[BÀI DỰ THI LE SPECTRE #10: OUR WORLD, OUR PRISON]

Tác giả: Nguyễn Lê Cao Minh
Lớp – Trường: 10T thpt thủ khoa nghĩa (châu đốc)

Ánh sáng và hình ảnh là một thứ khá bí ẩn đối với một người mù bẩm sinh như Alice. Ta hãy tạm gọi cô ấy là Al. Đôi mắt của cô vẫn nguyên vẹn, nhưng vùng vỏ não thị giác của cô thì không. Sau cùng thì bánh xe cũng vô dụng nếu thiếu động cơ. Al ở một ngôi làng nhỏ và ấm áp. Tất nhiên không có một phương pháp điều trị nào ở ngôi làng này cứu được cô. Kinh tế gia đình cô không khá giả cũng phần do chi phí chẩn đoán.
Hằng đêm Al vẫn tưởng tượng ra thứ “hình ảnh’ ấy sẽ như thế nào, nhưng không thể. Bởi trí tưởng tượng của cô luôn bị nhốt bởi 4 giác quan còn lại, như trí tưởng tượng của chúng ta luôn bị nhốt bởi 5 giác quan. Không có cách nào để thoát khỏi giới hạn đó. Al biết điều đó bằng những giọt nước mắt và những hy vọng hằng đêm bên gối giường, rằng cô sẽ được hưởng phần trọn vẹn của thế giới.
Trong một sáng nọ, một con mèo bị mắc trên cây khi Al và mẹ cô đi qua, cô ấy cần người hỗ trợ để có thể di chuyển. Al sẽ không từ bỏ ý định đòi mẹ mình cứu con mèo đó. Al vui vì hành động của mình mặc cho những hoài nghi trong đầu. Sau cùng thì làm sao con mèo lại xuẩt hiện ở đó được chứ.

Đêm đó, cô tỉnh dậy bởi tiếng nấc của một ai đó. Một thứ gì đó cô không diễn tả được diễn ra, một dải trắng nhạt mong manh trên nền đen. Cô mở băng gạc, mống mắt kéo giãn con ngươi thật to, hàng tỉ photon ánh trăng tràn vào, cô biết mình đã “thấy”.Tín hiệu điện được photon kích thích truyền trên các neuron trong võ não thị giác như mọi bộ phận khác của não, song cô có thể nhìn. Nhưng hình ảnh lúc này với cô chỉ là một bức tranh phẳng khó hiểu đối với một thị giác sơ sinh, do cô không nhận thức được chiều sâu. Hình ảnh là một chú chó đi xuyên qua gốc cây, là đồ vật bay khắp nhà. Cô nhận ra cô cũng đã nhận thức được hình ảnh các đồ vật bằng cách nào đó.

Thật vậy, mắt là một cỗ máy ẩn phức tạp, con ngươi dang rộng ra để bắt lấy những photon mờ trong đêm, không kém gì con mắt phát sáng của loài mèo.Đáng lẽ một thế giới lật ngược là thứ cô phải thấy(hình minh họa), do giác mạc và thể kính như là người gác cổng, là thấu kính lồi hội tụ tất cả ánh sáng đi qua để cho chúng phân tán lần nữa với tư thế lật ngược, đảm bảo cấu trúc hình cầu của mắt, thể kính hỗ trợ quá hình này,chúng co giãn cấu trúc kính lồi của chúng để hình ảnh không bị phân tán quá rộng. Võ não thị giác giải quyết hình ảnh bị ngược này, đồng thời tạo thành 1 hình ảnh thống nhất từ hình ảnh của hai con mắt. Đưa ngón cái trước mặt và mở chỉ mắt trái, sau đó mở chỉ mắt phải, bạn sẽ thấy sự khác biệt của hai mắt.
Al tiếp tục khám phá khi nhận ra khi cô di chuyển tay, hình ảnh tay cô di chuyển trên màn ảnh rộng trước cô. Đây là một phát hiện lớn đối với cô. Cô vươn tay ra để lấy cái băng gạc, tay cô từ từ nhỏ lại và bị chặn bởi cấu trúc mềm của chiếc băng bị đẩy vào, cô dần nhận thức được chiều sâu, và nhận ra mối quan hệ của các giác quan và sự chuyển động. Dần, hình ảnh cô thấy đã tiến hóa, cô đã “nhìn” được chiều sâu.
Thật ra việc nhìn không hoàn toàn dựa vào các photon . Não đã có sẵn những kỳ vọng về những gì ta sẽ và đang nhìn thấy trong não, hình ảnh bên ngoài chỉ đối chiếu với kỳ vọng này. Al biết hình ảnh cô thấy là bề ngoài của chiều sâu không gian, não thêm vào chiều sâu trong mắt cô,cũng như bạn . Đi xuống phố, bạn không cần nhìn mà vẫn nhận thức đc mọi thứ. Việc so sánh giác quan và cử động cũng hỗ trợ vào quá trình này, đồng thời làm cho não phát triển, một thí nghiệm của MIT về hai con mèo đã chứng minh điều này.
Việc khám phá sự tương quan giác quan và chuyển động còn là một cỗ máy thời gian, nó cho bạn biết nếu chạm vào chảo nóng thì sẽ như nào; một quả bóng bay đến bạn, bạn sẽ đau nếu nó chạn bạn, vì vậy cỗ máy này bảo bạn không nên để việc đó xảy ra. Cỗ máy thời gian này còn trang bị thêm một chiếc gương đối chiếu hành động của bạn. Chọn một đồ vật trước mắt bạn và nhắm mắt lại, bây giờ hãy chỉ tay vào đồ vật đó. Làm thế nào bạn biết mình đã chỉ đúng chỗ? Câu trả lời là xúc giác của ma sát không khí và cử động cơ, dù bạn có đồng ý không. Vì nếu thiếu các giác quan, khi bạn di chuyển sẽ không khác gì đứng yên cả, cố tưởng tượng nhé. Giác quan tham gia kiểm tra hành động bạn và Al, và thị giác của cô là tân binh cho quá trình này. Giờ đây cô như có siêu năng lực.
Thị giác của Al giờ đã hoàn chỉnh, hình ảnh đã tham gia vào trí tưởng tượng cô. Trong niềm vui mừng của gia đình và bạn bè cô, cô vương vấn những suy nghĩ. Sẽ như thế nào nếu cả thế giới bị mù? Thì có lẽ tất cả những tri thức ngày nay sẽ không tồn tại, không có đồ vật, không có màu sắc. Vậy với thế giới hiện tại, có khi nào chúng ta đang bị “mù” một giác quan thứ 6, vũ trụ chỉ có thế, hay là chúng ta bị giới hạn. Chúng ta không bao giờ biết, việc hiểu cả vũ trụ là bất khả thi, chi bằng ngồi xuống và tận hưởng tất cả những gì chúng ta có hiện tại.

*LƯU Ý:

  • Điểm truyền thông: chiếm 40% tổng điểm, được tính dựa trên lượt react, comment và share của Bài Dự thi. Bài Dự thi hoàn thành sớm sẽ có quyền lợi về điểm truyền thông.
  • CÁCH THỨC TÍNH ĐIỂM: (Chỉ tính điểm khi đã like page)
  1. Like: 1 điểm/lượt
  2. Các cảm xúc khác: 2 điểm/lượt
  3. Share chế độ công khai (Public): 3 điểm/lượt
  4. Like (đối với bài viết trên website): 2 điểm/lượt
  • Thời gian đóng cổng bình chọn: 23h59′ ngày 11/08/2020
  • Ban Tổ chức không chịu trách nhiệm về tính chính xác của kiến thức thức khoa học được sử dụng trong Bài Dự thi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s