[2. Airplanes]

English

PLAN B – NO FLIGHT ZONE

Trên bầu trời xuất hiện tiếng ầm vang. Một chiếc máy bay siêu thanh vừa xuất phát từ sân bay cách nhà tôi năm cây số.

Máy bay. Phương tiện vận tải tốt nhất mà con người từng có. Với tải trọng lớn và tốc độ cao, máy bay không những tạo liên kết xuyên lục địa, mà còn hơn cả thế, thỏa mãn ước mơ được bay lượn trên bầu trời của con người. Không gì khác, đó là biểu trưng cao nhất của sự tự do – và cả sự .hỗn loạn. Bây giờ, đối tượng tôi cần nhắm đến là anh em Wilbur và Orville Wright. Thật mỉa mai khi cái thứ biểu trưng cho tự do mà các ông làm ra đã biết bao lần chèn ép chính sự tự do của bao người dân vô tội – từ những chiếc máy bay ném bom đem đến nỗi ám ảnh hàng thế hệ, tới đám máy bay khổng lồ nhấp nháy những bóng đèn nhân tạo trong đêm át đi cả ánh sao thanh thuần, đẹp đẽ. Nếu tôi ngăn cản được phát minh này, có lẽ tôi còn có thể ngăn cản tiến trình văn minh loài người còn hiệu quả hơn cả kế hoạch trước đây.

Phấn khích – đó là từ duy nhất có thể mô tả chính xác tâm trạng tôi lúc này. Kế hoạch lần thứ hai quả thật tốt hơn hẳn, viễn cảnh thành công tưởng chừng như gần đến mức nó gợi trong lòng tôi những rạo rực, bồn chồn.

Bạn có thể thắc mắc tại sao tôi không đặt mục tiêu là ông tổ của ngành hàng không – những chiếc khinh khí cầu và dù lượn cuối thế kỉ 19 ư? Chỉ đơn giản là các khinh khí cầu thời đại đó – kể cả của Zeppelin – đều không lý tưởng. Chúng quá to xác, chậm chạp, và phụ thuộc thời tiết. Đến thứ nhiên liệu chúng sử dụng, khí hydro, cũng chính là con dao hai lưỡi đã thẳng tay xóa sổ vị thế của những tên khổng lồ này trong ngành giao thông vận tải. Ôi! Hàng chục, thậm chí là hàng trăm túi hydro trên một chiếc khinh khí cầu – cái thứ khí dễ cháy mà người ta còn dùng làm nhiên liệu tên lửa ấy – chỉ cần một sai sót nhỏ thôi là đủ thiêu đốt (theo nghĩa đen) thời đại huy hoàng của Zeppelin thành cát bụi. Sự thiếu ưu việt của chúng chẳng đáng để tôi bỏ công đi “phá hoại” thứ nhiều nhà phát minh cùng nghiên cứu và thử nghiệm đến thế. Việc máy bay nặng hơn không khí là một bước nhảy vọt hoàn toàn vĩ đại – cho phép tải trọng lớn, tốc độ cao, và kích thước nhỏ gọn – biến chúng trở thành vị vua tuyệt đối của bầu trời trong ngành vận tải và quân sự, thậm chí những người từ thế kỷ XXI đã coi đám khí cầu chỉ như món đồ trang trí hay trò tiêu khiển.

Hồi xưa, tôi vẫn thường tự hỏi máy bay hoạt động như thế nào… Giờ nhớ lại thật khó.

Tôi mở sơ đồ chiếc máy bay Flyer 1 ra. Có vẻ như chế tạo nó là một quá trình đầy gian nan. Trước hết họ đã tập trung vào việc điều khiển và lượn – chế tạo và cải tiến cánh, đuôi, bộ điều khiển từ 1900 đến 1902, rồi cuối cùng đưa thêm động cơ vào năm 1903. 

3 năm phát triển và chế tạo, thêm 2 năm nữa để có một chuyến bay mượt mà. Tất cả sẽ quay về con số 0 tròn trĩnh chỉ với vài ngày cố gắng của tôi mà thôi. Nhưng lần này phải lên kế hoạch cẩn thận hơn. Và rèn luyện một tinh thần thép, một ý chí sắt đá.

Về cơ bản, dòng khí do gió hoặc động cơ thổi bay qua cánh sẽ tạo nên lực nâng nhờ có độ cong, khum của cánh. Lực nâng này chống lại trọng lực, giữ máy bay trên không. Động cơ còn có tác dụng đẩy khí ra phía sau, từ đó nhận lực đẩy máy bay về phía trước (Định luật 3 Newton), chống lại lực cản không khí (cũng giống như bạn phải đạp xe mạnh để chống lại gió vậy).

Sau khi đã nắm được những thông tin cơ bản, tôi liền dùng Cỗ máy thời gian trở về năm 1902 để theo dõi các thí nghiệm trên tàu lượn của anh em Wright. Theo lịch sử ghi chép thì đây là lúc họ tìm ra cơ cấu điều khiển máy bay. Thú vị đây.

***

Tháng 9 năm 1902.

Cỗ máy xoay mấy vòng rồi đáp xuống phịch một cái. Gì thế này? Ôi trời! Người tôi ngập trong cát! Cố nín thở, tôi tìm cách ngoi lên mặt đất. Được rồi! Suýt chết. Phải sửa ngay cái máy mới được, tăng độ chính xác trong thăm dò địa hình. Tôi thở một hơi rõ dài, nhìn quang cảnh xung quanh. Trời ạ, toàn cát với cây bụi. Không gian trống trải, lộng gió, tạo cảm giác thật vắng vẻ và cô đơn. Không một bóng nhà máy, ô tô, hay xưởng cơ khí. Đây không thể là nơi bắt đầu của thứ sẽ thay đổi thế giới được. Cái máy trời đánh này đã cho tôi ăn cát lại còn đưa sai địa điểm nữa sao? Mi đáng bị đá một cái đấy… Có tiếng người! Vội núp sau một đụn cát, tôi cố dỏng tai lên nghe ngóng. Hoá ra chính là anh em Wright bên cạnh chiếc tàu lượn của họ, và đây là Kitty Hawk, một làng chài nhỏ bên bờ Đông nước Mỹ. “À, hóa ra mi vẫn còn đúng địa điểm, may cho mi đấy” – tôi nhủ thầm. 

Tôi nhanh chóng tham gia đội cứu hộ làng, và nhờ đó được “trợ giúp” anh em Wright. 

Chìa khoá cho việc bay nằm ở các dòng khí đi qua cánh máy bay (tạo ra cả lực nâng và lực cản). Các dòng khí đi như thế nào lại phụ thuộc vào hình dạng cánh, và cả tốc độ khí nữa. Nói đơn giản thì, dòng khí phía trên cánh chảy nhanh hơn dòng khí bên dưới, nên áp suất đẩy xuống nhỏ hơn áp suất đẩy lên (theo phương trình Bernoulli), tạo lực nâng.

Tối hôm đó, tôi có cơ hội được xem xét chiếc tàu lượn kĩ hơn khi hai anh em họ lui vào trong lều nghỉ. Tôi chiêm ngưỡng kĩ hơn đôi cánh vải khum khum uốn mình theo những thanh gỗ mảnh dẻ, kết quả của những thí nghiệm ống gió tìm hình dạng cánh cho lực nâng và lực cản tối ưu, cùng với đôi cánh trước nhô ra như chiếc mỏ dẹt của loài chim, và những sợi dây nối đủ loại bộ phận khác nhau không sai một ly. Tôi chợt thấy một cảm xúc khác trong lòng mình. Gì vậy nhỉ? Một cỗ máy thật đơn sơ, chân phương, nhưng có lẽ đó lại chính là vẻ đẹp độc đáo của riêng nó. Thật hoài cổ. Một loạt hình ảnh hiện lên trong trí óc tôi: những buổi vẽ tranh với mẹ giữa núi rừng hoang sơ, với cánh chim vút lượn giữa bầu trời trong xanh những tầng mây trắng, và cả… những cỗ máy hào nhoáng mà xấu xí thời hiện đại. Hình ảnh cuối làm tôi sực tỉnh. Hậu duệ của cỗ máy đẹp đẽ này sẽ phá hủy tương lai loài người. Tôi không thể để mình rơi vào cái bẫy của sự hoàn mỹ giản đơn này được. 

Việc điều khiển máy bay là cực kỳ quan trọng cho một chuyến bay an toàn. Máy bay ngày nay thay đổi hướng theo 3 trục: yaw, pitch, roll. Pitch là việc ngóc/chúc đầu của máy bay sử dụng cánh lái độ cao (elevators), yaw là xoay máy bay theo phương ngang, roll là quay nghiêng máy bay quanh trục thân.

A, phải rồi. Kí ức trở về thật đúng lúc. Anh em Wright chính là những người đầu tiên nghĩ ra hệ thống này, cả về mặt khái niệm và kỹ thuật để giải quyết vấn đề điều khiển máy bay. Đây có lẽ là điểm quan trọng nhất trong phát minh của họ. Và tôi sẽ phá hủy nó.

Vào việc thôi. Tập trung vào nhiệm vụ trước mắt, không suy nghĩ linh tinh gì nữa.

Anh em Wright đã chọn cách làm cong cánh hai bên (bằng động tác đẩy hông!) theo hai hướng khác nhau để làm máy bay nghiêng để đổi hướng. Tuy vậy, sự chênh lệch lực cản giữa hai bên cánh sẽ xoay ngang máy bay. Vì vậy, họ nối bộ điều khiển hông (cái tên này nghe hay đấy) với một cái đuôi dựng đứng có thể bẻ sang 2 bên, để loại trừ chuyển động không mong muốn này. Vậy thì, cái sự thô sơ đẹp đẽ kia hóa ra tốt cho tôi thật. Chỉ mất một lúc để tôi tráo vị trí các dây nối. Thế là chiếc đuôi sẽ không giải quyết vấn đề mà còn làm nó tệ hơn. Anh em Wright sẽ bỏ nó đi, và máy bay sẽ không được phát minh nữa.

À thì, tôi đã đánh giá thấp khả năng quan sát của anh em họ. Buổi thử nghiệm đó đúng là gây tức tối – mỗi khi anh em họ muốn rẽ máy bay sang bên nào, nó đều lập tức quay sang hướng ngược lại. Có những lúc hai người chẳng kịp trở tay, chiếc máy bay suýt rơi và họ cũng suýt xong đời. Tôi (trong vai thành viên đội cứu hộ) đề xuất, “Hôm nay tàu lượn bay tệ hơn các hôm trước. Chắc là sự chỉnh sửa của các anh không hoạt động rồi. Bỏ đi thôi.” Nhưng họ hoàn toàn tự tin vào nguyên lý của bộ phận đuôi này, quyết tâm tìm cách sửa chữa, và rồi họ đã tìm ra lỗi sai.

Cuộc sống mà. Tôi cũng không ngờ là họ có niềm tin sắt đá như thế. Thôi thì, thua keo này ta bày keo khác.

***

Năm 1903

Lần này tôi phải thành công. Không thể trông chờ họ bỏ cuộc vì gặp khó khăn kĩ thuật được, phải lên kế hoạch triệt để hơn. Tôi sẽ đưa họ từ lo lắng đến hi vọng, chỉ để đẩy họ quay về hố sâu tuyệt vọng.

Đầu tiên tôi cần tiền. Chẳng khó gì lắm, chỉ cần bán những phụ kiện hay ho nhưng vô hại của thế kỷ 22 cho mấy thương gia tròn xoe mắt, tôi đã có đủ tiền cho kế hoạch. Số tiền ấy rơi một cách hoan hỉ vào hầu bao tất cả những nhà sản xuất động cơ lớn ở Đông Bắc nước Mỹ, và giờ sẽ chẳng có ai sản xuất động cơ cho anh em nhà Wright. Sự thật phũ phàng về đồng tiền là vậy, chưa bao giờ đổi thay. Kết quả là họ tốn biết bao thời gian để liên hệ với các nhà sản xuất mà chẳng có kết quả gì. Tôi gần như có thể thấy sự lo lắng, hoang mang hiện lên trên vẻ mặt họ lúc bây giờ. Chắc hẳn hai nhà phát minh tội nghiệp kia đang nghĩ không ai ủng hộ nghiên cứu của mình. Tuyệt lắm!

Rồi tôi tìm và mua chuộc một thợ cơ khí làm việc cho anh em họ, vì thể nào họ cũng phải nhờ tới anh chàng này. 

“Một lỗi kĩ thuật ư, thưa ông? Động cơ đốt trong đã được phát minh từ những năm 1870, hiện đã được phổ biến rồi, không thể giả vờ là quy trình kỹ thuật có vấn đề được!”

“Anh bạn ạ, nghe tôi này…”

Sau cuộc gặp đó, để cho chắc, tôi đảm bảo không thể đặt hàng lượng sắt anh em Wright cần trong thành phố Dayton. Tôi khá chắc hai anh em sẽ chế cho chiếc máy bay này một động cơ bằng sắt như biết bao động cơ cùng thời mà thôi. Nhưng đến khi tôi nghe lỏm họ nói chuyện, thì… Trời ơi! Ai mà biết được hai anh em họ dự định dùng nhôm cơ chứ. “Cần một động cơ nhẹ hơn 200 pound (91kg) mà đủ khoẻ (8-10 mã lực). Nếu động cơ nặng, trọng lực tác dụng lên máy bay sẽ quá lớn, máy bay sẽ không thể bay lên được…” Cú lừa rồi, hy vọng vào chàng thợ cơ khí thôi.

***

Sau 6 tuần làm việc và một thời gian thử nghiệm, anh em Wright đã hài lòng với chiếc động cơ. Tháng 12, tôi theo họ quay lại Kitty Hawk mà lòng đầy thấp thỏm. Trước khi lắp ráp chiếc Flyer I, họ kiểm tra lần cuối tất cả các bộ phận. Tối hôm đó tôi lẻn vào sát lều của họ để nghe cuộc trò chuyện.

“Không ổn rồi, Wilbur ạ. Chiếc động cơ có vấn đề rồi. Khó tin, nhưng chắc chắn là vậy.”

“Phải, 2 xi lanh quay ngược chiều kim đồng hồ, còn 2 xi lanh quay thuận!”

“Ra ngoài suy nghĩ đi. Gió, trăng, và sao sẽ giúp đầu óc chúng ta thông thoáng hơn.”

Tôi lẩm bẩm, “Lần phá hoại này thành công rồi!” Đúng lúc đó họ bước thẳng ra ngoài, nhìn thẳng vào người tôi. 

Sự im lặng kéo dài đến độ mười giây.

“Anh là ai, tại sao anh lại ngồi ngay trước lều của chúng tôi? Và câu nói vừa rồi của anh là sao?”

Hết sức bối rối và hoảng hốt, tôi cà lăm vài từ “À thì… tôi muốn biết tiến độ các anh thế nào…”

Gió lặng, họng tôi đắng ngắt, còn hai người kia chằm chằm nhìn tôi với nỗi ngờ vực ngày càng tăng.

“Anh đã phá cái gì? Chính là động cơ của chúng tôi phải không?”

Hít một hơi sâu. “Anh nói gì vậy tôi không hiểu? Tôi phá cái gì chứ?”

“Tại sao anh lại làm thế? Anh muốn gì?” Orville nắm lấy cổ áo tôi.

Trong lúc đó, Wilbur ngớ người ra.

“Phải rồi, Orville! Đơn giản thôi. Không dùng một bánh răng chung cho cả 4 xi lanh nữa. Tách ra làm 2 bánh răng, một truyền động cho cánh quạt trái, cái còn lại cho cánh quạt phải.”

Orville cũng giật mình, “Có thế thôi mà sao không nghĩ ra nhỉ?”

Nhân cơ hội đó, tôi vùng chạy. Quay về tương lai thôi, hỏng bét rồi!

“Bắt lấy hắn! Hắn đang chạy ra bãi biển!”

Tôi biến mất sau cồn cát, ra khỏi tầm mắt những kẻ truy đuổi. Tuy nhiên, cỗ máy thời gian đang ở quá xa. Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra, mình có công nghệ của thế kỷ 22 mà nhỉ? Bấm nút một cái, cỗ máy vút tiến về phía tôi. Tôi nhảy lên, khởi động máy và trở lại tương lai.

***

Mẹ ơi, một lần nữa con lại thất bại. Nhưng lần này không phải do dao động tâm lý, mà là do sự kém cỏi về mặt kỹ thuật của bản thân con và sự khéo léo của anh em nhà Wright. Xin mẹ tha thứ cho đứa con bất tài này… Con biết mình không nên lấy nỗi nhớ mẹ hay mong muốn trả thù cho mẹ để biện hộ cho những hành động chủ quan của mình. Nhưng con thật sự muốn có thể nhanh chóng thành công để gặp lại mẹ một lần nữa càng sớm càng tốt, và sự nóng vội ấy đã khiến con vô tình đánh giá quá thấp kẻ thù. Nếu con chịu khó nghiên cứu, học tập và rèn luyện tốt hơn, có lẽ mẹ đã có thể ở bên con ngay lúc này…

***

Chẳng có nhiều thời gian đến vậy để u sầu hay tự trách, tôi cần một kế hoạch mới – một mục tiêu mới, ngay lập tức. Thành công phải đến trước khi ai đó phát hiện điều tôi ấp ủ và hoàn toàn chấm dứt nó. Tuy nhiên, chiến thuật “đánh nhanh thắng nhanh” đang không cho thấy sự khả quan. Phải kiên nhẫn, lật đổ một nền khoa học được hàng tỷ người gây dựng suốt mấy nghìn năm không phải là chuyện “một sớm một chiều”, và chẳng dễ gì ý tưởng từ một kẻ thiếu hiểu biết về lịch sử khoa học như tôi lại là ý tưởng tốt nhất. Đúng vậy, tôi cần tìm kiếm một mục tiêu tốt hơn – không chỉ dựa vào cảm hứng hay suy luận của chính mình mà kết luận dựa vào sự nghiên cứu thống kê kỹ càng. Bắt đầu thôi, việc này sẽ mất thời gian đây…

***

Chú ý: các bạn có thể xem video sau, một giải thích rất dễ hiểu và trực quan về khía cạnh vật lý của chiếc Flyer I

(Một số phần cần biết kiến thức về momen động lượng, hơi nâng cao)

—————————————————————————

There was a loud engine noise echoing from the sky. A supersonic plane just took from the airport five kilometers from my house.

Planes. The best means of transport people had ever had. With high payload and excellent speed, planes not only created intercontinental connections but also, more than just that, realized humanity’s dream of flying high in the sky. They are the ultimate icon of both freedom and chaos. My obvious targets are now the Wright brothers. It’s such an irony how the symbol of freedom they had made later crushed the freedom of so many innocent people countless times – from bombers that have haunted generations of people to giant planes flashing artificial lights at night that outshine even the purest and most beautiful stars. If I could destroy this invention for good, I might be able to delay the human civilization process even more effectively than previously planned.

Excitement – it’s the only word that can accurately describe my mood right now. The second plan was much better indeed, the vision of success seemed so close that it evoked a sense of uneasiness in my heart.

You might wonder why I wasn’t aiming for the “ancestor” of the aviation industry: hot air balloons and paragliders in the late 19th century? The reason was simple: gas balloons of that era – including Zeppelin’s – were not ideal. They are too big, slow, and dependent on the weather. The fuel they use, hydrogen gas, was the double-edged sword that had mercilessly eliminated these giants’ names in the transportation industry. Oh dear! Dozens – even hundreds – of bags of hydrogen, the flammable gas that people sometimes use as rocket fuel, were equipped in a hot air balloon. Just one small mistake could (literally) burn the glorious era of Zeppelin into dust. Their lack of superiority was not worth the effort to “sabotage” so many inventors who had done numerous researches and tests on them. The fact that planes are heavier than air was absolutely a great leap – allowing large payloads, high speeds, and compact designs. Thanks to it, planes were crowned as the supreme king of the sky in transport and military. In fact, even people from the twenty-first century had regarded air balloons as decorations or pastimes.

In the past, I used to wonder how airplanes worked … Now, it’s hard to remember.

I opened the diagram of the Flyer 1 aircraft. Making it seemed like a really difficult process. They first focused on controlling and gliding: making and refining wings, tails, controllers from 1900 to 1902, and eventually adding more engines in 1903.

3 years of development and manufacturing, another 2 years to have a smooth flight. All would return to a complete zero with just a few days of my effort. But this time, I had to plan more carefully, keep the nerves of steel, and determine until the end.

Basically, the airflow blown by wind or engines through the wings will create lift due to the wings’ curve and camber. This lift resists gravity, keeping the aircraft in the air. Engines also work to propel the gas backward, thereby taking the force to push the aircraft forward (Newton’s Third Law), against air resistance (just like how cyclists have to pedal hard to resist the wind).

After learning the basics, I immediately used the Time Machine to travel back to 1902 to track the Wright brothers’ roller coaster experiments. According to historical records, this was when they found the aircraft’s control mechanism. Hmm, interesting…

***

September 1902.

The machine spun several times and then landed on the ground. What was this? Oh my goodness! My body was covered in sand! Trying to hold my breath, I struggled to climb up to the ground. Finally! That was close. This machine needed some proper repair: increasing accuracy in topographic exploration. I took a deep breath and looked around. Man, all sand and shrubs. It was empty, windy, secluded, and lonely. Not a sign of any factory, car, or mechanical workshop. There was no way this was the start of something that would change the world. Did this stupid machine not only feed me sand but also take me to the wrong place? You deserved a kick, my friend… Wait, there were people! Hiding behind a dune, I tried to prick up my ears. They turned out to be the Wright brothers, just next to their roller coaster. So this was Kitty Hawk, a small fishing village on the East Coast of America. “Well, it turns out you’re still in the right place, lucky for you” – I told myself.

I quickly joined the village rescue team and, thanks to that, had the chance to “help” the Wright brothers.

The key to flying lies in the airflow that passes through the wing (creating both lift and drag). How the air flows depends on the wing’s shape and the air’s speed. Simply put, the airflow above the wing flows faster than the under; thus, the downward pressure is smaller than the upward pressure (according to Bernoulli equation), which creates lift.

That night, I had the opportunity to examine the roller coaster more closely as the two brothers ​​took a rest in their tent. I observed more carefully the cambered cloth wings curling into slender slats – the results of wind tunnel experiments to figure out the wing shape for optimal lift and drag, the front wings protruding like a bird’s flat beak, and the wires precisely connecting all sorts of different parts without a glass. I suddenly felt a strange emotion arising in me. What was it? A simple and authentic, but perhaps for that, uniquely beautiful machine. How nostalgic. A series of images came to my mind: painting with mom in the pristine mountains with soaring birds in the clear blue sky and white clouds, and even…flashy yet hideous modern machines. The last image woke me up. Descendants of this wonderful machine will destroy the future of humanity. I could not let myself fall into the trap of this simple perfection.

Flight control is extremely important for a safe flight. Today’s aircraft change direction in 3 axes: yaw, pitch, roll. Pitch is the tilt/tip of an airplane using elevators. Yaw is to rotate the plane horizontally, while roll is to tilt the plane around the fuselage axis.

Ah, that’s right. Memories came back at the right time. The Wright brothers were the first to invent this system, both conceptually and technically, to solve the problem of aircraft control. This was probably the most important detail in their invention. And I would destroy it.

Let’s do this. Focus on the task at hand, no more getting distracted by thoughts.

The Wright brothers opted to bend the side wings on either side (by sliding their hips!) in two different directions to make the plane tilt and consequently change direction. However, the difference in drag between the wings would horizontally rotate the plane. So they connected the hip cradle (cool name right there) to an upright tail that can be bent to the sides, eliminating this undesirable movement. And that beautiful rudeness turned out to be really beneficial to me. It only took me a moment to switch the positions of the wires. Just like that, and the tail would not solve the problem but make it worse. The Wright brothers would abandon it, and the plane would never have been invented.

Well, I underestimated the brothers’ observation abilities. That test was frustrating – whenever they wanted to turn the plane to one direction, it immediately turned in the opposite direction. There were abrupt times the plane almost fell and took away their lives. I (as a rescue team member) suggested, “Today’s roller coaster is worse than the previous days. Probably your change is not working. Forget it.” But they were completely confident in the principle of this tail and determined to find a way to fix it. In the end, they found a mistake.

C’est La Vie. I did not expect them to have such conviction. Well, better luck next time I guess.

***

The year of 1903

I had to succeed this time. It was impossible to expect them to give up because of technical difficulties. Have to plan more thoroughly. I will take them from worry to hope, only to push them back into the pit of despair.

First of all, I needed money. It’s not that difficult. Just selling the cool but harmless accessories of the 22nd century to those gullible merchants had provided me enough money for the plan. That money “happily” fell into almost every wallet of major engine manufacturers in the Northeastern United States, and now no one would produce engines for the Wright brothers. That’s the harsh truth about money, and it has never changed. As a result, they spent a lot of time contacting the manufacturers yet received no response. I could almost see anxiety and bewilderment appearing on their faces now. Surely those two poor inventors were thinking that nobody supported their research. Great!

Then I found and bribed a mechanic to work for them since they had to ask for his help sooner or later.

“A technical error, sir? Internal combustion engines invented since the 1870s are now popular. You cannot pretend that there is a problem in the technical process! ”

“My friend, listen to me …”

After that meeting, just to be safe, I made sure the Wright brothers couldn’t order the amount of iron they needed in Dayton. I was positive these two would give this plane an iron engine like so many engines of their time. But when I overheard them talking, then … Oh my gosh! Who knows they had ​​planned to use aluminum. “We need an engine lighter than 200 pounds (91 kg) that is strong enough (8-10 horsepowers). If the engine is heavy then the force of gravity on the plane will be too great and the plane will not be able to fly …” I was fooled; my only hope now was the mechanic.

***

After 6 weeks of work and a trial period, the Wright brothers were satisfied with the engine. In December, I, filled with anxiety, followed them back to Kitty Hawk. Before assembling the Flyer I, they had final checks of all parts. That night, I sneaked up next to their tent to eavesdrop the conversation.

“Not good, Wilbur. The engine has a problem. Hard to believe, but certainly. ”

“Yes, 2 cylinders spin counterclockwise, and 2 cylinders spin clockwise!”

“Let’s go out to think. Wind, moon, and stars may help clear our minds. ”

I muttered, “This sabotage is successful!”. At that moment they walked straight out, staring right at me.

The silence lasted for about ten seconds.

“Who are you, why are you sitting right in front of our tent? And what have you just talked about? ”

Completely confused and panicked, I stumbled a few words “Well… I just want to know how you guys progress…”

The wind was still. My throat was bitter. And the other two stared at me with increasing suspicion.

“What did you sabotage? Is that our engine? ”

Take a deep breath. “I don’t understand what you are saying. What did I sabotage? ”

“Why did you do that? What do you want?” Orville grabbed me by the collar.

Meanwhile, Wilbur froze.

“That’s right, Orville! It was simple. Do not use one common gear for all 4 cylinders. Split into 2 gears, one for the left fan, the other for the right one. ”

Orville was also startled, “Only that! How come we couldn’t think of it?”

Using that opportunity, I ran away. Back to the future! The plan had failed!

“Catch the man! He is running to the beach! ”

I disappeared behind the dunes, out of sight of the chasers. However, the time machine was too far away. But then I remembered: I had the 22nd-century technology, right? With just a button, the machine swung towards me. I jumped up, started the engine, and returned to the future.

***

Mom, I failed again. But this time it was not because of emotions, but because of my own technical inadequacy and the Wright brothers’ ingenuity. Please forgive this incompetent child … I know that I should not use my longing for you or my wish to avenge on behalf of your death to justify my subjective actions. But I really want to be able to succeed immediately to see you again as soon as possible, and that impatience has made me negligently underestimate my enemies. If I had done better research, study, and training, I might have been with you right now …

***

There was not that much time to be melancholy or self-blaming. I need a new plan – a new target, NOW. Success must come before someone found out my purpose and ended it. However, the speed strategy was not showing profits. Patience was needed. Destroying the science built by billions of people over thousands of years is not a short-term goal, and the best idea doesn’t seem to come out from someone with little knowledge of scientific history like me. Exactly, I need to find a better target – not just based on my own inspiration or deduction but a conclusion of careful statistical research. Let’s do this, it would take some time…

Note: you can watch the following video – a very simple and intuitive explanation of the physical aspect of the Flyer I:

(Some parts requires knowledge of angular momentum to understand, which is slightly advanced)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s