[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #12: THIS IS NOT A STORY]

Tác giả: Triệu Phương Anh
Lớp – Trường: Lớp 10 Anh 1-Trường THPT Chuyên Trần Phú, Hải Phòng

(Đây không phải một câu chuyện)

Thân gửi 34 thành viên của tập thể lớp 10A,
Những điều tôi sắp nói tới đây không phải một câu chuyện, cũng chẳng phải một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng như các bạn nghĩ. Đây chỉ là… “chúng ta”.
………………………………………………………………………………………………………….
“Reng…”
Tiếng chuông vừa nổi lên cũng là lúc tôi phải đối mặt với một cuộc chiến hỗn loạn mới mang tên “giờ ra chơi”. Nghe có vẻ kỳ lạ nhưng với tôi, 15 phút ồn ào, náo loạn vô nghĩa đó thật lộn xộn! Tất cả những gì tôi làm là ngồi yên tại chỗ, khi thì lấy sách vở ra học, khi thì gục mặt xuống bàn với mong muốn thoát khỏi thực tại “đáng sợ” của bản thân. Với cương vị là một lớp trưởng, việc sống có phần tách biệt, không hòa đồng đang khiến tôi phải trả giá. Không có tiếng nói trong lớp, tôi thường xuyên bị khiển trách vì không thể lãnh đạo, quản lí được tập thể gồm 35 con người mà có thể nói là chẳng-có-gì-ăn-nhập-với-nhau-cả. Giữa chúng tôi chỉ là sự khác biệt, mâu thuẫn, không thể gắn kết. Kết quả thi đua về cả học tập và tham gia các hoạt động của đoàn trường tháng vừa rồi chúng tôi đứng hạng chót và một lần nữa, đương nhiên là tôi bị nhắc nhở. Bế tắc và tuyệt vọng, tôi lại tìm đến nơi trú ẩn mỗi giờ ra chơi của mình, lại ngồi gục xuống bàn và thiếp đi từ lúc nào không hay biết.

“Số 6!”
“Số 6!”
“Số 6!…”

Những tiếng gọi cứ văng vẳng bên tai, đầu óc tôi choáng váng. Dường như ai đó đang lay tôi dậy. Dụi mắt một lần, dụi mắt hai lần, tôi sửng sốt nhận ra trước mắt mình là một cảnh tượng thật kì lạ. Không phải lớp học, mình đang ở một nơi xa xăm vô định nào đó, bao quanh bởi những vật thể bay đủ kích thước, hình dạng và màu sắc đang lơ lửng, trôi nổi. Mặc dù bao trùm lên khoảng không gian này là một màu đen tuyền, những ánh sáng lấp lánh phát ra từ vô vàn những vật thể kia như dát cho tấm thảm khổng lồ này những viên đá quý tuyệt đẹp. Nơi đây quả thật giống như một chiếc kính vạn hoa được phóng đại lên gấp triệu lần. Tôi nhìn trước, ngó sau, kinh ngạc trước cảnh tượng siêu thực hiện ra trước mắt mình.

“Số 6. Cậu đã tỉnh dậy rồi à?”- câu hỏi khiến tôi giật mình. Một anh bạn cao lớn, khoác trên mình chiếc áo choàng xanh dương nhạt, gương mặt toát lên một vẻ thân thiện, niềm nở, mỉm cười chào tôi. Chưa kịp hoàn hồn, tôi bối rối:
“Tôi đang ở đâu vậy?”
Cậu bạn kia có đôi chút bất ngờ trước câu hỏi của tôi:
“Cậu không nhớ mình đã đến đây như thế nào sao? Đây là thế giới của những phân tử. Nghĩa là hiện tại, kích thước của tôi hay cậu chỉ được đo bằng Angstrom, hay picomet, bằng 1/10¹² mét đó. Vậy là cậu đã thu nhỏ được khoảng 1000 tỷ lần.”
“1000 tỷ lần ư? Thế quái nào mà tôi lại đến được đây?”-tôi không khỏi ngạc nhiên khi nghe lời giải thích của cậu bạn:
“Điều đó thì tôi cũng không biết nữa. Chúng tôi tìm thấy cậu bất tỉnh khi đang trên đường trở về ‘cộng đồng’ của mình. Đó là nơi mà những phân tử cùng loại tụ họp, liên kết để tạo nên một thể mới.”
“Nói vậy có nghĩa là bây giờ tôi cũng là một phân tử? Cậu cũng vậy? Tại sao cậu lại gọi tôi là số 6?”-tôi chưa hết thắc mắc.
“Hiện tại cậu có thể thấy tôi giống một con người, nhưng khi về với cộng đồng của mình, tôi sẽ trở lại thành một phân tử. Tên mỗi tập thể được xác định bằng một con số. Tôi là số 8-phân tử oxy. Còn cậu, cậu là số 6.”
Bấy giờ, trong tôi hỗn độn những cảm xúc, suy nghĩ mâu thuẫn, vừa hoang mang, bất an lại vừa phấn khích, thích thú. Làm thế nào tôi đến được đây, liệu tôi có thể trở lại với thế giới thật của mình? Tôi đã trở thành phân tử nào? Chính tôi cũng không rõ nữa, nhưng điều đó lúc này đã chẳng còn quan trọng. Tôi đã quá chán ngán với cuộc sống hiện tại của bản thân, nên đây có lẽ là một món quà ông trời ban tặng để mình có thể khám phá một vùng đất, một xứ sở kì lạ, đặc biệt, và hoàn toàn mới mẻ này.
“Đừng lo lắng, vì cậu mới tới đây còn nhiều bỡ ngỡ, tôi sẽ là hướng dẫn viên nhiệt tình nhất trong tour du lịch vòng quanh thế giới phân tử này của cậu! Giờ thì đã sẵn sàng chưa nào?”
Không một chút do dự, tôi tươi cười đồng ý trước lời đề nghị đầy hấp dẫn đó và bắt đầu lên đường.
Theo hướng dẫn của cậu bạn số 8 kia, tôi vươn mình bám lấy một hạt chất rắn kích thước lớn hơn chúng tôi phải đến hàng trăm lần đang lơ lửng trên không trung. Lên được phương tiện di chuyển của mình một cách an toàn, chúng tôi chọn cho mình một chỗ ngồi yên vị.
“Cậu biết không, chúng ta đang ngồi trên một phân tử bụi đó!”
Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Những hạt bụi tí hon hàng ngày bám trên những đồ vật, giờ đây đã trở thành một vật thể siêu to khổng lồ thế này ư? Tôi nhận ra và tự nhủ mình đang ở một thế giới thu nhỏ. Chà chà, sẽ còn vô số điều bất ngờ và lí thú khác đang chờ đón mình đây.
Cậu bạn kia tiếp tục giải thích:
“Bụi là các hạt chất rắn có đường kính nhỏ, tự lắng xuống theo trọng lượng của chúng nhưng vẫn có thể lơ lửng trong không khí một thời gian sau. Bám chắc vào nhé, chúng ta chuẩn bị cất cánh rồi đó.”
Cảm giác được bay trên những hạt bụi thật tuyệt. Không bí bách, chật chội, nhiều quy định luật lệ như trong những buồng ghế máy bay, tôi như được hóa thân thành nàng công chúa Jasmine ngồi trên chiếc thảm thần của Aladdin vậy. Từ trên cao nhìn xuống, nơi đây còn lộng lẫy, huyền ảo hơn gấp bội với những tinh thể đủ loại thù hình, rực rỡ sắc màu. Ở đây, tôi có thể thấy rõ mồn một những cấu trúc phân tử mà trước đó chỉ có thể mường tượng qua những tranh vẽ minh họa tối giản trong sách giáo khoa hóa học.
“Kia rồi! Đó là cộng đồng của tôi. Hãy nhìn xem, họ đang xếp hàng đợi liên kết để trở thành một khối khí chung đó.”
Hướng mắt xuống, tôi bắt gặp những phân tử được tạo nên từ liên kết giữa 2 nguyên tử màu xanh dương nhạt, giống với màu áo của cậu bạn này, đang lần lượt bước vào một khối khí khổng lồ. Đó là tập hợp của hàng triệu, hàng tỷ thành viên trong cộng đồng số 8.
“Nếu các bạn không liên kết, chuyện gì sẽ xảy ra?”-tôi thắc mắc.
“Ồ, đây là lần đầu tiên có ai đó hỏi tôi về việc này. Nếu không liên kết, các nguyên tử, phân tử oxy sống riêng rẽ, thì bầu khí oxy cũng sẽ không tồn tại. Đáng sợ hơn là loài người, hay vạn vật sống cũng sẽ diệt vong. Liên kết giống như mục đích tồn tại và nghĩa vụ tối cao của tất cả chúng tôi, không chỉ riêng oxy, mà là cả giới phân tử này. Như cậu có thể thấy, chính cộng đồng chúng tôi là một thể gắn kết, tuy nhiên liên kết giữa chúng tôi không được bền chặt với những khoảng cách khá xa nhau. Nói liên kết yếu là bởi khí là trạng thái kém bền nhất của vật chất. Chúng tôi dễ dàng bị pha trộn, hòa lẫn vào những hỗn hợp khí khác. Bây giờ, hãy để tôi dẫn cậu đến những cộng đồng khác, nơi có những liên kết bền chặt hơn để cậu có thể hiểu rõ.”

Chúng tôi tiếp tục hành trình trên phương tiện đặc biệt của mình. Bay liệng thêm một đoạn, tôi có thể cảm nhận được một không khí náo nhiệt, sôi động hơn trước đó, với những âm thanh róc rách thật vui tai. Đằng xa là một biển chất lỏng “vĩ đại” không màu đang đón chào những hàng dài phân tử gồm 2 nguyên tử nhỏ liên kết với 1 phân tử xanh dương lớn.

“Đây là phân tử nước, H₂O. Các nguyên tử, phân tử không chỉ liên kết với nhau trong cộng đồng mà còn có sự giao thoa giữa thành viên của các tập thể khác nhau, tạo thành một cộng đồng mới. Và tại đây, liên kết của họ còn bền chặt hơn nữa đó. Hãy nhìn kĩ mà xem, khoảng cách giữa các phân tử nước rất nhỏ, nên chất lỏng có liên kết bền hơn chất khí. Tuy nhiên, ở nhiệt độ cao, vận tốc giữa các phân tử tăng lên, các phân tử chuyển động hỗn độn không ngừng, va chạm lẫn nhau như một đặc tính vốn có khiến liên kết này có thể bị phá vỡ. Nước bốc hơi, tạo thành hơi nước và trở thành thể khí. Yếu tố bên ngoài, vì vậy, cũng ảnh hưởng rất lớn đến liên kết và trạng thái của các khối phân tử.”

Nghe cậu bạn số 8 nói về tầm quan trọng của sự liên kết, tôi chợt nhớ về tập thể lớp của mình, nơi mà giữa 35 con người thật thiếu sự kết nối, nơi mà chính tôi cũng đã tự tách mình, xa lánh với mọi người. Phải chăng điều đó khiến chúng tôi thật mâu thuẫn và làm việc kém hiệu quả?

“Tuy mạnh hơn chất khí, liên kết chất lỏng vẫn chưa đủ vững vàng. Điều này thể hiện ở việc chất lỏng không có hình thù nhất định và phải phụ thuộc vào vật bao chứa mình. Hơn nữa, các cộng đồng chất lỏng cũng có thể dễ dàng bị hòa tan với nhau, gây mất bản chất của riêng mình.”
“Vậy liên kết của chất rắn chắc chắn là vững mạnh nhất. “-tôi thốt lên.
“Cậu đoán đúng rồi đó. Còn bây giờ, chúng ta hãy cùng đến với cộng đồng của chính cậu nhé, số 6! Đi được một quãng đường dài, nghe cả những lời giải thích của tôi rồi, cậu đã nhận ra mình là phân tử nào rồi chứ?”

Mải đắm mình vào những suy nghĩ về liên kết, choáng ngợp bởi biết bao điều diệu kì của thế giới này, tôi dường như quên mất nhiệm vụ tìm ra danh tính của chính mình. Tôi thầm nghĩ: ”Cộng đồng của mình? Là gì vậy nhỉ? Nếu số 8 là oxy, thì mình là…”
“Cacbon. Tôi là cacbon!”-tôi phấn khích la lên.
“Bingo! Cậu chính là cacbon, phân tử đáng mơ ước đó.”
“Tại sao chứ? Đôi lúc tôi thấy mình thật vô dụng.”-tôi tự ti phủ nhận
“Tôi sẽ cho cậu thấy những khả năng tuyệt vời của mình khi có sự liên kết.”

Tạm biệt cộng đồng nước, chúng tôi lại tiếp tục hành trình đưa tôi trở về “nhà”. Nơi trú ngụ của đại gia đình chúng tôi cách đó không xa, chỉ vài phút bay trên hạt bụi có vận tốc tự do. Mặc dù là lần đầu tiên đặt chân đến mảnh đất diệu kì này, nơi đây vẫn cho tôi một cảm giác thân thuộc như được trở về với cội nguồn của chính mình vậy. Khác với những cộng đồng tôi vừa ghé thăm, tập thể số 6 chúng tôi đặc biệt ở sự đa dạng về thù hình. Không gian chung của tất cả những phân tử cacbon được chia làm nhiều phân khu khác nhau. Từ trên cao nhìn xuống, đây hệt như một mê cung huyền bí vậy. Với nhiều ngõ ngách quanh co, điều thu hút sự chú ý của tôi ngay từ khi bước xuống lãnh địa này là 4 con đường lớn tụ họp rất nhiều phân tử cacbon đang chờ được liên kết.

“Chúng ta nên đi hướng nào đây?”-tôi hỏi
“Cậu thấy 4 con đường đó chứ? Tất cả đều dẫn cậu tới nơi liên kết trở thành một dạng thù hình mới. Và việc của cậu bây giờ là lựa chọn.”
“Nếu tôi không nhầm, cacbon có 2 dạng thù hình chính là tinh thể và vô định hình. Ở dạng tinh thể, cacbon có thể là graphite, kim cương và fullerene còn ở dạng vô định hình, ta có than đá, than gỗ,…”-tôi lên tiếng
Số 8: “Những bài giảng hóa học ở trên lớp đúng là không uổng phí đúng không nào? Cậu có trí nhớ khá tốt đó. Nhưng trước khi đi vào tìm hiểu về từng loại thù hình, tôi sẽ nhắc cho cậu nhớ về vai trò quan trọng của cacbon cậu nhé. Là nguyên tố hóa học phổ biến, cacbon chính là chất tạo nên “xương sống” của cuộc đời. Nói cách khác, mọi sự vật sống đều chứa thành viên trong cộng đồng cậu, dù ở dạng hợp chất hay đơn lẻ. Hãy cảm thấy may mắn khi được trở thành cacbon, số 6 nhé!”
Câu nói ấy như một lời ngợi khen, lời động viên giúp tôi cảm thấy bản thân có giá trị, tự tin hơn sau những chuỗi ngày dài tự hoặc về khả năng của mình, luôn cho rằng mình kém cỏi, vô dụng. Không thể chờ đợi lâu hơn, tôi muốn được liên kết, tôi muốn được trở nên có ích, muốn hòa mình vào với một tập thể vững mạnh, bền chặt. Đúng vậy. Sự bền chặt là yếu tố then chốt để tạo nên một cộng đồng bất bại.
“Hãy cho tôi đi trên con đường dẫn tới tập thể vững mạnh nhất.”-đôi mắt tôi sáng lên một niềm háo hức.
Cậu bạn kia mỉm cười: “Cậu có vẻ rất nôn nóng để được liên kết, đúng không? Hãy chậm lại, dạo một vòng khám phá đã. Biết đâu, cậu lại muốn thay đổi quyết định đấy. Trước hết, hãy đến với con đường gần nhất nhé. Đây là Graphite: một dạng thù hình phổ biến của cacbon ở dạng tự do. Bút chì-dụng cụ học tập quen thuộc và không thể thiếu với mỗi bạn học sinh, chính là một ví dụ điển hình của graphite. Nó có liên kết dạng lớp. Tại đây, một phân tử số 6 sẽ kết nối với 3 phân tử cùng loại để tạo nên những tầng liên kết graphite. Bút chì trông thì có vẻ cứng cáp đấy nhưng nó chỉ là dạng thù hình mềm nhất trong 3 dạng tinh thể của cacbon thôi vì liên kết giữa những phân tử trong nó không được bền chặt. Giữa các tầng cacbon thiếu lực kết nối khiến cho từng phân lớp dễ dàng bị trượt ra khỏi khối chung và bị bỏ lại phía sau. Nhưng cũng chính nhờ đặc tính này mà bút chì có thể giúp con người viết được trên giấy đó. Thật thú vị, phải không nào?”
Đó là lần đầu tiên tôi được biết về những tính chất vật lí đặc biệt đó của một công cụ đã gắn bó với mình suốt cả quãng đời học sinh qua. Quả thật, những gì mình được học, được biết chỉ là một giọt nước nhỏ trong cả đại dương tri thức rộng lớn vô tận.
“Thế nào? Cậu muốn đi theo hướng đi đến graphite chứ?”
Không chút lưỡng lự, tôi đề nghị: “Cậu hãy đưa tôi qua tất cả các con đường liên kết. Sau đó, tôi sẽ trả lời câu hỏi của cậu.”

Số 8 vui vẻ đồng ý. Dù đã đi quãng đường khá dài, đã phải tốn nhiều nước bọt để giải thích cặn kẽ cho tôi hiểu về mối quan hệ và cách thức hoạt động, sinh sống của những cư dân trên xứ sở này, cậu ấy không hề tỏ ra mệt mỏi chút nào, mà ngược lại, càng đi xa, oxy càng hào hứng, nhiệt tình giúp đỡ tôi hơn. Thật may mắn khi được đồng hành cùng cậu ấy trong chuyến đi này.

“Đến nơi rồi. Trước mắt cậu là con đường dẫn đến liên kết fullerene. Đây không phải một dạng hình thái phổ biến của carbon nhưng nó cũng có những đặc điểm rất thú vị đó. Một fullerene là một allotrope carbon mà phân tử gồm cacbon nguyên tử nối với nhau bằng liên kết đơn và đôi để tạo thành một lưới khép kín hoặc khép kín một phần, với chiếc nhẫn fused của 5-7 nguyên tử. Phân tử có thể là một hình cầu rỗng, hình elip, ống hoặc nhiều hình dạng và kích cỡ khác. Graphene (các lớp nguyên tử than chì bị cô lập), là một lưới phẳng của các vòng lục giác đều, có thể được coi là một thành viên cực đoan của gia đình… Để nói về phân tử này thì chắc đi hết xứ sở này chúng ta cũng chưa nói xong đâu. Điều duy nhất đáng chú ý mà cậu cần nhớ là dạng thường thấy nhất của fullerene có hình dạng giống hệt một quả bóng đá với những vòng liên kết lục giác và ngũ giác đan xen nhau nên chúng còn hay được gọi là buckyball đó.”

Hoa mắt chóng mặt trước lượng thông tin khổng lồ mình mới thu nhận, tôi không giấu nổi vẻ mặt ngơ ngác khiến cậu bạn kia phải bật cười:
“Có vẻ như cậu không hợp với con đường này rồi, chúng ta tiếp tục hành trình nhé. Còn chút xíu nữa thôi là ta sắp phải tạm biệt nhau rồi.”

Vừa đi, số 8 say sưa giới thiệu tiếp cho tôi về con đường sắp đến, bất chấp việc tôi có để tâm hay không. Ánh mắt nhiệt huyết ấy cho tôi biết cậu ấy chắc chắn không thể ngờ ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này chỉ là nhanh chóng đến với hướng đi cuối cùng. Tôi muốn chinh phục đích đến, đỉnh cao đó, để đạt được sức mạnh bất bại. Trong khi đó, anh bạn vẫn thao thao bất tuyệt:
“Sắp tới đây là cacbon vô định hình, còn được gọi là trạng thái chuyển tiếp của cacbon,…”
Không thể chờ đợi thêm phút nào nữa, tôi vội ngắt lời:
“Cậu có thể đưa tôi tới con đường cuối cùng ngay bây giờ không?”
Tôi nhận thấy rõ sự bất ngờ trong ánh mắt đó nhưng đáp lại vẫn là nụ cười ấm áp quen thuộc:
“Cậu đã chắc chắn rồi chứ? Tôi đang tự hỏi rằng khi đến nơi, cậu có sợ hãi mà bỏ chạy không đây.”
Một phần muốn quả quyết khẳng định sự quyết tâm và khát vọng chinh phục đích đến của bản thân, một phần trong tôi lại có chút nao núng, lung lay.
“Phải chăng ở nơi đó tôi sẽ phải đối mặt với nhiều điều đáng sợ lắm ư?”
“Còn hơn cả thế đó. Nếu cậu đã quyết tâm, tôi vui lòng dẫn đường cho cậu. Đầu tiên, hãy nói cho tôi những gì cậu biết về kim cương nào.”
Tôi nhanh nhảu trả lời: “Kim cương là một trong những vật chất cứng nhất trên trái đất. Nó được cho là một loại khoáng sản với những tính chất vật lý hoàn hảo. Một trong số đó là độ cứng rất cao, độ khúc xạ tốt, cách nhiệt cao ”
“Cậu có biết điều gì đã tạo nên sức mạnh gần như bất diệt đó không?”

Tôi im lặng. Cậu bạn kia cũng im lặng. Không khí như trùng xuống khi chúng tôi đến gần hơn với “đại lộ kim cương”. Khác biệt hẳn với tên gọi mỹ miều tạo cảm giác như đây là một con đường thảm đỏ trải hoa hồng cho dàn sao hạng A của một liên hoan phim nào đó, lối đi này thật vắng vẻ, có phần u tối, thậm chí đáng sợ. Cách đó phải tới nửa dặm, tôi đã cảm nhận được cái nóng khủng khiếp tỏa ra từ nơi liên kết, hình thành kim cương-cái mà anh bạn kia gọi là “hố đen bí ẩn”.

“Tại sao nó lại có tên gọi đó?”-tôi thắc mắc
“Vì nó bí ẩn, nên tôi cũng không rõ nữa. Người biết rõ hơn sẽ là cậu đó, số 6.”-nói xong, cậu bạn bất ngờ đứng khựng lại. Lúc bấy giờ tôi nhận ra mình đã đứng trên ranh giới giữa “đại lộ kim cương” và con đường dẫn tới cacbon vô định hình đã bị tôi phũ phàng bỏ quên, và đó cũng chính là lúc tôi và số 8 phải tạm biệt nhau.
“Từ bây giờ, cậu sẽ phải tự đi một mình rồi bởi tôi không được phép vào địa phận liên kết của các cộng đồng khác. Đặc biệt là ở đây, nơi mà để những viên kim cương đẹp đẽ sáng chói lấp lánh, hoàn hảo được tạo nên, cacbon các cậu sẽ phải trải qua những điều kiện vô cùng khắc nghiệt mà không phải phân tử nào cũng có khả năng chịu đựng và vượt qua. Dù chỉ đồng hành với cậu trên một quãng đường ngắn nhưng nó đủ dài để tôi nhận ra ý chí và lòng quyết tâm của cậu. Tôi tin chắc rằng, cậu và những người bạn, những người sẽ trở thành một gia đình vô cùng gắn kết, yêu thương, chở che và hi sinh vì cậu, sẽ cùng nhau trở thành một viên kim cương đẹp nhất, tuyệt vời nhất. Hãy cố gắng lên nhé!”-nói đến đây, cậu bạn oxy biến nguyên hình trở lại thành một phân tử, lại bay đi, về với cộng đồng nơi có gia đình cậu đang đón chờ.

Tiếc nuối từ biệt người bạn tourguide nhiệt huyết, ấm áp ấy, tôi nhận ra mình cũng vừa được thay đổi hình dạng trở thành một phân tử cacbon nhỏ bé và ý thức được rằng đó chính là lúc mình phải bắt đầu đi trên con đường đến với liên kết kim cương. Ngay ở những bước đầu tiên, đi trong cái nhiệt độ cảm tưởng như mình đang bước trong lò bát quái cùng với áp suất vô cùng lớn đã khiến tôi có ý định chùn bước. Nghĩ về lời động viên, dặn dò của số 8, tôi lại bất chấp mà bước đi.

“Chào mừng một thành viên cacbon đã đến với đại lộ kim cương!” -Một tiếng gọi vang lên khiến tôi giật mình quay đầu lại. Tin được hay không cơ chứ, hiện diện trước tôi đây chính là một thể kim cương tuyệt đẹp. Lần đầu tiên trong cuộc đời được tận mắt chứng kiến một viên kim cương lớn đến như vậy, tôi hoàn toàn bị choáng ngợp trước vẻ đẹp lộng lẫy ấy!
“Haha, ai lần đầu nhìn thấy ta cũng có biểu cảm như cháu đó! Xin giới thiệu, ta là phân tử đại diện cho tập thể kim cương đây, sẽ dẫn cháu đi đến cuối hành trình tạo liên kết này. Chúng ta đã tồn tại ở giới phân tử này cũng ngót nghét cả tỉ năm nhưng cháu cứ gọi ta là bác cho thân thuộc nhé.”
Vẫn chưa hết bàng hoàng, tôi vội vã chào hỏi:
“Cháu chào các bác ạ.”
“Cháu có vẻ rất ngạc nhiên đúng không nào? Khá ngợi khen cho cháu đã có hoài bão, khát vọng lớn lao để trở thành một viên kim cương bất bại. Như cháu có thể nhận thấy con đường này từ lâu đã vắng bóng dấu chân của những phân tử cacbon bởi ai cũng e sợ mình không thể vượt qua được những thử thách nơi đây. Vì vậy, chúng ta rất vui được chào đón cháu ngày hôm nay.”
Vinh dự khi được đón tiếp nồng hậu bởi những phân tử tuyệt vời là vậy, tôi vẫn không khỏi thắc mắc về những khó khăn thực sự mà mình sắp phải trải qua.
“Bác ơi, cháu chưa thật rõ về quá trình một phân tử cacbon như cháu đây có thể trở thành một viên kim cương to và đẹp như các bác ạ.”
Bác kim cương mỉm cười, ôn tồn giảng giải:
“Được rồi, ta sẽ kể cho cháu nghe về câu chuyện cuộc đời của ta, của chúng ta, đã kéo dài đến cả tỉ năm nay nhé. Cháu đi trên con đường này, chắc hẳn đang cảm thấy vô cùng nóng nực và khó chịu đúng không nào? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Ta cũng đã từng là một phân tử cacbon nhỏ bé hệt cháu vậy. Ta cũng đã ước mơ được trở thành vật thể cứng nhất hành tinh và giữa bao hình thù khác của cacbon, ta chọn lấy kim cương. Khi ấy, ta không hề hay biết về những điều mình sắp phải trải qua và khi sống trong môi trường nhiệt độ 1200 độ C, áp suất khoảng 5 gigapascal dưới độ sâu hàng trăm dặm dưới mặt đất, nhiều lúc ta cảm thấy vô cùng sợ hãi, tuyệt vọng và bất lực.”
“Những khi chán nản như vậy bác đã làm gì ạ?”
“Ta đã nhớ đến giấc mơ của mình và khao khát được chinh phục nó. Và hơn cả, điều ta không bao giờ quên và tách rời đó chính là tập thể này, những phân tử cacbon nhỏ bé chung một hoài bão. Kim cương được tạo thành không chỉ bởi nỗ lực, ý chí kiên cường của 1 mà còn bởi sự góp sức của rất nhiều phân tử nhỏ bé khác, và chính kết nối bền chặt đã làm nên đặc tính “không thể phá vỡ” của kim cương. Tinh thể chúng ta đây có cấu trúc lập phương nên có tính đối xứng cao và chứa những nguyên tử cacbon bậc 4. Vì một phân tử như ta liên kết với 4 người bạn cacbon gần nhất nên kim cương có rất nhiều đặc tính khác biệt. Vừa rồi trên đường tới đây, cháu chắc chắn đã đi qua con đường than chì, một dạng thù hình khác của cacbon, có một cấu trúc tinh thể hình bình hành khiến cho họ có những tính chất vật lý khác hẳn so với chúng ta. Than chì là một chất mềm, màu xám, đục. Còn chúng ta, tinh thể kim cương có độ trong, màu sắc đa dạng và tất nhiên, độ cứng bất bại.”

Cuộc nói chuyện tưởng như ngắn ngủi đã kéo con đường tôi đi trở nên gần lại. Tôi sắp tới nơi quyết định số phận của mình-”hố sâu bí ẩn”

“Có lẽ cháu cũng có nhiều thắc mắc về hố sâu này. Gọi là “bí ẩn” bởi chỉ những phân tử đã trải qua nó mới có thể biết được những gì đang chờ đợi cháu ở dưới đó. Như bác đã nói, yếu tố thời gian, nhiệt độ, áp suất và độ sâu dưới mặt đất quả thật là những điều kiện thách thức đối với bất kì phân tử nào. Nhưng xin cháu hãy nhớ một điều, một khi cánh cửa này mở ra, hố sâu bí ẩn sẽ dẫn cháu đến 2 con đường, hoặc là trở thành một thể kim cương lấp lánh, mạnh mẽ như bác, hoặc là trở về với hư vô. Quyết định nằm ở cháu và sự liên kết giữa các thành viên trong tập thể của cháu. Giờ cháu đã sẵn sàng chưa nào?”

Không chút chần chừ, tôi hô lớn:” Sẵn sàng!” rồi mở cánh cửa dẫn tới hố sâu bí ẩn. Tôi hoàn toàn nhận thức được những khó khăn, thử thách mình sắp phải đối mặt nhưng bỗng dưng cảm thấy an tâm một cách lạ lùng. Sợ ư, có chứ, tôi đang rất sợ hãi đây là đằng khác nhưng tôi thấy thật vui khi mình đã tìm ra chân lý của cuộc sống. “Nỗ lực, kiên trì bền bỉ và kết nối.”
………………………………………………………………………………………………………………..

Không có plot twist, cũng chẳng có cao trào gì cả. Đúng vậy, “nhạt nhẽo” là hai chữ các bạn dễ dàng gán cho những lời dông dài tôi vừa viết ra. Đây có lẽ là bức thư dài nhất tôi từng viết trong cuộc đời nhưng như tôi đã nói từ đầu, đây chẳng phải một câu chuyện bởi những gì tôi viết là về chúng ta. Các bạn cũng thấy rồi đó, từ trước đến nay giữa chúng ta thật thiếu sự đoàn kết, gắn bó. Điều đó dẫn tới những xích mích, chia rẽ và thất bại trong công tác làm việc nhóm. Trở lại với “câu chuyện” được nhắc đến ở trên, tin hay không, tôi đã đến một vùng đất nơi vừa có nét giống xứ sở kì diệu của cô bé Alice hiếu kì, nhân hậu, vừa giống giới lượng tử mà anh chàng Ant Man của Avengers bị mắc kẹt bên trong. Ngày hôm nay, tôi nghĩ mình là một phân tử cacbon, các bạn cũng vậy. Chúng ta chính là một tập thể và yếu tố quan trọng hàng đầu chính là tính liên kết, đoàn kết. Liệu chúng ta sẽ mềm yếu như graphite, than chì, hay cứng rắn, đẹp đẽ như kim cương? Tất cả phụ thuộc vào sự kết nối và nỗ lực của cả “cộng đồng”. Tôi mong các bạn hãy đọc và ngẫm kĩ những lời tôi nói để hiểu được tấm lòng của người lớp trưởng này mong muốn sâu sắc cho tập thể lớp của mình luôn yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ nhau, cùng kề vai sát cánh để vươn lên, vượt qua bất kì gian lao, khó khăn nào để đạt được những thành công, chinh phục được những đỉnh cao trong cuộc sống. Hãy cùng nhau trở thành một “tập thể kim cương” với vẻ đẹp choáng ngợp và sức mạnh bất bại, các bạn nhé!

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s