[Prologue]

English

“Cậu Verloren?” – Tiếng gọi khàn khàn của một người đàn ông trạc tuổi trung niên đã kéo tôi ra khỏi cơn buồn ngủ trong tiết học cuối cùng của ngày. 

“Dạ, là em.” – Tôi miễn cưỡng đứng dậy và giơ tay, đôi mắt còn chưa tỉnh hẳn như viết lên mặt mình mấy chữ “Không hứng thú”.

“Cậu là học sinh mới ?” – Vẫn là chất giọng khàn khàn đó.

“Vâng” 

“Tất cả học sinh học buổi đầu tiên tôi dạy đều phải vượt qua một bài kiểm tra. Cậu biết đấy, không phải ai cũng có thể ngồi trong lớp Khoa học chung nâng cao của tôi. Kể cả cậu là học sinh mới, tôi e rằng cũng không có ngoại lệ: bốn câu hỏi vấn đáp ngẫu nhiên – để đảm bảo rằng cậu đủ khả năng để theo kịp.”

“Ngay bây giờ ấy ạ?” – Tôi hơi ngạc nhiên, cũng khó mà trách được vì mới chưa đầy hai phút trước đây thôi, tôi còn chưa rõ mình đang học môn gì.

“Đương nhiên rồi, vốn dĩ những người khác đều không chuẩn bị gì hết. Nào, câu hỏi thứ nhất: Tại sao dấu hiệu chia hết cho 9 của một số là tổng các chữ số của nó chia hết cho 9?” 

Não à, làm việc đi. Tôi nghĩ một lúc. Câu hỏi lần đầu tiên nghe, nhưng tôi có một linh cảm có vẻ hợp lý…  “Vì nếu lấy số đó trừ đi tổng các chữ số của nó thì được một số luôn chia hết cho 9.”

Thầy vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm bút đỏ và mắt cứ chăm chăm vào quyển sổ đen trước mặt: “Cũng khá, nhưng mất quá nhiều thời gian. Được rồi, khám phá nào là bước đầu tiên của con người trên con đường dẫn đến sự chế ngự thiên nhiên?”

Trống rỗng, không có một manh mối nào. Tôi lắc đầu: “Em không biết.”

“Cậu không biết ư? Ngạc nhiên đấy. Đó là lửa, nó giúp ta chống lại thú dữ, có ánh sáng, và có nhiều dinh dưỡng hơn. Làm sao cậu có thể học lớp này khi thiếu kiến thức cơ bản về lịch sử khoa học thế này chứ!” – Thầy hơi nhíu mày, đôi mắt vẫn không nhìn tôi lấy một lần – “Vậy cậu có biết cách mạng khoa học diễn ra trong thời kì nào không?”

Tôi không biết.

“Trời ơi! Thế kỷ 16 và 17, một thời kì huy hoàng, vượt qua cả thời Phục hưng và là nền tảng cho cuộc cách mạng công nghiệp đầu tiên! Tại sao cậu có thể không biết chứ? Cậu không đọc lại sách giáo khoa cấp một à? Cơ hội cuối để cậu gỡ gạc đây: Tại sao năng lượng nhiệt hạch hiện là nguồn năng lượng chính của con người?”

Ký ức trở về ồ ạt, nặng nề đến mức bao vây tâm trí tôi và khiến đầu tôi choáng váng như bị hích một cú đau điếng từ sau gáy. Có những tổn thương tinh thần sâu sắc đến mức cơ thể bạn có thể cảm nhận nó như một nỗi đau về thể xác. Tại sao tôi phải chịu đựng những thứ này? Tôi nghĩ về mẹ, về việc tôi yêu bà nhường nào và bà hẳn sẽ không muốn nhìn con trai mình gục ngã. Tôi nói ra một lý do chung chung nào đó để tỏ ra lịch sự nhất có thể: “Vì các công ty lớn đầu tư vào nó?”

“Cậu có suy luận chút nào không thế? Có nhiều lý do, nhưng đương nhiên quan trọng nhất là độ dồi dào, bền vững và an toàn của nó.”

Hai chữ “an toàn” chính là nút “kích nổ” cho toàn bộ các cơ quan phản ứng của tôi. Tôi có thể cảm nhận  toàn thân mình nóng lên như lửa, và nỗ lực kiếm chế cảm xúc cuối cùng của tôi thất bại: “Vậy vụ tai nạn tuần vừa rồi là sao? An toàn ở chỗ nào?”

Mặc cho sự bùng phát nỗi tức giận của tôi, thầy chỉ nâng nhẹ gọng kính, gõ thước kẻ ra hiệu cho lớp trật tự rồi đưa mắt nhìn tôi, tựa hồ cái bốc đồng trẻ con này của tôi chẳng đáng để thầy quan tâm.

“Cậu Verloren này. Tôi biết về hoàn cảnh của cậu và chia buồn với cậu. Tôi cũng biết đến chuyện cậu được giáo dục tại nhà hết năm năm tiểu học và cả việc điểm số trong bài kiểm tra tiềm năng trí tuệ của cậu xuất sắc đến mức nào để cậu được ngồi ở đây. Nhưng tất cả điều đó không cho phép cậu có thái độ cư xử như vậy với giáo viên, nhất là khi năng lực của cậu không hề hoàn thiện. Bây giờ thì dừng việc phản ứng thái quá này lại và lên phòng hiệu trưởng cho tôi.” – Giọng thầy lạnh đi rõ ràng, cái lạnh lùng khiến tông giọng tưởng như không thể nghiêm nghị hơn của thầy thêm phần đáng sợ. Cả lớp im phăng phắc – sự im lặng của cái cảnh đến giờ kiểm tra miệng mà không có đứa nào học bài rồi ấy. Phản ứng thái quá ư, lão biết gì mà bảo tôi phản ứng thái quá chứ!  Được, đi thì đi, dù sao cũng chẳng thể tiếp tục học hành gì với tâm trạng này.

Buổi học khoa học đầu tiên của tôi kết thúc như vậy đó. Các buổi sau này cũng chẳng khá hơn là bao. Tôi cảm thấy thật tù túng, trong trường học, ở cái căn hộ bé xíu mà họ gọi là “nhà”, trong cả cái thành phố đáng chán ghét này. Những ngày tháng tươi đẹp trước kia cứ ám ảnh tôi…

Hàng ngày tôi và mẹ bước đi trên những con đường xuyên qua thảm cỏ, xuyên lên núi, xuyên thẳng vào rừng. Chúng tôi nói chuyện trên đường đi, nào là về những người xung quanh, về thành phố, và về thiên nhiên. Luôn luôn về thiên nhiên. Cũng bởi vì thiên nhiên chỗ chúng tôi đẹp quá: màu xanh của lá và màu xanh của trời (các màu sắc này đều từ màu trắng của ánh sáng mặt trời mà ra, con ạ), tiếng thở của rừng, mùi lá khô, vị nước suối, sự mềm mại của thảm rêu. Cả năm giác quan cùng nhau cảm nhận vẻ đẹp ấy. Tại chỗ nghỉ trưa, mẹ sẽ lấy bộ đồ vẽ ra, và cả hai mẹ con cùng thi nhau vẽ lại phong cảnh trước mắt. Mẹ dạy tôi nhiều thứ, nhưng nhiều nhất là cách yêu quý thiên nhiên và trân trọng những gì được truyền lại cho mình.

Sự yên bình đó trái ngược hẳn với những gì đang diễn ra trên thế giới xung quanh. Có thể nói chúng tôi đang ở một ốc đảo xanh của Trái Đất. Theo mẹ tôi kể, với sự phát triển của khoa học kĩ thuật trong thế kỉ 22, dân số thế giới đã tăng lên 20 tỷ vào năm 2150, khác xa so với dự đoán các nhà khoa học đầu thế kỉ 21. Mức sống tăng lên, cũng có nghĩa mỗi người trung bình chiếm nhiều không gian hơn. Và thế là con người ra biển, lên Mặt Trăng mà sống. Nhưng họ cũng không bỏ quên những cánh rừng. Vâng, họ phá rừng làm chỗ cho đô thị với  tốc độ và hiệu quả mà con người xưa kia không thể tưởng tượng nổi. 

Và một ngày đầu hè năm tôi lên mười tuổi, sự càn quét ấy đến với đồng cỏ và cánh rừng cạnh nhà chúng tôi. Tôi phải chứng kiến cả thảm cỏ biến thành đất xây dựng, và hàng trăm cây thân gỗ cao to vững chắc biến mất mỗi tuần. Mọi thứ trong lời kể của mẹ bỗng trở thành hiện thực phũ phàng ngay trước mắt. Tôi đứng đó, khóc. Mẹ cũng khóc, nhưng bà cố kìm nước mắt lại mà nói, “Hãy giữ lấy những kỉ niệm đẹp và lạc quan lên nhé, con yêu. Cầu vồng chỉ xuất hiện sau cơn mưa. Biết đâu một ngày nào đó con sẽ gặp được một chiếc cầu vồng đặc biệt và giúp con hồi sinh lại những cánh rừng này…” Mẹ cố mỉm cười để trấn an tôi, nụ cười nơi mẹ vẫn luôn đẹp đẽ như thế, kể cả vào buổi sáng hôm ấy lúc mẹ chào tạm biệt khi tôi còn ngái ngủ…

Chúng tôi mất chỗ ở nên phải lên thành phố, mẹ cũng phải đi làm kiếm sống. Dự án lớn duy nhất sắp triển khai là nhà máy nhiệt hạch cung cấp điện cho khu vực chuẩn bị xây của thành phố. Mẹ đi tập huấn trong bốn tuần và được nhận vào làm công nhân ở đó. Thật nực cười làm sao, cái cách mà bọn họ phá bỏ tổ ấm của chúng tôi rồi tỏ ra cao thượng bằng cách cho mẹ một công việc tạm bợ,khiến mẹ bận bịu cả ngày và tôi đành phải đến trường.

“Nhà máy điện hạt nhân ư? Chẳng phải nó rất nguy hiểm sao?” – Tôi hỏi mẹ khi bà chuẩn bị đi làm chính thức.

“Con à, sẽ an toàn thôi. Đây là nhà máy nhiệt hạch sử dụng thiết kế tokamak, khác với những nhà máy phân hạch thế kỷ XX mà mẹ từng kể cho con. Ít phóng xạ độc hại, và nguy cơ rò rỉ là gần như không có.”

“Con không tin!”

“Con à, để xảy ra phản ứng và sinh nhiệt, nguyên liệu là hydro phải ở nhiệt độ rất cao và bị nén rất mạnh, gọi là plasma. Nếu rò rỉ, nó sẽ giãn nở ra, nguội đi và thế là không còn phản ứng nữa. Có rất nhiều cơ chế bảo vệ khác nhau. Tuyệt đối an toàn, con ạ!”

Tôi tin lời nói chắc nịch của mẹ. Tin cho đến khi niềm tin ấy quay lại đâm thẳng vào sau lưng tôi. Bốn ngày sau, tôi nghe thấy người ta bàn tán. Có gì đó không ổn khi mẹ ngắt nguồn điện để sửa bộ phận gần tâm lò phản ứng – cơ chế an toàn duy nhất có khả năng dừng phản ứng trong trường hợp mất điện do lỗi phần mềm. Các cơ chế còn lại không thể hoạt động nếu không có điện. Trong vài giây trước khi khối plasma kịp nguội đi, mẹ cùng vài người khác đã mở bộ phận đó ra. Luồng plasma phả ra đã đốt cháy họ, phá huỷ máy móc bên ngoài lò phản ứng trước khi nguội hoàn toàn. Bản thông báo chỉ giải thích lạnh lùng: “một số lỗi kỹ thuật và vận hành do đẩy nhanh tiến độ”.

Nghe tin dữ, điều đầu tiên hiện ra trong trí óc tôi là cảnh tượng mẹ kể tôi nghe cơ chế phản ứng. Các hạt có tên deuterium và tritium bay thật nhanh và vô tổ chức khi bị đốt nóng, nhanh đến nỗi khi đâm sầm vào nhau, chúng nhập thành một hạt lớn hơn. Một phần khối lượng của chúng chuyển thành năng lượng và được hấp thụ bởi khí làm quay tua-bin. Cảnh tượng thật yên bình và vui vẻ làm sao. Nhưng rồi tôi thấy khối khí đó bao trùm lấy mẹ tôi, và sự thật phũ phàng lại hiện ra trước mắt tôi.

Tôi hoàn toàn đánh mất bản thân mình, đánh mất mục đích sống, đi lang thang vô định trong thành phố. Rồi sự trống trải nhường chỗ cho sự tức giận. Tại sao mẹ lại tin lời đảm bảo an toàn của họ? Tại sao họ lại phá đi chỗ ở, niềm vui và hạnh phúc của chúng ta? Tôi cứ thế đi lạc đến một khu nhà kho ở ngoại ô. Nhà kho đầu trông rất cũ và tồi tàn, những tấm mạng nhện dày như vải đan chứng tỏ đã khá lâu rồi nơi này vắng bóng con người. Tức giận và chẳng còn tỉnh táo, tôi đập phá tất cả những thứ đồ công nghệ lọt vào tầm mắt. Công nghệ! Nó làm được gì chứ, ngoài việc đem lại đau khổ cho tôi? Cứ thế, tôi lết sang nhà kho thứ hai, kiệt sức và thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng thức dậy, tôi nghe tiếng người nói gần đó.

“Có người đã đến đây. Ta sơ suất quá, cứ nghĩ dân thành phố không bao giờ ra đây. Phải chuyển địa điểm thôi.”

“Phải đảm bảo là kẻ đó không còn ở đây nữa, và phải điều tra ra tung tích để trừ khử. Nếu kẻ đó phát hiện ra cỗ máy thời gian thì…”

Tôi nhảy dựng lên. Gã giám đốc kỹ thuật nhà máy kia mà! Và cỗ máy thời gian ư? Nghe hay đấy. Một ý nghĩ mới nảy ra trong tôi: trả thù. Tôi vớ lấy một thứ nhìn như khẩu súng ở gần đó, chộp một cái mặt nạ đeo lên. Ít nhất thì tôi cũng biết bóp cò. Căng thẳng. Chờ đợi. Họ tản ra tìm kiếm, bước thật nhẹ, nhìn từng góc một. Tôi lủi vào một góc, giơ súng lên sẵn sàng. Có giết họ không? Họ đã hủy hoại gia đình tôi, và bây giờ tôi là mục tiêu kế tiếp. Nhưng họ không có vũ khí! Tôi không giết họ được. Nhưng có thể phá huỷ kế hoạch của họ, hay tốt hơn là biến nó thành kế hoạch của riêng mình.

Bất thình lình, người đầu tiên đi ngang qua mặt tôi. Chỉ cần ông ta kêu lên, gã kia sẽ chạy đến giúp. Tôi hít một hơi, nhắm vào đùi, bóp cò. Phụt. Tôi lạnh gáy, nhưng rồi chỉ thấy một cây kim bắn ra găm vào đầu gối của ông ta. Ông ta thấy tôi, định kêu lên, nhưng ngã vật xuống. Mình đã làm gì vậy? Tôi nhìn xuống đọc nhãn trên khẩu súng, hóa ra đó là một khẩu súng an thần liều cao dùng khi săn gấu và các động vật hoang dã khác. Một liều mạnh đến mức gấu cũng bị quật ngã thì hỏi sao tên gầy gò, nhỏ con này lại gục nhanh đến như vậy!

Đúng lúc đó, tôi ngã dúi ra đằng trước, khẩu súng văng ra ngay trước mặt tôi. Gã giám đốc cười gằn, “Mày làm gì ở đây? Và mày làm gì bạn tao vậy?” Lão kêu lên giận dữ.

“Tao sẽ bẻ mặt nạ của mày ra, và lôi cái tên của mày ra khỏi miệng mày. Được rồi…”

Cây kim thứ hai găm vào đùi ông ta. Tôi hổn hển đứng lên. Họ đang giấu cái gì ở đây? Lục soát người họ, tôi thấy vài bản vẽ phức tạp, trên đó ghi “bản duy nhất”. Phải rồi, chắc họ quá sợ tấn công mạng nên chỉ giữ bản cứng. Họ lưu giữ thiết kế các bộ phận máy móc trong những bản vẽ thế này – tất cả các chi tiết: vật liệu, kích thước,… Với khả năng phác thảo của mình, tôi nhanh chóng sao lại các bản này, cố tình tạo ra nhiều thay đổi nhỏ, rồi thay vào chỗ của bản gốc. Tôi đi khắp nhà kho này, tìm thấy một khu được sử dụng gần đây, chụp lại tất cả tài liệu, rồi trả về hiện trạng ban đầu. Tôi về nhà, tim vẫn còn đập thình thịch. Có lẽ tôi có thể trả thù cho mẹ. Tôi phải làm được.

Trong suốt mười lăm năm sau, tôi vẫn sợ hành động liều lĩnh hôm đó sẽ làm tôi bị bắt, thậm chí bị giết, nhưng thật kì lạ là tôi không bị tìm ra. Tôi đi học chủ yếu để có chút hiểu biết về lịch sử và khoa học, còn lại dành thời gian nghiên cứu các tài liệu mà tôi đã trộm được. Tôi bị ám ảnh bởi mong muốn hiểu được cơ chế của nó, và biến nó thành hiện thực. Suốt năm năm cuối, tôi đã xây xong “cỗ máy”, nhưng nó không hoạt động và tôi luôn phải nghĩ cách cải tiến. Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, tôi thử bừa một cách tương đối kì lạ. Tôi sững người lại khi thấy cái máy bật lên, đưa tôi về mười lăm năm trước, trong đúng căn nhà này. Choáng người vì bất ngờ, tôi vội vàng quay lại vì sợ bị phát hiện. Bây giờ phải lên kế hoạch cẩn thận. Tôi sẽ làm gì?

Ý nghĩ đầu tiên của tôi là cứu mẹ. Nhưng tôi biết dù mẹ có sống, chúng tôi cũng không được hạnh phúc trong thành phố này. Mà việc cánh rừng của chúng tôi bị phá huỷ thì sớm muộn cũng diễn ra, không thể ngăn cản được. Thật vậy, mười lăm năm trôi qua, sự “chế ngự thiên nhiên” của con người chưa bao giờ chậm lại. Phải, tôi phải vì lợi ích lớn lao hơn, phải về quá khứ xa xôi, để chỉ một thay đổi thôi cũng sẽ làm biến đổi bộ mặt của toàn bộ nhân loại. Vậy là tôi nhắm đến các phát minh trong quá khứ. Bằng cách phá huỷ các phát minh quan trọng, tôi sẽ thay đổi lịch sử. Ít người đi, ít công nghệ đi, ít nhất là tôi có thể làm chậm sự phát triển của khoa học. Tôi sẽ trả lại màu xanh và sự yên bình cho Trái Đất, như lời hứa của tôi với mẹ ngày nào!

Nguồn tham khảo (Các bạn có thể vào đây để tìm hiểu sâu hơn những kiến thức được nhắc đến trong bài nhé!):

https://www.iter.org/

https://www.britannica.com/science/fire-combustion

https://www.britannica.com/science/Scientific-Revolution

ENGLISH

“Mr. Verloren?” – The hoarse call of a middle-aged man pulled me out of the drowsiness in the last lesson of the day.

“I’m here.” – I reluctantly stood up and raised my hand, while my eyes still looked sleepy and could not be more obviously uninterested.

“Are you a new student?” – It was still that husky voice.

“Yes.”

“All students who attend the first class I teach must pass an oral test. You know, not everyone can study in my Advanced General Science class. Even if you’re a new student, I’m afraid there’s no exception: four random questions – to make sure you are able to catch up. ”

“Are we doing this right now?” – I was a little surprised; it was hard to blame since less than two minutes ago, I was not sure what subject I was even studying.

“Of course, everyone else was also not prepared at all. Now, the first question: Why is a number divisible by 9 if the sum of the digits is evenly divisible by 9?”

Come on, brain, work! I thought for a while. Though hearing the question for the first time, I had a sense that sounded right… “Because when that number is subtracted from the sum of its digits, the difference is always divisible by 9.”

He remained a cold countenance, holding a red pen and his eyes focused on the black note in front of him: “Quite good, but you take too much time. Okay, which discovery is the first human step on the road to this mastery? ”

Empty. I had no clue. I shook my head: “I don’t know.”

“You don’t know? That is shockingly disappointing. The answer is fire, which helps us to fight against wild animals, to have light, and to have more nutrition. How can you take this class without such basic knowledge of the history of science!” – The teacher frowned slightly, yet his eyes still did not look at me even once. “Do you know in which period did the scientific revolution take place?”

I did not know.

“Oh my God! It was the 16th and 17th centuries – a glorious period – surpassing the Renaissance, and no doubt is the foundation for the first industrial revolution! How can you not know it? Haven’t you read the primary textbook? Last chance for you to redeem yourself: Why is fusion energy currently the main source of human energy? ”

The memory came back so massively that it surrounded my mind and made my head stunned as if I had been hit from the back of my neck. Sometimes, emotional trauma just hurts so bad that your body starts to perceive it as physical pain. Why  did I have to endure this? I thought of my mother, about how much I loved her and how she would not want to see her son breaking down. I gave a generic reason to be as polite as possible: “Because big companies invest in it?”

“Have you tried to deduce at all? There are many reasons, but of course, the most important ones are its abundance, sustainability, and safety.”

The word “safe” was the “trigger” button for all my reaction organs. I could feel my whole body burning like fire, and my last attempt to control my emotions failed: “So what happened last week? Where is the “safety”?”

Despite my outburst of anger, he merely lifted the frame of his glasses, tapped the ruler to bring back the class’s right order and then looked at me, as if this childish impulse of mine was not worth his attention.

“Mr. Verloren, I know about your situation and I am sorry for that. I also know that you have been homeschooled during your five years of elementary school and how outstandingly you have scored on the intellectual potential test for you to sit here. But all of those do not allow you to behave like that to a teacher, especially when your abilities aren’t perfect. Now stop overreacting and go to the principal’s room.” – His voice became much colder, so cold that it seemed like nothing could be more serious. The whole class was in stark silence – the silence like when no one had studied for the oral test. Overreacting, what does he know to tell me I overreacted? Whatever, I went to the office anyway since it is impossible to continue studying anything with this mood.

My first science lesson ended like that. The later lessons were also no better. I feel so trapped – in school, in this tiny apartment they call “home”, and in this disgusting city. The good old days kept haunting me…

Back in the days, my mother and I used to walk on the paths – through the grass, through the mountains, straight into the forest. We talked along the way, about the people around, the city, and nature. It was always about nature. It was understandable since our place is so beautiful: the green of the leaves, the blue of the sky, the breath of the forest, and the smell of dry leaves, the taste of spring water, the softness of moss – felt by all the five senses. At the lunch break, mom would take out her drawing set, and we would have a competition in drawing the scenery in front of our eyes. She taught me many things, mostly how to cherish nature and appreciate what is passed on to me.

Such peace was the complete opposite of what is happening in this world. It was easy to tell that we were in a green oasis of the Earth. My mother once told me that with the development of science and technology in the 22nd century, the world’s population had increased to 20 billions by 2150, far from what scientists had predicted in the early 21st century. Living standards increased, meaning an average person occupied more space. Consequently, people had been going under the sea and to the Moon to live. Unfortunately, they did not forget the forests. Yes, in order to make room for urban areas, they started using a deforestation method with such speed and efficiency that people could have never imagined before.

And one early summer day when I was ten years old, that sweep came to the grasslands and the forest next to our home. I witnessed grassy fields turning into construction ground, and hundreds of tall, solid woody trees disappearing every week. Everything in my mother’s words suddenly became reality right in front of our eyes. I stood there, crying. Mom cried, too, but she held back her tears and said to me, “Keep the beautiful memories and be optimistic, my dear. Remember that a rainbow only appears after the rain. Maybe someday you’ll meet a special rainbow that helps you revive these forests…” Mom tried to smile to reassure me – her smile had always been beautiful like that, even in that morning when she said goodbye when I was still sleepy…

Having lost our accommodation, we had to go to the city, and my mother also had to work for a living. The only major project that was going to be implemented was a fusion power plant that would supply electricity to the city’s new area. She got trained for four weeks and was admitted to the factory there. How ridiculous it was, the way they broke down our home and acted nobly by giving mom a temporary job – something that kept her busy all day and gave me no choice but to go to school.

“Nuclear power plant? Isn’t it like, super dangerous? ” – I asked my mother when she was preparing for the first day at work.

“Son, it will be safe. This is a fusion plant that uses tokamak design, which is way different from the fission plants of the twentieth century that I have told you. Less harmful radiation and the risk of a radioactive leak is almost none. ”

“I don’t buy it!”

“Sweetie, for the reaction to occur and generate heat, the material, which is hydrogen, must be extremely hot and compressed into something called plasma. If leaked, it expands, cools, and thus no longer reacts. There are many different protection mechanisms. Absolutely safe, dear!”

I had believed in my mother’s assuring words. Believed in them until that belief returned to stab me right at my back. Four days later, I heard a commotion. Something went wrong when Mom cut off the power supply to fix the structure near the center of the reactor – the only protection mechanism that could stop the reaction in case of a power outage caused by a software failure. The remaining mechanisms do not work without electricity. In the few seconds before the plasma block cooled down, my mother and several other people had opened that structure. Consequently, the plume of plasma burned them and destroyed the machinery outside the reactor before cooling completely. The accident report just explained bluntly: “some technical and operational errors due to speeding up process”.

Upon hearing those dreadful news, what first appeared in my mind was the scene in which Mom explained to me the reaction process. Particles called deuterium and tritium flew chaotically with such incredible speed that once they collided, they fused into a larger particle. A portion of their mass was converted into energy and later absorbed by gases that ran turbines. Such a tranquil and joyous scene that was. But everything vanished in a glimpse, leaving behind only the bitter truth.

I had completely lost myself, lost my life’s purpose, thus I just wandered around the city. Then emptiness gave way to anger. Why had mom trusted their safety assurance? Why had they destroyed our shelter, our joy, and our happiness? I kept going until somehow I ended up at a suburban warehouse. It looked very old and shabby; spider webs that looked as thick as knitted fabric show that no one had been here for quite some time. Enraged and not being in my right mind, I smashed every technology-related thing that caught my eye. Technology! What could they do, besides making me suffer? Just like that, I became exhausted and fell asleep without knowing.

Waking up in the morning, I heard voices from people nearby.

“Someone has come here. I was so careless, I thought urban people would never come. We have to change location.”

“Make sure those people are no longer here, and investigate their whereabouts to eliminate them. If they find out about the time machine…”

I jumped up. The nuclear plant’s technical executive! And a time machine? Sounded cool. A new thought occurred to me: revenge. I grabbed what looked like a gun nearby, and put on the mask next to it. At least I knew how to pull the trigger. Stress lingering in the air. Waiting. They spread out searching, taking small steps, looking at every corner. I lurked into a corner, raising my gun readily. Should I kill them? They had ruined my family, and I was their next target. But they had no weapons! I could not kill them. But it was possible to destroy their plan, or better make it my own plan.

Suddenly, the first man walked past my face. As soon as he exclaimed, the other man would come and help. I took a breath, aimed at the thigh, and pulled the trigger. Phew. I got goosebumps, but then only saw a needle shot into his knee. He had seen me, and was about to cry, but fell down instead. What did I do? I looked down to read the label on the gun, which turned out to be a powerful tranquilizer gun for bears and other wild animals. Such a strong dose created for bears was then used for such a small guy – no wonder it worked so fast!

At that moment, I fell to the front; the gun had escaped my hand and had been right in front of me. The executive laughed, “What are you doing here? And what are you doing to my friend?” – He shouted angrily.

“I’ll break your mask off, and pull your name out of your mouth. Let’s see…”

The second needle was inserted into his thigh. I gasped to stand up. What had they been hiding here? Checking their bodies and bags, I found two sophisticated blueprints with tags “Exclusive” – clearly they were fearful of cyber attack. The blueprints contain information on the designs of machine parts, together with their characteristics: material and specifications,… With my sketching ability, I quickly copied those two, deliberately made trivial changes, and then replaced them with the originals. Then I went around the warehouse, found a recently used area, took a snapshot of all the documents, and then rearranged the area into its original state. My heart was still beating at my face until I went home. Maybe I could get my revenge. I must do it.

For the next fifteen years, I was still afraid that reckless action would cause me to be arrested or even killed, but strangely, I was not found. I went to school mainly to gain some knowledge of history and science, and spent the remaining time researching the documents I had stolen. I was obsessed with the desire to understand their mechanics and turn them into reality. During the last five years, I have built the “machine”, but it never worked and I always had to search for improvement. In a moment of despair, I tried a relatively odd harrow. I froze when I saw the machine switched on, taking me back fifteen years ago, in this same house. Stunned with surprise, I rushed back for fear of being discovered. Now I must plan carefully. What should I do?

The first thought that struck me was to save my mother. However, I know that even if mom is alive, we cannot be happy in this city. In addition, the destruction of our forest would sooner or later occur – it is unstoppable. Indeed, fifteen years have passed, and yet human beings have never slowed down in overpowering nature. Yes, I must, for the greater sake, return to the far-away past, so that one small adjustment will change the face of the whole humanity. My aims are now past inventions. By destroying important inventions, I will change history. Fewer people, less technology; at least I can slow down the development of science. I will return the green and the peace to the Earth, as my promise to my mother!

Reference:

https://www.iter.org/

https://www.britannica.com/science/fire-combustion

https://www.britannica.com/science/Scientific-Revolution

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s