằng cách hướng dẫn anh tiếp tục hy vọng và nghĩ về những điều tích cực để chiến thắng sự việc kia.

Vincent không khỏi nghi ngờ những điều tích cực đến hồ như vô thực kia. Anh có thể tự nhủ rằng Jaime đang hạnh phúc ở thiên đường. Nhưng những lời thuyết phục của Ron rằng anh có thể tiếp tục sống trong khi giữ lấy Jaime trong một góc trái tim mình chẳng thể chiếm được lòng tin của Vincent dù có là một chút. Có lúc anh cũng cố tỏ ra mình đồng ý với Ron một cách xã giao bằng cách nói rằng anh có gia đình, bạn bè và những người quen bên cạnh trong cuộc chiến này, nhưng anh không thể nghĩ đến bất cứ ai. Thậm chí chỉ một cái tên cũng không.

Mọi thứ cứ rối tung hết cả. Vincent tiếp tục đến và ngồi ở phòng khám thêm một hay hai buổi nữa. Nhưng rồi tình trạng của anh đã trở nên tồi tệ đến mức anh đã cầu xin Ron kết thúc quá trình điều trị bằng liệu pháp để có thể tìm lại sự bình yên. Tuy nhiên, thay vì tỏ ra không hài lòng như Vincent đã dự đoán trước đó, Ron thông cảm cho anh, hoàn toàn thấu hiểu rằng đó là những ngày khó khăn nhất trong cuộc chiến anh đang phải trải qua. Và tin vui vẫn đang chờ đợi: anh đã tiến gần đến giai đoạn 4, nghĩa là một nửa chặng đường đã được hoàn thành. Không có lý do gì để từ bỏ vào lúc này, vì làm như vậy sẽ khiến anh ta trở nên thậm chí còn thảm hại hơn bây giờ. Ron nói với anh rằng giai đoạn 4 là lúc “tinh túy” của EMDR được phát huy nhất, và anh hứa với Vincent đầy tự tin rằng liệu pháp sẽ sớm giúp anh tìm lại được cảm giác an toàn và bình yên. Nhận thấy sự tiến bộ của Vincent, bác sĩ thậm chí còn đồng ý nên dừng điều trị nếu tình trạng của anh không cải thiện sau một tuần vì điều đó đồng nghĩa với việc EMDR không phù hợp với anh. Trước sự đảm bảo chân thành đó, Vincent đồng ý tiếp tục điều trị thêm vài ngày.

Hôm đó anh đã được thử một phương pháp điều trị mới. Ngay khi những triệu chứng phản ứng tiêu cực xuất hiện, Ron đã bắt Vincent nhìn ngón tay của anh liên tục di chuyển sang trái và phải như thể đó là một chiếc đồng hồ cầm tay dùng để thôi miên. Anh cũng được yêu cầu để đầu óc trống rỗng bất cứ khi nào cảm thấy căng thẳng, và họ sẽ cùng nhau giải quyết khi những suy nghĩ tiêu cực bật ra bằng các kỹ năng và những suy nghĩ tích cực mà anh đã được dạy trước đó, hoặc bằng trò mới với ngón tay kia.

Vài ngày sau, những thay đổi đầu tiên bắt đầu xảy ra trong phòng khám. Di chuyển mắt sang trái và phải, Vincent không còn lưu tâm đến xung quanh và dừng để ý đến nhịp tim, cảm giác nóng trên da và cảm giác buồn nôn trong đầu nữa. Khi nghĩ lại về chúng sau buổi trị liệu, anh nhận ra hầu hết những sự phiền toái ấy đã biến mất như có phép lạ từ khi nào không hay. Và thỉnh thoảng, trong cuộc sống hàng ngày, anh vẫn nghĩ về những mộng tưởng tích cực mà họ đã dựng lên trước đây và thậm chí không cần được Ron yêu cầu làm như vậy. Ngay cả khi những suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong một giây hay hoàn toàn viển vông, chúng cũng mang lại cho anh một chút bình yên, cái bình yên mà anh vẫn hằng mong ước. Kể từ đó, những khoảnh khắc này đã trở thành động lực để anh tiếp tục.

Một ngày nọ, anh bước ra từ Phòng khám Mùa xuân, được thông báo rằng giai đoạn 5, thiết lập những suy nghĩ tích cực, đã hoàn thành. Ba giai đoạn cuối cùng chỉ là để đối phó với “tàn tích” của căn bệnh tâm lý của anh ta. Giai đoạn 6, bắt đầu với buổi gặp tiếp theo, như một lượt dò quét lại đối với anh. Trong khi Vincent cùng Ron thảo luận về tình trạng của anh với sự bình tĩnh và ôn hòa, vốn là chuyện không thể tưởng tượng được đối với anh chỉ một tháng trước đó, cả hai đều chú ý đến mọi triệu chứng của trầm cảm và lo âu cơ thể anh đang phải chịu đựng. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, đôi khi với trò ngón tay qua lại, đôi khi không, nhưng đồng hành cùng Vincent luôn là những hình ảnh và suy nghĩ sống động, êm dịu được xây dựng từ bên trong tâm trí anh qua bao đau khổ.

Sau một hay hai buổi nữa, Vincent không cần phải đến Phòng khám Mùa xuân thường xuyên như trước. Anh được yêu cầu ghi lại những cảm giác và trải nghiệm tiêu cực của mình mà anh tin rằng nên được giải quyết tại phòng khám và chỉ đến một lần mỗi tuần. Cuốn sổ tay ngày càng thưa chữ khiến anh thực sự hạnh phúc.

Buổi học cuối cùng của Vincent giống như một cuộc dạo chơi nhìn lại quá trình đáng kinh ngạc của anh – minh chứng bằng lời nhắc chỉ đến phòng khám lần nữa khi có tình huống khẩn cấp và một lời chúc mừng chân thành từ Ron vì đã chiến thắng cuộc chiến. Việc điều trị không chỉ dạy cho anh cách xử lý tất cả những đau khổ do các sự cố trong quá khứ và hiện tại gây ra, mà còn giúp Vincent chuẩn bị sẵn sàng cho các sự kiện khác nhau trong tương lai đòi hỏi những phản ứng khác nhau.

Vincent đã không cảm thấy hạnh phúc như vậy trong một thời gian dài. Anh tìm thấy sự yên bình trong tâm trí với những cách phản ứng lành mạnh mới học và không còn cố gắng tách mình ra khỏi hiện thực. Anh không hoàn toàn ổn và cũng không còn vẹn nguyên giống trước đây, anh đã trở nên tốt hơn. Anh cuối cùng cũng có thể thở lại bình thường mà không có cảm giác như cổ họng và trái tim bị đè nặng bởi một viên đá vô hình. Vincent không chỉ vượt qua quá khứ mà còn mang lại sự bình yên cho hiện tại và hy vọng cho tương lai của mình. 

Tiếp tục, điều từng có vẻ đáng sợ, đã trở thành một lựa chọn khả quan.


Anh đến thăm mộ của Jaime một lần nữa, sau một thời gian cố lấy hết can đảm. Thế giới vẫn đơn sắc, bầu trời trên đầu anh vẫn được tô vẽ với muôn vàn sắc thái xám khác nhau, nhưng không còn cảm giác như luôn có một cơn bão sắp ập đến. Anh đã có thể nhìn nhận thế giới xung quanh như chính bản chất của chúng và đối phó tốt hơn với cơn đau giằng xé trong ngực.

Nói một cách tâm linh, có lẽ chính Jaime đã cầu nguyện cho anh vượt qua những khó khăn gian khổ.

Ngồi xuống bên cạnh nơi tình yêu của đời mình đang say trong giấc ngủ vĩnh hằng, Vincent cảm thấy trái tim mình như thắt lại khi anh nhắm mắt lại và tưởng tượng Jaime đang ở đó, nhìn anh với sự ấm áp và yêu thương như cô vẫn luôn làm.

“Anh không nên tưởng tượng,” anh thở dài, lời nói của anh tan biến trong làn gió lạnh của những phút cuối chiều. “Anh không nên nói những câu như ‘Em thế nào rồi’ và ‘Anh nhớ em’, nhưng lần cuối cùng, hãy cho anh đau khổ để có thể thực sự dừng lại mãi mãi … Jaime, Jaime, Jaime. Em là nàng thơ, là ánh sáng, là lý do để anh thức dậy mỗi ngày. Anh yêu em nhiều hơn bất cứ điều gì, hơn cả chính anh, và đó là sự thật không thể thay đổi. Nhưng vì bản thân và gia đình, anh phải học cách bước tiếp và đặt em trong một góc của trái tim anh. Em sẽ luôn hiện diện trong tâm trí anh, nhưng không còn trong những quyết định của anh trong cuộc sống. Dưới ánh trăng mờ ảo chứng giám, anh hứa với em. “


  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s