[1. Penicillin]

English

Hừm, có quá nhiều cách để bắt đầu kế hoạch này. Tôi có thể đi về quá khứ xa xôi nhất và đập tan cái thành trì vĩ đại mang tên “khoa học” kia ngay từ nền móng. Nhưng cỗ máy thời gian chỉ vừa mới hoạt động, không thể mạo hiểm đi quá xa được, chẳng có gì đảm bảo kế hoạch sẽ thành công ngay lần đầu tiên, và những hệ quả của việc thay đổi quá khứ sẽ khó lường trước hơn nhiều nếu tôi làm như vậy. Cần một kế hoạch cẩn trọng hơn thế. Chậm mà chắc. Dù sao trong trận chiến khốc liệt này, thời gian đứng về phía tôi.

Hơn nữa, cuộc sống của nhân loại vẫn luôn phụ thuộc quá nhiều vào những phát minh khoa học, đến mức chỉ cần một phát minh quan trọng “bốc hơi” khỏi lịch sử là đủ sức thay đổi số phận của hàng trăm triệu người… Một ý nghĩ vụt sáng. EUREKA! Y HỌC! Đúng vậy, đáng lẽ tôi phải nghĩ đến nó ngay từ đầu chứ! Con người đã và đang sống quá lâu với sự ngu ngốc của mình, và cả với tốc độ sinh sản điên rồ ấy nữa. Chỉ cần tôi tìm được một phát minh y học đủ sức ảnh hưởng, và đồng thời, có một hoàn cảnh ra đời “ngớ ngẩn” đến mức việc nó chưa bao giờ tồn tại sẽ hoàn toàn hợp lý. Phần còn lại chỉ cần tin tưởng vào sự thiếu kiên nhẫn của nhân loại, họ sẽ dừng nghiên cứu một khi không thu được kết quả nào khả quan. Ít người hơn, sự đô thị hóa hẳn sẽ bị chậm đi vài chục năm, thậm chí cả thế kỷ, ít nhất là đủ lâu để tôi có thể được nhìn thấy mẹ già đi bên cạnh mình, trên những bãi cỏ xanh, giữa cánh rừng bạt ngàn sự sống…. 

Kết hợp tất cả các yếu tố từ khả năng, sự phát triển đến thời gian đích, tôi đã tìm được mục tiêu hoàn hảo cho mình: Penicillin – kẻ mở đường cho y học thế giới. Đúng vậy, chính là thứ thuốc kháng sinh được mệnh danh là “thần dược” của thế kỷ 20. Được coi là một trong những họ thuốc được phát triển rộng rãi nhất, Penicillin đã đem đến hiệu quả chưa từng thấy trong lịch sử đối với các vi khuẩn Gram dương, trong đó bao gồm nhiều vi khuẩn nguy hiểm như bệnh lậu, viêm phổi hay viêm màng não (loại nguy hiểm và dễ gây tử vong hơn gây ra bởi vi khuẩn chứ không phải virus như nhiều người lầm tưởng). Phát minh đem lại cho Alexander Fleming giải Nobel Y học cùng với danh tiếng là người khơi mào cuộc “cách mạng kháng sinh” trong lịch sử ngành Dược hai trăm năm về trước, bây giờ – hay nói đúng hơn là, rất lâu sau khi nhân loại biết rằng nó tồn tại – sẽ giúp tôi bắt đầu một cuộc cách mạng hoàn toàn mới – cuộc cách mạng xóa bỏ nền khoa học của toàn nhân loại.

Tôi đã sẵn sàng.

“Đích đến đã được xác nhận: 2 tháng 9 năm 1928, London. Chuẩn bị đi vào liên không gian – thời gian.” – Âm thanh vang vọng từ bộ điều khiển làm tôi rùng mình vì những điều mà mình sắp thực hiện, và những hậu quả có thể xảy ra, bất kể đó là gì.

Xin lỗi nhé Fleming. Có lẽ ông vốn dĩ không nên tìm ra nó ngay từ đầu.

——————–

London, 2 tháng 9 năm 1928.

Cỗ máy thời gian đưa tôi vào một con hẻm nhỏ, tối và ẩm ướt. Sau khi kiểm tra một lúc lâu để chắc chắn mình không bị theo dõi bởi một tên cảnh sát thời gian nào đó (cẩn thận vẫn hơn), tôi nhanh chóng hòa mình vào dòng người tấp nập trên con đường chính.

Quả không hổ danh là trung tâm thương mại hàng đầu của thời ấy! London cuối thập niên XX ồn ã, nhộn nhịp, và khẩn trương, thậm chí có phần choáng ngợp so với tưởng tượng ban đầu của một kẻ chỉ học về nó qua sách vở. Trên những con đường chính, các mẫu xe ô tô mới nhất của Ford đang lăn bánh. Ở cầu cảng trên sông Thames, thuyền bè, hàng hóa ra vào, nhưng những tiếng còi tàu vang vọng bị lấn át bởi tiếng của hàng ngàn người đi đường. Người mua kẻ bán tấp nập trong những con chợ. Có vẻ như dù mới chỉ qua nửa năm sau trận lụt lịch sử đầu tháng 1 năm 1928, nhưng thành phố đã hồi sinh lại bộ mặt thường ngày của nó.

Kế hoạch là đột nhập vào phòng thí nghiệm vào rạng sáng mai, nên tôi vẫn còn chút thời gian dư dả từ giờ đến lúc đó để ghé thăm đài thiên văn Hoàng gia Greenwich – nói cho cùng, kể cả kẻ không ưa khoa học như tôi cũng phải công nhận rằng ngắm sao ở đài thiên văn là một thú vui “gây nghiện”. Tôi chẳng còn nhớ đã bao lâu rồi mình không được nhìn ngắm bầu trời đêm một cách tử tế, ít nhất cũng phải từ lúc họ lôi tôi lên cái thành phố bụi mù và ô nhiễm ánh sáng kia, nơi ánh sao chẳng thể đọ được với đống bảng quảng cáo diêm dúa và đèn từ các tòa chung cư chọc trời.

Lúc tôi đến nơi thì đã xế chiều. Đứng trên đỉnh đài thiên văn, tôi phóng mắt ra khung cảnh công viên Greenwich. Đằng xa, trên đỉnh ngọn đồi phủ cỏ xanh, một thân cây cổ thụ xanh ngát tỏa bóng. Khung cảnh vừa lạ lẫm vừa thân quen ấy như mở khóa dòng ký ức tràn về ồ ạt trong tâm trí: cũng trên một ngọn đồi với bãi cỏ xanh, dưới bóng mát của tán lá nơi thiên nhiên che chở, mẹ từng cầm tay tôi hướng dẫn những nét vẽ đầu tiên, lưu giữ lại những thanh bình, giản dị tưởng chừng như kéo dài mãi mãi. Tôi chắp hai tay trên ngực và cầu nguyện:

“Cầu xin mẹ phù hộ cho con trai của mẹ đạt được ước nguyện. Chỉ một chút nữa thôi, và cuộc sống vui tươi xưa kia của chúng ta sẽ có thể trở về như cũ.”

Một đêm nữa thôi.

———————

Đêm, rạng sáng ngày 3 tháng 9.

Tôi đang đứng trước cửa khu nhà thí nghiệm của Fleming.

Hôm nay, đóng giả một viên thanh tra vệ sinh, tôi mang theo bên mình duy nhất một khẩu súng lục đề phòng trường hợp khẩn cấp nhưng không hề có ý định dùng nó. Thẻ nhân viên và phù hiệu giả là đủ để giúp tôi câu giờ để chuồn khỏi bất kỳ tình huống bất trắc nào. 

Chưa đầy ba mươi phút sau, tôi đã đột nhập thành công vào phòng thí nghiệm – những cánh cửa năm 1928 không là gì đối với công nghệ đột nhập của thế kỷ XXII. Chất đống lên trên băng ghế của căn phòng thí nghiệm bừa bộn là những mẫu tụ cầu khuẩn đang được nghiên cứu. Tôi giơ súng lên và ngắm thẳng vào chồng mẫu thí nghiệm ấy. Một phát súng nữa thôi và mẫu penicillin đầu tiên nằm trong chồng mẫu đó sẽ vụn thành từng mảnh.

Đúng lúc đó…

“Thưa quý ngài, quý ngài làm gì ở đây vào rạng sáng thế này?”

Đó là Alexander Fleming. 

Chết tiệt, tính toán của tôi đã sai ở đâu đó. Bối rối, tôi ngay lập tức chĩa thẳng nòng súng vào ông ta, tình cờ làm đổ một số mẫu. Úi.

“Ông làm gì ở đây?”

“Đây là phòng thí nghiệm của tôi, thưa quý ngài. Có lẽ câu hỏi đó phải là tôi hỏi quý ngài mới đúng. Ngài cần gì trong đống mẫu nghiên cứu này?” – Ông ta bình tĩnh hơn tôi tưởng.

“Không được cử động, và đừng nói gì hết. Đưa toàn bộ số mẫu tụ cầu khuẩn ông có ở kia cho tôi. Tôi muốn vứt bỏ chúng.”

“Đó là tất cả những gì quý ngài muốn sao? Được thôi: đó chỉ là vài chục trong số các mẫu tụ cầu khuẩn mà tôi bảo quản. Nếu quý ngài lấy đi, tôi vẫn còn mẫu khác thay thế. Tôi không thấy các mẫu mà quý ngài định lấy đi có gì quá quan trọng.”

Không, nó rất quan trọng đấy. Chỉ là ông không biết thôi, Fleming ạ. Một trong số chúng sẽ đưa ông trở thành vĩ nhân. Một trong số chúng sẽ trở thành “phép màu” thay đổi bộ mặt của y dược hiện đại – thứ phép màu mà tôi sẽ chấm dứt chỉ trong vài phút tới đây thôi…

“Chúng rõ ràng chẳng hề tạo ra chút kết quả khả quan nào. Tại sao ông lại phí hoài công sức và trí tuệ của mình để bấu víu vào một nghiên cứu vô vọng như vậy chứ?” – Tôi cố dùng tông giọng mỉa mai khiêu khích để che giấu đi sự run rẩy và lo lắng của mình. Và có thể, một hi vọng nhỏ nhoi nào đó, lời nói của tôi sẽ là giọt nước tràn ly để nhà khoa học tội nghiệp kia từ bỏ nghiên cứu của mình…

“Tôi đang định nghiên cứu một loại thuốc…”

Tôi biết. Nếu tôi không ở đây hôm nay, ông sẽ tìm ra trong tương lai không chỉ một loại, mà là cả một họ thuốc: từ penicillin G, hay còn gọi là benzylpenicillin, vắc xin tiêm cơ hoặc tiêm mạch máu chống viêm phổi, giang mai, bạch hầu và vô số loại bệnh khác đến penicillin V, phiên bản thuốc uống nhưng không kém phần hiệu quả, và còn nhiều nữa. 

Nhưng vì tôi ở đây hôm nay, ông sẽ không làm được điều đó đâu.

“…để chống lại bệnh viêm phổi do liên cầu khuẩn. Quý ngài thấy đấy, vừa hôm nọ tôi vừa nhận được báo cáo rằng bệnh dịch này, vốn đã hoành hành trong quân đội từ thế chiến, hiện đang có dấu hiệu đi lên.”

Nghe quen thật. Phải rồi. Trong thế chiến II bệnh này sẽ vẫn hoành hành, và không gì khác ngoài penicillin của ông đã giúp hàng triệu bệnh nhân khỏi bệnh. Đó là lý do mà thuốc của ông được gọi là “thần dược” nhỉ?

Ông sai rồi. Chỉ cần tôi tiêu hủy mẫu này, không chuyện gì trong số đó sẽ xảy ra đâu. 

“Hàng triệu bệnh nhân sẽ chết, nên tôi muốn ngăn cản việc đó.”

Họ sẽ chết ư?

Tôi cố gắng nhớ lại số người đã được cứu sống bởi thứ thuốc này. Hơn 80 triệu người. Liệu tôi có thực sự muốn đưa 80 triệu người này về cõi chết chỉ với phát súng này? Nhưng đổi lấy 80 triệu sinh mạng ấy là không ai khác mà chính là mẹ…

“Nếu tôi có thể hoàn thành thứ thuốc này càng sớm càng tốt, tôi chắc chắn sẽ cứu được nhiều binh lính.”

Tôi sẽ sẵn sàng đánh đổi chứ?

“Ông là người tốt.” – Tôi buông thõng tay súng xuống. Sau cùng, tôi cũng không có đủ can đảm làm việc ấy. 

“Cảm ơn vì lời khen của quý ngài.” 

“Tốt thôi. Tôi quyết định sẽ không lấy mẫu thí nghiệm của ông làm gì. Thực ra, để tôi nói với ông một điều: đừng bỏ sót một mẫu nào hết. Giờ, xin chào tạm biệt.”

Tôi bước ra khỏi cửa, bỏ lại Fleming đằng sau.

————————-

Tôi nhìn lại di ảnh mẹ trong chiếc mề đay, hai tay chắp trước ngực:

“Xin mẹ tha lỗi cho đứa con bất hiếu đã không thể trả thù cho mẹ.”

Tôi đã thất bại hoàn toàn. Hãy cứ cho là tôi suy xét đến hậu quả của sự biến mất này đến nền kinh tế thế giới khi đó và nó sẽ bằng một cách nào đó ảnh hưởng đến cái kết hạnh phúc tôi hướng đến. Tôi tự nhủ mình là như vậy, vì chỉ nghĩ đến việc mình từ bỏ cuộc sống bên mẹ và thiên nhiên xinh đẹp bởi lòng thương cảm những kẻ thấp hèn ấy thôi cũng làm tôi ghê tởm chính bản thân mình. Tôi quá hèn nhát. Quá yếu đuối. Quá đa cảm. Con người, khoa học – chúng không xứng đáng với bất kỳ tình thương và sự cảm thông nào. Nếu thực sự muốn trả thù, tôi cần có một cái đầu lạnh hơn, một kế hoạch tường minh, chi tiết và cẩn thận hơn. Có lẽ một phần sự xuất hiện ngoài ý muốn của Fleming đã làm bộ não tôi đình trệ trong giây phút quyết định.

Quay về bàn làm việc với tâm trạng trống rỗng, tôi không thấy bài giảng trong lễ nhận giải Nobel của Fleming đâu. Rõ ràng tôi đã để nó trên mặt bàn trước khi đi mà.

Chẳng lẽ tôi đã thay đổi lịch sử?

Tôi vội vàng tìm lại bài phát biểu ấy. Trong bài phát biểu có trích đoạn:

“…penicillin là một phát minh tình cờ của tôi. Thực tế, tôi đã không chú ý đến mẫu thí nghiệm ấy – một nhà tiên tri mà tôi tình cờ gặp đã nói cho tôi về quan sát này…”

Chắc là tôi đấy. Thôi vậy, chuyện gì đã qua thì cứ cho qua.

Tôi nhìn lại cuốn sổ của mình. 

Nhớ lại đi nào, thằng kia. Cô giáo lịch sử đã dạy mày cái gì?

“…Cách mạng công nghiệp được xúc tác bởi một mạng lưới giao thông vận tải hùng hậu…”

Lại một lần nữa, ý tưởng lóe sáng trong đầu tôi.

Nhưng lần này, sẽ không có hai từ “thất bại”.

——————————————————————————-

Hmm, there are so many ways to start this plan. I could go to the most distant past and smash the great stronghold named “science” right from its foundations. However, the time machine has just been able to run; thus, I can’t risk going too far: there’s no guarantee that my first try would work out right away; plus, the consequences of changing the past will be more unpredictable if I do so. Need a more careful plan than that. Slow, yet steady. Time is on my side in this fierce battle anyway.

Besides, human life has always so heavily depended on scientific inventions that even just one historically important invention “vanishing into thin air” alone is enough to change hundreds of millions of people’s fates… An ingenious idea flashes through my mind. EUREKA! MEDICINE! That’s right, I should have thought of it at the beginning! Humans have been living for too long with their stupidity, and their insane reproduction rate. As long as I find a medical invention that is influential enough, yet was invented in such coincidence that its non-existence would be perfectly reasonable. The remaining work is only counting on the impatience of mankind who would stop research once no satisfactory results are obtained. With fewer people, urbanization would be delayed by a few decades, even by centuries: at least long enough for me to see my mother aging by my side, on the green grass, in the vast and lively forest…

Combining all the factors from ability and development to destination and time, I have found the perfect goal for myself: Penicillin – the so-called legend that paved the way for world medicine. Yes, it’s the antibiotic famously known as the “panacea” of the 20th century. Considered one of the most widely developed drug classes, Penicillin has brought unprecedented efficacy in the history in treating diseases related to Gram-positive bacteria, including many infamously dangerous ones like gonorrhea, pneumonia, or meningitis (the more deadly type caused by bacteria rather than viruses as many have mistaken). The invention that helped Alexander Fleming earn a Nobel Prize in Medicine along with his reputation as the initiator of the “antibiotic revolution” in Pharmacy’s history two hundred years ago would now – or rather, long after humanity knows that it exists –  make me the initiator of a whole new revolution – the one that eradicates science of all humanity.

I’m ready.

“The destination has been confirmed: September 2, 1928, London. Preparing to go into space-time. ” – The sound echoing from the controller makes me shudder at what I’m about to do, and the possible consequences, whatever that is.

Sorry, Fleming. Perhaps you should never have found it in the first place.

——————–

London, September 2, 1928.

The time machine has taken me into this small, dark, and damp alley. After checking for a while to make sure I’m not being watched by some time-policemen (should always be careful, still), I quickly immersed myself in the hustle and bustle stream of people on the main road.

As expected of the top commercial center of its time! London in the late twenties was noisy, bustling, and urgent, even somewhat overwhelmed compared to the initial visualization of a man who only learned about it through books. On the main roads, the latest models of Ford cars are traveling. At the jetty on the River Thames, boats and goods are going in and out, yet the echoes from ships’ horns are still overwhelmed by the sound of thousands of passengers and all other kinds of people. The markets are packed with buyers and sellers. It seems that even though only half a year has passed since the historic flood in early January 1928, the city has revived its usual state.

Since the plan was to infiltrate into the laboratory in the early morning the next day, I still have some spare time from now until then to visit the Royal Greenwich Observatory – after all, even those who dislike science as much as I do must also admit that stargazing at the observatory is an “addictive” hobby. I don’t remember when was the last time I had the chance to properly look at the night sky, probably at least since they dragged me to that dusty city, where light pollution is so severe that the stars couldn’t outshine a bunch of flashy billboards and artificial lights from skyscrapers.

By the time I arrived, it was late afternoon. Standing at the top of the observatory, I set my eyes on the view of Greenwich Park. In the far distance, on the top of the hill covered with green grass, an ancient tree is covering. The strange-yet-familiar scenery unlocked a vigorous stream of memories flooding through my mind: also on a hill with green grass, under the shade of foliage where nature protected me, my mother used to hold my hand. guide the first strokes, save the peace, simplicity seems to last forever. I folded my hands on my chest and prayed:

“May you bless my wish, mother. Just a little more, and our happy old life will be able to return to the way it was. ”

Just one more night.

———————

The rising dawn on September 3.

I’m standing here, right in front of Fleming’s laboratory.

Disguised as a sanity inspector, I bought with myself only a small pistol in case – yet I had no intentions to actually use it. The fake ID card and badge were probably sufficient to buy time for me to escape in any situation.

Less than 30 minutes after, I had already infiltrated all the way into Fleming’s room – the 1928 doors are no match against the hacking technologies of the 22nd century. On the sofa at the corner of the messy room were a pile of Staphylococcus bacteria samples under research. I swiftly raised my gun and aimed at that pile. One shot, and the first penicillin sample in history will be reduced to debris.

Right at that moment…

“Sir, what are you doing here so early?”

Alexander Fleming appeared behind me.

Goddamn it, I must have made some serious miscalculations. In the brink of the moment, I quickly turned and pointed my gun directly at his forehead, my elbow knocking some samples onto the ground in the process. Ouch.

“What are you doing here?”

“This is my laboratory sir. Besides, I probably should be the one asking you that question. What do you want from me, sir?”

“Don’t move, and don’t utter a single word. Give me all those Staphylococcus samples – I will dump them myself.”

“Is that all you want sir? Fine – those are just some of the many samples that I have in store. There are always replacements if I need. I don’t see particular importance in the samples that you want to take from me.”

No, they are actually the most important ones Fleming. It’s just that you don’t know. One of those in particular would turn you into one of the most celebrated scientists of all time. That one would also be hailed as the “miracle” that forever changed modern studies of medicine, and I am going to end that miracle right here, right now.

“Your research’s progress is just stagnant beyond repair. Why would you waste your efforts in clinging to such a desperate research project?” – I tried to use a sarcastic voice to hide my worries. The precondition for my success is for him to give up – my dampening speech might do just that…

“Well, you see sir, I am working on a type of medicine…”

I know I know. If I’m not here today, you would not find just one, but a whole array of medicines. Form Penicillin G, or benzylpenicillin, a vaccine injected into the veins or muscles that can cure pneumonia, syphilis, diphtheria and many more, to Penicillin V, a drinkable but as effective variant, to other types of them as well. 

But again, since I’m here today, you can practically dream about that.

“… to cure staphylococcal pneumonia. You can see, just the other day I received a report that this disease, having ravaged the troops during the war, are currently on another rise.”

Right, that sounds familiar. In the Second World War, this disease would still ravage, and your medicine cured millions of them. That was probably why your medicine was called a “miracle cure” right?

Of course none of that would happen if I get rid of these stupid samples, you know.

“Millions would die of this disease, so I want to stop it.”

They will die?

I tried to remember the number of people saved by this medicine. More than 80 million. Am I really willing to send those people to hell just with this trigger of the gun? On the other end of that exchange would be my mother…

“If I can finish this as soon as possible, I will definitely save many of those lives.”

Do I dare to exchange?

“You are a man worthy of praise.” – My gun-raising arm let loose. In the end, I did not have the courage to do so.

“Thank you for your compliment sir?”

“Oh well. I have decided that your samples are not worth it for me. You can keep investigating them. In fact, let me tell you: investigate ALL of them. You would not regret it. Now, farewell.”

I stepped out of the door, leaving a frustrated Fleming behind.

—————————-

I looked at the portrait of my mother, my two hands on my chest:

“Mother, please forgive this son for not being able to get revenge for you.”

I failed miserably. “I just let slip of this because its consequence on the world’s economy would be too harsh for my dream scenario” – I mumbled to console myself, because the mere thought of me giving up my dream to live happily beside my mother for these dirty scoundrels would just be disgusting. I was a weakling, reeked of emotions that I should not have even considered having. Human, science – they don’t deserve the least of any love or sympathy. If I am really to revenge my mother, I should be more cold-minded with a more detailed plan. The unexpected appearance of Fleming might have distorted my thoughts at that very crucial moment.

Disillusioned as I returned to my working desk, I spotted no trace of Fleming’s Nobel lecture. I clearly remembered leaving it on my table before leaving. 

Could it be that I have changed history?

I quickly recovered a copy of it online. Inside of it were those lines:

“…penicillin came to me as an unexpected observation. In fact, I did not pay attention to that sample – a fortune teller that I bumped into has told me about this discovery…”

Yep, that was definitely me. Well, let bygones be bygones.

I look at my planning notebook.

Try to remember, you fool. What did your history teacher tell you?

“…The Industrial Revolution was fueled by an extensive transportation network…”

An idea suddenly came to my head, yet again.

But this time, there would be no such thing as “failure”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s